Ồn ào, xung quanh chỉ toàn tiếng cười đùa khó nghe.
Vũ trường rộng lớn lúc nào cũng tiếp đón lượng lớn khách hàng như thế, nơi âm nhạc trở thành cuộc chơi cho những chàng trai lắm tiền phóng khoáng cùng các cô nàng nóng bỏng gợi cảm mua vui.
Thú lạc nhất phải nói đến những chai rượu hạng sang được hòa lẫn cùng với những loại bột trắng. Người ta nói đó là "thuốc tiên", khi pha trộn với rượu tạo thành một mùi hương mĩ vị đầy khoái lạc, đến cả thần tiên mang rượu thưởng thức cũng sướng không bằng. Phía tổng nha cảnh sát đương nhiên biết những truyện như này, nhưng dù sao cũng là chỗ kiếm cơm của người ta lẫn mình nên không ai dám nói gì cả.
Trong một căn phòng khép kín, một người để phanh ngực đầy hình xăm đang buồn bực đi đi lại lại trong phòng, bình thường oi bức rất dễ khiến con người cảm thấy phiền muộn, giờ gã thấy càng khó chịu hơn nữa là trong phòng hát riêng có thuốc tiên, có gái đẹp, lại không có nam sinh trẻ tuổi phục vụ! Ba thứ trên là niềm vui thích duy nhất trong cuộc sống của gã. Thế mà ước ba mà chỉ có hai, sống cuộc sống như tu khổ hạnh thế này đối với gã thì chẳng khác gì bị đày đọa dưới địa ngục.
"Phục vụ, mang thêm rượu tới đây!"
Một nhân viên phục vụ chạy vào, miệng lúng tùng nói:"Anh Dũng, chai này là chai thứ hai mươi rồi ạ, chỉ sợ..."" Hả? Mày nghĩ bố mày không có tiền hả?" Gã xăm trổ hừ một tiếng, giận giữ quát: "Vũ! Thằng Vũ đâu rồi?"Người tên Vũ quần áo lộn xộn, trên người dính đầy vết son môi, ba chân bốn cẳng chạy vào trong trướng của Lữ Bố, luôn miệng thưa:
"Đại...đại ca, em đây."Gã xăm trổ sải bước tiến lại gần, vung tay túm áo tên Vũ, nghiến răng nghiến lợi phả mùi cồn trong miệng ra.
"Mang theo mấy anh em đi quanh đây một vòng xem, nếu thấy thằng con trai nào có chút nhan sắc thì dụ nó lại mang về đây cho anh.""Vâng, vâng, vâng, em đi ngay đây ạ." Vũ nịnh bợ đáp lời, vẻ mặt cười hì hì ra.Gã xăm trồ đá vào mông tên Vũ một cái, cười mắng: "Đừng quên lấy thêm rượu nữa nhé!""Đại ca yên tâm đi, quanh vũ trường này thiếu gì đâu, em kiếm nhanh đây mà."Vũ nói xong liền vội ba chân bốn cẳng chạy đi. Một người khác cùng hội với gã xăm trổ đứng bên cạnh thấy vậy thì không khỏi lắc đầu, trong mắt lộ vẻ khinh thường, bụng thầm nghĩ tên Vũ này chỉ biết nịnh bợ lấy lòng đại ca là giỏi.
...
Ngay giữa trung tâm vũ trường, Tùng cùng Tiến Dũng ngồi uống nước giải khuây. Hôm nay là ngày Tiến Dũng lái xe lên Bắc Thành mua bán, Tùng cũng tiện thể đi theo, loanh quanh khắp cả tỉnh thành dán tờ giấy tìm kiếm cái tên Vũ Văn Huỳnh. Mặc dù không hỏi, nhưng lần nào cũng được Tùng bao tiền xăng xe các kiểu, Tiến Dũng sao có thể không giúp đỡ đi tìm kiếm cùng bạn mình chứ.
"Không việc gì phải vội bạn tôi ơi, bây giờ là thời đại nào rồi, tìm kiếm một người mất tích rồi cũng sẽ nhanh mà thôi."
