Tập 01

Chương 01

Chương 01

Thuở nhỏ, tôi cũng giống như bao đứa trẻ khác, say mê những thước phim về anh hùng. Trong tâm trí non nớt ấy, anh hùng là hiện thân của sức mạnh vô song, là những vị thần dùng đôi tay xoay chuyển càn khôn để cứu rỗi nhân thế.

Thế nhưng, thực tế đã bóp nát ảo mộng đó ngay từ khi tôi bắt đầu nhận thức được thế giới.

Cha tôi là một tài phiệt đứng trên đỉnh cao kim tự tháp. Từ khi còn học tiểu học, tôi đã bị cuốn vào những bữa tiệc hào nhoáng, tiếp xúc với đủ loại tầng lớp trong xã hội. Và rồi tôi kinh tởm nhận ra rằng: Thứ sức mạnh rực rỡ mà tôi hằng tôn thờ, hóa ra lại yếu ớt đến nực cười trước một thứ quyền năng trần trụi và lạnh lẽo hơn gấp bội.

Đó chính là: Sức mạnh của Đồng Tiền.

Cha tôi thường nở nụ cười thương hiệu, để lộ hàm răng mạ vàng bóng loáng mà nói rằng: "Tiểu Sở, con phải nhớ, thứ gì không mua được bằng tiền... thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền."

Cuộc đời tôi là một con đường được trải bằng những thỏi vàng ròng.

Mười tuổi, tôi có biệt thự riêng.

Mười tuổi, tôi sở hữu siêu xe trị giá hàng chục triệu tệ.

Mười tuổi, dưới trướng tôi có hàng trăm người hầu hạ, sẵn sàng quỳ gối chỉ để đổi lấy một cái gật đầu.

Chỉ cần một ý niệm, món đồ công nghệ mới nhất sẽ nằm gọn trong tay. Chỉ cần một ánh mắt, mùi hương nước hoa xa xỉ nhất sẽ vây quanh cánh mũi. Ngay cả tình yêu — thứ mà người đời ca tụng là vô giá — cũng chỉ cần tôi ngỏ ý, cô gái đẹp nhất trường sẽ lập tức trở thành món đồ trang sức bên cạnh tôi.

Thế giới trong mắt tôi không còn màu sắc. Nó bị bao phủ bởi một màu xám trắng lạnh lẽo của quyền lực. Người ta gọi tôi là "thiên tài trăm năm có một", nhưng tôi biết, ánh mắt thâm trầm của cha khi nhìn tôi không phải là dành cho tôi. Ông đang tìm kiếm hình bóng của mẹ — người phụ nữ đã mang theo hơi thở cuối cùng để đổi lấy sự ra đời của một "quái vật" như tôi.

Cha yêu mẹ đến điên cuồng, một tình yêu cố chấp đến mức biến thái. Ông sống chỉ để nhìn tôi lớn lên như một di vật sống của bà, trong khi tâm hồn ông đã mục nát từ lâu trong sự xa hoa đồi bại.

Ngày 22 tháng 10 năm 2008, Chủ tịch tập đoàn XX — Giang Tần qua đời trên chiếc giường nạm kim cương lấp lánh. Giữa không gian sặc mùi tiền ấy, tôi chỉ thấy một lão già tội nghiệp đang hơi tàn lực kiệt. Ngày đưa tang, nhìn ông nằm trong quan tài, tôi không rơi một giọt nước mắt. Cảm xúc của tôi đã sớm bị sự giàu sang này mài mòn đến mức chai sạn.

Năm tôi phát hiện mình mắc bệnh nan y, bác sĩ nói tôi không sống quá tuổi 40. Thay vì sợ hãi, tôi lại cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ.

Giá như tôi không phải thiên tài.

Giá như tôi không sinh ra trong hào môn.

Giá như tôi có thể là một đứa trẻ bình thường, được lớn lên trong vòng tay cha mẹ, được nếm trải vị ngọt thanh xuân và sự bình dị của nhân gian...

Trên giường bệnh, luật sư Hạ nghẹn ngào hỏi: "Thưa Chủ tịch, ngài còn di nguyện gì không?"

Tôi nhìn trần nhà trắng toát, đôi mắt đờ đẫn nhích môi phát ra âm thanh khàn đặc: "Tất cả tài sản... quyên góp hết cho các cô nhi viện đi."

Mẹ tôi vốn đi ra từ một cô nhi viện nhỏ ở phương Nam. Trong những câu chuyện nhuốm màu u buồn của cha, đó là nơi duy nhất còn lưu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ý thức dần rời rạc, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như đang lơ lửng giữa hư không.

Một vệt sáng lóe lên. Có ai đó đang xoa đầu tôi...

Mẹ? Là mẹ phải không?

...

"Tiểu Sở, Tiểu Sở, trời sáng rồi, dậy thôi con!"

Một giọng nói trầm ấm và hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến tôi giật mình tỉnh giấc.

Tôi nheo mắt. Trước mặt không phải là trần nhà bệnh viện lạnh lẽo, mà là một người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, mặc bộ đồ bảo mẫu giản dị đang mỉm cười. Trong đôi mắt bà không có sự kính sợ hay nịnh bợ, chỉ có một tình yêu thương thuần khiết.

