Oneshot

Nửa sau

Nửa sau

Một buổi chiều thanh bình giữa những ngày thu. Tôi đạp xe về nhà sau một buổi học đầy mệt mỏi. Những cơn nắng dần dịu lại, chạy về phía dưới của đường chân trời. Vừa đến nhà, tôi không thấy ba mẹ mình đâu, tôi hỏi bà:

“Ba mẹ con đi đâu rồi ngoại?”

“Mấy đứa nó đi khám bệnh rồi.”

“Khám bệnh” là hai từ tôi không thấy lạ khi nói về ba mẹ tôi. Họ là nông dân, đôi khi còn buôn bán nhỏ. Họ thức khuya dậy sớm, làm sáng tới chiều, gần như không có chút nghỉ ngơi. Thành ra họ rất hay bệnh. Cảm cúm, đau nhức là những loại thuốc mà tôi hay mua cho ba mẹ tôi. Tôi tuy cũng phụ giúp họ vài ba việc vặt nhưng dường như giống muối bỏ bể vậy.

Bỗng có tiếng điện thoại reo lên. Là mẹ tôi điện cho bà. Bà tôi nhắc máy.

“Alo, mấy đứa bây khám bệnh sao rồi?” – Bà tôi hỏi với vẻ mặt lo âu.

“À không có sao đâu mẹ, bác sĩ kêu con về nghỉ ngơi nhiều là được. Nhưng mà mẹ ơi, ừm, con có bầu rồi.”

“Có bầu rồi?” – bà tôi hỏi lại, trố mắt lên.

“Dạ.”

Thật đấy à? Tôi nghĩ là mình nên đi rửa tai thì hơn. Vì tôi e là những gì tôi nghe thấy chỉ là ảo giác. Ý tôi là mẹ tôi đã ngoài bốn mươi tuổi, còn ba tôi đã năm mươi tuổi rồi. Tôi há hốc mồm trước tin chấn động đời tôi.

Bà tôi hỏi lại:

“Có chắc là thật không đấy. Hỏi bác sĩ kĩ lại coi. Tụi bây cũng lớn tuổi rồi chứ đâu.”

“Dạ, con có bầu được bốn tuần tuổi rồi.”

Tim tôi hơi nhói, đúng hơn thì nó được đập như chưa từng được đập. Tôi cũng cảm thấy dường như hơi khó thở. Một cảm giác thấp thỏm chạy trong người tôi. Vậy là tôi sắp có em rồi.

“Rồi lỡ nó là con gái thì sao?”

Một câu hỏi chạy ngang qua đầu tôi. Rồi một cảm giác vui sướng kì lạ bỗng dâng trào trong người tôi. Tôi run lên, toàn thân tôi run rẩy lan từ chân đến đầu. Tôi muốn nhảy cẫng lên, khua tay múa chân các kiểu.

“Ừ nhỉ nếu nó là con gái thì sao?”

Đầu tôi như bùng nổ, một vụ nổ lớn với đầy rẫy câu hỏi về thành viên mới trong gia đình. Không biết là con trai hay con gái nhỉ? Nếu là con gái thì đặt tên là gì nhỉ? À, tên Thủy thì cũng được đấy, tên Mai thì cũng đẹp. À, hay là ta lấy tên Thắm đi để sau này con tôi sẽ gọi nó là “cô Thắm về làng”.

Tôi nghĩ đến cảnh tôi chở con bé trên chiếc xe đạp đến trường, giống cái cách chị tôi chở tôi khi còn nhỏ. Nó sẽ đòi mua mấy món ăn vặt ở ngoài cổng trưởng, với khuôn mặt dễ thương và giọng nói dịu dàng xin xỏ tôi “Anh Ba ơi anh Ba, anh mua cái này cho em ăn đi” có lẽ tôi sẽ xiêu lòng mà chiều con bé quá. Mà không biết đồ em bé gái thì nó như thế nào nhỉ? Váy hồng à, hay đầm trắng? Mà sao tôi lại nghĩ về váy với đầm nhỉ? À phải rồi sau này nó cũng đi lấy chồng, ngày đó chắc mình cũng phải khóc cạn nước mắt thôi.

