Toàn tập

Kawashima Shiori

Kawashima Shiori

Tôi ghét đàn ông.

Tôi ghét con trai. 

Tôi ghét tất cả những gì liên quan đến giống đực.

Tôi ghét đến mức chỉ cần nghe tiếng chân nặng nề của họ phía sau cũng khiến tim tôi thắt lại. Tôi ghét tiếng cửa đóng mạnh, tiếng đập vỡ đồ đạc của bố mỗi khi có chuyện gì đó không vui. Ghét cả tiếng cười khinh khỉnh của anh trai, thứ âm thanh luôn đi kèm với những cái đẩy vai và kéo tóc tôi vô cớ.

Và niềm tin méo mó ấy sẽ không bao giờ thay đổi.

________________

Khi còn nhỏ, tôi không bao giờ hiểu vì sao bố lại luôn đối diện tôi với vẻ mặt giận dữ. Chỉ cần tôi ngủ nướng quá mấy phút, chậm chạp đáp lại lời ông hay thậm chí chỉ vì tôi xuất hiện trước mặt ông… tôi sẽ lại bị ông tát một cái mạnh đến mức tai ù đi.

Anh trai cũng chẳng khá hơn. Cách giơ tay, cách đẩy tôi vào tường hay cách nắm lấy cổ tay tôi mạnh đến mức để lại vết đỏ, đều giống bố đến đáng sợ.

Tôi không bao giờ nói chuyện này với mẹ, vì dù biết, bà cũng sẽ dửng dưng cho qua hết mọi chuyện.

Mà, cũng phải thôi. Dù sao tôi cũng không phải con ruột của mẹ, tôi chỉ là đứa con ngoài giá thú từ cuộc tình vụng trộm của bố tôi.

Người mẹ thật sự của tôi đã qua đời vì bệnh hiểm nghèo, anh trai luôn trách mắng rằng chính mẹ tôi là người đã câu dẫn bố anh ta, khiến gia đình của anh hoàn toàn tan vỡ. Rằng cho đến lúc chết, bà vẫn không buông tha cho bố con anh khi để lại cho người mình yêu một cục nợ.

Tôi không biết vì sao bố lại mang tôi về, là vì tôi là máu mủ của ông? Hay là vì chút nhân tính còn sót lại của một người cha? Tôi không biết, nhưng tôi biết một điều. 

Nếu để lại tôi chết cóng trong căn hộ tồi tàn kia, có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn. 

Những lúc ông phát điên, tay cầm chai bia trong khi mồm gào lên tìm tôi, tôi chỉ biết thu mình lại trốn vào phòng, ôm chặt quả bóng rổ rẻ tiền là di vật cuối cùng mẹ đã để lại vào lòng như một cách bấu víu vào hi vọng nhỏ nhoi nào đó.

Quả bóng rổ là một vật vô tri vô giác, nhưng cũng chính vì vậy mà nó không bao giờ rời xa tôi. Nó không mắng tôi, không khiến tôi đau, thậm chí nhiều lúc chính nó còn phản công bảo vệ tôi khỏi bố. 

Dù sau cùng vẫn phải chịu một trận đòn, nhưng chỉ cần nghĩ ít ra vẫn còn vật dám đứng ra bảo vệ mình là tôi đã đủ hạnh phúc rồi.

Chỉ có quả bóng rổ, là thứ duy nhất không phản bội tôi.

Tôi từng nghe nói mẹ là chủ lực của câu lạc bộ bóng rổ hồi cao trung, và có lẽ vì là con gái bà, tôi cũng có chút tài năng đặc biệt.

Tôi bắt đầu luyện tập trong vô thức, rồi dần phát huy tố chất của một thiên tài. Bóng rổ là thứ duy nhất giúp tôi thở. Trong sân bóng, tôi không còn là đứa con gái luôn sợ hãi mỗi khi thấy đàn ông hay thằng con trai nào. Tôi là người điều khiển trái bóng, điều khiển tương lai của chính tôi. 

Càng luyện tập, cơ thể tôi càng trở nên dẻo dai và săn chắc, có lẽ cũng vì vậy mà tôi bắt đầu né được những đòn ra tay của ông ta và anh trai. Sức chịu đựng của tôi cũng vì thế mà trở nên dai hơn. Dần dần, có thể do đã chán chơi đùa với tôi, hai người họ cũng buông tha cho tôi một khoảng thời gian dài.  

Tất cả là nhờ trái bóng rổ.

Bóng rổ là lý do… tôi sống được đến bây giờ. Là tất cả những gì tôi có.

Khi nhận được học bổng bóng rổ để đến với trường cao trung hiện tại, tôi đã khóc cả đêm. Không phải vì niềm vui sướng hay sự công nhận cho nỗ lực và tài năng tôi cố gắng thể hiện suốt quãng thời gian qua, mà là vì nó đã cho tôi một lối thoát.

Lối thoát để thoát khỏi gia đình này.

Ngay khi thời khắc đến, tôi chuyển ra ngoài sống một mình trong một căn hộ gần trường, và không bao giờ liên lạc với gia đình nữa.

