Nguyễn Nhật Tân đây. Hôm nay là ngày đầu tiên trong kì nghỉ hè dài hai tháng của tôi. Kì nghỉ diễn ra sau khi tôi thực hiện bài thi chuyển cấp, nên nói thật là hiện giờ trường học không còn gì cho tôi làm hết. Tôi đã tốt nhiệp cấp hai. Lễ tốt nghiệp đến trước khi tôi kịp nhận ra và giờ tôi không còn thuộc về nơi ấy nữa.
Về cảm nhận cá nhân, không có bài tập về nhà, không đề cương và tất nhiên không còn thi thố gì sất, tôi thấy những cơn ác mộng đời học sinh trôi vào dĩ vãng. Cảm giác vô cùng thư thái. Có thể nói rằng cả đời tôi chưa từng thấy hạnh phúc hơn thế này.
…Song, cũng vì không còn những khổ đau hành hạ mà tôi nhanh chóng trở nên buồn chán (nghe hơi giống loại M nhỉ).
Thời điểm trong năm lớp Chín, tôi đã trải nghiệm thế nào gọi là luyện ngục. Chạy hết chương trình trong học kì I. Sang học kì II thì luyện đề ngày này qua tháng nọ. Mỗi ngày năm con đề Toán, Văn, Anh. Nếu năm con vẫn chưa giúp điểm cao hơn hay lỡ làm thiếu bài thì sao? Không sao cả, giáo viên tha thứ cho bạn. Đổi lại…mỗi ngày mười con đề.
Đã sống qua những ngày tháng như thế, việc cả ngày không có gì làm khiến đôi tay tôi cứ ngứa ngáy không thôi. Rốt cuộc thầy giáo đã rèn giũa tôi trở thành thứ sinh vật gì thế này?
Nói chung là tôi đang rất chán.
“Hay là rủ chúng nó đi chơi nhỉ?”
Tôi đã tính rủ hai đứa bạn thân của mình đi chơi đâu đó cho khuây khỏa, nhưng không được.
“Tao đang ở Hạ Long rồi cu. Ráng chờ mấy hôm nữa tao mang quà về cho.”
“Tiếc cho Tân, Trang về quê ngoại rồi.”
Sức mạnh của nghỉ hè quả nhiên khủng khiếp. Mới ngày đầu tiên thôi mà hai mống bạn duy nhất của tôi đều đã bị nó cuốn vào vòng xoáy du lịch và về quê. Như một hệ quả tất yếu, tôi (tạm thời) biến thành người cô đơn ngay khi kì nghỉ hè vừa bắt đầu.
…Giá mà bố mẹ cũng cho mình đi du lịch.
Chậc. Thôi bỏ đi. Vấn đề là mùa hè của tôi năm nay đang có nguy cơ trở nên nhạt hơn nước ốc.
Tuyệt đối không thể để một phần tuổi trẻ trôi qua lãng nhách thế được! Vậy nên tôi đã vạch ra một kế hoạch ăn chơi xả láng trong hai tháng tới!
Ngày đầu tiên tôi sẽ ra hiệu sách mua những cuốn tiểu thuyết mình muốn có rồi ra một quán cà phê sang chảnh, vừa nhâm nhi vài ly au lait vừa đọc.
Còn ngày thứ hai thì, cạn ngân sách nên lại tự cách ly bản thân trong nhà-
-Khốn! Tôi biết mình đang lãng phí mồ hôi công sức của bố mẹ. Xin lỗi được chưa!?
Nhưng trước hết thì cứ thực hiện kế hoạch cái đã!
0 Bình luận