Tập 1: Người Ấy Giờ Khác Quá!
Chương 1: Lời Mời Từ Quá Khứ
0 Bình luận - Độ dài: 3,911 từ - Cập nhật:
Bầu trời Hà Nội những ngày đầu xuân ảm đạm một màu xám xịt, tựa như một tấm chăn bông cũ kỹ, mốc meo trùm lên cả thành phố. Không khí đặc quánh hơi ẩm, cái rét nàng Bân muộn màng len lỏi qua từng lớp áo, ngấm vào tận xương tủy. Vũ Thành Dương rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghĩ về viễn cảnh tương lai đen tối của mình. Cậu ngồi bó gối trên chiếc ghế gaming đắt tiền – tàn dư của những ngày tháng vung tiền qua cửa sổ – mắt dán chặt vào màn hình máy tính đang hiện chữ "Defeat" đỏ lòm. Lại thua. Trận thứ năm liên tiếp trong ngày.
Dương thở dài thườn thượt, vò đầu bứt tai khiến mái tóc vốn đã rối bù càng thêm thảm hại. Cậu là sinh viên năm ba Đại học Ngoại Thương – cái mác "FTU" danh giá mà biết bao nhiêu sĩ tử mơ ước, cái niềm tự hào khiến mẹ Nguyệt và bà ngoại Thúy đi đâu cũng khoe khoang đến rát cả họng. Nhưng, sự thật trần trụi đằng sau ánh hào quang ấy lại là một mớ hỗn độn bi đát. Dương thông minh, không ai phủ nhận điều đó, nhưng cậu lười. Cái sự lười biếng của Dương không chỉ dừng lại ở việc ngủ nướng hay trốn tiết, nó đã tiến hóa thành một dạng ký sinh trùng, ăn mòn ý chí và biến cậu thành một kẻ nghiện game chính hiệu, sống vật vờ qua ngày đoạn tháng.
Nợ môn chồng chất như núi. Những con F đỏ chót trong bảng điểm điện tử giờ đây còn nhiều hơn số ngón tay trên hai bàn tay cậu cộng lại. Cảnh cáo học vụ lần thứ hai đã được gửi về tận nhà, như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu. Mẹ Nguyệt, người phụ nữ quyền lực nhất cái nhà này, đã cạn kiệt kiên nhẫn. Bà không còn la mắng, không còn đay nghiến. Sự im lặng của bà mấy ngày nay còn đáng sợ hơn cả những cơn thịnh nộ bão táp trước kia. Và rồi, cái gì đến cũng phải đến. Sáng nay, trong bữa cơm sặc mùi thuốc súng, bà Nguyệt đã đưa ra tối hậu thư: Hoặc là Dương tự xốc lại bản thân, hoặc là bà sẽ tống cậu đi học trường nghề, thậm chí tồi tệ hơn – ném cậu vào quân đội để rèn giũa lại từ đầu.
"Quân đội". Hai từ ấy cứ ong ong trong đầu Dương như tiếng búa tạ nện vào thái dương. Với một thằng con trai cao mét tám sáu nhưng sức khỏe yếu nhớt, từng phải phẫu thuật hai lần vì chứng lõm xương ức, lại quen thói ăn sung mặc sướng, thì doanh trại quân đội chẳng khác nào tầng địa ngục thứ mười tám. Cậu thà chết còn hơn phải sống trong kỷ luật sắt đá, ngày ngày hành quân dãi nắng dầm mưa.
Đang trong lúc tuyệt vọng nhất, định úp mặt vào gối ngủ một giấc ngàn thu để trốn tránh hiện thực, thì một biến cố kỳ lạ đã xảy ra. Một biến cố mà sau này nhìn lại, Dương ước gì mình đã chọn đi nghĩa vụ quân sự còn hơn.
Đó là tiếng chuông báo tin nhắn Zalo từ điện thoại của mẹ Nguyệt. Bà đang ngồi gọt hoa quả ở phòng khách, vẻ mặt hằm hằm sát khí. Nhưng ngay khi cầm điện thoại lên, sắc mặt bà thay đổi. Từ cau có, giận dữ, khuôn mặt bà giãn ra, đôi mắt mở to, ánh lên một vẻ ngạc nhiên xen lẫn sự mơ hồ khó tả. Bà gọi Dương và bà ngoại ra, giọng nói có chút run rẩy nhưng đầy phấn khích lạ thường.
