Tập 01: Giao thoa

Chương 02

Chương 02

Tôi thức dậy vào sáng hôm sau, đầu đau như vừa bị xe tải tông ngang—nhưng không phải vì rượu, mà vì cả đêm nằm cười như thằng điên. Cơn đau này ngọt ngào và đáng giá. Tin nhắn “Ngon thì lần sau tự mời lại đi” cứ hiện lên trong đầu như một câu thần chú ngọt ngào pha chút thách thức, buộc tôi phải hành động.

Tôi nhìn đồng hồ: 9:32 sáng. Ngoài trời, Sài Gòn nắng lạ. Không quá gắt, nhưng kiểu nắng hanh hanh, khô ráo, khiến mọi vật thể có màu sắc rực rỡ hơn. Đó là kiểu nắng khiến người ta muốn trốn vào bóng râm của một mái hiên nào đó, nhấp một ngụm trà lạnh, và nghĩ về ai đó vừa đủ để tim hơi nhói.

Tôi mở Messenger. Ngón tay lướt qua cái tên “Rosa” như thể đó là nút tự hủy, một công tắc có thể nhấn để bắt đầu hoặc kết thúc một điều gì đó quan trọng. Sự thận trọng của một người hướng nội đang yêu bỗng trở nên lố bịch. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cố gắng soạn một câu hỏi thật thông minh, thật "cool ngầu" như những gã thiết kế tôi thường đọc trên tạp chí. Nhưng tôi chỉ là Andrew, một kẻ lóng ngóng. Tôi lại khóa màn hình.

Năm phút sau, tôi không chịu nổi sự giằng xé đó. Nếu cô ấy block mình vì câu chán, thì hãy để nó xảy ra sớm. Tôi quyết định bỏ qua sự màu mè, nói thẳng điều mình đang nghĩ, dù nó có ngu ngốc thế nào.

Andrew: Chị dậy chưa?

Andrew: Sáng sớm mà mệt ghê.

Tôi nhìn hai dòng tin nhắn mình vừa gửi. Vừa ngu ngốc vừa thiếu nhất quán. Tôi muốn xóa đi, nhưng đã quá muộn. Nó trông y như một thằng đang tự tát chính mình bằng ngón cái. Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra nụ cười của cô khi đọc những dòng này.

Mười phút trôi qua. Không seen. Tôi thở dài, mở Visual Studio Code, cố gắng vùi đầu vào mớ code UI đang dở. Mắt thì nhìn màn hình sáng rực của code, còn đầu thì tua lại cảnh hôm qua—cái cách cô cười không thành tiếng, giọng nói nhẹ, ánh mắt hơi trầm nhưng có gì đó dịu dàng như đang ôm lấy thế giới.

Rồi điện thoại rung lên một tiếng ting nhỏ.

Rosa: Dậy rồi. Đang ở studio. Hôm nay trời đẹp đó, sao thấy em than mệt hoài?

Tôi cười, một nụ cười ngu si chính hiệu, kiểu nụ cười của kẻ vừa được cứu khỏi vực thẳm. Cô ấy không chỉ trả lời, mà còn chủ động hỏi thăm và thậm chí là trách yêu tôi một cách nhẹ nhàng.

Andrew: Em không than mệt. Chỉ là thiếu lý do để dậy sớm thôi.

Andrew: Giờ có lý do rồi nè.

Tôi đáp lại với sự tự tin vừa được bơm căng bởi tin nhắn của cô. Cái "lý do" đó chính là cô.

Cô seen liền. Rồi ba chấm gõ hiện lên. Rồi tắt. Rồi hiện. Rồi tắt. Trái tim tôi nhảy tango, một điệu nhảy cuồng loạn giữa niềm hy vọng và nỗi sợ hãi. Đây chính là nghệ thuật gây áp lực tâm lý đỉnh cao của Rosa.

Rosa: Giỏi đùa ghê ha. Làm IT mà dẻo miệng quá.

Một lần nữa, cô gọi tên công việc của tôi, tạo ra một sự kết nối ngầm.

Tôi đáp nhanh như sợ cơ hội tan biến:

Andrew: Tại muốn nói chuyện với người có ánh mắt đẹp thôi.

Seen. Không rep. Năm phút. Mười phút. Tôi tưởng tiêu rồi. Tôi nghĩ: Lại lố rồi, Andrew. Lời khen lặp lại quá nhiều sẽ thành sáo rỗng.

Tôi đứng dậy khỏi bàn, đi vòng quanh phòng. Cảm giác bất an lúc này còn mạnh hơn cả lúc tôi xin infor cô ngoài đời. Sự chờ đợi trên mạng xã hội này, không tiếng động, không ánh mắt, chỉ có một dấu seen vô cảm, thật sự là một cực hình.

Rồi tin nhắn tới, như một luồng gió mát giữa trưa hè:

Rosa: Đang retouch ảnh, xíu nhắn. Mà… cảm ơn.

