Tập 01: Bóng Tối Khiêu Vũ

Chương 01: Chào Đời

Chương 01: Chào Đời

Ngày 10. Tháng 1. Năm 896. Theo lịch người Shada.

Hiện tại, mùa đông đã chạm đến những ngày rét mướt nhất của nó, cái lạnh cắt da khiến mỗi nhịp thở đều hóa thành làn sương trắng mờ ảo, còn toàn cảnh xung quanh đã khoác lên mình một lớp tuyết trắng xóa. May thay, lớp áo lông thú cùng chút nhiệt lượng còn sót lại sau buổi làm việc vất vả ở vườn ươm là cứu cánh duy nhất giữ cho cơ thể tôi không tê dại. Cùng với một túi rau củ trong tay, tôi rảo bước nhanh hơn trên con đường về.

Bước đi trên con đường đất gồ ghề, cắt ngang qua những mảnh ruộng vườn. Hơi thở gấp gáp hòa cùng tiếng bước chân nện xuống nền đất lạnh, tạo thành một nhịp điệu hối hả đầy lo âu. Những suy nghĩ cứ chồng chéo trong đầu khiến vẻ mặt tôi đanh lại, sự căng thẳng giờ đây đã hiện rõ mồn một. Điều bất an đấy đang nằm lặng thinh tại nhà tôi, một điều trọng đại mà tôi nghĩ duy nhất trong đời.

Hôm nay là ngày vợ tôi sinh con rồi. Là sắp sửa có một mầm sống nhỏ hiện hình trong nhà tôi ấy. Đáng tiếc rằng sáng nay tôi đã phải nén lòng rời nhà từ lúc trời còn mờ sáng, bởi ruộng vườn là nguồn sống duy nhất để cả nhà không phải chết đói, và tôi buộc chỉ có thể chọn một trong hai mà thôi. Càng gần về đến nhà, nỗi lo sợ và mong chờ trong tôi càng cấu xé nhau ác liệt hơn, khuấy đảo lồng ngực tôi thành một mớ hỗn độn, từng hơi thở đứt quãng theo từng sải chân bước vội vã. Cuối cùng thì căn nhà gỗ hai gian đơn sơ cũng đã hiện ra ngay trước mắt tôi.

Tôi đứng lặng trước cánh cửa gỗ, lòng đầy những câu hỏi treo lơ lửng như màn sương buốt giá ngoài kia. Tôi không biết chuyện sinh nở có diễn ra thuận lợi hay không. Dẫu biết rằng đã có người hàng xóm dày dạn kinh nghiệm ở bên, tôi vẫn không ngăn nổi bàn tay mình run rẩy. Mọi chuyện ổn rồi, nhỉ?

Tôi hít một hơi lạnh buốt đến tận phổi trước khi đẩy cửa bước vào. “Vợ ơi, anh về rồi đây.” Tiếng tôi vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của căn nhà. Từ trong phòng, giọng người hàng xóm vọng ra hồ hởi “Cậu Dain về rồi đấy à? Vừa hay đúng lúc cô Ven mới hạ sinh xong. Một cu cậu kháu khỉnh đấy nhé!" Nghe vậy, tôi sững sờ.

Thằng bé ư? Lòng tôi chợt thấp thỏm với một suy nghĩ duy nhất. Vậy là có lẽ con bọn tôi sẽ được tha nhỉ? Tôi không còn kiềm chế nữa mà lao nhanh vào trong phòng.

Khi bước vào trong, tôi vội đặt túi rau củ xuống sàn gỗ, tôi thấy vợ mình đang nằm sõng soài trên chiếc giường cũ kỹ, hơi thở cô ấy vẫn còn hổn hển sau cuộc vượt cạn đầy nhọc nhằn. Còn bên cạnh chiếc giường, người phụ nữ hàng xóm ngồi trên chiếc ghế gỗ, đôi tay bà khẽ đong đưa đứa trẻ đang say giấc trong quận vải mỏng. Ánh nhìn của bà trìu mến và phúc hậu vô cùng. Thấy tôi, bà ấy mỉm cười “Phúc đức nhà anh lớn lắm nhé, vậy là không lo tịt giống rồi nhỉ?” Nói xong, Bà thong thả đứng dậy, nâng niu sinh mệnh nhỏ bé ấy tiến về phía tôi và nhẹ nhàng trao nó vào đôi tay đang run rẩy chờ đón nó.

Tôi nâng niu đứa trẻ trong vòng tay, cảm nhận sức nặng nhỏ bé ấy, cảm nhận hơi ấm từ đứa trẻ hồng hào đang say giấc ngủ. Từng hơi thở khẽ khàng của thằng bé khiến lòng tôi trào dâng một nỗi niềm khó tả, vừa nặng nề lại vừa thiêng liêng đến lạ lùng. Rồi tôi vội tiến về phía giường, hạ thấp người để đưa con đến gần tầm mắt của vợ. “Ven à, nhìn này, con của chúng ta đấy...” Tôi thầm thì. Còn Ven cố gắng cử động cái cổ cứng nhắc, đôi mắt xanh lam lờ đờ vì kiệt sức dần định thần lại trên gương mặt nhỏ bé của đứa trẻ. Cô không nói được thành lời, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng lấp lánh niềm hạnh phúc.

