Tập 01 : Thử Thách đầu tiên

Chương 01 : Lời triệu gọi

Chương 01 : Lời triệu gọi

Họ đưa tôi vào một căn phòng trắng tinh, nơi những con người khoác áo cánh dài quá gối đứng lặng lẽ xung quanh. Gương mặt họ bị che khuất sau khẩu trang và gọng kính, vô cảm đến mức khó phân biệt ai với ai.

Tôi bị sắp xếp nằm lên chiếc giường trắng lạnh lẽo, rồi tay chân lần lượt bị trói chặt vào bốn góc. Cảnh tượng ấy chẳng khác nào một hình thức tra tấn, khiến tôi không khỏi tự hỏi liệu những điều sắp xảy ra với mình có phải đau đớn lắm không.

Có lẽ cơ thể sẽ ghi nhớ, còn tâm trí thì không. Khi chất gây mê được bơm vào tĩnh mạch và dần phát huy tác dụng, ý thức của tôi mờ đi như con đường bị sương mờ phủ kín. Mọi thứ trước mắt tan rã thành những ảo ảnh chập chờn, cho đến khi tôi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại, tôi ngỡ mình vẫn đang mơ. Một giấc mơ minh mẫn nhưng cũng bồng bềnh đến lạ.

Dù vậy, tôi cũng không còn xa lạ với những thứ này nữa.

Ở lần đầu tiên trải qua hiện tượng này, tôi đã tưởng rằng mình chết rồi. Nhịp tim đập dồn dập, mạnh đến mức tưởng như sắp phá vỡ lồng ngực. Tôi nghĩ rằng chỉ vài giây nữa thôi, mình sẽ bật dậy và gào thét sau cơn ác mộng kinh hoàng. Giống như ngày nhỏ, khi còn quá nhiều vọng tưởng và nỗi sợ hãi để có thể bắt đầu bước đi trong thế giới này.

Nhưng cơ thể tôi đã không làm vậy. Tâm thức tôi cứ thế trôi dạt trên vùng biển dập dềnh và vô tận này rất lâu, trước khi tôi nhận ra rằng mình có thể cử động.

Sau nhiều lần nỗ lực, bắt đầu từ những cử chỉ nhỏ bé và đơn giản nhất, tôi dần thực hiện được những thao tác tinh vi hơn, đòi hỏi kỹ thuật và sự uyển chuyển cao. Rồi tôi có thể bơi hoặc bay gì đấy, giữa những mảng kiến tạo trống rỗng, u sầu này.

Nhưng tôi chưa kịp di chuyển được bao lâu thì đột ngột, có thứ gì đó kéo tuột tôi trở lại.

Khi tỉnh lại trên giường sau hai ngày ngủ li bì. Điện thoại chất đầy những cuộc gọi nhỡ từ đồng nghiệp và cấp trên, khi ấy tôi suýt chút nữa mất việc. Vì vậy tôi quyết định đến bệnh viện kiểm tra ngay.

Tôi không ngờ rằng, sau hai ngày thăm khám toàn diện, mình lại bị điều chuyển lên bệnh viện tuyến đầu và được hộ tống bởi vài người trông vô cùng khả nghi. Chỉ đến lúc đó, tôi mới được giải thích sơ bộ về tình trạng mà bản thân đang gặp phải.

Tình trạng này có một cái tên rất dài và khó nhớ. Nhưng nếu tóm gọn lại, nó được gọi là 'lời triệu gọi'. Căn nguyên của hiện tượng này, cho đến hiện tại, vẫn chưa thể giải thích rõ ràng, và có lẽ sẽ còn rất lâu nữa mới có được một câu trả lời thỏa đáng.

