Quyển 1: Câu chuyện về kẻ đào tẩu ngây thơ.

Chương 2: Một nước cờ dơ.

Chương 2: Một nước cờ dơ.

Ngày thứ 309 tại hang động Azkel. 

“Nàng Elisa… xin hãy chờ ta nhé…” 

Tiếng thều thào thoát ra từ buồng giam bên cạnh, đứt quãng và yếu ớt, lẫn vào tiếng nghiến răng ken két trong cơn mê man.

Ferray nằm co ro trên nền đá lạnh lẽo, tay vô thức ôm chặt lấy lồng ngực gầy guộc.

“Elisa… chờ ta…”

Cái cảm giác buốt từ dưới đất bốc lên, nhưng anh không hề tỏ vẻ khó chịu, cơ thể khẽ trăn trở quay trong khoảng lặng. Chợt môi của Ferray nhếch lên, nét mặt lấm lem bùn đất có đôi chút dịu đi.

“Này.” Tiếng gọi khẽ rít qua khe đá bên kia, lọt thỏm giữa những âm thanh hỗn tạp của nhà ngục.

Ferray không nghe thấy. Anh vẫn chìm đắm trong cơn mộng mị, đôi mày nhíu chặt lại, tay quờ quạng trong hư không.

Senju nhìn anh, ánh mắt vô hồn ẩn chứa một toan tính.

“Nhưng cũng tốt thôi.” Senju khẽ nhếch miệng.

Với kế hoạch đào tẩu sắp tới, Senju cần một kẻ dám mơ mộng. Hay đúng hơn, hắn cần một kẻ dám liều mạng vì cái mơ mộng ấy.

Thông tin về Bắc Hải có thể chỉ là một thông tin sai lệch, một cái bẫy chết người. Nhưng Senju không còn đường nào khác.

“Cố mà giữ lấy cái tên đó, Ferray.” Senju thầm thì vào khoảng không, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho lũ chuột Skavan nghe.

“Khụ.”

Một luồng tanh nồng xộc lên từ cuống họng. Senju không nhăn mặt, chỉ liếc hờ hững xuống lòng bàn tay. Giữa làn da trắng bệch vì thiếu nắng, vệt máu đỏ sẫm nằm đó, nổi bật và gai mắt.

Hắn chùi mạnh tay vào vạt áo tù cáu bẩn. Phổi chưa nát hẳn. Vẫn còn dùng được.

Tỏng…

Giọt nước từ nhũ đá trên trần cao rơi xuống vũng nước tù đọng, phá vỡ sự tĩnh mịch bằng một âm thanh đơn điệu đến phát điên.

Hai trăm chín mươi chín ngày. Hay ba trăm? Hắn cũng chẳng buồn nhớ rõ nữa.

Ngón tay cái chai sần của Senju vô thức miết nhẹ lên mắt xích.

Dưới lớp rỉ sét sần sùi được ngụy trang khéo léo bên ngoài, ngón tay hắn cảm nhận rõ rệt một vết mòn láng bóng, mỏng dính, thành quả của hàng triệu lần cọ xát lén lút vào sừng chuột sắc nhọn. 

“Kéét—!”

Tiếng rít chói tai của loài huyết dơi Barrett vọng lại từ vực sâu hun hút trong lòng hang. Lũ dơi này đang hối hả bay về tổ tránh nắng.

Sáng rồi.

Cái lạnh thấu xương từ nền đá bắt đầu ngấm vào tủy sống, kéo mí mắt trĩu nặng xuống như đeo chì. Senju thả lỏng cơ thể rã rời, tựa đầu vào vách đá ẩm ướt, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Nhưng dưới lớp áo rách rưới, bàn tay phải của hắn vẫn co quắp, các ngón tay gồng lên. 

[---]

Sâu trong lòng hang động Azkel.

Keng… Chát…

Hàng trăm cái bóng rách rưới chuyển động khó khăn dưới ánh đuốc chập chờn.

Ferray rùng mình, một luồng gai ốc chạy dọc sống lưng đối nghịch hoàn toàn với dòng mồ hôi nóng hổi đang trượt dài qua thái dương. Đôi môi nứt nẻ của anh mấp máy, lặp lại con số đã khắc sâu vào tâm trí.

Một trăm mười lăm.

