Vol 01: Cô đúng là vị tiểu thư rắc rối mà
Chương 01: Lý do để tôi trở thành vệ sĩ
0 Bình luận - Độ dài: 4,652 từ - Cập nhật:
Đầu tháng Chín.
Mùa thu đã gõ cửa trên những tờ lịch treo tường nhưng New York rõ ràng là một nơi cứng đầu không chịu hiểu chuyện.
Thành phố này vẫn đang bị bủa vây bởi cái nóng tàn dư của cuối hè, một thứ nhiệt độ không cháy bỏng rực rỡ như tháng Bảy mà lại âm ỉ, đặc quánh biến cả Manhattan thành một tấm chăn ướt khổng lồ, hầm hập và nặng nề.
Mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác nhớp nháp của hơi nước khiến lồng ngực con người ta như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình.
Ga Canal Street đông nghẹt người.
Đó không phải là cái đông đúc có trật tự, thâm trầm như ga Shinjuku ở Tokyo. Đây là một sự hỗn loạn thuần túy, một nồi lẩu thập cẩm mang đậm phong vị New York.
Tiếng bánh xe vali nghiến trên nền gạch bong tróc tạo ra những âm thanh chói tai hòa lẫn với tiếng cãi vã bằng đủ thứ ngôn ngữ từ khắp nơi trên thế giới.
Người thì đeo balô to gần bằng nửa thân mình, kẻ khệ nệ ôm những thùng carton dán băng keo nham nhở, kẻ lại xách những túi vải sờn cũ chứa đựng cả gia tài của một kẻ nhập cư.
Mùi mồ hôi nồng nặc trộn lẫn với mùi kim loại nóng ran từ đường ray, mùi cà phê rẻ tiền đã nguội ngắt và cả mùi khói thuốc lá phảng phất từ lối thoát hiểm.
Tất cả bốc lên trong không gian kín mít của phòng chờ tàu điện ngầm mà nén lại như hơi nước trong một chiếc nồi áp suất khổng lồ chỉ chực chờ nổ tung.
Ai nấy đều trông nhớp nháp, áo dính lưng, tóc bết mồ hôi. Gương mặt nhiều người cau có, bồn chồn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bảng điện tử treo trên cao với ánh mắt đầy thù địch như thể chỉ cần trễ thêm một phút nữa là họ sẽ nổi điên.
Đây là thời điểm bắt đầu học kỳ mới.
Sinh viên cao trung, đại học từ khắp nơi đổ về thành phố cùng cha mẹ. Có người mắt sáng lấp lánh vì háo hức, có người cố tỏ ra bình tĩnh nhưng bàn tay nắm quai vali siết chặt đến trắng bệch. Một thứ cảm xúc rất đặc trưng: vừa lo lắng, vừa phấn khích, vừa sợ hãi, vừa mong chờ
Nhưng giữa cái khung cảnh náo loạn và bồn chồn ấy, có một sự tồn tại hoàn toàn nằm ngoài quy luật.
Kudo Shinji hiện ra như một sự sỉ nhục đối với khái niệm khẩn trương.
Cậu ta đang ngồi dài người trên chiếc ghế kim loại đã tróc sơn, tư thế uể oải đến mức trông như một bộ xương không có dây chằng bị ném đại vào đây bởi một thế lực miễn cưỡng nào đó.
Đôi dép tông gác chéo ra phía trước, gót dép lạch bạch gõ xuống nền gạch theo một nhịp điệu lười biếng. Chiếc quần đùi bạc màu và cái áo phông đen trơn không logo khiến Shinji trông lạc quẻ hoàn toàn.
Giữa một rừng tân sinh viên ăn mặc chỉn chu, tay xách nách mang sách vở và kỳ vọng. Shinji trông giống một gã lười biếng vừa bước ra từ một kỳ nghỉ hè bất tận mà quên mất đường về nhà.
Trong tay Shinji là một cuốn sách dày với bìa đã cũ. Đó là một cuốn sách thần thoại cổ được in bằng thứ chữ Latin của một quốc gia nào đó mà cậu cũng chẳng buồn nhớ tên.
Ban đầu cậu ta cầm nó để đọc giết thời gian nhưng chỉ sau mười phút, cậu ta đã từ bỏ việc đọc và chuyển sang dùng nó để… quạt mát cho chính mình.
