Tập 1: Người Ấy Giờ Khác Quá!

Chương 2: Cơn Ác Mộng Sáu Cánh

Chương 2: Cơn Ác Mộng Sáu Cánh

Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng Tạ Quỳnh Hương, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đến rợn người. Hương bảo tối nay cô phải đi họp ban chấp hành Đoàn trường hay một cái gì đó đại loại thế – một lý do quá đỗi bình thường, quá đỗi "sinh viên gương mẫu" khiến Dương chẳng mảy may nghi ngờ. Cậu thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa trút được cả tảng đá ngàn cân đè nặng trên ngực nãy giờ. Cuối cùng thì cái không khí ngột ngạt, sặc mùi áp đặt này cũng tạm thời biến mất.

Dương uể oải lê bước đi tắm. Dòng nước nóng xối xả gột rửa đi cái lạnh của gió mùa và cả sự căng thẳng từ cuộc gặp gỡ định mệnh ban chiều. Tắm xong, cậu sà vào mâm cơm Hương đã nấu sẵn và đậy lồng bàn cẩn thận. Cơm canh nóng hổi, thịt kho tàu béo ngậy, rau muống luộc xanh mướt. Phải công nhận, con nhỏ này nấu ăn ngon thật, chẳng trách bà già của cậu cứ mê tít thò lò.

Vừa và cơm vào mồm, Dương vừa lôi điện thoại ra. Màn hình sáng lên tin nhắn của Mạnh Hải – thằng bạn thân chung lớp Đại học, cũng là "chiến hữu" cùng cậu cày game thâu đêm suốt sáng. Từ hôm qua đến giờ, Hải đang lo sốt vó, nhắn tin khủng bố liên tục vì sợ Dương bị bế đi nghĩa vụ quân sự đột xuất.

"Alo Dương chó, mày còn sống không? Hay đang cắt tóc ba phân rồi?"

Dương nhếch mép cười, ngón tay cái lướt nhanh trên bàn phím ảo. Cái máu "chém gió" thượng thừa từ hồi cấp hai lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu quyết định phải lòe thằng bạn một vố cho bõ ghét.

"Yên tâm, bố mày vẫn ổn. Thậm chí còn đang ở trên thiên đường đây này."

Bên kia seen ngay lập tức. "Thiên đường? Mày cắn thuốc à? Hay trốn trại?"

Dương cười khùng khục, suýt thì sặc cơm. "Trại cái đầu mày. Tao đang ở nhà người yêu cũ. Người yêu cũ hồi cấp hai, mày hiểu không? Hot girl đấy con ạ. Cơm bưng nước rót, phòng riêng máy lạnh, sướng như tiên."

Hải thả một loạt icon mặt hoảng hốt, kèm theo một tràng dấu chấm hỏi dài dằng dặc. "Vãi chưởng! Mày mà cũng có người yêu cũ hot girl á? Bốc phét ít thôi. Tao tưởng mày chỉ yêu mỗi cái PC?"

"Tin hay không tùy mày. Em nó đang đi tắm rồi, tí tao chụp ảnh check-in cho mày lác mắt."

Dương gửi tin nhắn đi với vẻ đắc thắng, tưởng tượng ra bộ mặt méo xệch vì ghen tị của thằng Hải. Cậu quăng điện thoại sang một bên, định gắp thêm miếng thịt kho thì bỗng nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Rì rầm... Rì rầm...

Ban đầu, nó nhỏ xíu, như tiếng muỗi vo ve bên tai, hay tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Dương nhíu mày, lắc lắc đầu, nghĩ mình bị ù tai do tắm nước nóng quá lâu. Nhưng không. Tiếng động ấy không biến mất. Nó lớn dần lên, len lỏi vào màng nhĩ, khoan sâu vào não bộ cậu.