Dù phải đi làm thêm để trang trải cuộc sống, nhưng với tôi như vậy là quá đủ rồi. Tôi lúc này cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết, tôi sẽ làm tất cả để được tiếp tục chơi bóng rổ, và tôi thề mình sẽ không bao giờ để một tên con trai nào bước vào trái tim tôi.

Tôi sẽ không bao giờ để họ làm tôi đau thêm một lần nữa.

Tôi đã luôn tin vào điều đó, và chưa từng có chút nghi ngờ về ý định của mình.

Cho đến khi tôi gặp anh ấy.

Tiền bối Hasegawa Shino.

________________

Tôi gặp anh vào buổi chiều đầu tiên tôi tham gia câu lạc bộ bóng rổ, anh ấy là tiền bối khóa trên và là đội trưởng của đội bóng rổ nam.

Tôi nhớ rất rõ sau khi chào hỏi mọi người, chúng tôi được chia thành từng nhóm để luyện ném ba điểm. Chiếc áo đẫm mồ hôi, hơi thở khó nhọc vì mệt mỏi, cổ tay đau rát vì ném quá nhiều, đó đã trở thành điều quen thuộc trong các buổi tập của tôi. Tôi không quan tâm mặc cho mình có kiệt sức mà vẫn tiếp tục, tôi muốn trở nên xuất chúng để xứng đáng với suất học bổng này, và vì chỉ có như vậy… tôi mới không có thời gian để nghĩ về gia đình.

“Cú ném của em đẹp thật.”

Tôi giật thót người.

Một người con trai. Một giọng con trai ngay sát tai tôi.

Cả cơ thể tôi cứng đờ theo phản xạ, tôi quay phắt đầu về phía phát ra âm thanh... và thấy anh ấy.

Một anh chàng với mái tóc nâu hơi rối, mồ hôi còn đọng trên trán, đang cười nhẹ với tôi. Nụ cười đó không có chút gì đe dọa, không giống bố, anh trai hay bất kỳ người đàn ông nào tôi từng gặp.

Nó… ấm áp đến mức làm tôi thấy hoang mang.

Anh ta có ý đồ gì khi tự dưng tiếp cận tôi?

“A… xin lỗi, anh làm em giật mình à?”

Tôi không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu nhẹ.

“Xin lỗi nhé, chả là anh được huấn luyện viên giao trọng trách huấn luyện các tân binh năm nay nên đang quan sát mấy đứa một chút… à, anh là Hasegawa Shino. Em là Kawashima đúng không?”

“... sao anh lại biết tên em?”

“Em nổi tiếng hơn em tưởng đấy. Năm nay trường chúng ta chỉ có ba học sinh được học bổng thể thao thôi, và em là một…”

“Xin lỗi, nhưng anh có thể đứng xa ra chút không… em hơi khó chịu…” 

Tôi không tự chủ được mà thốt ra câu nói trong lòng, và nó nhanh chóng đưa tôi vào trạng thái khó xử.

Tôi đã quá căng thẳng khi đối diện với anh ấy mà để lộ thái độ thô lỗ mình không nên biểu hiện với một tiền bối. Người ta thậm chí còn là một nhân vật nổi tiếng. 

Sao mày có thể ngu ngốc như vậy chứ Shiori… mày biết rất rõ anh ta có thể lấy lý do này mà cô lập mày mà… bọn con trai luôn là vậy. Nhịn một chút thì có sao đâu chứ… 

Vậy là cuộc đời bóng rổ của tôi đã kết thúc ngay từ lúc còn chưa bắt đầu sao…

“A… xin lỗi em, là anh thô lỗ khi tự ý bắt chuyện với em như vậy. Đừng chấp nạnh gì với cái tính cách đáng xấu hổ của tiền bối này nhé.”

Nhưng trái với tưởng tượng của tôi, Hasegawa nở một nụ cười trừ trong khi gãi đầu rồi từ từ lùi lại. Ánh mắt của anh tràn ngập sự hối lỗi. 

“Vậy anh sẽ không làm phiền em nữa, có gì không hiểu điều gì em cứ tự nhiên tìm đến anh nhé. Không cần ngại đâu, anh rất mong có thể được thân thiết hơn với Kawashima.”

Rồi tiền bối nhanh chóng vẫy tay chào tôi và rời đi. 

Nhìn theo bóng dáng anh, lòng tôi không khỏi rối bời.

Anh ấy thật sự lùi lại vì sợ tôi không thoải mái sao? Và còn ánh mắt đó nữa? Nó không giống như kiểu anh ấy đang toan tính gì đó.

Người con trai đầu tiên thật sự lùi lại vì sợ làm tổn thương đến tôi.

Dù không hiểu tại sao… nhưng ngực tôi bỗng nhẹ đi một chút.

Từ ngày đó, tiền bối được giao nhiệm vụ kèm cặp cho một số người, trong đó có tôi. Tôi ghét việc tiếp xúc với con trai, và tôi dám chắc anh ta sẽ tận dụng cơ hội này tìm mọi lý do để sờ soạng cơ thể tôi. Dù sao xét về vẻ ngoài, tôi cũng không đến nỗi nào, tôi đoán đó là lý do anh ta tiếp cận tôi ngày đầu.

