[ 23:30 19/06/1289, Mê cung Orcus, Lyandry, Theresia ]
[ Ngày 1 - Chuyến dã ngoại mê cung ] [ Tầng 101 ]
Ngồi trên lưng Salan, Diantha vừa thấy sợ vừa thấy thú vị. So với cảm giác chênh vênh như khi cưỡi lạc đà hồi còn ở Seth thì tấm lưng to lớn của con bạch hổ này đúng là vững chãi. Mỗi bước nó đi êm ái như chiếc lá lướt trên mặt hồ lộng gió.
“Này Salan…”, Diantha vừa vỗ nhẹ lên bã vai cuồng cuộng của Salan vừa nói, “Ngươi ở trong cái mê cung này bao lâu rồi?”
“Bổn tọa cũng không nhớ chính xác… ”, Salan đáp, “Từ cái hồi ta còn ở Zorah… Trong cái đêm quỷ vương điện hạ đã bị tập kích…”
“Zorah?”, Kein lên tiếng. Cậu ta đang bước đi ngay bên cạnh Salan, “Là cái quốc đảo ở ngoài khơi Aixaocan phải không?”
Salan ngoảnh mặt lại nhìn Kein. Lana thấy cặp tai tròn của nó đảo qua lại như biểu hiện của sự tò mò.
“Ngươi biết về nhà của người cá ư?”, Salan hỏi.
“Ta có nghe vài lời kể về một đảo quốc sụp đổ vì bị quỷ vương chiếm đóng”, Kein nói.
Chợt Salan lắc đầu và thở một hơi dài ngao ngán.
“Chẳng có ai chiếm đóng Zorah cả”, Salan nói, “Dù bổn tọa không hiểu hết nội tình nhưng có vẻ Zorah là những kẻ gây chiến trước… Quỷ vương chỉ là tự vệ thôi…”
“Lý do?”, Kein hỏi, “Ta không nghĩ một quốc đảo nhỏ bé dám gây hấn với cả một lục địa toàn quỷ…”
“Ngươi trông đợi gì ở một con thú cưỡi vậy?”, Salan nhíu mày hỏi.
Kein thở dài thườn thượt.
Con đường trải đá sa thạch này thật kỳ lạ, Diantha nghĩ. Bầu trời trên cao thì rõ là nắng dữ như đổ lửa nhưng chẳng cảm thấy oi bức. Gió thổi lồng lộng nhưng mấy quả đồi cát hai bên đường chẳng hề lay chuyển. Mấy cột trụ đỗ vỡ dọc lối đi trông rất cũ kỹ nhưng lại chẳng bị cát bụi phủ lên. Diantha đã thấy nó, ở cuối con đường, hàng chục cột trụ đá vôi màu trắng sữa đứng sừng sững vay quanh một tế đàn hình tròn. Nàng đoán chừng đó chính là nơi vua xác ướp cai trị.
“Công nương muốn tự mình giành lấy homunculus cho Iris hay để tôi giúp một tay?”, Kein hỏi.
Một câu hỏi khó, Diantha nghĩ. Nếu nhờ Kein giúp đỡ thì hành trình này còn có ý nghĩa gì nữa. Nhưng nàng cũng sợ bản thân mình tài hèn sức sức mọn không đủ khả năng hoàn thành trọng trách này. Thôi thì nhờ Kein giúp đỡ một tay vậy.
“Xem chừng tôi đành phải nhờ…”
Diantha chưa kịp dứt lời thì không gian đã thay đổi. Nàng giật mình khi nhận ra bản thân cùng Kein và Salan đang đứng giữa cái tế đàn lúc nãy. Âm thanh rên rỉ ghê rợn theo cơn gió tràn vào tai nàng. Đây không phải một tế đàn, nó giống một đấu trường hơn. Diantha cảm thấy ớn lạnh khi nhìn vào những khán giả đông như kiến vỡ tổ ngồi khắp nơi trên khán đài. Những cái xác ướp kinh tởm với nước da đen đúa lấp ló sau lớp vải lanh đã ngã màu vàng nghệ.
“Purify”, Kein giơ tay lên cao rồi hô lớn.
Ánh sáng ngũ sắc mầu nhiệm tỏa ra chung quanh rồi đánh cho lũ xác ướp ngã ầm ầm như cây đổ.
