Tôi và đám bạn đã có một giao kèo nhỏ hồi kết thúc cấp ba: phải giới thiệu người mà sẽ kết hôn cho đám bạn trước khi tiến đến hôn nhân. Tôi không nhớ ai đã khơi mào và chuyện gì đã dẫn đến giao kèo này. Chỉ nhớ đó là một buổi nhậu tăng hai ở nhà thằng Vinh, sau bữa tiệc cuối cấp với lớp.
Đó tưởng chừng là một lời hứa ngẫu hứng khi men bia bắt đầu lên tiếng. Ai cũng quên cả thôi. Nhưng Hàn thì vẫn nhớ và cũng là người đầu tiên thực hiện giao kèo này. Nó gọi điện cho tôi và nhắc lại chuyện xưa. Lúc ấy tôi mới lờ mờ nhớ ra, hình như là có chuyện đó thật.
Chúng tôi đến chỗ hẹn và thấy một con bé nhỏ nhắn, xinh như búp bê ngồi cạnh nó. Lúc ấy bọn tôi mới chắc chắn Hàn không phải dân đồng tính như những lời đồn đại. Ba tháng sau thì lễ cưới được diễn ra.
Sau lần đó, cứ đều đặn vài năm một lần, Khanh, rồi Vinh rồi Tuấn đều thực hiện giao kèo, lần cuối đã là sáu năm trước. Hôm đó chúng tôi uống đến tận khuya. Đám bạn ai cũng nói về tương lai, một tương lai tươi đẹp mà ai cũng nên có. Tôi chỉ ngồi nghe và uống.
Dần dà, bọn nó đã thôi gọi tôi là đồng tính hay người sao Hỏa. Có lẽ thời gian đã làm cho những kẻ cợt nhả nhất biết chừng mực hoặc có khi chỉ là đã quá chán với những trò đùa cũ kĩ.
***
Tôi hẹn gặp đám bạn trong quán cà phê X nhìn ra quảng trường. Tôi nhắn tin vào nhóm chat cho đám bạn lúc chiều. Lần này tôi đi cùng nàng. Nàng không hỏi gì, ngoại trừ việc mặc gì cho phù hợp. Tôi bảo gì cũng được. Nàng gửi cho tôi mấy bức hình nàng mặc mẫu, cân nhắc đắn đo khá nhiều. Sau cùng nàng chọn một bộ màu be đơn giản mà tôi chưa thấy bao giờ.
Chúng tôi đến lúc bảy giờ hơn và chọn chỗ ngồi nhìn ra quảng trường. Quán mở nhạc vừa đủ to để không ai nghe thấy bàn khác nói gì. Hôm nay là đầu tuần, khách trong quán chỉ có năm bảy người ngồi lác đác như ốc đảo. Tôi gọi một ly cà phê đá, còn nàng gọi trà đào.
Hàn là người đến đầu tiên. Khi thấy chúng tôi, cậu ta dang hai tay ra như muốn đón chào một người thân từ nước ngoài trở về.
“Xem ai kìa?” Hàn nói. “Tao còn tưởng mày dẫn bạn trai đến chứ?”
Cậu ta đưa tay về phía tôi. Khi tôi chuẩn bị đưa tay ra thì cậu ta rụt tay lại. Có lẽ cậu ta là ngoại lệ, chẳng thay đổi gì mấy.
“Chào em,” cậu ta nhìn qua chỗ nàng và gật đầu.
“Chào anh,” nàng khẽ gật đầu đáp lại.
Hàn ngồi xuống và chúng tôi bắt đầu nói chuyện linh tinh. Cốc cà phê của tôi cạn dần nhưng chẳng thấy ai xuất hiện nữa. Vinh nhắn tin trong nhóm bảo bận họp. Khanh không trả lời. Còn Tuấn thì ai cũng biết nó đang ở nước ngoài.
“Chà, toàn người đam mê công việc nhỉ?” tôi nói.
“Chịu thôi.” Hàn nhún vai. “Ai bảo mày hẹn đột xuất. Ít nhất cũng nên báo trước một ngày hoặc hẹn vào thứ bảy.”
Đáng ra phải như vậy. Nhưng thôi kệ, dù sao cũng không có giao kèo nào như thế. Vả lại, tôi đều đến các lần hẹn trước của tụi nó bất kể lúc nào.
“Ừ. Hồi chiều tự nhiên tao nghĩ đến chuyện này. Mai bạn gái tao phải ra Hà Nội thi đấu.”