Nhưng điều làm tôi khó hiểu là tiền bối không bao giờ tiến lại quá gần tôi, luôn đứng đủ xa và hỏi tôi trước khi chạm vào người tôi để chỉnh tư thế.

“Kawashima, anh chạm vào khuỷu tay em chút được không? Chỉ để chỉnh góc thôi.”

“Đ-được…”

“Được rồi. Nếu thấy không thoải mái thì nói anh biết nhé.”

Chưa từng có ai hỏi tôi, chưa từng có ai quan tâm đến cảm xúc của tôi trước khi họ làm một điều liên quan đến tôi.

Ban đầu, tôi sợ tiền bối.

Anh ta được giao trọng trách huấn luyện cho tôi, nhưng ai mà biết được anh ta đang suy nghĩ gì.

Tôi từng nghe loáng thoáng rằng anh ta khá nổi tiếng với đám con gái, tôi có thể hiểu điều đó. Vẻ mặt của anh ta khá điển trai, cộng thêm việc là chủ lực của đội bóng rổ, nơi vốn dĩ đã thu hút khá nhiều ánh nhìn của các nữ sinh, ai mà có thể không có cảm tình chứ?

Có lẽ anh ta tiếp cận tôi cũng vì muốn thu nạp thêm thành viên vào cái gọi là “harem” của đám con trai. Sau này chắc chắn anh ta sẽ lấy cái cớ đã giúp đỡ tôi để đe dọa tôi làm thứ gì đó đáng xấu hổ hay đại loại vậy.

Tôi cảm thấy kinh tởm cho cái suy nghĩ đó, và cố gắng tránh xa anh ta nhất có thể.

“Vậy ra ước mơ của em cũng là hướng đến chức vô địch giải cấp tỉnh ư? Giống anh nè, hai chúng ta cùng cố gắng nhé.”

Nhưng từng ngày trôi qua, nỗi sợ đó dần dần tan ra như băng dưới nắng.

“Làm tốt lắm Kawashima! High five nào!”

Anh ấy nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng khi cần thì lại rất nhiệt huyết khiến khí thế tập luyện của bọn hậu bối chúng tôi cứ thế tăng lên.

“Hôm nay sau giờ học cả đám chúng ta cùng đi hát karaoke đi! Cả em nữa, nhớ phải đến nhé Kawashima. Xây dựng mối quan hệ gắn kết với các thành viên trong đội cũng là một yếu tố cần thiết trong thể thao đấy.”

Là cầu nối kết nối các thành viên trong câu lạc bộ, luôn kéo tôi vào các cuộc vui chơi của đội. Nhờ đó mà tôi có thể hòa đồng và thân thiết hơn với mọi người.

“Anh nghĩ ở trận đấu tới em có thể áp dụng chiến thuật này, nó sẽ giúp ích em rất nhiều ở khoản tranh chấp tay đôi. Đầu tiên…”

Không bao giờ lớn tiếng với tôi, luôn kiên nhẫn và từ tốn giải đáp cho tôi những thắc mắc dù là nhỏ nhất.

“Mệt rồi đúng không nào? Nay vì anh có tâm trạng tốt nên sẽ đặc biệt bao nước cho ngôi sao của chúng ta. Cảm thấy biết ơn vị tiền bối này không nè!”

Luôn biết tôi cần gì và quan tâm đến tôi từng chút một.

“Dạo này em tập luyện quá trớn rồi đấy Kawashima! Với tư cách là người hướng dẫn, anh yêu cầu em phải nghỉ ngơi thật đầy đủ. Ngày mai hãy dành toàn bộ thời gian sau giờ học vào sở thích của em đi. Hả? Em không có sở thích gì ngoài bóng rổ á? Vậy mai đi với anh, anh sẽ biến mai trở thành ngày vui nhất trong cuộc đời em.”

Luôn lắng nghe và nhìn vào mắt tôi khi nói chuyện, luôn lo lắng khi thấy tôi có chút biểu hiện uể oải qua từng lời trêu đùa, luôn giúp đỡ khi tôi gặp khó khăn.

“Dạo này anh thấy em mệt mỏi hơn thường ngày, vì công việc làm thêm đúng không? Đừng gắng sức quá mà lăn quay ra ốm trước ngày thi đấu đấy. À, anh có mua thừa chút đồ ăn nhẹ, hai anh em mình cùng ăn nhé? Bỏ thừa đồ ăn là sẽ bị ông trời xử tử đấy.”

Và luôn đối diện tôi với một nụ cười. 

Tôi không thể nhìn ra bất cứ sự toan tính nào ẩn dưới nụ cười ấy. Nó chỉ đơn thuần là một nụ cười chân thành, ấm áp với đám hậu bối chúng tôi. Rằng anh thật sự vui vẻ khi có thể giúp ích tôi dù chỉ một chút.

Tôi bắt đầu thấy trái tim mình có gì đó lạ lạ. Một thứ cảm giác ấm áp len lỏi từng ngõ ngách trong cơ thể khiến tôi bỗng chốc không quen. Mỗi lúc tiền bối nở nụ cười hướng về phía tôi, lồng ngực tôi lại nhói lên những cảm xúc không rõ tên. 

Tôi tự hỏi mình đang bị sao vậy?

Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó, không phải vì tôi ngu ngốc, mà vì tôi không dám tin vào sự thật này.

