Truyện sáng tác
Lần cuối
Số từ
7.639
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
3.917
Tóm tắt
Tuyển tập truyện ngắn lấy bối cảnh chính là liminal spaces.
Xem thêm
13 Bình luận
Nói về mặt tốt trước. Lựa chọn yếu tố không gian làm cốt lõi kinh dị là một lựa chọn hay. Và điều này được tận dụng thông qua việc tạo sự căng thẳng bằng việc chuyển tiếp giữa các bối cảnh. Về mặt cấu trúc truyện ngắn cũng tương đối đầy đủ. Lời văn có sử dụng mô tả tương đối nhiều, và đôi khi có thể thấy được cảm giác "lạnh" từ cách kể. Nhân vật được sử dụng như một ống kính tâm lý phản chiếu tình trạng bức bối bị chi phối bởi bối cảnh và cảm xúc bất an.
Về mặt chưa tốt. Mặc dù chọn hướng đi đúng nhưng cách kể và ngôn từ khi cần về cao trào lại thiếu khả năng khiến người đọc cảm nhận được mức kinh dị cần thiết. Việc cao trào truyện không gây ấn tượng ngay lập tức, thay vào đó là cần có một chút suy ngẫm có thể là tốt. Nhưng có thể khi tầng nghĩa chưa đủ rõ sáng để người đọc nhận ra khi họ còn ấn tượng về truyện mà cần một thời gian sau đó, khi mà cái "đỉnh" cảm xúc đã qua thì lại gây ra điểm trừ. Yếu tố miêu tả đa phần là tốt, tuy nhiên nhiều phần có thể chắt lọc để giảm bớt sự dài dòng không đáng có để đi vào ý chính. Nhân vật chính mặc dù được sử dụng cho vai trò hợp lý với ý tưởng truyện, tuy nhiên lại thiếu mất việc phát triển tính cách cụ thể và thiếu chiều sâu cảm xúc của chính bản thân anh ta.
5.8 điểm. Nếu truyện làm tốt hơn trong với nhân vật để dẫn tới cao trào và gợi mở ý nghĩa cho người đọc thì đã có thể lên trên 6 điểm.
Cơ mà cái tường chữ ở đoạn đầu thì chắc chắn là điểm trừ to nhất.
Hắn đã đọc hết cả thảy mười một tập truyện ngắn trong đó, và đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần; hắn chăm chú đọc từng câu, từng chữ, chậm rãi nhưng chắc chắn, nghiền ngẫm và suy tưởng thật lâu, chìm đắm và trôi theo dòng chảy của câu chuyện, quên đi hết tất cả mọi thứ xung quanh mình. Cảm tưởng như giữa hắn và tuyển tập truyện ngắn ấy có một mối liên hệ sâu sắc nào đó với nhau, dường như là còn có một tâm thế “tôn thờ” với nó vậy.
Hắn còn nhớ, lần đầu tiên hắn vào đọc thử và cả những lúc mà tâm trạng hắn trở nên tồi tệ, nước mắt hắn đã rơi. Thậm chí là còn kêu lên những tiếng thút thít nữa. Điều ấy chẳng có gì đáng để bày ra với vợ con hay bạn bè hắn đâu, hắn cũng đã trên ba mươi rồi mà. Hẳn là Nietzsche nếu như ngồi ngay bên cạnh hắn chắc chắn sẽ rất thích thú với điều ấy cho mà xem. Chắc chắn là thế. Còn nếu là Starry ngồi ngay bên cạnh hắn thì sao nhỉ? Có lẽ hắn sẽ… cũng không biết phải phản ứng làm sao nữa. Điều đó đối với hắn vượt ngoài sức tưởng tượng. Hay nói theo cách khác, đến cả việc tưởng tượng, hắn ta còn không dám.
341 chữ lận nên Tác có thể tách đoạn theo sự khuyến khích cỉa mình nhé.
204 chữ thì mình không nghĩ là nó sẽ hết tường chữ đâu ạ 💀
Tác ráng tách ra thành hai đoạn đi ạ :
truyện tự sáng tác trên mạng. [Xuống dòng tại đây]
Hắn đã đọc hết cả thảy mười...
Tác có thể tách ra theo sự khuyến khích của mình nhé, đọc đỡ bị căng mắt hơn á.
“Không hiểu sao, những ngôi sao nhỏ ấy hình như đang mời gọi tôi. Và bỗng tôi nhận ra, trong cả cuộc đời mình, bản thân chưa từng thấy dải Ngân Hà bao giờ cả.
Hình như ở gần nơi tôi sống, độ vài chục cây gì đấy, là bờ biển. Nơi đó không chói sáng như khung cảnh trên ô cửa sổ nhà tôi kia. Dù rằng bây giờ cũng khá khuya rồi, tầm nửa đêm gì đó, nhưng tôi vẫn muốn đi. Có lẽ… nếu đi tới được nơi ấy, tôi sẽ có thể được bay lên một hành tinh hành tinh tùy thích mà ngủ một giấc chiêm bao thật dài…
Hoặc, giả như tôi không thể bay lên đó hay hái một ít mang về được, thì ít nhất, chỉ được ngắm nhìn nó thôi cũng đã làm tôi cảm thấy mãn nguyện rồi.
Ít nhất thì… đó là những gì mà tôi có thể nghĩ tới vào lúc này.”
165 từ cho MỘT ĐOẠN thoại ? Real duh ?
Chung quy thì lỗi tường chữ ở Chương 01 không được đem qua Chương 02 cũng mừng rồi. Còn nội dung thì vẫn thẩm được, khá hợp với cái tiêu chuẩn
thiên biến vạn hóacủa mình 🐧Tác nên dùng giọng văn để người đọc có cái nhìn rõ hơn chứ đừng trích thẳng như vậy.