"Đến nơi rồi," Will nói khẽ. Thằng nhóc dừng lại trước miệng hang. Trời đã tối hẳn, và cái hang trông như một cái miệng đen ngòm trên sườn đồi. Will lục lọi trong túi áo, lôi ra một viên đá quang năng. Nó nhỏ xíu, bề mặt sần sùi. Ngay khi thằng nhóc truyền chút ma lực vào, viên đá sáng lên. Ánh sáng màu xanh nhạt, yếu ớt, chỉ đủ để nhìn thấy mấy bậc thang đá mòn vẹt ngay dưới chân.
Lip hít một hơi. Không khí ở đây nặng nề, có mùi của đất ẩm và rêu mốc lâu ngày. Gã sờ tay vào túi da bên hông, cảm nhận cái lạnh của chiếc lọ thủy tinh qua lớp vải. Năm đồng bạc. "Hy vọng là con bò của anh không chết vô ích," Lip lầm bầm, nửa đùa nửa thật.
Will không đáp. Thằng nhóc chỉ chỉnh lại cái túi đeo vai rồi bước xuống bậc thang đầu tiên.
Tiếng ủng của hai anh em nện xuống nền đá, âm thanh khô khốc vang vọng một chút rồi chìm nghỉm vào bóng tối. Càng đi xuống sâu, không khí càng lạnh. Cái lạnh buốt giá của gió mùa đông, thấm vào từ đá, ẩm ướt và dai dẳng. Lip rùng mình, kéo cao cổ áo lên một chút.
Họ cứ đi mãi, xoay tròn theo cái cầu thang xoắn ốc tưởng chừng như vô tận. Lip nhẩm tính chắc cũng phải đến cả trăm bậc. Rồi bất chợt, không gian mở rộng ra. Hết cầu thang. Trước mặt họ là một hang động lớn, trần hang cao vút và tối om, chẳng nhìn thấy đâu là đỉnh.
Đây là Sảnh Chờ.
Thứ đầu tiên Lip nhìn thấy là cái giàn giáo bằng gỗ dựng sát vào vách đá. Nó to lớn, thô kệch, được ghép lại từ những thân cây gỗ đen đúa và chằng chịt dây xích. Ở giữa giàn giáo là một cái lồng sắt lớn, dùng để đưa người xuống dưới. Tiếng xích sắt va vào nhau leng keng, tiếng trục quay gỗ kẽo kẹt, và mùi dầu mỡ bôi trơn nồng nặc xộc vào mũi Lip.
Lip vỗ nhẹ vào vai Will, ra hiệu cho thằng bé bám sát mình. Hai anh em lách qua những cuộn xích sắt to tướng nằm ngổn ngang và những vũng dầu loang lổ trên nền đá lạnh lẽo, tiến về phía quầy đăng ký nơi duy nhất có ánh đèn dầu tù mù hắt ra giữa không gian tranh tối tranh sáng.
Đó là một cái bàn làm việc dựng tạm bợ bằng những tấm ván gỗ mục kê lên hai cái thùng rượu rỗng. Ngồi lọt thỏm sau đó là một gã đàn ông béo ị. Dù hầm ngục lạnh lẽo, nhưng trán gã vẫn bóng nhẫy mồ hôi dầu. Gã khoác một tấm áo choàng da gấu, phần lông ở cổ áo đã bết lại thành từng mảng đen sì vì cáu bẩn.
Gã đang viết. Ngón tay múp míp của gã hì hục di chiếc lông ngỗng trên cuốn sổ da dê ố vàng.
"Tên?" Gã hỏi mà không buồn ngẩng đầu lên, giọng ồm ồm chán nản.
Lip không vội trả lời. Hắn quan sát nhanh gã béo, rồi mỉm cười, một nụ cười cầu tài thường thấy ở những tay buôn chợ trời. Hắn đặt nhẹ hai khuỷu tay lên bàn, hạ giọng xuống như đang tâm sự với một người bạn lâu năm:
"Chà, cái mùi dưới này đúng là cực hình thật đấy. Tôi mới đứng đây một phút mà đã thấy ngạt thở rồi, thế mà ngài phải ngồi đây cả ca trực. Sức chịu đựng của ngài đúng là đáng nể thật, phải tôi chắc tôi ngất ra đây từ lâu rồi."
Gã béo khựng lại. Ngòi bút lông ngỗng dừng sột soạt. Gã ngước đôi mắt lờ đờ lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Lip. Sự cáu kỉnh trong mắt gã dịu đi một chút, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên.
