Tập 1: Những người tỏa sáng
1: Shiners không còn là tân binh nữa
0 Bình luận - Độ dài: 5,763 từ - Cập nhật:
Tôi nín thở, chầm chầm di chuyển tới chỗ cái cây trước mặt.
Khoảng cách…chắc còn tầm mười bước nữa, tức là không đến năm mét. Nhưng tầm với của một người sử dụng dao găm như tôi không chạm đến được nơi đó.
Vì vậy, tôi tiếp tục tiến lên. Vừa bước đi, tôi vừa phải cố gắng để ngăn âm thanh phát ra. Bảy bước. Sáu, năm, bốn, ba, hai…
Nhờ sự cẩn thận của bản thân, tôi đã đến được rất gần cái cây. Và ở đó, tôi thấy được “mục tiêu”. Nó vẫn đang ngủ ngon lành mà không hề phát hiện ra kẻ địch đang tiếp cận. Mang hình người cao lớn, nhưng làn do lại đỏ hỏn, mũi thì như bị thứ gì đập bẹp dúm vào mặt. Đó là orc.
“Phù.” Chỉ còn một bước nữa.
Tôi thủ sẵn dao, đặt bước chân cuối cùng xuống, chuẩn bị để tiêu diệt mục tiêu. Song, chuyện không được như ý. Tôi vấp phải một thứ gì đó và suýt ngã nhào.
Soạt.
Cũng vì thế mà tôi đã tạo ra tiếng ồn không mong muốn. “Mục tiêu” đột ngột bật phắt dậy, chúng tôi chạm mắt.
Dĩ nhiên cái chạm mắt này không thể nào lãng mạn như trong những cuốn tiểu thuyết được, tôi đã tiếp cận với ý định tiêu diệt nó đấy. Hẳn là sau khi nhìn thấy con dao bóng loáng trên tay tôi thì nó cũng phải hiểu được điều này.
Chậc, phải động thủ ngay!
Không thể nghĩ được gì hơn, tôi cầm ngược con dao đâm thẳng vào cổ nó toan dứt điểm nhanh gọn. Song quả nhiên là orc, nó bẻ cổ một góc còn hơn cả chín mươi độ suýt soát né được đòn tấn công.
Tôi liền nhảy bật về sau, cú sút uy lực của nó vung vào không khí.
“Kaaa!” Nó rú lên.
Cặp mắt long sòng sọc minh chứng cho cơn thịnh nộ của nó. Con orc rút thanh kiếm bị rỉ sét nặng chĩa về phía tôi.
Đến đây là quá khó rồi. Tầm đánh của kiếm so với dao đúng là một trời một vực. Hơn nữa, sức mạnh thể chất của con orc chắc chắn hơn hẳn tôi. Nếu đánh trực diện thì rất có thể mọi thứ sẽ được định đoạt chỉ sau một cú vùng kiếm.
Vì vậy, không còn cách nào khác, chạy thôi!
Nghĩ là làm, tôi quay phắt lại và bỏ chạy thục mạng.
Đánh nhau hay gì cũng kệ! Tôi không bị ngu mà đâm đầu vào thứ cao hơn tôi cả cái đầu như thế!
“Kư!?” Con orc có vẻ bối rối khi thấy tôi đột ngột đánh bài chuồn, nhưng ngay sau đó nó liền phóng vun vút đuổi theo.
“Ôi! Mày là ngựa đấy à!?”
Cái tốc độ quái vật gì thế kia? Tôi nghĩ rằng mình đã bỏ xa nó chừng mười mét nhờ xuất phát sớm, nhưng chỉ trong phút chốc, mười đã biến thành năm. Sợ quá, nói thật là tôi đang rất sợ. Tôi thậm chí còn có thể cảm thấy rõ mồn một mồ hôi đang túa ra như tắm.
Dẫu vậy, chuyện này vẫn nằm trong dự đoán.
Chạy thẳng thì orc ăn đứt con người như tôi, vì vậy, tôi phải luồn lách. Đó là cách duy nhất để nó không thể bắt kịp. Thật may vì tôi đang ở trong rừng. Hoặc nói đúng ra, chính vì đang ở trong rừng nên tôi mới đồng ý thực hiện kế hoạch này.
Tôi lách qua hết cái cây tới cái cây nọ, buộc con orc phải né tránh vật cản bởi cơ thể quá đỗi đồ sộ của nó. Chiêu này rất hiệu nghiệm. Tốc độ của orc giảm đi trông thấy.
Dẫy vậy, khoảng cách giữa bọn tôi không hề giảm.
“Gừ! Kinh thế!”
Hình như vì cảm giác bị chọc tức, nó còn hăng máu đuổi theo tôi hơn nữa!
“Hộc! Hộc!”
Tôi chỉ còn biết cắm đầu bỏ chạy. Chẳng dám nhìn về phía sau nữa đâu, nếu lỡ mà thấy nó sắp bắt kịp thì tôi hoảng hồn tới ngã ngửa mất. Như thế thì chắc chắn sẽ bị giết còn gì?
Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi…
Khu rừng rậm rạp tưởng như trải dài tới vô tận.
Đến tận khi tôi chạy quá một đoạn dốc nọ, chuyện mới kết thúc.
Dĩ nhiên không phải vì tôi bị orc chém chết mà là vì tôi đã đến điểm hẹn.
“Hây aaa!” Ai đó vừa nhảy bổ vào con orc.
Mà tất nhiên là làm gì có chuyện chỉ nhảy bổ vào, người đó còn đồng thời giáng cho nó một cú chém nom rất đáng sợ nữa.
Ấy thế mà orc vẫn có thể kịp thời đỡ đòn bằng thành kiếm rỉ sét trên tay.
“Ga!” Nó gầm lên rồi dồn sức đẩy lùi người kia lại.
Sau đó, hai bên bắt đầu trao đổi kiếm kĩ.
Con orc cầm kiếm chỉ bằng một tay và chỉ nhìn thôi cũng thấy rằng động tác của nó hoàn toàn vụng về. Ngược lại, người cầm kiếm dùng cả hai tay cầm kiếm, phối hợp di chuyển cả chân và tay, đổi tư thế liên tục.
Tuy chỉ là một tay mơ, tôi biết chắc kĩ thuật của kiếm sĩ nọ, đồng đội của tôi, ăn đứt cách vung vẩy thô bạo của con orc.
Dẫu thế, cậu ta lại đang bị đẩy lùi. Tốc độ khá chậm nhưng cứ thế này thì không ổn, cậu ta đuối sức lắm rồi.
Tôi không muốn phải làm thế này sau khi chạy mệt bở hơi tai, nhưng mà không còn cách nào khác.
Tôi lẩn sau những làn cây để tiếp cận trận đọ sức giữa orc và đồng đội. Tôi không chạy thằng mà đi vòng ra phía sau, nói cái khác là ở phía dưới con dốc.
Đối diện tôi là tấm lưng của orc, tôi lại lần nữa lén lút tiến tới.
Song, khác trước, lần này con orc còn tỉnh. Bằng một cách nào đó, nó đã có thể vung kiếm đẩy lùi đồng đội tôi rồi lập tức quay phắt lại, tung một nhát kiếm bất ngờ.
Tôi cố dùng dao găm cản đòn đó. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra…A, ngắn cỡ như dao găm thì cản đòn kiểu gì được?
Thế là tôi lãnh nguyên nhát kiếm của con orc ấy.
Tôi ngã về phía sau, lăn lông lốc xuống chân con dốc.
“Hụ! Khụ!” Tôi ho sặc sụa, có máu.
Ngực đau quá. Nói đúng ra là chỗ nào cũng đau sau khi lăn lông lốc như thế, nhưng ngực là đau nhất. Rát. Nóng. Bỏng. Và sau đó, lạnh.
Sờ thử vào ngực áo, tôi thấy tay mình ướt sũng. Ướt? Không phải nước, mà là máu. Nó màu đỏ và âm ấm.
Máu rỉ ra, còn tầm nhìn thì ngày càng mờ mịt. Hình như, tôi sắp chết, phải không?
“Shin!”
…Nếu được thì tôi muốn chết dưới tay một con quái vật thật mạnh mẽ. Cỡ như rồng chẳng hạn. Chứ không phải một con orc thế này.
“Shin này! Ê!”
“Tránh ra! Cầu với đức Cha vĩ đại, xin hãy ban cho con phép màu… Sacrament!”
Chói quá. Thứ gì vậy? Ánh sáng này là gì? Ấm áp. Tôi muốn được sưởi ấm thêm một chút nữa. Đây có phải là phần thưởng cho tôi trước khi lên thiên đường không? A…
Thế rồi, tôi mở mắt.
“Ư!?” Cơn đau trước ngực liền ập đến khiến tôi rên lên.
Ai đó xoa đầu tôi.
“Ngoan nào, Shin. Vết thương chưa lành hẳn đâu.”
Tôi nhìn quanh. Ba người đồng đội đang vây xung quanh.
“Mày còn sống không đấy?” Phong hỏi trong khi dí sát mặt lại gần.
“Ông bị ngáo rồi hả Shin? Tôi đã bảo là đừng lại gần orc mà!” Alice thì hét ầm ĩ.
“Hai cậu bình tĩnh đã. Cậu ấy còn chưa tỉnh hẳn mà.” Còn Sofia ngăn hai người bọn họ lại đồng thời vẫn xoa đầu tôi.
Cảnh tượng thật quen thuộc. Ba người đồng đội vẫn như mọi khi, mỗi người một kiểu. Xem ra tôi vẫn còn sống nhỉ?
“...Con orc sao rồi?” Tôi hỏi với chút sức lực còn lại trong người.
“Đấy là cái đầu tiên mày hỏi sau khi suýt về chầu Darknight à?”
Darknight là tên thần bóng tối. Vậy ý của mày là tao vừa suýt chết ấy hả Phong?
