Vol 1 : Cô đúng là vị tiểu thư rắc rối mà
Chương 07: Raiden Rei? Cô gái này trông rất quen mắt nhỉ?
0 Bình luận - Độ dài: 8,158 từ - Cập nhật:
Trong không gian xa hoa tột bậc của dinh thự Kaslana.
Tiếng cười đùa lười biếng của Shinji và những suy tư về nhân sinh của Shiori bỗng chốc bị cắt ngang bởi một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo hương thơm dịu dàng của hoa anh đào và sự tĩnh lặng của một mặt hồ không gợn sóng.
Từ phía trên cầu thang xoắn ốc bằng đá cẩm thạch trắng muốt đột nhiên có một giọng nói vang xuống. Nó trầm ổn, mát lạnh như cơn mưa đầu hạ gột rửa đi cái oi nồng của sự hỗn loạn này.
“Ben… đã có chuyện gì xảy ra ở dưới này vậy? Tại sao Kianna lại khóc lớn tiếng như thế?”
Ngay sau đó có một giọng nói khác nối gót. Nó mang theo một nhịp điệu máy móc vô cảm nhưng lại có một sức nặng kỳ lạ giống như âm thanh của một hệ thống vận hành trí tuệ nhân tạo tối tân nhất.
“Tần số âm thanh của đồ ngốc Kianna đã vượt ngưỡng cảm xúc cho phép. Có vẻ như cô ấy đã gặp phải khắc tinh rồi nhỉ.”
Ben vừa mới được Shinji phán cho một câu về chức năng thận khi nghe thấy hai giọng nói ấy mà cả người như bị ai đó túm cổ vậy. Sống lưng anh ta lạnh toát, mồ hôi vừa mới ráo đã lại túa ra như suối ướt đẫm cả vạt áo sơ mi đồng phục đắt tiền.
“C...cô Rei… cô Blonya… tôi... tôi xin lỗi, mọi chuyện hơi nằm ngoài tầm kiểm soát ạ...”
Chưa kịp để Ben giải thích trọn câu, ba bóng người đã lần lượt xuất hiện từ khúc quanh của cầu thang tạo nên một khung cảnh mà nếu là một họa sĩ chắc chắn bạn sẽ muốn chết đi ngay sau khi vẽ xong vì không thể tái hiện lại vẻ đẹp ấy lần thứ hai.
Shinji vốn đang nằm dài trên chiếc sofa chỉ khẽ liếc mắt lên. Một cảnh tượng cực kỳ xa xỉ đối với thị giác đập thẳng vào đồng tử của cậu.
Ở giữa là Kianna Kaslana. Mái tóc trắng bạc của cô nàng được buộc cao kiểu đuôi ngựa nhưng vài sợi tóc con bướng bỉnh đã rủ xuống trán vì trận khóc ban nãy. Đôi mắt xanh dương to tròn vẫn còn long lanh nước, hàng mi cong vút hơi run run.
Dù đang cau mày giận dỗi nhưng dáng người của cô ấy khi đứng giữa hai người bạn của mình lại toát lên vẻ cao quý đặc trưng, một sự kiêu kỳ của dòng máu Kaslana không thể trộn lẫn.
Nhưng điều khiến Shinji phải nheo mắt lại chính là hai người bên cạnh cô ấy.
Bên trái Kianna là một cô gái với mái tóc dài màu tím sẫm như màn đêm mà buông xõa tự nhiên xuống tận mông. Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, bên ngoài khoác chiếc áo mỏng màu xanh nhạt.
Đường nét gương mặt cô ấy thanh tú đến mức hoàn hảo, ánh mắt trầm lắng mang lại cảm giác điềm tĩnh tuyệt đối. Chỉ cần cô ấy đứng đó cũng khiến bầu không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngăn nắp và đáng tin cậy hơn.
Shinji lẩm bẩm trong miệng với vẻ hoài niệm.
“…Trông khuôn mặt này... quen mắt thật đấy.”
Cậu chắc chắn mình đã từng thấy khuôn mặt này ở đâu đó. Có thể là trong một mớ thông tin mật của một tập đoàn nào đó mà cậu từng lướt qua hoặc trong một góc khuất nào đó của ký ức mà cậu chưa kịp lục lại.
Và bên phải Kianna là một cô gái có mái tóc màu xám tro hơi xoăn nhẹ thành những vòng lò xo đặc trưng. Dáng người cô ấy nhỏ nhắn, khuôn mặt mang vẻ ngây thơ lạnh lùng của một nữ sinh cao trung nhưng ánh mắt lại già dặn như thể đã nhìn thấu mọi dữ liệu của thế gian.
Cô ấy mặc chiếc váy liền đơn giản, hai tay đan trước bụng mà quan sát căn phòng với sự bình thản đáng sợ.
Shinji nheo mắt lại mà thầm nghĩ.
Chà… dàn harem của cô nàng tóc trắng này chất lượng quá nhỉ.
Nhưng ngay giây sau đó khi tầm mắt cậu lướt qua dáng người của Blonya, não bộ của Shinji suýt nữa thì trượt bánh.
Ánh mắt của cậu dừng lại ở một vị trí... hơi nhạy cảm. Phải nói là cái dáng người nhỏ nhắn của cô gái tóc xám đó hoàn toàn tỷ lệ nghịch với quy mô của vòng một.
Cái quy mô đó... phải nói là không hề bình thường chút nào.
Một sự so sánh bản năng hiện ra trong đầu cậu.
“Khoan đã… kích cỡ này… còn vượt xa cả Shiori hay Nico nữa ư? Lớp áo kia chắc hẳn đang phải chịu một áp lực kinh khủng lắm nhỉ.”
Ngay khoảnh khắc suy nghĩ đầy tính khảo sát thực địa ấy vừa hình thành thì...
Một luồng sát khí buốt giá sượt qua mang tai Shinji. Cậu rùng mình mà chậm rãi quay đầu sang bên phải.
Kina đang nhìn cậu. Cô ấy không nói lời nào với đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp. Ánh mắt cô nàng không cần phải gồng lên sát khí mà chỉ là một cái nhìn thanh trừng đầy im lặng như muốn nói.
“Cậu mà còn nhìn thêm một giây nữa, tớ sẽ đảm bảo cậu không còn mắt để nhìn bất cứ thứ gì trên đời này nữa đâu đấy.”
“…Tớ đùa thôi mà.”
Shinji lập tức tự giác ngồi thẳng dậy thu lại cái nhìn bất lương mà kích hoạt chế độ “đóng toàn bộ tab trình duyệt”.
Kina hừ lạnh một tiếng lúc này mới chịu dời tầm mắt đi.
Trong khi đó Kianna vừa bước xuống hết bậc thang cuối cùng. Ánh mắt của cô nàng đã lập tức khóa chặt vào tên tội đồ đang nằm thản nhiên trên sofa.