Tiến Dũng vừa an ủi vừa gọi đồ, ngay lập tức có hai nhân viên mang thêm hai chai rượu đến. Tùng không thèm để ý tới Tiến Dũng, cậu cầm lấy chai rượu dốc xuống miệng giống như thường khiến Tiến Dũng líu lưỡi không thôi, nếu đây là bia mình còn có khả năng liều mạng với ông bạn này, nhưng đây là rượu vang thì không thể nắm chắc rồi.
"Nói nhanh thì có thể nhanh nhưng mà chờ đến ngày đó được bao lâu?" Tùng trầm giọng nói. "Nếu có thể tìm được thằng cha Huỳnh đó càng nhanh thì càng tốt! Thằng đó một ngày không chết hẳn đi, tôi khó lòng yên tâm bạn à."
Tiến Dũng trong lòng không hiểu dụng ý chết hẳn là như thế nào.
"Nhưng cứ đi lung tung thế này cũng vô ích, báo cảnh sát tìm kiếm liệu có..."
"Chuyện bé xé ra to, rách việc, cái thằng này nó dính đến tiền nong với tôi, để mấy lão cảnh sát mà biết kiểu gì cũng xin chút ít phí công sức...nói chung là tai tiếng lắm."
Nghĩ tới việc tìm kiếm tên Huỳnh để trả thù mãi chẳng được, trong lòng Tùng buồn bực không thôi. Những câu truyện bố cậu thường kể anh hùng hảo hán đều uống rượu giải sầu, Tùng cũng liền học theo.
"Nào Tiến Dũng, tôi mời bạn một cốc."
Tùng khẽ liếc nhìn Tiến Dũng, tay đổ rượu với vẻ mặt vẫn âm trầm.
"Thôi bạn tôi, tôi còn tỉnh để lái xe mà, tí nữa sắp đến giờ phải đi rồi."
Tùng không thèm để ý rót rượu mà nói:
"Bạn không uống được rượu thì uống cái khác, còn cốc này lỡ rót rồi thì để tôi..."
Trong mắt Tùng tràn ngập vẻ phức tạp, lại cầm cốc rượu trong tay uống cạn sạch.
Ngay hôm nay cậu cũng khoanh vùng tất cả các quán nhậu, vũ trường gần đây có liên quan đến cái bảng tên nhân viên của tên Huỳnh khi trước. Điều tra tất cả, thậm chí chui hẳn vào kết giới những khu vực đó tìm kiếm. Chỉ còn lại mỗi cái vũ trường này.
Mặc kệ, uống rượu cho vui đời cái đã. Suy cho cùng Tùng cũng là người chết rồi, muốn làm gì thích cái gì tự mình xử lí. Nhưng mà nãy giờ càng uống cậu lại càng tỉnh, có chăng chỉ say nâng lên một tí rồi bỗng nhiên tỉnh táo trở lại như thường.
"Mẹ nó, rượu gì mà như nước lọc thế này!"
Tùng lại rót thêm rượu, trong chốc lát bất giác đã uống năm sáu cốc.Tiến Dũng nhìn thấy vậy sợ rằng tửu lượng của Tùng không tốt liền dứt khoát đem đồ ăn dọn lên cái bàn này, sau đó tới bên Tùng nhỏ giọng quan tâm:
"Uống thít thôi bạn tôi ơi, tí nữa bạn say tôi không trở bạn về đâu đấy."
Đúng lúc này từ bên trong đi ra mấy người, mỗi người đều cầm theo đao kiếm, ánh mắt dò xét xung quanh.Trong đó có một người nhìn thấy Tùng khuôn mặt đẹp trai phong nhã, đoán chắc đang độ tuổi sinh viên, hắn khóe miệng toát ra nụ cười dâm đãng nhanh chóng đi tới bàn của hai người.Đi tới bên cạnh bàn người kia lại đảo mắt quanh nhìn Tùng đang say sưa, hắn cố tình nói:"Hai bạn trẻ không ngại cho anh ngồi xuống cùng chứ?"
Tùng mệt mỏi nhìn người lạ mặt kia có phần dữ tợn đành sắc mặt trầm xuống, ngẩng đầu buồn bực uống một cốc rượu, cha nào nữa đây, có ai hoan nghênh hắn đến ngồi chung à.
Mặt dày mặt dạn ngồi xuống ghế, chỉ thấy hắn nở ra nụ cười cố giấu tình cảnh xấu hổ sau đó mở miệng nói.