“Nó chết rồi.” Alice giải thích. “Phép của tôi đã nướng chín nó ngay sau khi ông bị chém.”
“Thế à?” Tôi cười.
Vậy thì tốt quá. Hôm nay chính là lần đầu tiên bọn tôi tự thân đánh bại được một con orc. Là lần đầu tiên luôn đấy. Nghe oách chứ hả?
“Hầy…”
Nhưng suýt chết thì cũng không vui vẻ gì.
Tôi vốn chỉ là một lính tình nguyện yếu đuối, vô dụng, bất tài mà thôi. Đánh bại một con orc là thành tích cần thiết để được hội đàn anh công nhận và thoát khỏi cái danh “tân binh”. Nói cách khác là một việc tương đối khó nhằn.
Đã trở thành lính tình nguyện được ba tháng, chúng tôi cho rằng hiện tại chính là thời điểm thích hợp để thăng tiến lên thành một tổ đội khá khẩm trong mắt mọi người.
“...Cơ mà quả nhiên là sai lầm rồi à?” Dường như chúng tôi, không, chỉ mình tôi thôi, chưa đủ trình để đạt được cái ngưỡng “khá khẩm” ấy.
Tôi thở một hơi dài chán nản. Cơn đau nhói giữa ngực gợi nhắc về trận thắng như thua này.
*
“Nào anh em! Hãy cùng nâng ly chúc mừng đội Shiners săn được con orc đầu tiên!”
“Ôôôô!” Rất nhiều người đồng thanh hú hét ầm ĩ.
“Cạn, cạn ly…” Tôi cũng rụt rè nâng chiếc cốc của mình lên, tuy rằng bên trong là bia tươi chứ không phải rượu nặng đô như mấy người kia.
“Khà! Lũ oắt này ghê thật! Mới ba tháng mà đã săn được orc rồi!”
“Ha ha! Nhớ hồi xưa ông mất những nửa năm mà ha!”
“Bọn già khú như mình ăn làm sao được lũ trẻ măng!”
“Gì đấy gì đấy, hồi xưa với chả già khú cái gì? Mấy lão tính nghỉ hưu non à!?”
Mọi người đang cùng nhau bàn tán rôm rả trong khi nốc hết chai rượu này tới chai rượu khác. Tửu lượng mạnh thế?
Mà chủ đề bán tán dĩ nhiên là chúng tôi, tổ đội bốn người Shiners vừa đạt được chiến tích vẻ vang đầu tiên trong đời lính tình nguyện. Thú thật thì tôi có hơi ngượng khi bị réo tên suốt cả bữa tiệc đấy, tôi vốn là kẻ hướng nội khép kín mà.
“Trông thích thú ghê nhỉ.” Tự dưng Alice nói vậy.
“Sao đấy?”
Tôi nghiêng đầu thắc mắc.
“Ông ấy. Nãy giờ cứ cười bẽn lẽn cái gì không biết.” Cô ấy còn bồi thêm một câu. “Thiếu nữ mới biết yêu đấy à?”
“Ở đâu ra chứ?”
Tôi cố chống chế. Cơ mà, ủa, tôi cười lộ liễu vậy sao?
Ừm thì, dù sao cũng là nhân vật chính của bữa tiệc, phấn khích một chút có gì sai!?
Hiện tại, bốn đứa bao gồm tôi, Phong, Alice và Sofia đang ngồi quanh một chiếc bàn tại sảnh chính của Hiệp hội Lính tình nguyện Redland. Hiệp hội được đặt ngay trung tâm của thành phố biên cảnh Redland thuộc vương quốc Magenlan nên có tiệc tùng gì thì người dân chung quanh đều biết cả. Thành thử trong sảnh đang có không ít người không phải đồng nghiệp nghề gươm đao này nhưng vẫn thản nhiên nhậu nhẹt với đám đàn anh ma men của tôi.
Gì? Bộ dân cái thị trấn này đều nghiện rượu hết à?
“Hà.” Đập cốc bia mát lạnh xuống bàn, Phong thở dài. “Độc mỗi bia không đã chóng mặt lắm rồi… Sao mấy lão cốt đột kia có thể nốc rượu mỗi ngày được nhỉ?”
Trông mặt cậu ta hơi đỏ, chắc cũng đã ngà ngà say. Tửu lượng tên này đã yếu từ lúc ở quê nên không bất ngờ mấy.
“Tớ còn chẳng uống được bia cơ. Nó đắng ngắt vậy mà mọi người vẫn uống, lạ thật.”
Lần này thì lượt Sofia phàn nàn. Trong cốc của cô nàng là nước ép nho pha thêm đường, cực kỳ ngọt.
“Thì bị ép uống nhiều quá mà.” Tôi ngán ngẩm giải thích.