“Thi đấu cái gì?” Hàn nhìn qua chỗ bạn gái tôi.
“Dạ, cờ vua,” nàng đáp.
“Ồ, em là kỳ thủ à? Elo em bao nhiêu?”
“Dạ, hơn hai ngàn một chút.”
“Ồ, giỏi quá.”
“Dạ, cũng làng nhàng thôi. Em bắt đầu hơi muộn.”
“Không sao. Muộn còn hơn không. Trước anh cũng đam mê cờ vua lắm, nhưng không có can đảm theo đuổi.”
“Dạ.” Nàng gật đầu, cái kiểu gật đầu không biết nên nói gì tiếp theo.
“Thực ra cũng không muộn lắm,” tôi chen vào.
Chúng tôi đổi chủ đề, Hàn kể về đứa con gái mới biết đi, về chiếc xe bảy chỗ mới. Gia đình nhỏ của cậu ta tăng lên sáu người nên chiếc bốn chỗ bỗng nhiên trở thành đồ thừa. Tôi nghe và thi thoảng bồi thêm vài câu vô thưởng vô phạt cho câu chuyện không bị đứt quãng. Còn nàng chỉ ngồi nghe, có lẽ viễn cảnh ấy quá xa vời đối với nàng.
Sau cùng, khi không còn chuyện gì nữa, Hàn bất giác nhìn lên trần nhà, đăm chiêu một lúc như thể đang giải một phép tính bí ẩn ở trong đầu.
“Hai người quen nhau bao lâu rồi?” cậu ta hỏi sau một lúc im lặng.
“Hơn một năm,” nàng đáp khi thấy ánh mắt của Hàn hướng về phía mình chứ không phải tôi.
Hàn gật đầu và không hỏi gì thêm. Chúng tôi chia tay lúc chín giờ hơn.
“Chúc thi đấu tốt nhé!” Hàn nói.
“Cảm ơn anh,” nàng đáp.
Cậu ta không nói gì với tôi, chỉ gật đầu và vỗ nhẹ lên vai tôi.
***
Ngoài đường gió thổi mạnh như sắp có bão. Tôi nắm tay nàng lững thững đi về phía nhà ga.
“Anh về cùng em nhé?” tôi nói.
“Vậy có tiện không? Chuyến cuối rồi đó.”
“Không sao. Anh bắt xe ôm về cũng được.”
Chúng tôi lên tàu ở nhà ga A. Chuyến tàu cuối ngày vắng khách hẳn.
Ngồi xuống ghế ngang cạnh lối ra, tôi thoáng thấy bóng gương mặt nàng phản chiếu trên tấm kính phía đối diện. Nàng tựa đầu vào vai tôi.
“Em vẫn muốn xác nhận lại.” Nàng bỗng nhiên nói khi tàu qua ga thứ ba.
“Xác nhận lại gì?” tôi hỏi lại.
“Sao anh lại dẫn em đến gặp bạn anh?”
Tôi lắc đầu, mắt đăm đăm nhìn qua tấm kính. Ánh đèn rực rỡ của những tòa nhà cao tầng phía chân trời làm tôi hơi lóa mắt.
“Thì làm theo giao kèo hồi xưa thôi.”
“Em biết. Nhưng chẳng phải anh nói phải là vợ tương lai mới phải giới thiệu sao? Vậy anh?” Nàng dừng lại ở đó.
“Vậy em không muốn mình kết hôn sao?”
“Không phải. Nhưng mà…”
“Anh biết mà. Thì anh cũng đâu nói phải kết hôn ngay. Giới thiệu cho tụi nó biết. Đơn giản vậy thôi.”
“Tại sao lại là em?”
“Hử, nói gì vậy? Không là em thì còn ai vào đây?”
Nàng không trả lời. Và tôi biết, những lúc im lặng là nàng lại suy nghĩ một điều gì đó sâu xa. Tàu chạy qua một đoạn hầm ngắn, ánh sáng thành phố bỗng vụt tắt rồi lại hiện ra trước tầm mắt.
“Tại sao anh không giới thiệu chị ấy với bọn họ?” Cuối cùng, nàng cũng hỏi chuyện này.
“Chị nào?” Tôi giả vờ không hiểu.
“Chị người yêu mười năm của anh ấy.”
“Chuyện đó qua lâu rồi. Anh không muốn nhắc lại.”
***
Tôi đã thẳng thắn với nàng về những mối tình cũ. Những điều gì có thể kể được thì tôi đều kể với nàng. Nàng không tỏ ra bực bội gì về chuyện đó cả, mà thậm chí còn tò mò như thể đang nghe một câu chuyện cổ tích giữa đời thường.
