Thường thì tôi sẽ tránh cực xa Romcom và Oneshot nhưng phần tóm tắt của con hàng này thật sự làm trỗi dậy trong tôi một cơn thịnh nộ nguyên thủy.
Chúng ta sẽ bắt đầu ở trường đoạn tụng kinh kể lể cuộc đời đau khổ của nữ chính. Cách dùng từ ở đây có hơi...kỳ lạ. Nếu nữ chính là con ngoài giá thú của bố cô ta, thì tôi cho rằng việc dùng từ "con riêng" sẽ tạo ra sức nặng tự sự hơn là "một đứa trẻ được nhận nuôi".
Vẫn trong trường đoạn này, ["Người mẹ thật sự của tôi...một cục nợ."] có một kiểu cách xưng hô lạ lùng. Ba cụm "Anh trai", "cậu ta", "cậu" dùng để chỉ cùng một người thì thật lòng là lần đầu tiên tôi thấy. Không phải nó sai hay gì nhưng nó đang gây ra cảm giác nhiễu loạn thông tin và phá vỡ điểm nhìn của người kể.
Vì đây là Oneshot thiên về cảm xúc nên tôi không đòi hỏi quá nhiều như các tiểu thuyết dài kỳ được, nhưng mà cái kiểu nhịp cảm xúc dồn lập dập dồn này đúng là khó chịu. Thay vì infordump thông tin, tác giả nhét cho tôi một họng cảm xúc và tôi hoàn toàn không kịp tiêu hóa nó. Vì sao ư?, không phải vì tôi yêu đàn ông và thích xem họ phệch nhau hay gì, nữ chính là một dạng nhân vật khó đồng cảm, tôi còn chưa kịp đồng cảm với tâm lý lo âu vì đàn ông của cô ta thứ mà tôi không có thì tác giả đã quăng tôi vào máu yandere thứ mà tôi cũng không có nốt.
Tác giả có lối kể chuyện hay ho và thú vị, cũng gọi là nhai được.
Bạn cmt mình cũng mới để ý =)) mình viết truyện lúc đêm nên đoạn xưng hô chỗ anh trai và đoạn nhận nuôi chắc não mình lúc đấy đang lú nên ko để ý. Để mình sửa lại. Còn đoạn máu yan thì thật ra cũng ko hẳn nu9 là yandere lắm, mình cũng chỉ thả ít hint thôi nên mọi người có thể hiểu như nào cũng đc. Mình mới tập viết không lâu nên thật ra truyện này còn khá nhiều chỗ non tay ~~ may nhờ bạn chỉ ra. Cảm ơn lời góp ý của bạn nhiều nhé
11 Bình luận
Chúng ta sẽ bắt đầu ở trường đoạn tụng kinh kể lể cuộc đời đau khổ của nữ chính. Cách dùng từ ở đây có hơi...kỳ lạ. Nếu nữ chính là con ngoài giá thú của bố cô ta, thì tôi cho rằng việc dùng từ "con riêng" sẽ tạo ra sức nặng tự sự hơn là "một đứa trẻ được nhận nuôi".
Vẫn trong trường đoạn này, ["Người mẹ thật sự của tôi...một cục nợ."] có một kiểu cách xưng hô lạ lùng. Ba cụm "Anh trai", "cậu ta", "cậu" dùng để chỉ cùng một người thì thật lòng là lần đầu tiên tôi thấy. Không phải nó sai hay gì nhưng nó đang gây ra cảm giác nhiễu loạn thông tin và phá vỡ điểm nhìn của người kể.
Vì đây là Oneshot thiên về cảm xúc nên tôi không đòi hỏi quá nhiều như các tiểu thuyết dài kỳ được, nhưng mà cái kiểu nhịp cảm xúc dồn lập dập dồn này đúng là khó chịu. Thay vì infordump thông tin, tác giả nhét cho tôi một họng cảm xúc và tôi hoàn toàn không kịp tiêu hóa nó. Vì sao ư?
, không phải vì tôi yêu đàn ông và thích xem họ phệch nhau hay gì, nữ chính là một dạng nhân vật khó đồng cảm, tôi còn chưa kịp đồng cảm với tâm lý lo âu vì đàn ông của cô tathứ mà tôi không cóthì tác giả đã quăng tôi vào máu yanderethứ mà tôi cũng không có nốt.Tác giả có lối kể chuyện hay ho và thú vị, cũng gọi là nhai được.
Mở đầu bi thương xong hoá yan thì còn gì bằng =]