"Anh là người ở đây, nhìn mấy đứa không biết có chuyện gì mà uống rượu buồn bực đến vậy. Nếu giúp được gì cứ nói anh sẽ giúp mấy đứa!"
Tùng nhíu mày thấy hắn dương dương tự nhiên muốn giúp đỡ mình thì cảm thấy bất ổn, người này ăn mặc đúng kiểu thiếu gia ăn chơi điển hình. Nhưng dạng người này ăn chơi thì chắc cũng quen biết nhiều mối quan hệ.
"Phiền ông anh có quen biết người này không?"
Nói rồi Tùng đưa tấm ảnh tên Huỳnh cho người lạ mặt cầm xem, lập tức ánh mắt hắn mở to ra ngạc nhiên.
"Ồ thằng Huỳnh này, em đang tìm nó à?"
Chỉ nhiêu câu nói đó thôi, tâm trí Tùng lập tức tỉnh táo lại, nhưng bộ dạng mấy tên lạ mặt này rõ ràng là có dụng ý gì đó, nhưng chưa hỏi đã biết tên Huỳnh thì có phần nói thật, đành ra cậu lại giả dạng say mềm đáp.
"Đúng đúng rồi, em đang tìm kiếm nó có chút chuyện. Phiền mấy anh quá...ợ..."
Đám người lạ mặt này mừng thầm trong lòng. Vốn không nghĩ sẽ dụ được mấy thằng con trai ngoan ngoãn đi theo, ai ngờ đã có một con cừu nằm ở đây rồi, tội gì mà không tóm. Một gã thì thầm vào tai người của mình đang ngồi cùng, lập tức hai mắt hắn sáng lên.
"Biết chứ, anh với nó từng là bạn với nhau mà. Thằng Huỳnh đó cũng lảng vảng suốt ở đây lắm, vừa hay nó cũng đang ở chỗ bọn anh, em có muốn đi cùng không?"
Không như Tùng đang giả bộ nghe lời, Tiến Dũng đã vội vàng kéo cậu lại về phía mình.
"Bạn em giờ say quá rồi, cảm ơn anh đã nói cho bọn em biết, có gì lần sau bọn em qua..."
Người lạ mặt đạp vào chân ghế phía dưới, trong mắt hắn hiện lên tia lửa giận, thầm nghĩ mình ở vũ trường mưa gió thế nào chưa ai dám kiêu ngạo với hắn như thế. Cái thằng nhóc không biết điều này, vừa định ra lệnh cho đám người kia ùa lên giáo huấn thì phát hiện ra Tùng đang cười với mình.
"Đi chứ, em đi với anh..."
Tiến Dũng hoảng hốt định ngăn cản thì Tùng đã ghé sát tai cậu thì thầm vài câu.
"Bạn về trước đi, không phải lo cho tôi."
Nói rồi Tùng lấy một xấp tiền giấy ra đưa cho Tiến Dũng, rồi cuối cùng đi theo đám người lạ mặt kia.
Thoáng chốc vài tiếng đồng hồ đã trôi qua...
Tiếng nhạc đập thình thịnh hòa nhập cùng điệu nhảy của những cô gái hai mảnh gợi cảm làm không khí cả vũ trường sôi động lên. Giọng nói của một thanh niên đó vô tình xâm lấn vào lời hát cảm xúc tiêu cực như để xoa đi nỗi buồn bã đó.
"Ngồi đi nhóc, hôm nay chỗ này anh bao tất, cưng đừng e ngại quá!"
Giọng nói phát ra đối diện Tùng nghe chẳng thật lòng lắm. Đó là một thanh niên thân hình cao lớn, dáng người có chút lực lưỡng, khuôn mặt thì toát lên vẻ phong nhã, phần ngực hở phanh ra bên ngoài bộ áo trắng, in những hình đại bàng đen hùng vĩ. Kiểu này vừa giống dân anh chị, vừa có chút giống tổng tài, xưng hô thì có chút lẹo cái...chậc, biết là ở vũ trường gặp toàn những người kì dị mà sao người ở trước mặt Tùng nó lại tổng hợp gần hết đến vậy.
"Nói thật với anh, em đến đây chủ yếu là tìm một người tên là Vũ Văn Huỳnh. Có người nói nó đang làm việc ở cái vũ trường này nên em mới đến đây tìm."
