Tập 01

Chương 02

Chương 02

Ba năm sau.

Thung lũng Vân Vụ nằm sâu nơi biên giới, bốn bề núi đá dựng đứng, quanh năm mây mù bao phủ, tách biệt hoàn toàn với thế gian bên ngoài.

“Vút! Chát!”

Tiếng roi da xé gió quất mạnh vào da thịt vang lên khô khốc, xé toạc màn đêm tĩnh lặng trong tâm trí.

Trong giấc mơ nhập nhoạng màu máu, Lộc thấy mình đang co rúm người dưới nền đất lạnh lẽo. Bùn đất hòa lẫn với máu tươi tanh nồng xộc lên mũi, gây nên cảm giác buồn nôn lợm giọng.

“A Tịch! Chạy đi! Đừng quay đầu lại!”

Tiếng hét khản đặc của ông Mã vang lên. Bóng lưng gầy gò, già nua của lão nô bộc lao ra, chắn trước mặt cậu. Những mũi tên đen kịt lao tới như mưa rào, cắm phập vào tấm lưng còng ấy. Máu nóng hổi bắn lên mặt cậu, mặn chát.

“A Tịch... Sống... phải sống...”

Ông Mã ngã xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn cậu, tay vẫn chỉ về phía lối thoát duy nhất dưới gầm sàn. Lửa đỏ rực nuốt chửng lấy thân xác ông, nuốt chửng cả cái tên “A Tịch” đầy đau thương ấy.

“KHÔNG!!!”

Lộc hét lên, bật dậy khỏi giường, hai tay quờ quạng vào khoảng không vô định.

“Hộc... hộc... hộc...”

Tiếng thở dốc của chính mình kéo Lộc trở về thực tại. Cậu ngồi thẫn thờ trên chiếc giường tre cũ kỹ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm ướt đẫm bộ y phục vải thô. Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua khe cửa gỗ, chiếu lên những hạt bụi lơ lửng trong không khí.

Không có lửa, không có máu. Chỉ có cái lạnh thấu xương của sương muối buổi sớm len lỏi vào tận tủy sống.

Lộc đưa tay lên lau mồ hôi trán, khẽ rùng mình. Lại là giấc mơ đó. Đã ba năm trôi qua, nhưng cái chết của ông Mã và đêm thảm sát kinh hoàng kia vẫn bám riết lấy cậu như một bóng ma không chịu buông tha.

Cậu định bước xuống giường, nhưng vừa cử động, một cơn đau nhức nhối truyền đến từ các khớp xương khiến cậu phải cắn răng kìm tiếng rên. Hai đầu gối tê dại như có ngàn mũi kim châm. Đêm qua trời trở gió, “Ngũ Hành Tạp Mạch” trong người lại hành hạ cậu chết đi sống lại. Năm luồng khí hỗn loạn như năm con thú bị nhốt chung lồng, cắn xé kinh mạch mỏng manh của cậu suốt cả đêm trường.

Lộc vịn tay vào vách tường gỗ sần sùi, hít sâu một hơi để trấn tĩnh, rồi khó nhọc lê từng bước chân nặng trịch ra khỏi phòng.

Bên ngoài, sương mù trắng xóa dày đặc bao phủ thung lũng, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa cô tịch.

Dưới gốc cây đào cổ thụ trơ trụi lá giữa sân, một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế đá. Ông vận bộ y phục màu chàm đơn giản, tay cầm một cuốn sách cũ, phong thái điềm tĩnh, thoát tục như một nho sĩ ẩn cư không màng thế sự. Đó là Lý Huyền – người cha nuôi nghiêm khắc của cậu.

Cách đó không xa, bên bếp lò đỏ lửa, Tô Thanh Y – mẹ nuôi của cậu đang ngồi quạt thuốc. Mùi thảo dược đắng ngắt đặc trưng tỏa ra, quyện vào sương sớm tạo nên một thứ mùi vị quen thuộc đến ám ảnh suốt ba năm qua.

“Dậy rồi sao?”

Lý Huyền không ngẩng đầu lên, tay lật nhẹ một trang sách, giọng nói trầm thấp vang lên đều đều nhưng rõ mồn một. “Mặt trời đã lên đến đỉnh sào rồi mà con vẫn còn vác cái mặt ngái ngủ đó ra đây được à?”