“Thôi, tôi không muốn ảnh hưởng khoảnh khắc ấm áp của nhà mình nữa, tôi xin phép về trước nhé?” nói rồi người phụ nữ từ tốn bước ra ngoài và khép lại cánh cửa gỗ, tôi cũng cúi đầu chào bà ấy thay cho lòng biết ơn sâu sắc. Giờ thì, trong căn phòng nhỏ bé chỉ còn tôi với vợ tôi, à không, còn có cả con bọn tôi nữa chứ.

“Anh… đã nghĩ ra tên đứa bé… chưa?” Chợt, Ven thầm thì, hơi thở mỏng manh như sương khói. Mà, tôi cũng đã nhức óc về điều này lúc đang làm việc ngoài ruộng vườn rồi, nhưng vẫn chưa chọn nổi một cái tên nào cả. Tôi bối rối buột miệng đáp “Hay là… đặt tên là Ben đi.”

Nghe vậy, vợ tôi khẽ cau mày, nhìn tôi đầy trách móc “Không phải… trước đấy… khi nghĩ tên… cho con… thì… anh đã… chê nó sao…?” Nói rồi lồng ngực cô ấy bắt đầu phập phồng, nhịp thở trở nên dồn dập đầy khó nhọc. Thấy vậy tôi vội trấn an cô ấy “Thôi, em tạm nghỉ đi, chúng ta sẽ cùng bàn về nó sau.” Nghe tôi nói, Ven không đáp, cổ chỉ khẽ nhếch môi nở một nụ cười nhạt rồi lịm dần vào giấc ngủ vì quá kiệt sức.

Để vợ được nghỉ ngơi, tôi lặng lẽ bước ra ngoài rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ sờn cũ. Một lần nữa, tôi cúi xuống nhìn sinh mệnh nhỏ bé đang say ngủ trong vòng tay mình. Đặt tên con là gì bây giờ? Tôi từng muốn gọi nó là Liam nhưng Ven không chịu, cô ấy thích cái tên Meji, nhưng tôi lại chẳng thấy xuôi tai. Cơ mà bất kỳ cái tên nào cô ấy nghĩ ra, tôi đều cảm thấy chưa đủ trọn vẹn. Tôi thở dài thườn thượt, chẳng ngờ việc đặt tên lại gian truân đến thế, trong đống sách vở khô khốc tôi từng đọc chẳng hề nhắc đến chuyện này. Tôi vô thức quay đầu nhìn ra cửa sổ, thế giới bên ngoài giờ chỉ còn là một màu trắng xóa vô tận dưới bầu trời xám xịt và u uất.

Tôi nhớ lại ngày mình mới kết hôn với Ven. Mà, gọi đó là “Kết hôn” thì có lẽ không hẳn, vì đó chỉ là một nghi lễ chúng tôi cố tái hiện lại một cách sơ sài từ những trang sách cũ, chứ tôi cũng chẳng biết được thực chất nó ra sao cả. Ngày hôm ấy, cả tôi và Ven đã đặt tên cho nhau, một hành động bị cấm tiệt đối với loài người. Vốn dĩ, một giống loài thấp bé như chúng tôi chỉ có quyền sở hữu cái tên khi được những chủ nhân tốt tính ban phát cho thôi.

Chợt, tôi cảm thấy việc đặt tên chả có ý nghĩa gì cả, trái lại có khi điều này còn gây hại thằng nhóc nữa. Hay là dẹp đi nhỉ? Trong lúc định từ bỏ thì tôi nhìn thấy những cánh chim trắng bay lượn giữa trời, chúng cứ vô tư bay đi ngay cả trong tiết trời như vậy.

À, tôi quyết rồi, tôi vẫn sẽ đặt tên cho thằng bé. Tôi không biết nữa, nhưng tôi muốn thằng bé có nó. Tôi chỉ là, muốn dành một thứ gì đó đặc biệt cho con mình mà thôi. Một lần nữa tôi nhìn lại đứa bé trong vòng tay mình, một thứ cảm xúc khó tả dâng lên như nước lũ, cuốn trào lời nói từ trong tôi “Navi, tên con sẽ là Navi.” Rồi không hiểu sao tôi bất chợt mỉm cười, một thứ niềm vui khó tả nhen nhóm trong tôi.

Bất chợt, thằng bé gào lên những tiếng “Oe oe!” thất thanh xé toạc bầu không khí tĩnh lặng, khiến tôi cuống cuồng cả lên. Tôi luống cuống đung đưa vòng tay, ra sức dỗ dành nhưng thằng bé vẫn không chịu ngừng khóc, tiếng gào mỗi lúc một lớn hơn. Tôi, tôi không hiểu, tôi nên làm gì bây giờ cơ chứ?