Người gửi tin nhắn là Tạ Quỳnh Hương.
Cái tên ấy như một mũi khoan xuyên qua lớp bụi thời gian, đánh thức những ký ức phủ mờ của Dương về thời cấp hai đầy sóng gió. Tạ Quỳnh Hương – lớp trưởng gương mẫu, khắc tinh của đời cậu. Trong trí nhớ của Dương, Hương hiện lên với hình ảnh một cô bé đen nhẻm, gầy gò như que củi khô, đeo cặp kính cận dày cộp che kín nửa khuôn mặt. Cô nàng là hiện thân của sự nghiêm túc đến mức cực đoan. Chỉ cần Dương lơ là quay bút hay nói chuyện riêng một câu, cái tên Vũ Thành Dương sẽ ngay lập tức chễm chệ nằm trong sổ đầu bài.
Mối quan hệ của họ là một chuỗi những ngày tháng đấu khẩu không hồi kết. Dương ghét cái tính bà chằn của Hương, còn Hương thì ghét cái thói cợt nhả của Dương. Để trả thù cho những lần bị ghi tên, Dương đã huy động đám con trai trong lớp đặt cho cô đủ thứ biệt danh quái đản. "Bốn Mắt" vì cặp kính dày như trôn chai. "Đen" vì làn da bánh mật cháy nắng. Và đỉnh cao của sự sáng tạo ác ý là cái tên "Tạ Qua Hối" – đảo chữ của "Tạ Hôi Quá" – ám chỉ mùi mồ hôi chua loét của cô nàng mỗi khi đi học về giữa trưa hè nắng gắt.
Dương nhớ rõ những lần Hương uất ức đến mức bật khóc ngay tại lớp chỉ vì bị điểm 9 thay vì điểm 10, hay vì những trò trêu chọc dai dẳng của nhóm cậu. Biệt danh "Mít Ướt" cũng từ đó mà ra đời. Ngày tốt nghiệp, họ chia tay nhau trong nước mắt – một phần vì xúc động, một phần vì nhẹ nhõm khi thoát nợ nhau. Dương cứ ngỡ cái tên Tạ Quỳnh Hương sẽ vĩnh viễn nằm lại ở thì quá khứ, chôn vùi cùng những trang lưu bút ngây ngô.
Thế mà giờ đây, cô ta lại xuất hiện, như một bóng ma lù lù trồi lên từ dĩ vãng.
Nội dung tin nhắn của Hương ngắn gọn, lễ phép nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình. Cô nói cô biết tình trạng hiện tại của Dương (làm sao mà biết được chứ?) và ngỏ ý muốn giúp đỡ. Giải pháp cô đưa ra khiến cả Dương, bà Nguyệt và bà Thúy đều sững sờ: Hương muốn Dương chuyển đến sống cùng cô tại ký túc xá Đại học Giao Thông Vận Tải.
"Cháu hiện đang sống một mình một phòng trong khu ký túc xá dịch vụ, rất rộng rãi và yên tĩnh. Cháu sẽ kèm cặp bạn Dương, giúp bạn ấy cai game và quay lại việc học. Bác cứ tin ở cháu."
Đó là những gì Hương nhắn. Một lời đề nghị điên rồ. Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ là sống chung một phòng? Theo lẽ thường, một người phụ nữ truyền thống và khó tính như bà Nguyệt sẽ nhảy dựng lên phản đối. Bà sẽ mắng cho người đưa ra ý kiến này một trận vuốt mặt không kịp. Thế nhưng, điều kỳ quái đã xảy ra.
Bà Nguyệt đọc tin nhắn xong, đôi mắt bà dường như dại đi một chút. Bà nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, miệng lẩm bẩm: "Con bé Hương... ừ nhỉ, con bé Hương ngoan lắm, giỏi lắm..."
Bà ngoại Thúy, người vốn cổ hủ nhất nhà, cũng gật gù một cách máy móc: "Phải đấy, có bạn cũ giúp đỡ thì còn gì bằng. Khu Giao Thông gần Ngoại Thương, đi lại cũng tiện. Cho nó đi đi."