Hiện nay, trên thế giới đã ghi nhận rất nhiều trường hợp mắc phải 'lời triệu gọi'. Dấu hiệu ban đầu thường là mất ngủ kéo dài, sau đó đột ngột chìm vào một giấc ngủ sâu bất thường. Điều tệ hại nhất có thể xảy ra là: nếu người đó không thể tỉnh dậy, cơ thể họ sẽ bắt đầu phân rã, tan chảy thành một vũng bùn và trở thành cánh cổng để thứ mà họ nhìn thấy trong giấc mơ chui ra ngoài thế giới thực.

Đó là viễn cảnh tồi tệ nhất có thể xảy đến với tôi.

Tuy nhiên, tôi đã giải thích với họ rằng sau giấc ngủ dài hai ngày kia, tính đến thời điểm hiện tại đã là ba ngày hai đêm. Tôi hoàn toàn không hề cảm thấy buồn ngủ, cũng không xuất hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mình sắp rơi vào trạng thái ấy lần nữa.

Khi tôi hỏi ý kiến các chuyên gia, họ chỉ lắc đầu, ngán ngẩm thừa nhận rằng bản thân không thể đưa ra một giả thiết chính xác cho trường hợp của tôi.

Cuối cùng, họ cho tôi hai sự lựa chọn.

Một là cưỡng ép bản thân rơi vào giấc ngủ, để tiếp tục hoàn thành 'lời triệu gọi' còn dang dở.

Hai là trở về nhà, và sống trong nỗi sợ thường trực rằng mình có thể bất tỉnh và chìm vào giấc ngủ ấy bất cứ lúc nào.

Nghĩ đến cảnh bản thân đột ngột gục xuống trong lúc đang đi vệ sinh hay xem phim người lớn mà bị người khác bắt gặp, tôi thấy nhục đến mức không biết giấu mặt vào đâu cho hết.

Vì vậy, tôi chọn phương án đầu tiên.

Dù sao thì, chữa bệnh sớm vẫn tốt hơn là để nó ủ quá lâu.

Nhưng trước khi tiến hành, họ yêu cầu tôi ký vào một bản thỏa thuận miễn trừ mọi trách nhiệm pháp lý.

“Vậy tức là nếu em không tỉnh lại thì sẽ chết, đúng không?”

Tôi hỏi chuyên viên tâm lý.

“Về mặt kỹ thuật,” anh ta đáp, giọng bình thản, “đó là phương án phù hợp nhất với quyền bình đẳng của cậu.”

Câu trả lời ấy buồn cười theo một cách khó chịu. Bởi việc không tỉnh lại đồng nghĩa với việc tôi chắc chắn đã chầu ông bà. Tuy vậy, tôi vẫn ký tên mình vào bản thỏa thuận. Ít nhất vậy cũng đỡ rắc rối phần nào.

Tôi chỉ mong rằng cái gọi là ‘lời triệu gọi kia sẽ diễn ra suôn sẻ hơn lần trước, để tôi còn kịp quay trở về với cuộc sống nhàm chán nhưng an toàn mà tôi vẫn luôn xem là đáng mơ ước.

Sau đó, thì như ban đầu đã nói, tôi tiếp tục trôi lơ lửng cho đến khi bị kéo tuột xuống bởi lực hút khủng khiếp. Lần này thì tôi đang rơi tự do, qua những tầng vật chất huyền ảo chứa đầy ngôi sao lấp lánh giữa khoảng không tối tăm đầy huyền bí. Sau một hồi rơi tự do, tôi dần trông thấy những đám mây lơ lửng trên bầu bầu trời màu xanh.

Mọi thứ diễn ra chóng vánh đến mức não tôi, nếu nó tồn tại trong giấc mơ này, bắt đầu choáng váng như thể vừa mới bị bàn tay nào đó nhào nặn thành một cục. Khiến ruột gan tôi cứ nhộn nhạo đẩy chất dịch đắng ngắt lên tận cuống họng, tôi vội vàng lấy tay bụm miệng mình lại, ngăn cho mình mở miệng và kìm nén lại cơn buồn nôn chực chờ phọt ra ngoài.