Hầu hết lũ mạo hiểm gia xuống đây đều chỉ biết cắm đầu nộp tiền hoặc chửi thề, hiếm có kẻ nào hỏi han gã. "Biết sao được," gã béo thở hắt ra, giọng bớt hằn học hơn. "Cơm áo gạo tiền cả thôi. Lũ chuột các người xuống dưới đó chết thì hết chuyện, còn tao phải ngồi đây ngửi cái mùi xác chết với dầu mỡ này ngày qua ngày."
"Bởi vậy tôi mới nói, làm quan chức cũng có nỗi khổ của quan chức," Lip tặc lưỡi đồng cảm. Hắn nhanh tay đẩy hai tấm huy hiệu đồng về phía trước, nhưng ngón tay vẫn giữ hờ trên đó. "Sếp à, tôi biết quy định là quy định. Nhưng thằng em tôi," hắn hất hàm về phía Will, "nó mới ốm dậy, người toàn da bọc xương. Hai anh em xuống kiếm chút tiền thuốc thang. Hay là... sếp thương tình, tính rẻ cho hai vé một lượt?"
Gã béo nheo mắt, nhìn Lip, rồi lại nhìn Will gầy gò. Gã gõ gõ ngón tay nần nẫn thịt lên mặt bàn, đắn đo.
"Quy định là hai đồng một mạng. Tao mà bớt cho mày thì tao phải bỏ tiền túi ra bù à?"
"Ai lại để sếp thiệt," Lip nhoài người tới gần hơn, thì thầm. "Thế này đi. Sếp bớt cho tôi một đồng thôi. Đổi lại, nếu đêm nay tôi kiếm được con Chuột Đá nào béo, tôi sẽ giữ lại cái đùi ngon nhất biếu sếp nhắm rượu. Thịt chuột nướng muối ớt giòn tan, nhắm với rượu lúa mạch thì quên sầu, đúng không?"
Gã béo nuốt nước bọt cái ực. Cái bụng phệ của gã dường như cũng reo lên đồng tình. Gã nhìn bộ dạng lanh lợi của Lip, rồi bật cười khùng khục:
"Mày được đấy, thằng ranh. Cái mồm dẻo quẹo."
Gã phẩy tay, gạt một đồng xu của Lip ra, chỉ thu ba đồng còn lại.
"Được rồi, ba đồng cho hai mạng. Nhưng nhớ cái đùi chuột của tao đấy. Mày mà nuốt lời thì lần sau đừng hòng bước qua cái cổng này."
"Sếp cứ yên tâm. Lip này nói là làm," Lip cười tươi rói, nhanh tay vơ lại đồng xu thừa nhét vào túi rồi giơ tay ra chờ đợi.
Gã béo quăng cho Lip hai tấm thẻ gỗ, tâm trạng gã có vẻ khá hơn hẳn: "Số 36 và 37. Ra giàn giáo phía Đông đi. Cẩn thận cái mạng đấy, chết là tao mất bữa nhậu."
Lip cầm lấy thẻ, nó được cắt gọt thô sơ. Gã quay sang định kéo Will đi, nhưng thằng nhóc vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Mắt nó dán chặt vào một góc tối, nơi tách biệt hẳn với đám đông ồn ào.
Ở đó có một người đàn ông.
Hắn đứng dựa lưng vào vách đá, lọt thỏm trong bóng tối nhưng vẫn nổi bật một cách kỳ dị. Hắn mặc bộ giáp sắt đen tuyền ôm sát lấy thân hình gầy guộc, trên ngực thêu hình một con rết đỏ rực, uốn lượn sống động như đang trườn trên da thịt. Bên hông hắn không có kiếm, chỉ lủng lẳng hai lưỡi liềm nhỏ ánh lên màu tím quỷ dị.
“Morgot Rết Độc," Will thì thầm, giọng nó nhỏ, run run như sợ bị gió cuốn đi. "Anh biết con trùm ở tầng sáu - Rết Mặt Người chứ? Con quái vật có lớp vỏ cứng hơn cả thép và nọc độc làm tan chảy mọi tấm khiên ấy?"
“Nghe đồn phải cần ít nhất hai tổ đội Bạch Kim mới may ra giết được nó,” Lip đáp, mắt vẫn liếc chừng cái bóng đen kia. "Sao? Hắn tham gia đội nào à?"