Đó không phải tiếng gió. Đó là tiếng người nói chuyện. Hàng trăm, hàng ngàn giọng nói thì thầm cùng một lúc, chồng chéo lên nhau tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn, ma quái. Có tiếng đàn ông trầm đục, tiếng phụ nữ the thé, và cả tiếng trẻ con cười khanh khách... Tất cả đều vang lên ngay bên trong đầu cậu.

"Cái quái gì thế này?" Dương ôm đầu, buông đũa xuống bát cái "cạch".

Hai bên thái dương cậu bắt đầu đau nhức dữ dội, như có ai đó đang dùng dùi đục gõ vào hộp sọ. Cảnh vật trước mắt chao đảo, nhòe đi. Dương cố hít sâu, đảo mắt nhìn quanh căn phòng trọ để tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh. Cậu sợ nếu tình trạng này kéo dài thêm vài phút nữa, bản thân sẽ lăn ra xỉu vì rối loạn tiền đình mất.

Căn phòng vắng lặng. Những tấm áp phích idol Hàn Quốc trên tường vẫn cười tươi rói, nhưng dưới ánh đèn vàng vọt và cơn đau đầu như búa bổ, nụ cười của họ trông méo mó, giả tạo đến rợn người.

Rì rầm... Ở đây... Ở đây...

Tiếng thì thầm như có định hướng, dẫn dắt sự chú ý của Dương về phía góc học tập. Cậu nheo mắt, cố gắng tập trung. Ánh mắt cậu dừng lại ở chiếc bàn gỗ ép màu nâu sẫm, nơi Hương vẫn ngồi làm việc. Cụ thể hơn, là ngăn kéo thứ hai bên phải.

Âm thanh dường như đang tụ lại ở đó. Nó không còn vang vọng trong đầu nữa mà phát ra trực tiếp từ cái ngăn kéo ấy. Một luồng khí lạnh toát từ đâu ùa tới, vây lấy đôi chân trần của Dương. Cậu cảm thấy như có một lực hút vô hình, một sự cám dỗ ma mị thôi thúc cậu phải đứng dậy, phải mở cái ngăn kéo đó ra.

Dương nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cậu đứng dậy, đôi chân run rẩy bước từng bước về phía chiếc bàn. Lý trí bảo cậu dừng lại, đừng có táy máy đồ của người khác, nhất là của một con nhỏ kỳ quặc như Hương. Nhưng đôi tay cậu dường như không còn nghe theo sự điều khiển của não bộ nữa.

Cậu đứng trước bàn học. Tiếng rì rầm giờ đây nghe như tiếng tụng kinh sâm nghiêm, u uất. Bàn tay Dương từ từ đưa ra, ngón tay chạm vào cái núm tay nắm bằng kim loại lạnh ngắt. Cậu nín thở, kéo nhẹ.

Ngăn kéo trượt ra một cách trơn tru, không hề phát ra tiếng động.

Bên trong tối om, nhưng Dương kịp nhìn thấy một vật nằm trơ trọi giữa lòng ngăn kéo. Đó là một cuốn sổ tay bọc da đen tuyền, cũ kỹ. Trên bìa cuốn sổ không ghi tiêu đề, chỉ có một biểu tượng được dập chìm màu đỏ sẫm, trông như vết máu khô.

Một ngôi sao sáu cánh.

Không phải ngôi sao David của người Do Thái, mà là một biến thể kỳ dị nào đó với những ký tự ngoằn ngoèo khắc ở mỗi đỉnh sao. Chỉ nhìn vào nó thôi, Dương đã cảm thấy buồn nôn, đầu óc quay cuồng như đang đứng trên mép vực thẳm.

Cậu định đưa tay cầm lấy cuốn sổ...

Cạch!

Tiếng chốt cửa bật mở vang lên đanh gọn như tiếng súng nổ giữa đêm thanh vắng.

Dương giật bắn mình, hoảng loạn đẩy mạnh ngăn kéo vào. "Rầm" một cái, ngăn kéo đóng sập lại, che giấu đi bí mật đen tối bên trong. Cậu lùi lại phía sau theo phản xạ, chân vấp vào cạnh ghế, ngã phịch xuống giường, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.

