Bầu Trời Xanh

Chương 4_Cắt Và Đâm

Chương 4_Cắt Và Đâm

Ầm.

Những bức tường đá phía sau Thanh Thiên liên tục nối đuôi nhau đổ sập. Đại tinh linh bắt đầu dùng thân hình của mình để càn lướt, vật lộn với mọi thứ cản đường. Hành động ấy như một con thú hoang lên cơn điên dại, hoàn toàn chẳng có chút trí khôn nào. Các viên ma đạn được nó bắn ra cũng đang tóe ra lung tung như pháo hoa, rơi ngẫu nhiên vào một bãi đất nào đó xấu số.

Thanh Thiên nhận ra được rằng kẻ thù mà mình đang đối đầu giờ đang cuồng nộ hơn bao giờ hết. Và đương nhiên rằng cậu cũng hiểu rõ, những kẻ bị cơn giận chi phối là những kẻ dễ bị dắt mũi nhất.

Siết chặt lấy chuôi của bỉ ngạn, cậu đột ngột xoay người trong lúc chạy, tung thêm một đòn kiếm khí nhắm thẳng vào đại tinh linh.

Con cá voi bay nhanh chóng nhận ra được thứ màu đỏ rực đang bắn đến. Nó xả ra một chùm ma đạn về phía trước, hệt như pháo cao xạ bắn về tên lửa. Những nguồn năng lượng va chạm với nhau, nổ tung khiến không gian ngập ngụa ma lực.

Từ sau làn khói đen, đại tinh linh lao ra, tấn công hệt theo cái cách mà chủng loài có hình dạng giống nó nhào lộn trên mặt nước. Cả một vùng cột đá nhanh chóng xô vào nhau ầm ầm rồi thành đống đổ nát. Xen vào khung cảnh đó là mùi ozone nặng nề trong không gian.

Nhưng tất nhiên, kẻ thù của nó bằng cách nào đó đã sớm lẫn đi một chỗ khác. Hắn ta đang leo lên những tảng đá cao hơn, quay lại nhìn nó một cái rồi tiếp tục bỏ chạy.

Thật là thứ sâu bọ rác rưởi.

Thứ sâu bọ rác rưởi đó dám làm đau nó. Dám nhìn nó bằng ánh mắt kiêu ngạo đáng ghét.

Đáng chết, đáng chết.

Nó thét lên một tiếng, làm không gian bên trong đồi Tổ Mối rung lên từng nhịp. Hai vết thương trên người nó liên tục trào ra những dòng ma lực đặc quánh. Nó đau lắm, nó phải giết thứ sâu bọ đó.

Phải nghiền nát.

Lao thật nhanh theo hướng tên khốn khiếp đó biến mất, đại tinh linh tiếp tục xả ra những viên ma đạn, húc đổ mọi thứ chướng ngại cản đường. Vướng víu, đống cột đá này thật là vướng víu. Cho dù nó có phá hủy bao nhiêu đi chăng nữa, tên con người kia cũng sẽ lại tìm đến một chỗ khác để ẩn nấp. Phiền phức, đúng là phiền phức. Nó không thể hiểu tại sao mình đã rải vô số ma đạn mà vẫn chưa thể giết được kẻ đó.

Khuất đằng xa xa, nó thoáng thấy được bóng hình nhỏ bé kia đang luồn lách giữa những cột đá dựng đứng. Con chuột đó chạy thật nhanh. Trong khi nó vẫn còn loay hoay với những góc khuất thì hắn đã chạy xa rồi.

Rít

Một viên ma đạn được đại tinh linh tụ lực rồi bắn ra. Thứ ấy to hơn hết thảy, mạnh hơn hết thảy những viên mà nó bắn nãy giờ. Viên ma đạn hướng về phía tên con người kia. Nhưng lại trượt. Nó không giỏi ngắm bắn lắm. Viên đạn chỉ phá sụp một mảng tường đá lớn. Còn tên con người kia, hắn dừng lại, quay lại nhìn đại tinh linh.

Cảm giác đó thật khó chịu.

Nó nhận ra nếu chỉ thế này thì không thể giết được tên khốn đó. Phải mạnh hơn nữa, nó phải mạnh hơn nữa. Lớp da của nó phát sáng lấp lánh như phản xạ lại ánh mặt trời. Và nó hình như cũng đang to ra. Nguồn ma lực tỏa ra từ nó bây giờ đủ để cho bất kỳ kẻ thù nào cũng phải dè chừng.

Sau một tiếng rít chói tai, đại tinh linh lao thẳng về tên con người kia. Kẻ đó cũng nhanh chóng bỏ chạy. Hắn lại tiếp tục như con chuột nhắt luồn lách qua từng khe ngách. Sau lưng hắn, ánh nổ và đống đổ nát cứ ngày càng lan rộng

Nếu các tia đạn của đại tinh linh phần lớn bị cản lại bởi địa hình phức tạp. Thì nó sẽ tấn công bằng thân hình đồ sộ của mình. Chỉ cần biến bản thân thành một viên đạn, rồi bổ nhào xuống, nó có thể nghiền nát cả một khu vực rộng lớn.

Các cuộc tấn công như vậy cứ nối đuôi nhau. Cảnh tượng đuổi bắt kinh hoàng ngày càng lan rộng. Đất đá bị thổi tung vọt lên không trung hàng mét, để lại một màng khói mù hòa cùng với bụi tuyết.