Will lắc đầu nguầy nguậy, nuốt nước bọt cái ực.
“Không. Người ta đồn... hắn đã một mình chặt lấy cái đầu của nó.”
Lip khựng lại, quay phắt sang nhìn em trai: “Một mình?”
“Đó mới là chuyện đáng nói,” giọng Will run lên bần bật. “Thực ra hôm đó hắn có đăng ký đi cùng một nhóm năm người khác. Nhưng khi bước ra khỏi cái hang rết ở tầng 6... chỉ có mỗi một mình hắn. Hắn một tay kéo lê cái đầu khổng lồ của con Rết Mặt Người trên sàn đá, để lại một vệt máu dài ngoằng, còn bộ giáp của hắn thì nhuộm thứ máu tím từ đầu đến chân.”
“Thế... năm người kia đâu?” Lip hỏi, dù gã lờ mờ đoán được câu trả lời kinh khủng.
“Không ai biết. Không có xác, không có dấu vết, thậm chí một mảnh giáp vỡ cũng không tìm thấy,” Will hạ giọng xuống mức thấp nhất. “Giang hồ đồn rằng... trong cơn say máu, gã đã ăn luôn cả đồng đội của mình rồi.”
Lip rùng mình. Gã cảm thấy sống lưng lạnh toát như có ai vừa đổ nước đá vào áo.
“Sao Hiệp Hội không treo cổ hắn?”
“Bằng chứng đâu?” Will cười méo xệch. “Hiệp Hội kết luận năm người kia bị con Rết Mặt Người ăn thịt. Nhưng anh nghĩ xem, một tổ đội năm người toàn mạo hiểm gia hạng Kim Cương, trang bị tận răng... làm sao có thể bị xóa sổ sạch sẽ, không còn lấy một mẩu xương như vậy? Trừ khi kẻ ra tay là người đi ngay bên cạnh họ.”
Sự tò mò ngu ngốc thôi thúc Lip. Gã nheo mắt, cố nhìn kỹ khuôn mặt của kẻ được gọi là "Rết Độc".
Nhưng như có con mắt thứ ba sau gáy, Morgot quay phắt lại. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, dạ dày Lip thắt lại.
Đôi mắt Morgot trợn trừng, cảm giác như lồi hẳn ra khỏi hốc mắt sâu hoắm. Khuôn mặt hắn gầy rộc, da bọc xương hệt như một cái sọ người, bị chia cắt bởi một vết sẹo dài chạy từ mép môi lên tận mí mắt trái.
Morgot không nói gì. Hắn chỉ nhìn Lip chằm chằm, rồi khẽ nhếch mép. Một nụ cười méo mó, bệnh hoạn lộ ra hàm răng vàng khè. Ngón tay cái của hắn lơ đãng miết nhẹ lên lưỡi liềm tím bên hông, như đang vuốt ve một con thú cưng.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lip. Bản năng mách bảo gã rằng gã vừa nhìn vào thứ không nên nhìn.
"Đừng nhìn," Will rít lên, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Thằng nhóc nắm chặt lấy tay anh, lôi xềnh xệch về phía giàn giáo. "Đi nhanh lên."
Tiếng chuông đồng vang lên chói tai từ phía giàn giáo, âm thanh khô khốc dội lại vách đá. Chiếc lồng sắt khổng lồ vừa được kéo lên từ vực thẳm, trên những thanh sắt hoen rỉ còn dính đầy những vệt bùn màu tím kỳ quái, sền sệt và bốc mùi tanh nồng.
"Đến lượt chúng ta rồi," Lip nói, gã hít một hơi thật sâu để nén lại sự bồn chồn đang trỗi dậy trong lồng ngực. "Will, bám sát anh. Và đừng rời tay khỏi túi đồ nửa tấc."
Hai anh em lách qua những vai áo thô ráp của đám người xung quanh, bước lên sàn sắt trơn tuột của chiếc lồng. Những luồng gió buốt giá từ lòng đất thốc ngược lên qua khe sàn, luồn vào ống quần khiến Lip nổi gai ốc dọc sống lưng.
Đột nhiên, tiếng ồn ào tắt ngúm. Đám người đang chen lấn xô đẩy nhau bỗng dạt phăng ra hai bên, ép sát người vào những thanh sắt lạnh lẽo hoặc lùi sâu vào bóng tối để nhường đường.