Dương há hốc mồm, không tin vào tai mình. "Mẹ, bà, hai người đùa con đấy à? Trai đơn gái chiếc, ở chung thế quái nào được? Với lại con với nó bao năm không gặp, biết nó giờ ra sao?"
"Mày im ngay!" Bà Nguyệt quay sang quát, nhưng ánh mắt bà không có sự giận dữ mà chỉ là một sự quyết đoán lạnh lùng, trống rỗng. "Tao đã quyết rồi. Một là mày sang ở với cái Hương, để nó quản lý mày. Hai là mai tao nộp hồ sơ cho mày đi lính. Chọn đi."
Trước sự đe dọa mang tính sống còn ấy, Dương đành phải cúi đầu khuất phục. Cậu sợ đi bộ đội, sợ cái nắng thao trường, sợ sự kỷ luật hà khắc hơn bất cứ thứ gì trên đời. Ở với Hương – dù sao cũng là con gái, lại là bạn cũ – chắc chắn vẫn dễ thở hơn vạn lần. Cùng lắm là bị nghe càm ràm như hồi cấp hai thôi chứ gì? Dương tự trấn an mình như thế.
...
Chiều hôm ấy, trời Hà Nội vẫn giữ nguyên vẻ ảm đạm. Gió rít từng cơn qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá. Dương khoác lên mình chiếc áo phao dày sụ, đeo ba lô to tướng chứa quần áo và chiếc laptop "cần câu cơm" (thực ra là cần câu rank game), dắt chiếc xe máy Airblade cũ mèm ra khỏi nhà.
Đường Cầu Giấy lúc nào cũng đông đúc, tiếng còi xe inh ỏi, bụi mịn mịt mù. Dương len lỏi giữa dòng người, đầu óc vẫn chưa hết hoang mang. Cậu gửi xe trong bãi xe của trường Đại học Giao Thông Vận Tải, theo đúng chỉ dẫn của Hương. Khuôn viên trường Giao Thông rộng lớn, nhiều cây cổ thụ già nua vươn những cành khẳng khiu lên trời xám, tạo nên một khung cảnh có phần u tịch. Những dãy nhà học cũ kỹ với lớp sơn vàng bong tróc càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, bí ẩn của ngôi trường kỹ thuật lâu đời này.
Hương nhắn tin bảo sẽ đón cậu ở cổng phụ phía đường Nguyễn Khánh Toàn. Dương đứng đợi, co ro trong gió lạnh. Mười phút trôi qua. Rồi mười lăm phút. Chẳng thấy bóng dáng ai. Cậu rút điện thoại ra gọi. "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...".
"Mẹ kiếp!" Dương rủa thầm. "Con nhỏ này định chơi khăm mình chắc? Hay là nó vẫn ghim vụ ngày xưa mình trêu nó hôi nách?"
Sự bực bội dâng lên trong lòng. Cái lạnh và sự chờ đợi khiến Dương mất kiên nhẫn. Cậu đá mạnh vào một hòn đá ven đường, lẩm bẩm chửi thề. Ngay lúc cậu định quay lại bãi lấy xe, bỏ về nhà và chấp nhận số phận đi lính, thì một bàn tay lạnh ngắt bất ngờ đặt lên vai cậu.
"Dương..."
Dương giật bắn mình, quay phắt lại. Tim cậu như nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Đứng ngay sát sau lưng cậu, gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi thở phả vào cổ, là một cô gái.
Dương mất vài giây để định thần. Cậu chớp mắt liên tục, cố gắng lục lọi trong ký ức hình ảnh của "Bốn Mắt" ngày xưa để so sánh với người đang đứng trước mặt mình. Và rồi, cậu hoàn toàn chết lặng.
Người con gái này... là Tạ Quỳnh Hương sao?
Không còn mái tóc xơ cứng, buộc đuôi gà rối bù ngày xưa. Thay vào đó là suối tóc đen nhánh, uốn xoăn bồng bềnh đổ tràn xuống đôi vai gầy, từng lọn tóc như có sự sống riêng, lay động nhẹ nhàng trong gió. Không còn cặp kính cận dày cộp che lấp khuôn mặt. Đôi mắt Hương giờ đây to tròn, đen láy, sâu hun hút như hai miệng giếng cổ, sáng rực lên một vẻ sắc sảo đầy ma mị. Làn da ngăm đen ngày nào giờ trắng bệch, một màu trắng sứ thiếu sức sống nhưng lại làm nổi bật lên đôi môi đỏ mọng như máu tươi.
