Tập 01

Chương 01

Chương 01

Bóng tối của buổi chiều tà đã bắt đầu nuốt chửng những con hẻm chật chội của phố dược liệu. Qua lớp kính mờ đục, chút ánh sáng tàn sót lại run rẩy đậu trên những kệ gỗ mục nát, trĩu nặng dưới hàng trăm lọ thuốc. Trong cái tĩnh lặng đó, gã thanh niên chừng đôi mươi đang chôn chân giữa hương thảo mộc khô, vị hắc của lưu huỳnh và mùi tanh nồng từ những hũ nội tạng ngâm.

“Năm đồng bạc cho cái thứ nước cống này,” Lip rít qua kẽ răng, vẻ mặt đầy hậm hực. “Anh thề bằng thanh kiếm của mình, Will, lão chủ quán đó nên đi làm ăn cướp thì hơn.”

Thằng nhóc gầy guộc chỉ tầm mười bốn tuổi bên cạnh không buồn ngước lên khỏi cái kệ gỗ. Nó đang dùng hết sức bình sinh vặn chặt lại cái nắp lọ cứng ngắc: “Nếu không có nó thì chúng ta khó mà sống sót được sau khi bị dính độc.”

“Nhưng năm đồng bạc!” Lip vẫn chưa buông tha, “Số tiền đó đủ để mua cả một con bò sữa béo tốt ở Mona đấy. Em biết không, một con bò thật sự ấy.”

Will ngừng tay. Cái tên "Mona" khiến thằng nhóc khựng lại một tích tắc, nhưng rồi nó lại cúi xuống, tiếp tục đánh vật với cái nắp lọ cứng đầu.

“Quên Mona đi, Lip. Ở đây không có bò sữa,” Will lầm bầm, giọng nó bị tiếng nghiến của nắp lọ át đi một nửa. “Ở đây chỉ có những kẻ sắp chết và những kẻ đang đợi họ chết để nhặt đồ thôi.” Cậu bồi thêm bằng giọng dửng dưng: “Với lại, con bò không giúp anh sống sót nếu bị quái vật cắn đâu, trừ khi anh định dùng sữa của con bò để bắn vào mặt chúng.”

“Anh thà làm một con bò còn hơn,” Lip càu nhàu, ánh mắt gã nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những con ngựa thồ đang được dắt đi nghỉ ngơi. Giọng gã trầm xuống, mang theo một ước mơ ngây ngô đến tội nghiệp. “Làm bò sướng hơn làm người, Will ạ. Chẳng phải lo nghĩ về tiền thuốc, chẳng phải chui rúc vào hầm ngục. Chỉ việc đứng yên một chỗ, người ta sẽ mang thức ăn đến tận miệng. Ăn rồi ngủ, thế là xong một đời.”

Will ngừng tay, ngước lên nhìn anh trai với ánh mắt kỳ quặc. “Và kết thúc trên bàn mổ, anh quên đoạn đó rồi sao?”

“Ít nhất thì lúc sống nó được no cái bụng,” Lip tặc lưỡi, nhét cái lọ vào túi da bên hông một cách cẩn trọng. “Thôi, đi nào. Chừng nào đôi chân này còn chạy được thì chúng ta còn kiếm ra tiền.”

“Đi thôi,” Will nói, giọng thằng nhóc nghe khô như tiếng lá rụng. Nó ném một cái nhìn cuối cùng quanh tiệm thuốc như để chắc chắn họ không bỏ sót bất kỳ thứ gì có thể cứu mạng mình trong vài giờ sắp tới.

Phía sau quầy, lão chủ quán vẫn không buồn ngước lên. Lão đang bận đưa đồng bạc lên nheo mắt soi dưới ánh đèn dầu tù mù, rồi dùng vạt áo chùi kỹ lưỡng như sợ dính phải cái nghèo của hai vị khách vừa rời đi.

“Chúng ta cần ra khỏi cổng thành trước khi chuông điểm,” Will thúc giục, đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, khiến nó phát ra một tiếng két chói tai phá tan bầu không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh. Cái lạnh của buổi chập choạng len lỏi mang theo hơi ẩm từ con sông chảy xiết gần đó và mùi khói bếp đặc trưng của một thành phố đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. 

Lip bước ra sau đứa em, đôi ủng da của gã nện xuống nền đá loang lổ, đón lấy cái rét mướt căm căm của tiết trời cuối tháng mười hai. Họ rảo bước nhanh qua những dãy nhà ổ chuột xiêu vẹo, hối hả chạy đua với tiếng chuông.

"Sắp đến cổng thành rồi!" Will thở hồng hộc, hơi thở của nó phả ra những làn khói trắng xóa trong không trung.

Nhưng ngay khi bóng đổ dài của bức tường thành xám xịt vừa phủ lên đầu họ, một âm thanh khác vang lên từ phía sau, trầm đục và đầy uy lực, lấn át cả tiếng gió rít qua những khe hẻm.

