Ánh sáng ban mai xuyên qua tán lá dày đặc, đổ xuống rừng như những lưỡi dao bạc mảnh.
Gió mang theo hương nhựa cây và tiếng côn trùng khe khẽ. Trên những cành cao, một bóng người đang lướt đi nhẹ như gió, bước chân không để lại âm thanh.
Phía trước, một con ma thú hình báo, lông xám tro, cơ bắp cuộn lại như thép sống, đang lao vun vút qua khu rừng. Đôi mắt đỏ rực của nó phản chiếu ánh sáng mờ từ bầu trời nhưng ẩn trong đó là sự sợ hãi tột độ.
Trên cành cây cao, một thiếu niên mười sáu tuổi có mái tóc đen rối nhẹ, đôi mắt đen láy phản chiếu thân ảnh con mồi. Bàn chân cậu chạm lên từng nhánh cây, chuyển hướng linh hoạt, áo choàng phiêu dật theo gió mà bay.
Phía xa, con thú gầm lên dữ dội, tăng tốc. Haru nhếch mép cười, rồi khẽ gọi:
“Tiến lên nào, Ryn!”
Trên tay cậu, một chiếc nhẫn bạc khắc hoa văn cổ khẽ lóe sáng. Ánh sáng ấy không chói lòa mà ấm và sống động, như nhịp tim đập hòa cùng người đeo nó.
Từ quầng sáng ấy, một sinh vật nhỏ bay ra, đó là Ryn. Một con tiểu long có thân hình lực lưỡng, đôi cánh mỏng như sương và vảy ánh lam lấp lánh trong nắng sớm.
Đôi mắt lam của nó nhìn về phía con thú bỏ chạy. Một luồng gió lạnh xoáy quanh đôi cánh mảnh khảnh kia, khiến những chiếc lá rừng vỡ vụn như thủy tinh.
Ryn gầm lên, bao bọc cơ thể trong luồng năng lượng xanh, lao thẳng xuống phía con ma thú như tên bắn, cú va chạm vang dội khiến đất đá văng tung tóe.
Con thú gào lên đau đớn, thân hình khổng lồ của nó bị hất văng, quật mạnh vào một thân cây lớn đến nứt toác.
Không để lỡ cơ hội, Haru lấy đà bật nhảy khỏi cành cây, lướt xuống như tia chớp, chặn trước mặt con thú đang loạng choạng đứng dậy, tay phải rút thanh kiếm bạc ra khỏi bao. Lưỡi kiếm chém nghiêng xuống vai trái con thú, máu đen phụt ra, bốc khói khi chạm đất.
Con thú đau đớn rống lên đầy tuyệt vọng, nó loạng choạng đứng dậy phun ra một quả cầu lửa vào Haru.
Nhưng chưa kịp chạm tới mục tiêu quả cầu ấy đã bị tách làm hai nửa chỉ với một nhát kiếm.
Cậu lùi lại vài bước, mũi kiếm chống xuống đất, ánh mắt không hề rời mục tiêu. Ryn đáp xuống bên cạnh, đôi cánh vẫn tỏa ánh sáng xanh của ma lực.
Haru: “Một đòn nữa, lên nào.”
Ryn ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực.
Cả hai cùng lao lên.
Tiếng gió rít qua tai.
Kiếm của Haru vẽ thành một vòng cung bạc, trong khi Ryn phóng ra ngọn lửa đỏ rực như mặt trời.
Tia lửa và kim loại giao nhau, tạo nên một vụ nổ lấp lánh giữa rừng.
Tiếng gầm bị nghẹn lại, rồi im bặt.
Thân thể khổng lồ của con báo đổ sập xuống, khiến mặt đất nứt nhẹ dưới sức nặng. Haru điều chỉnh lại nhịp thở, mũi kiếm cắm xuống đất.
Cậu khẽ đẩy mái tóc ướt mồ hôi ra sau, ánh mắt vẫn bình thản, chỉ có niềm vui nhỏ nhoi của kẻ vừa hoàn thành một buổi tập luyện hàng ngày:
“Chà... thứ này chắc đủ làm lương thực cho cả tuần rồi đấy nhỉ. Có lẽ nên mang tới làng chia cho mọi người vậy.”