Nếu lúc đó ai hỏi rằng liệu tôi có cảm tình với tiền bối Hasegawa không, tôi chắc chắn sẽ đáp “không” ngay không chút do dự trong khi trưng ra bộ mặt nhăn nhó.

Tôi sẽ không bao giờ thích con trai, tôi không được để lộ sự yếu đuối của mình trước bọn họ.

Tôi chỉ cần bóng rổ. Phải… đúng vậy, tôi chỉ cần bóng rổ mà thôi. Những thứ khác tôi không quan tâm.

Tôi đã luôn nghĩ thế.

Cho đến ngày hôm đó, ngày trận chung kết định mệnh diễn ra.

Sau khi đã kết thúc với chức vô địch nội dung cho nữ, đội chúng tôi sau màn ăn mừng ngắn ngủi lập tức tiến về khu vực khán đài để cổ vũ cho đội nam.

Vì đã hoàn toàn kiệt sức và thấm mệt, tôi đã chọn chỗ ngồi dưới cùng ngay sát sân thi đấu, tôi thật sự đã chẳng còn chút năng lượng nào chỉ để đi thêm vài bậc thang.

Một vài đồng đội thấy vậy cũng ngồi vây quanh tôi như thể sợ tôi cô đơn. Mọi người liên tục trò chuyện rôm rả và chia sẻ niềm vui thắng trận, tôi ngồi giữa bọn họ, ậm ừ cho qua chuyện, ánh mắt chỉ dán vào một bóng hình.

Thú thật tôi không có hứng với trận chung kết nội dung nam lắm. Nếu được cho phép ra về, chắc tôi đã bỏ mọi người ở lại mà về đánh một giấc ngon lành.

Nhưng tôi cũng biết mình không nên làm vậy, vì hành động của tôi chắc chắn sẽ gây ra những vết rạn nứt trong mối quan hệ giữa các thành viên trong câu lạc bộ hiện tại. Dù không có cảm tình với con trai đến đâu, tôi vẫn phải giữ thái độ phải phép của một hậu bối.

Tôi không muốn mọi nỗ lực mà tiền bối đã giúp tôi trở nên thân thiết hơn với mọi người đổ sông đổ bể.

Nhìn tiền bối khoác vai từng thành viên, cúi đầu chỉ đạo chiến thuật và kết thúc bằng việc hô to khẩu hiệu chiến thắng của toàn đội, dù không hiểu tại sao, nhưng tôi muốn cổ vũ và tiếp sức hết mình cùng đội nam.

Có lẽ đôi lúc đi ngược lại với nguyên tắc của mình cũng không phải là điều gì quá xấu.

Trận đấu bắt đầu, tiền bối liên tục ghi điểm giúp đội chúng tôi chiếm ưu thế cực lớn. Anh ấy bình tĩnh chỉ đạo, khích lệ nhuệ khí toàn đội trong khi lên công về thủ không ngừng nghỉ.

Mỗi khi cả đội mất điểm và khoảng cách ngày một rút ngắn, tiền bối đều lập tức sốc lại tinh thần chiến đấu của toàn đội, đảm bảo không ai gục ngã vì áp lực tinh thần. Khán giả đội bạn càng hô to, đối phương càng phản công mạnh mẽ, anh càng đáp trả lại đội bạn gấp hai, ba lần. 

Bộ quần áo thấm đẫm mồ hôi cùng mái tóc rối bời, giống như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, giờ đây trong mắt tôi… tiền bối giống như một chiến binh đang chiến đấu vì niềm tự hào, danh dự của ngôi trường mang trên ngực áo, cũng như chiến đấu vì chính giấc mơ của anh.

Anh ấy… cũng có thể ngầu đến vậy sao…

Cảm giác này… là sao chứ?

Trong lúc tôi đang lơ đãng, chẳng biết từ đâu một quả bóng rổ đập mạnh vào bụng tôi, khiến tôi quằn quại mà ôm bụng ngã lăn xuống đất. 

Tầm nhìn trước mắt tối sầm lại, cơn đau quằn quại khiến tôi dường như mất hết sức lực. 

Lúc này đây, từng dòng kí ức ào ạt ùa về như từng cơn sóng, những ngày tháng tăm tối trước kia, những ngày từng bị bố và anh trai đánh đập thậm tệ. Nó khiến tôi nhớ lại, những lúc tôi không thể thở được, chỉ biết ôm mình co ro vào một góc phòng chịu trận.

Đau quá… tối quá… tôi phải làm gì đây… tôi không muốn phải trải qua quãng thời gian địa ngục đó nữa.

Làm ơn… ai cũng được… làm ơn cứu tôi được không? Dù tôi biết chẳng ai có thể nghe thấy, tôi vẫn hét lên trong lòng.

Dù tôi biết… lời kêu cứu này chỉ là vô nghĩa.

Vì sẽ chẳng ai cứu rỗi một đứa như tôi đâu.

Ngay khoảnh khắc tôi từ bỏ hết hi vọng, tôi bỗng nghe thấy tiếng ai đó hét lên.

“Kawashima!!!”

Tiền bối… là giọng của tiền bối.

Tôi nhận ra ngay lập tức giọng nói tôi đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, giọng nói đã trở thành một điều không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của tôi.

