Tập 1

Chương 1

Chương 1

Khu rừng lạnh hơn Thomas tưởng tượng.

Một màn sương mù dày đặc, ẩm ướt đang lờ lững bò trườn trong không khí, chúng che phủ tầm nhìn, luồn lách vào trong khoang mũi, khiến cậu vừa đi vừa ho sù sụ, mắt mờ đi bởi hơi nước. Rồi cậu khẽ lắc đầu, để rũ bỏ làn sương muối đang bám lên bờ mi, trong khi chứng kiến hơi thở hóa thành làn khói trắng ngay khi vừa thoát ra khỏi miệng.

Lạnh quá.

Nhưng với Thomas lúc này, cái lạnh không phải điều tồi tệ nhất, bởi thứ thực sự khiến tóc gáy cậu dựng đứng lên. Chính là việc cậu đã không hề nhìn thấy, hay nghe thấy, bất kỳ âm thanh nào của sự sống về đêm từ khi bước vào đây.

Không có gì cả.

Thomas biết khu rừng này đã được 'làm sạch' sau cái chết tàn bạo của cặp song sinh thuộc gia đình quý tộc vào năm ngoái. Cậu vẫn nhớ rõ cái cảm giác lạnh gáy khi được nghe kể lại về việc xác chết của chúng, hay chính xác hơn là những gì còn sót lại được tìm thấy như thế nào trong rừng.

Và hình ảnh ngài bá tước Kaspa với đôi mắt đỏ ngầu đầy ám ảnh. Cậu nhớ tiếng tù và rầm rập suốt ba ngày đêm,  mùi máu tanh tưởi bốc lên từ quảng trường, nơi xác của hàng chục con sói, gấu, lợn rừng... bị vứt đống như rác rưởi. Không một con thú dữ nào sống sót nổi qua cơn thịnh nộ đó.

Vậy nên, thật kì lạ, bởi lẽ ra đêm nay, với sự vắng mặt của nanh vuốt và những đôi mắt sáng quắc trong bóng tối. Thomas hẳn sẽ cảm thấy an tâm hơn. Nhưng giờ đây, cậu lại thầm cầu nguyện được nghe thấy một tiếng hú xa xăm, thậm chí là tiếng gầm gừ của một con lợn rừng. Ít nhất chúng là những mối đe dọa có hình hài, và là một phần của thế giới tự nhiên.

Còn cái sự im lặng chết chóc này? Nó không có hình thù, không có quy luật. Nó giống như cậu đang chạy trốn khỏi một cái bóng vô hình mà thậm chí còn chẳng biết nó đang ở đâu, hay tồi tệ hơn... là cái gì."

RẮẮẮC!

Thomas dừng lại, dáo dác nhìn một vòng xung quanh. Cậu thề rằng mình đã nhìn thấy, hoặc nghĩ rằng đã nhìn thấy, giữa những thân cây bị sương mù bao phủ kia, có một cái gì đó vừa di chuyển .

"Đừng sợ," cậu nghiến răng, tự trấn an mình. "Chỉ là một con nai thôi. Một con nai chết tiệt đi lạc. Chẳng có gì đâu."

Chả có gì hết.

Cậu bé mười hai tuổi lại tiếp tục bước đi, vừa đi vừa co ro trong chiếc áo vải mỏng. Vết rách lớn ở vai đã được vá lại từ tháng trước, nhưng vô dụng. Nó chẳng thể bảo vệ cậu khỏi từng cơn gió tháng mười lạnh buốt đang thổi khắp nơi này. Cũng như cái cảm giác ngứa ngáy khó chịu thỉnh thoảng lại xuất hiện ở trên vai trái, gần cổ. Là chỗ mà cái lão điên trong làng năm ngoái đã cắn cậu.

Nghĩ lại thì, thật may mắn khi nó chỉ là một vết cắn.

Thomas vừa đưa tay lên gãi nhẹ, vừa mò mẫm từng bước một, không dám đi quá nhanh, đủ để nghe thấy tiếng đôi chân trần giẫm lên những thảm lá khô bên dưới. Cảm nhận được sự khó chịu như bị kim chích trên mỗi bước chân

Đau quá.