Và điều khiến Dương choáng váng nhất chính là sự thay đổi về vóc dáng. Cô bạn "màn hình phẳng" năm nào giờ đây sở hữu những đường cong chết người, ẩn hiện đầy khiêu khích dưới chiếc áo len bó sát màu đen và chiếc chân váy dài quá gối. Dù ăn mặc kín đáo, lịch thiệp, nhưng toát ra từ Hương là một sự quyến rũ nồng nàn, một loại sức hút giới tính mãnh liệt khiến Dương – một thằng con trai đang tuổi sung sức – không thể không nuốt nước bọt.
Nhưng có một thứ còn ấn tượng hơn cả vẻ ngoài. Đó là mùi hương.
Ngay khi Hương xuất hiện, Dương đã ngửi thấy một mùi hương lạ lùng. Không phải mùi hôi chua của "Tạ Qua Hối" ngày xưa. Cũng không phải mùi nước hoa rẻ tiền hay cao cấp nào cậu từng biết. Đó là một mùi hương nồng nàn, ngọt ngào như mùi hoa dạ lý hương nở rộ về đêm, nhưng ẩn sâu trong đó là một chút gì đó hăng hắc, tanh tưởi rất nhẹ, tựa như mùi đất ẩm sau cơn mưa rào, hay mùi của... những bông hoa đặt trên mộ. Thứ mùi ấy vừa mê hoặc, vừa khiến người ta cảm thấy nôn nao, chóng mặt.
"Sao? Nhìn tớ lạ lắm à?" Hương lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của Dương.
Giọng nói của cô... trời ơi, nó ngọt như mật ong rừng, êm ái và mượt mà đến rợn người. Nó khác một trời một vực với cái giọng chanh chua, the thé thường xuyên gào lên "Vũ Thành Dương, trật tự!" hồi cấp hai.
Dương lắp bắp, mặt đỏ bừng lên vì ngượng và vì choáng: "À... ừ... Không ngờ cậu thay đổi nhiều thế. Tớ... tớ suýt không nhận ra."
Hương khẽ cười. Nụ cười của cô không hở răng, chỉ là đôi môi nhếch lên nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại như đang cười cợt, soi mói tâm can cậu. "Dậy thì thành công mà. Cậu thì... vẫn thế nhỉ? Vẫn cao kều và... ẻo lả."
Câu nói châm chọc nhẹ nhàng nhưng trúng tim đen khiến Dương hơi tự ái, nhưng đứng trước vẻ đẹp áp đảo này, cậu chẳng dám ho he gì. "Thôi, đi lên phòng đi. Đứng đây lạnh chết đi được."
Hương gật đầu, xoay người bước đi. "Theo tớ."
Dương lầm lũi đi theo sau, mắt không tự chủ được mà dán vào tấm lưng thon thả và mái tóc bồng bềnh phía trước. Cậu tự hỏi, tại sao một cô gái xinh đẹp, quyến rũ dường này lại chưa có người yêu mà phải rủ thằng bạn cũ ất ơ đến ở cùng? Hay là... nó thích mình từ hồi cấp hai mà mình không biết?
Cái suy nghĩ ảo tưởng sức mạnh ấy nhen nhóm lên trong đầu Dương một chút hy vọng mong manh. Biết đâu, việc bị mẹ "đày ải" sang đây lại là một cơ hội đổi đời? Sống chung với hot girl, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén... Nghĩ đến đó, Dương bỗng thấy đời tươi sáng hẳn lên.
Hương dẫn Dương đi sâu vào khu ký túc xá, leo lên tầng ba của một tòa nhà nằm khuất sau dãy giảng đường. Hành lang hun hút gió lùa, ánh đèn vàng vọt chập chờn tạo nên những cái bóng dài ngoằng trên tường vôi loang lổ. Không khí ở đây yên tĩnh đến lạ lùng, vắng lặng như tờ, dù bây giờ mới chỉ chập tối.
Dừng lại trước phòng 304, Hương tra chìa khóa vào ổ. Tiếng lạch cạch vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, rít lên một tiếng kẽo kẹt như tiếng rên rỉ của một người già ốm yếu.
Dương rụt rè bước vào, lòng đầy tò mò.