Đôi mắt trũng sâu bỗng lóe lên tia sáng kỳ lạ. Mười lăm ngày nữa. Chỉ cần mười lăm vạch nữa trên vách đá thôi. Khế ước nợ nần của ta sẽ kết thúc. Hình ảnh cánh cửa tự do và nụ cười dịu dàng của Elisa trở thành liều thuốc kích thích cực mạnh, ép buộc đôi cánh tay rã rời phải tiếp tục vung lên.

Bên cạnh, Senju vẫn giữ nhịp độ ổn định. Hắn lặng lẽ lắng nghe tiếng tim đập dồn dập vì kỳ vọng của người bạn tù. Cái “ngày về” mà bọn cai ngục hứa hẹn… hắn thừa hiểu nó thường là trò lừa bịp để tăng năng suất hoạt động của mấy tên ngu tin vào điều đó.

Hộc… hộc…

Vài giờ trôi qua. Tiếng thở của Ferray trở nên nặng nhọc, đứt quãng như tiếng bễ lò rèn rách.

Cánh tay anh trì xuống. Mũi cuốc chỉ còn gõ nhẹ lên mặt đá, bất lực trượt đi thay vì găm sâu vào thớ khoáng. Sự kiệt quệ đã hiện rõ trên từng thớ cơ run rẩy.

Phía xa, bên bàn tiệc rượu và những quân bài, đám lính canh bỗng ngừng cười nói. Một gã mặt đỏ gay, tay vẫn siết chặt nắm tiền cược, quay phắt lại. Ánh mắt vằn tia máu của hắn găm thẳng vào tấm lưng đang còng xuống của Ferray.

“Thằng kia!” Tiếng quát tháo vang dội, át cả tiếng cuốc.

“Đào mạnh tay lên! Hay mày muốn làm cái xác khô ngay tại chỗ hả?!”

Ferray giật bắn người, cơn sợ hãi tống khứ sự mệt mỏi trong tích tắc.

“V-vâng!”

Anh đáp lại trong hoảng loạn, hai tay siết chặt cán gỗ sần sùi, điên cuồng bổ xuống mặt đá bằng chút sức tàn cuối cùng.

Gã lính canh hừ lạnh, soi mói thêm vài giây rồi mới quay lại với ván bài đỏ đen, tiếng cười hô hố lại tiếp tục vang lên, man rợ và thô bỉ.

Ferray trút ra hơi thở nghẹn ứ trong lồng ngực, vai rũ xuống.

“Hờ…” 

Anh cúi gằm mặt, lầm bầm với chính cái bóng méo mó của mình dưới chân: “Giá như… giá như ta là một pháp sư… cái hang quỷ này sẽ nổ tung thành tro bụi…”

Keng!

Một tiếng va chạm sắc lẹm, đanh gọn vang lên ngay bên cạnh, cắt đứt dòng suy nghĩ viển vông ấy.

Mũi cuốc của Senju được hắn rút ra khỏi vách đá, khuôn mặt vẫn dửng dưng, vô cảm. Hắn duy trì sự im lặng, tiếp tục công việc của mình. Những nhát cuốc của hắn rơi xuống đều đặn, chuẩn xác, lấp đầy khoảng trống của cuộc hội thoại bằng âm thanh của lao động khổ sai.

Ferray tặc lưỡi, một cảm giác bứt rứt nghẹn ứ nơi cổ họng anh dâng lên.

Trong cả khu mỏ này, Senju là kẻ hiếm hoi trạc tuổi Ferray, và cũng là gã bạn tù phòng bên duy nhất không tỏ ra thô bạo hay phát điên, hoặc cùng lắm thì cũng chỉ lảm nhảm đếm số. Chính vì vậy Ferray mới chủ động bắt chuyện nhiều lần.

Đáng tiếc, mọi cuộc đối thoại đều chỉ dừng lại ở một phía.

Trong lúc hai người vẫn cặm cụi đào mỏ, từ khu vực đám quản lý đang tụ tập đánh bạc bỗng có một kẻ bước tới. Trò chơi bị cắt ngang. Những ánh mắt cau có đồng loạt hướng về phía hắn.

“Thưa ngài,” Người đó cúi đầu nói nhanh.

“bên phía Bắc Hải gửi yêu cầu cung cấp thêm một trăm lẻ năm tên nô lệ để đi tế ạ.”

“—?!”

Không khí chợt khựng lại trong một nhịp rất ngắn.

Ngay khoảnh khắc ấy, Senju lập tức ngẩng đầu lên.