Hương bước vào phòng, trên tay xách một túi nilon đựng hoa quả. Mùi gió lạnh ùa vào theo bước chân cô, xua tan đi cái không khí ngột ngạt vừa rồi. Cô nhìn Dương đang nằm vật ra giường với vẻ mặt tái mét, rồi liếc nhìn mâm cơm vơi một nửa trên sàn nhà.

Nụ cười quyến rũ thường trực trên môi cô tắt ngấm. Thay vào đó là một cái nhíu mày đầy thất vọng.

"Dương..." Hương gọi tên cậu, giọng kéo dài ra, nghe như tiếng rên rỉ. "Cậu ăn xong mà không chịu dọn dẹp à? Bát đũa để bừa bãi, lại còn nằm ườn ra đấy lướt điện thoại?"

Dương vẫn chưa hoàn hồn. Tiếng rì rầm trong đầu đã biến mất ngay khi Hương bước vào, trả lại sự im lặng đáng sợ. Cậu lắp bắp: "À... tớ... tớ vừa ăn xong, định nghỉ tí rồi dọn..."

Hương thở dài, lắc đầu ngán ngẩm. Cô đặt túi hoa quả lên bàn – ngay phía trên cái ngăn kéo bí ẩn kia – rồi quay lại nhìn Dương với ánh mắt sắc lẹm.

"Quy tắc là quy tắc. Ăn xong phải dọn ngay để tránh mùi. Cậu vi phạm rồi."

Dương nuốt khan. "Thôi mà, lần đầu tiên, xí xóa đi. Tớ dọn ngay đây."

Hương mỉm cười. Nhưng lần này, nụ cười của cô không còn vẻ dịu dàng giả tạo nữa mà mang nét nham hiểm, tinh quái đến lạnh người. Cô bước chậm rãi về phía tủ quần áo, ngón tay lướt nhẹ trên cánh cửa gỗ.

"Tớ đã nói rồi, tớ rất nghiêm túc. Vi phạm là phải phạt. Cậu muốn mặc cái váy ngủ lụa màu đỏ hay cái váy hai dây màu đen?"

Dương trố mắt, mặt cắt không còn giọt máu. "Cậu điên à? Tớ không mặc! Thà cậu đánh tớ còn hơn!"

Hương bật cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh va đập vào bốn bức tường chật hẹp. "Đánh cậu thì đau tay tớ lắm. Được rồi, nể tình cậu mới đến ngày đầu, tớ cho cậu một ân huệ."

Cô xoay người lại, khoanh tay trước ngực, nhìn cậu từ trên xuống dưới với vẻ kẻ cả.

"Cậu nhớ hồi cấp hai, tụi mình hay đến nhà cô giáo chủ nhiệm học thêm không?"

Dương gật đầu lia lịa, chưa hiểu cô định nói gì.

"Hồi đó, lúc giải lao, tụi mình hay chơi trò gia đình. Tớ luôn làm chị cả, còn cậu... cậu luôn bị bắt làm em út vì cái tội nghịch ngợm nhất đám. Nhớ chứ?"

Dương nhớ rõ chứ. Làm sao mà quên được cái trò chơi quái đản ấy. Cậu bị cả đám con gái bắt nạt, bắt phải gọi tụi nó là "chị", sai vặt đủ thứ. Đó là vết nhơ trong cuộc đời huy hoàng của cậu.

"Thì sao?" Dương hỏi, dè dặt.

"Thì bây giờ phạt thế này," Hương tiến lại gần, ghé sát mặt vào cậu. "Trong vòng 24 giờ tới, cậu không phải mặc váy, nhưng cậu phải gọi tớ là 'Chị Hai'. Và xưng là 'em'. Ngoan ngoãn, lễ phép như em út ngày xưa ấy. Chịu không?"