Có thêm chữ “cảm ơn”.

Cái chữ nhỏ xíu, đơn giản đó thôi, mà tôi thấy cả ngày hôm đó sáng hơn cả trời nắng Sài Gòn. Nó xác nhận rằng lời khen của tôi đã được chấp nhận, không phải chỉ là lời tán tỉnh rẻ tiền.

Chiều, tôi không chịu nổi sự bức bối của căn phòng, quyết định mang laptop ra quán cà phê cũ. Đó là một hành động vô thức, gần như là một nghi thức tôn giáo. Tôi cần quay lại hiện trường, nơi tôi đã gặp được cô gái có đôi mắt tĩnh lặng đó.

Quán vắng hơn hôm qua. Vừa đặt laptop xuống, tôi nhận được tin nhắn từ Rosa.

Rosa: Em uống cà phê chưa?

Sự chủ động này làm tôi bất ngờ. Cô ấy đang nghĩ về tôi.

Andrew: Đang uống nè. Ở quán hôm qua.

Rosa: Ờ, chỗ cửa sổ hả?

Andrew: Dạ. Tự nhiên ngồi đây lại nhớ hôm qua.

Tôi đã gửi một câu mập mờ, nửa cảm xúc nửa bông đùa, để cô ấy có không gian từ chối sự lãng mạn này.

Rosa: Ờ, người ta gọi đó là ‘tự tạo drama cho mình’ đó.

Cô ấy vẫn giữ sự tỉnh táo và khoảng cách.

Andrew: Vậy chị thích drama không?

Rosa: Không. Tôi thích yên bình.

Yên bình. Tôi nhìn không gian quán, cảm nhận tiếng nhạc Trịnh Công Sơn nhỏ nhẹ, mùi cà phê rang cũ và sự tĩnh lặng giả tạo của buổi chiều.

Andrew: Yên bình… như hôm qua lúc chị cười hả?

Lần này cô không seen ngay. Sự im lặng kéo dài đến vài phút. Tôi nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng tan dần trên đầu lưỡi, nghĩ rằng mình đã đi quá xa, đã chạm vào ranh giới an toàn của cô ấy.

Nhưng vài phút sau, tin nhắn đến, với một sự thăm dò thú vị:

Rosa: Em có hay nói mấy câu khiến người ta bối rối không?

Andrew: Chắc chỉ khi người ta có đôi mắt đặc biệt thôi.

Rosa: Lại nữa. Biết không, kiểu nói vậy nguy hiểm lắm đó.

Andrew: Vậy chị sợ nguy hiểm không?

Rồi cô ấy gửi một câu mà tôi phải đọc đi đọc lại nhiều lần, một câu nói triết lý sâu sắc bộc lộ tính cách của cô:

Rosa: Sợ chứ. Nhưng nếu biết trước sẽ rơi, người ta vẫn hay nhìn xuống mà.

Tôi đọc câu đó, cố gắng giải mã. Biết trước sẽ rơi, vẫn nhìn xuống. Nghĩa là chấp nhận rủi ro, chấp nhận cảm xúc, chấp nhận sự sa ngã, nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo, quan sát toàn bộ quá trình đó.

Không biết từ bao giờ, giữa hai dòng tin nhắn chớp tắt, tôi cảm thấy mình đang nói chuyện với ai đó vừa mong manh, vừa sâu như biển. Không phải là cô gái tán tỉnh thông thường. Cô ấy là một người kể chuyện bằng ánh mắt và bằng những câu chữ có sức nặng.

Tối hôm đó, cô gửi cho tôi một tấm ảnh—không có người, chỉ là khung cửa sổ của studio cô, mưa nhẹ rơi, ánh đèn vàng phản chiếu trên kính. Hình ảnh tĩnh lặng, cô đơn nhưng ấm áp.

Rosa: Ảnh này tôi chụp ở studio. Đang test màu.

Tôi nhìn mãi tấm ảnh. Trong đó có sự cô độc của người làm nghệ thuật, có sự trầm lắng của một tâm hồn đang đợi chờ.

Andrew: Sao tấm này buồn quá?

Rosa: Vì nó thật.

Một câu thôi, mà làm tôi cứng họng. Cô luôn có cách nói khiến thế giới xung quanh tôi chậm lại. Tôi đã quen với những lời nói hoa mỹ, những câu caption giả tạo trên mạng xã hội, nhưng Rosa lại chọn sự thật trần trụi.

Tôi nhìn mãi tấm ảnh. Rồi gõ:

Andrew: Chị biết không, có những tấm ảnh không cần người trong đó, nhưng vẫn khiến người ta thấy nhớ.

Cô seen. Rồi nhắn lại sau vài phút, lần này là một lời khen gián tiếp:

Rosa: Em biết nói vậy, chắc không phải kiểu người chỉ chụp để ‘post story’ đâu.