Căn phòng nhỏ hơn cậu tưởng tượng, chỉ chừng mười lăm mét vuông, nhưng được sắp xếp ngăn nắp đến mức hoàn hảo. Góc học tập, giường ngủ, khu vực bếp nấu ăn mini, tất cả đều gọn gàng, sạch sẽ không một hạt bụi. Một mùi hương trầm thoang thoảng bay trong không khí, lấn át đi mùi ẩm mốc đặc trưng của ký túc xá.
Trên bốn bức tường dán đầy áp phích của các nhóm nhạc Hàn Quốc. Blackpink, BTS, EXO... đủ cả. Những nụ cười công nghiệp rạng rỡ của các idol K-Pop nhìn chằm chằm vào Dương từ mọi phía. Cậu gật gù, thở phào nhẹ nhõm. "Ít ra sở thích mê trai Hàn của nó vẫn không đổi. Vẫn là con người bình thường."
"Thế nào? Ổn chứ?" Hương đóng cửa lại, tiếng chốt cửa vang lên dứt khoát như nhốt chặt hai người trong một thế giới riêng biệt.
"Ừ, gọn gàng phết. Tốt hơn cái chuồng lợn ở nhà của tớ." Dương cười xòa, đặt ba lô xuống sàn.
Hương đi đến bên chiếc bàn học, dựa lưng vào đó, khoanh tay trước ngực nhìn Dương. Ánh mắt cô lúc này trở nên nghiêm nghị, phảng phất nét "cô tổ trưởng" năm xưa.
"Được rồi, giờ chúng ta nói chuyện về quy tắc sống chung nhé," Hương nói, giọng vẫn ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự đanh thép không thể chối từ. "Tớ đưa cậu về đây là để giúp cậu, nên cậu phải tuân thủ luật của tớ."
"Nghe rồi, nghe rồi. Mẹ tớ dặn kỹ lắm rồi," Dương phẩy tay, vẻ bất cần.
"Thứ nhất," Hương giơ một ngón tay thon dài lên, móng tay sơn màu đen tuyền bóng loáng, "Cậu phải giúp tớ đóng gói và chốt đơn hàng online. Tớ bán mỹ phẩm và đồ phong thủy, khách khá đông nên tớ cần người phụ."
"Ok, chuyện nhỏ. Tay chân tớ nhanh nhẹn lắm," Dương gật đầu.
"Thứ hai," Hương giơ ngón thứ hai, ánh mắt sắc lẹm hơn, "Hạn chế chơi game. Mỗi ngày tớ chỉ cho phép cậu chơi hai tiếng vào buổi tối. Thời gian còn lại phải học và làm việc."
Dương nhăn mặt. "Hai tiếng? Ít thế? Mẹ tớ còn cho tớ chơi ba tiếng cơ mà!"
"Ở đây là luật của tớ. Không mặc cả," Hương ngắt lời, giọng lạnh băng. "Nếu cậu không chịu được thì cứ xách đồ về đi bộ đội."
Dương im bặt. Điểm huyệt chí mạng.
"Thứ ba," Hương tiếp tục, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm, "Nếu cậu vi phạm bất cứ quy tắc nào, cậu sẽ bị phạt."
"Phạt gì? Rửa bát? Lau nhà? Hay chép phạt?" Dương nhếch mép cười cợt. Mấy trò trẻ con này cậu lạ gì.
Hương lắc đầu, bước lại gần Dương hơn. Mùi hương trên người cô xộc vào mũi cậu, nồng nàn đến mức khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cô ghé sát vào tai cậu, thì thầm bằng chất giọng ma mị:
"Không. Nếu vi phạm... cậu sẽ phải mặc quần áo của tớ trong vòng một ngày."
Dương sững người. Cậu há hốc mồm lần thứ hai trong ngày, mắt trố lồi ra nhìn Hương. "Cái... cái gì? Cậu đùa à?"
"Tớ không bao giờ đùa," Hương lùi lại, nhìn cậu với vẻ thách thức. "Đồ của tớ toàn váy vóc, đồ bó sát. Cậu tưởng tượng cảnh cậu cao mét tám sáu mặc cái váy ren hai dây của tớ xem? Chắc chắn sẽ rất... thú vị đấy."