“Mà con uống thuốc bỏ nó rồi...”

Bỗng nhiên mọi thứ im ắng đến mức lạ thường, chỉ còn có tiếng quạt máy. Tôi nhìn về phía bà. Bà ngậm miệng rồi thở dài một hơi, tay cầm điện thoại nhưng có chút run rẩy. Sau tiếng cúp máy, bà nằm sắp nhìn về phía trần nhà, tay bà gác lên trán. Đôi mắt bà hơi đỏ, dường như có một chút nước rỉ ra từ khóe mắt. Rồi tôi nghe thấy tiếng bà hít mũi sụt sịt.

Cảm giác phấn khởi trong tôi chưa được bao lâu, đã kết thúc một cách chóng vánh. Tôi im phăng phắc, chẳng có nổi một suy nghĩ gì trong đầu nữa. Tôi ra khỏi phòng, bước từ bước ra sau nhà. Ngồi bịch xuống bậc thềm. Tôi nhìn về phía đường chân trời, ánh mặt trời đỏ dần ngã sang cam, những đám mây cũng dần tan đi thành những vệt trắng. Ánh nắng của chiều tàn chạm lên khuôn mặt tôi, nó không nóng, có phần hơi dịu nhẹ, rồi lại cảm thấy hơi lạnh lẽo.

Trời tối, ba mẹ tôi cũng về. Nhà tôi dọn bàn chuẩn bị cho bữa cơm. Hôm đó có món cá đuôi hồng chiên xù và canh mồng tơi. Đó là những món mà tôi thích. Món cá da giòn, thịt ngọt nước. Nhưng tôi ngậm mãi miếng cá trong miệng, chẳng buồn mà nhai một miếng, mà đúng hơn là tôi quá mệt để nhai bất kì thứ gì. Tôi nuốt chửng nó, cảm giác khô khốc, ứ đọng trong họng của mình làm tôi hơi đau. Tôi chan canh vào cơm, nước canh nóng làm rát lưỡi tôi, vậy mà tôi húp sùm sụp như cháo.

Bình thường ba tôi sẽ hỏi tôi về việc hôm nay đi học thế nào, hay mẹ tôi sẽ nói về mấy cái chuyện này chuyện kia của những người ngoài chợ. Nhưng bây giờ hai người họ cũng chẳng nói một lời nào, mẹ tôi gắp miếng cá, nhai vài cái rồi nuốt đi, bà liếc đi liếc lại như không muốn nhìn vào mắt tôi. Còn ba, ông vẫn ăn như mọi ngày, ông chan canh vào rồi húp giống tôi. Bà tôi thì không ăn. Bàn ăn giờ đây yên ắng chỉ còn mỗi tiếng quạt chạy với tiếng ve kêu.

Ăn xong, tôi tắm rửa rồi bước ra ngoài trước nhà. Nhà tôi bên trong một cái chợ đêm. Tầm khoảng chiều tối, sẽ có vài cửa hàng nhỏ mở cửa, phần lớn là các cửa hàng đồ ăn vặt, sinh tố các thứ. Trên chiếc ghế đá lạnh lẽo, tôi ngắm nhìn những ánh đèn đường sắc vàng pha cam, những con thiêu thân bay đi bay lại bên ánh đèn. Rồi tôi nhìn sang mấy quán vỉa hè, có mấy đứa học sinh trò chuyện, giỡn hớt, đánh bài các kiểu. Tôi quay sang mấy tòa nhà khác, họ còn mở cửa, một số người đang xem thời sự, một số thì đang cúng bái. Tôi quay về phía khoảng sân trống. Có mấy đứa trẻ đang nô đùa với nhau, một số thì chơi đá banh, một số thì chơi rượt đuổi, nhảy dây các thứ.

