Ngày X. Tháng X. Năm X. Theo lịch người Shada.
Tôi tỉnh dậy khỏi giấc mộng ngắn, uể oải mở mắt.
Đón chào tầm nhìn nhòe nhoẹt của tôi là cái không gian tối tăm cô độc. Tôi muốn ngủ tiếp, nhưng lại không tài nào vào giấc được nên đành phải tỉnh dậy. Tôi vô thức định lấy tay dụi mắt rồi chợt nhớ ra là không thể. Tầm nhìn đã rõ hơn nhưng không gian xung quanh tôi chỉ là một màu đen đặc quánh, chẳng có lấy một tia sáng nào.
Chách.
Ở bên trái của tôi, một thứ âm thanh khô khốc vang lên từ việc đập mạnh hai vật cứng với nhau, cùng với đó là những tia lửa tóe ra trong bóng tối. Căn phòng bỗng chốc sáng lên đôi chút nhờ ánh đèn dầu trên bàn, đủ để lờ mờ thấy được không gian xung quanh. Cạnh cái bàn có một bóng người đang đứng nghiêm chỉnh, nhưng để gọi là người thì sai hoàn toàn. Từ trên xuống dưới nó đen kịt, trên khắp cơ thể trần trụi chẳng có lấy một chi tiết nào, nói đơn thuần chỉ là bóng tối hình người. Một tên người hầu.
Tạm lờ đi thứ kia, tôi chán nản quét mắt xung quanh căn phòng.
Đây là một căn phòng ngủ có thiết kế đầy sang trọng, mọi đồ vật đều là hàng cao cấp nhất đất nước này, hoàn toàn phù hợp với thân phận cao quý của chủ nhân thật sự của nó. Căn phòng có tông màu chủ đạo là đỏ trắng và được phủ lên ánh cam yếu ớt, nó được dựa trên màu sắc yêu thích của tôi và chủ căn phòng này. Có điều, căn phòng này hoàn không có một cái cửa sổ nào cả.
Trong căn phòng thoang thoảng một một tươi mát và dịu nhẹ của thảo mộc, được cấu thành từ một loài hoa trong thế giới này, nó tương đối giống với loài hoa oải hương nhưng có thêm một công dụng khác là làm giảm mọi cơn đau cho người hít vào. Cơ mà, tôi đã hít mùi hương này nhiều đến phát ngấy rồi.
Thở dài một hơi đầy chán trường.
Tôi chẳng còn nhớ mình đã bị nhốt trong căn phòng này bao lâu rồi, nửa tháng? Một tháng? Hay hai tháng? Bây giờ là ngày hay đêm? Tôi không biết nữa, và cũng chẳng muốn biết để làm gì, ý chí vỡ vụn khiến tôi từ bỏ giấc mộng được tự do. Không thoát được, song cũng chẳng được chết, tôi bị tước hết mọi nhân quyền. Mà… vốn dĩ nó đã là như thế ngay từ ban đầu rồi.
Ngước nhìn cái trần nhà trắng tinh. Kể từ khi bị nhốt vào đây thì tôi chỉ có thể làm như vầy, vô vọng nằm bất động trên giường mà ngắm nhìn chung quanh căn phòng, chỉ bất lực như vậy cho đến khi cô ta trở về. Mà, có lẽ đây có thể được coi là khoảng thời gian yên bình nhất mà tôi có được, trước khi cô ta trở về. Nó yên bình đến mức phát cáu như lại nhẹ nhàng hơn cảm giác ghê tởm đến mức phát rồ khi ở bên cô ta.
Chợt, một cơn ngứa như chích vào từng phần da ở cổ tôi. Lại lần nữa tôi vô thức cố đưa tay lên gãi, để rồi lại một lần nữa nhớ ra điều ấy là không thể. Bây giờ, thứ hành hạ tôi không chỉ có nỗi buồn chán tẻ nhạt và cái hương vị tuyệt vọng đắng chát, mà còn có sự dày vò đầy khó chịu từ tình trạng bất lực của bản thân. Bực tức càng thêm tức bực, nhưng điều này vẫn tốt hơn là ở cùng với người phụ nữ kia, có lẽ tôi thà chịu đựng như thế này còn hơn.
Cách.
Bỗng, ở phía đối diện với giường, lờ mờ hiện sau tấm rèm voan đỏ, có một cánh cửa kim loại được mở ra từ từ cùng với đó là thứ âm thanh nặng nề. Sau cánh cửa là bóng tối thăm thẳm có một bóng người dần bước vào. Cô ta về rồi.
