Tập 1: Những trận thách đấu không hồi kết
Chương 1: Anh Liêm đã tới
0 Bình luận - Độ dài: 2,489 từ - Cập nhật:
Tôi đã xuyên không. Không khó để biết được khi mà bản thân một ngày nọ tự dưng tỉnh dậy tại nơi không phải căn phòng trọ ẩm thấp, rồi ngoại hình còn thay đổi thành một tên bỉ ổi.
Ừ, bỉ ổi. Tên này có dáng người gầy nhom, rõ ràng tập tành chẳng nhiều. Kết hợp là một khuôn mặt vừa dài vừa góc cạnh với đôi mắt trừng lại, nhìn ra chả muốn đến gần.
Tôi vuốt mái tóc chải ngược bóng mượt trước tấm gương dựng bên tủ quần áo. Kiểu tóc chính ra khá đẹp, chỉ là không hợp với khuôn mặt này cho lắm.
Nơi mà tôi hiện đang ở là một căn phòng ngủ kiểu Tây sang trọng và đầy đủ nội thất. Một cái bàn học và một cái tủ chất đầy sách vở là manh mối quan trọng cho biết thân chủ nơi này là học sinh. Ngoài ra còn có một thanh kiếm bị quẳng vào góc phòng, trông khá xịn xò, nhưng đã bị gãy làm hai.
Tôi đã lục tung hết thông tin có thể tìm kiếm được và biết thế giới mình mới chuyển sinh tới thuộc về một tiểu thuyết mạng bên Nhật. Tên là gì tôi không bao giờ nhớ được, nhưng đại khái nhân vật chính là một đứa bất hạnh mới vào học viện, bị người ta khinh rẻ và va chạm không dứt, rồi cua đổ mọi cô gái có cả quyền lực lẫn thực lực.
Hình như trong đó còn có một loli ngàn tuổi thì phải.
Chi tiết không quan trọng. Tôi đã chết. Như thể số phận định sẵn, một ngày nọ tôi ra ngoài ăn tối như mọi khi, chạy rất liêu xiêu, thì đùng một phát xe tải xuất hiện và tạm biệt tôi với một cú tông chết người.
Rồi tôi tỉnh dậy ở căn phòng này, não kích hoạt chế độ nghiêm túc và khám phá danh tính mới thành công.
Vuốt mái tóc trải ngược một lần nữa, tôi nhìn cuốn sách mở trang trên bàn học. Vết máu đã khô có thể thấy được trên những trang giấy sẫm vàng in những chữ ngoằn nghèo, kèm theo con dao còn rướm máu nằm cạnh đó. Một manh quan trọng, chỉ tiếc là tôi không nhớ tới cái gì hết.
Tôi đi lại trong phòng, nghĩ xem thân chủ đã làm gì vào đêm qua mà sáng nay thay thân đổi xác luôn. Đầu óc tôi đã lơ mơ rồi còn bắt ép phải nhớ lại nội dung một cuốn tiểu thuyết mạng dày trăm chương.
Tôi bỏ cuộc. Chuyện này hãy để sau. Trước hết hãy đi học nào.
Tôi không có ký ức nào của thân chủ, đúng hơn là Leo Bayes, một cái tên gọn gàng và dễ đọc. Những gì tôi có là danh tính Nguyễn Văn Liêm và một mớ thường thức có lẽ của thân chủ, thứ mà kích hoạt tùy hứng theo hình ảnh thấy được hoặc theo thời điểm, chẳng rõ nữa.
Tôi vẫn còn mặc đồng phục học viên khi tỉnh dậy nên không phải tốn công thay đồ. Trang phục được cấp cho tên này thực sự trông rất oai với tông màu rượu vang kết hợp với viền vàng. Chỉ cần thêm cái mũ phớt và khẩu súng trường lưỡi lê, tôi sẽ đánh gãy mỏ bất kì thằng nào xúc phạm mình.
"Thôi, thôi!" Tôi bịt miệng lại, dù bản thân chẳng nói gì nãy giờ. Chế độ cợt nhả lúc làm streamer ảnh hưởng kha khá đầu óc của tôi.
Giờ thì cái nguyên nhân gây ra đã chẳng còn nữa.
