Tập 01 : Thử Thách đầu tiên

Chương 02: Con nợ

Chương 02: Con nợ

Chào đón tôi sau cú rơi là một cái ôm nặng như chì.

Tôi chớp chớp đôi mắt nặng trĩu. Ánh sáng trắng lạnh từ những bóng đèn led trên trần nhà hắt thẳng vào mí mắt, khiến mọi thứ trước mặt trở nên rời rạc. Mọi thứ đều rất mơ hồ, rồi đần dần ổn định lại.

Có vẻ như tôi đã quay trở lại thế giới thực rồi.

Tôi thử cử động, nhưng cảm giác mệt mỏi đột ngột ập đến, buộc ý định đó phải dừng lại giữa chừng. Dường như, vào lúc này, tôi chỉ có thể dùng mắt và tai để cảm nhận sự tồn tại của thế giới xung quanh.

“Bệnh nhân giường F4, phòng 36 đã tỉnh lại.”

Gần như ngay lập tức sau thông báo ấy, một nhóm người mặc áo cánh màu trắng, đeo kính và khẩu trang vây quanh tôi. Họ nhanh chóng kiểm tra, chạm vào cơ thể tôi bằng những động tác dứt khoát và thuần thục.

Tuy có phần phản cảm trước cách làm việc thẳng thừng của các y bác sĩ thoáng lướt qua trong đầu tôi. Tuy nhiên, với tư cách là một kẻ hoàn toàn không có chuyên môn, tôi cũng chẳng có quyền lên tiếng trước những công việc liên quan trực tiếp đến sức khỏe của chính mình. Hoặc là do tôi chưa thể mở miệng để nêu ý kiến được.

Cảm giác như cơ thể tôi đã không cử động từ rất lâu rồi ý.

Vì sao tôi lại nghĩ vậy ư? Trực giác mách bảo tôi thế. Còn nếu thẳng thắn hơn thì… có lẽ tôi đang hoang tưởng. Dù sao thì cũng chỉ mới hơn một ngày kể từ khi tôi bị cưỡng ép thực hiện lời triệu gọi mà thôi.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của một nhân viên y tế đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức ấy.

“Không ngờ cậu ta lại tỉnh sau một năm cơ đấy.”

Một năm?

Cái quái gì vậy?

Rõ ràng mới chỉ nửa ngày kể từ khi tôi chìm vào giấc ngủ của lời triệu gọi. Thế mà khi mở mắt ra lần nữa, thời gian đã trôi qua… cả một năm trời?

Không.

Không, không, không.

Công việc của tôi.

Tiền nhà, tiền điện nước.

Và cả con chó của tôi nữa.

À, khoan đã. Tôi đã gửi nó về nhà bố mẹ rồi.

Nhưng dù vậy, đây hẳn phải là một sự nhầm lẫn nào đó. Chắc chắn là vậy. Không thể nào có chuyện như thế được. Đây không phải là thứ có thể đem ra làm trò đùa.

Nhưng nếu đây không phải là đùa thì sao?

Một cảm giác tuyệt vọng không sao diễn tả nổi dần nhấn chìm tôi. Tôi nằm bất động trên giường bệnh, mặc cho các y tá tiếp tục chăm sóc. Do các cơ quan trên cơ thể chưa thể hoạt động bình thường sau một năm nằm yên, tôi buộc phải duy trì sự sống bằng truyền dịch. Còn chuyện vệ sinh, rửa ráy.

Đó là sự xấu hổ lớn nhất mà tôi từng trải qua trong cả cuộc đời mình.

Nhưng rốt cuộc thì tôi vẫn chịu đựng được tất cả những điều tồi tệ ấy, kể cả việc nằm yên bất động, mặc cho quãng thời gian nhàm chán trôi qua trong vô nghĩa.

Ba ngày dài trôi qua như thể. Cuối cùng, khi tôi có thể nói chuyện và cử động được phần nào, tôi cũng được thưởng thức miếng cơm đầu tiên kể từ lúc bất tỉnh và cũng là từ khi buộc phải chấp nhận sự thật rằng mình đã sống như một người thực vật suốt một năm.

Trong quãng thời gian này, song song với quá trình phục hồi chức năng và tập đi lại, họ thường xuyên đến hỏi han, kiểm tra định kỳ. Cảm giác chẳng khác nào việc cẩn thận chấm công cho chính cơ thể mình, đảm bảo rằng không có bất kỳ biến chứng nào nảy sinh ngoài tầm kiểm soát.

Tất nhiên, với một người biết nghe lời như tôi thì việc phải lăn tăn mấy chuyện này để làm gì. Kể cả khi họ yêu cầu tôi thuật lại toàn bộ những gì đã trải qua trong lời triệu gọi đầu tiên, tôi cũng thành thật kể hết.