Ba tháng không ngắn cũng không dài đã trôi qua từ ngày tôi trở thành lính tình nguyện tại Redland. Dù muốn hay không muốn thì tôi cũng phải hòa nhập thôi. Mà nhìn chung thì ở chốn này lại có tồn tại nét văn hóa chén chú chén anh nên tôi bất đắc dĩ phải làm quen với bia rượu.
Nhân tiện, về khoản đó thì tên Phong cũng y chang tôi.
“Bia ngon ra trò đấy chứ?” Ngược lại, Alice là dân địa phương đã quen với thứ hơi men này từ bé.
Nhìn người chiến hữu đã nốc đến cốc bia tươi thứ mười hai, tôi không khỏi cảm thán “Lũ người này đúng toàn nát rượu”.
Hình như thấy bia không đủ đô, cô ả còn tính gia nhập chỗ nốc cồn bảy mươi độ phía bọn đàn anh thì phải. Mừng là tôi đã cản Alice lại, bằng không thì sáng mai thể nào cũng thấy cổ nằm ngủ chỉ với đồ lót giữa sảnh Hiệp hội.
“Chậc, chậc. Con gái con đứa gì mà biến thái.” Phong mở miệng ra đã khịa Alice.
“Giề? Nhậu thì phải cởi đồ mới chuẩn chứ!” Cô ả cũng gân cổ lên cãi.
“Nào nào, hai cậu bình tĩnh đã. Mình làm thêm một chầu nữa nhé? Ông chủ ơi, cho bọn con thêm ba phần bia với một nước ép nho ạ!”
Để ngăn căng thẳng leo thang, Sofia vội gọi thêm một chầu mới. Bọn tôi lại nốc thêm cồn vào người. Ư…Choáng chết mất.
Nhân đây thì Alice, nhậu không bằng nghĩa với lột đồ nhé. Bà mà làm thế thì hai thằng đực chúng tôi thổ huyết rồi đi chầu Darknight cho xem.
Bọn tôi cứ tán nhảm, cãi vã rồi lại trì hoãn bằng cách nạp bia vào bụng như thế mất một lúc.
Đoạn, một ông chú để râu quai nón vô cùng cơ bắp lại gần bàn bọn tôi.
“Chào chú Pavel ạ.”
“Chào bọn bây!” Ông chú ấy phì cười sảng khoái.
Đó là Pavel, một lính tình nguyện đã có thâm niên tại Redland. Dĩ nhiên đó là đàn anh của tôi, song về tuổi tác, giữa nhóm Shiners và chú ấy chắc phải cỡ bố con.
Chú Pavel rót rượu từ một cái chai sang cốc của tôi với Phong.
“Nào, hôm nay là một ngày vui, phải quẩy sung lên chứ!”
Không, sung cái con khỉ ấy. Sao chú lại đổ cái thứ cồn bảy chục độ đó vào cốc của con hả?
Tôi nhìn Phong, Phong cũng nhìn tôi. Kèo này không từ chối được rồi?
Bọn tôi đành miễn cưỡng tống thứ chất lỏng đắng ngắt ấy vào họng.
“Họe!”
“Hựa!?”
Cả hai đứa cùng nôn thốc nôn tháo.
“Mẹ kiếp! Thứ này quả nhiên ứ phải cho người uống!” Phong gào lên trong khi ôm cổ nom rất khổ sở.
“Nếu thế thì bọn ta là cái con gì hả Phong?”
“Lũ vượn nát cồn?”
Ê? Mày vừa phát ngôn cái quái gì vậy?
“Mẹ cái thằng láo toét!” Chú Pavel giận dữ nói.
“Anh em nghe nó nói gì chưa!? Khui thêm mấy chai trên tám mươi đi!”
“Rõ!”
“Hôm nay thằng oắt này không say anh em ta nhất quyết không về!”
“Yes sir!”
Nói rồi, đám người chẳng biết từ đâu ra khui thêm mấy chai rượu. Nút bần bật ra còn rượu thì bắn tung tóe, họ trông rất phấn khích.
Nhìn cảnh ấy, Phong quay sang tôi.
“Ê, tao vừa nói gì sai à?”
Không sai đâu anh bạn. Đằng đó đích thị là lũ bợm rượu rồi đấy. Cơ mà nói thẳng toẹt ra như mày thì chẳng hay tí nào. Thôi thì, xin chia buồn cùng gia quyến.
“...” Nắm vai Phong, tôi nở nụ cười vĩnh biệt.
"Mày cười cái quái gì?"
“Kém.” Alice mỉa mai.
“Nào, ngoan nào gái.” Sofia vội bịt miệng cô bạn lại.
“Hứ!” Trông Alice có vẻ dỗi.
Thế là hôm ấy Phong (và cả bọn) đã bị các đàn anh chuốc cho say mèm. Vì choáng quá không lết về chỗ trọ nổi, ai nấy đành ngủ luôn tại sảnh Hiệp hội. Hoặc nói đúng ra, họ nhậu cho tới tận sáng.
*
“Ư ư…”
Vừa tỉnh dậy đầu tôi đã ong ong.