“Nóng chết đi được… Nè, mấy cậu không thấy chỗ này giống cái phòng xông hơi công cộng rẻ tiền à?”
Shinji lẩm bẩm với giọng kéo dài đầy chán chường, đôi mắt liếc qua những đám hơi người đang bốc lên.
Bên cạnh cậu, sự hiện diện của ba cô gái tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Họ ngồi sát nhau, xung quanh là đống hành lý được sắp xếp gọn gàng nhưng đầy đặn. Đây là dấu hiệu của một chuyến đi dài hạn chứ không phải dạo chơi.
Nishikigi Chisa ngồi nghiêng người, hai tay chống ra sau ghế đầy thư thái. Cô nàng giống như một thực thể miễn nhiễm với thời tiết. Dưới cái nóng 35 độ C của hầm tàu, khuôn mặt cô ấy vẫn rạng rỡ, mái tóc vàng ngắn buộc gọn không hề có dấu hiệu bết dính.
Chisa nở một nụ cười ranh mãnh, nheo mắt nhìn Shinji.
“Nè nè, em than ít thôi được không? Chính em là người gật đầu cái rụp đồng ý cho tụi này sang đây làm vệ sĩ cho tiểu thư nhà Kaslana đó nhé.”
Shinji khựng tay quạt mà liếc sang Chisa bằng nửa con mắt. Ánh mắt cậu ta dừng lại ở sự năng động thái quá của cô nàng rồi lại thở hắt ra.
“Ừ thì… em đâu có ngờ New York đầu thu mà vẫn nóng kiểu này đâu. Em tưởng sẽ mát mẻ, gió thu lãng mạn, lá vàng rơi trên đại lộ như trong mấy cái phim chiếu rạp chứ.”
“Lãng mạn cái đầu em ấy.”
Chisa bật cười mà huých nhẹ vào vai cậu.
“Em tưởng mình là nam chính phim tình cảm à? Tỉnh mộng đi, quý ngài học sinh Top 1 toàn quốc.”
Ở phía bên kia, Kina ngồi thẳng lưng như một cây thước kẻ. Mái tóc đen dài của cô ấy chảy xuống đôi vai vuông vức, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Ánh mắt sắc sảo không ngừng quét qua đám đông, phân tích từng kẽ hở rủi ro.
Dù mặc thường phục giản dị, khí chất của Kina vẫn tạo ra một khoảng cách vô hình khiến những gã đàn ông thô kệch xung quanh vô thức tránh né.
Cô nàng hơi nhíu mày, ánh mắt chuyển từ Shinji sang cô gái tóc hồng đang co rúm lại bên cạnh.
“À mà này… tớ vẫn thắc mắc từ lúc đầu rồi.”
Kina lên tiếng, giọng đều đều nhưng mang theo sức nặng của sự tra hỏi.
“Nếu chỉ là nhiệm vụ vệ sĩ cho tiểu thư nhà Kaslana, ba người tụi mình là quá đủ rồi mà. Sao cậu lại kéo cả Shiori đi theo vậy? Đây đâu phải chuyến du lịch.”
Shiori giật mình như bị điện giật mà hai vai co rúm lại, hai tay ôm chặt quai balô như thể nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển người.
Đôi mắt thấp thỏm dưới lớp tóc mái màu hồng liên tục liếc quanh nhìn đâu cũng thấy quái vật.
Với một người mắc hội chứng lo âu xã hội nặng như Shiori, cái ga tàu này không phải phòng xông hơi mà là một đấu trường La Mã nơi cô ấy là kẻ bị hiến tế.
“H… hể!? Tớ… tớ cũng thấy hơi kỳ mà… Tớ đâu có biết đánh nhau như các cậu đâu…”
Shiori lí nhí, đầu gần như chui tọt vào cổ áo.
Kina không dừng lại, cô ấy xoáy sâu vào vấn đề thực tế hơn.
“Hơn nữa, đây là năm cuối cao trung của cả 2 cậu. Thời điểm nước rút để vào đại học. Cậu đang đứng đầu toàn quốc, danh tiếng lẫy lừng ở Nhật. Bỏ học ngang xương để sang Mỹ du học không chính thức thế này… không phải quá mạo hiểm sao? Cậu định vứt bỏ tương lai chỉ vì một nhiệm vụ ngắn hạn à?”