Post story. Cô ấy đã thấy được điều gì đó sâu hơn trong con người tôi.

Andrew: Em chụp để nhớ.

Rosa: Nhớ gì?

Andrew: Những buổi chiều có người khiến mình dừng lại.

Lần này, không seen ngay. Sự im lặng kéo dài hơn nửa tiếng. Tôi tưởng cô mệt, hay bận thật. Tôi định nhắn một câu chúc ngủ ngon, nhưng lại sợ làm cô phân tâm.

Nửa tiếng sau, điện thoại sáng lên.

Rosa: Nghe triết lý ghê.

Tôi ngồi yên. Không biết trả lời gì. Tôi không muốn tranh luận xem mình có triết lý hay không. Tôi chỉ muốn cô hiểu, những lời tôi nói đều là thật.

Ngày hôm sau, trời Sài Gòn mưa thật. Không âm u kiểu lạ lùng nữa, mà mưa to hẳn—kiểu mưa rả rích kéo dài, khiến người ta vừa muốn nhắn tin, vừa sợ tin nhắn mình gửi đi chẳng ai đọc được vì tín hiệu kém hoặc vì người kia đang co ro ngủ quên. Đó là kiểu mưa mà mọi âm thanh đều trở nên xa xăm, mọi cảm xúc đều trở nên sâu lắng hơn.

Tôi nhìn khung chat, tay gõ:

Andrew: Chị có hay đi dưới mưa không?

Tôi lại hỏi một câu vu vơ, một cách thăm dò cảm xúc.

Rosa: Không. Tôi sợ cảm lạnh.

Andrew: Em thì lại thích. Vì lúc đó không ai biết mình đang khóc hay đang vui.

Tôi đã gửi một câu có phần bi lụy và lãng mạn quá mức, một sự thừa nhận về sự yếu đuối.

Rosa: Nghe hay á. Nhưng mà Andrew này.

Andrew: Dạ?

Rosa: Đừng giấu nỗi buồn bằng mưa. Mưa chỉ rửa trôi bụi, không rửa được lòng.

Câu nói này của cô giống như một cái thước đo chính xác cho sự tổn thương của tôi. Cô ấy nhìn thấu tôi quá nhanh. Điều đó khiến tôi vừa sợ hãi vừa cảm kích.

Tôi im lặng một lúc. Rồi cười nhẹ. Lời cô nói là một thử thách.

Andrew: Nếu chị nói vậy, chắc em phải tìm người che dù cho rồi.

Rosa: Ừ, nhưng người đó phải đủ kiên nhẫn để đi cùng dưới mưa.

Kiên nhẫn. Đây không chỉ là một yêu cầu, mà là một phép thử.

Tôi gõ lại, không còn chút do dự nào:

Andrew: Vậy chị cho em thử làm người đó nha?

Seen. Ba chấm hiện lên. Rồi biến mất. Rồi hiện lại, lần này kéo dài hơn.

Tôi nín thở.

Rosa: Thứ bảy này rảnh không?

Tim tôi như bị hack, nhảy lên một điệu breakdance không thể kiểm soát.

Andrew: Rảnh. Dạ rảnh!

Tôi gõ chữ "Dạ rảnh!" một cách thừa thãi, nhưng nó phản ánh chính xác sự kích động của tôi.

Rosa: Ok. Giúp tôi chụp vài tấm ở studio. Xong tôi mời cà phê.

Chụp ảnh. Studio. Mời cà phê. Lời mời không chỉ là hẹn hò, mà còn là một cơ hội để tôi chứng minh năng lực và sự nghiêm túc của mình với tư cách một nhà thiết kế/nhiếp ảnh.

Andrew: Cà phê đen không đường?

Rosa: Ừ. Sao biết?

Andrew: Em nhớ.

Tôi nhận ra, đây là khoảnh khắc quyết định. Tôi không dùng lời tán tỉnh. Tôi dùng sự quan tâm.

Rosa: Giỏi lắm. Vậy mai 9h, đừng trễ.

Tôi thả người xuống giường, tim vẫn đập như điên, cảm giác như vừa vượt qua một bài kiểm tra sinh tử. Thứ bảy này. Chỉ còn hai ngày nữa.

Lần đầu tiên trong rất lâu, tôi thấy mong một ngày đến nhanh như vậy. Không phải vì cà phê, không phải vì buổi chụp—mà vì có một người khiến cả Sài Gòn, từ cái nắng hanh hanh đến cơn mưa rả rích, trở nên đáng đợi.

Tôi nhìn khung cửa sổ đang dính đầy hạt mưa, không còn thấy sự buồn bã. Tôi chỉ thấy sự hứa hẹn.

Có những người chỉ xuất hiện một lần, nhưng khiến ta nhớ cả đời. Và có những buổi chiều, tưởng bình thường—lại là khởi đầu của một điều không thể dừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!