“…BEN!!!”
Tiếng hét của đại tiểu thư vang lên như một quả bom nhỏ nổ tung giữa phòng khách làm rung rinh cả những chùm đèn pha lê triệu đô. Ben giật thót người suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống.
“V...vâng, thưa tiểu thư Kianna?!”
“Sao anh dám để hắn nằm trên sofa của tôi hả?!”
Kianna chỉ tay thẳng vào mặt Shinji với ngón tay run lên vì uất ức.
“Anh có biết cái sofa đó là bản giới hạn không?! Tôi đã phải ký hợp đồng đặc biệt và đợi ròng rã ba tháng để người ta vận chuyển bằng máy bay riêng từ châu Âu về đây đó!! Vậy mà anh để cái tên... cái tên luộm thuộm này nằm lên như đúng rồi vậy hả?!”
Shinji nghe vậy thì thay vì ngồi dậy cậu lại cố ý... cọ lưng vào lớp da sofa một cách đầy khiêu khích. Cậu sờ sờ vào mặt da bóng loáng mà nhìn Kianna rồi thốt lên một câu xanh rờn.
“…Mềm thật đấy. Đúng là hàng xịn có khác ha.”
Kianna tức đến mức nghẹn họng, khuôn mặt đỏ bừng lên như sắp bốc hỏa.
“ĐÃ LÀM BẨN SÀN NHÀ TÔI, XÚC PHẠM TÔI GIỜ CÒN MUỐN BIẾN SOFA CỦA TÔI THÀNH CÁI CHUỒNG LỢN NỮA HẢ!!”
Kianna cáu giận mà giậm chân thình thịch xuống sàn nhà.
Trong lúc hỗn loạn ấy Shinji khẽ nghiêng đầu về phía Chisa đang đứng gần đó mà hạ thấp giọng như đang kể một bí mật quốc gia.
“Chị Chisa này. Em nghĩ hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt, đại cát đại lợi của em rồi.”
Cậu liếc mắt nhìn một vòng quanh phòng. Từ Kianna đang thịnh nộ sang Rei dịu dàng và sang Blonya lãnh đạm rồi liếc ngược lại phía sau mình là Kina sắc sảo, Shiori nhút nhát và Chisa rạng rỡ.
“Chị nhìn xem, trong cùng một tòa biệt thự… cùng một thời điểm… có tận sáu cô gái với nhan sắc và cá tính đều đạt mức trên 90 điểm tập trung lại một chỗ đấy. Đây không phải là thiên đường thì là cái gì nữa?”
Shinji thở dài một hơi đầy mãn nguyện mà dựa lưng vào sofa.
“Cuộc đời vệ sĩ này... coi bộ thật sự rất đáng sống mà.”
Kina, Chisa và Shiori đồng loạt cạn lời. Họ nhìn cậu với ánh mắt kiểu.
Đến nước này rồi mà cậu ta vẫn còn tâm trí để chấm điểm nhan sắc sao hả?
Đúng lúc này cô gái tóc tím đã nhẹ nhàng bước lên một bước. Cô ấy đứng chắn giữa Ben và Shinji với ánh mắt lướt nhanh qua căn phòng một cách tinh tế. Cô ấy thấy những dấu chân bẩn trên sàn và thấy một chàng trai lạ mặt đang nằm như chủ nhà trên sofa.
Cô ấy khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự bao dung của một người chị cả.
“Ben, hãy giải thích cho tôi một cách ngắn gọn. Người thanh niên này là ai và tại sao Kianna lại có vẻ... bị bắt nạt như vậy?”
Ben run rẩy kể lại đầu đuôi câu chuyện từ đôi dép tông cho đến màn chẩn đoán sức khỏe gây sốc ban nãy.
Blonya người nãy giờ vẫn im lặng quan sát bỗng lên tiếng. Giọng cô ấy trầm thấp, bình thản và đầy sắc sảo.
“Theo quan sát của Blonya, anh chàng này không chỉ đơn giản là thiếu lịch sự nhỉ.”
Shinji nhướng mày nhìn cô gái tóc xám với vẻ thú vị.
“Ồ? Cô nàng này có con mắt tinh đời đấy nhỉ.”
Blonya mỉm cười nhạt, một nụ cười không mang ý vị mỉa mai mà là sự thấu hiểu của một người cùng đẳng cấp.
“Blonya đã gặp quá nhiều người cố tỏ ra nguy hiểm nhưng một người cố tỏ ra vô hại như cậu thì quả thực là hiếm thấy đấy.”
Shinji bật cười khẽ đầy vẻ hứng thú.
Ben thấy không khí bắt đầu có mùi không ổn liền vội vàng hắng giọng để chuyển chủ đề.
“Đ...để tôi giới thiệu chính thức kẻo lại có thêm hiểu lầm.”
Anh ta chỉ tay về phía cô nàng tóc trắng đang chống nạnh.
“Người đứng giữa là tiểu thư Kaslana Kianna, chủ nhân của biệt thự này và là con gái duy nhất của ngài Kaslana.”
Kianna hừ lạnh một tiếng mà quay mặt đi.
“Không cần phải giới thiệu danh tính của tôi với cái tên biến thái này đâu!”
Ben lau mồ hôi mà tiếp tục chỉ về phía cô gái tóc xám.
“Cô gái này là Blonya Zaychik, bạn thời thơ ấu của tiểu thư Kianna đến từ gia tộc Zaychik danh tiếng.”
Blonya khẽ gật đầu mà nói ngắn gọn.
“Chào đối tượng nguy hiểm.”
Shinji gật đầu chào lại với khóe môi khẽ nhếch lên.
“Rất vui được gặp cô.”
Cuối cùng Ben quay sang cô gái tóc tím với một thái độ tôn kính rõ rệt.
“Còn đây là tiểu thư Raiden Rei. Hiện cô ấy đang đảm nhận chức vụ Giám đốc thiết kế của tập đoàn thời trang Massive.”
Khoảnh khắc cái họ “Raiden” vang lên khiến nụ cười trên môi Shinji bỗng chốc khựng lại.
Toàn bộ cơ bắp trên người cậu dường như căng lên trong một phần nghìn giây.
Raiden ư? Không thể nào là sự trùng hợp ngẫu nhiên chứ.
Khuôn mặt Shinji thoáng chốc trầm xuống. Sự lười biếng biến mất thay vào đó là một ánh mắt sâu thẳm như hố đen chứa đựng những mảnh ký ức vừa bị kéo lên từ đáy vực thẳm.
“…Raiden sao.”
Cậu lặp lại cái tên đó với giọng nói trầm hẳn xuống mang theo một âm hưởng mà ngay cả Kina cũng thấy lạ lẫm.