Diantha thở phào. Thật may mắn khi có Kein đi cùng. Nhưng có vẻ nàng đã vui hơi sớm. Diantha như không tin vào mắt mình khi thấy nhưng cái xác đứng bật dậy như mấy con lật đật. Chúng thản nhiên hô hào bằng giọng rên rỉ ớn óc như thể đòn tấn công vừa rồi của Kein chẳng là gì cả.
“Nguy rồi đây…”, Kein cười nhạt.
“Ngươi cũng nhận ra sao?”, Salan hỏi.
“Ừ…”, Kein đáp.
“Có chuyện gì vậy?”, Diantha lo lắng hỏi.
Diantha vừa dứt lời thì từ đằng góc xa của đấu trường, một bóng người trẻ tuổi trong bộ giáp vàng bước ra. Nàng bàng hoàng nhận ra kẻ đang vát thanh đại kiếm hoàng kim trên vai kia chính là chân dũng giả Norn trong truyền thuyết. Mái tóc tím rực rỡ như hoa tử đằng, đôi mắt đỏ rực như hồng nhung, nước da trắng ngần như bạch trà. Nhưng có một điều khiến Diantha không hiểu, đó là họa tiết sen hồng trên trán Norn. Nàng tự hỏi các học giả đã ghi chép thiếu hay do một điều gì đó khác.
“Chào buổi tối… Kein Von Lycarok và Diantha Ella Timberlake…”
Giọng nói trầm ồm của Norn vang dội như vọng về từ địa ngục. Ngay sau đó là hàng loạt tiếng reo hò phụ họa của những khán giả xác ướp. Chỉ cần nhìn vào hào quang đen đặc tỏa ra từ cơ thể của hắn cũng đủ khiến Diantha rùng mình.
“Người chết thì nên nằm yên trong quan tài thì hơn”, Salan nói.
“Con thú cưỡi vô dụng bị vứt bỏ thì nên ngậm mồm lại”, Norn đáp thẳng thừng, “Quỷ vương thắng ta ư? Đừng có đùa…”, Norn ngửa mặt lên trời cười lớn đầy khoái trá. Trận cười vang trời của hắn kéo dài một lúc lâu mới ngớt. Norn nhẹ xoay đầu liếc nhìn Salan, “Umbra đã trốn như một con chuột suốt tám mươi năm… Đến khi bổn tọa sức cùng lực kiệt mới dám ló mặt ra để tung đòn kết liễu. Hết sức bỉ ổi và đê hèn cho danh dự của một quỷ vương vĩ đại…”
“Tức là anh đã chết đúng chứ?”, Kein hỏi.
“Đúng vậy…”, Norn đáp bằng giọng nhẹ đầy độc ác, “Bà Khả Liên đã tái sinh bổn tọa bằng vật chứa ở đây… Bổn tọa sẽ hủy diệt Umbra một lần và mãi mãi…”
Diantha đứng hình trước những gì vừa nghe thấy. Nếu cái thân xác đó đang bị chiếm dụng thì chỉ còn có cách tiêu diệt Norn để giành lại. Diantha biết Norn mạnh đến kinh hồn. Nàng từng được nghe kể một truyền thuyết về gã chân dũng giả này, hắn đã tự tay hủy diệt cả một lữ đoàn quỷ tinh nhuệ lúc còn lăn lộn ở ma đại lục, và cuộc chiến đó thật sự là tàn sát một chiều khi lũ quỷ còn chẳng thể gây nổi cho hắn một vết trầy xước.
“Khả Liên ư?”, Kein hỏi, “Anh có chắc không vậy?”, giọng Kein cợt nhả như thể cậu ta đã biết Norn đang nói dối.
“Phải…”, Norn vênh mặt đáp bằng giọng nhẹ như gió thoảng nhưng có phần choa ngoa như chế giễu, “Bà ấy nói không muốn chờ đợi lâu hơn nữa… Các ngươi quá lề mề…”
“Cái vong hồn ám lấy học viện đúng là rách việc nhỉ?”, Kein nói, “Khả Liên không rảnh rỗi cang thiệp vào mấy chuyện vớ vẩn thế này đâu…”, Kein trừng mắt nhìn Norn.