Ryn bay vòng quanh xác ma thú, miệng kêu lên những âm thanh nhỏ hệt như mèo con đòi ăn.
Haru bật cười: “Không được ăn vụng đâu, Ryn.”
Con tiểu long lập tức xụ mặt, đôi cánh cụp xuống.
Thấy vậy, Haru dịu giọng, xoa nhẹ lên đầu nó:
“Thôi được rồi. Về làng ta nướng cho ngươi ăn, thế được chưa?”
Ngay lập tức, Ryn vươn cổ lên, kiêu ngạo quay đầu ra chỗ khác như thể đã tạm thời tha thứ cho Haru. Cậu cũng cười mà tiếp tục công việc. Haru buộc dây quanh thân ma thú rồi nâng lên:
“Hự! Nặng quá.”
Bất lực, Haru chạm tay vào cơ thể khổng lồ của nó. Vẽ lên không trung một vài ấn kí kì lạ, rồi cậu gắng sức nâng nó lên lần nữa.
“Ấn chú này chỉ giảm được chút trọng lượng này thôi sao... thật không đáng tin cậy.” Haru than vãn nhưng chừng này vẫn đủ để cậu di chuyển.
Ryn đáp lên vai đối diện, chiếc đuôi quấn nhẹ quanh cổ cậu như một chiếc khăn ấm.
Hai bóng hình một người, một rồng dần khuất vào màn sương bạc của rừng, để lại phía sau hơi máu và mùi cỏ bị đốt cháy bởi ma lực.
_________________________
Ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên chân đồi phía Nam vương quốc Eltheria, nơi rừng xanh trải dài như bất tận. Từ xa nhìn xuống, làng trông như một vệt nâu nhạt ấm áp giữa biển lá, những mái nhà lợp ngói đỏ thấp thoáng dưới làn khói bếp buổi sáng. Âm thanh rì rầm của cuộc sống vang lên tiếng búa gõ, tiếng người gọi nhau mua bán, xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa bên giếng nước.
Haru bước vào con đường lát đá nhỏ, kéo theo sau lưng là xác con ma thú khổng lồ, máu đã khô thành vệt sẫm. Ryn bay lượn phía trên, đôi cánh phản chiếu ánh nắng khiến vài đứa trẻ trố mắt nhìn theo.
“Ôi, Haru đấy à!”
“Cậu lại săn được con to như thế này sao?!”
“Nhìn mà xem! To gần bằng cái chuồng ngựa nhà lão Gedo rồi kìa!”
Tiếng cười đùa vang lên từ khắp nơi. Người lớn trong làng quen thuộc với cảnh tượng này, nhưng vẫn không giấu nổi ánh mắt ngạc nhiên lẫn tự hào. Một bác trung niên cơ bắp lực lưỡng bước ra khỏi nhà, cười ha hả, giọng ồm ồm vang cả con đường:
“Lại làm tụi thợ săn chúng ta mất mặt rồi đấy, nhóc à!”
Haru gãi đầu, cười trừ:
“Cháu chỉ may mắn thôi ạ. Nó chạy thẳng vào đường cháu đang đi.”
“Hahaha, tuổi trẻ thật tốt.”
Mọi người kéo đến xem, người giúp đỡ, kẻ tò mò, bọn trẻ thì chạy quanh Ryn, chỉ trỏ.
Tiểu long nhìn đám nhóc, ban đầu còn phồng má ra dọa dẫm, nhưng rồi khi thấy có đứa chìa tay ra biếu cho miếng kẹo, nó lập tức... ngoạm lấy rồi kêu lên một tiếng thỏa mãn.
“Ryn! Đừng có nhận đồ lung tung thế chứ.”
“Không sao đâu, Haru.” Người phụ nữ tóc nâu mỉm cười, tay bồng đứa bé nhỏ.
“Bọn trẻ thích Ryn lắm, cháu biết mà.”
Haru thở dài, nhưng khoé miệng vẫn cong lên.
Không khí làng quê luôn khiến cậu thấy dễ chịu, bình yên, y như khi còn bé được người làng đỡ nuôi trong những ngày đầu được sư phụ mang về.
Một ông bác tóc hoa râm đang nhóm bếp, ngẩng đầu gọi to:
“Này Haru! Nay ông Rokuen không xuống dùng bữa cùng mọi người à?”