Ước gì cậu đã kịp mang giày trước khi trốn đi.

Bởi chỉ một giờ trước thôi, khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, liêu xiêu của cha đang tiến đến phòng ngủ, cậu chỉ kịp trèo qua cửa sổ, lăn xuống mái nhà kho, rồi chạy. Chạy thật nhanh, thật xa, không dám ngoái đầu lại.

Bỏ lại sau lưng căn nhà mà cậu đã sống từ khi sinh ra, hay ký ức về người mẹ đã mất vì cơn sốt ác nghiệt năm cậu sáu tuổi. Và quan trọng nhất, là trốn thoát được khỏi gã đàn ông tàn độc đó, kẻ tự nhận mình là cha cậu với đôi mắt đỏ ngầu mỗi khi say rượu, đi kèm với chiếc thắt lưng da luôn được sử dụng để quất xuống lưng đứa con trai vì bất kỳ lý do gì lão nghĩ đến. Đổ nước, làm rơi bát, hay chỉ đơn giản là vì nó tồn tại.

Thomas sẽ không quay lại. Không bao giờ. 

Cậu sẽ đến nhà chú Harold ở thị trấn, người thợ rèn với đôi tay to bè và trái tim nhân hậu. Chú ấy chắc chắn sẽ cần một người phụ việc có tay nghề, bởi thằng nhóc con hậu đậu lần trước là một thảm hoạ. Khi Thomas đến, nó sẽ phải quấn gói, và cậu thề sẽ làm việc chăm chỉ hết sức có thể, sẵn sàng làm mọi thứ được yêu cầu, quai búa và thổi lò cho đến khi đôi tay chai sạn.

Cậu chưa đủ tuổi học nghề ư? Mặc kệ. Bất cứ điều gì cũng tốt hơn việc phải trở lại căn nhà ấy. Kể cả nếu trưởng làng, lão già hói đầu chết tiệt kia đến tìm, họ sẽ phải đánh ngất cậu nếu muốn lôi đi.

Bất cứ điều gì.

Thomas dừng lại bên gốc sồi già, dựa vào thân cây, nheo mắt lại, cố định hướng trong bóng tối. Cậu đưa tay lên chạm vào trán, nó không nóng chút nào nhưng ướt đẫm mồ hôi. Thật kì lạ, bởi ngày hôm nay cậu chưa đi bộ quá lâu nhưng đã cảm thấy mệt mỏi kinh khủng, không thể chấp nhận được. Công việc tại lò rèn không dành cho những kẻ yếu đuối.

Thomas ôm lấy ngực mình, xoa nhẹ, thở ra hít vào từng nhịp một. Cậu đã học được điều này từ lâu. Không phải nhờ ai cả, mà từ chính những đêm nằm co ro trong góc phòng, cố gắng không phát ra tiếng động, dù những vết hằn của thắt lưng vẫn in sâu trên da thịt. Hít vào thật chậm. Giữ lại. Thở ra thật nhẹ. Và rồi cơn đau sẽ biến mất. Đúng, nó luôn biến mất.

Cậu tiếp tục bước đi sau hai phút.

Ánh trăng xuyên qua những tán lá, rải những tia sáng bạc lờ mờ trên mặt đất. Và ở đâu đó trên không trung, vang lên từng đợt âm thanh rầu rĩ, u buồn, tiếng loài cú đêm đang săn mồi.Cú, hay là tiếng gì khác? Cậu không rõ, cũng không muốn tìm hiểu bây giờ.

RẮẮẮC!

Thomas giật mình, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp trong lồng ngực. Âm thanh vừa nãy nghe như tiếng cành cây gãy. Nó khiến cậu dừng lại, mắt căng ra nhìn về phía có tiếng động, bên trái ư, hay bên phải?

Không có gì.

Chỉ là gió thôi. Chắc chắn là vậy. Chỉ là gió.

