Tóm tắt
Thomas, mười hai tuổi, lao vào màn đêm mùa đông lạnh giá để trốn chạy khỏi gã cha nghiện rượu tàn độc và những trận đòn roi thừa sống thiếu chết. Hành trang duy nhất cậu mang theo là cơ thể đầy những vết sẹo và niềm hy vọng mong manh về một cuộc đời mới tại lò rèn của người chú họ ở thị trấn bên kia rừng.
Cậu dấn thân vào lãnh địa của Bá tước Berlioff, khu rừng nổi tiếng là an toàn vì mọi loài thú săn mồi đã gần như bị quét sạch. Nhưng trái với sự bình yên mong đợi, sự im lặng chết chóc và màn sương dày đặc nơi đây lại gieo rắc một nỗi bất an ki lạ và mơ hồ.
Rồi Thomas đã nhận ra mình không hề đơn độc. Có một sinh vật đang kiên nhẫn bám theo cậu, săn đuổi cậu trong bóng tối.
8 Bình luận
Ngược lại với mọi khi, lần này mị sẽ đánh giá văn phong, cách viết và kỹ thuật trước. Cái có thể coi là điểm cộng mà mị có thể tìm được là.... ít nhất không mắc mấy lỗi đánh máy vớ vẩn, còn lại thì chả có gì đáng để khen cả, ấy là còn chưa nói đến cách trình bày đi xuống dần theo chiều dài nội dung. Miêu tả (có thể là đã rút kinh nghiệm, mị đoán thế) thì có cho thấy được dồn công sức hơn so với những yếu tố khác một chút, và mị có cơ sở để nói vậy. Tuy nhiên thì việc lồng ghép nó để kiểm soát nhịp truyện thì làm chưa được tốt. Một vài phần thì lan man không cần thiết, trong khi chỗ cần đẩy bật tâm lý thì lại trống trơn. Nếu muốn xem cái cao trào cảnh cuối là body horror thì còn phải nói là ngôn từ quá yếu để có thể diễn đạt đủ tầm.
Về nội dung, mị thấy toàn bộ bản thảo chỉ đơn giản là sự chắp vá. Tác giả vá víu một nhân vật rỗng tuếch, chỉ có cái gốc mà chả thấy mọc được cái thân cái ngọn đâu. Thiết lập bối cảnh trước sau thì rời rạc, không khí... loãng dần theo thời gian khi chả có tạo thêm căng thẳng gì mà chỉ xào đi xào lại một cái tình tiết cài cắm từ đầu đến cuối. Ấy là còn chưa kể đến có những chi tiết mà rõ là đang đấm đá cắn xé nhổ vào mặt nhau, có cái thì lại xuất hiện không đầu không đuôi chả giải quyết cho vấn đề gì cả. Ngoài ra, việc dùng hết nửa đầu để dựng thiết lập rồi dành cả nửa sau chỉ để triển khai một cái plot thì nó, nói sao nhỉ, no dồn đói góp?
Hầy, nếu mị miễn cưỡng coi thứ này ra hình ra dạng một câu chuyện thì sẽ là một sự hạ thấp đối với những tác phẩm còn lại nói chung, và với chính tác phẩm kia của bạn nói riêng. Chắc trừ cái truyện mà bị plot hole đến đọc không ra ấy ra. Nên cùng lắm thì 4.6 điểm thôi.
tên tự gọi: Summertime Sadness
tên nên được gọi: M.Night Shyatmypants
Tôi cũng muốn chiêm nghiệm, bình phẩm nhiều thứ như hôm qua, nhưng mà bộ này, nói trắng ra là trống rỗng. Tôi sẽ không gọi là hời hợt, nhưng đúng hơn là thiếu đi cốt lõi cảm xúc và thông điệp cần truyền tải. Trọn vẹn thì trọn vẹn đấy? Nhưng mà nó có ý nghĩa gì.
Nhân vật gần như không có, những ký ức của nó không có giá trị thúc đẩy sự kinh dị hay phục vụ cho mục đích dẫn truyện nên chỉ là kể filler choáng chỗ. Vụ án mạng đầu tiên cũng chỉ là kể qua bên thứ ba, đã xảy ra 2 năm về trước nên tạo sự cách biệt giữa người đọc và thứ gây sợ.
Nửa đầu thì có vẻ còn có cố gắng tạo bầu không khí, nửa sau thì vứt hết để viết cho xong cái plot twist.
Tôi đã nói từ hôm qua rồi, là tác giả ám ảnh với plot twist quá đấy. Nhưng nói chung thì về phần đặt foreshadow của twist, ít ra lần này làm khá hơn. Nhưng bộ truyện này tồn tại vì twist, và cái twist nó chả có cái gì để tái định hình nội dung cả, vì làm gì có nội dung gì đâu? Và lần nữa, cái twist này nó sáo rỗng vãi, tôi là quái vật đấy, thấy hoài, nhưng ta chẳng được thấy bất kỳ hành xử nào của nhân vật đủ để đem ra làm đối nghịch cho hành động của quái vật, nên chỉ có cái twist nhạt nhẽo và nhàm chán.
Cái twist nó chả có gì để làm việc cả, nên bạn mong chờ gì ngoài "vậy thôi à?" từ độc giả hả? M.Night Shyatmypants?
Như đã nói hôm qua, tác phẩm của bro có chút tiềm năng, và tất nhiên sẽ không bị xoá. Nhưng mà thực sự thì chả có truyền tải tí giá trị nghệ thuật nào cả. Cứ đinh ninh là mình đúng rồi tự thẩm, tự ngửi rắm thì chỉ mãi mãi là tiềm năng nha.
À mà, đặt vô con chatgpt thôi thì lúc nào nó cũng khen mà. Cỡ này mà body horror cái gì bro, sự mất mát của danh tính đâu? Sự tuyệt vọng đối với thân thể bị suy đồi đâu? Cảm giác đồng cảm đến rợn người của người đọc.
Nếu tôi nghĩ con hàng bạn viết bên kia đáng 5-6 điểm, cái này chắc lê lết tầm 3.5 lên 4 là cùng.
Tiếc là truyện này không có cái đó. Những gì nó có là một cái plot twist khá là 'bình thường' được xào đi cả trăm lần và có một cái kết mở khá là vô thưởng vô phạt.
Tớ đã không kì vọng gì nhiều và tiếc là ngay cả thế tớ vẫn thất vọng.
Nói chung đây chỉ là một tác phẩm được viết dựa trên một cái suy nghĩ thường thấy 'à há nếu mình làm thế này hẳn sẽ ngầu' lắm nó nó được ra đời chứ không phải được đầu tư kĩ càng gì lắm cho cam. Nói chung là phí 6 phút để đọc và 2 phút để viết cái bình luận này.