Cậu đặt con ma thú xuống, lau mồ hôi bằng ống tay áo, đáp lại với nụ cười:
“Ông ấy bảo hôm nay cháu phải tự lo, nói là ‘học cách tự bảo vệ bản thân’ gì đó. Mà cháu nghĩ thật ra là ông ấy lười thôi."
Tiếng cười bật ra đồng loạt. Mọi người bàn tàn rôm rả hơn về vấn đề này:
“Lười thì có ông Rokuen nhà cậu là số một!”
“Lần trước ổng xuống làng còn bắt chúng tôi nướng thịt hộ, rồi một mình độc chiếm chỗ thịt ấy.”
“Grư grư.” Ryn kêu lên như phụ họa, khiến mọi người lại phá lên cười.
Haru cùng vài người đàn ông khiêng con ma thú đến giữa quảng trường nhỏ, chặt thịt, chia phần.
Mùi thịt nướng lan tỏa trong không khí, quyện cùng khói bếp và tiếng nói cười, khiến cả làng rộn ràng hẳn lên.
Một lát sau, Haru ngồi nghỉ cạnh bếp than, Ryn nằm cuộn lại bên chân, thỉnh thoảng khịt mũi vì mùi thơm của thịt. Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, rừng phía xa như nhuộm một màu cam nhạt.
Một người phụ nữ mang cho Haru một bát canh nóng:
“Cháu lại cứu cả làng rồi đấy. Nếu con thú đó xuống núi chắc chúng tôi chẳng yên thân đâu.”
Cậu nhận lấy, khẽ lắc đầu:
“Không có gì đâu ạ. Cũng chỉ là chút luyện tập thôi.”
Ryn mở mắt, rướn cổ lên nhìn chủ nhân, đôi mắt long lanh.
“Không, Ryn, cậu không được ăn thêm đâu.” Haru nói trước, như đoán được điều nó định làm.
Cả nhóm người xung quanh lại bật cười.
________________________
Trên đỉnh đồi, trong căn nhà gỗ nhỏ phủ đầy dây leo, một ông chú trung niên đang ngồi bên ấm trà nghi ngút khói.
Tóc ông lốm đốm bạc, bộ áo choàng xộc xệch, mắt khép hờ như đang lim dim ngủ. Đột nhiên, ông ta mở mắt trừng trừng về phía trần nhà.
“Hắt-xì!!”
Ông dụi mũi, lầu bầu:
“Hừm... tên nhóc đó chắc lại nói xấu ta.”
“Bao giờ mới chịu quay về đây hả... ta sắp đói chết rồi đấy.”
Rokuen, người sư phụ nổi danh một thời, giờ chỉ còn là ông già lười biếng sống trên ngọn đồi nhỏ.
Nhưng trong đôi mắt vẫn còn sót lại một tia sắc lạnh ẩn sâu, như lưỡi kiếm giấu trong vỏ chỉ chờ một lý do để rút ra. Gió thổi qua khe cửa, mang theo hương khói từ ngôi làng phía dưới.
Ông rót thêm trà, ngước nhìn lên bầu trời đang ngả dần sắc tím, miệng khẽ cười:
“Thời gian trôi qua thật mau...”
_____________________
Trăng lên cao. Ánh sáng bạc rải xuống rừng như sương, mờ ảo và lạnh lẽo.
Haru mang chậu gỗ đi về phía con suối nhỏ để lấy nước. Ryn bay quanh, ngáp dài một tiếng rồi đáp lên vai cậu, đôi cánh cụp lại.
Rừng ban đêm tại nơi đây thường khá im ắng. Nhưng hôm nay, có thứ gì đó khác. Tiếng côn trùng im bặt. Gió ngừng thổi. Không khí đặc quánh, nặng trĩu.
Haru khựng lại, mắt nheo lại:
“Cảm giác này là gì thế này?”
Một luồng khí lạ trườn qua mặt đất như hơi thở của thứ gì đó đang ẩn mình.
Ryn khẽ gầm gừ, đôi mắt lam chuyển sang màu vàng nhạt, vảy trên lưng dựng đứng như cảm nhận được nguy hiểm.
“Ryn, ở yên phía sau."