Đảo mắt xung quanh, tôi thấy quả nhiên là mình đã ngủ ở sảnh Hiệp hội. Nằm cạnh tôi là Phong, cậu ta đang vừa say giấc nồng vừa rên rỉ cái gì đó, mặt thì đỏ lựng. Chưa hết say luôn cơ à?
Nhân tiện, hình như bọn tôi đã đêm rét chung chăn. Và hai thành viên còn lại của Shiners cũng thế. Alice ôm ghì lấy cánh tay tôi bên này, còn ở bên kia, Sofia dùng tay Phong làm gối mà ngủ ngon lành.
…Hai cô này thật sự không coi chúng tôi là đàn ông luôn nhỉ.
Đầu đau như búa bổ, tôi gỡ tay Alice ra rồi đứng dậy.
Ở phía quầy đồ uống nằm la liệt mấy chục tên đực rựa cơ bắp, trong đó có chú Pavel. Dĩ nhiên là họ đang ngủ, song nhìn chẳng giống như kiểu ngủ bình thường tí nào.
Có ai ngủ mà lột sạch đồ (trừ cái xà lỏn) ra thế kia chứ? [note87889]
Chẳng hiểu hôm qua đã xảy ra chuyện gì…tôi say quá nên không nhớ được.
“Mà kệ đi.” Chuồn khỏi cái chốn đượm mùi cồn này đã.
Tôi bước từng bước một về phía cửa ra vào. Chân sau cứ đá chân trước nên hơi khó đi một tí, tôi suýt ngã vài lần.
Cuối cùng cũng ra được bên ngoài, luồng không khí trong lành (không cồn) ùa vào trong phổi khiến tôi cảm thấy như được giải phóng. Ôi, mình thật sự không hợp văn hóa rượu chè mà…
Bên ngoài, mặt trời đã lên cao. Người dân thị trấn đi lại tấp nập và các vị chủ tiệm thì thi nhau vẫy khách.
“À, thôi ạ. Em chưa đói.” Tôi lịch sự từ chối chị chủ quán bánh mì kẹp thịt.
Ừ thì, sau khi nhậu nhẹt be bét đêm qua xong thì đói kiểu gì được chứ…Cũng nhờ thế mà tôi đã thâm hụt tài sản một cách đáng kể. Tiền thưởng cho việc săn orc cũng khá to cơ mà chia ra cho bốn đứa thì chẳng bõ bèn mấy. Ấy vậy mà tối qua lại gọi hết bia, mồi, rượu rồi lại rượu, mồi, bia…Không thâm hụt thì cũng lạ đấy.
“Hầy, chắc là phải đi săn thường xuyên hơn rồi.” Tôi lầm bầm.
Nhưng bọn tôi vốn đã săn quái vật gần như mỗi ngày, không thể thường xuyên hơn được nữa. Vậy tức là phải thay đổi lối sống cho tiết kiệm hơn hả? Kiểu như bỏ rượu bia đi chẳng hạn.
Có vẻ sẽ làm được đấy. Nhóm tôi đều không thích đồ có cồn mà. Đa số là vậy. Ngoại trừ…
“Oápppp.” Alice bước ra khỏi hiệp hội trong khi ngáp một cái rõ dài. “Ư ư. Đau lưng quá.”
Vừa nhắc đến là đã có mặt rồi, cái con ma men nhóm tôi ấy.
Cô ả đang dùng một tay che cái miệng há to trong khi tay còn lại thì gõ gõ vào lưng như bị đau nhức. Bộ cổ là bà lão bảy chục tuổi hay gì? Cũng vì cái động tác ấy nên đào tiên hai trái chỉ cách một lớp áo mới được nhấn mạnh triệt để…
Ồ khoan. Từ từ. Dừng lại đã, Alice là đồng đội của tôi. Có những suy nghĩ không đứng đắn về đồng đội như thế thì khốn nạn quá. Cứ giả vờ như không thấy gì là được rồi.
Hoặc là không.
Chỉ cách một lớp áo? Đùa nhau đấy hả cô gái? Làm thế quái nào bà dám vác mặt ra đường chỉ với cái áo yếm vậy!? [note87887]
Nó mỏng bay, để lộ cái lưng cong vút hết sức gợi cảm. Đây chính là vẻ đẹp thắt đáy lưng ong trong truyền thuyết?
“Alice!”
Bất đắc dĩ, tôi vội vã chạy tới và choàng tạm cái áo khoác của mình lên người cô ả.
“Ể, Shin? Cái gì đấy?” Alice ngơ ngác.
Gì đấy cái đầu bà mà gì đấy.
“L-Lộ thiên hết rồi kìa.” Tôi đánh mắt sang hướng khác trong khi cố hết sức che chắn để người ta không nhìn được cảnh tượng hại tim này.
Ấy thế mà cổ có vẻ vẫn không hiểu lắm.
Mất một lúc, Alice mới nghệt mặt ra.
“À, ừm. Cảm ơn.” Cổ dùng hai tay kéo chiếc áo khoác của tôi lại, tai hơi ửng đỏ.