Anh ấy lao ra khỏi sân, chạy đến bên tôi.

Và rồi, vòng tay nhẹ nhàng ôm trọn lấy tôi.

Bỏ mặc trận chung kết, bỏ mặc cái nhìn kinh ngạc của trọng tài và các thành viên trên sân, bỏ mặc dáng vẻ hoang mang của mọi người xung quanh.

Bỏ mặc tất cả, chỉ để chạy đến bên tôi.

Tiền bối… tại sao lại… anh không cần phải làm vậy.

Tôi cố gắng mở mắt, cố gắng trấn an với anh rằng tôi không sao. 

Nhưng dường như anh không để ý đến tôi. Anh bế tôi lên, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn và tức tốc chạy thẳng đến phòng y tế của nhà thi đấu.

Như một bạch mã hoàng tử được ông trời mang đến để dành tặng cho tôi vậy.

Ấm quá... 

Thoải mái quá... 

Hơi ấm này, thật dễ chịu.

Nó làm tôi muốn mãi mãi được bao bọc trong vòng tay của anh.

Không biết đã trôi qua bao lâu, khi tôi tỉnh lại trong phòng y tế, tiền bối đang ngồi sát bên giường. Trán anh đẫm mồ hôi, hơi thở gấp gáp khiến tôi nhất thời không thể phân biệt là do kiệt sức vì trận đấu hay là vì đã dốc hết sức lực để chạy đến phòng y tế nữa. 

Thấy tôi tỉnh dậy, đôi mắt lo lắng của anh mới dần lắng xuống.

“May quá… em tỉnh rồi. Giờ em thấy trong người thế nào, còn đau ở đâu không?”

Tôi không đáp, cổ họng nghẹn cứng lại lời định nói. Mãi một lúc sau tôi mới khó khăn mở lời.

“Tại sao…”

“Có chuyện gì vậy Kawashima? Nếu em còn thấy không ổn ở đâu thì…”

“Anh bị ngốc à!? Ý em là tại sao!? Tại sao lại bỏ dở trận đấu để đưa em đến phòng y tế? Lỡ đội bị xử thua thì sao!?”

“Cái đấy em không cần lo. Trận đấu đã diễn ra trở lại rồi, chỉ là anh cũng bị ban tổ chức cấm quay lại sân mất luôn hehe… nghĩ lại thì thấy cũng tiếc thật. Cơ mà nhờ đó mà anh có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc em lúc này nè.”

“Đó không phải điều em muốn nói!! Anh bị sao vậy!? Em không hiểu… đó là giấc mơ của anh mà... tại sao chứ… tại sao lại vì một đứa như em mà…” 

Rốt cuộc anh có ý định gì, mà phải cố gắng lấy lòng tôi đến vậy?

Hay thật sự anh làm tất cả điều này… chỉ vì quan tâm đến tôi?

Tôi cúi xuống, giọng run rẩy theo từng nhịp đập của con tim. Tôi không muốn đối diện với anh, tôi không muốn thấy gương mặt thương hại anh dành cho tôi, tôi không muốn thấy anh lo lắng cho tôi, tôi không muốn thấy dáng vẻ bận tâm của anh vì tôi, hay thậm chí cả gương mặt ghét bỏ của anh vì tôi đã làm lỡ dở giấc mơ của anh.

Và cả gương mặt… ấm áp như nắng vàng của mùa hè.

Vì chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, tôi lại dường như được tiếp thêm hi vọng.

Hi vọng rằng mình quan trọng với ai đó. 

Dù tôi có mạnh mẽ đến đâu thì tôi vẫn là con người, tôi cũng khao khát được hạnh phúc. Tôi khao khát một người chỉ cần sự hiện diện của tôi là mỉm cười, tôi ước mình quan trọng với ai đó. Không phải cảm giác thương hại như đang nhìn một sinh vật dễ bị tổn thương, tôi không cần những thứ đó. Vì nó không khác gì một lời tuyên bố rằng thích lúc nào vứt bỏ cũng được.

Vì vậy…

Nếu em không quan trọng với anh, thì làm ơn đừng có trưng ra vẻ mặt dịu dàng như anh đã trưng với biết bao người nữa.

Làm ơn đừng gieo thêm cho em hi vọng.

Làm ơn đừng gieo thêm cho em hạnh phúc.

Làm ơn đừng gieo thêm cho em sự ngọt ngào.

Và làm ơn… nếu anh chỉ đang thương hại em, thì đừng gieo thêm cho em hơi ấm này nữa. 

Vì em sợ rằng rồi anh cũng sẽ rời bỏ em.

Vì em sợ rằng rồi anh cũng sẽ chính là người đẩy em vào bóng tối của trước kia.

Em đã làm tất cả để xây dựng vỏ bọc mạnh mẽ này, em đã tự hứa với chính bản thân mình rằng sẽ không để tên con trai nào chạm vào điểm yếu mong manh này của em.

Nếu em lại sa lầy vào vũng bùn của sự yếu đuối, em sợ rằng mình sẽ không thể nào gượng dậy nổi nữa.