Tôi ra khỏi phòng ký túc xá, tại sao biết thì đã nói. Một tên quần chúng giật mình khi thấy bóng dáng tôi, giới tính nam, vẻ ngoài không hào nhoàng hay phong lưu.
"Chào buổi sáng," Tôi vẫy tay trong khi ôm đầu, tỏ vẻ như đang bị đau đầu.
Tên kia hốt hoảng. Tức là thằng chả Leo không phải loại người nói năng tử tế.
Tôi không nhớ hết đặc điểm tính cách của Leo Bayes, nhưng nhìn chung hắn không phải một tên phản diện bất hạnh mà bạn có thể gặp bất cứ đâu. Ai đời lại xem công chúa hoàng gia là đồ con gái hạ đẳng? Bị hạ nhục bởi nhân vật chính là xứng đáng.
Hạ nhục?
Khi nào?
"Chào buổi sáng, Leo!" Tên nam sinh vô danh chào lại, dáng vẻ lúng túng. Cậu ta có vẻ định bỏ chạy.
Một cơ hội đã ập tới. Tôi di chuyển thoan thoát ra chặn đầu cậu ta. Cậu nam sinh nép mình vào tường, dáng vẻ run rẩy như con chó cỏ giữa mưa phùn giá lạnh.
Tôi đập bàn tay vào phần tường bên cạnh đầu cậu ta. Cậu nam sinh lé lên như con gái và ôm đầu mình.
"Leo Bayes xin tên." Tôi nói, giọng không cảm xúc.
"Adam Miller." Cậu nam sinh trả lời, cũng là một cái tên gọn gàng khác.
"Adam, xin đấy!" Tôi nghẹn giọng nói.
Adam ngẩng đầu lên, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Như đã nói, không thể nuôi một hi vọng nhỏ nhoi nào cho nhân cách của thằng chả Leo.
"Tôi cần cậu nói cho mình biết!" Tôi cúi đầu, hai tay bịnh vai Adam. Nếu các bạn không hiểu thì tôi đang sử dụng chiêu kế để lộ vẻ ngoài dễ tổn thương, một trò khi rơi vào thế khó trong các buổi stream game.
"Cậu, cậu muốn nói gì?" Adam đáp lại, giọng vẫn hơi ấp úng.
Tôi hỏi về những sự kiện gần đây nhất, nói rằng mình bị đau đầu với mất trí nhẹ. Adam không nghĩ nhiều về lý do của tôi, có lẽ việc đó xảy ra là bình thường.
Một trận thách đấu đã xảy ra giữa tôi, hiện đang là Leo Bayes, và NHÂN VẬT CHÍNH LẠNH LÙNG MỚI NỔI CỦA HỌC VIỆN Kale. So sánh chất lượng cái tên thôi là cả một bầu trời khác biệt. Thật ra là không, tôi nói nhảm đó, đừng nghe.
Tôi giả vờ đau đầu và gõ lên trán vài cái. Adam hoảng hốt vươn tay, dường như tính ngăn tôi lại. Mới đó mà khoảng cách đã thu hẹp dữ dội.
Tóm lại, tôi thua nhân vật chính một cách thảm hại. Cực kỳ thảm hại! Thằng chả Leo đập tiền gia đình mua một thanh kiếm xịn xò đánh với loại chỉ chuyên dụng trong đấu tập của Kale. Không những thế còn khoe khoang về nó nữa, thành ra cả trường biết hết!
Rồi sau một vài vòng múa mây diễu võ dương oai thì kiếm gãy thành hai dưới một đòn đơn giản từ nhân vật chính. Rồi cậu còn bĩnh ra quần khi đối mặt với hào quang đáng sợ của Kale.
Nghe Adam kể lể say sưa, tôi không ngờ danh tính thằng chả còn có thể rớt xuống sâu hơn nữa. Trước đó, Leo còn quấy rối mấy bạn nữ vây quanh Kale, tức là những nữ chính với cái tên tách biệt thực lực trong một lần nghe. Rồi cái vụ nhìn công chúa một cách không đúng đắn cũng được gợi lên luôn. Adam nói nó có thể là tin đồn, tôi tin nó là sự thật.