"Vậy à!" Gã dân chơi bất ngờ đổi giọng. "Thằng Huỳnh đó á, vài hôm trước nó trộm tiền của khách nên bị bọn anh đánh đập đuổi thẳng cổ đi rồi. Cái thằng chứng nào tật ấy, thế nó lại lấy trộm gì của cưng à? Lo lắng làm gì, nó mất cái gì anh chiều cưng cái đó...giờ cưng có vui chơi ở đây cả tuần cũng không thấy mặt nó đâu!"
Gã dân chơi lập tức lấy một chai rượu vang đã mở sẵn ra. Mùi hương thơm nhẹ bay qua khiến Tùng cảm thấy ái ngại một chút.
"À! Em không uống được rượu vang..."
Tùng chưa kịp nói hết câu, gã dân chơi đã đưa tay mình dí chặt miệng cậu lại.
"Đừng nói dối anh làm gì, mặt cưng đỏ thế kia, sao lại nói là chưa đụng vào rượu."
"Em xin lỗi, vậy nếu không có thằng Huỳnh ở đây em xin phép."
Tùng định đứng dậy quay đi, bất chợt một bàn tay mạnh mẽ kéo mạnh cả thân hình cậu ngã xuống ghế. Khi nhìn xuống, cậu thấy một đôi mắt vô cùng lạnh lẽo và đáng sợ trước mặt.
Một cô gái phục vụ mặc đồ nội y màu đỏ nổi bật trước cơ thể trắng nõn nà nhẹ nhàng đặt một khay nước giải khát xuống bàn. Gã dân chơi đó vươn đôi tay mạnh mẽ nắm mạnh bờ eo thon thả của cô gái phục vụ dựa vào lòng mình. Vừa cầm chai nước vừa xoa bóp làn da mềm mại làm tâm trạng gã vui sướng như vua chúa.
"Ngồi im đây cho anh! Cưng vội làm cái gì, chẳng phải cưng muốn đi tìm thằng Huỳnh sao? Anh sẽ giúp cưng, nhưng mà đã mất công đến mà đi không về là không được!"
Cô gái phục vụ không dám ngẩn mặt lên nhìn gã dân chơi đó, lại núp người e thẹn đằng sau cánh tay gã.
Ánh mắt của Tùng càng ngày càng lạnh như băng. Kiểu ăn nói thế này mười phần thì tám phần là có chuyện chẳng lành.
"Nhưng mà em không uống được rượu..."
"Anh không bắt cưng phải uống rượu, Phục vụ! Mang nước ngọt ra đây!"
Chốt lát một nhân viên phục vụ gợi cảm mang ra một chai nước kì lạ. Chẳng cần gã dân chơi nói tiếp, Tùng cứ thế đổ hết nước vào cốc rồi hết mình uống một ngụm. Nó có vị giống soda pha nước cam, ngon và mát thì được, nhưng nó vẫn có mùi vị của cồn.
Gã dân chơi nở nụ cười tà ác, ánh mắt dâm dục bóp chặt lớp áo mỏng đỏ đang đung đưa càng ngày càng thấy khoái.
"Được lắm, dám uống hết! Cưng tên gì?"
"Dạ Tùng ạ!" Tùng khẽ đáp.
"Anh tên là Hoàng Đô Dũng. Cả cái vũ trường này mười phần anh làm chủ đến bảy phần đó! Dù không to lớn gì lắm nhưng mà cưng mất công đến đây tìm người của anh thì anh phải tiếp đón chu đáo chứ!"
"Dạ vậy em cảm ơn lòng tốt của anh!"
Đô Dũng tiếp tục gọi thêm vài cô phục vụ mặc đồ gợi cảm nữa đến. Từng chai nước giải khát được khui nắp ra. Mỗi lần trò chuyện được vài phút Tùng lại mời thêm vài ly nữa. Chừng được vài cốc, Đô Dũng càng tiến sát gần chỗ Tùng, cậu mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ đê tiện hiện ra trong mắt gã.
"Muốn thử tí hứng phấn không?"
Lời nói khẽ của Đô Dũng làm Tùng vội biến sắc.
"Cái đấy em cảm ơn."