Thà rằng anh đối xử lạnh nhạt với em ngay từ đầu, thà rằng anh chửi bới và động tay vào em, thì có lẽ em đã chẳng đau đớn như hiện tại, thì có lẽ tâm can em đã không bị giằng xé bởi những cảm xúc mới chớm nở này.

Vì thế xin anh.

Nếu em không phải là người quan trọng của anh.

Thì đừng đối xử với em như vậy nữa…

“Vì em quan trọng hơn mọi trận chung kết ngoài kia.”

Hả?

Anh ấy đang nói gì vậy…

Rồi sau đó anh từ từ tiến sát lại gần và đột ngột ôm chầm lấy tôi.

Nếu là bình thường, tôi chắc chắn đã đẩy anh ra và không chút do dự cho anh một cái tát.

Nhưng không hiểu vì sao, lần này tôi chẳng thể cử động được gì, cứ như mọi sức lực đã bị hút cạn vậy.

Mà không.

Có lẽ vì đó là anh mà tôi mới không đẩy ra. 

Rằng tôi đã chờ một cái ôm như này từ rất lâu rồi.

Tôi cứ bất động để cho anh ôm, hai tay vô thức cũng vòng ra tấm lưng ấy mà ôm chặt. 

Khi thấy tôi đã dần bình tĩnh lại, anh mới chậm rãi lên tiếng, vẫn với chất giọng ấm áp ấy, thứ chất giọng khiến trái tim tôi được bình yên.

“Ước mơ của anh là được chơi ở một trận chung kết, được dẫn dắt cả đội đến với chức vô địch, cho đến mấy giây trước vẫn là vậy. Nhưng giờ nó không còn quan trọng nữa. Giờ anh muốn thực hiện một giấc mơ khác.”

Rồi anh buông tôi ra, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi, trong khi nhẹ nhàng xoa nhẹ mái tóc đã rối như tơ vò này.

“Ước mơ của anh bây giờ… là làm cho em được hạnh phúc.”

Đó là lúc tim tôi trật một nhịp. 

Một câu nói vỏn vẹn hơn mười từ, như ánh mặt trời ấm áp đang làm tan chảy trái tim băng giá của tôi.

Chưa từng có ai nói với tôi điều như vậy trước đây. Không một ai cả.

Với gia đình, tôi chỉ là đồ bỏ đi.

Với đội bóng, tôi chỉ là một thành viên mới chân ướt chân ráo.

Với bạn bè, tôi chỉ là đứa não cơ bắp nhàm chán thích bóng rổ. 

Với thầy cô, tôi chỉ là một học sinh thể thao có tiềm năng.

Nhưng với tiền bối Hasegawa… với Shino…

Tôi là người quan trọng.

Quan trọng đến mức anh ấy chấp nhận bỏ dở trận chung kết.

Quan trọng đến mức anh ấy sẵn sàng đánh đổi giấc mơ của mình để đến bên cạnh tôi.

Và quan trọng đến mức… muốn làm cho tôi được hạnh phúc.

“A-aa… k-không… ý anh là… đừng để ý cách dùng từ có phần hơi hiểu lầm của anh, anh thực sự không có ý đồ gì đâu. Chỉ là… anh không biết trong quá khứ em đã gặp chuyện gì, vì nhìn em lúc nào anh cũng thấy dáng vẻ của một cô bé mong manh đang cố để gồng mình chống lại số phận. Anh chỉ là muốn… được bên cạnh giúp đỡ và bảo vệ em với tư cách là tiền bối thôi.”

Tôi ghét mình lúc này.

Tôi muốn nói “em không đáng để anh làm vậy”, nhưng chẳng thể cất thành tiếng.

Chỉ còn lại một giọng nói trong tim đang thầm thì:

Đừng rời xa em…

Làm ơn hãy ở bên em mãi mãi...

Vì anh thực sự thành công trong việc tẩy não em rồi, tiền bối à. Giờ em chẳng thể nào phản kháng lại nổi anh nữa rồi.

“Đừng tự gánh chịu nỗi đau một mình nữa, và hãy cho phép anh được ở bên cạnh bảo vệ em được không Kawashima… nếu em thấy phiền, cứ coi đây là mong muốn ích kỉ của vị tiền bối này đi. Cơ mà anh sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”

Anh cười, một nụ cười nhăn nhở không thể gọi là đáng yêu và có phần khó coi, nhưng với tôi nó là nụ cười đẹp và quyến rũ nhất mà tôi từng được chứng kiến. 

Haha…

Hasegawa Shino… rốt cuộc anh đã bỏ thứ bùa mê nào lên người tôi vậy…

Mà thôi, tôi không quan tâm.

Vì tôi biết.

 Ngay khoảnh khắc này, tôi biết.

“Anh sẽ không để em một mình nữa đâu Shiori, từ giờ anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”

Mình xong đời rồi.

Tôi đã yêu rồi, yêu người mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ yêu.

Tôi, đứa con gái vẫn luôn run sợ trước đàn ông, đã yêu một chàng trai.

Yêu người đầu tiên bảo vệ tôi, yêu người đầu tiên thật sự lo lắng cho tôi, yêu người đầu tiên bất chấp tất cả để chạy đến bên tôi như một phép màu mà thần linh ban tặng.

Tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra tiếp theo, vì tầm nhìn tôi đã bị nước mắt làm cho nhoè đi, cùng bộ óc đã hoàn toàn bị chập mạch vì câu nói của anh.

Chỉ biết rằng trước khi tôi thiếp đi lần nữa, tôi đã được anh dịu dàng chăm sóc như một bảo vật.

Và cho đến lúc tỉnh dậy, anh vẫn luôn nắm chặt tay tôi không rời.

________________

Sau ngày hôm đó, tôi lại đối mặt với vấn đề mới: chứng mất ngủ triền miên. Vì chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh tiền bối bế tôi, che chắn cho tôi, nắm chặt tay tôi lại hiện lên một cách rõ ràng.

“Bọn mình… có được tính là đã hẹn hò với nhau rồi không…”

Tôi tự thì thầm với chính mình, vì tôi chẳng có chút kinh nghiệm gì trong chuyện yêu đương. Nhưng tôi cũng không phải loại ngu ngốc gì. Tôi biết không ai vô cớ ôm, nắm tay hay xoa đầu người khác nếu họ không có cảm tình với đối phương. Thậm chí còn gọi cả tên... 

À, phải rồi. Tôi và anh thậm chí còn chưa thể gọi tên nhau, vậy thì làm sao có thể tính đã hẹn hò rồi. Cái gọi tên của anh lúc đó chắc chỉ vì anh muốn tôi tin tưởng hơn vào anh mà thôi. Tôi cũng chẳng biết anh có sở thích gì, ngày nghỉ thường làm gì, món ăn yêu thích, gu bạn gái anh thích là gì…

Phải làm sao bây giờ? Tôi muốn thân thiết hơn với anh, tôi muốn biết nhiều hơn về anh, tôi… muốn gặp anh… muốn cảm nhận sự ấm áp đó thêm một lần nữa.

Vậy nên vào ngày nghỉ, tôi đã mời anh đi xem một trận bóng rổ quy tụ khá nhiều nhân vật nổi tiếng như một cái cớ để được gần anh hơn.

“Chúng ta… từ giờ có thể gọi nhau bằng tên không?”

Tôi rụt rè nói ra yêu cầu của mình ngay khi vừa gặp, và anh sau giây phút bất ngờ ban đầu đã nhanh chóng vui vẻ gật đầu.

“Được chứ! Anh cũng rất muốn mình có thể thân thiết hơn với Shiori mà.”

Oa… tiền bối Hasegawa… không, Shino đang cười với mình chỉ vì được gọi tên mình.

Hạnh phúc quá. 

Tôi muốn hơn nữa.

Tôi muốn được anh cưng chiều hơn nữa.

Khi trận đấu bắt đầu, tôi đã giả vờ thật đáng yêu khi lắp bắp nói rằng muốn nắm tay anh với lý do “nhìn quả bóng rổ em lại nhớ về ngày hôm ấy”. Đó không hoàn toàn là dối trá, vì một phần tôi vẫn còn thấy hơi sợ khi nhìn quả bóng rổ. Nhưng một phần… tôi cố tình thể hiện sự yếu đuối của mình.

Con trai trước một cô gái yếu đuối sẽ dễ mềm lòng và sinh ra cảm giác muốn bảo vệ hơn đúng không? Tôi muốn dựa vào anh nhiều hơn, muốn anh nhìn tôi nhiều hơn, không phải như một hậu bối, mà như một cô gái anh muốn hẹn hò.

Đúng như dự đoán, Shino sau giây phút đầu bất ngờ liền siết chặt tay tôi. Năm ngón tay của chúng tôi đan xen vào với nhau, không khác gì cái nắm tay của những người yêu nhau.

Hạnh phúc thật đấy… tim tôi không ngừng rên rỉ.

Tôi tiếp tục vai diễn của mình, mỗi khi đội đối phương chuẩn bị ném bóng, tôi sẽ giả vờ run sợ mà đột ngột ôm chầm lấy anh, dụi đầu vào ngực anh mà nghẹn ngào.

“Shino… em sợ…”

Mỗi lúc như thế, anh ấy luôn nhẹ nhàng xoa đầu trấn an và nhìn tôi bằng đôi mắt trìu mềm.

Cũng có đôi chút anh ấy khựng lại và cảm thấy khó xử, vì ngực tôi ấn chặt lên người anh.

Xin lỗi tiền bối, nhưng em cố tình làm vậy đấy.

Bộ ngực của em là điều bọn con trai muốn nhất đấy, chỉ cần anh hẹn hò với em, anh sẽ có tất cả.

Tôi biết mình đang không công bằng, tôi biết trông tôi hiện tại chẳng khác gì một con quỷ nhỏ.

Nhưng tôi muốn Shino chú ý đến tôi, dù chỉ một chút thôi.

Nếu Shino quay lại nhìn tôi nhiều hơn một chút…

Nếu trái tim anh ấy chỉ đập nhanh một nhịp vì tôi…

Chỉ vậy thôi cũng đủ để tôi sống tiếp rồi.

Tôi đã hoàn toàn chìm đắm vào cảm xúc dành cho tiền bối rồi.

________________

Nhưng đồng thời, một nỗi lo khác từ từ xuất hiện.

