Tóm tắt
Một kết giới được tạo ra, nơi sinh sống và chiến đấu của những người chết khao khát được sống một lần nữa. Những con người lang thang giữa hai thế giới thực tại và kết giới âm phủ, họ vẫn nuối tiếc cuộc sống họ ở thế giới bình thường.
Khao khát được sống, một lần chết đi để rồi sống lại. Họ buộc phải chiến đấu đến người cuối cùng. Như những con người đấu tranh trước đại thảm họa tận thế, vì họ tin rằng sau tận thế chỉ còn lại người cuối cùng được tồn tại.
Và bọn họ được gọi là kị sĩ Tân Khải Huyền
Câu chuyện theo chân Trần Thanh Tùng, một sinh viên năm hai vô tình bị giết chết một cách cay đắng. Khao khát được sống của cậu được tử thần chọn thành kị sĩ Tân Khải Huyền. Hành trình chiến đấu để được hồi sinh một lần nữa buộc cậu phải đối mặt với những kẻ thù đầy nguy hiểm và cũng khao khát được sống giống cậu.
7 Bình luận
Ps: Truyện của bác là truyện mình nhấp vào khi lên Hako lần đầu tiên, nên chúc bác thành công nhé.
Để nói thì chương này có nhiều chê hơn là khen. Bắt đầu với phần mở đầu đi. Thú thật, nó làm tôi nhớ đến bộ anh hùng hi vọng trước đó. Mở đầu là việc tác giả kể rất nhiều về thế giới, thông tin, nguồn gốc và sức mạnh. Sau đó tác ném nhân vật chính vào cảnh hành động nào đấy, công thức không đổi, thay mỗi nhân vật và bối cảnh.
Sau đó, ta có Huỳnh. Một nhân vật phản diện có phần ngớ ngẩn. Thì cậu ta giết Tùng bằng cách đẩy cậu ta ra trước xe tải, rồi tèo bởi cái xe tải thứ 2. Giờ xuống đây thì lại muốn xin tha thứ ? Wtf ? Ý tôi là, đây là Death Game đúng không ? Cả đám lao vô giết nhau để có cơ hội sống. Đã muốn giết đến mức làm ngay lúc thanh thiên bạch nhật. Xuống dưới đấy, có nguyên cái sàn đấu thì lao vào chơi khô máu luôn. Thú thật, Huỳnh làm tôi bối rối hơn là sợ.
Chưa kể còn một plothole khá tiềm năng nữa. Nếu hai ông ấy tèo rồi, tin tức, báo đài, người dân quanh đó thì sao ? Chẳng lẽ Tùng tèo rồi sáng mai lên lớp như chưa có chuyện gì xảy ra ? Hay là có khả năng xóa ký ức diện rộng ? Nếu thế thì mấy ông chủ mưu cũng rảnh thật. Chọn mấy đứa ngẫu nhiên chém giết lẫn nhau.
À, còn 1 điểm yếu nữa. Về cách nhân vật xưng hô với nhau. Tùng với Huỳnh thì thấy tàm tạm rồi. Còn Tùng với Dũng thì nó khá sượng. Do bối cảnh có vẻ là ở Việt Nam hoặc một đất nước tương tự, nên tôi sẽ góp ý là ngoài đời không ai xưng hô kiểu vậy cả. Xưng ông/tôi hoặc thân hơn là mày/tao.
Nói chung, ông có ý tưởng tốt. Tuy nhiên, cái cách mà ông viết còn phải cải thiện nhiều. Sinh tử, Kamen Rider có vẻ khá ổn. Miêu tả đánh đấm tạm chấp nhận được.
Như những con cừu ngu ngốc chỉ biết chạy băng qua bầy sói để mà gặm cỏ.
Cách so sánh này nó không hợp cho lắm khi nội dung truyện là mấy cu Kamen lao vào chém giết nhau. Thà ông bảo đây là đấu trường của bầy sói có lẽ sẽ ổn hơn.