Dương rùng mình. Con nhỏ này bị điên rồi! Biến thái! Cái sở thích quái đản gì thế này? Chẳng lẽ bản chất của nó thay đổi đến mức này sao? Nhưng rồi, khi nhìn vào nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích của Hương, Dương lại thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Cậu suy nghĩ nhanh. Mình cao to thế này, mặc đồ con gái thì rách hết à? Mà thôi, quan trọng là mình có máy tính, có chỗ ở, không phải đi lính. Với trình độ lách luật thượng thừa của mình thì làm sao mà để bị phạt được. Cùng lắm thì... lén lút chơi game lúc nó ngủ.
"Được rồi! Chơi luôn!" Dương vỗ đùi đánh đét, cố tỏ ra hào sảng để che giấu sự bối rối. "Tớ chấp nhận. Nhưng nói trước, tớ từng mổ ngực hai lần, sẹo lồi lõm ghê lắm, mặc đồ hở hang là cậu thiệt mắt ráng chịu đấy nhé."
Hương bật cười khanh khách. Tiếng cười của cô vang vọng trong căn phòng nhỏ, nghe lanh lảnh nhưng lại có chút gì đó rờn rợn, như tiếng thủy tinh vỡ. "Yên tâm. Tớ thích những thứ... không hoàn hảo."
Câu nói đầy hàm ý ấy khiến Dương cảm thấy lạnh sống lưng. Cậu vội vàng lảng sang chuyện khác.
"À... tớ đi vệ sinh nhờ chút được không? Nãy giờ đi đường lạnh, với lại..." Cậu ngập ngừng, không dám nói là nụ cười của cô làm cậu sợ đến mức muốn tè ra quần.
"Trong kia," Hương chỉ tay về phía cánh cửa gỗ nhỏ ở góc phòng.
Dương vội vàng vơ lấy cái khăn mặt trong ba lô, lao vào nhà vệ sinh như một kẻ trốn chạy. Cánh cửa đóng sập lại, ngăn cách cậu với ánh nhìn soi mói của cô bạn cũ.
Bên ngoài, trong căn phòng chỉ còn lại mình Hương.
Nụ cười trên môi cô tắt ngấm ngay lập tức. Khuôn mặt xinh đẹp trở nên lạnh tanh, vô cảm như một pho tượng sáp. Hương đứng yên bất động giữa phòng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà vệ sinh nơi Dương vừa biến mất.
Bỗng nhiên, ánh đèn trong phòng chớp tắt một cái. Không gian dường như tối sầm lại trong tích tắc.
Hương từ từ đưa tay lên, tháo chiếc kẹp tóc đính đá lấp lánh xuống. Mái tóc xoăn bồng bềnh xõa tung ra, che khuất một nửa khuôn mặt. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt của cô đột ngột biến đổi.
Phần lòng trắng biến mất hoàn toàn, bị nuốt chửng bởi một màu đen kịt. Và ngay chính giữa con ngươi, một đốm sáng màu đỏ rực lóe lên, sắc lẹm và tàn khốc như mắt của loài thú săn mồi trong đêm.
Khóe môi cô từ từ nhếch lên, rộng đến mang tai, để lộ hàm răng trắng ởn đều tăm tắp nhưng dường như... hơi nhọn hơn người bình thường.
"Chào mừng cậu đến với địa ngục trần gian, bạn cũ à," cô thì thầm, giọng nói không còn ngọt ngào nữa mà khàn đục, nghe như tiếng gió rít qua những ngôi mộ hoang. "Cuộc vui... mới chỉ bắt đầu thôi."
Trong nhà vệ sinh, Dương đang rửa mặt, hoàn toàn không hay biết rằng ở phía bên kia cánh cửa, cô bạn cũ "tốt bụng" của cậu đang chuẩn bị cho một màn kịch kinh hoàng mà cậu là diễn viên chính bất đắc dĩ. Cậu nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình hốc hác, nhợt nhạt. Cậu tự cười trấn an: "Chắc ổn thôi mà. Gái xinh thế này, cùng lắm là hơi quái tính tí thôi."
Dương không biết rằng, quyết định bước chân vào căn phòng này chính là sai lầm lớn nhất cuộc đời cậu. Và cái giá phải trả sẽ không chỉ đơn giản là việc mặc một bộ váy hai dây.
HẾT CHƯƠNG 1.
0 Bình luận