Diantha thấy gân máu nổi như rễ cây trên trán Norn. Nụ cười của hắn cũng trở nên gượng gạo hơn.
Trong lúc hai chiến binh đang đấu võ mồm thì Diantha cũng có những suy tư cho riêng mình. Cả ngàn năm trôi qua và quỷ vương chưa lần nào phát động chiến tranh cả. Nàng tự hỏi vì sao hắn lại sống an phận như vậy, và rằng Umbra có phải là kẻ ác duy nhất ở đây hay không.
“Giờ tính thế nào đây, thưa công nương?”, Kein hỏi.
“Tính thế nào là thế nào?”, Diantha hỏi.
“Liệu chúng ta có cần phải tiêu diệt Norn tại đây hay không?”, Kein nói.
Câu hỏi của Kein làm Diantha thoáng chút trăn trở. Nàng hướng mắt về phía vị dũng giả đằng xa. Diantha cần phải có vật chứa để hồi sinh Iris nên giết Norn ngay lúc này là điều phải làm. Nhưng Norn lại đang có ý định tiêu diệt quỷ vương, điều đó biến hắn thành đồng minh của nhân loại. Diantha đang trong cái thế chông chênh như cưỡi trên lưng lạc đà.
“Anh sẽ làm gì sau khi tiêu diệt quỷ vương?”, Kein hỏi lớn.
Diantha thấy Norn tròn mắt không giấu được vẻ bối rối. Hắn không trả lời mà bày ra vẻ mặt cau có kỳ lạ. Cách Kein hỏi cũng khó hiểu, ngữ nghĩa thì có vẻ như đang ám chỉ Norn nhưng giọng điệu lại như đang hướng đến một nơi nào đó khác. Kein thi thoảng hành động thật kỳ lạ và điều đó khiến Diantha lo lắng.
“Anh sẽ tự sát hay trở thành quỷ vương tiếp theo?”, Kein khoanh tay hỏi, “Anh nghĩ nhân loại sẽ chấp nhận một tồn tại khủng khiếp lảng vảng khắp nơi mà không chịu xiềng xích gì hay sao?”
Diantha nhìn về phía Norn để chờ câu trả lời của hắn. Ngoài cái cau mày khó chịu và tiếng nghiến răng trèo trẹo thì chẳng còn gì khác.
Salan nhẹ xoay đầu nhìn Kein, nói như đùa “Ngươi tự tin nhỉ… Quỷ vương từng suýt chết dưới tay gã này đấy…”
“Chỉ là một con rối trong vở tuồng rẻ tiền thôi…”, Kein nói nhỏ, “Đây còn không phải Norn thật sự…”, Kein nhìn Diantha, nói thêm “Công nương cũng không cần phải tham chiến làm gì… Nếu công nương ra tay, dù có giết được Norn thì thất bại vẫn nằm trong tay chúng ta…”
Kein bước về phía trước ba bước. Diantha vẫn ngồi trên lưng Salan. Đấu trường lúc này đã im bặt. Gió rít qua kẽ đá vọng đến những tiếng tru ai oán. Đám xác ướp trên khán đài cũng hướng hai cái hốc mắt đen ngòm của chúng để dõi theo diễn biến trận đấu.
“Câu trả lời của anh là gì, chân dũng giả Norn?”, Kein hỏi.
Norn ngửa mặt cười lớn, một tiếng cười chế giễu nhưng cũng có phần cay đắng.
“Không thứ gì được phép cản đường ta…”, Norn gầm lên.
“Vậy à?”, Kein cười nhạt.
Diantha biết Kein sắp làm gì. Nàng đã quá quen với sự tàn nhẫn này nên liền ra hiệu để Salan lùi ra sau.
“Void Glade…”, Kein niệm phép.
Một cầu ma pháp tinh gọn như giọt pha lê xuất hiện ngay trên đầu ngón tay Kein. Cậu ta gọi nó là “giọt lệ hư vô”, và Diantha hiểu rằng danh xưng đó không phải nói cho hay. Giọt lệ phóng như tên bắn vào chính giữa sàn đấu và bùng nổ. Môi trường hư vô được thiết lập. Nàng thấy hào quang đen đặc trên người Norn đã biến mất.