Lộc giật mình, vội vàng cúi đầu, lí nhí: “Cha... con chào cha. Con chào mẹ.”

Lý Huyền gấp cuốn sách lại, đặt nhẹ xuống bàn đá. Ông ngước đôi mắt thâm trầm, sắc sảo nhìn xoáy vào đứa con nuôi.

“Lộc.” Ông gọi tên cậu, giọng nghiêm nghị. “Tối qua lại thức khuya đọc sách phải không? Ta đã dặn bao nhiêu lần, thân thể con khí huyết không tụ, cái cốt yếu là phải dưỡng thần. Con cứ cố chấp thức khuya như vậy thì công sức chữa trị ba năm nay coi như đổ sông đổ bể.”

“Con... con xin lỗi cha.” Lộc cúi gằm mặt, hai tay xoắn vào vạt áo, không dám biện minh nửa lời về cơn đau đêm qua.

Mỗi lần nghe cha gọi tên “Lộc”, lòng cậu lại dấy lên một cảm xúc khó tả. Cậu nhớ như in ngày đầu tiên tỉnh dậy sau cơn thập tử nhất sinh ba năm trước, khi ông kiên quyết bắt cậu bỏ đi cái tên “A Tịch”.

“A Tịch là tịch mịch, là đêm tàn. Quên nó đi,” ông đã nói như vậy khi chỉ tay vào một chồi non bé xíu trên cành đào khô. “Từ nay tên con là Văn Lộc. Lộc là chồi non, là sự sống đâm chồi từ cành khô. Con phải sống khác đi, vươn lên mạnh mẽ, bỏ lại quá khứ chết chóc phía sau.”

Kể từ đó, “A Tịch” đã chết. Chỉ còn lại Văn Lộc, một đứa trẻ mang thân xác tàn phế nhưng nuôi dưỡng một ý chí sống còn mãnh liệt.

“Ông này...” Tô Thanh Y bưng bát thuốc đi tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lộc. Bà lườm chồng một cái rồi đặt bát thuốc xuống bàn. “Sáng sớm đã mắng con. Ông thừa biết đêm qua trời trở gió, thằng bé đau nhức thế nào mà. Uống đi Lộc, thuốc còn nóng hổi đấy.”

“Vâng ạ.” Lộc đón lấy bát thuốc đen ngòm, uống một hơi cạn sạch vị đắng nghét mà không hề nhăn mặt.

Lý Huyền hừ nhẹ một tiếng, nhưng ánh mắt nhìn cái bát trống trơn lại thoáng chút dịu đi. Ông chỉ tay vào bộ bàn cờ vây trước mặt.

“Uống xong rồi thì ngồi xuống đây. Hôm nay không bắt con gánh nước nữa. Phá cho ta thế cờ này.”

Lộc chùi miệng, leo lên chiếc ghế đá đối diện.

“Nhìn đi.” Lý Huyền chỉ vào đám quân đen đang bị quân trắng vây hãm tứ phía. “Quân đen này giống như con vậy. Bị vây hãm bởi bệnh tật, bởi số phận nghiệt ngã. Con định làm thế nào? Chờ chết hay đầu hàng?”

Lộc nhìn bàn cờ chằng chịt. Trong mắt cậu, những quân cờ như biến thành những luồng khí hỗn loạn trong cơ thể mình.

“Con không chờ chết.” Lộc cầm một quân đen lên, ánh mắt từ rụt rè chuyển sang kiên định, già dặn hơn hẳn so với lứa tuổi mười ba. “Con sẽ len vào giữa. Tìm đường sống trong chỗ chết.”

Cậu đặt quân cờ vào một điểm tử huyệt giữa vòng vây quân trắng. Một nước đi thoạt nhìn là tự sát, nhưng lại khiến thế trận của quân trắng bị chia cắt, tạo ra cơ hội sống cho cả vùng cờ.

Lý Huyền nhìn nước đi đó, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng hiếm hoi.

“Được. Cái tên Văn Lộc này đặt không sai. Chồi non tuy yếu ớt nhưng rễ của nó có thể xuyên thủng cả đá tảng.”