Shinji dừng hẳn việc quạt. Cậu ta gập cuốn sách lại mà đặt nó lên đùi rồi ngả người ra sau rồi khoanh tay sau gáy. Nụ cười lười biếng nhưng mang theo sự ngông nghênh thường trực lại xuất hiện trên môi.
Cậu ta liếc nhìn Shiori, người đang run lên bần bật rồi lại nhìn Kina.
“À… chuyện đó hả. Thật ra không phức tạp như cậu nghĩ đâu, Kina.”
Shinji nhếch môi, nụ cười lười biếng nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối hiện rõ. Giọng Shinji thản nhiên như thể đang bàn về việc mua một ổ bánh mì.
“Cậu biết đấy, tớ với Shiori… nói thẳng ra là đều ghét đi học. Cái hệ thống giáo dục gò bó đó chẳng mang lại cho tớ thêm chút kiến thức nào. Còn với Shiori, nó là một chuỗi những ngày hành xác tâm lý.”
“Hả!?”
Shiori bật thốt lên suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
“K… không phải ‘đều’ đâu nhé! Tớ chỉ là… tớ chỉ là sợ đám đông, sợ thầy cô hỏi bài, sợ bạn bè nhìn, sợ… tớ chỉ hơi sợ một chút thôi mà!”
“Ừ thì sợ, ghét, muốn trốn tránh, muốn biến mất khỏi cái lớp học ngột ngạt đó… đại loại vậy. Kết quả cuối cùng giống nhau cả mà, đúng không? Chúng ta đều muốn tìm một cái cớ để rời đi.”
Kina chớp mắt dường như vẫn chưa tiêu hóa hết cái logic buông thả này.
“Cậu nói vậy mà không thấy có vấn đề gì à? Cậu là thiên tài đó, Shinji. Thầy cô và nhà trường kỳ vọng vào cậu.”
“Kỳ vọng là việc của họ, còn thực hiện hay không là việc của tớ.”
Shinji đáp gọn lỏn, ánh mắt cậu ta lóe lên một tia sắc sảo bên dưới vẻ uể oải.
“Nên tụi tớ đã âm thầm viết giấy xin sang Mỹ du học một thời gian. Một dạng trao đổi học sinh tự phong.”
Chisa đang cười bỗng trợn tròn mắt suýt nữa thì sặc nước bọt.
“Ể? Âm thầm là sao? Là… tự viết, tự đóng dấu, tự nộp lên văn phòng hiệu trưởng luôn á? Em không đùa đấy chứ hả?”
“Ừ.”
Shinji gật đầu tỉnh bơ, tay lại cầm cuốn sách lên phẩy phẩy.
“Ở bên này quậy phá một thời gian, đến gần lúc tốt nghiệp thì bay về thi lấy cái bằng cho có lệ. Dù sao thì…”
Cậu ta nghiêng đầu với khóe môi cong lên một nụ cười ngạo nghễ, một sự tự tin tuyệt đối mà chỉ những kẻ đứng trên đỉnh cao mới có quyền sở hữu.
“…Hiệu trưởng dù có tức đến nổ phổi cũng phải ký thôi. Vì cái ghế của ông ta dựa vào các mối quan hệ của tớ mà. Ông ta không có quyền lựa chọn.”
Kina đưa tay lên trán, một cảm giác bất lực quen thuộc dâng lên. Chisa thì thở dài rõ to nhưng trong mắt lại lấp lánh sự thán phục không giấu giếm.
“Em đúng là… ác ma đội lốt học sinh mà. Tùy hứng đến mức chị cũng phải bái phục luôn.”
Kina quay sang nhìn Shiori, giọng dịu xuống nhưng vẫn đầy lo lắng.
“Vậy còn cậu? Shiori, cậu đồng ý thật sao? Sang Mỹ là một thử thách cực lớn với một người sợ giao tiếp như cậu đấy.”
Shiori cúi gằm mặt, hai ngón tay xoắn xít vào nhau như muốn thắt nút.
“Tớ… tớ cũng sợ lắm chứ. Cảm giác như sắp chết đến nơi rồi ấy… Nhưng Shinji nói sẽ kèm tớ học. Cậu ấy bảo kiến thức đại học Mỹ cũng chỉ là trò trẻ con với cậu ấy thôi. Với lại… đổi môi trường, đến một nơi không ai biết mình là ai… có khi tớ sẽ sống dễ thở hơn một chút.”
Shinji nghe vậy thì bật cười khẽ, âm thanh trầm thấp tan vào trong tiếng ồn của ga tàu.