Tiếng vó ngựa. Nhưng không phải của những con ngựa thồ già nua kéo xe chở hàng, mà là nhịp điệu sấm sét của những chiến mã được huấn luyện bài bản. Lip giật người lại, kéo mạnh Will vào sát vách tường đá sau lưng. Một đoàn kỵ sĩ lướt qua họ như cơn lũ thép. Những con chiến mã cao lớn, lông được chải mượt bóng loáng. Trên vai mỗi con đều phủ một tấm chăn nhung đỏ thẫm, thêu nổi hình Con Mắt Rực Lửa - gia huy kiêu hãnh của nhà Redmayne. 

"Giáp của họ... Lạy Chúa, nhìn bộ giáp kìa. Và họ còn mang theo cả một pháp sư chiến đấu nữa," Will thì thầm, đôi mắt dán chặt vào người đàn ông mặc áo choàng đỏ đi giữa đoàn kỵ binh bọc thép. "Cây gậy của ông ta... đỉnh gậy có gắn Linh Thạch cấp cao, anh nhìn ánh sáng đó xem."

Lip nhìn theo thứ ánh hào quang màu đỏ ma mị đang nhảy múa trên đầu trượng của vị pháp sư, soi rõ cả những đường thêu tinh xảo trên áo choàng của đám kỵ sĩ. Rồi gã cúi xuống, nhìn lại bộ giáp sắt loang lổ vết rỉ sét trước ngực mình. Gã đưa tay sờ lên một vết lõm sâu hoắm trên ngực - dấu tích của cú húc từ một con Chuột Đá tháng trước.

"Càng sáng thì càng dễ làm mục tiêu thôi," Lip lầm bầm, nhưng giọng gã nhỏ dần ở cuối câu. Gã biết đó chỉ là lời nói dối vụng về. Dưới hầm ngục, thép tốt đổi lấy mạng sống, còn rỉ sét chỉ đổi lấy những vết thương nhiễm trùng. 

Lip cúi xuống nhìn đôi ủng da rách của mình. Ngón chân gã bấu chặt xuống mặt đường lạnh giá, cảm nhận độ gồ ghề của từng viên đá.

“Đi thôi anh. Đừng nhìn nữa. Chúng ta cần tìm chỗ đăng ký trước khi những người khác chiếm hết những bãi tốt." Giọng nói của Will cắt ngang dòng suy nghĩ của gã.

Họ tiến nhanh về phía bức tường. Khu ổ chuột dần lùi lại phía sau, trả lại sự yên tĩnh đến rợn người cho con đường dẫn ra cổng thành. Không còn tiếng ồn ào phố thị, tiếng rao hàng hay tiếng cãi vã của những bà nội trợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những bụi cỏ dại gai góc mọc len lỏi bên vệ đường.

Mặt trời đang hấp hối ở phía Tây, nhuộm đỏ một góc trời bằng thứ màu máu bầm nhức mắt. Và rồi, bức tường thành hiện ra, lù lù cắt ngang đường chân trời đỏ ối ấy như xương sống của một con rồng cổ đại đã hóa đá.

Đó là một khối kiến trúc già cỗi và thô kệch đến mức tàn nhẫn, được dựng lên từ những tảng đá xanh khổng lồ, lạnh lẽo và trơn trượt vì rêu mốc ngàn năm. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi hoàng hôn, nó trông như một con đập khổng lồ ngăn cách sự sống mong manh, ấm áp bên trong với vùng đất chết hoang tàn, lạnh lẽo bên ngoài. 

Lip ngước nhìn lên đỉnh tường cao vút, nơi bóng dáng mấy gã lính gác chỉ còn là những chấm đen nhỏ xíu in trên nền trời tím thẫm. 

"Sắp đến giờ giới nghiêm rồi," Lip lầm bầm, tay gã vô thức sờ vào túi tiền xẹp lép bên hông. "Đáng lẽ chúng ta nên đợi đến sáng mai. Đi săn đêm chẳng khác nào tự sát."

"Nhưng vé vào cửa ban ngày là mười đồng, Lip," Will nhắc lại cái lý do mà cả hai đã tranh luận cả chục lần ở nhà. Thằng nhóc xốc lại cái gùi trên vai, giọng bình thản đến lạ. "Sau khi tiếng chuông chiều điểm, phí vào cổng giảm còn một nửa. Chúng ta cần tiết kiệm từng xu nếu muốn mua đủ thuốc cho sơ vào tháng tới."

Lip im bặt. Gã nghiến răng, sự bất lực len lỏi vào từng thớ thịt. "Năm đồng đổi lấy mạng sống," gã cười chua chát, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống chân tường đá lạnh ngắt. "Được giá đấy chứ." Gã hít một hơi sâu đầy mùi bụi đá và rêu ẩm, rồi lầm lũi bước về phía cánh cổng sắt đang khép hờ, chấp nhận lao vào bóng đêm vì cái giá rẻ mạt của sự nghèo túng.

Bên trong vòm cổng thành dày cả mét là một thế giới khác hẳn. Gió lạnh bị chặn đứng ở bên ngoài, nhường chỗ cho hơi ấm sực nức từ những chậu than hồng đỏ rực đặt dọc hành lang và mùi thuốc lá rẻ tiền hăng hắc.