Trong lúc tôi ngắm nhìn chợ đêm, một cánh tay chạm trên vai tôi. Tôi quay lưng, là ba tôi với trên tay ông là ly sinh tố cam. Ông đưa cho tôi, rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi uống ly sinh tố, cảm giác lạnh buốt từ cổ họng lan thẳng lên đầu tôi. Tôi không nhớ là từ lúc nào ông hay mua cho tôi ly sinh tố cam, có khi đó là từ một ngày mà tôi nói với ông rằng tôi thích sinh tố cam hơn sinh tố bơ.

Ông lấy ra một điếu thuốc, đốt rồi hít một hơi. Lúc ông thở ra, khuôn mặt ông đã không giống như những gì tôi mà từng biết.

Thật ngớ ngẩn khi tôi nói điều đó ra. Trong trí nhớ của tôi, ông là một chú trung niên với mái tóc đen cắt gọn, khuôn mặt thô ráp nhưng nhìn vẫn có sức sống. Nhưng giờ đây nó là một khuôn mặt đã đầy chai sạn bởi mưa gió, rám nắng và nếp nhăn. Đôi môi ông thâm xì, phần ngực thì đỏ loét do những vết cạo gió. Từ khi nào tóc ông bạc trắng một vài chỗ lõm chõm mà tôi không hay biết. Ông nhìn về phía trước, rồi nhìn lên bầu trời đen ngòm với ánh mắt xa xăm, tôi nhìn theo ông, có vài ngôi sao sáng trên bầu trời như những dấu chấm trắng trên bảng đen.

Tôi nghĩ về ngày Giáng sinh hôm đó. Muốn hỏi ba rất nhiều về việc tại sao ngày hôm đó ông không tặng con gấu bông cho tôi. Nhưng khi tôi nhìn về đôi mắt dường như chìm trong vực đáy đó, tôi lại không dám nhe răng. Giờ đây trong mắt ông lại còn có nhiều tâm sự hơn cả tôi. Tôi sợ rằng nó còn lạnh lẽo đến đau lòng hơn cả tâm sự của tôi, tôi đành im lặng mà bước vào nhà.

Khi đi qua phòng của ba mẹ tôi, tôi thấy căn phòng sáng đèn, nhưng lại có những tiếng nấc nhỏ. Những tiếng nấc cứ liên tục từ từ cho đến khi thành tiếng khóc. Tôi ngồi xuống, dựa lưng mình vào tường. Tiếng khóc tuy nhỏ nhưng vì trời đã yên tĩnh hơn nên tôi nghe thấy rất rõ. Tôi muốn mở cửa ra, rồi ôm vào lòng mẹ mình. Nhưng dường như có thứ gì đó đang ngăn tôi lại, họ muốn để bà một mình yên ổn. Tôi đành phải vào phòng ngủ.

Tôi tắt hết đèn, căn phòng tối om, nằm dài trên tấm nệm mà vắt tay lên trán nghĩ về ngày hôm nay.

Tôi từng tin rằng mọi đứa trẻ đều có quyền được sinh ra và lớn lên. Nhưng khi chuyện đó xảy ra với tôi, không ai dạy tôi phải làm gì. Tôi sẽ phải ghét bỏ mẹ mình sao? Hay tôi sẽ xem đứa em đó chưa từng tồn tại? Nếu thế liệu tôi có phản bội chính mình không?

Tôi biết mẹ tôi phải có khổ tâm. Mẹ tôi đã ngoài bốn mươi tuổi, quá lớn để sinh ra một đứa trẻ. Tôi cố nhớ về khuôn mặt mẹ tôi, đó là khuôn mặt với đầy tàn nhang, nếp nhăn và thâm quầng. Người mẹ tôi lúc nào cũng đầy mùi dầu gió, với những miếng dán cao con hổ ở thái dương, cổ và vai. Lúc nào bà cũng mắt nhắm mắt mở. Thử với một thân thể yếu ớt như thế mà sinh con ra, bà sẽ còn yếu hơn thế nào nữa.