Đồng tử của hắn co thắt lại. Hơi thở ngừng lại giữa chừng, sau đó cuộn mạnh trong lồng ngực. Miệng khẽ giật, rồi từ từ nhếch lên một nụ cười gượng gạo hiện ra.

Chợt nhận ra điều đó, Senju khom người thật sâu xuống, tay vẫn cầm cuốc như thể còn đang làm việc. Không ai thấy được nụ cười bừng sáng vừa hiện lên sau lớp bụi phủ kín mặt, thứ cảm xúc từng bị nhốt chặt hàng trăm ngày, giờ trào dâng mạnh đến nghẹn thở.

Cả cơ thể hắn run lên khe khẽ.

Cuối cùng… mọi chuyện cũng đã rẽ sang ngã khác.

“Cái gì…?”

Ferray thốt lên, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Cánh tay đang vung lên cao khựng lại, mũi cuốc treo lơ lửng giữa không trung.

“Chẳng phải vùng bờ biển phía Bắc… đang trong chiến tranh với Hải quái sao?”

Keng—!

Tiếng chuông đồng sắc lẹm vang lên, cắt đứt ngang xương lời thì thầm đầy hoảng loạn của Ferray. Âm thanh chói tai dội vào vách đá, buộc mọi cử động trong hang động phải dừng lại tức khắc.

Gã giám ngục đứng trên bục cao, tay cầm chiếc khăn lụa trắng khẽ lau đi vết bụi vô hình trên chiếc chuông. Giọng băng lãnh được “Urwort” khuếch đại vang vọng khắp hang sâu: “Dừng tay. Quy trình khai thác hôm nay có sự đình trệ.” Hắn liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu vì lịch trình bị xáo trộn.

“Tập hợp. Ngay lập tức. Đừng để ta thấy bất kỳ sự chậm trễ lề mề nào làm bẩn mắt.”

Tiếng kim loại va chạm tắt ngấm. Chỉ còn tiếng lê bước rầm rập, nặng nề của hàng trăm đôi chân trần trên nền đá dăm.

“Này, Senju! Nhanh lên!” Ferray thúc cùi chỏ vào sườn bạn tù, giọng giục giã.

“Ừ.” Senju đáp gọn, cố rướn người bước theo.

Nhưng ngay khoảnh khắc hắn xoay người, sống lưng hắn cong lại một cách bất thường. Có vẻ như hắn đang cúi nhặt thứ gì đó.

“Lạ thật…” Ferray nheo mắt, thoáng nghi hoặc trước cái dáng đi xiêu vẹo bất thường ấy, nhưng rồi cũng bị dòng người xô đẩy về phía trước.

Đám nô lệ nhanh chóng bị dồn thành một khối đen đặc, hôi hám giữa lòng hang Azkel.

Gã giám ngục bước xuống, đôi giày da bóng loáng tránh né từng vũng nước bẩn trên sàn. Hắn đứng trước hàng quân, tay đeo găng trắng muốt đón lấy cuốn sổ cái dày cộp từ tên lính canh.

Không gian im phăng phắc. Chỉ còn tiếng lật giấy soạt… soạt… vang lên khô khốc nhưng cũng đủ để khiến đám nô lệ phải sợ hãi.

Đôi mắt sau tròng kính của gã cai ngục lướt dọc theo danh sách, rồi lại ngước lên, quét qua từng gương mặt hốc hác, lấm bẩn. Gã đang đánh giá và cũng đang sàng lọc. Có điều gã ta lại khó khăn đếm đi đếm lại từng tên bằng số đốt ngón tay.

Nhưng chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến đám nô lệ nghẹt thở, mồ hôi túa ra, lăn dài trên những khuôn mặt tái nhợt

Thịch. Thịch.

Tim Senju đập dồn dập, mạnh đến mức hắn tưởng như lồng ngực sắp vỡ tung. Mồ hôi lạnh túa ra, thấm đẫm tấm áo rách sau lưng, hòa lẫn với bụi than đen nhẻm.

Hắn cúi gằm mặt, cố kiểm soát hơi thở đang muốn vỡ òa. Hắn hiểu rõ quy luật hiệu suất là trên hết của gã ta.

Chính vì thế, kể từ khi cơn bệnh xuất hiện, Senju đã lựa chọn cắn răng chịu đựng. Không một lời kêu than cũng như để lộ dấu hiệu suy yếu ra bên ngoài chỉ để đổi lấy một cơ hội duy nhất là được đưa ra khỏi nơi này.