Cầu nguyện mọi chuyện nhanh chóng kết thúc, tôi nhắm chặt mắt mình lại mà thành tâm chắp tay cầu lạy thần thánh tứ phương cho tai qua nạn khỏi. Dù bản thân chẳng có cúng kiếng cho bất cứ cái tôn giáo nào hết.

Rồi mọi thứ đột ngột kết thúc mà không có dấu hiệu báo trước.

Khi hé mắt ra nhìn xung quanh, cảnh tượng xung quanh khiến tôi sững sờ.

Đây là một ngôi làng. Và tôi đang đứng trên con đường màu trắng nhạt.

Toàn cảnh của 'lời triệu gọi' này khác xa những gì tôi từng hình dung. Mọi thứ yên bình đến lạ, nhưng cũng cô quạnh một cách đáng ngờ. Không một bóng người hay động vật, không một âm thanh của sự sống. Ý định đứng yên chờ đợi cho an toàn, vốn nhen nhóm lúc đầu, giờ đây bị tôi gạt bỏ không chút do dự.

Tôi rảo bước về phía trước trên con đường lát đá, lòng đầy lo âu rằng bất cứ lúc nào cũng có thứ gì đó sẽ bất ngờ lao ra, xé nát thân xác thành trăm ngàn mảnh, hoặc tệ hơn là tra tấn mình bằng những cách thức man rợ nhất. Rồi dùng cái cơ thể hóa thành bùn lỏng mà chui ra thế giới bên ngoài để gây loạn.

Nhưng không có gì xảy ra.

Dần dần, tinh thần tôi thả lỏng hơn, và tôi cũng cho phép bản thân chậm rãi ngắm nhìn khung cảnh bình lặng này.

Nó làm sống lại một điều gì đó trong tôi.

Đồng thời nó cũng làm tôi mất đi cái gì đó.

Băng qua những hàng rào bụi gai tua tủa như những mũi giáo nhọn hoắt, tôi lướt qua những ngôi nhà mái chéo đóng kín cửa nẻo, mang theo cảm giác bất an thường trực, liệu bên trong đó còn tồn tại sự sống, hay chỉ còn lại hơi thở của một cái chết im lặng đang chờ đợi. Tôi không dám nán lại quá lâu ở bất kỳ địa điểm nào trên đường đi, bởi có một thứ gì đó đang âm thầm kêu gọi tôi với mục đích mơ hồ, nhưng chắc chắn sẽ dẫn đến một sự kiện chẳng lành.

Nhưng rốt cuộc, điều gì đang chờ đợi tôi ở nơi này?

Liệu nó có phải là một thứ khủng khiếp?

Một con quái vật dị dạng, đáng kinh tởm, với những xúc tu dài ngoằn ngoèo, sẵn sàng nghiền nát ý chí của kẻ tội nghiệp dám mạo phạm chốn bình yên của nó?

Dù là gì đi nữa, những khả năng tồi tệ nhất luôn là thứ tôi nghĩ đến đầu tiên. Chính sự lo lắng ấy đã giúp tôi tránh được không ít bất hạnh trong cuộc sống.

Thế nhưng lúc này, thứ lo âu thái quá đó dường như chẳng còn giúp ích gì cho hoàn cảnh vốn đã không thể tệ hơn này.

Cho đến khi chạm tới rìa tận cùng của ngôi làng, nơi những căn nhà thưa dần rồi biến mất hẳn, trước mắt tôi hiện ra một ngọn đồi trải dài bất tận, phủ kín hoa loa kèn, hoa hồng, hoa linh lan, cẩm tú cầu, cùng vô số loài hoa đẹp đẽ khác mà tôi chưa biết tên. Nếu có ai hỏi thiên đường nằm ở đâu, thì có lẽ chính là nơi này. Cảnh tượng dường như không thể tồn tại trong thế giới hữu hình ngoài kia.