Rei cũng nhận ra sự thay đổi đột ngột của chàng trai trước mặt. Cô ấy nhìn Shinji kỹ hơn với đôi mắt tím sẫm khẽ dao động. Trong ánh mắt ấy thoáng qua một tia nghi hoặc cực nhỏ như thể cô ấy cũng đang tìm kiếm điều gì đó trong diện mạo của cậu vậy.
Chisa là người nhạy bén nhất, cô ấy nhận ra ngay sự biến chuyển trong bầu không khí này.
“…Shinji? Em sao thế?”
Kina và Shiori cũng nhìn cậu với vẻ lo lắng. Shinji chớp mắt một cái rồi chỉ trong một nhịp thở, nụ cười lười biếng bất cần đời lại quay trở lại trên gương mặt cậu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“…Không có gì đâu mà. Chỉ là cái tên nghe kêu quá nên em hơi ngẩn ngơ tí mà thôi.”
Shinji chống tay ngồi dậy mà thong thả duỗi người một cái thật dài để mặc cho những đôi mắt tò mò đang dồn về phía mình.
Ngay lúc ấy Chisa, người vốn sở hữu khả năng đọc thời tiết tinh thần nhạy bén hơn cả máy dự báo của NASA đã quyết định ra tay.
Cô nàng bật dậy khỏi ghế sofa, động tác nhanh nhẹn và tràn đầy năng lượng như một tia nắng ban mai đột ngột xuyên qua đám mây mù.
Chisa nở một nụ cười rạng rỡ, cái kiểu cười vô tội vạ mà chỉ cần nhìn thấy thôi thì đối phương dù có đang cầm súng cũng cảm thấy khó lòng mà bóp cò.
“Nè nè, xin lỗi nhé Kianna... Ý mình là… cho mình xin lỗi thay cho cái tên lười biếng này nhé!”
Cả căn phòng lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng.
Kianna hơi sững lại, đôi mắt xanh dương vẫn còn vương chút nước mắt nhưng rõ ràng đã bị nụ cười của Chisa kéo tuột ra khỏi vòng xoáy cảm xúc hỗn loạn của chính mình.
Rei và Blonya cũng hướng ánh nhìn đầy tò mò về phía cô gái tóc vàng năng động này, còn Ben thì... anh ta thở phào một tiếng nghe rõ mồn một cứ như vừa được ân xá khỏi án tử vậy.
Chisa khẽ gãi má, giọng nói trở nên chân thành hơn hẳn.
“Những chuyện vừa rồi… ừm, Shinji đúng là hơi quá đáng thật. Mọi người thông cảm nhé, em ấy vốn dĩ mắc cái bệnh ăn nói ngay thẳng nên không giỏi nói chuyện tế nhị hay giữ kẽ cho lắm. Nhưng tụi mình thì tuyệt đối không hề có ý xúc phạm gia chủ đâu, thật đấy!”
Rồi như để tăng thêm độ tin cậy và xóa tan sự nghi ngại, cô nàng đứng thẳng lưng chỉnh lại tà áo rồi tự giới thiệu với phong thái của một nữ sinh gương mẫu dù ai cũng biết cô ấy thường quậy cỡ nào.
“Mình là Nishikigi Chisa, 18 tuổi. Rất vui được gặp mọi người tại nơi lộng lẫy này!”
Bầu không khí căng thẳng bỗng chốc dịu xuống thấy rõ giống như một dải băng vừa được ánh mặt trời sưởi ấm.
Kina là người luôn nắm bắt thời cơ cực tốt liền đưa tay ra phía sau mà túm lấy cổ áo của Shiori, người lúc này đang cố gắng thi triển kỹ năng hòa tan vào giấy dán tường rồi kéo cô nàng lên phía trước.
“Nè Shiori, tới lượt cậu giới thiệu rồi kìa. Đừng có làm tớ mất mặt chứ.”
“Hể?! T-tớ á? Đừng mà Kina... tớ sẽ tan chảy mất thôi...!”
Shiori giật nảy người, gương mặt vốn đã hồng hào nay bỗng chốc đỏ bừng lên như một trái cà chua vừa được nhúng vào nước sôi.
Cô nàng nhắm tịt mắt gập người cúi đầu một góc gần chín mươi độ chuẩn phong cách Nhật Bản với giọng run rẩy như sắp khóc đến nơi.
“G-Gotou Shiori… 17 tuổi… x-xin được chỉ giáo ạ… Đừng nhìn tớ, làm ơn đừng nhìn tớ…!”
Cái cách chào hỏi nghiêm túc đến mức hơi quá tay và đáng yêu một cách kỳ lạ ấy khiến Blonya vốn rất điềm tĩnh cũng phải khẽ bật cười, còn Rei thì mỉm cười dịu dàng như một người chị cả đang nhìn thấy cô em út nhút nhát vậy.
Kina sau đó cũng gật đầu ngắn gọn với phong thái chuyên nghiệp không tì vết.
“Inoue Kina, cũng 17 tuổi. Hân hạnh được làm quen với mọi người.”
Mọi ánh mắt lúc này sau khi đã lướt qua ba cô gái xinh đẹp đồng loạt dồn về phía vật thể lạ vẫn còn đang nửa nằm nửa ngồi trên sofa.
Shinji cảm nhận được áp lực của hàng tá ánh nhìn đang tập trung vào mình.
Cậu đành lười biếng cùng chậm chạp ngồi dậy như một cụ già 80 tuổi.
“À, tới lượt tớ rồi hả. Mệt thật đấy.”
Cậu đứng lên thong thả phủi phủi cái quần lửng dù động tác ấy chẳng làm cậu sạch hơn được chút nào so với lúc ở ga tàu rồi nở một nụ cười nhàn nhạt bất cần đời đặc trưng.
“Kudo Shinji 17 tuổi. Hiện tại là người dọn rác cho mấy cô nàng này. Xin hết.”
Một màn giới thiệu ngắn gọn đến mức sỗ sàng. Không cúi chào, không xin lỗi, không một chút biểu cảm hối lỗi nào hiện lên trên mặt.
Kianna nhìn cậu trừng trừng, rõ ràng là cô ấy vẫn còn tức lộn ruột nhưng có lẽ vì đã thấm mệt sau màn la hét ban nãy nên cô nàng không còn gào lên như trước nữa mà chỉ nghiến răng ken két.
Rei lúc này mới nhẹ nhàng bước lên, giọng cô êm ái và mát lành như dòng suối chảy qua rừng trúc.
“Rất vui được gặp các em. Chị là Raiden Rei, 18 tuổi. Còn cô gái tóc trắng này là Kaslana Kianna và đây là Blonya Zaychik… cả hai đều 17 tuổi, cùng tuổi với các em đấy.”