“Hừm…” Gã cai ngục dừng ngón tay lại tại một dòng tên. Cái nhíu mày khẽ khàng hiện lên trên vầng trán trơn láng của hắn.

Chỉ một cử chỉ nhỏ đó thôi cũng đủ khiến máu trong người Senju đông cứng lại. Sự im lặng thít chặt cổ họng hắn hệt như sợi dây thòng lọng. 

“Ahem… Được rồi.”

Gã giám ngục đó hắng giọng khẽ khàng, rút chiếc khăn tay chấm nhẹ lên khóe môi, rồi dùng ngón tay đeo lật sang trang mới. 

Senju nín thở. Hắn ép chặt cơ hoành, nuốt ngược cơn ho đang chực trào ra khỏi cổ họng xuống dạ dày. Vị máu tanh nồng lan ra trong khoang miệng, mặn chát. Chỉ cần một tiếng húng hắng nhỏ thôi, hắn sẽ bị đánh dấu là “Hàng lỗi”.

Rì rầm…

Gã cai ngục nghiêng đầu, thì thầm với tên thư ký bên cạnh. Cây bút lông trên tay gã lướt trên mặt giấy, gạch bỏ hoặc khoanh tròn những con số vô hồn.

“Bắt đầu điểm danh mã số chuyển đi.” Giọng gã vang lên.

“Mã số 67.”

“Mã số 36.”

“Mã số…”

Từng cái tên, từng mã số vô hồn vang lên. Mỗi lần một nô lệ bước lên, lồng ngực Senju lại thắt lại. Hắn nín thở chờ đợi cái mã số của mình được xướng lên.

Danh sách vơi dần. Những trang giấy được lật qua nhanh hơn.

Và rồi—

Gã cai ngục gập mạnh cuốn sổ lại. 

Bộp.

Tiếng động khô khốc vang lên, đặt dấu chấm hết cho phiên kiểm kê.

Senju chết lặng. Cả người hắn hóa đá giữa đám đông còn sót lại.

Một nhịp tim hụt hẫng rơi tõm xuống vực sâu. Nhịp kế tiếp đập dội lại mạnh mẽ, điên cuồng đấm vào lồng ngực đau nhói. Phổi hắn như bị ai bóp nghẹt, không khí tắc nghẹn nơi cổ họng.

Hắn bị bỏ lại.

Không có… ta?

Ý nghĩ vừa hiện lên đã bị chính hắn phủ nhận. Không thể nào. Sau từng ấy ngày, không thể nào lại thiếu tên hắn được. Hắn đã cố vừa đủ khỏe, đủ yếu để sống sót, để không bị giữ lại ở đây cũng như để đem hắn đi tế. Lầm lì, ít nói, khó ưa, hắn đều có hết để cho tên quản ngục thấy hắn đáng bị ném.

Đầu óc Senju trống rỗng, âm thanh xung quanh bỗng xa dần như bị nhấn chìm dưới nước. Bàn tay hắn siết chặt đến run rẩy. 

Những ngón tay gầy guộc, tái mét của hắn bấu chặt vào bờ vai xương xẩu của Ferray để không ngã khuỵu xuống nền đá lạnh lẽo. Tầm nhìn mờ đi, chỉ còn lại những đốm đen nhảy múa.

À… ra là vậy. Ta không còn gì để hối hận nữa.

Hắn buông xuôi. Phổi ngừng tranh đấu. Nếu đã đến bước đường cùng… thì chết rục xương ở cái xó xỉnh tăm tối này cũng được. Coi như hắn sai số trong ước lượng ban đầu, dữ kiện về Bắc Hải vẫn chưa đủ. 

Nhưng trong lúc đó, gã thư ký cầm sổ cái đi bên cạnh giám ngục bỗng khựng lại. Gã lướt ngón tay run rẩy trên trang giấy, mặt biến sắc.

“Thưa… thưa ngài.”

Gã cai ngục đang chuẩn bị quay gót, nghe tiếng gọi liền dừng lại. Hắn không quay người, chỉ nghiêng đầu nhẹ, đôi lông mày nhíu lại đầy khó chịu sau gọng kính. 

“Vấn đề gì? Đừng nói là ngươi lại tính sai số liệu đấy nhé? Ta ghét nhất là sự cẩu thả.”