Dương há hốc mồm. Cái quái gì thế này? Gọi con bạn bằng tuổi là chị? Nhục! Quá nhục! Thằng Dương đầu đội trời chân đạp đất, game thủ rank Cao Thủ mà phải cúi đầu gọi con mụ phù thủy này là chị sao?

Nhưng rồi, ánh mắt cậu liếc về phía cái tủ quần áo đang hé mở. Bên trong thấp thoáng những bộ váy ren mỏng tang đầy khiêu gợi nhưng cũng đầy đe dọa. Hình ảnh một thằng đực rựa cao mét tám sáu mặc cái váy đó hiện lên trong đầu khiến Dương rùng mình ớn lạnh.

Thôi, sĩ diện gì tầm này nữa. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

Dương nghiến răng, cố nặn ra một nụ cười méo xệch: "Được... được rồi. Chị... Chị Hai."

Hương vỗ tay cái đét, cười rạng rỡ. Cô đưa tay xoa đầu Dương như thể cậu là một con cún đáng yêu. Bàn tay cô lạnh ngắt, luồn vào tóc cậu khiến da đầu Dương tê dại.

"Ngoan lắm, em trai. Giờ thì đi rửa bát đi."

Dương lầm lũi đứng dậy, bưng mâm bát ra khu bếp, trong lòng thầm nguyền rủa mười tám đời tổ tông cái đứa nào đã xui cậu chui đầu vào cái rọ này.

Đêm đó là một cực hình đối với Dương.

Căn phòng trọ vốn đã nhỏ, giờ kê thêm chiếc đệm trải dưới sàn cho Dương (theo kịch bản ban đầu cậu tưởng tượng) thì chật chội vô cùng. Nhưng không, thực tế còn tàn khốc hơn. Hương bảo sàn nhà lạnh, không tốt cho người từng phẫu thuật lồng ngực như cậu, nên bắt cậu lên giường nằm chung.

Chiếc giường đơn mét sáu. Hương nằm sát mép ngoài, quay lưng lại. Dương bị ép vào sát bức tường lạnh lẽo bên trong. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy một gang tay.

Trong bóng tối đặc quánh, Dương nằm cứng đờ như xác chết. Cậu không dám cựa quậy, thậm chí không dám thở mạnh. Mùi hương trên người Hương – cái mùi hoa dạ lý hương pha lẫn mùi đất ẩm ấy – cứ xộc thẳng vào mũi cậu, nồng nàn và quyến rũ một cách ma quái. Nó như một loại thuốc mê, khiến đầu óc cậu mụ mị, tay chân bủn rủn nhưng máu trong người lại sôi lên sùng sục.

Dương cố gắng nhắm mắt, đếm cừu, đếm sao, rồi chuyển sang tính sát thương của từng con tướng trong game Liên Minh Huyền Thoại để phân tâm. Nhưng không ăn thua. Cảm giác có một người con gái (lại còn là mỹ nhân tuyệt sắc) nằm ngay bên cạnh, hơi ấm tỏa ra hừng hực khiến thằng con trai mới lớn như cậu bứt rứt không yên. Cậu thề, cậu không phải loại biến thái, nhưng hoàn cảnh này thì thánh thần cũng phải lung lay!

Mãi đến gần sáng, khi sự mệt mỏi thắng thế, Dương mới chập chờn chìm vào giấc ngủ.

Nhưng bình yên không kéo dài được bao lâu. Cơn ác mộng ập đến.

Trong mơ, Dương thấy mình bị trói chặt xuống giường, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay. Bóng đè. Cậu hoảng sợ mở to mắt nhìn lên trần nhà tối om.

Đột nhiên, một bóng đen từ từ trườn lên người cậu. Nặng trịch. Lạnh lẽo.

Cái bóng đó dần hiện rõ hình hài dưới ánh trăng bàng bạc hắt qua khe cửa sổ. Là Hương. Nhưng không phải "chị hai lớp trưởng" Hương lúc tối.