Blonya gật đầu xác nhận danh tính, ánh mắt xám bạc của cô ấy lướt nhanh qua Shinji một lần nữa. Lần này, sự tò mò trong đôi mắt của vị tiểu thư trẻ tuổi ấy càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Một người có thể khiến Kianna phát hỏa rồi lại khiến đối phương cứng họng bằng kiến thức y khoa... quả thật không thể là hạng xoàng.
Rồi Rei quay sang nhìn thẳng vào Shinji, ánh nhìn trở nên nghiêm túc và có phần dò hỏi.
“Vừa nãy… là em nói Kianna gặp vấn đề về sức khỏe sao? Chị muốn nghe rõ hơn về chuyện đó đấy.”
Shinji nghiêng đầu với vẻ mặt tỉnh bơ như thể câu hỏi ấy chẳng có gì to tát.
“Ừm.”
Một tiếng xác nhận gọn lỏn đến mức khiến người ta muốn đấm cậu ta vài phát. Rei hơi nhíu mày, cô ấy tiến lại gần thêm một bước.
“Em… chỉ là đoán mò để trêu chọc con bé thôi hả, hay là em dựa vào cơ sở nào vậy?”
Shinji lắc đầu, thái độ của cậu bỗng chốc thay đổi mà trở nên điềm tĩnh và có chút gì đó... thần y hơn.
“Không hẳn. Em biết chắc chắn chứ đoán làm gì cho mệt não. Nhìn kìa, sắc mặt cô ấy tái nhợt dưới lớp phấn mỏng, sắc môi nhạt hơn bình thường nhưng lại khô khốc. Nhiệt độ cơ thể dao động khiến mồ hôi lạnh rịn ra ở thái dương dù phòng có điều hòa. Cộng thêm tâm trạng dễ cáu gắt và phản ứng thái quá với những kích thích nhỏ... rõ ràng là chu kỳ sinh hoạt đang bị đảo lộn nghiêm trọng mà.”
Shinji ngừng lại một nhịp liếc nhìn Kianna một cái rồi bổ sung bằng giọng điệu cực kỳ chuyên nghiệp như thể đang đứng trong một hội thảo y khoa quốc tế.
“Nếu chỉ là rối loạn nhẹ do căng thẳng thì cô nàng này đã không phản ứng mạnh như vậy khi em nhắc tới chuyện đó. Đây là dấu hiệu của việc tích tụ độc tố và mất cân bằng nội tiết kéo dài. Nếu không chữa trị sớm bằng chế độ ăn uống và thuốc men phù hợp thì nó rất dễ dẫn đến biến chứng mãn tính. Lúc đó việc điều trị sẽ tốn kém và phiền phức hơn cái sofa này nhiều đấy.”
Rei mở to mắt vì kinh ngạc. Blonya thì không giấu được sự thán phục hiện rõ trên gương mặt bình thản mà đánh giá.
“…Cậu ta nói đúng từng chi tiết. Kianna… mấy tháng gần đây cậu thực sự rất khó ở, còn thường xuyên thức khuya và bỏ bữa nữa.”
Kianna đứng chết trân tại chỗ, mặt đỏ bừng lên vì bị bạn thân phản bội ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
“B-Blonya?! Sao cậu lại đứng về phía hắn chứ?!”
Blonya nghiêng đầu với khóe môi hơi cong lên thành một nụ cười trêu chọc rất nhẹ.
“Đồ ngốc Kianna. Có người chỉ nhìn một cái đã biết vấn đề khó nói của cậu mà không cần xét nghiệm máu chứng tỏ người ta cực kỳ giỏi đấy. Cậu nên lắng nghe vị vệ sĩ này đi thì hơn.”
“Cậu... cậu im đi!”
Kianna đỏ mặt tới mức cảm tưởng như có một làn khói trắng đang bốc lên từ đỉnh đầu. Cô ấy nhìn quanh mà chợt nhận ra điều gì đó rồi hét lên.
“Ở đây có tận hai người đàn ông đó! Sao cậu dám đem chuyện riêng tư của con gái ra thảo luận như thảo luận thực đơn nhanh thế hả?!”
Blonya nhún vai đầy thản nhiên.
“Chẳng phải là chính chủ đã bị cậu ấy bóc mẽ ngay từ đầu rồi sao. Blonya chỉ là đang xác nhận lại dữ liệu thôi, thêm một vài câu cũng không làm tình hình xấu hổ hơn được đâu chứ.”
Shinji thì lại… thở dài một hơi đầy ngán ngẩm, cậu tựa lưng vào thành sofa mà khoanh tay lại.
“Tớ đã nói trước rồi. Nếu tiểu thư đây cứ tiếp tục cáu giận vô cớ thế này thì nội tiết sẽ càng rối loạn hơn đấy. Hệ quả trực tiếp là gì cậu biết không? Mụn sẽ mọc đầy mặt và da dẻ sẽ sạm đi. Đến lúc đó dù có dùng mỹ phẩm hàng hiệu thì cậu cũng chẳng muốn soi gương hay gặp ai đâu đấy.”
Kianna bỗng khựng lại. Toàn thân cô nàng cứng đờ như bị dội một gáo nước lạnh.
“…M-mọc mụn ư? Da sạm đi sao?”
Giọng của cô ấy nhỏ hẳn đi, tông giọng run rẩy như vừa nghe thấy lời tiên tri về ngày tận thế. Đối với một đại tiểu thư coi trọng nhan sắc như Kianna thì đây chính là đòn đánh chí mạng đau đớn hơn cả việc bị đuổi khỏi nhà mà.
Chisa lập tức che miệng quay đi chỗ khác, hai vai run lên bần bật vì cố nhịn cười. Kina thì quay ngoắt mặt sang hướng bức tranh treo tường giả vờ như mình đang nghiên cứu nghệ thuật trừu tượng để che giấu sự buồn cười.
Còn Shiori... cô nàng nhút nhát đã bắt đầu chìm đắm vào thế giới tưởng tượng của mình, nơi cô thấy một Kianna mặt đầy mụn đang gào thét rồi tự mình cảm thấy sợ hãi thay cho đối phương.
Rei nhìn Shinji thật lâu, ánh mắt cô ấy sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can của chàng trai trẻ này.
“…Em học y à? Hay là con nhà nòi về Trung y vậy?”
Shinji lắc đầu mà lại trở về cái điệu bộ lười biếng.
“Không hẳn. Em chỉ là vô tình đọc qua vài cuốn sách y học cổ đại và quan sát thực tế thôi. Mấy thứ này rõ rành rành ra đó, ai có mắt mà chẳng thấy chứ.”
Rei vẫn không khỏi khó hiểu mà hỏi tiếp.
“Chỉ đọc sách mà có thể chẩn đoán chính xác đến vậy sao?”
Blonya khẽ bật cười lần nữa, ánh mắt cô ấy lấp lánh sự thích thú dành cho Shinji.
