Tập 01: Tiểu quốc Lạc Hà
Dẫn nhập: Đô thành chưa sống đã vội tàn
5 Bình luận - Độ dài: 1,471 từ - Cập nhật:
+++ ????+++
Được biết đến như một kiệt tác lấy cảm hứng từ La Mã cổ đại, quy mô của Chiến Khu Bất Diệt vĩ đại đến mức khó tin.
Rộng một ngàn năm trăm sáu mươi mét, cao bảy trăm tám mươi mét, dài một ngàn tám trăm chín mươi mét. Sức chứa của Chiến Khu Bất Diệt khủng khiếp đến mức dù có quy tụ hàng triệu người vào trong cũng vẫn còn dư chỗ.
Cái tên Chiến Khu Bất Diệt là biểu tượng của sự kiêu hùng.
Chỉ những đấu sĩ biết cách đắm mình trong tiếng hò reo vũ bão, thỏa mãn những ánh mắt sục sôi máu huyết nơi khán đài bằng những màn đối đầu bạo lực và sinh tử mới có thể làm nên giai thoại cho kẻ bất bại.
Tạo sát nghiệp chỉ để thành danh.
Viễn vông lắm đúng không?
===
Sống là người của đấu trường - Chết cũng là ma của đấu trường.
===
Đấy là tôn chỉ.
Kẻ sống sót là kim chỉ nam.
Và đây là Chiến Khu Bất Diệt.
"…Hết rồi sao."
Địa danh nổi tiếng được thế gian ngưỡng mộ nay đã không còn như xưa.
Những vết nứt nhiều không đếm xuể nơi thềm bục, lỗ hổng chi chít bủa quanh tường vây, những cột trụ vỡ toác xuyên suốt các khu vực, mọi thứ nát đến quá đủ để lột tả một sàn đấu chạm đến giới hạn của hủy hoại.
Lưu ý, phần lớn khán giả tới đây đều là loài ăn cỏ.
Giữa trung tâm của cái khung cảnh tan nát ấy là những hình bóng với cơ thể đồ sộ hệt như những cây cột chống lấy bầu trời, quá đỗi to lớn, quá đỗi uy nghiêm, bắt kẻ nhìn chúng phải quỳ mọp xuống mà tôn kính.
Lưu ý, trong đó, một số… nói như thế nào thì cũng… có chân diện quái dị.
Thứ thì mang gương mặt của một cái miệng tởm lợm.
Thứ thì không có mắt, mũi, hay tai. Chỉ có mỗi hai chiếc sừng vặn vẹo lòi ra từ nơi mà ta gọi bằng hốc mắt.
Thứ thì mặt đầy những sợi lông giòi bọ ngọ ngoạy, phủ đi một phần gương mặt nhăn nhúm hư thối mang nét cười điên loạn.
Thứ thì mặt lồi hẳn ra như đầu giáo, sau gáy là chi chít gai nhọn không ngừng nhô ra, rụt vào qua mỗi hơi thở rầm vang.
Đều là quái vật chính hiệu cả.
Biết gì không?
Chúng còn là những con quái vật kinh khủng nhất thế giới, là hiện diện biểu trưng cho ngày tận thế, được sinh ra chỉ với một mục đích duy nhất.
Thanh lọc thế giới này.
Tình huống kiểu vậy… khá là quen thuộc nhỉ?
"Ha…"
Cái kết đẹp là cái kết như thế nào?
Lặng thinh đứng giữa đấu trường, dần chuyển hóa thành những bức tượng đá và vỡ ra từng mảnh trong sự trang nghiêm, trọn nghĩa vẹn tình như những con quái vật kia chăng?
"Mọi chuyện bắt đầu sai từ khi nào chứ?"
Phải chăng là từ lúc muốn chừa sống lại một con?
Không. Không thể.
Hay là do lòng căm ghét… ngay từ đầu chỉ là một loại giải tỏa?
Tiếc thay, đến yêu còn chẳng hiểu.
Hối tiếc?
Có lẽ.
Nhưng chẳng phải đám quái vật đang hấp hối ấy đâu.
Muốn thấy hối tiếc... phải nhìn vào những kẻ đã khiến chúng thành ra như thế kìa.
Như đã biết, phần lớn khán giả tới đây đều là loài ăn cỏ. Trong đó, một số ít… cũng có những kẻ ăn thịt.
Chỉ là…
Cách thế giới vận hành… lại xoay quanh một loại khán giả khác.
Loại mạnh thực thụ.
Người chơi.
Hôm nay đến đây có đến tận năm người như vậy.
Dù chẳng khác gì cây kim cái kiến trước đám quái khổng lồ, khí thế trải khắp trời che kín đất mà họ tỏa ra không giấu đi được cái đặc tính nguyên thủy của kẻ tự do tung hoành ngang dọc.
"Đọa Thần..."
Chẳng có tâm sự riêng nào ẩn chứa trong hai chữ ngắn ngủi ấy cả.
"Thắng… không… xong, kết thúc rồi."