Hương này trần truồng, làn da trắng bệch phát sáng lờ mờ. Cô ta ngồi đè lên ngực Dương, ngay chỗ vết sẹo phẫu thuật cũ, khiến cậu khó thở tột độ. Mái tóc xoăn dài xõa xuống, che kín khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt.

Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nung.

Tiếng rì rầm lúc chiều tối lại vang lên. Lần này nó không còn là tiếng thì thầm nữa mà là tiếng gào thét, tiếng cười man dại, tiếng khóc than ai oán dội thẳng vào màng nhĩ Dương.

Rì rầm... Ăn nó... Ăn nó...

Hương cúi xuống, khuôn mặt sát sạt mặt Dương. Cậu nhìn thấy trên đầu cô ta mọc ra hai cái sừng cong vút, nhọn hoắt. Sau lưng, một đôi cánh dơi đen sì đang dang rộng, bao trùm lấy cả không gian.

Khuôn miệng cô ta toác ra, lộ hàm răng nanh nhọn hoắt dính đầy chất dịch nhầy nhụa.

"Chuyện gì vậy, em gái?"

Giọng nói của cô ta khàn đục, nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

Dương muốn hét lên "Tao là đàn ông đích thực!", nhưng cổ họng cứng ngắc không thốt nên lời. Em gái? Tại sao lại gọi là em gái?

"Em hư lắm..." Con quỷ trong lốt Hương thì thầm, móng tay dài ngoằng của nó cào nhẹ lên lồng ngực Dương, rạch một đường đau điếng. "Dám lục lọi đồ của chị... Phải phạt... Phải ăn..."

Hương cúi thấp hơn, cái miệng đầy răng nhọn kề sát cổ cậu. Dương nhắm tịt mắt lại, cảm nhận hơi thở hôi tanh phả vào da thịt. Cậu giãy giụa trong vô vọng.

Một cái chớp mắt. Cô ta là người. Hai cái chớp mắt. Da thịt cô ta bỗng nứt toác. Ba cái chớp mắt. Đôi mắt đỏ ngầu mở to trừng trừng. Bốn... Năm...

Đến cái chớp mắt thứ sáu, hàm răng của cô ta cắm phập vào cổ cậu.

"AAAAA!!!"

Dương hét lên thất thanh và bật dậy.

Ánh sáng ban mai chói chang đập vào mắt khiến cậu choáng váng. Dương thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả lưng áo. Cậu đưa tay sờ lên cổ. Không có máu. Không có vết cắn. Chỉ có cảm giác tê tê nhưng nhức.

"Chuyện gì vậy, em trai? Gặp ác mộng hả?"

Giọng nói ngọt ngào quen thuộc vang lên. Dương giật mình quay sang. Hương đang ngồi ở bàn học, đã ăn mặc chỉnh tề, tay cầm ly cà phê, nhìn cậu với vẻ quan tâm chừng mực.

Dương ngẩn người. Câu nói này... sao nghe quen thế? "Em gái"... "Em trai"... Sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là dư âm của cơn ác mộng?

Đầu óc Dương vẫn còn mụ mị, chưa kịp phân tích gì thì Hương đã tiếp lời, giọng lạnh tanh trở lại:

"Chị đã kiểm tra lịch học của em rồi. Hôm nay em không có tiết, đúng không? Chắc do lười đăng ký tín chỉ chứ gì."

Dương gật đầu theo quán tính. "Ừ, nay rảnh."

"Hư!" Hương tặc lưỡi, ánh mắt nghiêm khắc xoáy vào cậu.

Dương rùng mình, nhớ ra thân phận "em út" của mình. Cậu vội sửa lại, lí nhí: "Dạ... nay em không có tiết... Chị Hai."

Hương hài lòng gật đầu. "Tốt. Vậy hôm nay em sẽ giúp chị đi giao hàng. Chị có khoảng hai mươi đơn cần ship quanh khu Cầu Giấy và Đống Đa. Em ăn sáng nhanh lên rồi đi."