“Thấy chưa? Tớ đâu có mang cậu ấy theo làm vật trang trí. Tớ kiêm luôn chức gia sư cá nhân cao cấp đó nhé. Trả lương bằng cách nấu cơm cho tớ mỗi ngày là được.”
Kina thở ra một hơi dài dường như đã chấp nhận sự thật rằng cô ấy đang đi cùng một kẻ điên và một cô nàng nhút nhát nhất thế gian này.
“Thật tình… tớ không biết nên trách sự liều lĩnh của cậu hay nên khâm phục cái khả năng thao túng người khác của cậu nữa, Shinji.”
Chisa vươn vai, giơ hai tay lên cao như thể đang đón nhận luồng không khí mới.
“Thôi thì… phóng lao phải theo lao. Đã sang đến đây rồi thì cứ tận hưởng thôi! Với lại...”
Cô nàng quay sang nháy mắt với Shinji.
“Có em ở đây, chắc chắn New York này sẽ không yên ổn đâu nhỉ?”
Shinji nhún vai mà cầm lại cuốn sách. Cậu ta liếc nhìn bảng điện tử phía xa, nơi dòng chữ đỏ đang nhấp nháy thông báo chuyến tàu số 6 sắp vào ga.
“Ừ, ít nhất thì em sẽ đảm bảo một điều cho chuyến hành trình này.”
“Hể? Điều gì cơ?” Shiori ngơ ngác hỏi nhỏ.
Shinji đứng dậy, phủi phủi cái quần đùi bạc màu. Cậu ta đứng đó, giữa cái nóng hầm hập và đám đông nhếch nhác nhưng khí chất lại sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Đôi mắt cậu ta nhìn về phía đường hầm tối đen nơi ánh đèn tàu đang lờ mờ hiện ra, một nụ cười đầy ẩn ý hiện rõ trên khuôn mặt điển trai.
“Cuộc sống của tụi mình ở Mỹ… chắc chắn sẽ không bình thường đâu. Có lẽ tụi mình sẽ làm rung chuyển cái thành phố này trước khi kịp nhận bằng tốt nghiệp đấy.”
Shinji ngồi xuống rồi tiếp tục lẩm bẩm với giọng nói kéo dài ra đầy vẻ uể oải đặc trưng.
Cậu ta đưa tay lên gãi đầu khiến mái tóc rối tung lên vì tĩnh điện.
“Nếu không phải tình thế bất đắc dĩ thì có nằm mơ tớ cũng chẳng bao giờ đi làm vệ sĩ cho ai đâu. Nghe cái danh xưng thôi đã thấy một bầu trời phiền phức rồi.”
Kudo Shinji là một kẻ vốn dĩ coi sự tự do là lẽ sống, kẻ luôn đứng trên đỉnh cao của sự ngông cuồng và giờ đây lại đang ngồi đây chuẩn bị dấn thân vào một công việc đòi hỏi sự gò bó và phục tùng. Đó quả là một nghịch lý nực cười.
Chisa ngồi ngay bên cạnh với nụ cười vẫn tươi tắn như thường lệ. Cô ấy đưa tay lên quạt quạt trước mặt cố gắng xua đi cái không khí nóng hầm hập đang bủa vây.
“Nè nè, em nói vậy nghe buồn cười ghê á. Vệ sĩ cao cấp cho một đại gia tộc đó nha, không phải ai muốn cũng được mời đâu nhé. Coi như là trải nghiệm thực tế để làm giàu vốn sống đi!”
“Ừ thì trải nghiệm.”
Shinji nhún vai khiến cuốn sách thần thoại trên đùi cậu khẽ rung rinh.
“Nhưng mà em vẫn thấy tò mò ghê gớm. Không biết cái cô gái ‘may mắn’ hay là ‘xui xẻo’ đó là ai nhỉ? Tiểu thư nhà Kaslana à… Chỉ nghe cái tên quý tộc kiểu đó thôi là em đã ngửi thấy mùi rắc rối nồng nặc rồi. Chắc chắn là một cô nàng kiêu kỳ, khó chiều và thích hành hạ người khác.”
Kina vẫn ngồi thẳng lưng một cách mẫu mực trên chiếc ghế kim loại cứng nhắc khẽ liếc sang cậu ta bằng ánh mắt nghiêm túc vốn có.