Tôi bước xuống những bậc cầu thang đá, bỏ lại ngôi làng phía sau, rồi chậm rãi đặt chân lên con đường được trải thảm bằng cỏ mềm. Dưới ánh sáng của hai mặt trời vô danh, đồi hoa tỏa ra một sức sống mãnh liệt.

Nếu những 'lời triệu gọi' mà tôi từng nghe kể thường gắn liền với sợ hãi, đau đớn, tội lỗi và cái chết, thì lời triệu gọi này lại mang một vẻ đáng yêu đến kỳ lạ đưa tôi đến một miền yên bình, nơi vẻ đẹp của muôn hoa đua sắc đưa hương sẽ lấn át mọi khái niệm về khổ đau.

Tại đây, mọi cảm giác lo âu, căng thẳng và bất an trong tôi đều bị đè nén xuống đến mức tôi ngỡ rằng mình có thể sống mãi ở nơi này, nếu không cần phải trả bất kỳ cái giá nào.

Chưa kịp tận hưởng cảm giác ấy bao lâu thì, từ phía xa, xuất hiện trong tầm mắt tôi, một công trình dần hiện ra giữa lòng đồi. Khi sự phòng bị đã chạm đáy, tôi thản nhiên bước đến gần để nhìn cho rõ.

Đó là một kiến trúc trông như bộ khung của một ngôi nhà chưa được hoàn thiện. Những cột đá to lớn như cột đình đứng trơ trọi, bị dây tầm ma và thường xuân quấn chặt, xâm lấn từng tấc. Trên nền đá cẩm thạch, chỉ còn sót lại vài mảnh đá vụn lăn lóc, như tàn dư của một điều gì đó đã bị bỏ quên từ rất lâu.

Duy chỉ có bộ bàn ghế bằng đá hoa cương là còn trụ lại trước thời gian và thiên nhiên. Ngay giữa mặt bàn, một cuốn sách da thuộc cũ kỹ nằm lặng lẽ. Nó ở đó, cam chịu sự cô độc của năm tháng, kiên nhẫn chờ đợi một ai đó hoặc một điều gì đó.

Tôi không rõ từ lúc nào, nhưng dường như bản thân đang bị thôi thúc bởi một lực lượng vô hình. Tôi bước vào bên trong kiến trúc, và ngay khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó khẽ vỡ ra. Một cơn gió mát lướt nhẹ qua gương mặt khiến tôi bất giác quay đầu nhìn lại.

Không có gì cả.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế. Nó không mấy thoải mái, nhưng đủ để làm chỗ nghỉ chân sau hành trình dài. Vươn tay, tôi kéo cuốn sách về phía mình, chậm rãi quan sát. Bìa sách trơn láng, không một ký hiệu hay hoa văn nào, chỉ ở phần gáy lộ ra những đường chỉ khâu ngay ngắn, gọn gàng. Dường như người tạo ra cuốn sách này là kẻ theo đuổi sự tối giản đến cực đoan.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là cả bàn ghế lẫn cuốn sách đều không vương lại một hạt bụi nào, như thể chúng vừa mới được đặt ở đây.

Đã rất lâu rồi tôi không còn đọc sách một cách tử tế. Kể từ ngày bước vào con đường của người lớn, khi những lo toan về cơm áo, tiền bạc, thuốc men và sinh hoạt hàng ngày dần chiếm trọn cuộc sống. Những ước mơ và sở thích mà tôi từng tin rằng mình sẽ không bao giờ từ bỏ, từng thứ một bị gạt ra bên lề. Dù muốn hay không, tôi cũng không còn là con người mà chính mình từng biết nữa.