Có khi chuyện của tôi cũng là cổ tích thật, khi mối tình ấy kéo dài đến tận mười năm, chỉ là không phải cứ cổ tích là có hậu.
Tôi và người yêu cũ quen nhau từ nhỏ, có thể gọi là thanh mai trúc mã. Đến những năm cấp ba thì bắt đầu hẹn hò. Cô ấy hay ngủ gật trên vai tôi hoặc có lẽ chỉ giả vờ thế thôi. Còn tôi thì học được cách ngồi im như tượng để cô tựa vào. Đó là một kỹ năng vớ vẩn nhất, nhưng cũng lại quan trọng nhất mà tôi thành thục được trong đời.
Từ năm mười bảy đến hai mươi bảy tuổi là đúng mười năm. Quãng thời gian ấy đủ dài để một cái hồ đầy nước cạn trơ đáy. Nhưng tôi không biết nước hồ đang cạn dần cho đến một buổi tối nọ. Tôi về nhà sau buổi làm như mọi khi. Bình thường cô ấy về sớm để chuẩn bị bữa tối. Nhưng hôm đó cô ấy không có nhà. Tôi còn tưởng cô ấy bận chuyện đột xuất gì đó, cho đến khi tôi thấy tờ giấy trên bàn.
“Chúc anh hạnh phúc.”
Lúc đó tôi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đồ đạc trong tủ chỉ còn lại mấy món lặt vặt của tôi. Cô ấy đã rời đi rồi.
Thế nhưng điều lạ là tôi không hề cảm thấy đau đớn hay buồn bã gì. Tôi vẫn ăn đủ ba bữa, chạy bộ ba cây số mỗi sáng, rồi đi làm. Đôi lúc tôi tự hỏi liệu mình có phải là người sao Hỏa được cử xuống Trái Đất nằm vùng hay không. Người Trái Đất gặp chuyện này chắc đã suy sụp đến không thiết sống.
Mãi một thời gian sau, tôi mới cảm thấy mình đã đánh mất một điều gì đó quan trọng. Thỉnh thoảng tâm trạng tôi chùng xuống một cách ngẫu nhiên, khi đang ăn, khi đang lái xe trên đường, khi đang xem một bộ phim nào đó. Lúc đó tôi mới nhận ra, những việc này tôi không quen làm một mình.
***
Chúng tôi ngồi yên không nói gì rất lâu, chỉ nghe tiếng động của đoàn tàu trượt trên đường ray và tiếng loa thông báo ga kế tiếp. Một lúc tôi vòng tay qua vai nàng, khẽ kéo đầu nàng tựa vào ngực tôi.
“Lúc chia tay, anh thực sự không biết mình sai ở đâu.” Tôi thì thầm. “Ngược lại, anh còn cảm thấy như trút được một áp lực vô hình. Năm thứ tám, cô ấy bảo đưa về ra mắt gia đình. Anh trả lời: ‘Để anh tính đã.’ Anh không dốt toán lắm, nhưng tính mãi không ra kết quả. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến.
Ba năm trước, trong một lần say bí tỉ, ma xui quỷ khiến thế nào anh lại gọi điện hỏi thẳng cô ấy. Tất nhiên lúc đó anh đã gần như biết chắc vấn đề của mình nằm ở đâu. Nhưng mình đoán và mình biết chắc là hai chuyện khác nhau. Biết đâu đấy. Biết đâu đấy lý do cô ấy rời đi không như anh nghĩ. Một lý do hoàn toàn khác. Và em biết cô ấy nói gì không?”
Nàng lắc đầu.
“Không khó đoán lắm đâu,” tôi tiếp tục. “Cô ấy bảo rằng ‘anh là một thằng hèn nhát. Yêu anh cứ như làm chuyện phạm pháp vậy.’ Là thế đó. Anh đoán đúng và những gì cô ấy nói không sai chút nào. Anh thật thảm hại, phải không?”
“Không, anh đừng nói vậy.” Nàng siết chặt tay tôi.
“Sao không? Đó là sự thật mà.”
“Em không cảm thấy vậy. Có thể đó là sự thật với anh nhiều năm về trước, bây giờ thì không.”
Tôi không biết nên nói gì. Tàu dừng lại ở ga Y, còn một ga nữa là đến ga của nàng.
“Em vẫn hay bị bủn rủn tay chân khi thi đấu,” nàng ngước lên nhìn tôi và nói.
“Vẫn chưa quen à?” tôi hỏi lại.