Còn về đứa trẻ, nếu nó là bé gái liệu tôi có còn buồn hơn không? Còn nếu nó là bé trai, liệu tôi có vô thức ghét nó như cách tôi ghét mấy đứa em họ không? Nghĩ đến điều đó, tôi thấy phải sợ chính mình.

Có khi mẹ tôi bỏ đứa bé đi là vì tôi. Vì tôi còn đang đi học và mẹ tôi muốn tôi sau này có công việc ổn định. Nhưng rồi tôi thấy mình không xứng đáng đến mức đấy.

Tôi từng nhớ về một ngày rất lâu về trước. Đó là vài tháng sau khi thằng em ấy đi, tôi bắt đầu làm một thằng nhóc rất ham chơi, lười học, và hay trốn việc nhà. Một buổi chiều nọ, tôi đã trốn việc để đi chơi đá banh với mấy đứa bạn trong thị trấn. Khi tôi trở về nhà với áo quần lấm lem bùn đất, chị tôi đã nổi giận đùng đùng. Chị la tôi vì sao lại đi chơi mà không nói cho người nhà biết. Tôi giận chị, tại sao mỗi lần tôi đi đâu là tôi phải nói cho người nhà biết. Thế là tôi lục trong tủ chị, có vài bức ảnh chụp của chị, tôi đã cắt những ảnh của chị ra thành những mảnh vụn, vứt trên bàn, rồi chạy lên võng ngủ. Chị tôi thấy và đã khóc nấc lên. Tôi đã bị ăn đòn rất nhiều từ ngày hôm đó, tôi lại giận chị mình vì việc tôi bị đánh.

Bức ảnh như những sự sống trong khoảnh khắc, thế mà tôi lại cắt chúng ra, như thể tôi muốn chị không còn nữa. Tôi muốn nôn mửa lên chính cơ thể mình. Từ khi nào tôi đã trở thành thứ mà chính tôi ghét nhất, từ khi nào tôi đã trở thành một đứa em trai đáng ghét vậy.

Nghĩ lại thì nếu có ông già Noel ngoài đời thật, tôi cũng sẽ không có con gấu bông năm đó.

Nghĩ lại thì đáng lẽ ra đứa trẻ nên chết là tôi chứ không phải em ấy.

“Không!”

Một tiếng hét thất thanh làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi loạng choạng bò dậy, nhưng khi để tay dưới đất thì nó không còn là cái nệm êm mà tôi hay ngủ. Đó là những miếng gạch hoa lạnh lẽo, xám xịt. Dụi mắt một lúc lâu, tôi nhận ra mình không còn ở trong phòng ngủ nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu, một nỗi lo lắng luẩn quẩn trong ngực tôi, cảm giác như bị ứ đọng vậy. Rồi tôi đứng dậy quan sát xung quanh. Đây là một hành lang dài với bên trái là những căn phòng có khung cửa sắt bong tróc một phần lớp sơn xanh, bên trong có vô số bàn ghế gỗ dài cũ. Còn bên trái là cái lan can bê tông. Hai bên đều được sơn màu vàng nhạt. Tôi nhận ra mình đang ở trường tiểu học, cụ thể đây là cái hành lang mà tôi hay trốn mỗi khi bị bắt nạt. Màn đêm đã che lấp bầu trời, không mây, không trăng cũng chẳng có sao. Thật lạ khi tôi cảm thấy lạnh buốt sống lưng dù không có một cơn gió thổi. Tôi đi vài bước, ngó xuống phía sân trường. Một sân bê tông xám với vài cái cây phượng đứng cùng hai ba băng ghế đá. Không bóng người, không đèn và tôi đang không có kính, vậy mà tôi có thể nhìn rõ mọi thứ.