Gì chứ? Nếu đã ngại ngùng như vậy thì đừng có cởi đồ mỗi khi nhậu cái coi.
Khẽ thở dài, tôi liếc sang cô chiến hữu của mình.
Alice là một pháp sư, nhưng cô ả lại xài kiếm thép thay vì trượng gỗ. Vốn dĩ chuyện đó là không thể vì pháp lực không truyền dẫn được qua kim loại, nhưng người ta có thể giải quyết nó bằng một phương pháp siêu đắt đỏ gọi là phủ nguyên tố.
Từ hồi tôi mới gặp, Alice đã luôn luyện tập với thanh kiếm được phủ nguyên tố của mình một cách chăm chỉ. Chẳng biết có phải vì thế không? Cổ có một thân hình săn chắc và cân đối. Làn da hơi rám nắng cũng là một hệ quả của sự chăm chỉ ấy. Cùng với mái tóc màu rượu vang và đôi mắt xanh biếc, Alice chắc chắn là một mĩ nhân.
Nhưng hình như chính chủ lại chăng nhận thức được điều ấy, cứ vài hôm lại ăn bận thiếu vải đi ra đường. Hại tim, hại mắt vô cùng…
Trong lúc tôi đang kiềm nén với con thú trong người mình, có một người tiến tới.
“Yo. Shinosuke.”
Anh chàng bảnh trai nọ mặc bộ giáp khắc hình mặt trời đỏ thẫm. Đó hẳn là một thánh hiệp sĩ, những chiến binh tôn thờ thần ánh sáng Lightday. Hàm răng trắng tinh của anh ta lấp lánh khi cười. Phải nói là một anh chàng sáng chói với một, à không, hai trăm phần trăm đẹp trai.
Đó là anh Sergei, cũng là một tiền bối của tôi trong nghề. Mà này, tên (giả) của em là Shin chứ không phải Shinosuke đâu ạ.
“Ồ, anh Ser- Hự!”
“T-T-Tiền bối!”
Tôi còn chưa kịp chào hỏi gì người ta thì đã bị Alice hất văng sang một bên.
“Mấy ngày nay anh đi đâu vậy!? Em đã chờ suốt ở Hiệp hội mà chẳng thấy anh đâu!”
Cô ả liền sấn lại chỗ anh Sergei, nũng nịu hỏi han giàn giụa nước mắt.
Còn tôi, người đồng đội vừa bị ả hất tung, thì đang hộc máu, cố gắng gượng dậy. Cái con hám trai này!
“Bé Alice đấy hả?” Anh chàng cười lịch thiệp. “Lãnh chúa có nhờ vả anh chút chuyện nên phải giải quyết cho xong ấy mà.” [note87890]
“Em biết đấy, quan hệ với quý tộc quan trọng lắm.” Anh ấy bồi thêm một câu như vậy.
“Công việc có nguy hiểm không ạ…?” Alice nom khá lo lắng.
Ê, bà nên lo cho tôi hơn đây này. Húc kiểu gì mà đau quá vậy hả?
“Không đến nỗi nào.” Anh Sergei đáp như vậy rồi đưa tay lên xoa đầu cô ả.
“Bé Alice chắc lo cho anh lắm? Cảm ơn nhé.”
Nụ cười sáng chói quá anh ơi.
“...Vâng.”
Còn Alice thì mặt đỏ bừng như quả cà chua, ánh mắt lơ đãng. Chỉ mới xoa đầu thôi mà đã vậy rồi, trong khi lúc lộ hàng họ ra cho tôi xem thì…Chậc, cổ đúng là không coi tôi như một thằng đàn ông mà.
“À, còn Shinosuke.” Ảnh quay phắt sang tôi. Nhưng…
“Là Shin ạ.” Tôi đính chính lại tên (giả) của mình.
“Ôi dào, tên gì mà chẳng được chứ.”
“Là Shin ạ.”
“Chú em câu nệ hình thức quá nhỉ?”
“Anh muốn nghĩ sao cũng được.”
Chẳng biết vì sao tôi lại cáu gắt thế này nữa. [note87891]
“Rồi thì, Shin.” Anh Sergei hắng giọng rồi đặt tay lên vai tôi. “Chúc mừng chú em. Tổ đội Shiners đã săn được orc nhỉ? Khá đấy.”
Ra là anh ấy muốn chúc mừng tôi. Chà, được người nổi tiếng khen cũng ngượng thật.
Tôi gãi gáy khó xử.
“Vâng. Dù lúc đấy em chỉ là gánh nặng.”
Tôi đã lao lên một cách bất cẩn để rồi bị orc chém một chú chí mạng, suýt nữa thì chết. Hẳn là rất phiền cho Phong, Sofia với Alice. Đặc biệt là Sofia, cô ấy là trị liệu sư duy nhất của nhóm Shiners và chính là người đã làm phép cứu mạng tôi hôm trước.
“Tự tin lên nào. Làm trưởng nhóm đâu phải dễ dàng gì?”