Bà khẽ vuốt tóc tôi: "Hôm qua lại thức khuya đọc sách sao? Đã bảo con phải ngủ sớm rồi mà. Chiều nay có nhà hảo tâm đến thăm, con giúp dì chuẩn bị một chút nhé."

Lồng ngực tôi thắt lại, cổ họng nghẹn đắng, tôi vô thức thốt lên: "Vâng... con biết rồi."

"Ngoan lắm!" Dì Mai đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi rồi xoay người đi ra ngoài. Cảm giác ấm áp ấy chân thực đến mức khiến tôi run rẩy.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của mình, rồi nhìn căn phòng nhỏ hẹp nhưng ngập tràn ánh nắng. Hóa ra, sau một đời chìm nổi trong vàng son lạnh lẽo, thượng đế cuối cùng cũng cho tôi một khởi đầu mới — một cuộc đời "bình thường" mà tôi hằng ao ước.

Chiếc Bentley sang trọng xé toang màn sương mờ, tựa như một con báo đen lao vút trên đường, lướt qua những hàng cây xanh mướt rồi vững vàng đỗ lại trước sân nhi viện.

Cánh cửa xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống, khí chất cao sang thoát tục. Bà diện bộ vest đen cắt may thủ công tinh tế, dưới chân là đôi giày cao gót đỏ rực như lửa, trên vai hờ hững khoác chiếc túi da phiên bản giới hạn. Từng cử chỉ của bà đều toát lên phong thái của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực, đích thị là người thuộc tầng lớp thượng lưu.

Từ trong sảnh chính, Viện trưởng Cao Văn Duệ vội vã bước ra, nét mặt không giấu nổi vẻ rạng rỡ, cung kính đón tiếp:

—"Chào Giang Tổng! Bận trăm công ngàn việc mà chị vẫn hạ cố ghé thăm, thật là vinh hạnh cho nhi viện chúng tôi quá!"

Văn Duệ cười hiền hậu, hai tay cung kính nắm lấy tay Giang Thiên Thu. Người phụ nữ họ Giang cũng khẽ mỉm cười, giọng nói điềm đạm nhưng đầy uy quyền:

— "Viện trưởng Cao khách sáo rồi. Được thấy lũ trẻ nơi đây khôn lớn, bình an, bao nhiêu mệt mỏi của tôi cũng tự khắc tan biến."

Nhìn người phụ nữ trước mắt, lòng Cao Văn Duệ dâng lên nỗi xúc động nghẹn ngào. Bà nhớ lại những ngày tháng đen tối nhất, khi nhi viện đứng bên bờ vực phá sản. Lúc ấy, bà không chỉ lo cho tương lai của chính mình, mà còn đau xót cho những sinh linh tội nghiệp vốn đã bị thế giới này chối bỏ một lần, nay lại sắp phải lang thang cơ lỡ.

Đúng lúc tuyệt vọng nhất, Giang Thiên Thu xuất hiện như một vị cứu tinh, mang theo nguồn kinh phí dồi dào vực dậy mọi thứ. Trong mắt Cao Văn Duệ, Giang Tổng không chỉ là một doanh nhân tài phiệt, mà còn là một nữ nhân có tâm hồn cao thượng, là món quà quý giá nhất mà ông trời đã ban tặng cho những đứa trẻ mồ côi nơi đây.

— "Đứng đây nói chuyện thật thất lễ. Mời Giang Tổng vào văn phòng dùng chén trà nóng, lát nữa tôi sẽ đích thân dẫn chị đi thăm các cháu."

— "Cứ theo ý Viện trưởng Cao đi." Giang Thiên Thu gật đầu, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ vào cửa kính ghế phụ.

Lúc này, Cao Văn Duệ mới chú ý đến bóng người phía sau lớp kính màu tối. Khi cửa kính từ từ hạ xuống, một khuôn mặt thiếu nữ dần hiện ra khiến bà không khỏi ngẩn ngơ.

Đó là một cô bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, sở hữu mái tóc màu bạch kim lạ lẫm cắt ngắn ngang vai. Làn da cô bé trắng sứ như ngọc thạch, đôi môi mỏng manh hồng nhạt, nhưng ấn tượng nhất chính là đôi đồng tử đỏ rực như hồng ngọc, toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách. Cô bé ngồi đó, lặng lẽ như một pho tượng điêu khắc, dường như vạn vật xung quanh chẳng thể lọt vào mắt xanh của cô.

Chỉ đến khi nghe thấy Cao Văn Duệ nhắc đến một cái tên: "Phải, đứa trẻ đó đã được chuyển đến đây từ năm năm trước", đôi mắt đỏ thẫm ấy mới khẽ rung động, lóe lên một tia sáng rực lửa đầy khao khát.

— "Anh Sở, chơi với tụi em đi mà!"

— "Ngoan nào, anh còn phải giúp dì Mai phơi nốt chỗ chăn này. Đợi anh làm xong sẽ chơi cùng các em, được không?"