Không ai bảo ai, nhưng một lối đi rộng thênh thang mở ra ngay trước mặt hắn, như thể hắn mang theo bệnh dịch vậy.
Morgot lững thững tiến lại. Gã không bước vào cửa lồng như những kẻ khác, mà bước thẳng đến vách lồng, tóm lấy thanh xà ngang rồi đu người nhảy phắt lên nóc. Tiếng đôi ủng nặng trịch nện xuống trần lồng khiến mấy gã đứng dưới chửi thầm. Hắn ngồi xổm trên đó, vắt vẻo như một con quạ đậu trên xác chết, mặc kệ mấy gã phu đòn đang cau mặt.
Chẳng ai dám ho he. Luật lệ ở đây dành cho người sống, còn kẻ như hắn thì...
"Xuống!" Gã phu đòn gạt cần.
Sàn lồng sụt xuống dưới chân. Lip cảm thấy ruột gan mình như bị treo ngược lên cổ họng. Ánh sáng của khu Sảnh Chờ tắt ngúm, chỉ còn tiếng gió rít lên bên tai và tiếng xích sắt nghiến vào nhau ken két, nghe ê cả răng.
Càng xuống sâu, không gian xung quanh càng tối. Ánh đuốc bập bùng từ miệng hang nhanh chóng thu nhỏ lại thành một đốm trắng nhạt nhòa rồi tắt lịm hẳn. Bóng tối ập đến, nuốt chửng lấy tất cả. Trong không gian chật hẹp ấy, chỉ còn lại tiếng thở dốc của những kẻ đi săn và ánh sáng xanh xao, ma quái tỏa ra từ những viên đá phát quang gắn dọc vách đá dựng đứng.
Will khịt mũi, huých nhẹ tay Lip. "Anh ngửi thấy không?"
Lip hít hà. Mùi tanh của bùn đất biến mất. Thay vào đó là một mùi ngọt lợm, nồng nặc như mùi hoa để quá lâu trong phòng kín, ngửi vào thấy nôn nao.
"Mùi của tầng ba," tiếng thằng cha Morgot vọng từ trên nóc xuống, giọng hắn khô khốc, nghe dửng dưng như đang nói về thời tiết.
Lip ngước lên, thấy đế giày của hắn qua khe sắt.
"Hơi Thở của Quỷ," Morgot tiếp tục, lời nói rơi xuống cùng với bụi trần. "Ngửi cái này vào thì thằng hèn cũng tưởng mình là hiệp sĩ. Máu nóng lên, nỗi sợ biến mất, rồi lao đầu vào chỗ chết lúc nào không hay." Hắn cười khẩy, một tiếng cười ngắn ngủn và khô khốc vọng lại trong ống giếng đá. "Chẳng hiểu sao hôm nay nó bay được đến tận đây."
Câu nói vừa dứt thì chiếc lồng đột ngột giật cục. Tiếng phanh kim loại cháy khét lẹt vang lên. Cả chiếc lồng rung bần bật rồi dừng hẳn lại khiến Lip loạng choạng suýt ngã dúi dụi vào nan sắt.
Trước mặt họ, bóng tối được xua tan bởi một làn sương mù màu tím nhạt đang lờ lững trôi.
Tầng một. Khu Vườn Đá.
Cánh cửa sắt rít lên rồi mở toang. Những mạo hiểm gia khác vội vã lách người qua Lip, lao biến vào màn sương mù mờ ảo như ong vỡ tổ, ai cũng muốn tranh giành những bãi săn tốt nhất, hoặc có lẽ họ chỉ muốn tránh xa cái gã đang ngồi trên đầu mình càng nhanh càng tốt.
Morgot vẫn ngồi yên trên đó. Có lẽ hắn sẽ xuống những tầng sâu hơn. Ai mà biết được?
Lip đứng lại một giây để định thần, gã chỉnh lại dây đai kiếm bên hông. Bàn tay gã siết chặt lấy chuôi kiếm gỗ bọc da, tiếng sắt cọ vào vỏ bao vang lên gọn lỏn. Sức nặng quen thuộc và hơi lạnh của thanh kiếm trong tay là thứ duy nhất giúp gã tìm lại chút bình tĩnh.
"Đi thôi, Will," gã nói, giọng chìm nghỉm vào không gian u tối. Rồi cả hai bước ra khỏi lồng, để đế giày nện xuống nền đá lạnh lẽo của hầm ngục.
0 Bình luận