“Ngươi… Ngươi vừa làm gì vậy?”, Norn hét lên bằng giọng đứt gãy như rất hoảng hốt.
“Để đối phó với một pháp sư thì tốt nhất là hủy diệt nền tảng ma thuật”, Kein nói, “Giờ thì ngoài thanh kiếm cùn kia thì anh còn gì nào?”
“Láo toét…”, Norm gầm lên.
Lana thấy gã Norn vừa lẩm nhẩm thuật thức trong miệng vừa vung thanh đại kiếm lao đến. Kein đứng yên không di chuyển. Nàng không bất ngờ lắm vì Kein có phòng thủ tuyệt đối.
Khi chỉ còn cách Kein một khoảng độ vài bước chân, Norn dừng lại rồi vung thanh kiếm lên cao.
“Grassy Glade”, Norn hô lớn chú ngôn.
Hắn găm thanh kiếm xuống nền đấu trường. Vụ nổ bùng lên và môi trường cỏ đã ghi đè lên môi trường hư vô, lá chắn của Kein cũng vì vậy mà vỡ nát theo.
“Metalic Glade”, Kein chỉ tay xuống mặt đất sau khi niệm.
Môi trường cỏ của Norn chưa chào sân được bao lâu thì đã bị kim loại ghi đè lên. Diantha thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy hào quang màu xanh lục thì hào quang trắng xám đã xuất hiện.
“Thunder”, Kein chỉ tay về phía lưỡi kiếm của Norn.
Một tia sét kinh hồn dội xuống từ bầu trời đánh thẳng lên đầu Norn. Chân dũng giả Norn cháy đen trước con mắt hãi hùng của Diantha. Nhưng xem chừng bấy nhiêu sát thương chẳng nhằm nhò gì với sức lực phi thường của hắn. Norn chỉ gào lên một tiếng đau đớn rồi rút thanh kiếm và bật nhảy ra sau. Diantha đoán chừng hắn biết cận chiến là vô nghĩa với lá chắn của phòng thủ tuyệt đối trên người Kein.
“Sao thế?”, Kein hỏi, “Không lao lên nữa à?”
“Quái vật…”, Norn chế giễu, “Quỷ vương cũng không niệm chú nhanh như vậy…”
“Thế à…”, Kein đáp dửng dưng, “Cứ đổi bất kỳ môi trường nào anh muốn”, Kein cười khẩy, “Biết đâu có một cái nào đó mà tôi không thể ghi đè thì sao…”
Có vẻ như cuộc chiến này chẳng cần đến sự giúp sức Diantha và Salan. Kein mạnh đến vô lý và cái kiểu niệm phép nhanh chóng mặt đó đúng là gian lận.
“Ngươi chẳng khác nào con Elemental Ninetails của cái mê cung khốn kiếp này…”, Norn vừa nói vừa chải chuốt lại tóc tai.
“Dũng giả Norn vĩ đại mà cũng đánh nhau với ma vật ư?”, Kein mỉa mai, “Tôi nghĩ anh chỉ chăm chăm đi diệt quỷ chứ nhỉ?”
“Ta cũng xuất thân từ Citadiel và tham gia dã ngoại như các ngươi thôi”, Norn nói, “Ta là người duy nhất đến được tầng một trăm và đâm mấy nhát vào tai của nó…”
Kein bật cười thành tiếng đầy chế giễu.
“Chân dũng giả mà chỉ có thể làm tổn thương con cáo yếu ớt đó thôi sao?”, Kein khoanh tay xoay nhẹ người rồi lườm Norn bằng ánh mắt sắc như lưỡi gươm, “Con cáo đó sẽ sớm được giải thoát thôi…Vì đối thủ của nó là một kẻ khủng khiếp…”
“Lana del Uzali ư?”, Norn hỏi.
“Ối dào…Ngươi đúng là cái gì cũng biết nhỉ?”, Kein nói, “Một kẻ biến thái thích nghe trộm câu chuyện của người khác hay sao?”, giọng điệu của Kein chua ngoa và khó chịu đến mức Diantha cũng phải rùng mình vì đáng ghét.
