[ 11:00 20/06/1289, Cảng mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
Trưa.
Cơn đau đầu như búa bổ kéo Lana khỏi cơn hôn mê. Hé đôi mắt mờ nhòe để nhìn quanh, hắn nhận ra bản thân đang ở trong một căn phòng ấm áp. Cơ thể hắn nhứt mỏi đến mức mỗi cái cựa quậy đều mang đến cơn đau cơ như ngàn nhát cắt. Rít một hơi vì điếng người, Lana cảm thấy bờ môi mình khô khốc và cổ họng thì đau rát như sát ớt. Hắn thèm khát một ngụm nước.
“…Ước…Nước…”, Lana nói bằng giọng yếu ớt với hi vọng có ai đó sẽ nghe được.
“Lana…”
Hắn nghe giọng của Dan. Thanh âm đáng ghét của gã này làm Lana thấy yên tâm đến lạ. Xem chừng kế hoạch đã thành công và cả bọn đều sống sót. Thật đáng mừng, hắn nghĩ.
Dan ngó đầu vào tầm mắt Lana. Gã phổng má như đang ngậm một họng nước. Chợt Dan cúi mặt xuống rồi đặt bờ môi gớm ghiết của gã lên môi Lana, Dan truyền từng ngụm nước vào miệng Lana. Vì quá khát, Lana buộc lòng phải nuốt hết chỗ nước đó xuống. Dù hơi ghê nhưng mùi vị của thứ nước này cũng không đến nổi tệ, nó ngòn ngọt và thơm dịu. Lana đoán nó là nước dừa. Hỗn hợp nước dừa trộn lẫn với nước bọt của Dan đúng là khủng khiếp, nó nhơn nhớt như mủ trôm nhưng lại ngọt ngào quá đỗi. Lana cảm nhận rõ ràng bờ môi mềm mại của gã này di chuyển nhè nhẹ trên môi mình.
Cổ họng của Lana đã dịu lại. Hắng giọng vài tiếng, Lana nuốt đàm vào trong để thanh quản thông thoáng hơn.
“Cậu to gan thật…”, Lana nói.
Chưa kịp dứt câu thì cảm giác ướt át ở mu bàn tay làm Lana im bặt. Hắn nhẹ xoay đầu nhìn thì thấy Dan đang khóc như mưa, không một tiếng nấc nghẹn, không một hơi thở gấp, nước mắt của gã đầu vàng này cứ như vậy mà trào ra. Lana quên cả giận mà nhìn Dan bằng con mắt bối rối.
“Sao…Sao vậy…?”, Lana lo lắng hỏi.
Dan không trả lời mà chỉ đặt bằng tay lạnh tanh của Lana lên má rồi âu yếm nó. Lana cũng mặc kệ, dù sao thì hắn cũng chẳng còn sức để mà quở trách. Nghĩ lại thì gã Dan này đúng là khờ khạo thật, Lana tự hỏi con golden retrievers này vì cớ gì mà quan tâm và bảo vệ Lana đến vậy. Xem chừng hào quang nhân vật chính của hắn đã khiến gã đầu vàng não ngắn này trở nên cuồng si.
“Mọi người sống sót hết cả chứ…?”, Lana hỏi.
“Ừm…”, Dan gật đầu, má vẫn đặt lên mu bàn tay Lana.
“Vậy thì tốt…”, Lana nói.
“Ừm…”, Dan đáp khẽ.
Ngoảnh mặt nhìn qua khung cửa sổ mở toang, Lana thấy bầu trời rạng rỡ, mây trắng muốt như kẹo bông bay thành từng cụm lớn. Có vẻ đây là trên mặt đất vì bầu trời ảo cảnh cứng đờ chứ không sinh động như vậy. Vài tiếng chim hót líu lo vọng vào theo cơn gió thoảng, Lana có thể ngửi thấy mùi hoa sứ thơm nhẹ thật thư giãn.
Một tiếng tông cửa đùng đoàn như pháo nổ phá tan sự yên tĩnh hiếm hoi mà Lana đang tận hưởng. Thứ mùi xạ hương chết giẫm này thì đích thị là Kein rồi. Nhưng hòa trộn với nó còn có hai mùi lạ mà Lana chưa bao giờ biết đến.
“Lana…”, Kein nói trong lúc bước vội đến bên giường, “Em không sao chứ?”
Kein đang diễn vai người anh mẫu mực hệt như những gì được căn dặn. Lana cảm thấy buồn nôn vì sự giả trân của anh ta.
“Em ổn…”, Lana mỉm cười đáp.
Trong lúc Lana và Kein diễn vai anh em thân thiết thì Dan đang bị một ả đàn bà trông y hệt như Diantha mắng mỏ dồn dập. Lana không nghe hết nội dung, nhưng đại loại là quở trách Dan vì sao không thông báo cho mọi người biết rằng Lana đã tỉnh dậy. Gã đầu vàng chỉ im lặng ngồi đó chịu trận như một con golden retrievers tội nghiệp. Đáng đời gã, Lana nghĩ, cái giá phải trả cho một cái hôn lén lúc như vậy vẫn là quá nhẹ.