“Dạ không… không ạ!” Tên thư ký lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm. “Chỉ là… theo chỉ tiêu mới, lô hàng vận chuyển lần này… vẫn còn thiếu năm tên nữa mới đủ định mức ạ.”

Thiếu năm.

Chỉ hai từ đó thôi cũng đủ dội ngược dòng máu đang đông cứng của Senju. Đồng tử hắn mở trừng trừng, mọi sự tuyệt vọng bốc hơi sạch sẽ.

Bàn tay Senju buông vai của Ferray ra. Hắn hít một hơi sâu, nén chặt cơn đau nơi buồng phổi, ép sống lưng thẳng lên. Ngay bây giờ. Senju phải khiến gã sạch sẽ kia nhìn thấy hắn, và hắn sẽ làm mọi cách để gã ta tống khứ người hắn ra khỏi nơi này.

“Ồ? Vậy sao?” Giọng cai ngục vẫn nhẹ tênh, nhưng hàn khí bốc lên ngùn ngụt khiến người nghe lạnh gáy. Gã trong thoáng chốc liếc mắt qua tên lính canh to như con gấu bên cạnh.

“Vân—” 

“Dạ rõ!” Tên lính bự đó hô lên cắt ngang lời của tên thư ký.

Bốp!

Chưa kịp để tên thư ký định hình, tên lính đó lập tức tung một cú gạt chân mạnh bạo, tống khứ tên thư ký sang một bên như đá một túi rác vướng đường.

“Á—!” Tên thư ký ngã lăn quay, ôm sườn rên rỉ, làm bụi bay mù mịt.

Giám ngục lập tức rút khăn tay ra, cau mày ra lệnh cho tên lính bự lùi lại, vẻ mặt ghê tởm như vừa giẫm phải phân.

“Sự cẩu thả của ngươi làm ô uế quy trình hoàn hảo của ta.”

“Nhưng mà chẳng phải do ngài hay sa—,”

“Cái gì? Ý ngươi là sao?” Gã cai ngục lườm tên thư ký khiến miệng tên đó khựng lại.

Thế rồi gã ấy tặc lưỡi, gấp mạnh cuốn sổ cái lại rồi ném toẹt vào người tên thư ký đang nín họng. 

“Phiền phức. Lấy bừa những đứa sắp chết đi. Ta không muốn hít thở chung bầu không khí với lũ gia súc này thêm một giây nào nữa.”

Ngón tay đeo găng trắng muốt vẽ một đường lười biếng trong không khí. Nó lướt tới đám người rồi đi qua trán Senju… và trượt đi.

Nó dừng lại ở gã gầy gò đang đứng ngay sau lưng hắn. Senju lại trở thành kẻ vô hình.

Không được! Nếu ánh mắt kia lướt qua, mọi thứ sẽ chấm hết. Senju nghiến chặt răng hàm. Hắn cần một cú hích. Hắn cần sự thương hại, hoặc sự ghê tởm, bất cứ thứ gì để được chú ý. 

Senju rũ người xuống, buông lỏng sự kìm nén bấy lâu. Hắn cố tình gồng người, hộc ra toàn bộ không khí trong phổi cùng một ngụm máu tươi.

Khụ! Khụ khụ! 

Tiếng ho xé phổi vang lên, nghe như tiếng rên rỉ của một con vật sắp chết. Hắn cố tình ngã chúi về phía trước, kéo lê sợi xích tạo ra âm thanh keng chói tai đầy thảm hại. 

Âm thanh dơ bẩn ấy ngay lập tức thu hút sự chú ý của người giám ngục.

Ngón tay đang chỉ trỏ bừa bãi bỗng khựng lại giữa không trung. Gã quay đầu, đôi mắt nheo lại, nhìn chằm chằm vào “đống giẻ rách” đang co ro là Senju với vẻ ghê tởm lộ rõ.

“Chậc chậc. Kinh tởm.” Gã vội lùi ra, lấy chiếc khăn tay trắng che mũi, gằn giọng miệt thị: “Và cả cái... thứ đang run rẩy, phun ra đờm dãi kia nữa,”

Ngón tay chỉ thẳng vào mặt Senju.

“Tống cổ nó đi cho đủ quân số. Giữ loại phế phẩm sắp hỏng hóc này lại Azkel chỉ làm xấu đi bảng báo cáo vệ sinh và lãng phí lương thực của ta. Coi như dọn rác đi.”