Cao hứng phải là thứ biểu trưng cho tâm tình nhẹ nhõm và mừng rỡ của người thành công gánh lấy số phận cả thế giới trên bờ vai. Vậy mà… thứ hiển hiện lại là nỗi lòng hụt hẫng, trống vắng đến tê buốt.
"Hội trưởng, đừng nặng lòng quá. Dù sao thì sự kiện này cũng là món quà chia tay nhà phát hành dành tặng cho những người chơi đã gắn bó với Viễn Chinh Truyền Kỳ trong suốt 15 năm hoạt động, chúng ta phải vui lên mới phải lẽ chứ..."
Người vừa lên tiếng an ủi quyền chức chỉ dưới một người, trên mọi người. Y chỉ đang cố làm tròn bổn phận của mình, giữ chặt lấy cái mác tích cực giả dối mang tên "tinh thần đồng đội" giữa cái không khí tàn cuộc này.
"Hội trưởng... cứ như vậy không tốt cho sức khỏe đâu."
Giọng người tiếp theo có ý tốt, nhưng sâu thẳm trong câu chữ lại như đang tự ám chỉ cả bản thân.
Đúng vậy, Viễn Chinh Truyền Kỳ đã mười lăm năm tuổi, việc nó được sinh ra và chết đi đã được nội bộ tập đoàn Yun Tal đoán trước từ lâu lắm rồi.
Theo dự đoán, Viễn Chinh Truyền Kỳ sẽ vận hành dịch vụ trong khoảng mười năm. Nhưng nhờ sự gắn bó từ cộng đồng người chơi, trò chơi vẫn trụ tiếp thêm năm năm dai dẵng một cách thần kì.
Song.
Hôm nay chính là hạn chót, là ngày đầu tiên và cũng là ngày cuối cùng của năm thứ mười lăm ấy.
Thời điểm mà tập đoàn Yun Tal đưa ra thông báo với toàn thể người chơi sự kiện săn giết Đế Quân Vô Danh sẽ là sự kiện cuối cùng. Hầu hết người chơi đã hoàn thành việc săn giết trùm cuối, rửa tay gác kiếm, đăng xuất khỏi trò chơi từ lâu.
Với những người chơi đã đạt cấp độ tối đa còn bám trụ lại, việc đánh một chọi một với con trùm sự kiện và thắng nó không khác gì đi dạo trong công viên.
Những người chơi đã hoàn thành sự kiện cũng không còn tiếc nuối nào đọng lại, rời bỏ Viễn Chinh Truyền Kỳ cùng hồi ức tuyệt đẹp và đáng nhớ trong lòng.
Vậy những người chơi đã giết trùm cuối, giết cả trùm sự kiện mà vẫn bám trụ lại thì sao?
Họ biết rằng Đế Quân Vô Danh chỉ là một góc của tảng băng.
Nó chỉ là kẻ gác cổng, người chơi cần phải đáp ứng những điều kiện đặc biệt khi đánh hạ con Trùm này mới có thể mở ra cổng Phá Giới, tiến vào Chiến Khu Bất Diệt – nơi mà cuộc viễn chinh cuối cùng thật sự bắt đầu.
Năm con người, năm cá thể đến từ những chủng loài khác nhau là một trong số đó...
Tại đây, ngay khoảnh khắc này.
Họ đã phá đảo, hoàn thiện một trăm phần trăm Viễn Chinh Truyền Kỳ.
Và cũng chính trong cái sự vinh quang mà chẳng ai muốn đó. Tại trong hồn phách, tại trong cốt nhục - tiếng nứt vỡ dồn dập vang đến tận cùng trời đất đang không ngừng được Chiến Khu Bất Diệt phát động.
"Nơi này sắp sụp đến nơi rồi, rời khỏi đây thôi!"
"Thời gian cũng chẳng còn nhiều, rút thôi!"
Sự đồng nhất của hai giọng nữ như hồi chuông cảnh tỉnh, khắc nghiệt nhưng cũng rất thật thà.
"…"
Trịnh trọng cất giữ khoảnh khắc huyền ảo cuối cùng của Chiến Khu Bất Diệt vào tim. Người hội trưởng không chần chừ hay cho phép bản thân cái quyền nấn ná, lấy từ trong người ra một cuộn giấy ma thuật rồi ném nó ra một vị trí trống trải.
Như người bạn thân rất hiểu lòng mình, một cánh cổng thoát hiểm khổng lồ với màn nước mờ ảo xuất hiện trước năm con người trong khoảnh khắc không gian đổ vỡ.
- Cổng dịch chuyển Phòng Nghị Sự đã mở -
Nhìn dòng thông báo hiển thị trước mắt, người hội trưởng không hề nghĩ đến việc rời đi khỏi đây. Vì dù có đi hay không đi, điểm dừng cuối cùng, theo đúng bản chất của nó… cũng chẳng thay đổi.
"Hà…"
Chẳng qua… vai trò hội trưởng vẫn là một loại chức trách khiến chính người giữ lấy nó phải quay lưng.
"…Về thôi."
+++Kết thúc dẫn nhập+++
5 Bình luận