Ông đứng dậy, nhìn bầu trời xám xịt của thung lũng rồi quay sang cậu, ánh mắt trở nên nghiêm túc chưa từng thấy.

“Chuẩn bị tinh thần đi. Sáng mai, ta sẽ bắt đầu dạy con cầm kiếm.”

Tim Lộc đập mạnh lên một nhịp, mắt mở to hết cỡ. Cuối cùng, sau ba năm ròng rã chỉ ăn, uống thuốc và chơi cờ, cánh cửa hy vọng cũng đã hé mở với cậu.

Sáng hôm sau.

Sương mù còn chưa tan hết, con gà rừng sau nhà mới gáy được tiếng đầu tiên thì Lộc đã bật dậy.

Khác với vẻ uể oải mọi ngày, hôm nay mắt cậu sáng rực như sao. Cơn đau nhức trong xương tủy vẫn còn đó, nhưng sự phấn khích đã lấn át tất cả. Trong đầu thằng nhóc mười tuổi đã vẽ ra viễn cảnh oai hùng: Cậu sẽ múa thanh kiếm sáng loáng, chém đá như chém bùn giống hệt mấy vị đại hiệp trong truyện cậu vẫn đọc.

“Hừ, lão già khó tính cuối cùng cũng chịu dạy mình. Để xem, với trí thông minh của mình, chỉ cần liếc qua một cái là học hết bí kíp, lúc đấy để xem lão còn dám bắt mình đi gánh nước nữa không.”

Lộc nhếch mép cười thầm, nhưng vừa nhìn thấy bóng dáng Lý Huyền ngồi đợi sẵn giữa sân, cậu lập tức thu lại vẻ mặt láu cá, thay vào đó là bộ dạng khép nép, ngoan ngoãn đến lạ thường.

“Cha, con dậy rồi ạ.” Lộc cúi đầu.

Lý Huyền đang cầm chén trà, khẽ hừ một tiếng: “Đến sớm hơn dự tính. Tốt. Nhưng tâm động quá, bước chân bộp chộp. Chưa học bò đã lo học chạy.”

“Lại bắt bẻ. Sáng sớm đã giáo điều.” Lộc bĩu môi trong lòng, nhưng miệng vẫn dạ vâng: “Cha dạy phải ạ.”

Lý Huyền đặt chén trà xuống, đi tới giá vũ khí. Lộc nín thở, mắt dán chặt vào thanh kiếm thật có vỏ ngọc lam tuyệt đẹp. Nhưng ông lướt qua nó, cầm lên một cành đào khô cong queo, dài chừng ba thước.

“Hôm nay ta không dạy chiêu thức, mà dạy cái Lý của kiếm.”

Mặt Lộc xị xuống. Lại lý thuyết.

Lý Huyền thong dong đi giữa sân, giọng trầm ngâm: “Võ học mênh mông, nhưng vạn biến không rời tông, đều quy về Ngũ Hành Căn Nguyên. Ta mang Mộc căn, nên kiếm pháp của ta lấy Mộc làm chủ.”

Thấy ánh mắt lơ đễnh của thằng con nuôi, Lý Huyền biết tỏng cái thói “ngoài miệng nam mô, trong bụng một bồ dao găm” của nó.

“Con có vẻ coi thường cành củi này?” Ông hỏi.

“Dạ không dám! Con đang chăm chú lắng nghe đây ạ.” Lộc chớp mắt ngây thơ.

“Được. Vậy mở to mắt ra mà nhìn. Thế nào là Mộc trong kiếm đạo.”

Ông giơ cành đào khô lên.

“Người đời nghĩ Mộc là cây cỏ, yếu ớt dễ gãy. Nhưng họ quên mất... Hoa cũng có thể giết người.”

Dứt lời, ông khẽ phất tay.

Không có tiếng gió rít, không có kình lực nổ vang. Chỉ là một cái phất tay nhẹ nhàng như đang đuổi ruồi.

Nhưng trong mắt Lộc, không gian trước mặt dường như bị bóp méo. Cậu không nhìn thấy cành củi khô đâu nữa, mà chỉ thấy một ảo ảnh màu xanh lục bùng lên. Từ đầu cành khô, hàng chục luồng khí xanh biếc bắn ra, uốn lượn mềm mại, xoay tròn như những cánh hoa đào rơi trong gió xuân.