Rồi ngay giây tiếp theo—

Trái tim Senju giật nảy một nhịp điên cuồng.Kế hoạch đã lệch đi một chút so với dự tính, nhưng kết quả cuối cùng hắn vẫn xoay sở kiểm soát được.

Thoát rồ—

Hắn phải cắn chặt răng. Nếu thả lỏng dù chỉ một chút, tiếng cười trong cổ họng sẽ bật ra mất kiểm soát.

“… Thêm mã số 18 kia nữa, tên này năng suất quá kém, tống khứ nó luôn cho rảnh nợ.” Gã giám ngục đó nói thêm.

“Cái gì?!”

Bên cạnh, phản ứng của Ferray lại hoàn toàn trái ngược.

“Xong rồi… Mọi thứ thế là hết, nợ còn chưa trả… Elisa… Ta xong rồi…” Ferray lẩm bẩm, tròng mắt giãn ra thất thần. 

Hai đầu gối anh đập mạnh xuống nền đá nhám buốt, tạo ra một tiếng bộp khô rang, toàn bộ sức lực như bị rút cạn sạch sành sanh.

“Đứng dậy.”

Nhưng bỗng nhiên một bàn tay gầy guộc túm lấy cổ áo Ferray, giật ngược lên.

Senju ghé sát tai người bạn tù, giọng rít qua kẽ răng: “Nếu muốn chết rục ở đây, cứ việc quỳ tiếp đi. Nhưng hãy nhớ rằng, Elisa vẫn còn chờ nhà ngươi.”

Ferray run rẩy liếc về phía gã quản lý đang bực bội phủi tay áo. Anh toan tìm cớ thoái thác, nhưng rồi ánh mắt va phải cái nhìn sâu hoắm của Senju. 

Một luồng điện chạy dọc sống lưng Ferray. 

Anh cúi đầu, không dám ho he nửa lời, lẳng lặng bước theo cái bóng nhỏ bé nhưng đáng sợ ấy.

“Đi! Lũ súc vật lề mề!” Tiếng roi da quất vào không khí vút một cái chát chúa.

Đoàn người xiềng xích bắt đầu lê bước.

Lạch cạch… lạch cạch…

Âm thanh kim loại va vào nền đá vọng lại trong đường hầm dốc đứng. Không ai nói với ai nửa lời. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc trong không gian chật hẹp.

Senju đi ngay trước mắt Ferray, tay anh ta sợ sệt bám chặt vào vai Senju. Trong khi đám nô lệ xung quanh lê bước với vẻ mặt của những kẻ tử tù đang đi vào lò mổ, thì bước chân của Senju lại ẩn chứa một nhịp điệu khác hẳn. Hắn không cúi đầu cam chịu. Hắn đang đếm. Từng bước một dẫn đến cửa hang.

Bóng tối trong hang sáng dần.

“Áaaa!”

Vài tiếng kêu đau đớn vang lên. Đám nô lệ theo phản xạ đưa tay lên che mặt, nước mắt trào ra giàn giụa.

Mặt trời.

Ánh sáng ngoài cửa hang hắt vào chói lóa. Lâu lắm rồi không thấy mặt trời, thứ ánh sáng gắt gỏng ấy như đâm thẳng vào võng mạc Senju một cách tàn nhẫn và bỏng rát.

A… Nó đúng là vẫn khó ưa… cái màu xanh ấy.

Cái nóng rát trên da thịt và mùi hôi ẩm của đất còn dễ chịu hơn vạn lần mùi ẩm mốc của Azkel. Hắn hít một hơi thật sâu, để phổi mình đau buốt vì không khí khô khốc của tự do.

Đã bao nhiêu chục năm rồi nhỉ? Cuối cùng, ta cũng được đứng dưới một bầu trời thực sự. Senju khẽ thì thầm trong lòng.

Nhưng Senju không cho phép bản thân đắm chìm trong niềm vui ấy quá lâu.

Trước cửa hang động, khoảng hai tá cỗ xe xếp hàng dài. Mùi hôi nồng của loài Chi Long trộn lẫn với mùi da thuộc cũ kỹ tỏa ra từ đám Chi Long Wyn. 

Chúng gầm gừ, những cái cánh da dơi vung lên xuống. Đó không phải là xe chở người, đó là những chiếc lồng sắt đặt trên bánh gỗ, sẵn sàng chở đám thịt tươi này đến lò xay thịt phương Bắc Hải.

Bàn tay hắn siết chặt lại. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!