“Jinard và Eldric đâu rồi…?”, Lana nhìn Kein trong lúc hỏi.
“Hai người họ đã đi chợ rồi”, Kein đáp rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường, gã nói nhỏ bằng Tiếng Việt, “Thích nhé, có trai đẹp tranh nhau nấu đồ bổ cho ăn…”, Kein cười khúc khích.
Lana cười nhạt, hắn cũng đáp bằng Tiếng Việt “Tôi nghĩ đó là quả báo khi luôn miệng trêu chọc anh và Erin…”
Kein bật cười thành tiếng.
Lana để ý thấy một gã đầu bạc lạ mặt lắp ló sau lưng Diantha. Hắn cố giơ bàn tay yếu ớt lên rồi chỉ về phía gã.
“Kia là ai vậy?”, Lana hỏi.
Gã đầu bạc nọ thấy vậy thì bước đi thoăn thoắt đến gần bên Kein rồi nấp sau vai anh ta. Trông gã này y hệt như phiên bản nam của Erin vậy, cứ bám víu lấy Kein như chỗ dựa duy nhất.
“Tôi là Salan…”, gã nói nhỏ.
“Chào Salan”, Lana mỉm cười.
“Ừm…”, Salan đáp rồi nấp hẳn người ra sau lưng Kein như đang sợ hãi điều gì.
“Còn bổn công nương là Iris Ella Timberlake”, Iris giới thiệu bằng giọng trịnh thượng không có chút gì là giữ kẽ.
Lana thở dài một hơi não nề, “Nghe cách giới thiệu đã biết con người đáng ghét. Chào công nương, tôi là Lana del Uzali, em gái của anh Kein đây, mong sẽ không gặp lại công nương trong tương lai…”, Lana nói bằng giọng lạnh tanh ngang phè phè.
Diantha bật cười khúc khích, Kein và Dan cũng thế.
“Có gì đáng cười thế?”, Lana hỏi.
“À không…”, Kein nói.
“Nếu là Lana chị biết thì em đã làm ngơ mấy lời chào hỏi đó của chị Iris rồi…”, Diantha tiếp lời.
“Có vẻ em đã mở lòng hơn với mọi người rồi nhỉ?”, Kein nói.
Lana kéo cái chăn trùm lên mặt, “Im đi…”, Lana nói khẽ.
Lana cảm nhận rõ cơn nóng rang trên gương mặt của mình ngay lúc này. Hắn đang cảm thấy xấu hổ vì bị Kein nói trúng tim đen. Xem chừng mấy gã tiên phong của hắn đã tường thuật lại diễn biến trận đấu cho Kein nghe. Một kẻ biến thái quan sát Lana từ nhỏ như Kein hẳn đã nhận ra điểm kỳ lạ và cũng đoán ra được Lana đã chấp nhận hành động vì mọi người. Lana không còn lựa chọn khác trong lúc đó, nhưng cảm giác chiến đấu cùng đồng đội và hi sinh vì đồng đội quả thực không tệ. Giờ thì hắn đã hiểu vì sao hắn lại khóc như mưa khi thấy cái chân tàn tạ của Dan khi ấy. Đó là những giọt nước mắt của biết ơn và thương cảm.
“Thôi…”, Kein đứng dậy, “Nghỉ ngơi đi…Chốc nữa anh sẽ mang thức ăn đến cho em…”
“Chào em nhé…”, Iris mỉm cười vẫy vẫy tay trông rất duyên, khác hẳn vẻ kênh kiệu khi nãy.
Lana thấy thế thì cũng mỉm cười đáp lại.
Diantha gật nhẹ đầu, còn Salan thì vẫn nấp sau lưng Kein.
“Cậu Dan ở lại chăm cho Lana nhé…”, Kein nói, chợt anh ta trừng mắt và gằng giọng như đe dọa “Em tôi mà mất sợi tóc nào thì cậu liệu hồn…”
“Vâng, thưa đại ca…”, Dan đáp với một cái co rúm người trông thật hèn mọn.
Mọi người rời đi để lại căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Gió thổi qua khung cửa lay nhẹ tấm rèm nhung như gợn sóng trên mặt hồ phẳng lặng.
“Tôi lấy cho Lana một ít trà nhé?”, Dan nói.
Lana nhẹ gật đầu để đáp lại.
Hắn ngồi thẳng dậy, tựa mình lên vách tường sau lưng cho thẳng người. Nhìn Dan loay hoay với chỗ ấm chén, Lana lại thấy an tâm kỳ lạ. Dan bám dí lấy Lana nhiều đến mức sự tồn tại của gã gần như đã trở thành lẽ thường tình với hắn.
“Dan này…”, Lana gọi.
“Lana thấy khó chịu ở đâu ư?”, Dan đáp trong khi nhẹ ngoảnh mặt để nhìn Lana.