Đẹp. Vô cùng đẹp.

Nhưng ngay giây tiếp theo...

“Phập! Phập! Phập!”

Tảng đá lớn dùng để kê chân cột nhà cách đó mười bước chân bỗng nhiên xuất hiện chi chít những vết cắt sâu hoắm. Những vết cắt ấy mảnh như sợi chỉ, uốn lượn hình cánh hoa, xuyên thủng đá tảng cứng ngắc một cách ngọt xớt, im lìm, không hề làm vỡ nát tảng đá mà chỉ để lại những “bông hoa tử thần” in hằn trên đó.

Lộc há hốc mồm, mắt tròn xoe, nuốt nước bọt cái “ực”. Nếu những “cánh hoa” kia mà chạm vào da thịt...

Lý Huyền thu cành đào về, phong thái trở lại vẻ lù đù chậm chạp.

“Đây là Thanh Mộc Kiếm Ý. Nhu nhưng khắc cương, lấy sinh cơ để đoạt tử khí. Tâm ta là hoa, thì kiếm là hương. Hương thơm thì quyến rũ, nhưng hít vào là chết.”

Lộc nhìn “lão già” trước mặt với ánh mắt sùng bái pha lẫn sợ hãi. “Lão già này... hóa ra không phải dạng vừa. Mình mà chọc giận lão, lão phất tay một cái là mình thành cái rổ ngay.”

“Cha... cha dạy con chiêu đó đi!” Lộc lao tới, quên cả đau chân.

Lý Huyền ném cành đào đi, cúi xuống nhặt một thanh... kiếm gỗ sến đen sì, to bản và nặng trịch ở góc sân, ném về phía cậu.

“Cầm lấy.”

Lộc luống cuống đỡ lấy. Thanh gỗ nặng trĩu khiến tay cậu chùng xuống. Nó giống cái chày đập đất hơn là kiếm.

“Đứng tấn. Hai tay cầm kiếm giơ thẳng ra trước mặt, cao ngang tầm mắt. Giữ nguyên tư thế đó.”

“Hả?” Lộc ngẩn người. “Chỉ... chỉ thế thôi ạ? Không múa may gì ạ?”

“Không.” Ông nghiêm giọng. “Muốn điều khiển kiếm thì phải học cách cầm nó trước. Tại sao lại cầm kiếm? Khi nào con trả lời được câu hỏi đó, và khi nào con cảm thấy thanh kiếm không còn là khúc gỗ mà là một phần cánh tay của con, ta mới dạy tiếp.”

Nói xong, ông phất tay áo đi vào nhà, bỏ lại một câu xanh rờn: “Đứng cho thẳng. Nếu để kiếm thấp xuống một thốn, trưa nay nhịn cơm.”

Lộc đứng trơ trọi giữa sân, hai tay run run nâng thanh gỗ đen sì. Cơn phấn khích ban nãy bay biến sạch.

Cậu lén lút nhìn vào trong nhà, thấy ông đã ngồi xuống đọc sách, bèn định hạ tay xuống một chút cho đỡ mỏi.

“Vút!”

Một hòn sỏi nhỏ xíu từ trong nhà bay ra, bắn trúng vào cổ tay cậu đau điếng.

“Cao lên!” Tiếng vọng từ trong nhà truyền ra lạnh lùng.

Lộc méo xệch miệng, vừa xoa tay vừa chửi thầm trong bụng: “Được lắm, lão già, ông đợi đấy. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Đợi con học xong ‘Cánh hoa sát thủ’ kia, con sẽ... con sẽ cắt trụi bộ râu mà ông tự hào kia!”

Nắng lên cao, bóng đứa trẻ gầy gò đổ dài trên sân đất. Dù miệng lầm bầm chửi rủa, dù đôi tay đau nhức như muốn rụng rời, nhưng Văn Lộc vẫn cố chấp nắm chặt thanh kiếm gỗ, không chịu buông. Bởi vì cậu hiểu rằng, đây là con đường duy nhất để cậu không còn là kẻ vô dụng nằm chờ chết trong giấc mơ hằng đêm nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!