Cậu tiếp tục đi, tiếng tim đập vẫn còn vang lên trong lỗ tai, dồn dập, gấp gáp. Và trong một khoảnh khắc, Thomas đã nghĩ đến một điều, về cái cảm giác quái dị luôn đeo bám, kể từ khi cậu bước chân vào trong khu rừng này.

Có thứ gì đó đang nhìn cậu.

Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong tâm trí, như một tia chớp.

Thomas bước đi nhanh hơn, không dám ngoảnh đầu lại.

Nó đang đi theo phía sau. Như một cái bóng.

Thomas nuốt nước bọt, liếm đôi môi khô khốc. Chúa ơi, nó đã không còn là một ý nghĩ nữa. Nó đang ở ngay đây, ngay sau lưng, bám theo cậu, từng bước một.

Thomas đưa hai tay lên, ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của mình. Ý nghĩ phải bỏ chạy trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng không thể, đôi chân cậu đã gần như tê liệt vì nỗi sợ hãi.

"Đừng nhìn tôi nữa." Thomas vừa đi vừa thì thầm.

Bóng tối, xin đừng bắt gặp tôi ở đây.

"Đừng nhìn tôi nữa."

"NHÌN VÀO TÔI NÀY." Một giọng nói vang lên, là cậu đang nói đấy ư, hay là...

"CHÚA ƠI, ĐỪNG NHÌN VÀO TÔI NỮA." Thomas dừng lại, hét lên.

Tiếng hét của cậu vang vọng, rồi hoà tan vào bóng tối xung quanh.

Không có gì đáp lại những lời nói ấy.

Được rồi, chỉ hơn hai dặm nữa thôi. Qua khu rừng này, băng qua con suối Toggart, rồi sẽ thấy ánh đèn thị trấn. Cậu sẽ ổn. Cậu sẽ…

Mùi gì thế này?

Thomas bất giác dừng bước, hít vào một hơi dài. Có thứ gì đó trong không khí, lẫn trong mùi đất ẩm và lá mục. Một mùi hương ngòn ngọt, béo ngậy. 

Mùi thịt.

Mùi thịt lợn quay trên lửa, lớp da giòn rụm, mỡ chảy xèo xèo, thịt chín vàng. Khiến Thomas phải nuốt nước bọt một cách vô thức khi nghĩ về nó. Lần duy nhất cậu được ăn thịt lợn, phần thịt dành riêng cho cậu là ngày diễn ra lễ hội mùa hè tại làng năm ngoái, khi ông nội còn sống và cha vẫn còn bị ông can ngăn mỗi khi định đánh cậu. Dù không phải lúc nào nó cũng hiệu quả.

Nước miếng ứa ra trong miệng Thomas. Cơn đói đã vượt qua nỗi sợ.

Cậu nhận ra mình đang đói. Đói lắm. Bữa tối hôm nay chỉ có hai củ khoai luộc nhỏ xíu, và cậu đã không ăn gì từ đó đến giờ. Bụng cậu bắt đầu sôi lên, réo lên, đòi hỏi thức ăn, và cái mùi kia, cái mùi thịt ngọt ngào kia, là một lời mời gọi không thể cưỡng lại.

Nhưng... ai lại nướng thịt giữa rừng vào buổi đêm?

Thomas nhìn quanh. Không có ánh lửa. Không có khói. Không có dấu hiệu nào của người ở gần đây cả.

Vậy mùi đó đến từ đâu? Phải chăng nó chỉ là ảo giác

Đau.

Cơn đau đến bất ngờ, như một nhát búa giáng thẳng vào đầu Thomas. Cậu bé lảo đảo, tay bám vào thân cây gần nhất, mắt nhắm nghiền lại.

Cái gì... chuyện gì đang xảy ra với cậu thế này?

Nước mũi chảy xuống, cậu đưa tay quệt và thấy thứ gì đó ướt, ấm, dính trên ngón tay. Trong ánh trăng lờ mờ, cậu nhìn thấy màu đỏ.

Máu.

Mũi cậu đang chảy máu.