Tôi lật trang bìa đầu tiên. Ban đầu, tôi nghĩ rằng bên trong sẽ là những ký tự quái dị, kèm theo các hình vẽ vô nghĩa của một chủng tộc xa lạ nào đó. Nhưng một lần nữa, tôi lại suy diễn sai. Thứ hiện ra trước mắt tôi lại là những câu chữ quen thuộc đến kỳ lạ, với cách dùng từ gần gũi như thể đã từng tồn tại trong tôi từ rất lâu.

Nghĩ kỹ thì điều đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đây vẫn là giấc mơ của tôi. Và lời triệu gọi, suy cho cùng, cũng không cần đến những ngôn từ xa lạ.

Tựa đề ở trang đầu tiên.

'Câu chuyện của nàng phù thủy mộng mơ'

Chuyện kể ngày từ cái ngày mà con người biết tới những giấc mơ đầu tiên. Mộng Giới đã xuất hiện, cùng đồng hành và tồn tại song song giữa vô số các thế giới khác nhau. Mà chỉ khi chìm vào trong những giấc mơ, ta nhận diện được sự tồn tại của Mộng Giới.

Nhưng, ở đâu đó vẫn có những con người đặc biệt khác thường so với phần còn lại. Tại một ngôi làng hẻo lánh ở miền quê xa xôi, nơi con người chất phác như đất, ung dung như như trời. Sống trọn mình trọn kiếp cùng thiên nhiên.

Ở đó, có một cặp vợ chồng hiếm muộn có ngôi nhà và mẫu ruộng. Họ tha thiết có cho mình một đứa con cho vui nhà vui cửa, để bằng làng bằng xóm. Nhưng làm đủ mọi cách rồi họ vẫn chẳng có lấy mụn con.

Tưởng rằng đã chẳng còn một chút hy vọng nào cho đôi vợ chồng tội nghiệp, thì vào một đêm tối trời khi vạn vật ở nhân gian chìm trong tĩnh mịch, xa bên ngoài, nơi các vì sao ngự trị.

Một ngôi sao băng bay lướt qua ngôi làng, vào chính đêm hôm đó hai vợ chồng cùng mơ thấy một hiện tượng kỳ lạ, họ lưu lạc ở chốn tận cùng thế gian, nơi giao nhau giữa thiên đàng và địa ngục, nơi các sinh vật thần kỳ được truyền miệng đang tung tăng ở vùng đất kỳ bí.

Bất chợt, họ trông thấy một con chim bị thương, với lòng tốt của mình, hai vợ chồng nhanh đến cạnh mà tìm cách chữa trị mà mình biết. Để trả ơn, con chim đưa họ đến vùng đất xa xôi nơi có những con người giống như hai vợ chồng.

Trước lúc bay đi con chim có dặn dò.

"Các vị không phải là cư dân của thế giới này, vậy nên trước lúc mặt trời thứ hai lặn xuống chân trời tôi sẽ đến đón hai vị."

Ở đó họ thấy một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, nơi mà mọi con người đều sống trong hạnh phúc và giàu sang. Hai vợ chồng được chào đón nồng nhiệt bởi người ở tòa lâu đài, họ chiêu đãi hai vị khách lạ bằng của ngon vật lạ.

Ăn uống no say, hai vợ chồng được yết kiến nhà vua. Ngồi trên ngai vàng, nhà vui chào đón nồng nhiệt hai vợ chồng, cho người mang kim ngân châu báu đến tặng, nhưng bị từ chối. Thấy được tấm lòng thiện lương, không bị tiền tài làm mờ lý trí. Nhà vua bèn hỏi.

"Hai vị khách quý của ta. Chẳng hay hai người có ước muốn gì?"

Nghe thấy lời này, hai vợ chồng bèn kể lại hoàn cảnh của mình và cầu xin nhà vua.

"Xin ngài hãy ban cho chúng tôi một đứa con."

Nhà vua kinh ngạc một chút rồi bàn bạc với các vị đại thần. Cuối cùng một vị phù thủy đưa ra ý kiến.