Dương mệt mỏi lết xuống giường. Cậu đứng dậy vươn vai một cái cho giãn gân cốt.

Khoan đã.

Dương khựng lại. Cậu nhớ rõ hôm qua khi đứng ở vị trí này vươn vai, tay cậu đã chạm vào trần nhà (vì trần phòng trọ khá thấp). Nhưng hôm nay... tay cậu vẫn cách trần nhà một khoảng kha khá. Cậu kiễng chân lên thử. Vẫn không chạm tới.

"Quái lạ..." Dương lẩm bẩm. "Trần nhà cao lên à? Hay mình bị lùn đi?"

Lại thêm cái cảm giác tê tê ở cổ nữa, giống như bị côn trùng đốt, hay bị ai đó... chích thuốc tê.

"Nhanh lên em trai! Lề mề quá đấy!" Tiếng Hương giục giã cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

"Dạ, em biết rồi!" Dương gắt khẽ, gạt phăng những nghi ngờ vớ vẩn sang một bên. Chắc do mới ngủ dậy, xương cốt chưa giãn ra thôi.

Cậu vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Soi gương, cậu thấy sắc mặt mình xanh xao, hốc hác thấy rõ. Chắc tại mất ngủ.

Bữa sáng là bánh mì pate Hương mua sẵn. Dương cắn một miếng. Nhạt toẹt. Cậu nhai như nhai rơm. Chẳng lẽ vị giác cũng có vấn đề? Cậu cúi xuống nhìn bộ quần áo đang mặc. Cái áo thun size XL quen thuộc hôm nay sao trông rộng thùng thình, tay áo dài quá khổ phải xắn lên mấy nấc. Quần cũng thế, cạp quần lỏng lẻo suýt tụt.

"Chắc mình gầy đi thật rồi," Dương tự an ủi. "Ở với bà chằn này mấy bữa nữa thì chắc thành bộ xương khô mất."

Ăn xong, Hương đưa cho cậu một danh sách địa chỉ và số điện thoại khách hàng, dặn dò kỹ lưỡng từng câu ứng xử. Cậu nghe tai này lọt qua tai kia, chỉ gật gật lia lịa cho xong chuyện.

"À," Hương nháy mắt tinh nghịch trước khi Dương mở cửa bước ra. "Có bất ngờ cho em trai ở bãi gửi xe đấy."

"Bất ngờ gì?" Dương nhíu mày nghi hoặc.

"Xuống thì biết. Chúc em một ngày làm việc vui vẻ nhé."

Dương vẫy tay chào qua loa rồi xách mũ bảo hiểm đi xuống. Trong lòng cậu dấy lên một linh cảm chẳng lành. Bất ngờ của con nhỏ này thì chỉ có thể là tai họa.

Và linh cảm của cậu đã đúng.

Vừa xuống đến bãi gửi xe của trường Giao Thông, Dương đã thấy một đám sinh viên đang xúm đen xúm đỏ chỉ trỏ vào một góc. Cậu tò mò len vào xem.

Đám đông tản ra khi thấy chủ nhân chiếc xe xuất hiện. Dương chết đứng tại chỗ, mắt trợn ngược, mồm há hốc to hơn cả lúc gặp lại Hương hôm qua.

Chiếc Airblade cũ kỹ, chiến mã cùng cậu chinh chiến bao năm tháng, nay đã biến hình hoàn toàn. Không phải được độ pô, độ đèn hay sơn sửa gì cho ngầu. Mà là...

Một chiếc sọt nhựa màu xanh dương to tổ chảng, loại chuyên dụng cho shipper, được buộc chặt vào yên sau bằng dây chun chằng chịt. Bên trong sọt chất đầy những gói hàng lớn nhỏ, được bọc nilon đen kín mít, chất cao như núi. Trên sọt còn dán một tờ giấy A4 in dòng chữ to đùng, font Comic Sans ngớ ngẩn: "SHIPPER ĐẸP TRAI - GỌI LÀ CÓ".