Đôi mắt của cô ấy không hề lay chuyển mà chứa đựng một sự thấu thị khiến người đối diện đôi khi phải chột dạ.
“Đã không muốn, cảm thấy phiền phức và nhìn thấy trước rắc rối… vậy tại sao cậu vẫn nhận lời, Shinji?”
Câu hỏi của Kina rơi xuống không gian gọn gàng, sắc bén và đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Nó không phải là một câu hỏi bâng quơ mà là một sự chất vấn đối với logic của kẻ luôn hành động theo sở thích như Shinji.
Shinji khựng lại một nhịp. Cuốn sách thần thoại cổ trên tay cậu ngừng hẳn việc quạt gió.
“…Hết cách thôi mà.”
Shinji thở ra một hơi dài với thanh âm trầm hẳn xuống.
“Tớ cũng không còn lựa chọn nào khác cả.”
Cả ba cô gái đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía cậu. Sự chuyển biến trong tông giọng của Shinji khiến họ linh cảm thấy một điều gì đó cực kỳ nghiêm trọng đang ẩn giấu phía sau chuyến đi New York này.
Shiori hơi nghiêng đầu, những lọn tóc hồng khẽ lay nhẹ theo chuyển động của cô ấy.
“Ể… ý cậu là sao? Không còn lựa chọn á…?”
Shinji im lặng trong vài giây dài đằng đẵng. Ánh mắt cậu ta nhìn về phía dòng người đang chen chúc phía xa ngoài sảnh chính.
“Kina, Chisa, Shiori.”
Cậu ta gọi tên từng người một, giọng nói mang một sức nặng uy nghiêm mà hiếm khi nào cậu thể hiện trước mặt họ.
“Thực ra thì… tớ đã tìm ra cách để thay thế trái tim nhân tạo cho chị Chisa rồi. Một giải pháp triệt để, không phải là trì hoãn hay sửa chữa tạm thời nữa.”
Không khí xung quanh như bị rút cạn oxy mà đông cứng lại ngay tức khắc.
Chisa mở to đôi mắt đỏ rực rỡ, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô nàng bỗng chốc cứng đờ. Cánh tay đang đưa lên quạt gió khựng lại giữa không trung.

“Hể…?”
Kina gần như đứng bật dậy khỏi ghế, đôi bàn tay cô ấy siết chặt lại thành nắm đấm với hơi thở trở nên dồn dập.
“Cậu nói cái gì cơ? Thay thế hoàn toàn? Chuyện đó là không thể đối với y học hiện nay!”
Shiori thì há hốc miệng, tay vô thức túm lấy quai ba lô chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
“K-Khoan đã… Shinji… chuyện này… cậu đang đùa để xua tan cái nóng đúng không?”
Shinji quay đầu lại mà nhìn thẳng vào mắt từng người. Ánh mắt cậu lúc này không còn một chút bóng dáng nào của kẻ lười biếng hay bông đùa. Nó sâu thẳm, kiên định và chứa đựng một sự quyết tâm lạnh lùng.
“Tớ không bao giờ mang sinh mạng của bạn bè ra để đùa cả.”
Một nhịp im lặng nặng nề trôi qua chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ ở đằng xa.
Rồi Chisa bật cười nhưng đó không phải là nụ cười hồn nhiên thường ngày.
Nó mang theo một sự run rẩy pha lẫn giữa kinh ngạc, hy vọng và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ về một điều quá tốt đẹp để có thể trở thành sự thật.
“Nè… em có biết mình đang tuyên bố điều gì không vậy? Trái tim nhân tạo của chị là công nghệ tối mật của tổ chức Ala, việc thay thế nó… đâu phải nói là làm được ngay đâu. Nó gắn liền với mạch máu, thần kinh với chính hơi thở của chị đấy…”
“Em biết chứ.”
Shinji đáp ngắn gọn cắt ngang lời cô ấy.
“Chính vì biết rõ nó khó khăn đến mức nào nên em mới nói là ‘hết cách’ đó.”
Kina siết chặt tay hơn, giọng cô ấy thấp xuống gần như là một tiếng thì thầm đầy rung động.
“Vậy… việc cậu hạ mình đi làm vệ sĩ cho tiểu thư nhà Kaslana… việc chúng ta sang Mỹ này có nghĩa là…”
“Là bước đi đầu tiên và cũng là quan trọng nhất trong việc cứu lấy chị Chisa.”