Kianna đứng đó, tâm trạng lúc này là một mớ hỗn độn không thể tả xiết khi vừa tức giận vì bị xúc phạm, vừa xấu hổ vì chuyện thầm kín bị bại lộ lại vừa hoang mang lo sợ cho nhan sắc của mình.
Cuối cùng cô nàng nghiến răng giậm chân một cái thật mạnh.
“…Cậu... cậu đúng là cái đồ đáng ghét nhất hành tinh này, Shinji!”
Shinji nhún vai, nụ cười nhàn nhạt vẫn giữ nguyên trên môi.
“Tớ nghe câu đó quen đến phát chán rồi. Cứ việc ghét tớ đi, tiểu thư.”
Nhưng rồi trong ánh mắt của Shinji thoáng qua một tia nghiêm túc và chân thành hiếm thấy khiến Kianna phải khựng lại một nhịp.
“Ghét thì cứ ghét. Nhưng sức khỏe là của cậu, và nó là sự thật không thể chối cãi. Tớ nói ra không phải để làm cậu xấu hổ hay để hạ thấp cậu mà là vì...tớ đang làm đúng công việc của một vệ sĩ như cảnh báo mối nguy hiểm. Và hiện tại thì mối nguy hiểm lớn nhất đối với cậu không phải là sát thủ mà chính là cái lối sống của chính cậu đấy.”
Cả phòng khách rộng lớn bỗng chốc lặng đi. Lời nói của Shinji dù vẫn mang tính sát thương cao nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm kỳ lạ.
Kianna mím môi không nói thêm được câu nào mà chỉ biết cúi đầu nhìn xuống mũi chân mình.
Sau khi bị Shinji dùng mớ kiến thức kinh nguyệt học dồn vào chân tường cô ấy vẫn quyết định bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo về việc tích tụ cảm xúc sẽ khiến nội tiết tố nữ bùng nổ.
Cô nàng quay ngoắt sang phía Rei, đôi mắt xanh dương vốn đã to tròn giờ lại càng long lanh nước trông tội nghiệp như một chú mèo con vừa bị kẻ xấu cướp mất miếng cá vậy.
“Chị Rei! Em không chịu nổi đâu! Thật sự là không chịu nổi nữa rồi!”
Giọng của cô nàng vừa ấm ức, vừa giận dữ mang theo cái âm hưởng của sự tuyệt vọng tột cùng. Hai tay Kianna nắm chặt lấy vạt áo của Rei mà giật giật liên hồi như thể chỉ cần người chị này lắc đầu, cô ấy sẽ lập tức ngồi thụp xuống cái sàn cẩm thạch bóng loáng này mà ăn vạ cho cả thế giới biết tay.
“Làm ơn đi mà! Đuổi cậu ta đi ngay lập tức đi! Em không muốn nhìn thấy cái bản mặt đó trong bộ dạng này thêm một giây một khắc nào nữa hết!”
Kianna chỉ thẳng tay vào Shinji người vẫn đang đứng đó. Ngón tay cô nàng run rẩy vì cơn thịnh nộ đã đạt đến mức đỉnh điểm.
“Chị xem kìa! Cậu ta vừa bẩn, vừa vô duyên, vừa biến thái lại còn dám nói mấy chuyện… mấy chuyện… đáng xấu hổ như vậy trước mặt bao nhiêu người nữa chứ!! Danh dự của em, phẩm giá của nhà Kaslana đều bị cậu ta chà đạp hết rồi!!”
Trước màn tổng tấn công bằng nước mắt của đại tiểu thư thì Chisa, Kina và Shiori đồng loạt liếc nhìn về phía nhân vật chính đã gây ra màn kịch này.
Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn của một kẻ sắp bị tống cổ khỏi công việc có mức lương trên trời.
Shinji vẫn đứng đó trong khi hai tay đút túi quần với vẻ mặt nhàn nhạt đến mức đáng ghét.
Cậu nhìn Kianna bằng ánh mắt như thể cô nàng đang than phiền rằng hôm nay trời hơi nhiều mây chứ không phải đang đòi đuổi cậu khỏi cái biệt thự trị giá hai trăm triệu đô này. Sự thản nhiên của Shinji như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn hỏa hoạn của Kianna vậy.
Rei im lặng. Một sự im lặng kéo dài khiến Ben cảm thấy mồ hôi mình đang chảy thành dòng như vừa chạy marathon xuyên lục địa.
Rei không trả lời ngay. Cô ấy lặng lẽ quan sát. Cô ấy nhìn ba cô gái đang đứng ngơ ngác. Chisa thì cười gượng, Kina thì mặt lạnh như tiền và Shiori thì linh hồn dường như đã bay ra khỏi xác từ lâu.
Cuối cùng Rei khẽ thở ra một hơi dài mà đưa tay lên day nhẹ trán như đang cân nhắc một phương trình toán học siêu cấp.
“…Kianna này.”
“Dạ?”
Kianna hếch mũi lên tràn đầy hy vọng vào một bản án trục xuất.
“Em bình tĩnh lại một chút đã được không. Đừng có nhảy dựng lên như thế chứ.”
“Nhưng mà... chị Rei! Chị xem cậu ta...”
“Kianna.”
Giọng của Rei vẫn rất nhẹ nhưng nó mang theo cái uy lực trầm ổn của một người chị cả đã quá quen với việc dỗ dành hai đứa em gái cứng đầu là Kianna và Blonya.
Cái tông giọng đó khiến Kianna ngay lập tức cứng họng, môi bĩu ra nhưng không dám cãi thêm câu nào.
Rei quay sang nhìn Shinji. Thật lòng mà nói nếu chỉ nhìn bề ngoài cô ấy cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao bố của Kianna lại thuê cái tên nhóc lôi thôi này về làm Vệ sĩ Cao cấp nữa. Hoàn toàn không có một chút phong thái nào của một đặc vụ tinh nhuệ hay vệ sĩ chuyên nghiệp cả.
Thế nhưng Rei nhớ rất rõ biểu cảm kinh ngạc của Kianna khi Shinji nói trúng phóc vấn đề sức khỏe thầm kín của cô ấy. Cô ấy nhớ cả phản ứng kính nể của Ben và đặc biệt là ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ của chàng trai này khi đối diện với cơn lôi đình của Kianna.
Người này… chắc chắn không đơn giản chỉ là một tên nhà quê đi lạc.
Rei quay sang Ben ra lệnh bằng một giọng điệu dứt khoát.
“Ben.”
“V-vâng, thưa cô Rei! Tôi đây!”
“Anh dẫn cậu ấy đi tắm rửa, tẩy trần và thay một bộ quần áo sạch sẽ đi.”
Cả phòng khách bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng kỳ quái.
“…Hả?”
Kianna tròn mắt mà miệng há hốc như không thể tin được.
