Tóm tắt
Tô Sở bị gông cùm xiềng xích trên chiếc giường lạnh giá, những vòng sắt băng giá cọ xát vào da thịt, khiến làn da trắng nõn nà của một thiếu niên yêu kiều ửng lên những vệt đỏ thẫm.
Giang Nguyệt áp sát thân thể cậu, dùng đôi môi nóng bỏng của mình hung hãn vây khốn lấy môi cậu. Lưỡi nàng như một con rắn độc, cuồng bạo đẩy mở hàm răng cậu, xâm lấn thao túng từng ngóc ngách trong khoang miệng non nớt ấy. Đến khi nàng buông ra, giữa hai người đã giăng một sợi tơ bạc óng ánh, lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo.
"Chị... chị mau thả em ra..."
"Cưng à, từ nay về sau, đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay chị."
"Em là của riêng chị, mãi mãi. Từng tấc da, từng sợi tóc, từng hơi thở của em đều phải thuộc về chị."
"Những con điếm thối tha kia... chị sẽ khiến chúng biến mất vĩnh viễn."
"Còn bây giờ... hãy để chị yêu thương em."
Giang Nguyệt khẽ liếm môi, đôi mắt đỏ như máu không biết từ lúc nào đã hiện lên hình ảnh một trái tim cuồng si, ngập tràn dục vọng chiếm hữu không lối thoát.
6 Bình luận