Bóng người cô ta ngày càng hiện rõ hơn chút sau tấm rèm voan, rồi cô ta nhẹ nhàng vén nó sang một bên và bước vào. Giờ đây trước mắt tôi là một người thiếu nữ xinh đẹp, cô ta sở hữu mái tóc đen tuyền dài tới eo, đôi đồng tử màu ngọc bích nhìn chằm chằm vào tôi với sự ám ảnh điên cuồng, một nụ cười bẽn lẽn hiện lên trên gương mặt diễm lệ, cổ đeo một chiếc vòng thô sơ treo lấy một viên ruby. Cô ta đang mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng ngà, làm tôn lên thân hình quyến rũ kia. Nhưng đâu có ai ngoài tôi biết được rằng, đó cũng chỉ là một con quái vật điên khùng đang khoác lên mình sự đẹp đẽ giả tạo.
Cô ta vẫy tay chào “Chào buổi tối, Navi, em mang đồ ăn tới cho anh nè.” Giọng cô ta đầy ngọt ngào nhưng tôi không muốn đáp lại, chỉ im lặng gửi ánh mắt chán ghét vào cô ta. Sau khi cô ta nói thì từ đằng sau cô ta có một người bước ra, đó là một tên bóng tối hình người khác, hai tay nó đang bê một cái khay đựng một cái tô.
Sau đó cô ta tiến tới và ngồi phịch xuống giường, dùng đôi tay thon thả vuốt ve khuôn mặt tôi. Còn tên người hầu cũng tiến tới đứng ở cạnh giường và hạ thấp khay thức ăn xuống. Rồi cô ta dùng một tay ngửa nhẹ đầu tôi lên, tay còn lại dùng thìa múc một thìa chất lỏng trắng từ cái tô, thổi thổi nhẹ vài cái rồi đưa vào miệng tôi. Tôi không được phép từ chối nên buộc phải há miệng ra.
Cô ta cười híp mắt nói trong khi vẫn đút cho tôi ăn. “Đây là món cháo dinh dưỡng mà em tự tay nấu đấy, em đã dồn hết tình cảm vào trong nó đó. Hy vọng là anh thích.” Tôi há miệng, ngậm, nuốt, rồi lại há miệng. Mọi quy trình đều như một cỗ máy được cài đặt trước. Tuy cháo cô ta thực sự rất thơm ngon nhưng tôi không muốn ăn.
Sau bữa ăn, cô ta sai tên người hầu đưa tôi đi tắm. Chưa kịp tiêu hoá hết, tôi được nó bế lên rồi tiến ra khỏi phòng. Tuy bên ngoài cánh cửa kim loại tối om như mực, nhưng tên người hầu vẫn di chuyển dõng dạc hướng về nơi cần đến.
Khi đến nơi, tên người hầu mọc một cách tay khác từ trên người ra và mở cánh cửa gỗ trước mặt, đằng sau cánh cửa gỗ là phòng thay đồ, sàn và tường được lát gạch nhám xám trắng, dưới sàn có một cái thau gỗ đựng quần áo bẩn, hai bên tương là những chiếc tủ trắng ngà đựng quần áo của tôi và cô ta, còn ở phía đối diện là tấm rèm nhung che đi phòng tắm, có những làn hơi nước phà ra từ cái khe bên dưới tấm rèm.
Nó cởi quần áo cho tôi, rồi bế tôi bước vào trong phòng tắm. Một làn hơi nóng trào ra, ập vào người tôi, gây nên cảm giác nóng rát nhẹ ở toàn thân, làm mờ tầm nhìn của tôi. Rồi tôi được vào bồn tắm, được nó tắm rửa một cách kĩ càng.
Mặc dù đây chỉ là một con rối vô hồn được tạo ra từ năng lực của cô ta, nhưng được một thứ giống người kỳ cọ vẫn mang lại cảm giác khó chịu. Mà thậm chí có lẽ cô ta còn đang quan sát tôi thông qua nó.
Sau khi tắm xong, tôi được làm khô người và mặc lên một bộ đồ ngủ, cảm giác những phần thừa ở chỗ tứ chi khá khó chịu. Rồi tôi được đưa về lại phòng ngủ. Trong phòng ngủ, tôi thấy cô ta đang nằm nghiêng người trên giường, cô ta mỉm cười quyến rũ và vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh như mời gọi tôi nằm vào. Rất nhanh, tên người hầu đặt tôi vào chỗ trống ấy, và rồi ả ta ôm chầm lấy tôi, rất chặt, tôi như muốn vỡ vụn ra bởi lực ép ấy. Tôi cảm nhận được sự mềm mại qua lớp vải mỏng, cảm nhận được sự ấm áp từ thân nhiệt cô ta. Tôi không thích điều này. Đúng hơn thì cảm giác của tôi là ghét, là sợ, là kinh tởm điều này.