Trông họ có vẻ khá hài lòng. Dù vậy, vẫn có vài người lộ rõ sự nghi ngờ trước câu chuyện của tôi, đến mức tôi nhiều khi phải thề non hẹn biển như một thằng học sinh để đổi lấy chút lòng tin mong manh. Dù sao thì đám người này trông cũng đáng sợ thật, bặm trợn chẳng khác gì mấy thằng ăn cướp.

Ít nhất, các điều dưỡng ở đây đều xinh xắn, nói chuyện lại dễ nghe, nên tôi cũng đành chấp nhận được. Dù vậy, tôi vẫn không tránh khỏi không ít phiền phức trong mỗi lần trao đổi.

“Cậu hẳn đã rất mệt mỏi sau một năm bị kẹt trong Mộng Giới. Nhưng đây là vấn đề sống còn của quốc gia, và cả gia đình của cậu nữa. Thế giới đã thay đổi không phải theo hướng tốt đẹp, mà là xấu đi. Và những người được triệu gọi như cậu chính là chìa khóa để mở ra lối thoát cho tình cảnh hiện tại.”

Vâng, cảm ơn sếp vì đã coi em như một đấng cứu thế.

Chỉ tiếc là mấy thằng như em ở đây coi bộ cũng chẳng hiếm. Dù đứa nào đứa nấy đều trầm mặc, u uất như vừa mới bước ra từ cõi chết. Xem chừng, những thứ họ đã gặp trong Mộng Giới không phải là trải nghiệm dễ chịu đến mức có thể thản nhiên hồi phục chức năng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ là, vấn đề của tôi nằm ở sự gián đoạn.

Có cái gì đó trong câu chuyện của tôi đã bị đứt quãng. Một mảnh ghép nào đó mà mỗi lần nhắc đến, đám chuyên viên ở đây lại nổi cáu một cách khó hiểu. Nhưng suy cho cùng thì đó cũng chỉ là những phỏng đoán mơ hồ có cái đúng, có cái sai.

Hoặc tốt nhất đó chỉ là những thứ mà tôi hoang tưởng ra.

Thứ ghê tởm ấy đã phá nát một phần bệnh viện, khiến vài người thiệt mạng và hơn chục người khác bị thương. Chỉ riêng việc tiếp nhận và xử lý hậu quả cũng đủ làm bệnh viện rơi vào tình trạng quá tải suốt hai, ba ngày, cho đến khi mọi thứ tạm thời được ổn định nhờ những người triệu gọi có chuyên môn.

Bệnh nhân thì hoang mang thấy rõ, còn nhân viên y tế lại dửng dưng một cách đáng sợ, như thể chuyện quái vật phá bệnh viện là điều hiển nhiên. Điều đó khiến tôi không khỏi ái ngại về những thay đổi đang âm thầm diễn ra, về cuộc sống sau này, về con người, đất nước, và cả thế giới.

Mọi thứ đều tồi tệ. Và tôi biết chắc rằng mình sẽ không bao giờ quay lại được cuộc sống của ngày xưa nữa.

Đáng tiếc thật. Chỉ mong bố mẹ vẫn ổn. Dù thế nào đi nữa, sau khi xuất viện tôi nhất định phải về nhà thăm họ.

Hai tháng trôi qua nhanh chóng. Khi sức khỏe đã khá hơn và tôi có thể sinh hoạt gần như bình thường, nhân viên y tế hẹn tôi một buổi gặp cuối cùng để bàn về viện phí và vài thủ tục linh tinh khác.

“Vì hiện tại tình trạng của cậu đã ổn định nhất có thể, nên chúng ta cũng có thể thẳng thắn nói chuyện về khoản chi phí mà cậu cần thanh toán cho một năm ba tháng mười ngày vừa qua.”

Người nhân viên vừa nói vừa ghi thêm vài dòng lên tờ biên lai trong tay.

“Chắc hẳn số tiền không nhỏ.”

Tôi đùa cợt vài câu, cố nuốt trôi cảm giác khó chịu khi nhận ra mình sắp phải cõng trên lưng một khoản nợ từ trên trời rơi xuống.

“À, chuyện đó thì cậu không cần quá lo. Một phần viện phí của cậu đã được bảo hiểm chi trả. Dù vậy... con số cuối cùng vẫn khá lớn.”

Nói rồi, anh ta đưa cho tôi tờ giấy A4. Tôi bỏ qua toàn bộ những thuật ngữ chuyên môn, chỉ lướt qua từng khoản tiền được liệt kê chi chít đến hoa cả mắt cho đến nhìn vào dòng tổng cộng.

Một tỷ một trăm tám mươi triệu ba trăm sáu mươi nghìn đồng.

Tim tôi thực sự rỉ máu.

Một con số khổng lồ. Dù có tích góp bốn, năm năm, không ăn không uống thì may ra mới trả hết nổi.

Đó là trong trường hợp tôi vẫn còn công việc cũ.

“Tất nhiên, chúng tôi rất thông cảm với những trường hợp như cậu. Vì vậy, để giảm bớt áp lực tài chính, hiện tại bên tôi có một đề nghị.”