Bỗng có vài tiếng chân chạy, tôi nhìn về phía âm thanh. Có một bóng đen lớn đang đuổi theo một đứa trẻ, nó vắt chân lên cổ mà chạy về phía bên trái tôi. Đó là cổng trường, cả hai đều dần dần biến mất trong màn đen. Tôi đi thêm vài bước thì nghe thấy một âm thanh lớn, như có một tảng đá đổ gầm xuống đất. Quay lưng lại, cái hành lang đang từ từ sụp xuống khoảng không vô tận. Tôi sợ hãi, cắm đầu chạy về phía trước, nhưng chỉ được một lúc thì tôi va vào bức tường bê tông. Một cảm giác đau trên đầu, tôi lấy tay xoa xoa nó. Rồi khoảng không cũng đuổi kịp. Tôi nhắm mắt lại, để cơ thể rơi vào khoảng không. Gió thổi từ dưới sượt thẳng lên trên, đâm xuyên qua thân thể tôi. Rồi mọi thứ im phăng phắc.

Tôi từ từ mở mắt dậy, lúc này tôi đang nằm trên sàn gỗ. Xung quanh là một khoảng không vô định. Có một cánh cửa được sơn màu xanh nhạt, bong tróc trước mặt tôi. Tôi đẩy cánh cửa, bước vào một ngôi nhà được chống bằng những cây gỗ đã bị mối ăn đi vài lỗ thủng. Những bức tường dường như là những tấm ván gỗ được đóng vào nhau. Còn nóc nhà là những mái ngói đỏ nung chen chúc nhau. Có một bóng hình đang ngồi xổm trong góc nhà. Tôi tiến lại gần, đó là một đứa trẻ với mái tóc đen ngòm dài ngang vai, mặc một bộ đồ trắng ngắn tay. Nó quay mặt nhìn tôi. Khuôn mặt trắng trẻo, má hơi ửng hồng, đôi mắt to tròn với đôi môi nhỏ xíu. Nó thấp thỏm nhìn tôi, rồi quay sang đống bùi nhùi dưới chân. Nhưng đó không phải đống bùi nhùi. Đó là xác của một con gấu bông đã bị xé nát.

Tôi ngẩn người, đó chẳng phải là con gấu bông mà tôi từng xé khi còn nhỏ sao? Tại sao nó ở đây? Tôi nhìn đứa trẻ, nó ngắm nhìn con gấu bông một cách tỉ mỉ, tay muốn chạm vào chúng nhưng rụt lại.

Mò trong túi quần, tôi bỗng có một cuộn kim chỉ trong tay. Tôi bắt đầu cầm từng phần chân tay của con gấu, cố nhớ lại mấy bài học may vá của môn Công nghệ, rồi từng đường chỉ trắng đi lên đi xuống, đi trái đi phải. Tứ chi của con gấu đã xong, dù phần đường chỉ có lúc hơi thưa, có lúc lại xiết chặt. Tôi không giỏi thêu vá, nhưng tôi cũng cố sửa lại con gấu bông. Tôi thở chậm, may lại thân con gấu theo đường sống lưng, cây kim lại tiếp tục lên xuống. Sau khi xong, tôi nhét từng cục bông gòn vương vải khắp phòng vào bên trong. Tôi cầm lấy phần đầu, may tiếp theo đường nó đi đứt, rồi đến đôi tai, con mắt. Cuối cùng tôi may tất cả lại cùng với nhau. Con gấu bông nhìn tuy hơi xập xệ nhưng nếu tôi tự đánh giá, có lẽ “vừa đủ đẹp” là kết quả tôi đưa ra. Tôi nhìn sang đứa nhóc, nó há hốc mồm nhìn tôi sau khi may xong con gấu. Tôi đưa cho nó nhưng nó nói:

“Em không phải đứa trẻ ngoan. Con gấu bông này không phải của em.”