“Hà, chắc là vậy.”
Tôi là nhóm trưởng của Shiners. Anh Sergei cũng là nhóm trưởng của một tổ đội, nhưng họ là nhóm rất nổi tiếng, Titanous. Nhóm này thường xuyên nhận nhiệm vụ trực tiếp từ lãnh chúa của Redland và các quý tộc khác, nghe đâu thậm chí còn từng được yết kiến đức vua vương quốc Magenlan. Trình độ thì khỏi phải bàn, phải nói là thượng thừa của thượng thừa. Nói cách khác, bọn anh Sergei là những lính tình nguyện hạng nhất.
Nếu chiếu theo đó để so sánh, Shiners chắc là chỉ là nhóm dưới đáy của hạng hai.
Khác biệt giữa chúng ta sao mà lớn quá…
“E-Em! Là phép của em đã giết con orc đó anh!” Alice đột nhiên nhảy vô khoe mẽ.
“À, ra là thế sao? Giỏi lắm, giỏi lắm.” Anh Sergei lại xoa đầu cổ.
“E he he he…” Alice nở nụ cười dị hợm.
Trời ạ, con gái con đứa mà mất nết quá.
Sau đấy, bọn tôi tán chuyện với anh Sergei đẹp trai thêm một lúc, biết được anh đang đi tìm chú Pavel nên bọn tôi liền dẫn anh vào sảnh Hiệp hội.
Tôi chỉ dẫn anh ấy vào đến cửa chứ không dám đi vào trong cùng vì vẫn còn mùi sặc mùi cồn. Vả lại, đám chú Pavel (lũ bợm rượu) cũng đang ở đấy nên là…
Trước khi tạm biệt, anh Sergei còn thì thầm với tôi mấy câu.
“Mà này, Shinosuke.” Đã bảo tên (giả) của em là Shin rồi mà. “Chú em có hứng lên thì cũng không nên dắt con gái nhà người ta ra làm ở bên ngoài chứ hả? Lỡ có ai thấy được thì tội nghiệp con bé lắm.”
“...”
Sau đó anh liền vẫy tay tạm biệt rồi bỏ vào Hiệp hội.
Tôi nhìn sang Alice, cô gái không hề biết anh Sergei đã thì thầm những lời lẽ kì quái gì vào tai tôi.
…Con gái nhà người ta, chắc là chỉ cô ả này rồi nhỉ? Mà làm ấy à? Nói thật thì tôi không hề thấy lạ khi ảnh hiểu lầm về tôi với Alice. Cổ chỉ mặc đúng cái áo yếm mỏng bay màu hồng, trên người lại choàng tạm cái áo khoác của tôi. Bình thường thì chả có ai lại ăn mặc như thế cả. Trừ khi có chuyện nọ với chuyện kia xảy ra.
“Má, anh Sergei trông vậy mà cũng chất chơi quá đi chứ.”
Ảnh nghĩ ra quả kịch bản điên thật.
“Nói xấu gì anh tôi?”
“Đấy đâu phải anh trai bà, thấy sang bắt quàng làm họ đấy hả?”
“Anh em kết nghĩa thì cũng là anh em đấy nhá.”
“Tôi chưa từng nhớ anh Sergei có kết nghĩa với bà bao giờ.” Tôi nuốt câu đó xuống bụng trước khi nói ra.
Phát ngôn bữa bãi thêm nữa chỉ tổ chọc tức Alice, rồi sẽ lại cãi nhau mà không đi đến đâu cả.
Thay vào đó, tôi chỉ thở dài.
Đánh mắt qua cô chiến hữu, tôi có hơi nghẹn họng.
Đã hơn ba tháng từ khi tôi trở thành lính tình nguyện. Khoảng thời gian nhóm Shiners được thành lập tính đến nay thì khoảng hai tháng rưỡi. Ba người còn lại trong tổ đội đã bầu tôi làm lãnh đạo (một cách cưỡng chế) từ khi Shiners mới ra đời. Vốn dĩ cái tên đó cũng được nghĩ ra từ tên (giả) của tôi là Shin.
Tôi thật sự không hiểu tại sao họ lại làm vậy. Thật đấy. Không hiểu nổi.
Tôi…yếu. Dù không thấp bé hay bệnh tật gì, tôi luôn bị sư phụ thấp hơn mình hai chục xăng ti mét đánh tơi bời mà không đáp trả được đòn nào. Hơn nữa, mang danh là thành viên của Trinh sát đoàn trực thuộc Hiệp hội lính tình nguyện, kĩ năng trinh sát và ẩn nấp của tôi lại thuộc hàng kém cỏi. Như lúc con orc còn ngủ, tôi đã mắc sai lầm và để bản thân bại lộ, còn khi nó còn thức, tôi hoàn toàn chẳng thể trốn khỏi tầm mắt nó.
So với chiến binh, kiếm sĩ, và đồng đội tôi, Phong, thì quá chênh lệch. Cậu ta có thể đấu tay tôi với orc đấy. Dù có chút thất thế, đó vẫn là một thành tích đáng nể.