Chợt Kein giơ cánh tay về phía trước. Diantha thấy một luồng sáng xuất hiện rồi dần thành hình một cánh cung pha lê tuyệt đẹp. Diantha không thể rời mắt khỏi những họa tiết lông vũ trắng ngà ở hai đầu mút. Dây cung màu hoàng kim lấp lánh như vàng ròng. Diantha chắc chắn rằng đó là một tạo vật của thần thánh, không một thợ rèn nào có thể tạo ra loại vũ khí diễm lệ như vậy.
“Ngươi có bị ngu không?”, Norn cười ha hả đầy vẻ giễu cợt, “Dùng cung trong một trận đấu của pháp sư cận chiến ư? Đừng có chọc cười ta bằng cách ngớ ngẩn như vậy chứ…?”
Kein chỉ mỉm cười không đáp.
“Windy Glade”, Kein đọc chú ngôn.
Gió nổi lên. Đất cát bay mù mịt và cuộn xoáy vào nhau tạo nên một môi trường đầy bụi và hạn chế tầm nhìn. Diantha cố nheo mắt nhìn qua màn che màu vàng nâu trước mặt để quan sát trận chiến.
“Này Salan…”, Diantha gọi, “Ngươi có thấy gì không?”, nàng vừa ho khụ khụ vừa hỏi.
Đáp lại Diantha là mấy cái hắc xì hơi liên tục của vua hổ. Có vẻ nàng sẽ phải chịu mù điếc một chốc, Diantha nghĩ, tiếng gió vù vù bên tai như tiếp thêm sự khó nhằn cho nàng.
“Fiery Glade…”, tiếng hét chú ngôn của Norn vang lên.
Ngay sau đó, một vụ nổ như pháo hoa diễn ra ở trung tâm đấu trường. Gió ngừng thổi, màn bụi dày đặc cũng mờ dần để lộ hào quang đỏ rực bập bùng trên nền đấu trường. Norn lúc này đang lao như bay về phía Kein, lưỡi kiếm trên tay hắn được bọc trong ngọn lửa dữ dội. Trông nó như một ngọn đuốc mới bùng cháy và đang cháy bằng hết tất cả những gì có thể cháy được.
Kein đang giương một mũi tên kỳ lạ. Nó giống thủy tinh ở trạng thái lỏng, màu vàng cam đó trông thật chết chóc làm sao, Diantha nghĩ. Kein kéo thẳng dây đến mức mũi tên trên cánh cung chỉ còn dôi ra phần chóp nhọn.
Ngay khi Norn lao đến giữa sân đấu, Kein buông tay. Mũi tên pha lê bỏng cháy lao vụt đi. Nó nhắm thẳng vào ngực Norn. Chân dũng giả Norn dùng thanh đại kiếm chắn trước ngực như để đỡ đòn. Diantha đoán hắn muốn nhận đòn để chứng minh những lời giễu cợt khi nãy là đúng. Cũng như Kein từng nói với nàng, rằng sở cầu bất đắc khổ, mũi tên đâm xuyên qua lưỡi kiếm rồi găm thẳng lên ngực Norn. Một tiếng hét long trời lỡ đất lập tức vang lên.
“Đau…Đau chết ta rồi…”, Norn chửi bới um sùm sau khi trúng đòn.
Hắn rút mũi tên ra rồi ném xuống đất. Mặt mày Norn cau lại trông dữ tợn vô cùng.
“Thật nhàm chán làm sao…”, Kein nói.
Kein lại kéo trong tay một mũi tên màu đen như than củi. Đôi mắt Kein lạnh như băng, dáng vấp cậu ta như một phán quan vô cảm trước kẻ ác mang tội tày đình. Diantha đoán Kein đã xác định Norn là ma vật nên mới thể hiện bộ mặt tàn nhẫn như vậy. Nhưng có một điều khiến Diantha không hiểu. Nàng nhớ lại khi Kein hành quyết phượng hoàng lửa, cậu ấy chỉ đơn giản là triển khai “Windy Glade” để ghi đè môi trường sa mạc rồi dùng vô số mũi tên băng trực tiếp diệt hồn mục tiêu. Nhưng khi hành quyết Norn, Kein lại dùng cung tên và thái độ cũng tập trung đến xuất thần. Nàng đoán Kein vẫn xem Norn là một con người nên mới dùng nghi thức trang trọng như vậy.