Phút chốc mặt Tùng đã đỏ rực lên, cơ thể buông lỏng như thể muốn bay lên trời vậy. Thì ra cảm giác làm ma men là như thế này, đây rõ ràng là rượu mà. Mấy cô phục vụ vẫn muốn tìm cách ve vãn đến Tùng nhưng cậu thẳng mặt từ chối. Nếu để rượu bia ngấm sâu vào người là hỏng hết chuyện.
Trong cơn say chìm đắm trong âm nhạc, Đô Dũng mới buông bỏ cô nhân viên khỏa thân của mình ra ôm chặt lấy Tùng.
"Anh hỏi cưng...cưng với thằng Huỳnh có quan hệ gì?"
Mặc dù Tùng cảm thấy mệt mỏi muốn nôn nhưng cũng đủ tỉnh táo lí trí của mình liền giả cách say.
"Bọn em có chút chuyện tiền nong mà thôi."
"Dính tiền nong với thằng Huỳnh là khổ rồi. Cái thằng chuyên trộm cắp đó rồi có ngày cảnh sát ập đến tóm lấy. Vậy là cưng xui rồi, thằng Huỳnh nó cầm tiền ai thì cũng tiêu hết sạch trơn, muốn đòi cũng khó."
Lè nhà lè nhè, nãy giờ gã Đô Dũng cứ nói chuyện vòng vo chả chỉ chỗ Huỳnh ở đâu cả. Tùng sốt ruột, cuối cùng không chờ nổi định rời đi.
"Có lẽ là vậy. Em đã gọi cho bạn sắp đến đây rồi...hốc."
Đô Dũng lặng mình, kéo nhẹ đầu Tùng đang lung mung dựa vào vai, tranh thủ cậu không để ý, gã từ từ lấy trong người một túi bột trắng nhỏ bé thả nhẹ vào ly nước cam. Gã cười lớn để lộ hàm răng trắng đầy mùi nồng nặc.
"Thôi cố uống nốt ly này cho anh, anh gọi xe Taxi cho cưng rồi đó. Hôm nay nói chuyện với cưng thật là sảng khoái, nhưng cưng vội đi quá, tiếc thật!"
Tùng lặng nhìn ly nước giải khát, trông đầu liền nảy ra một ý nghĩ. Cậu lập tức uống hết ly nước, đôi mắt cậu mở to ra, biết ngay có mùi vị lạ. Không biết tác dụng thứ mùi vị gì đã cho vào ly, Tùng liền ngả người cười nhẹ vào một cô nhân viên rồi giả tảng ngất lịm.
"Này cưng ơi! Tùng! Mẹ nó đưa mình thuốc liều mạnh à mà nhanh gục thế!"
Đô Dũng mỉm cười nham hiểm. Gã vẫy nhẹ bắt đám phục vụ rời đi ngay lập tức. Một lần nữa âm nhạc sôi động cùng điệu nhảy thu hút của vũ trường lại che hết toàn bộ hành động mờ ám của gã.
Từ đằng sau cửa nhà vệ sinh còn có một căn phòng ẩn. Chỉ những người quen biết vũ trường này như Đô Dũng biết cách mở cửa đi vào. Gã đặt nhẹ Tùng đang say xỉn nằm xuống một góc giường, đôi mắt hắn nhìn cậu giống một con cú đang nhìn miếng thịt khổng lồ dâng lên trước mặt.
Ánh đèn căn phòng chợt tắt đi, cả căn phòng đều được lắp tường cách âm rất tốt. Cho dù là vũ trường sôi động cũng chỉ nghe lảng vảng bên tai những lời nhạc quen thuộc đang bùng cháy cùng các dân chơi.
Bất ngờ một tiếng chân chậm rãi bước tới, một thanh niên bị bóng tối che khuất sau lừng Đô Dũng cất tiếng sợ hãi.
"Sao anh tìm được thằng nhóc này vậy?"
Đô Dũng nghe kiểu giọng là hiểu được tình hình liền quay lưng nổi giận, cách nói chuyện cũng thay đổi đi.
"Chẳng phải là đến đây tìm mày sao Huỳnh? Tao dặn mày bao nhiêu lần rồi, đừng có giở thói trộm cắp nữa. Vì mày mà không biết bao vụ liên lụy chỗ làm ăn của tao, giờ còn bén mảng? Cút đi!"