Shinji nói thẳng không một chút vòng vo.
“Gia tộc Kaslana nắm trong tay những thứ mà thế giới ngoài kia thậm chí còn chưa nghe danh. Công nghệ, tài nguyên và cả quyền hạn để thực hiện những thí nghiệm vượt qua ranh giới đạo đức. Nếu muốn chạm đến một ‘trái tim’ thực sự có thể hoạt động mà không cần bảo trì hoặc thậm chí là tái tạo lại một trái tim sinh học hoàn chỉnh cho chị… thì con đường duy nhất là thông qua họ mà thôi.”
Shiori nuốt khan một cái khiến cổ họng cô ấy đắng ngắt.
“V...Vậy là… cậu chấp nhận đánh đổi sự tự do của mình… làm vệ sĩ chỉ vì…”
“Ừ.”
Shinji gật đầu, ánh mắt cậu dịu lại khi nhìn thấy vẻ mặt của Shiori.
“Vì để cứu chị Chisa. Đó là cái giá rẻ nhất mà tớ có thể trả.”
Chisa từ từ cúi đầu xuống. Những lọn tóc vàng ngắn rủ xuống che khuất đi gương mặt cô nàng chỉ để lại cái nhìn thoáng qua về bờ môi đang mím chặt. Đôi vai cô ấy khẽ run lên không biết vì xúc động hay vì gánh nặng tội lỗi khi thấy người con trai này đã vì mình mà hy sinh sự kiêu hãnh.
“…Ngốc thật đó.”
Giọng cô ấy nhỏ đến mức suýt bị tiếng tàu điện nghiến trên đường ray át mất.
“Chỉ vì chị mà em phải chịu ủy khuất, phải cúi đầu trước những người quý tộc kiêu ngạo đó…”
Shinji nhếch môi cười nhẹ, một nụ cười mang chút tự giễu.
“Ủy khuất nhỏ thôi mà có gì đâu mà chị phải xoắn lên thế. Chỉ là đóng vai một kẻ đầy tớ trung thành một thời gian thôi mà. Coi như em đang đi đóng phim hành động đi.”
Kina không dễ bị thuyết phục như vậy. Cô ấy nhìn Shinji chằm chằm với ánh mắt như muốn xuyên thấu vào tận tầng sâu nhất của bộ não Shinji.
“Kế hoạch chi tiết của cậu là gì vậy Shinji?”
Shinji khẽ lắc đầu đưa ngón trỏ lên môi.
“Bí mật.”
“Hả?” Kina cau mày với vẻ bực dọc hiện rõ. “Cậu đang đùa đấy à? Chúng ta đang dấn thân vào hang cọp mà cậu lại bảo là bí mật hả?”
“Không đùa đâu nhé.”
Shinji đáp dứt khoát, ánh mắt rực lên một tia sáng nguy hiểm.
“Mọi người cứ việc thực hiện tốt vai trò đi theo tớ là được. Tin tưởng tớ và đừng thắc mắc quá nhiều về những gì tớ sẽ làm.”
Chisa ngẩng lên nhìn cậu, ánh mắt cô ấy lúc này chứa đầy những cảm xúc phức tạp như biết ơn, lo lắng và cả sự bất lực.
“Em lúc nào cũng vậy hết. Tự ý quyết định, tự ý gánh vác hết mọi thứ lên vai…”
Shinji không trả lời ngay. Cậu ta lại nhắm mắt lại mà tựa đầu ra sau chiếc ghế kim loại nóng bỏng. Trong tâm trí cậu những suy nghĩ mà không ai có thể nghe thấy đang cuộn trào như những cơn sóng ngầm.
Đúng vậy, cậu ta biết rất rõ. Bí mật thực sự để cứu Chisa không nằm ở bất kỳ cỗ máy nào của cả.
Công nghệ chỉ là cái vỏ bọc, là công cụ để cậu che mắt chính những người đồng đội của mình. Điều cốt lõi nằm ở chính bản thân Chisa.
Để tiếp nhận một nguồn năng lượng mới, để trái tim không bị đào thải Chisa phải mạnh lên. Một sự tiến hóa về cả thể chất lẫn linh hồn.
Trái tim mà Shinji muốn kiến tạo cho cô ấy không phải là một khối kim loại hay mô sinh học bình thường mà đó là một trái tim thực sự mà cậu sẽ phải dùng chính gen của mình để khiến trái tim Chisa được tạo ra một lần nữa.