“Chắc sẽ còn rất lâu nữa mới quen. Nhưng bủn rủn thì vẫn phải thi đấu, vẫn chơi được. Chỉ là hơi khó chịu một chút thôi.”
Tôi gật đầu.
“Giống như bị bệnh thì vẫn phải sống tiếp nhỉ?” tôi hỏi nàng.
Nàng im lặng một chút rồi nói. “Anh đang nói anh đấy à? Đó không phải bệnh.”
“Ừ.”
“Với lại, anh biết gì không?” Nàng nói như sực nhớ ra điều gì đó. “Hồi nhỏ anh trai em dạy em chơi cờ. Ảnh dạy em khi cờ bí thì cứ dí đại tốt lên.”
“Vậy nếu nước đi đó là sai lầm thì sao?”
“Có thể lắm nhưng nếu không đi thì chắc chắn thua vì hết giờ.”
“Kể ra thì cũng giống nhau nhỉ?” Tôi mỉm cười.
Tiếng chuông thông báo ga kế tiếp vang lên, rồi tàu chạy chậm lại và dừng lại ở ga của nàng. Cửa mở nhưng nàng không nhúc nhích, đầu vẫn áp vào ngực tôi.
“Đến ga rồi kìa,” tôi nói.
“Kệ đi,” nàng nói. “Em muốn ở bên anh thêm một chút nữa.”
“Thế cũng được,” tôi đáp, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán nàng.
Tôi tự hỏi điều gì đã đưa một gã đàn ông như tôi đến với một cô gái kỳ lạ thế này. Ngay cả cái cách chúng tôi gặp nhau cũng kỳ quặc. Hồi ấy, tôi hay ngồi một mình trong một quán cà phê nọ. Khi ấy là một buổi sáng sớm, nàng bê theo bàn cờ và đồ uống đến, đặt xuống đối diện tôi rồi ngồi xuống. Tôi nhìn nàng như thể vừa chứng kiến một con cá vược rơi từ trên trời xuống, còn nàng chỉ nhìn chăm chú bàn cờ. Nhưng dù sao thì bàn cũng rộng, một mình chiếm hết không gian cũng hơi kỳ nên tôi để mặc nàng ngồi đó. Cứ thế chúng tôi ngồi đó cho đến tận trưa thì cô bỏ đi.
Đúng một tuần sau, tôi quay lại quán cà phê thì thấy nàng ngồi ở chỗ cũ cùng với bàn cờ vua. Lúc đầu, tôi cũng không định để chuyện này đi đến đâu cả. Nàng còn quá trẻ, có lẽ tuổi chỉ xêm xêm mấy đứa con của anh chị tôi trong nhà. Thế nhưng tôi không thôi được việc nghĩ về nàng, về cô gái kỳ lạ kè kè bên bàn cờ vua. Thế rồi, tôi đánh liều bước đến và ngồi xuống đối diện nàng như cái cách nàng xuất hiện tuần trước. Nàng ngước lên nhìn tôi.
“Anh biết chơi cờ không?” Nàng hỏi.
“Không,” tôi lắc đầu.
“Như thế này. Em bảo anh đi thế nào thì anh làm theo. Được không?”
Tôi gật đầu và làm theo lời nàng nói. Thế rồi, tuần nào tôi cũng gặp nàng ở quán cà phê và “chơi cờ”. Mãi sau này, khi đã quen nhau rồi tôi mới biết lý do tại sao nàng làm như vậy. Nàng hay bị run khi thi đấu. Nàng làm vậy là để tập cho bớt run. Ngồi trước mặt người lạ rồi giả vờ như đang thi đấu thật.
Tiếng báo ga tiếp theo lại vang lên.
“Có lẽ nên xuống ga này thôi em,” tôi nói. “Em có muốn anh bay ra thăm em trận cuối không?”
“Nếu anh muốn thế thì em không cản. Nhưng anh có muốn không đã?”
“Anh hỏi em trước.”
“Tất nhiên là muốn. Nhưng anh không cần quá cố đâu.”
“Anh muốn và anh sẽ đến.”
Chúng tôi xuống ga và nắm tay nhau đi bộ ngược lại ga vừa bỏ lỡ. Tay nàng nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay tôi nhưng tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Cái bản mặt chưa phơi nắng quá mười phút mỗi ngày của tôi đi cạnh bên nàng không có gì lệch pha mấy.
9 Bình luận
Nói chung là khá ngắn để hiểu rõ thông điệp truyền tải của tác giả là gì!