“Chị Rei?! Chị nói cái gì cơ? Cho cậu ta đi tắm? Ở nhà em á? Chị không đuổi cậu ta đi sao??”
Rei giơ tay lên ra hiệu cho Kianna giữ trật tự bằng một ánh mắt không cho phép phản kháng.
“Sau khi cậu ấy tắm xong và trông giống một con người hơn… chị muốn trực tiếp hỏi cậu ấy vài chuyện.”
Giọng Rei bình tĩnh đến mức khiến Kianna cảm thấy có gì đó… sai sai.
“Nhưng chị Rei à! Chị định giữ tên biến thái này lại thật sao??”
“Kianna này.”
Rei nhìn thẳng vào mắt cô em gái tóc trắng.
“Chẳng phải em nói là không muốn gặp cậu ta trong bộ dạng này nữa sao? Vậy thì cách nhanh nhất là để cậu ta biến thành một con người tử tế trước đã nhé. Có sạch sẽ thì mới nói chuyện được chứ đúng không nhỉ.”
Lập luận quá sức hợp lý, chặt chẽ đến mức Kianna chẳng thể tìm ra kẽ hở nào để vặn lại. Cô ấy chỉ có thể quay mặt đi mà hừ một tiếng thật mạnh để biểu đạt sự bất mãn tột cùng.
Ben như vừa được đại xá khỏi đoạn đầu đài mà vội vàng tiến đến bên Shinji hơi cúi người cung kính.
“Cậu… đi theo tôi nhé. Mời…lối này.”
Shinji gật đầu với vẻ mặt vẫn không đổi sắc. Nhưng ngay khoảnh khắc quay người để rời khỏi phòng khách có một sự thay đổi nhỏ đã xảy ra.
Ánh mắt của Shinji vô thức dừng lại trên khuôn mặt của Rei thêm một nhịp. Đó không phải là kiểu nhìn chăm chú đầy ý đồ xấu xa như gã béo trên tàu cũng chẳng phải ánh nhìn đánh giá nhan sắc thông thường.
Mà là… một ánh nhìn trầm xuống phảng phất một nỗi buồn xa xăm, sâu thẳm như người ta đang nhìn lại một kỷ vật cũ kỹ từ một kiếp sống khác vậy.
Chisa với trực giác nhạy bén của một sát thủ hàng đầu là người đầu tiên nhận ra điều đó.
Cô ấy hơi nghiêng đầu mà nheo mắt quan sát bóng lưng Shinji, một biểu cảm cực kỳ hiếm thấy trên khuôn mặt luôn tươi cười của cô nàng.
Kina cũng cảm nhận được khiến đôi chân mày của cô ấy khẽ nhíu lại.
Shinji nhanh chóng thu lại ánh nhìn mà thong thả bước theo Ben khuất sau cánh cửa lớn.
Khi tiếng bước chân của họ mờ dần, Blonya vẫn luôn giữ im lặng bỗng tiến lại gần Rei. Đôi mắt xám bạc của cô ấy lóe lên một tia tinh nghịch khó thấy.
“Chị Rei này.”
“Ể? Sao vậy Blonya?”
“Chị đúng là người phụ nữ nguy hiểm thật đấy.”
Rei khựng lại ngơ ngác không hiểu ý của cô ấy.
“Nguy hiểm? Chị đã làm gì đâu cơ chứ?”
Blonya nghiêng đầu với khóe môi khẽ cong lên.
“Chị không nhận ra sao? Từ nãy tới giờ, ánh mắt của cái cậu Shinji đó… dường như cứ dính chặt vào chị vậy. Thậm chí lúc rời đi, cậu ta còn dành cho chị một cái nhìn rất… đặc biệt nữa.”
Kianna nghe thấy thế thì lập tức nhảy dựng lên.
“CÁI GÌ?! HẮN DÁM NHÌN TRỘM CHỊ Rei CỦA TỚ Á? ĐỒ BIẾN THÁI CẤP ĐỘ MAX NÀY!!!”
“Blonya!”
Rei hơi đỏ mặt, cô nàng bối rối xua tay.
“Em đừng có nói linh tinh để trêu chị chứ. Cậu ấy chỉ là người lạ thôi mà.”
Blonya chớp mắt với giọng điệu thản nhiên như đang đọc một bản báo cáo tài chính.
“Blonya chỉ nói ra sự thật từ dữ liệu quan sát được thôi mà. Raiden Rei, nữ thần trong mắt biết bao nhiêu người thì có một gã vệ sĩ nhìn không rời mắt cũng đâu có gì lạ. Chỉ là… ánh mắt của cậu ta không giống những kẻ khác cho lắm.”
Rei ho nhẹ một tiếng mà cố gắng lấy lại sự nghiêm túc.
“Em suy diễn quá nhiều rồi đấy Blonya.”
“Vậy tại sao chị lại giữ anh ta lại?”
Blonya hỏi vặn ngay lập tức, đôi mắt sắc sảo nhìn thấu tâm can người đối diện.
“Đuổi thẳng cổ thì đơn giản hơn nhiều và Kianna cũng sẽ vui lòng hơn chứ.”
Rei im lặng một giây. Cô ấy khẽ nhìn về phía hành lang nơi Shinji vừa biến mất.
“…Vì cậu ta biết quá nhiều về những thứ không nên biết. Và cũng vì… ánh mắt đó.”
“Ánh mắt ư?”
“Ừm. Nó không phải ánh mắt của một kẻ tò mò, cũng chẳng phải của kẻ ngưỡng mộ hay thèm khát nhan sắc.”
Rei chậm rãi nói từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng.
“…Nó giống như ánh mắt của một người đã từng đánh mất đi thứ gì đó vô cùng quan trọng và rồi đột nhiên nhìn thấy một cái bóng dáng tương tự vậy.”
Blonya không nói gì thêm gì nữa, cô nàng khoanh tay lại bắt đầu đưa Shinji vào danh sách những đối tượng cần theo dõi đặc biệt.
Kianna thì vẫn cau mày rõ ràng là cô nàng chẳng hiểu nổi cái mớ triết lý sâu xa của hai người bạn của mình.
“Chị Rei à… chị nghĩ nhiều quá rồi đó. Cậu ta chỉ là một tên nhà quê hám gái thôi mà!”
Rei mỉm cười xoa nhẹ đầu Kianna để dỗ dành.
“Có thể là chị nghĩ nhiều thật. Dù sao thì… chị cũng phải cẩn thận một chút để bảo vệ hai đứa em gái của chị chứ, đúng không nào?”
Blonya bật cười khe khẽ.
“Vâng, vâng~ Chị gái hoàn hảo của chúng ta luôn lo lắng thái quá.”
Kianna bĩu môi mà lẩm bẩm gì đó không cam lòng.