Lắc đầu để đáp lại, Lana nói “Sao Dan lại quan tâm tôi nhiều đến vậy? Dù bị tôi hắt hủi và lạnh nhạt…”
“Tôi chỉ đơn giản là muốn ở cạnh người mình thích thôi…”, Dan nói một cách tự nhiên và dửng dưng.
Chợt gã đứng hình rồi quay phắc người lại. Mặt mũi Dan đỏ bừng, hai bàn tay cũng đưa về phía trước như đang cố che chắn điều gì.
“Không… Không phải ý đó…”, Dan lắp bắp.
Lana cũng không khỏi kinh ngạc trước những lời tỉnh bơ vừa rồi của Dan. Hắn nghĩ bụng gã trai não ngắn này nghĩ gì nói đó nên đôi khi lại nói ra mấy câu quái lạ. Có vẻ như cái “thích” mà Dan nói đến chỉ là hảo cảm bè bạn. Nếu như Dan biết Lana mang linh hồn của một thằng đàn ông thì có lẽ gã sẽ chẳng còn dám suy tưởng kỳ quặc với Lana nữa, nghĩ vậy khiến Lana an tâm phần nào.
“Tôi hiểu rồi…”, Lana nói, “Dan lúc nào cũng vụng về như vậy…”
“Ừm…”, Dan đáp.
Gã lại quay người vào cái quầy nước trong góc phòng. Lana vẫn có thể thấy vành tai của Dan vẫn còn ửng đỏ. Xem chừng chọc ghẹo gã này một chút cho đỡ buồn cũng không phải ý tồi.
Âm thanh huyên náo vọng vào qua khung cửa sổ mở toang. Dường như giờ nghỉ trưa đã đến và hàng quán cũng bắt đầu đón khách. Lana nhớ về mấy bữa ăn vội hồi còn là sinh viên. Hắn chẳng thiếu tiền vì gia đình hắn làm ăn cũng gọi là phát đạt, hắn thiếu bạn bè thật sự. Những gã mà hắn gọi là bạn chỉ là đám côn đồ ăn chơi thác loạn vật vờ vật vưỡng như mấy cái xác sống ở những quán ba hoạt động thâu đêm suốt sáng. Lana thở dài một hơi. Dù được sống lại một lần nữa, Lana vẫn chưa có ai để bầu bạn. Hắn thèm khát một người có thể lắng nghe hắn nói.
“Cẩn thận nhé… Nóng lắm đấy…”
Giọng nói dịu dàng của Dan kéo Lana về với hiện thực.
Dan cẩn thận đặt cái khây gỗ lên nệm, ngay bên cạnh Lana. Trên đó có một tách trà màu cánh gián tuyệt đẹp còn bốc khói nghi ngút. Lana còn thấy một đĩa táo vừa được gọt vỏ, tép nào tép nấy đều tăm tắp trong thật bắt mắt.
“Dan khéo tay thật…”, Lana khen ngợi.
Lana thấy hai cái má của gã ửng đỏ. Hắn tự hỏi một lời khen ngợi xã giao sáo rỗng thì có gì để lấy làm ngượng ngùng.
“Ừm…”, Dan gát tay ngang miệng rồi ngoảnh mặt đi trong khi đáp bằng giọng trầm ồm.
“Cô gái nào lọt vào mắt xanh của cậu hẳn là may mắn lắm…”, Lana nói rồi bưng tách trà lên.
“Lana nghĩ vậy ư?”, Dan nhìn Lana rồi hỏi bằng vẻ rạng rỡ.
Đôi mắt biển sâu của cậu ta cứ lấp la lấp lánh. Lana đoán bất kỳ cô gái nào ngoài kia cũng sẽ bị cái nhan sắc này của Dan làm cho chao đảo.
“Ừm… Dan vừa dũng cảm vừa biết chăm sóc người khác nữa…”, Lana nói, “Rất ngầu đấy…”
Dan ngoảnh mặt đi không nhìn Lana nữa. Hắn đoán gã này đang cố giấu đi vẻ mặt xấu hổ vì hai cái vành tai kia đang phản lại chủ nhân của chúng. Lana che miệng cười khúc khích. Thổi phì phà vài hơi cho trà nguội bớt, Lana nhấp một ngụm nhỏ để cái cổ họng như đang ngặm tiêu của hắn được dịu lại. Có vẻ Dan đã thêm một chút đường vào nên trà có vị ngọt nhẹ và để lại dư vị chua thanh. Lana xắn một miếng táo cho vào miệng rồi nhai giòn giã. Trong khi vị ngọt của táo lan tỏa trong khoang miệng thì hơi ấm của trà chạy dọc thực quản và dạ dày. Sự kết hợp này làm cho Lana cảm thấy khoan khoái.
2 Bình luận
Sẵn đây, Tứn xin thông báo sẽ tạm thời ngưng đăng tải A Howl of Wisdom trong một thời gian ngắn, độ một tháng hơn. Nhưng Tứn sẽ không biến mất mà tiếp tục với một tập truyện khác có tên A Virtue In The Dark, rất mong được sự đón nhận của bạn đọc.
Gud day my luvs <3