Cô bé nhỏ nhất nhóm phụng phịu, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn gật đầu. Tôi khẽ xoa đầu em, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường — thứ xúc cảm mà ở kiếp trước, dù đứng trên đỉnh cao danh vọng, tôi cũng chưa từng được nếm trải.

Những đứa trẻ ở đây, dù mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tâm hồn vẫn thuần khiết như trang giấy trắng. Tôi chỉ mong có thể bảo vệ lấy sự bình yên này, nhìn chúng trưởng thành trong sự tử tế.

Mang những tấm chăn dày ra sân phơi dưới nắng trưa, tôi thầm cảm thán thời tiết hôm nay thật đẹp. Những tia nắng vàng ruộm xuyên qua kẽ lá, rải xuống mặt đất những đốm sáng nhảy mót, mang theo mùi hương của nắng ấm và sự bình yên.

Đôi khi tôi cũng thấy lạ lẫm với chính mình. Một kẻ ở kiếp trước vốn chẳng bao giờ đụng tay vào việc nhà, vậy mà giờ đây lại làm mọi thứ thuần thục đến khó tin. Có lẽ cơ thể này đã quá quen với sự lam lũ, hoặc giả, tôi đang tận hưởng sự bận rộn này để quên đi thực tại mơ hồ.

Chuyện trọng sinh cho đến giờ vẫn như một giấc chiêm bao, nhưng tôi đã không còn muốn truy cầu ngọn nguồn nữa. Có những thứ, dùng lý trí của con người chẳng bao giờ giải thích nổi.

Giờ nghỉ trưa đến, không gian nhi viện chìm vào sự tĩnh lặng.

Đây là lúc các bảo mẫu nghỉ ngơi, và cũng là khoảng thời gian tự do hiếm hoi của tôi. Là đứa trẻ lớn nhất, tôi thường xuyên hỗ trợ các dì những công việc lặt vặt. Để bù đắp, mỗi trưa dì Mai thường bí mật nhét vào tay tôi một thanh sô-cô-la nhỏ.

Tôi có một niềm đam mê bất tận với sô-cô-la, từ kiếp trước đã vậy. Cái vị đắng thanh tao quyện cùng sự ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi luôn khiến tâm trí tôi được xoa dịu.

Cầm cuốn sách mượn được từ phòng Viện trưởng, tôi tìm đến gốc cây cổ thụ già cỗi trong khuôn viên, tựa lưng vào bóng mát, vừa nhâm nhi vị ngọt của sô-cô-la, vừa để tâm trí trôi dạt vào những trang giấy.

Tôi mải mê đến mức không hề hay biết rằng, ở phía sau lưng, có một ánh mắt đỏ thẫm đang lặng lẽ quan sát, bao trùm lấy bóng hình tôi…

Từ phía sau, một hơi thở nóng hổi bất ngờ phả vào vành tai. Trước khi kịp định thần, một cánh tay thon mảnh đã vòng qua ôm chặt lấy eo tôi. Một giọng nữ nhẹ nhàng mà đầy mê hoặc vang lên bên tai: “Nhìn ngon thế này… cho chị nếm một chút nhé?”

Giang Nguyệt tựa cằm lên vai Tô Sở, khóe mắt cong cong như trăng non, tạo thành hình vòng cung đầy ma mị, ánh mắt lấp lánh một sự thích thú khó giấu. Cô cảm nhận rõ sự giật mình, căng cứng nơi cơ thể cậu thiếu niên trong vòng tay mình, tim bỗng đập nhanh hơn, gò má trắng ngần lấp ló một màu hồng phơn phớt. Môi cô khẽ nhếch lên, nụ cười vừa xinh đẹp vừa mang chút nguy hiểm nóng bỏng.

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chưa đầy một tấc, Tô Sở thậm chí có thể cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ hơi thở đối phương.

Thoáng sững người, Tô Sở nhanh chóng lấy lại tinh thần, định rời khỏi vòng vây ấy. Nhưng cánh tay kia tựa như dải lụa mềm mà bền chắc, chẳng những không buông, ngược lại càng siết chặt hơn, như muốn khóa chặt cậu vào thế giới của Giang Nguyệt.

Nhận ra sự chênh lệch về lực lượng, Tô Sở cuối cùng cũng dừng lại sự chống cự vô ích. Cậu chậm rãi đưa tay lên, trên tay là miếng sô-cô-la vẫn còn dấu răng cắn dở. Đưa nó đến trước môi Giang Nguyệt, cậu không nói gì.

Giang Nguyệt cũng không khách sáo, khẽ cúi đầu, cắn một miếng ngay chỗ vết cắn còn dang dở của Tô Sở. Vị ngọt đắng hòa quyện lan tỏa, như tiếp thêm một luồng cảm xúc mãnh liệt khiến lòng cô xao động. Cô muốn hôn lên đôi môi ấy, muốn ôm chặt lấy cậu thiếu niên trước mặt và giữ cậu lại mãi.

Vòng tay quanh eo Tô Sở thình lình siết chặt hơn, khiến cậu giật mình quay đầu. Đôi môi mím lại, ánh mắt cảnh giác lóe lên: “Chị… là ai?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!