"Tôi thật sự thảm hại." Tôi khom người lảm nhảm trong cơn mê sảng tự bày ra. "Tôi chỉ là một thằng khốn phân biệt giới tính, ghen tị người ta. Chết đi cho rồi!"
"Đừng mà, Leo!" Adam gọi tên thằng chả tha thiết.
Cậu ta vỗ vai tôi. "Chúng ta luôn có thể sửa đổi bản thân. Tớ thấy cậu có khả năng đó. Cậu đã biết nhìn vào hiện thực và phản ứng khác với bản thân mọi ngày."
"Tớ tin cậu sẽ làm được, Leo!" Adam khẳng định.
Phải tới bây giờ tôi mới soi kĩ vẻ ngoài của Adam. Thú thật, cậu ta nhìn khá là... nữ tính. Chiều cao dưới trung bình này, thân hình mảnh mai này, khuôn mặt mềm mại này. Đôi mắt to tròn sáng lung linh màu xanh của cây cỏ dường như đang cố gắng khơi dậy một con thú hoang.
"Adam."
"Vâng?"
"Tôi nghĩ cậu nên bớt tốt bụng với người khác."
"Nhưng tại sao?" Adam thắc mắc.
Tôi đặt tay lên vai cậu ta, khuôn mặt chuyển sang nghiêm túc. Adam thấy thế cũng căng thẳng theo.
"Sẽ có những con thú hoang thức tỉnh dưới mùi hương của những thiếu niên dịu dàng."
Hoàn thành xong phụ bản không bắt buộc, tôi bỏ lại Adam ngẩn ngơ ở hành lang ký túc xá.
Hoá ra, chúng ta không tới lớp ngay vào buổi sáng. Đầu óc tôi lơ mơ, hoặc chưa ai từng viết về việc nhân vật tại học viện có ăn sáng hay không và ăn như nào.
Tôi đến căn tin. Hệ quả từ trận đấu tuần trước, tôi trở thành người nổi tiếng kiêm cây hài cho các học viên tại đây. Kháng công kích tinh thần của tôi tương đối cao nên cứ thế tiến tới các hàng thức ăn với hai tay đút túi.
Học viện Arcane chất lượng bậc nhất lục địa, căn tin đương nhiên phải sánh ngang về tầm cỡ. Đồ ăn bao la bát ngát với những ẩm thực quen thuộc kéo dài từ Pháp, Anh, Ý, cho tới Trung Hoa, Nhật Bản, rồi còn mấy thứ quái quỷ không biết phải gọi là gì.
Tôi lên hai đĩa, gắp một loạt thức ăn theo bản năng sai bảo rồi bưng tới một cái góc bàn trống trải. Số học viên cũng đã đông lên không ít, không còn chỗ cho thằng này thoải mái trốn tránh điều tiếng dư luận.
Món tôi chọn là cơm chiên thập cẩm Trung Quốc và ba miếng bít tết xếp chồng lên nhau, kết hợp với chút rau cải vụn vặt. Tôi tự chúc mình bữa ăn ngon, chẳng vì lý do gì, rồi bắt muỗng lên.
"Đúng là đồ không biết xấu hổ? Sao hắn có thể thoải mái ăn uống sau khi..." Tiếng cười phọt lên. "Bĩnh ra quần tại sàn đấu!"
"Chắc là do bị hư mất thanh kiếm mua bằng tiền của bố mẹ già nên ảnh hưởng tâm lý. Kale đúng là ác ma khi biến con nhà người ta thành ra thế này."
"Tao nhớ mình đã thấy hắn ra ngoài mua cái gì đó. Mong rằng đó không phải là một cấm thư hiến thân để gọi quỷ dữ lên đây."
Kháng sát thương tâm lý đang tăng cấp vèo vèo. Tôi sắp tiến tới trạng thái giác ngộ rồi sau khi hít nhiều bụi trần tới nhường này.
Một khay đồ ăn rơi xuống đối diện, cứ tưởng là mấy kiểu gây sự điển hình trong truyện học viện nhưng không! Đó là Adam, thiếu niên nữ tính mà tôi mới gặp sáng nay.
"Đừng giao du với tôi nữa. Không lợi gì đâu." Tôi khuyên thật.