Tôi xoa đầu đứa bé, mái tóc mềm lùa qua từng kẽ ngón tay tôi. Một hơi ấm nhẹ bốc lên, mùi như mùi đồ vừa phơi xong vậy.

“Con gấu bông này anh không cần nó nữa rồi. Anh cho em đó.”

Nó cầm lấy con gấu bông từ tay tôi, ôm chặt nó trong lòng. Nó nhắm mắt lại xoa con gấu qua lại trên mặt mình. Miệng nở một nụ cười thật tươi.

Bỗng cánh cửa dần mở ra, một bóng đen cao lớn từ phía cánh cửa hét lớn:

“Mày! Mày là cái thứ khôn nhà dại chợ. Mày bị người ta ở ngoài đánh mà không dám đánh lại. Còn em út trong nhà thì mày chọc nó. Sao mày lại làm vậy hả!”

Tiếng hét nó thất thanh làm tai tôi ù đi. Tôi bịt tai lại nhìn về phía đứa bé. Nó ôm chặt vào chân tôi, khóc nấc lên, người nó run lẩy bẩy. Miệng nó liên tục lẩm bẩm.

“Con xin lỗi. Con xin lỗi.”

Bóng đen bước từng bước chậm về phía chúng tôi. Mỗi bước nó dặm mặt đất như dần nứt ra, làm cả căn nhà rung lên rung xuống. Tôi nhìn phía trần nhà mái ngói, bụi trút xuống như mưa. Đứa trẻ càng ôm chặt chân tôi hơn, tiếng thở yếu dần nhưng tiếng tim đập nó lại lớn đi. Tôi nghiến răng, bước về phía trước. Khi tôi và cái bóng đen đó cách nhau đúng một bước chân ngắn, nó nhìn xuống tôi. Cái ánh mắt vô hồn, trống rỗng nhưng càng nhìn lâu trong đó, tôi càng có cảm giác ghê tởm.

Nó hét thẳng mặt tôi:

“Cút ra!”

Tôi đưa bàn chân trái hơi chếch sang trái, chân phải nằm ngang tạo thế thủ trái. Vai phải tôi quay ra đằng sau, rồi tôi tung một cú đấm thẳng vào phía mặt nó. Bị đấm trúng, bóng đen bước loạn choạng ra đằng sau. Tôi tiến thêm hai bước, đấm một cú đấm móc phải vào nó. Lần này thì bóng đen gục xuống, đầu gối nó chạm đất như quỳ. Tôi cho thêm một cú đạp thẳng vào thân nó. Bóng đen tan biến vào hư vô.

Tôi quay sang đứa bé, nó nhìn tôi chằm chằm, miệng hở ra như thể không gập lại được. Tôi bước về phía nó, lấy tay lau những giọt nước mắt còn lăn trên gò má. Ẳm nó lên rồi nói:

“Đi thôi em.”

Chúng tôi bước về phía cánh cửa, mở ra là một con đường được trải nhựa đen với hai bên là cánh đồng cỏ cao ngang eo. Cánh đồng rộng bát ngát. Tôi bước chân ra phía trước, dù tôi không mang giày nhưng bàn chân tôi lại có cảm giác mềm mịn tựa như kẹo bông vậy. Cứ thế tôi đi mãi, đi mãi về phía đường chân trời.

Không biết từ lúc nào, đứa bé đã ngủ. Nó nút ngón tay cái trái, tay phải ôm chặt con gấu bông. Đầu nó tựa vào vai tôi. Tôi không nghĩ là vai tôi mềm như gối đâu. Nhưng nó ngủ ngon quá tôi cũng không dám kêu dậy. Gió thổi nhẹ tạo một mùi sữa thoang thoảng xung quanh nó.

Tôi đã đi đến đường chân trời, phía trước là một khoảng không vô định. Đứa trẻ đã dậy, nó ra hiệu cho tôi xuống. Tôi ẳm nó xuống, nó bước dần về phía trước, về phía cái khoảng không vô định đó. Trong lòng tôi thấy không nguôi, cứ như có một cái gì đó muốn thoát ra. Tôi để hai bàn tay thành hình cái loa, hét lớn:

“Nhóc. Nhóc thích có em không?”