Huỳnh tỏ ra khó chịu không tin vào mắt mình. Không ngờ có ngày hắn lại gặp Tùng một lần nữa ở thế giới thực, đã thế lại còn trong trạng thái ngất lịm. Ân oán đuổi giết nhau thật sự có thể đã kết thúc ngay lúc này. Huỳnh thở một hơi dài, chỉ tiếc là hiện tại hắn không thể.
Đô Dũng không chần chừ lập tức rút thắt lưng quần ra, ánh mắt đã muốn làm chuyện xuân phong mà sà xuống giường. Nhưng rồi từ trong túi quần gã lại lôi ra khẩu súng ngắn, chĩa vào đầu Tùng.
"Thằng nhãi không chơi thuốc, tốt đó, nhưng mà chắc nó cũng nhìn thấy hết rồi. Tiếc cái cơ thể đẹp đẽ này quá, có lẽ tao nên giết mày thay nó! Mẹ kiếp, đến lúc chết tao cũng phải giết người!"
"Khoan đã! Thằng đó là..."
Huỳnh chưa dứt lời, lập tức tiếng súng khai hỏa nổ ra. Đô Dũng mở trừng đôi mắt tỏa ra sát khí, làn hơi nhẹ đầu nòng súng cũng bay hơi hòa tan theo.
Ngay lập tức ánh mắt sát khí đó dập tắt nhanh chóng. Chỉ một thoáng, trong đầu Đô Dũng hiện lên những hình ảnh kì dị đáng sợ, đôi mắt chằm chằm nhìn khuôn mặt cười tươi đầy sợ hãi của Tùng.
Khuôn mặt Tùng bỗng chốc tỉnh bơ, không có vết lỗ đạn trên trán cậu. Chỉ có sau lớp nền dày hở một đường đạn bắn xuyên qua.
"Này này! Anh bắn cũng phải bắn cho chuẩn chứ. Nếu đặt nòng súng thẳng vào mắt tôi mà bắn, có khi khiến tôi mù lòa tạm thời đó."
Tùng bật dậy như chưa có chuyện gì xảy ra. Đúng là uống phải túi bột thuốc kì lạ đó có tác dụng mạnh thật, nhưng bản thân cậu là người chết nên thuốc với rượu đổ vào trong người cũng biến mất ngay sau đó.
Bỏ hết suy nghĩ linh tinh ngay trước mắt. Tùng nhìn khuôn mặt bàng hoàng của cả hai rồi bước vội qua Đô Dũng liền chạm mặt ánh mắt của Huỳnh.
"Thì ra mày vẫn còn ở đây, giải quyết nốt chuyện trước kia thôi. Biến hình đi!"
Huỳnh chỉ biết cười bùng phát ra vẻ tiếc nuối. Từ túi áo hắn lôi ra một lá bài chỉ còn hai màu trắng đen.
"Tao cũng muốn giết mày lắm Tùng. Đáng tiếc thẻ kị sĩ của tao chưa hồi phục. Mày biết điều đó nghĩa là gì mà."
Lời nói thản nhiên đó khiến Tùng căm hận thấu xương. Người chết giống bọn họ không thể giết lẫn nhau được nếu không trở thành kị sĩ Tân Khải Huyền. Mặc dù có thể cưỡng chế ép buộc đối phương chiến đấu khi có một người biến hình trước, nếu không người chết còn lại sẽ lập tức tan biến sau năm phút khiêu chiến. Điều đó chứng tỏ họ không coi trọng sự sống ban cho, tử thần sẽ lập tức lấy mạng họ.
Nhưng nếu kị sĩ Tân Khải Huyền đã chiến đấu xong và biến hình lại nhận dạng thường. Họ sẽ tạm thời an toàn trong ba tiếng để nghỉ ngơi và hồi phục sức mạnh. Những lá bài bị đổi thành hai dạng trắng đen tượng trưng cho sức mạnh đã sử dụng đó cần có thời gian hồi phục. Cho dù có ép buộc thì trường hợp này cũng phải chờ những lá bài hồi phục màu hoàn toàn trước.
Tùng nắm chặt bàn tay lại, cánh tay nổi lên những gân xanh đáng sợ như muốn đấm nát mặt tên khốn Huỳnh ngay lập tức. Bất chợt một bức tường kết giới xuất hiện, chúng lao đến lấn chiếm cả căn phong trong chốc lát.