“Soul Penetrating Strike”, Kein nói bằng giọng trầm vang dội như tiếng chuông ngân.
Mũi tên lao xé gió về phía Norn. Nó để lại một vệt khói đen dọc đường bay. Diantha biết về thứ nguyên tố này, bóng tối, thứ nguyên tố thường bị gán cho cái danh tà ác. Norn lần này đã biết tránh đòn chứ không che chắn như khi nãy, điều đó làm Diantha thấy thú vị. Một kẻ ngạo mạn khi gặp đối thủ thực sự thì cũng biết thế nào là sợ hãi, nàng nghĩ, và Norn đang rơi vào trạng thái vùng vẫy sinh tồn chứ không còn chiến đấu mang tính thị uy nữa.
“Ối dào…”, Kein trầm trồ, “Anh không nhận đòn tấn công nữa ư?”
“Đừng có đùa…”, Norn gằng giọng giận dữ. Hắn rút thanh kiếm rồi lao nhanh về phía Kein.
Kein không đáp mà chỉ mỉm cười.
“Water Glade…”, Kein hô.
Sàn đấu bỏng cháy lại thay đổi. Nước từ đâu tràn ra nhấn chìm cả sân đá trong bùng lầy. Bầu trời ảo cảnh cũng thay đổi, mây đen vần vũ xuất hiện bủa vây khắp nơi. Mưa rơi. Thoạt đầu còn lất phất nhưng rất mau đã trở nên dữ dội như thác đổ. Diantha và Salan nấp dưới cánh cổng đá của đấu trường cho khỏi ướt.
Ngọn lửa bỏng cháy trên lưỡi kiếm của Norn đã tàn lụi. Nước và bùn lầy khiến bước chân của hắn trông thật nặng nề và bất lực.
“Đúng là quá vật…”, Salan bình phẩm.
“Ngươi nói Norn hay Kein vậy?”, Diantha hỏi.
“Kein”, Salan đáp, “Lần đầu tiên bổn tọa thấy có một pháp sư niệm đại ma pháp và dùng nó như hơi thở… Thật đáng sợ…”
Diantha cười xòa với hai mép môi giật giật. Đồng hành với Kein lâu ngày khiến nàng dần mất cảm quan về thường thức ma thuật.
Norn chỉ còn cách Kein vài bước chân. Kịch bản cũ đã tái diễn. Một đòn Thunder kinh hồn giáng thẳng xuống đầu Norn. Tiếng hét đau đớn của hắn hòa trộn với âm thanh sấm rền vang dội như muốn xé toạt cả đấu trường. Norn bị tê liệt và đứng đờ người như trời trồng.
Kein lại giương mũi tên đen bí ẩn lúc nãy. Lần này nó được kéo căn như để bắn ra một đòn chí mạng chứ không phải hời hợt như lần đầu. Diantha đoán Kein đã chán cái trò vờn nhau này rồi.
“Soul Penetrating Strike”, lời phán quyết của Kein lạnh như giọt mưa.
Mũi tên lao vụt đi và găm thẳng vào ngực trái của Norn. Diantha chỉ thấy vài cái co giật trên tay chân cùng một vẻ mặt cau lại trông đau đớn khôn cùng. Họa tiết đóa sen hồng trên trán Norn chợt phát sáng rồi lạn mất như thể nó chưa từng tồn tại. Cơ thể của hắn cũng bắt đầu biến đổi, hay đúng hơn, linh hồn bên trong đã biến mất nên homunculus cũng không thể duy trì giao diện được nữa.
Lũ xác ướp trên khán đài cũng gục ngã ngay sau đó.
Mưa tạnh. Bầu trời lại trong xanh và sáng rỡ. Nước trong đấu trường đã rút hết để lại cả khoảng sân toàn bùn nhão. Salan cất từng bước uyển chuyển về phía Kein, trên lưng chở theo Diantha. Cậu ta đang bế cái homunculus trên tay. Nhìn vào nó không khỏi khiến Diantha rùng mình. Bề ngoài của vật chứa hệt như một con ma nơ canh gỗ dùng để treo quần áo trong những hiệu thời trang sang trọng. Nhưng thay vì được làm từ gỗ cứng đờ thì cái homunculus này có da và đầy đủ khớp tay chân hệt như một cơ thể người.