Việc để cô ấy tham gia vào những nhiệm vụ nguy hiểm ở New York, việc đẩy cô ấy vào những tình huống ngặt nghèo khi đối đầu với những kẻ thù siêu việt chính là cách để cậu rèn luyện cô ấy.
Nếu Chisa biết được rằng sự đau khổ và nguy hiểm sắp tới là do chính Shinji cố tình sắp đặt để cô ấy mạnh lên… cô ấy sẽ mất đi ý chí chiến đấu tự thân.
Cô ấy sẽ dựa dẫm vào cậu và sự dựa dẫm đó sẽ là liều thuốc độc khiến quá trình cứu chữa thất bại.
Shinji thấu hiểu điều đó hơn ai hết. Sự tàn nhẫn của cậu hôm nay chính là sự cứu rỗi cho cô ấy vào ngày mai.
Và còn một bí mật thứ hai cũng là bí mật nặng nề nhất. Đó là về sức mạnh thật sự của Shinji. Một sức mạnh đủ sức bẻ gãy mọi quy luật vật lý, hủy diệt và kiến tạo lại cả một thế giới nếu cậu muốn. Chính vì sở hữu thứ sức mạnh phạm quy đó nên cậu càng không thể hành động một cách lộ liễu.
Chỉ cần một bước đi sai lầm rắc rối sẽ kéo đến và những người thân thiết với cậu nhất sẽ là những người đầu tiên bị nghiền nát trong vòng xoáy của mớ rắc rối này.
“Tin em đi.”
Shinji nói với thanh âm bình thản đến lạ lùng giữa cái nóng oi ả.
“Em sẽ không làm chuyện gì vô nghĩa đâu. Mọi thứ đều đã được tính toán cả rồi.”
Chisa nhìn cậu rất lâu rồi chậm rãi cô nàng nở một nụ cười.
“Ừm.” Cô ấy gật đầu mạnh một cái.
“Chị tin em mà. Dù em có làm gì, chị cũng sẽ ở bên cạnh em.”
Kina thở ra một hơi thật sâu khiến đôi vai cũng dần buông lỏng.
“Đúng là hết cách với cậu thật. Lần sau nếu có kế hoạch gì liên quan đến sinh mạng ít nhất hãy cho tớ một gợi ý trước nhé.”
Shiori thì lí nhí với gương mặt vẫn còn vương chút nước mắt vì xúc động.
“…Shinji… cảm ơn cậu… thật lòng cảm ơn cậu vì đã nghĩ cho chị Chisa như vậy…”
Shinji nhắm nghiền mắt lại. Trong cái nóng ngột ngạt của ga Canal Street, giữa dòng người đang hối hả chạy đua với thời gian Shinji đã âm thầm đặt những quân cờ đầu tiên lên bàn đấu định mệnh.
Chuyến tàu từ phía xa đang tiến vào ga khiến luồng gió mạnh thổi tung mái tóc của cả bốn người. Tiếng phanh rít lên chói tai báo hiệu khởi đầu của một cuộc hành trình đầy bão tố.
Dưới lớp vỏ bọc là một gã vệ sĩ tùy hứng, Shinji đang bắt đầu một ván cờ với định mệnh. Và phần thưởng cuối cùng không phải là tiền bạc, quyền lực hay sự vinh quang.
Mà là sinh mạng, là nụ cười và là tương lai của người con gái đang ở cạnh cậu. Đối với Shinji, chỉ bấy nhiêu đó là quá đủ để cậu làm những điều này rồi.
“Đi thôi nào.”
Shinji đứng dậy mà phủi bụi trên cuốn sách thần thoại.
“Tiểu thư nhà Kaslana đang đợi chúng ta đấy. Đừng để cô chủ tương lai của chúng ta phải chờ quá lâu nữa.”
Cậu bước đi trước, đôi dép tông lào phát ra tiếng lẹt bẹt trên sàn đá với dáng vẻ vẫn lười biếng nhưng bóng lưng thì vững chãi như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Ba cô gái còn lại cũng thong thả xách hành lý của mình lên mà bước thẳng về phía đoàn tàu đang tiến vào ga để lại sau lưng hơi nóng hầm hập và một tương lai đầy rẫy những sự kiện chấn động sắp sửa nổ ra tại trung tâm của thế giới.
0 Bình luận