Cậu đặt chậu nước xuống, tay chạm vào chuôi kiếm. Lá cây khẽ lay, một bóng đen khổng lồ vụt qua. Chỉ trong khoảnh khắc, đất dưới chân Haru nứt toác. Một cơn gió nóng rực phả vào mặt, kéo theo mùi tanh nồng nặc.
Từ trong bóng tối, một con ma thú khổng lồ nhảy ra. Thân thể nó như sư tử, nhưng mọc ra bốn chiếc sừng đen uốn lượn, da phủ lớp vảy cứng như đá, từng vệt sáng đỏ chạy dọc sống lưng như mạch máu phát sáng.
Ánh mắt nó cháy rực, lượng ma lực tỏa ra, không phải của ma thú thông thường, mà như thứ gì đó đang điên cuồng.
Haru lùi lại một bước, cảm nhận rõ ràng ma lực tỏa ra, dữ dội và méo mó.
“Không thể nào… ma thú cấp cao? Tại sao nó lại...!?”
Chưa kịp để Haru nói hết câu. Nó gầm lên, chấn động cả khu rừng, tấn công về phía cậu. Trong nháy mắt, Haru chỉ kịp bắt chéo tay, triệu khởi ma lực nhưng cú vồ của con thú quá nhanh, quá nặng.
Một luồng gió nóng bùng nổ, đất đá bắn tung.
Thân hình cậu bị đánh văng đi như viên đạn pháo, đập mạnh vào sườn đồi.
ẦMMMM!!
Cả người Haru dội xuống mặt đất, hơi thở nghẹn lại. Đau buốt chạy dọc sống lưng, trước mắt cậu chỉ còn thấy mờ mờ ánh sáng trăng phản chiếu qua khói bụi.
“Khụ...!”
Ryn gào lên một tiếng the thé, lao tới chắn giữa cậu và con thú, đôi cánh nhỏ xòe ra, phát sáng dữ dội.
Ánh sáng của Ryn tạo nên một kết giới mỏng, ngăn chặn được đòn đánh kế tiếp, chỉ trong vài giây nhưng chừng đó đủ để Haru đứng dậy, rút kiếm thủ thế.
“Ryn! Lui về sau!”
Con rồng nhỏ không nghe lời, gầm khẽ một tiếng, phóng ra luồng lửa rực cháy. Nhưng nhọn lửa yếu ớt ấy chả khác nào ngọn nến tàn trước gió. Đòn đánh của Ryn bị thổi tan trong nháy mắt. Con ma thú gần như không cảm thấy gì, chỉ hơi nghiêng đầu, gầm gừ một tiếng trầm như tiếng sấm.
______________________________
Đôi lời tâm sự :
Xin chào. Đây là lần đầu tiên mình công bố một tác phẩm dài hơi, nên chắc chắn vẫn còn nhiều chỗ chưa trọn vẹn. Có thể vẫn còn nhiều vụng về trong cách hành văn, nhịp kể hay cách xây dựng thế giới, nhưng mình hy vọng bạn sẽ cảm nhận được trọn vẹn thế giới này trong từng dòng chữ. Mình mong các bạn có thể chia sẻ suy nghĩ của bản thân về bộ truyện để mình có thể cải thiện khả năng của bản thân và cố gắng cho ra những chương truyện hay nhất.
Xin cảm ơn và chúc bạn có những phút giây thật đẹp khi đồng hành cùng câu chuyện này.
10 Bình luận
1. Đoạn đầu bạn miêu tả con báo màu tro xám, nhưng phía dưới nói là báo đen, không biết có lỗi gì không?
2. Tây thấy bạn viết theo phong cách thần thoại phương tây, còn con rồng lại miêu tả vừa phương đông vừa phương tây? có cần điều chỉnh lại không?
3. Con rồng khá bé, bình thường thì nó sẽ không gầm được và cũng ko thể dùng thân mình lao vào con mãnh thú to hơn nhiều lần khiến nó văng ra được. Nhưng đây là trong thần thoại thì cái này có thể, nhưng mà tôi nghĩ bạn nên miêu tả rõ hơn tại sao nó gầm được hoặc tại sao nó có năng lực có thể lao vào con thú to lớn và khiến nó văng ra, ví dụ như trường năng lực khổng lồ vvvv
Cuối cùng có lời khen cho bạn, hành văn tốt, chúc thành công