“Đúng là một cuộc chiến nhàm chán…”, Diantha bình phẩm.
“Tôi cũng thấy vậy”, Kein nói.
Kein quay bước về phía cổng, tay vẫn bế cái homunculus.
“Chúng ta không tái sinh cho chị Iris ngay ư?”, Diantha hỏi.
“Vật chứa cần được mang ra khỏi mê cung trước khi nó được sử dụng”, Kein nói, “Nếu Iris được sinh ra bên trong Orcus, cô ấy sẽ bị giam cầm bởi mê cung mãi mãi…”
“Thì ra là vậy…”, Diantha gật gù.
Chợt Kein liết nhìn Salan một cái và đứng khựng lại. Salan thấy thế thì cũng dừng lại và đối mặt với Kein.
“Salan…”, Kein gọi.
“Có việc gì mà ngươi trịnh trọng vậy?”, Salan hỏi.
Kein nhìn thẳng vào mắt Salan như phán quan quyền uy đang khảo cung tử tù trọng tội.
“Chúng ta không có quyền cưỡng ép ngươi phải phục vụ con người”, Kein nói, “Ngươi sẽ được tự do khi ra khỏi cái mê cung này.”
Salan không đáp mà chỉ lặng lẽ tiếp bước. Sau một chốc thinh lặng bức bối, cuối cùng nó cũng đáp lại, “Ta nghĩ mình sẽ sống ở thế giới loài người cùng các ngươi… Một đồng loại của ta đã làm được thì ta nghĩ mình cũng làm được…”
“Dan Cromwelle?”, Kein hỏi.
“Ngươi biết về hắn ư?”, Salan không giấu được vẻ kinh ngạc.
“Chính hắn đã cho ta biết thông tin về cái homunculus này”, Kein nói, “Đổi lại ta sẽ để cho hắn tự do trong học viện…”
“Không phải thầy Jaden ư?”, Diantha kinh ngạc hỏi.
“Thầy Jaden làm sao xuống được tận đây hả, thưa công nương thông tuệ?”, Kein cười đắc ý, “Công nương thậm chí không nghi ngờ gì về việc tôi biết tầng một trăm là một con hổ dù chưa đến bao giờ ư?”
“Vì tôi tin cậu…”, Diantha nói khẽ để chống chế sự ngượng ngùng.
Kein bật cười thành tiếng một cách thô bỉ và không hề tiết chế. Điều đó khiến Diantha vừa xấu hổ vừa tức điên. Danh xưng “công nương thông tuệ” còn là cái nghĩa lý gì nữa khi nàng bị người khác quay như chong chóng. Diantha bất giác thở dài một hơi.
“Vậy…Ngươi định vào học viện kiểu gì?”, Kein nói, “Ý ta là… Ngươi biết hóa hình thành người không?”
“Đừng lo”, Salan nói, “Bổn tọa có cách…”
“Vậy để chúng ta lo phần giấy tờ…”, Diantha nói, “Cho ngươi và cả chị Iris nữa…”
Salan mỉm cười rồi nhẹ ngoảnh đầu nhìn Diantha, “Cảm ơn…”
1 Bình luận
Chương này nhìn chung là chán. Tôi đã mong đợi gì ở một trận chiến giữa Gary Stu và trùm ẩn vậy?
Nó chán ở cả điểm nhìn và cách diễn đạt. Nếu trận chiến của Lana là nhập vai sinh tử, POV gắn chặt vào nhân vật trung tâm cuộc chiến; thì trận này nhập vai bình luận viên bên lề, POV lại đặt ở Diantha và hoàn toàn là lời những lời bình vô thưởng vô phạt.
Cách cuộc chiến diễn ra cũng chán. Norn hoàn toàn không thể chạm vào Kein vì [Absolute Bearier] luôn được kích hoạt. Norn thua thảm hại và chẳng đọng lại tý kịch tính nào.
Và có thể bạn đọc đã nhận ra. Chương này dùng combat để infordump worldbuilding. Nó không phải thuần đánh nhau như trận của Lana mà vừa đánh vừa nhồi lore. Nên nó chán ói, tốt nhất là skip vì đọc buồn ngủ lắm.
Gud day my luvs <3