Một cơn gió lạnh thổi nhẹ qua gáy Tùng. Cậu giật mình, biết rằng trong căn phòng kín này không hề có gió, có điều hòa thổi mạnh xuống cũng không lạnh lẽo đáng sợ đến như vậy.
Một giọng nói quỷ quyệt quen thuộc vang lên.
"Chơi với anh đi cục cưng! Anh sẽ cho cưng biến cảm giác làm thần tiên là như thế nào."
Ngay lập tức Tùng quay ra sau, Đô Dũng đứng vững như bức tường thành, bàn tay gã nắm chặt một thẻ bài màu xanh. Lá bài đó lập tức phát sáng, một bộ thẻ kích hoạt xuất hiện gắn liền hông thắt lưng.
"Ông anh cũng là một kị sĩ Tân Khải Huyền!" Tùng cười một cách khinh bỉ. "Vậy là cái hội ngăn các kị sĩ giết chóc lẫn nhau là như thế này ư?"
Khóe miệng Đô Dũng nở nụ cười lạnh băng đầy sát cơ.
"Không hẳn. Trong kết giới bọn anh chỉ là đối tác làm ăn thôi. Ai chả muốn sống tiếp một cuộc sống đang thỏa mãn cơ chứ? Nào cưng, nếu cưng về với đội của anh, chúng ta không chém giết, đảm bảo cưng sẽ có công ăn việc làm ổn định."
"Vậy nếu tôi từ chối?"
"Vậy thì tiếc lại càng tiếc, cưng xinh đẹp đến vậy mà. Vậy cưng nên chuẩn bị chết thêm một lần nữa đi, vì cuộc sống của bọn anh."
Cuộc sống? Tùng không nghĩ lời nói dối lúc giả say đó tác động tâm lý mạnh vào gã thanh niên dân chơi này như vậy. Nếu nghĩ ngày trước bản thân cậu không dám làm những chuyện ngu ngốc như này, mất mạng như chơi chẳng đùa.
"À quên mất! Mình chết cách đây ba tuần rồi mà."
Tùng cúi người mỉm cười, vừa hay cơ thể bên ngoài đã quá giới hạn dần trở nên khô khốc đi. Lần này bản thân lại chuẩn bị bán mạng cho thần chết. Đằng nào cũng chết rồi, sợ cái gì nữa.
Một lá bài trong túi áo Tùng được lôi ra, nó có màu xanh lam giống như những viên đá pha lê tinh xảo. Lập tức bộ kích hoạt thẻ của cậu xuất hiện gắn vào bên hông.
Đô Dũng vẻ mặt đầy sát khí khiêu khích.
"Cưng yên tâm đi, anh sẽ cho cưng chết một cách nhanh gọn, sau đó chuyện của thằng Huỳnh anh sẽ xử lý giúp cưng."
Vừa nói đến cái tên đó, Tùng để ý xung quanh một lúc, hắn đã rời khỏi kết giới. Trốn nhanh thật đó. Tùng cũng phải đau đầu một lúc đành để thằng khốn đó quyết một thanh toán lần sau vậy.
"Nó là kẻ thù không đợi trời chung của tôi. Vậy nên tôi không để ông anh lấy mạng nó đi được. Người chết sắp tới là ông anh đó!"
Cuộc đời này sống thật ngắn ngủi, chết rồi cũng chết một cách ngắn ngủi.
"Chiến giáp hộ thân!"
Cả hai người đồng thanh hét lớn, nhanh chóng đặt nhanh lá bài trên tay mình vào bộ thẻ kích hoạt. Âm thanh hệ thống lập tức vang lên.
"Thẻ kị sĩ: Pha lê xanh."
"Thẻ kị sĩ: Lá hoa súng."
Bỗng chốc cả hai được vây quanh bởi một lớp áo giáp bạc bao bọc lại thành một viên đá quý, ngay sau đó chúng vỡ vụn ra tạo thành một bộ giáp hoàn chỉnh tích hợp với sức mạnh của thẻ bài họ chọn.
Tùng trở thành kị sĩ Tân Khải Huyền với bộ giáp tượng trưng pha lê xanh còn Đô Dũng trở thành kị sĩ Tân Khải Huyền với bộ giáp tượng trưng cho lá súng.
Trong kết giới chết chóc, cả hai bắt đầu bước vào cuộc chiến.
0 Bình luận