Đối với alice, pháp sư kiêm kiếm sĩ, tôi không thể làm những gì cô ả làm. Phép thuật của cổ có thể nhất kích tất sát cả một con orc. Cái xác orc mà chúng tôi săn được đã bị cháy rụi nhiều phần chính bởi Alice. Ngoài ra thì kiếm kĩ của cổ cũng không hề xoàng xĩnh. Tôi không làm được nhiều việc như thế.
Còn Sofia thì càng không nên được đem ra bàn. Năng lực với tư cách tu sĩ của người đó quá xuất sắc. Như đã thể hiện khi tôi bị chém, cô gái đó có thể cứu được ngay cả những người đang hấp hối.
Gì nhỉ? Tôi chẳng có gì để bao biện. Tôi chỉ đơn giản là yếu kém.
Nhưng dù tôi có biết như thế thì đời này cũng chẳng nương tay đâu. Yếu đuối là một cái tội mà.
Tôi muốn làm được gì đó. Gì cũng được, mong rằng bản thân sẽ có ích hơn một chút. Vậy thôi.
Tôi cùng Alice chờ đợi hai người còn lại, rồi cùng nhau về nhà trọ nghỉ ngơi cho lại sức sau buổi nhậu. Hôm ấy nhóm tôi đã phàn nàn rất nhiều về văn hóa nhậu nhét của bọn lính tình nguyện ở Redland này (trừ con ma men nào đó). Song chẳng ai nhắc gì tới việc tôi suýt chết dưới tay chỉ một con orc cả.
*
-Góc nhìn của Sergei-
Cuối cùng tôi cũng cắt đuôi được hai cô cậu của nhóm Shiners.
Thành thật mà nói, tôi không mong gặp được họ ở đây. Cả hai đều là những hậu bối đáng mến, nhưng dạo gần đây công việc của tôi có chút rắc rối không nên để lộ cho họ biết. Đó là những chuyện chỉ nên được đem ra bàn bạc giữa những người có địa vị quan trọng.
Nhưng mà, a, lỡ đi ra chúc mừng theo bản năng mất rồi. Tôi thầm rủa cái tôi tiền bối to lớn của mình đã làm hỏng việc. Nghĩ tới chuyện các đàn em đã trưởng thành lên nhiều là tôi liền không kiềm chế được luôn.
Bé Alice rất quý tôi nên chắc sẽ bám theo tôi đây, còn cu cậu Shinosuke thì...kiểu, hơi dính đồng đội nên có lẽ cũng sẽ đi cùng. Như vậy thì không bàn chuyện chính sự được.
Vì thế, tôi đã vờ như mình hiểu nhầm đôi chút về quan hệ của hai cô cậu ấy. Và chiêu đó dường như rất hiệu nghiệm, Shinosuke và bé Alice không bám theo tôi vào trong sảnh Hiệp hội.
Lững thững tiến vào, tôi gọi:
“Pavka.” Đó là tên gọi gần gũi, cỡ như anh em, của chú Pavel. “Chú đã tỉnh rượu chưa?”
“Ta thì lúc nào chẳng tỉnh.” Chú ấy trông có vẻ hằn học.
Chú Pavel vẫn cao lớn như mọi khi, dù tôi không thấp, khoảng một mét tám, nhưng vẫn thấp hơn chú ấy một cái đầu.
“Thế, sau mấy hôm vắng nhà, nhóc có tìm được gì hay ho không?”
“Hay ho gì thì khó nói lắm chú.” Tôi lấp lửng. “Cơ mà bàn chuyện ở đây cũng không ổn lắm.”
“Rồi rồi, muốn tìm chỗ kín đáo hơn chứ gì?”
Tôi gật đầu. Như mọi khi, chú già Pavel hiểu ý rất nhanh. Quả không hổ danh là lính tình nguyện kì cựu nhất của Redland.
Sau khi chuyển địa điểm đến nơi vắng bóng người nhất trong thị trấn, văn phòng của lãnh chúa Redland, tôi trịnh trọng nói:
“Xin thưa với Bá Tước Pavel Rockies Redland, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ cao cả mà ngài giao cho rồi ạ.”
“Áo chú là si? À nhầm, vậy, ngươi đã nghe ngóng được những gì từ bè phái của thần ánh sáng Lightday? Hãy nói cho ta biết, Sergei.”
Tôi cười thầm trong lòng. Chắc làm lính tình nguyện lâu quá, chú ấy quên mất mình là lãnh chúa luôn rồi.
“Xin thưa. Trong giới tăng lữ, hiện đang có một thông tin được lan truyền rất nhanh ạ.”
“Đó là gì?”
“Sứ đồ của thần ánh sáng Lightday đã đưa ra một lời tiên tri.”
Tôi hít một hơi dài trước khi nói tiếp.
“Quỷ vương sẽ sớm hồi sinh.”
0 Bình luận