"Hãy lấy đủ một nghìn chiếc lông từ tất các loài chim trên thế giới rồi may nó thành một bộ áo mà mặc vào. Khi đó phép màu sẽ xuất hiện."

Nghe lời này hai vợ chồng cảm ơn rối rít vị phù thủy và nhà vua. Lúc này, khi mặt trời thứ hai bắt đầu lặn dần và các vì sao trên trời dần hiện ra, hai vợ chồng vội vàng cáo biệt nhà vua và các vị đại thần.

Họ đi nhanh trở về nơi con chim lạ thả mình xuống. Nơi mà nó đang đợi sẵn hai người. Một lần nữa bay qua những tầng mây khúc khuỷu, lúc này hai vợ chồng mới bày tỏ thắc mắc với chim thần.

"Dù chúng ta đã được chỉ cách tạo ra một đứa trẻ từ chiếc áo làm từ một nghìn chiếc lông chim từ mọi loài chim trên thế giới. Nhưng phải làm sao để chúng đồng ý cho hai vợ chồng bọn một chiếc lông đây hỡi chim thần?"

Chim thần đáp.

"Vào mùa thu hoạch tới, hãy chuẩn bị đủ một nghìn hạt ngô và mang cọng lông của ta, đi khắp mọi nơi trên thế giới, đứng gọi khắp nơi, cho mỗi con chim một hạt ngô và bắt chúng để lại một cọng lông."

Rồi hai vợ chồng tỉnh dậy, ở trên giường họ xuất hiện một cọng lông to như quạt tiêu, mỏng như lá liễu. Điểm xuất ánh sáng lấp lánh. Hai vợ chồng biết chuyện đêm qua không chỉ là một giấc mơ.

Đến mùa thu hoạch cả hai làm theo lời chim thần, chuẩn bị một ngàn hạt ngô và mang theo chiếc lông đi khắp thế giới, mỗi lần gặp một loài chim họ đều đổi một hạt ngô lấy một cọng lông. Chẳng mấy chốc chiếc áo đã được hoàn thành.

Khi mặc chiếc áo lông chim lên người. Mười ngày chín tháng sau đó, hai vợ chồng chào đón đứa con của mình. Một bé gái xinh xắn không chê vào đâu được.

Cả hai nhất mực yêu thương và trân quý đứa con khó khăn lắm mới có này. Đứa bé lớn lên, trở nên xinh đẹp, duyên dáng và đặc biệt là trí tuệ không ai sánh bằng của nàng. Mọi chuyện trên đời nàng đều biết, khiến cho sự hứng thú của cô gái trẻ hướng tới Mộng Giới, thế giới thần bí mà chỉ khi loài người chìm vào cơn mộng mị ta mới có dịp trông thấy.

Nàng say mê thế giới ấy đến mức mơ mộng rằng, một ngày nào đó chính mình có thể đến được thế giới màu nhiệm ấy thay vì cuộc sống đơn giản và nhàm chán bên cha mẹ mình. 

Vào một ngày nọ, viên thiên thạch bay từ vũ trụ lại chuyển rời và bay ngang qua ngôi làng, và lần này nàng đến mộng giới, cũng giống như cha mẹ của mình nàng cũng trông thấy loài chim mà mình không biết, nó bị thương nặng và được cứu chữa. Để trả ơn, chim thần cũng đưa nàng đến vương quốc không quên dặn dò nàng về thời gian mình được ở lại.

Tại đây nàng được tiếp đón nồng hậu y như cha mẹ mình. Khi được yết kiến nhà vua và các vị đại thần trong tòa lâu đài nguy nga tráng lệ. Lần này, nàng xin nhà vua ban cho mình được tri thức về Mộng Giới và những điều kỳ diệu xung quanh nó. Nhà vua gật đầu, lệnh cho vị phù thủy đưa nàng đến thư viện.