Nó quay lại về nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, mỉm cười.

“Tất nhiên là có rồi anh!”

Bóng hình nó dần dần xa vời tôi, tôi cố với tay nhưng không chạm được.

“Phải rồi nhỉ, tất nhiên là có rồi, mình thật ngớ ngẩn khi đã hỏi như vậy.”

Tôi thở dài một hơi, rồi quay đầu lại. Con đường đã biến mất, chỉ còn lại cánh đồng cỏ bát ngát. Đi được vài bước, tôi gục xuống thảm cỏ mềm, người như nhẹ hẳn đi. Quả cầu đỏ đã ngoi dần lên mặt đất, tỏa ra hơi ấm nhẹ lên má. Thật êm dịu.

“Dậy thôi con, trời sáng rồi con yêu.”

Tôi từ từ mở mắt. Là mẹ tôi, bà nhẹ nhàng đưa bàn tay xoa lên má tôi. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt đang thâm quầng, đôi mắt đỏ hoe, má hơi ửng hồng, vẫn còn vài vệt nước mắt đã khô trên gò má. Mẹ tôi sau khi đánh thức tôi dậy, bà ra khỏi phòng rồi đi về phía sau nhà. Tôi bò dậy, chạy về phía bà mà ôm thật chặt vào lòng như không muốn bà biến mất. Bà chạm nhẹ vào tay tôi, rồi gục xuống mệt mỏi, đầu bà tựa vào vai tôi. Bà khóc nức nở, ướt đẫm trên vai tôi.

Sau một lúc, tôi tắm rửa rồi soạn đồ đi học. Tôi chào mẹ rồi đạp xe đến trường. Hôm đó là một ngày bình thường như bao ngày.

Khi tôi lên đại học. Dì Út của tôi vừa sinh em bé. Gia đình tôi cùng lên thành phố để thăm người dì vừa mới sinh. Đã vài năm rồi tôi chưa đi bệnh viện. Những tiếng bước chân đi đi lại lại của những bệnh nhân, người nhà, bác sĩ liên hồi xen lẫn cùng với mùi thuốc và mùi người. Tôi bước chân đến phòng khoa sản, tại đó tôi thấy rất nhiều thứ, những bà mẹ với bụng bầu ngồi nghỉ ngơi trên những chiếc ghế nhựa, người nhà đang ngồi đợi bên ngoài phòng sinh với đủ thứ đồ dùng trong giỏ xách hay những người cha đang nâng niu, ẵm những đứa trẻ được bọc trong lớp vải. Đi thêm một lúc nữa tôi đã đến phòng nghỉ của các sản phụ. Dì Út tôi vừa sinh một bé gái, con bé còn chút đỏ hỏn đang nằm ngủ yên lành bên người mẹ của nó. Con bé nhắm mắt nhưng tay lại mở ra như muốn nắm một thứ gì đó. Tôi đưa ngón út lại gần, con bé nắm chặt nó. Tôi mỉm cười nói.

“Chào mừng em đến với gia đình mình. Anh Ba đến thăm em nè.”

Chị tôi hỏi:

“Ủa sao lại anh Ba, phải là anh Út mới đúng chớ?”

Tôi cười, đáp:

“Chị với em là cháu lớn nhất nhà mà. Chị là chị Hai còn em là anh Út thì nó nghe nhỏ quá. Với lại mấy đứa em cũng quen gọi anh là anh Ba rồi còn gì.”

Nhưng đối với tôi đó không phải là lí do thực sự.

Nghĩ lại buổi chiều ngày hôm đó, dường như có hai đứa trẻ đã tan.

Một là đứa em không tên không tuổi.

Hai là đứa trẻ trong lòng của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!