Trong chốt gác, ba bốn gã lính đang ngồi quây quần đánh bài trên một cái thùng rượu rỗng. Nghe tiếng bước chân, một gã to con với bộ râu quai nón lởm chởm đang hò hét trong sới bạc đột ngột im bặt. Gã ngẩng phắt dậy, đôi mắt ti hí nheo lại đầy vẻ cảnh giác, bàn tay theo phản xạ vươn về phía cây thương dựng bên vách.

Không khí trong chốt gác chùng xuống một nhịp.

Nhưng ngay khi ánh lửa hắt rõ khuôn mặt hốc hác của người mới đến, cơ bắp cuồn cuộn trên vai gã lính giãn ra ngay tắp lự.

"Hóa ra là mày," gã toét miệng cười, để lộ hàm răng ám khói vàng khè, giọng ồm ồm vang vọng cả vòm đá làm mấy tay lính trẻ giật bắn mình. "Tao cứ tưởng lại là mấy gã thanh tra khó tính đi tuần đêm chứ."

"Chào Bern," Lip thở hắt ra, tháo mũ trùm đầu xuống. "Thanh tra nào rỗi hơi đi kiểm tra cái chốt khỉ ho cò gáy này vào giờ cơm tối chứ."

"Ai mà biết được," Bern cười khùng khục, ném quân bài xuống thùng rượu cái bép rồi đứng dậy, tiến về phía Lip. Gã vỗ vai người bạn nhỏ con một cái đau điếng, suýt làm Lip lảo đảo. 

"Lại dẫn thằng em đi săn giờ khuyến mãi hả? Tao thề là cái cổng Tây này chỉ có hai anh em chúng mày là chăm chỉ đi làm giàu cho lũ dơi vào giờ này thôi."

Lip nhún vai, gượng cười xoa xoa bả vai đau nhức. Gã móc từ trong túi ra hai tấm thẻ bài bằng đồng xỉn màu, mép thẻ đã mòn vẹt, đặt lên mặt bàn loang lổ vết rượu. Trên mặt thẻ khắc hình một thanh kiếm gãy - biểu tượng của Mạo hiểm gia Hạng Đồng.

"Hạng Đồng thì phải cày cuốc kiểu Hạng Đồng thôi," Lip đáp, giọng nhẹ tênh. "Với lại, con nghe đồn tối nay lũ Chuột Đá ở tầng 1 hoạt động mạnh gần cửa hang. Kiếm ít da chuột về làm giáp cũng không tệ."

Bern cầm hai tấm thẻ lên, liếc qua loa rồi đặt mạnh con dấu đỏ chót vào sổ trực. Gã không thèm kiểm tra hành lý hay thu phí bôi trơn như những tên lính khác, chỉ hí hoáy ghi chép.

"Cẩn thận đấy," Bern hạ giọng, nụ cười trên môi gã tắt hẳn. "Hồi chiều tao thấy mấy đội khá mạnh khiêng xác về. Nghe nói lũ quái dạo này hung hăng lạ thường, cứ như thể có thứ gì đó từ các tầng dưới đang lùa chúng lên vậy."

Will, nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng anh trai, bỗng lên tiếng: "Bọn con sẽ chỉ loanh quanh ở rìa ngoài tầng 1 thôi, chú Bern. Sẽ không tham lam đâu."

"Tốt nhất là thế," Bern gật đầu với thằng bé, rồi quay sang đấm nhẹ vào ngực Lip. "Về sớm nhé. Ca trực của tao kết thúc lúc bình minh, nếu kiếm được con gì ngon thì giữ lại cho tao cái đùi, tao đổi cho bình rượu lúa mạch."

"Rồi rồi, lão sâu rượu," Lip cười, gạt tay ông chú mình ra.

Bern ra hiệu cho gã lính trẻ đứng gần cần trục. Tiếng xích sắt kêu lạch cạch, cánh cửa phụ nhỏ xíu bên cạnh cổng chính từ từ hé mở, để lộ ra màn đêm đen kịt và tiếng gió hú rợn người của vùng hoang dã.

"Đi đi," Bern phất tay, quay trở lại ván bài dở dang. "Và nhớ giữ cái mạng về mà trả tiền rượu cho tao."

Cánh cổng sắt nặng nề đóng sập lại sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với thế giới an toàn bên trong. Trước mặt Lip và Will giờ đây chỉ còn là vùng đất chết nhờ nhờ bóng tối.

Gió ở đây mạnh hơn hẳn, rít qua cánh đồng cỏ lau cao lút đầu người tạo thành những âm thanh sột soạt như hàng ngàn con rắn đang trườn mình. 

Con đường mòn dẫn đến hầm ngục chỉ là một vệt đất trọc lóc, chạy dài tít tắp về phía chân ngọn đồi đá đen trũi phía xa.

Ở đó, cửa hang "Răng Quỷ" hiện ra sừng sững. Nó không giống một cái hang tự nhiên, mà giống một vết thương toác hoác trên sườn đồi, với những tảng đá nhọn hoắt chĩa ngược lên trời như hàm răng của một con quái thú khổng lồ đang há miệng chờ mồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!