Rei không phản bác Kianna nhưng sâu trong thâm tâm, Rei có một linh cảm mãnh liệt rằng sự xuất hiện của Shinji sẽ thay đổi hoàn toàn cái trật tự tĩnh lặng của dinh thự này.
Sau khi bóng lưng lôi thôi của Shinji khuất dần sau hành lang dẫn đến phòng tắm, Rei đứng yên tại chỗ thêm vài giây.
Ban đầu cô ấy định quay lại dỗ dành cô em gái Kianna đang xù lông nhím nhưng một thứ gì đó nằm lạc lõng trên sàn nhà đã bóp nghẹt mọi suy nghĩ của cô ấy.
Đó là đôi dép xỏ ngón mà Shinji đã quăng đi.
Nó nằm chỏng chơ, rách nát và thảm hại đến mức nếu xuất hiện ở một bãi rác thì lũ chuột có lẽ cũng chẳng thèm để ý.
Ít nhất đối với 99,99% dân số thế giới không biết gì về thời trang thì nó là một mớ rác rưởi bằng cao su và vải bố.
Nhưng Rei nhíu mày rất nhẹ. Bản năng của một giám đốc thiết kế hàng đầu, người có đôi mắt được ví như kính hiển vi trong ngành thời trang đã đột ngột kích hoạt.
“Khoan đã…”
Cô ấy bước lại gần hơn mà cúi xuống một chút. Ánh mắt tím nhạt lướt qua từng chi tiết như đường may thủ công giấu kín, chất liệu cao su đặc biệt có độ đàn hồi vĩnh cửu và quan trọng nhất là phần logo mờ đến mức gần như bị mài mòn hoàn toàn bởi bụi đất ga tàu.
Rei sững lại. Trái tim cô ấy lỡ một nhịp rồi đập nhanh hơn như vừa phát hiện ra một cổ vật bị lãng quên.
“…Không thể nào. Chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.”
Cô ấy đưa tay lên dụi mắt rồi cúi thấp hơn nữa gần như chạm mũi vào món đồ phế thải kia. Lần này cô ấy nhìn kỹ hơn, cẩn thận hơn. Và rồi một luồng điện chạy dọc sống lưng Rei.
Đúng thật. Không thể nhầm được. Cái họa tiết chìm siêu nhỏ ẩn dưới lớp bụi kia… đôi dép xỏ ngón rách nát này chính là bản kỷ niệm 100 năm của hãng Enma mà.
Trong thế giới thời trang, Enma không phải là một cái tên để người ta khoe mẽ trên Instagram.
Đó là một thương hiệu vô hình nhưng quyền lực nhất thế giới. Họ không quảng cáo, không bán đại trà thậm chí không có cửa hàng mặt phố. Sản phẩm của Enma chỉ dành cho những người “được chọn” từ giới tinh hoa của tinh hoa, những người nắm giữ vận mệnh của các quốc gia.
Rei nhớ rất rõ cô ấy từng phải bay sang Milan, trải qua ba vòng kiểm tra an ninh gắt gao chỉ để nhìn thấy tận mắt mẫu trưng bày này trong một buổi triển lãm khép kín.
Đôi dép đó không có giá bán. Nó là món quà tri ân chỉ được trao tặng cho những vị khách đứng đầu danh sách quyền lực toàn cầu.
Rei nuốt khan một cái. Đầu óc cô ấy bắt đầu quay cuồng. Một mảnh ghép vừa được lắp vào kéo theo hàng loạt hình ảnh khác hiện lên như một cuốn phim quay chậm. Cô ấy nhớ lại bộ quần áo mà Shinji đã mặc.
Áo phông đen cổ tròn sờn cũ. Quần short bạc màu túi hộp. Thoạt nhìn thì chẳng khác gì đồ mua ở chợ đồ cũ. Nhưng giờ đây khi bộ lọc Enma đã được áp vào, Rei nhận ra cái logo mờ nhạt trên ngực áo và túi quần.
“Bộ quần áo đó… cũng thuộc Enma… là bộ sưu tập mùa hè giới hạn hai năm trước ư…”
Rei lẩm bẩm với giọng run run. Đó là phiên bản chỉ sản xuất chưa đầy 100 bộ trên toàn thế giới. Không thể mua được bằng tiền trừ khi bạn có một vị thế mà tiền bạc chỉ là những con số vô nghĩa.
Và giờ đây những món đồ “khủng khiếp” đó đang nằm trên người một tên vệ sĩ trông như kẻ tị nạn, chân dính đầy bùn đất, miệng lưỡi thì độc địa đến mức làm tiểu thư nhà Kaslana khóc ròng.
Rei cảm thấy thái dương mình hơi đau nhói. Một cơn tăng huyết áp nhẹ đang chực chờ bùng phát.
“…Mình không nhìn nhầm chứ? Cái tên nhóc đó… thực sự là ai vậy?”
Nếu Shinji biết Rei đang trải qua một cơn sang chấn tâm lý về thời trang như vậy, cậu chắc chắn sẽ chỉ đứng đơ ra vài giây mà gãi gãi đầu rồi thốt lên một câu cực kỳ khó ưa.
“Ờ thì… cái đó là quà của một ông già người Nga tặng. Lão bảo bộ đồ này mặc mát và thấm mồ hôi tốt nên em lấy dùng thôi. Có gì lạ lắm sao?”
Sự thật đúng là như thế. Bộ đồ đó là quà của một trùm doanh nhân Nga, người mà Shinji từng vô tình cứu mạng trong một vụ ám sát bằng súng bắn tỉa ở khoảng cách 2km. Lúc nhận quà, Shinji còn cau mày chê ỏng chê eo.
“Ông keo kiệt thật đấy. Cho gì mà toàn đồ mùa hè ngắn cũn thế này. Tôi ghét lạnh lắm nhé, ít nhất cũng phải cho tôi vài bộ áo lông thú hay áo khoác dày chứ?”
Nếu Rei mà nghe được lời phàn nàn đó, có lẽ cô ấy sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ vì sốc.
“Kianna.”
Rei quay lại, giọng cô ấy lúc này đã trầm xuống mang theo một sự nghiêm túc hiếm thấy khiến bầu không khí trong phòng khách bỗng chốc cô đọng lại.
Kianna đang ngồi co chân trên chiếc sofa còn lại của mình với hai tay ôm lấy đầu gối, mặt quay đi chỗ khác với cái mỏ chu ra đầy bất mãn.
“Gì nữa đây chị Rei… Chị định bảo em đi xin lỗi cái tên dép tông đó sao? Không đời nào đâu!”
Rei ngồi xuống cạnh Kianna và nói với giọng dịu dàng nhưng kiên quyết.
“Chị nghĩ… chúng ta nhất định phải giữ Shinji lại bằng mọi giá.”