"Cái... cái định mệnh gì thế này?!" Dương hét lên trong tâm tưởng. Máu nóng dồn lên mặt cậu đỏ bừng.

Đám sinh viên xung quanh bắt đầu bụm miệng cười, có đứa còn lôi điện thoại ra chụp ảnh. Dương cảm thấy nhục nhã ê chề. Con nhỏ Tạ Quỳnh Hương! Nó dám biến mình thành trò hề thế này sao? Nó lén xuống đây lắp cái sọt này từ bao giờ?

Dương định vứt mũ bảo hiểm xuống đất, lao lên phòng 304 để làm cho ra lẽ. Cậu thà đi bộ đội, thà ra đảo hoang sống còn hơn chịu cái nhục này.

Rè... Rè...

Điện thoại trong túi quần rung lên bần bật. Dương hằn học lôi ra. Số lạ.

"Alo!" Cậu gắt gỏng.

"Alo, ship à em? Đơn của chị ở ngõ 165 Cầu Giấy sao lâu thế? Chị đợi nãy giờ rồi!" Giọng một bà chị chua ngoa vang lên.

Dương định chửi lại "Ship cái quần què", nhưng hình ảnh chiếc váy ngủ hai dây màu đen lại hiện lên trong đầu cậu rõ mồn một. Lời dọa nạt của Hương văng vẳng bên tai: "Vi phạm là phải phạt...".

Cậu nghiến răng ken két, nuốt trôi cục tức và sự cay cú xuống bụng.

"Dạ... dạ vâng. Em đến ngay đây ạ. Chị đợi em năm phút."

Dương cúp máy, đội mũ bảo hiểm lên che kín mặt để tránh ánh mắt soi mói của đám đông. Cậu leo lên xe, chiếc xe oằn xuống vì sức nặng của cái sọt hàng phía sau. Nổ máy, cậu phóng vụt đi trong tiếng cười rúc rích của đám sinh viên rảnh rỗi.

...

Từ trên lan can tầng ba của khu ký túc xá, Tạ Quỳnh Hương đứng tựa người vào thành ban công, lặng lẽ dõi theo chiếc xe máy có cái sọt xanh dương nực cười đang hòa vào dòng người đông đúc ngoài cổng trường.

Gió xuân thổi bay mái tóc xoăn bồng bềnh của cô, để lộ khuôn mặt trắng bệch dưới ánh sáng ban ngày.

Đôi mắt đen láy của Hương nheo lại đầy thích thú. Cô đưa lưỡi ra, chậm rãi liếm láp hàm răng trắng muốt, đều tăm tắp của mình. Một cử chỉ đầy bản năng, hoang dại, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài tri thức, lịch thiệp.

"Máu của em gái... ngon thật đấy," cô lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm xuống, khàn đục và rung lên những âm điệu kỳ quái.

Cô nhớ lại hương vị đêm qua. Ngọt ngào, tươi mới và tràn trề sinh lực. Chỉ mới một chút thôi mà cô đã cảm thấy cơ thể mình tràn trề sức mạnh. Quá trình chuyển hóa đã bắt đầu.

Cái sọt hàng kia không chỉ là để trêu chọc. Những món đồ bên trong... mỗi gói hàng đều chứa một lá bùa trấn yểm nhỏ, được ngụy trang khéo léo. Mỗi nơi Dương đi qua, mỗi người cậu gặp, cậu sẽ vô tình rải đi những "hạt giống" mà Hương đã chuẩn bị.

"Cố gắng lên nhé, em gái," Hương mỉm cười, quay người bước vào phòng, cánh cửa đóng lại, che khuất bóng tối đang dần lan tỏa bên trong. "Chúng ta còn nhiều việc phải làm lắm."

HẾT CHƯƠNG 2.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!