“Bế nó vào đây đi anh.” Tiếng vợ tôi vọng lại từ trong phòng, tôi tuy không muốn làm phiền cô ấy nhưng vẫn quyết đi vào.

Tôi đứng dậy và bước vào phòng, thấy vợ tôi đang ngồi tựa lưng vào bức tường gỗ, mái tóc đen láy rối bời xõa trên bờ vai gầy guộc vì kiệt sức. Tôi đưa con đến nhẹ nhàng đặt lên tay cô ấy, rồi cô ấy khẽ đong đưa nó, ngân nga một bài hát ru. Cuối cùng tiếng khóc ngằn ngặt của thằng bé cũng lịm dần, rồi nó thiếp đi trong hơi ấm của Ven. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy điều ấy.

Chợt, nhớ ra điều hệ trọng, tôi khom lưng xuống và thì thầm vào tai Ven “Anh quyết rồi, tên của thằng bé sẽ là Navi, em thấy sao?”

Ven lặng người đi một lúc, ánh mắt cô ấy dừng lại trên gương mặt nhỏ bé kia để cảm nhận sự gắn kết với cái tên tôi đặt. Rồi cô khẽ gật đầu, giọng dịu dàng nhưng kiên định “Vậy tên thằng bé sẽ là Navi.” Nói rồi cô cúi xuống nhìn đứa trẻ, tiếp tục ngân nga bài hát ru xưa cũ.

Khoảnh khắc này đẹp đến mức khiến tôi suýt quên mất thực tại tàn khốc bên ngoài. Nhưng nhìn gương mặt hốc hác của vợ, tôi sực tỉnh, vội vàng muốn đi chuẩn bị chút gì đó cho cô ấy ăn, tôi vội nói “Anh đi nấu chút cháo nhé?” Rồi chuẩn bị ra khỏi phòng.

Dự định là thế, nhưng tiếng gọi của Ven vang lên, nghe lạc đi nhưng đầy nghiêm trọng, ngăn tôi bước ra khỏi cửa “Dain... khoan đã.”

Tôi ngoảnh lại, bắt gặp ánh mắt Ven đang xoáy sâu vào mình. Cô hít một hơi sâu như để lấy hết can đảm cho một quyết định điên rồ nhất đời cô ấy “Hay là... nhà mình trốn đi?”

Nỗi sợ khiến tôi mất bình tĩnh, tôi bất giác gắt lên “Em điên rồi à? bị tóm được là chúng ta chết chắc đấy.” Câu nói khiến bầu không chùng xuống. Tôi chợt thấy chột dạ, nhận ra mình vừa quá lời với người vợ đang kiệt sức, định xin lỗi cô ấy. Thì Ven vẫn giữ nguyên vẻ kiên định, giọng cô trầm xuống nhưng đầy sức nặng “Anh à, anh muốn con mình phải chịu một cuộc đời như chúng ta sao?”

Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng, khiến tôi chết lặng. Đúng là tôi không muốn thằng bé phải chịu hoàn cảnh như vậy, nhưng hành động này quá đỗi mạo hiểm. Chúng tôi tốt nhất là vẫn cứ như này mãi mà thôi.

“Ven à, chúng ta-“

-Cốc cốc.

Một tiếng gõ cửa khô khốc, cắt ngang lời tôi định nói. Ven lộ lên trên mặt sự băn khoăn, thì thào bảo “Anh ra ngoài xem là ai đi.” Nghe vậy, tôi cũng tạm gác lại chuyện này để sau rồi ra ngoài mở cửa.

Đặt tay lên tay nắm cửa gỗ lạnh ngắt, tôi nuốt khan, băn khoăn rằng ai lại không ngại thời tiết này mà đến đây thăm Ven. Mà tôi cũng có cho ai biết ngoài người phụ nữ hàng sao kia đâu nhỉ.

Càng nghĩ càng rối, tôi quyết định vặn nắm đấm cửa. Cánh cửa gỗ rên rỉ mở ra, và ngay lập tức, mọi nỗi băn khoăn trong tôi đều tan biến hết, nhường chỗ cho một nỗi lo sợ tột độ.

Đứng sừng sững trước mặt tôi là một gã đàn ông cao lớn. Đôi mắt màu ngọc bích sắc lạnh đang nhìn một thứ sâu bọ hạ đẳng, mái tóc đen tuyền cắt ngắn, gương mặt già dặn và uy nghiêm đến đáng sợ, gã khoác trên mình một bộ giáp kim loại tối màu. Thứ áp lực toàn thân gã toả ra bóp nghẹt từng hơi thở của tôi. Cả vẻ bề ngoài và cái áp lực của gã đều không lẫn đi đâu được.

“Ta đến đây là để kiểm tra đứa trẻ.” Giọng nói uy nghi, trầm đục của gã người Shada vang lên, phá tan chút hơi ấm mong manh còn sót lại trong căn nhà, kéo theo cái lạnh buốt giá từ bên ngoài ùa thẳng vào không gian bên trong và cả trong chính tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!