Kianna quay phắt đầu lại với đôi mắt mở to như hai quả cầu pha lê.
“Hả?! Chị Rei, chị nói gì vậy? Chị bị hắn bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi à? Tuyệt đối không được! Hắn làm bẩn nhà em, làm em xấu hổ, em không cần loại vệ sĩ đầu đường xó chợ như thế!”
Rei không hề dao động trước cơn bão cảm xúc của Kianna. Cô ấy chậm rãi đưa ra ba lý do, từng câu chữ đều nặng tựa ngàn cân.
“Thứ nhất là thêm một người thì ngôi nhà này sẽ náo nhiệt hơn. Em luôn than phiền là biệt thự quá rộng và lạnh lẽo mà đúng không?”
“Em không cần cái loại náo nhiệt phiền phức này!”
Kianna phản pháo mà vẫy tay xua đuổi.
“Thứ hai.”
Rei tiếp tục mà phớt lờ lời phản kháng.
“Cậu ta chỉ nhìn em một cái đã chẩn đoán chính xác vấn đề sức khỏe mà em đã phải chịu đựng suốt gần một năm qua. Em đã quên rồi sao?”
Kianna bỗng khựng lại, đôi môi hơi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.
“…Chỉ là… trùng hợp thôi! Chắc hắn đoán mò trúng thôi mà!”
“Vậy có bao nhiêu bác sĩ hàng đầu thế giới đã đến đây khám cho em rồi? Họ đã có ai chữa khỏi hẳn cho em chưa? Có ai dám khẳng định chắc chắn về triệu chứng của em ngay lập tức như cậu ta không?”
Kianna cúi đầu với giọng nhỏ hẳn đi.
“…Không hề có ai ạ. Họ toàn nói mấy thứ thuật ngữ chuyên môn rắc rối rồi kê đơn thuốc vô thưởng vô phạt mà thôi.”
Rei nhìn thẳng vào mắt Kianna, ánh mắt cô ấy sâu thẳm khi nói lên điều cuối cùng.
“Thứ ba.”
“Cậu ta là người do chính bố em mời đến. Chị biết ngài Sieg chưa bao giờ chọn sai người mà.”
“Bố em cũng có lúc nhìn lầm người chứ bộ!”
Rei mỉm cười nhẹ mà lắc đầu, giọng cô ấy mang theo chút hoài niệm.
“Có thể. Nhưng em quên chuyện lần trước rồi sao? Lần em bị bắt cóc ở trung tâm thương mại ấy.”
Kianna sững người. Đó là vết sẹo tâm lý lớn nhất của cô ấy. Rei tiếp tục nói với giọng đầy sức nặng.
“Nếu khi đó có một người như Shinji ở cạnh, một người có thể nhìn thấu mọi thứ và hành động bất chấp quy tắc thì biết đâu em đã không phải chịu khổ như vậy. Chị muốn thử đặt niềm tin vào cậu ta một lần.”
Rei đưa tay ra xoa nhẹ mái tóc trắng của Kianna.
“Lần này nghe lời chị đi, được không cô nàng bướng bỉnh?”
Kianna im lặng một hồi lâu. Cô ấy bĩu môi đành phải lẩm bẩm một cách miễn cưỡng.
“C…Chỉ một chút thôi đó. Chị Rei mà thấy hắn quá trớn là phải đuổi đi ngay đấy!”
“Ừ, chị hứa.”
Rei mỉm cười rạng rỡ giơ tay lên thề thốt.
Ở phía bên kia Blonya vẫn khoanh tay trước ngực cùng ánh mắt xám bạc lấp lánh vẻ thích thú hiếm thấy.
“Blonya cảm thấy kịch bản này rất thú vị. Chỉ số bất ngờ của đối tượng Shinji đang tăng vọt rồi đây.”
Kianna quay sang lườm Blonya mà xỉa xói.
“Có gì mà thú vị chứ cái đồ ngực bự này!”
“Có người đã khiến “Nữ hoàng Kaslana” phải bẽ mặt đến mức bỏ chạy lên lầu đó thôi.”
Blonya nói bằng giọng bình thản như đang đọc báo cáo.
“Đó là một sự kiện có xác suất cực thấp đáng để lưu vào hồ sơ mà.”
“Blonya! Đồ ngực bự phản bội! Cậu đứng về phe ai vậy hả?!”
Blonya nghiêng đầu với khóe môi hơi nhếch lên.
“Blonya chỉ đứng về phe sự thật khách quan mà thôi.”
Hai cô nàng tiểu thư lại bắt đầu màn đấu khẩu quen thuộc khiến không khí căng thẳng ban nãy tan biến hoàn toàn.
Chisa đứng xem từ nãy đến giờ với vẻ mặt sáng rực rỡ, cô nàng vỗ tay cái bộp.
“Ôi trời ơi, vui ghê chưa kìa~ Ở đây đúng là khác hẳn mấy tiểu thư kiêu kỳ, khó gần trong mấy bộ phim truyền hình nhỉ Kina?”
Kina gật đầu một cách nghiêm túc mà trả lời thẳng thắn.
“Ít nhất… họ cũng rất thật thà với cảm xúc của mình. Không giả tạo chút nào nhỉ.”
Shiori ôm chặt cây guitar mà khẽ thì thầm với bản thân.
“E-em thấy… chắc sau này cuộc sống vệ sĩ sẽ ồn ào lắm đây… liệu mình có chịu nổi nhiệt không nhỉ…”
Chisa vỗ vai Shiori đầy phấn khởi.
“Yên tâm đi Shiori! Có ồn thì mới có vui chứ! Chị bắt đầu thấy yêu cái công việc này rồi đấy!”
Blonya liếc sang ba cô gái đi cùng Shinji mà khẽ gật đầu.
“Blonya đồng ý. Có vẻ như từ giờ trở đi, từ điển của chúng ta sẽ không còn từ buồn chán nữa.”
Kianna hừ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác mà cố gắng giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng.
“…Tớ vẫn thấy ghét tên đó. Chờ xem, lát nữa hắn ra đây mà vẫn cái bộ dạng đó là tớ sẽ cho hắn biết tay...”
Nhưng trong thâm tâm Kianna, một cảm giác kỳ lạ đã bắt đầu nhen nhóm. Một sự tò mò không tên về kẻ vừa sỉ nhục mình nhưng lại có thể mặc trên người bộ đồ xa xỉ nhất thế giới như một bộ đồ ngủ rẻ tiền.
Trong lúc đó tại một phòng tắm lộng lẫy như cung điện.
Shinji đang thong thả dội nước ấm lên người. Cậu hoàn toàn không biết rằng bộ quần áo rách nát của mình vừa khiến một chuyên gia thời trang hàng đầu phải nghi ngờ lại toàn bộ nhân sinh quan của cô ấy.
0 Bình luận