Tôi muốn thoát ra nhưng không thể, muốn nôn nhưng không được phép. Toàn thân tôi chỉ biết sởn gai ốc, dạ dày chỉ biết tự thắt lại, tôi phải chịu đựng sự tra tấn về tinh thần này, ít nhất là cho đến sáng khi cô ta phải ra ngoài. Chợt, cô ta ghé sát vào tai tôi, thì thầm từng lời như rót mật vào tai “Anh có hạnh phúc không? Chắc chắn là anh thấy hạnh phúc rồi, đúng không? Em biết đây là điều anh muốn mà. Tại chúng đã yêu nhau từ lâu rồi mà, nhỉ?” rồi cô ta dụi mặt vào má tôi, làm nũng như cả hai thực sự là một cặp tình nhân lâu năm vậy.
Toàn là sự hoang tưởng của cô ta cả, tôi ghê tởm cô ta còn không hết chẳng là, dù có mổ banh não tôi ra thì cũng chả có lấy một tia thiện cảm nào cho cô ta hết. Giờ, tôi cảm thấy có chút hối hận vào ảo tưởng kiếp trước của bản thân, khi nghĩ rằng có một cô bạn gái là Yandere sẽ thật tuyệt biết bao, cùng lắm tôi sẽ chỉ bị nhốt lại vào một chỗ tăm tối nào đấy, bị trói chặt trên ghế không cho thấy ánh sáng nhưng vẫn còn có cơ hội thay đổi tình thế, đổi lại là một thứ tình yêu vô tận như biển sâu không đáy. Cười nói một câu đùa rằng “Tôi có thể sửa cô ấy.” khi nhìn vào tình huống tương tự xảy ra với các nhân vật chính. Nhưng, khi trải qua tình huống hiện tại thì tôi nhận ra rằng cái ảo tưởng đấy ngu đần đến nhường nào.
Cô ta không còn làm nũng nữa mà đã chìm vào giấc ngủ. Tôi quay sang nhìn gương mặt xinh đẹp đang say giấc nồng một cách thoải mái kia, cơn phẫn uất một lần nữa dân lên khiến tôi xé nát gương mặt kia như dã thú ngấu nghiến con mồi. Nhưng tôi lại không thể làm thế được, vì tôi không thể, không phải vì còn thiện cảm với cô ta, không phải vì tôi hiền lành, không phải là không thể giết cô ta trong lúc ngủ. Mà đơn giản là chỉ vì… tôi không còn có khả năng làm thế.
Ngước xuống nhìn lại cơ thể bản thân, nó không lành lặn. Tôi đã không còn cảm nhận được tứ chi của mình từ lâu, vì nó đã không còn ở đấy nữa rồi, chỉ còn lại trong tôi cảm giác trống vắng khi nhìn lại từng chỗ đã từng có sự hiện diện của chúng.
Một lần nữa tôi lại rơi vào tuyệt vọng. Muốn khóc để giải tỏa nỗi uất ức nhưng không thể, nó cạn lâu rồi. Muốn gào thét lên nhưng không thể, cổ họng sưng tấy rồi. Muốn cắn lưỡi tự sát ngay bây giờ nhưng nó cũng là không thể, cô ta không cho phép. Tôi thấy số phận mình như một màn sương mờ mịt không có lối ra, mà nếu có cũng chỉ là hư vô bất tận đang chờ đợi, tôi mệt mỏi đến nỗi không muốn nghĩ thêm về nó nữa.
Rồi tôi lại ngước lên nhìn trần nhà, suy nghĩ về khoảng thời gian trước khi rơi vào tình cảnh này. Tôi hận, hận sự ngu muội trước đây của bản thân. Tôi tự trách mình, đáng lẽ tôi không nên nảy sinh thiện cảm với cô ta, đáng lẽ tôi không nên nghĩ rằng cô ta đã thay đổi, đáng lẽ tôi phải băm xác cô ta khi có cơ hội, đáng lẽ tôi không nên vứt bỏ đi lòng tốt của mình. Vô vàn cái Đáng lẽ chạy đi chạy lại trong đầu tôi, liên tục khuấy đảo tâm trí tôi, có lẽ tôi sắp phát điên thật rồi. Tôi không hiểu tại sao mình lại phải chịu đựng số phận như vậy, thế giới này quá đỗi bất công rồi, tôi đã cố sống một cuộc đời tốt đến thế mà.
Chợt, câu nói cuối cùng tôi nghe được trong kiếp trước chạy ngang qua tâm trí rồi, một lời nguyền rủa. À, có lẽ là do từ đây mà ra.
2 Bình luận