Như kẻ chết đuối vớ được cọng rơm, tôi suýt nữa đã mở miệng đồng ý ngay lập tức nhưng may mắn là kịp thời kìm lại ý định ngu ngốc ấy.

“Đề nghị gì vậy ạ?”

“Cái này không hẳn thuộc chuyên môn của tôi, nhưng nói ngắn gọn thì là thế này.”

Không hiểu vì sao, tôi bỗng có cảm giác rằng mình sẽ không thể nào từ chối lời đề nghị đó.

Người nhân viên bắt đầu thao thao bất tuyệt về tình hình nguy nan của đất nước và người dân. Về việc những cánh cổng xuất hiện ngày một nhiều hơn, gây thiệt hại nghiêm trọng cả về người lẫn của. Chính phủ đã thử qua không ít giải pháp, nhưng đám quái vật thì ngày càng mất kiểm soát, còn người triệu gọi lại cần quá nhiều thời gian huấn luyện trước khi có thể thực sự bước vào chiến tuyến.

Tôi vốn chẳng hề hứng thú với việc trở thành anh hùng cứu nhân độ thế hay một người lính nơi tuyến đầu.

Nhưng với khoản nợ từ trên trời rơi xuống này.

Tôi chỉ còn cách miễn cưỡng đồng ý gia nhập lực lượng quân đội trực thuộc chính phủ.

-0-0-0-0-

Nhân viên chính phủ đến gặp tôi để trao đổi thêm. Một người đàn ông đứng đắn, đẹp trai, tươm tất kiểu người nhìn qua chẳng khác gì mấy thằng đa cấp chuyên đi thuyết phục người ta giao nộp cả cuộc đời bằng nụ cười lịch thiệp.

Chúng tôi chào hỏi nhau rất thân thiện, đúng chuẩn phong cách của những người đại diện cho nhà nước.

“Hẳn nhân viên y tế đã có vài buổi tư vấn tâm lý với cậu rồi. Nhưng đây là quy trình bắt buộc, nên tôi sẽ hỏi nhanh thôi. Cậu không phiền chứ?”

“Dạ.”

Tôi gật đầu.

“Đầu tiên là về khởi mộng của cậu. Tôi đã đọc qua hồ sơ của cậu. Yên bình và đẹp đẽ đến lạ. Có thể nói cậu là người được trời chọn đấy. Dù cái giá phải trả là một năm bất tỉnh và một khoản nợ khổng lồ. Điều này có để lại ảnh hưởng tiêu cực nào với cậu không?”

Tôi lại gật đầu. Chẳng có gì để phủ nhận.

Về cơ bản, mọi chuyện cũng không có gì quá phức tạp chỉ thêm vài thủ tục bổ sung để hoàn tất hồ sơ, chủ yếu xoay quanh tôi và gia đình.

“Tôi rất tiếc khi cậu không thể sớm trở về nhà sau những gì đã trải qua. Nhưng thành thật mà nói, tôi vẫn khuyên cậu nên gia nhập quân đội trước, để chuẩn bị cho Thử Thách Đầu Tiên. Nó sẽ không giống khởi mộng yên bình của cậu đâu, mà là một cơn ác mộng đúng nghĩa.”

Tôi gãi đầu.

“Nếu xong hết thì em được về nhà, đúng không ạ?”

“Bất cứ điều gì cậu muốn.”

Lần đầu tiên sau chuỗi ngày tháng làm nô lệ tư bản, tôi trở thành một công dân có ích cho đất nước, khoác lên mình bộ quân phục đầy uy nghiêm được cấp phát theo lô.

Áo chít gấu tay dài, cổ áo cứng ngắc. Quần vải xanh lá cây đồng bộ. Đầu đội mũ. Trông cũng ra dáng một quân nhân, chỉ thiếu mỗi quân hàm là đủ bộ.

Tôi ngồi trên chiếc xe khách chở đầy những người giống hệt mình. Ai nấy đều mang vẻ nghiêm trọng, từng trải, như thể đã sớm chấp nhận số phận. Điều đó khiến một kẻ vốn ghét mọi phương tiện di chuyển bằng xe bốn bánh như tôi càng cảm thấy bụng dạ quặn thắt.

Chịu hết nổi rồi.

Đó là ý nghĩ duy nhất còn sót lại trong đầu tôi lúc này.

Tôi rút cái túi ni lông trong ba lô, rồi nôn toàn bộ bữa sáng vào trong. Hỗn hợp dịch dạ dày và những sợi bún chưa kịp tiêu hóa bốc lên mùi chua gắt. Mặt tôi nóng bừng, miệng đắng nghét. Người ngồi cạnh thì tỏ vẻ khó chịu ra mặt. Tôi chỉ biết cười trừ, lắp bắp xin lỗi cho qua tình huống khó xử.

Mong rằng chuyến đi này sẽ không quá dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!