Tóm tắt
Tôi bước lại bàn cô, trái tim đập nhanh đến nỗi tôi sợ cô sẽ nghe thấy tiếng ồn trong lồng ngực mình.
“Ờ… chị ơi.”
Cô ngẩng lên, đôi mắt nheo nhẹ một chút vì ánh sáng ngoài cửa sổ phản chiếu. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ hơn cái vẻ buồn nhưng ấm trong đáy mắt cô.
“Ừ?”
Tôi nuốt nước bọt. Cà phê sữa đá đang cầm trên tay bỗng trở nên lạnh toát.
“Em biết nghe hơi kì, nhưng… em có thể xin infor chị không ạ?”
từ giây phút đó, tôi biết mình đã bước vào một câu chuyện mà có lẽ… không lối thoát. Nó không chỉ là một cuộc tán tỉnh thông thường, mà là một hành trình tìm hiểu về một linh hồn mang ánh nhìn đẹp. Và tôi, một chàng trai thiết kế đồ họa hướng nội, đã sẵn sàng để vẽ nên những chương tiếp theo. Buổi chiều Sài Gòn vàng vọt hôm nay đã mãi mãi thay đổi quỹ đạo cuộc đời tôi. Tôi không còn sợ deadline nữa, tôi chỉ sợ mất cơ hội được ngồi đối diện với đôi mắt ấy thêm lần nữa.
3 Bình luận
Tôi có một nghi ngờ