Nàng say mê những cuốn sách ấy như điếu đổ. Nàng chăm chú đọc những điều kỳ thú được ghi chép lại, những phép nhiệm màu và sự đen tối ẩn sâu trong lịch sử đến mức mọi con người đều phải kinh sợ. Rồi nàng nghĩ.

"Tại sao ta phải rời đi khỏi nơi tuyệt vời này để trở lại cuộc sống tầm thường nhạt nhẽo kia? Tại sao ta phải chịu đựng sự kiểm soát của thế giới khi ta có thể kiểm soát thế giới?"

Cùng với trí tuệ và sự kiêu ngạo đang dần lớn dần xâm chiếm tâm trí, nàng mặc kệ lời dặn dò của chim thần mà đắm mình vào biển cả tri thức màu nhiệm, những ma thuật cổ xưa và cả những thứ cấm kị đều được nàng thu thập lại trong đầu mình. Nàng luyện tập ma thuật, sử dụng nó như một thú vui và giúp đỡ mọi người ở Mộng Giới, đôi khi nàng đi đến những thế giới khác bằng ma thuật của mình. Mọi người đều biết tới phù thủy mộng mơ. Về tài sắc và lòng tốt của nàng.

Cho đến một ngày, nàng nhớ nhà, nhớ cha mẹ mình. Nàng tìm đến chim thần, ra lệnh cho nó đưa mình về nhà.

"Ngươi đã bỏ ngoài tai lời dặn dò của ta, phá vỡ đi luật lệ của các thế giới. Ngươi sẽ phải trả giá vì tội lỗi của mình."

Nói rồi, con chim thần bay đi thật xa, xa đến nỗi nàng không thể nào tìm thấy.

Nhưng chẳng sao hết. Với tri thức và sức mạnh được tích lũy từ những cuộc hành trình. Nàng có thể tự mình trở về nhà. Và rồi, nàng mở ra nhiều cánh cổng liên kết giữa các thế giới. Nàng tìm thấy cánh cổng dẫn về nhà mình, nơi cha mẹ nàng đã già cả và đau khổ vì sự biến mất của nàng. Trông thấy con gái quay trở về, hai vợ chồng dưng dưng nước mắt hạnh phúc khi nàng trở về.

Tưởng rằng gia đình nàng sẽ yên bình hạnh phúc từ đây, thì một sự kiện kinh thiên động địa đã xảy ra.

Những vết rạn đầu tiên xuất hiện ở Mộng Giới, những sinh vật từ Thế Giới Bóng Tối cũng tìm thấy một con đường để có thể vươn bàn tay độc ác của chúng đến với những thế giới xa xăm hơn. Nơi đầu tiên chúng tiến đến là ngôi làng của nàng, giết chết cha mẹ của nàng trước cái nhìn bất lực của chính nàng.

Nàng làm mọi cách, cố gắng sửa chữa sai lầm của mình. Nhưng tất cả đã quá muộn, Thế Giới Bóng Tối đã đi xa và sẽ còn xa hơn nữa. Cho đến khi nó nuốt chửng được mọi thế giới.

Cuối cùng, nàng tự trách bản thân mình. Tìm kiếm những thế giới chưa bị xâm lược, chuẩn bị cho thế giới đó trước khi cuộc đổ bộ kinh hoàng sắp sửa giáng đến.

Đọc xong những dòng cuối cùng của câu chuyện, tôi không khỏi tự hỏi liệu nàng phù thủy mộng mơ ấy có liên quan gì đến những hiện tượng kỳ lạ đang xảy ra ngoài thế giới thực hay không?

Tôi vẫn còn vô vàn thắc mắc về những gì tiếp diễn sau đó, nhưng bầu trời trên đồi hoa đã bắt đầu nhá nhem tối. Một mặt trời đã khuất bóng, những vì sao lấp lánh hiện lên ở đường chân trời xa, tôi chợt nhớ đến lời dặn dò của chim thần trong sách.