Rồi đến răng, hàm răng đang trở nên nhức nhối, như thể có ai đang dùng kìm kéo từng chiếc ra khỏi nướu. Thomas rên rỉ, tay ôm lấy mặt, nước mắt chảy ròng ròng. Đau quá. Đau quá đi mất.

RẮẮẮC!

Tiếng động vang lên ngay bên tai, khiến cậu giật mình, nhưng xung quanh không có ai cả.

Và Thomas nhận ra rằng, nó không phải tiếng cành cây.

Đó là tiếng XƯƠNG.

Xương của cậu.

Thomas khuỵu xuống, hai đầu gối đập vào đất ẩm.

Cậu cố đứng dậy, nhưng đôi chân không nghe lời nữa. Cột sống đang tự động vặn xoắn lại, cậu CẢM NHẬN được từng đốt xương dịch chuyển, xê dịch, uốn cong theo một cách mà cơ thể con người không được thiết kế để làm. Tiếng xương kêu răng rắc vang lên trong đầu, như thể có cả đàn mối đang gặm nhấm bên dưới làn da, gặm nhấm máu thịt của cậu

Cậu cố hét lên, nhưng cổ họng nghẹn đắng lại, thanh quản bị bóp nghẹt, âm tiết phát ra từ miệng biến thành thứ âm thanh khàn đặc, nghe như tiếng gầm gừ.

Nước bọt tứa ra nhiều hơn từ trong khoang miệng. Trở nên hoàn toàn mất kiểm soát, nó chảy ròng ròng xuống dưới cằm, nhỏ xuống đất, trộn lẫn với máu mũi tạo thành vũng chất nhầy màu đỏ và đen.

Và cái mùi thịt kia, nó trở nên nồng nàn hơn, rõ ràng hơn bao giờ hết. Có cảm giác cậu chỉ cần thè lưỡi ra là nếm được vị của nó. Nhưng đó không phải là thịt lợn, không còn nữa.

Chiếc áo vải thô trên lưng cậu bắt đầu căng ra. Thomas nghe thấy tiếng vải rách toạc, và cái cảm giác ngứa ngáy điên cuồng lan tỏa khắp da thịt trần trụi.

Thomas nhìn xuống đôi tay mình, và cậu đang nhìn vào một sự biến đổi nhanh chóng, khủng khiếp. 

Lông. Lông đen đang mọc lên, xuyên qua da, phủ kín mu bàn tay, cổ tay, cánh tay. Móng tay dài ra, cong lại, đen đúa và sắc nhọn như móng vuốt. Những ngón tay co quắp, khớp xương lồi ra, và bàn tay cậu, bàn tay của một cậu bé mười hai tuổi,  đang biến thành thứ gì đó hoàn toàn khác.

"Không... không..."

Cậu cố gắng chống lại nó, cố níu giữ lấy chút lý trí còn sót lại đang dần tan biến. Nhưng vô ích. Cơ thể cậu không còn thuộc về cậu nữa.

Hai cánh tay khuỵu xuống, chống trên mặt đất. Bốn chân bám chặt vào lớp lá mục.

Cậu không còn quỳ, mà là đang bò, từng bước một.

Và từ sâu trong cổ họng, một tiếng gầm trầm, khàn vang lên từng nhịp một, đều đặn.

Gió đang bắt đầu gào thét khắp nơi quanh khu rừng, cơn gió hung hãn, bạo tàn.

Thomas, hay thứ từng là Thomas, mở mắt, ngẩng đầu lên, nhìn về phía những vì sao đang toả sáng.

Ánh trăng bạc chiếu xuống, lạnh lẽo, vô cảm. Sinh vật đang đứng giữa khu rừng hít một hơi sâu. Cảm nhận được thứ mùi ngọt ngào trong mũi. Nghe thấy tiếng tim đập của những con mồi vang trong tai.

Ở phía trước, cách đó không xa, nó có thể thấy hình ảnh một đốm lửa nhỏ đang bùng lên, những cái bóng đang tụ tập xung quanh ngọn lửa.

Thịch. Thịch. Thịch.

Bốn nhịp tim.

Sinh vật liếm môi.

Nó lao về phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!