Adam không hề lay động. Cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi với niềm tin tuyệt đối.
"Tớ tin cậu có thể trở nên tốt hơn trước!" Minh chứng là sáng nay.
Tôi vuốt mặt. Không thích diễn biến này cho lắm. Tôi không phải đứa có vòng tròn quan hệ rộng rãi. Gia đình tuyệt giao, bạn bè hồi cao trung thì tan vào hư vô. Tôi luôn một mình và thấy ổn với điều đó.
Thế mà giờ cậu lại muốn phá vỡ trật tự đó sao, Adam Miller?
Tôi bóp cổ họng, chuẩn bị nội năng cho kỹ năng.
Rồi đứng dậy và rời khỏi với hai tay đút túi.
"Leo!" Adam gọi tên thằng chả mà tôi đang ám từ phía sau.
"Tôi Liêm!" Chẳng biết tại sao bản thân lại nói vậy, nhưng tôi vẫn tiếp tục đi.
Adam chộp lấy tay tôi sau khi di chuyển khỏi ghế, ánh mắt van nài nhắm thẳng vào con người không có quá khứ đau thương này. Cú bại trận nghiệt ngã hôm đó là một cái giá quá hời cho việc tư duy phân biệt giới tính với công chúa thượng tôn.
Lùm xùm trong căn tin nổi dậy trước hình ảnh hai thằng con trai đôi co qua lại. Tôi nhắm mắt, thuyết phục một lần nữa.
"Adam."
"Không!"
"Nghe cái đi, Adam."
"Tớ không nghe!"
Nếu nhu đã không thắng thì cương phải ra tay. Tôi hất tay Adam ra, xoay người lại, trừng mắt với cậu ta. Hiệu quả vô cùng rõ rệt, Adam đã lui lại về phía sau.
"Mày đùa với bố mày à! Mày nghĩ bố mày là ai! Tao có thể cho mày bốc hơi ngay bây giờ!"
Kinh nghiệm chửi thề khi chơi game phát huy tác dụng mạnh mẽ. Giọng nói oang oang của tôi choáng hết cả căn tin. Không một ai nói gì nữa, tất cả chỉ lặng yên nhìn màn... đôi co chứ không phải là chia tay. Giữa hai thằng đàn ông.
Mái tóc nâu nhạt không mấy nổi bật rung lên, chẳng rõ vì sợ hãi hay giận dữ. Mà cái nào cũng được. Tôi vốn cũng không quan tâm.
Thời cơ đã tới. Adam đã bị choáng do cảm xúc mất kiểm soát. Chớp lấy khoảnh khắc đó, tôi vắt chân lên, người hướng về phía lối ra vào căn tin.
"Tôi thách đấu cậu, Leo Bayes!" Tiếng nói của Adam quét qua cả căn tin, lớn hơn cả của tôi lúc nãy.
Tôi khựng lại một nhịp.
Nhưng sớm bức tốc trở lại.
"Đừng bỏ chạy, tên khốn rác rưởi! Tôi nhất định phải đập cậu ra bã!"
Lần này hiệu ứng giảm tốc không xuất hiện, nhưng một nhỏ học viên hoang dã đã chắn trước hướng chạy của tôi. Mái tóc nâu nhạt hệt như cậu chàng nữ tính kia, buộc thành một đuôi tóc không nên để trên vai. Cô ta hiện thân tại nơi đây như một bức tường không thể cản phá, bất chấp thân hình nhỏ nhắn bên dưới đồng phục đỏ.
Hơi tâm thần phân liệt.
Giờ không phải là lúc nghĩ ra một bài văn trong đầu.
Một quả cầu lửa đánh xuống ngay trước mặt tôi, làm cháy đen sàn nhà trơn láng và đồng thời ngăn chặn những nỗ lực trốn chạy khác.
Bước đường cùng. Canh tác hào quang với biểu cảm điềm tĩnh trong tình huống bất lực là điều duy nhất tôi còn làm được.
"Tôi thách đấu cậu, Leo Bayes!" Tiếng nói của hai người hoà lẫn vào nhau từ hai phía.
Còn tôi.
Tôi sẽ tiếp tục canh tác hào quang trong bất động.
0 Bình luận