Tôi đã quên mất một chuyện, rằng anh cực kì nổi tiếng với đám con gái.

Nó khiến lòng tôi như lửa đốt, tôi bận tâm đến mức không thể nào xóa nhòa đi nhiều nỗi lo lắng đang dâng lên. Và rồi một ngày khi tôi cố gắng hỏi dò Shino về những bạn nữ xung quanh anh, anh đã vui vẻ kể về từng người trong khi cho tôi xem ảnh của họ.

Bọn họ đều rất xinh đẹp, và tôi nghe nói mỗi người đều có một tài năng riêng biệt. 

Tôi cảm thấy cực kỳ bất an, rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi bắt đầu theo dõi bọn họ, và tôi nhận ra.

Tiền bối Nakamura luôn kiếm cớ để bắt anh giúp đỡ mình trong công việc hội học sinh.

Tiền bối Hoshino lúc nào cũng rủ anh đi chơi game sau giờ học. 

Tiền bối Yukimoto thì luôn lấy lý do muốn trao đổi văn hóa giữa hai nước Anh - Nhật để tìm đến anh mỗi ngày.

Còn bạn thuở nhỏ của anh, tiền bối Suzuki luôn lấy lý do anh cẩu thả mà công khai “chăm sóc” anh ở trường. 

Trực giác của một người con gái mách bảo tôi rằng, họ không chỉ đơn thuần coi anh là bạn.

Bọn họ đều đang công khai tán tỉnh anh.

Tiền bối à… anh hoàn toàn không nhận ra sao? 

Nếu cứ thế này, liệu các tiền bối có cướp mất anh từ tôi không?

Không, tôi chẳng quan tâm. Với tôi, chẳng ai đủ sức đứng ngang hàng làm đối thủ của tôi cả.

Sự kiện xảy ra ngày hôm đấy là quá đủ để tôi nắm chắc phần thắng rồi.

Shino thích những cô gái dễ thương muốn được dựa dẫm và bảo vệ, và chẳng ai có thể hơn tôi về mặt này. Dù chỉ là giả vờ, tôi sẽ làm tất cả để có được anh.

Nếu khó khăn quá, chỉ cần loại bỏ hết tất cả là xong. 

Vì thế, tôi bắt đầu hành động.

“Chào chị ạ. Em là Kawashima Shiori, đàn em của tiền bối Shino trong câu lạc bộ bóng rổ. Thực ra… bấy lâu nay em vẫn luôn hâm mộ chị! Chúng ta có thể trở thành bạn của nhau không? Em đã được nghe anh Shino kể rất nhiều về tiền bối!”

Và trở thành bạn của họ.

Muốn tiêu diệt địch, thì phải hiểu địch đang nghĩ gì. Cách tốt nhất là trở thành một trong số họ.

Ban đầu họ nghi ngờ về lý do tôi tiếp cận từng người. 

Nhưng sau khi phát hiện ý định tỏ tình lén của tiền bối Suzuki và thông báo cho ba người kia, tín nhiệm của tôi với họ đã tăng lên đáng kể và chúng tôi cùng nhau lập nhóm để đến nhà Shino “đánh ghen”.

Tiền bối à, anh cứ chuẩn bị tinh thần đi. 

Vì em sẽ biến anh trở thành của riêng em.

________________

Tôi yêu Shino.

Tôi yêu anh ấy đến mức nghẹn thở.

Yêu đến mức xóa nhòa đi định kiến của tôi về đám con trai, ít nhất là khi ở bên anh.

Yêu đến mức tôi sẵn sàng diễn một vở kịch vụng về chỉ để được xích lại gần anh hơn.

Shino là tình yêu đầu tiên của tôi, và tôi biết tình yêu của mình với anh méo mó đến nhường nào.

Nó không đẹp đẽ, không hoàn hảo, đầy toan tính và ích kỉ.

Nhưng nó là thật.

Là thứ đầu tiên tôi tự mình lựa chọn mà không bị ai áp đặt lên, là thứ đầu tiên tôi sẽ giành lấy bằng mọi giá dù phải dở bao nhiêu thủ đoạn.

Tôi không biết cơ hội của mình đến đâu, và tôi không biết liệu mình có thể độc chiếm trái tim của anh giữa hàng tá đối thủ kia không.

Nhưng tôi biết một điều, rằng nếu không có Shino… tôi không biết liệu mình còn có thể yêu cuộc sống này nữa hay không.

Anh là người đầu tiên nói tôi quan trọng, là người đầu tiên chạy đến bên tôi khi tôi tuyệt vọng, là người đầu tiên làm tôi tin rằng con trai… cũng có người tốt.

Ước mơ của tôi trước kia là có thể bình yên chơi bóng rổ mà không phải suy nghĩ về quá khứ. Nhưng giờ giấc mơ đó đã đi vào dĩ vãng rồi.

Giờ tôi chỉ ước rằng sẽ có một ngày, tôi không chỉ gọi anh là “tiền bối”, là “Shino”, mà sẽ có thể gọi anh bằng những cái tên thân mật hơn như “anh yêu” hay “honey”. 

Dù sao tất cả đều là lỗi của anh mà, đúng không Shino?

Đó là cái giá anh phải trả vì đã cứu rỗi trái tim em.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!