Tôi phải trở lại nơi mình đã xuất hiện trước khi mặt trời thứ hai lặn hoàn toàn.

Cơn choáng váng đột ngột ập đến.

Đầu tôi nặng trĩu, đôi chân mềm nhũn như không còn thuộc về mình. Một áp lực khủng khiếp đè nặng lên đại não, khiến mọi thứ trong tầm mắt xoay tròn, chao đảo, như thể toàn bộ thế giới đang sụp đổ.

Tôi la hét trong đau đớn, đến khi cổ họng căng cứng, rát bỏng và tiếng hét bị bóp nghẹt ngay trong lồng ngực căn phồng.

Giữa cơn ác mộng ấy, tôi cảm nhận được tâm trí mình rơi vào một vực thẳm vô tận. Có thứ gì đó đang trườn bò trong từng nếp nhăn của não bộ, như những con giun trơn láng, điên cuồng tìm nơi trú ẩn.

Trước mắt tôi hiện ra một khoảng không đen kịt. Trong bóng tối ấy, có hai ngọn lửa đang cháy. Một ngọn lửa rực rỡ, mạnh mẽ, tràn đầy sức nóng. Ngọn lửa còn lại lạnh lẽo, trong veo, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Chúng tiến lại gần nhau, uốn éo thân mình như loài rắn.

Rồi hòa quyện vào nhau.

Trở thành một.

Bên tai tôi vang lên một lời thì thầm.

Sinh mệnh của cả hai giờ đã là một.

Có điều gì đó đã thay đổi.

Khi cơn đau cuối cùng tan biến, tôi mở mắt ra. Trời đã tối hẳn. Những vì sao rực rỡ rải khắp bầu trời đen thẳm, chiếu sáng đồi hoa, tạo nên một khung cảnh huyền diệu và dịu dàng hơn hẳn ban ngày.

Tôi đưa tay vuốt mái tóc của mình. Nó dường như đã dài hơn. Không, phải nói là dài đến bất thường. Và tay tay tôi trông nhỏ nhắn và thon gọn hơn trước. Tôi chớp mắt vài lần, gạt đi những nghi vấn đang nhen nhóm, rồi quay người trở về nơi xuất phát.

Dù sao thì việc ở mãi một nơi cô độc thế này cũng không nằm trong dự định ban đầu. Tôi vẫn còn cuộc sống ở thế giới thực, vẫn còn những mục tiêu chưa hoàn thành.

Mang theo cuốn sách da bên mình, tôi chạy trở về phía ngôi làng ban đầu, leo lên những bậc cầu thang cẩm thạch phủ đầy cỏ dại mọc len lỏi qua các kẽ nứt. Những ngôi nhà vốn thiếu sức sống vào ban ngày giờ đây lại toát lên một cảm giác kỳ dị không sao diễn tả nổi.

Nếu tôi phớt lờ chúng, bỏ qua cảm giác mơ hồ ấy trong thứ ánh sáng huyền ảo của sao trời và mặt trăng, mọi thứ hẳn sẽ bớt đáng sợ hơn. Nhưng lý trí con người vốn quen tự hù dọa chính mình bằng những nỗi kinh hoàng ẩn nấp trong bóng tối. Có lúc tôi cảm giác như vài đôi mắt đang dõi theo từng bước chân, lúc khác lại nghe thấy tiếng huyên náo của một bữa tối gia đình vang lên từ đâu đó rất xa.

Nhưng tôi biết.

Không có gì trong số đó là thật.

Khi tôi trở lại nơi mình đã xuất hiện dù ký ức mơ hồ chẳng cho tôi biết chính xác mình cần tiến lên hay lùi lại bao nhiêu bước tôi vẫn cố gắng dò dẫm từng chút một. Sau một hồi loay hoay vô định, tôi bỗng cảm nhận được một chuyển động kỳ lạ dưới chân.

Lần này, thay vì bị hút ngược lên trên…

Tôi rơi xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!