Vô dụng thôi. Cứ chạy đi. Đại tinh linh bây giờ chẳng khác gì một cỗ xe thần không gì ngăn cản nổi. Thứ ruồi bọ nhỏ bé không sớm thì muộn cũng sẽ bị nó nghiền nát. 

Tên con người có vẻ như đã đuối sức. Hắn đang phải leo lên cao, phải chạy ngược chiều gió. Chẳng còn mấy chỗ cho hắn trốn nữa.

Con đường hắn chọn ngày càng thu hẹp. Trước mặt hắn là một cái vách đá dựng đứng. Hắn ta đã bị dồn vào đường cùng.

Rít.

Chỉ chờ có thế, đại tinh linh xả ma đạn liên thanh về phía trước. Chúng trút xuống những chiếc cột đá cản đường, trút cả vào cái tường đá chắn ngang trước mặt. Gió trong khu vực này thổi mạnh bất thường, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Ma đạn vẫn trút xuống liên tục, giáng thẳng vào cái đường cụt không còn chỗ thoát kia.

Lần này thì không còn đường nào để mi chạy nữa.

Xoẹt.

Nhưng trong màn khói, bỗng dưng bắn ra một tia đạn đỏ thẳm. Nó đâm vào vài viên ma đạn của đại tinh linh rồi phát nổ. Tiếp sau nó là thêm viên thứ hai rồi thứ ba lao đến. Quái lạ, tên con người đó vẫn còn sống sao? Chẳng lẽ hắn đã tìm được một cái ngách nào đó để trốn khỏi đợt tấn công?

Đáng ghét, vẫn chưa xong đâu. Đại tinh linh lao thẳng về phía cái vách đứng kia. Nó bọc giáp ma lực vào phần đầu của mình. Giờ thì đòn tấn công của tên con người sẽ không làm gì được nó nữa. Nó sẽ phá nát cả khu vực này để giết chết tên đó.

Phá sập, nổ tung, đổ rạp. Nó càn quét mọi ngóc ngách. Thân hình nó vồ từ trên không xuống, sáng rừng rực. Sát thương của kiểu tấn công này vượt xa ma đạn. Và độ tốn kém ma lực cũng vượt xa ma đạn. Nhưng đó là xứng đáng! Để săn một con chuột nhắt không biết điều là xứng đáng!

Kít.

Nhưng rồi trong cơn say máu, đuôi của nó bỗng đau nhói. Nó mất đà lao thẳng vào vách đá thẳng đứng, xô sập và chèn ngã hết các cột đá trên đường trượt. Phần đuôi của nó biến đâu rồi? Bị cắt đứt rồi? Nó chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì phần vòm đá khổng lồ phía trên nó phát nổ, đổ ập xuống đè lên người nó.

“Giờ thì mày không có đường thoát đâu.”

Từ một bức tường đá cao, tên con người bỗng nhảy vọt ra. Hắn thở hổn hển, nhưng vẫn trừng mắt nhìn nó. Trong tay hắn là một thanh đao đỏ rực. Và hắn phóng lên người, cắm phập thứ đó vào con đại tinh linh đang bị chôn vùi dưới đá.

{___…*****…___}

Thanh Thiên chắc chắn rằng cơ thể mình đã đến giới hạn từ lâu rồi. Vậy nên cậu càng không được dừng lại nghỉ ngơi.

Phía sau cậu, đại tinh linh đang điên cuồng lao đến. Lớp da của nó không hiểu vì sao lại sáng rực rỡ, tỏa ra thứ áp lực ngợp thở khủng khiếp. Dù vẫn bị cản trở bởi địa hình, nhưng tốc độ của nó lại tăng phi mã. Điều đó đòi hỏi Thanh Thiên phải chạy nhanh hơn nữa. Cậu vắt kiệt cơ thể mình, huy động hai trăm phần trăm nội tại mà sải bước.

Cái vách đá dựng thẳng đứng trước mặt cậu đã dần rõ ràng. Phía trên nó là một mái vòm khổng lồ che khuất cả một phần bầu trời. Ngay khi nhìn thấy nơi này từ xa, cậu đã ngay lập tức nghĩ ra cách tận dụng nó cho kế hoạch điên rồ của mình. Xiết chặt lấy bỉ ngạn, Thanh Thiên luồn lách giữa các ngách để tránh né ma đạn, tránh cả những cú bổ nhào chết chóc của con cá voi. Địa hình xung quanh đó đổ sụp hệt như khi ta xô vào mô hình lắp ráp. Chúng nối tiếp nhau, ngã rạp xuống một cách ào ạt theo từng đợt chấn động.

Nếu như cơ thể của Thanh Thiên không được cường hóa bởi thánh ấn, có lẽ cậu đã chết bởi hàng tá mảnh vụn văng đến. Các vết bầm và xước trên cơ thể cậu túa máu, thấm vào bộ quần áo đã khô cong lại dưới cái lạnh.

Nhưng chừng đó vẫn chẳng là gì. Bởi vì cứ sau mỗi cơn đau phải chịu, sau mỗi nỗ lực bỏ ra, Thanh Thiên lại càng tiến gần hơn với mục tiêu của mình.

‘Gần được rồi’ cậu tự lẩm bẩm với bản thân khi chỉ còn cách vách đá cầm năm trăm mét. Đúng như dự đoán, phía trước hoàn toàn là đường cụt. Cậu dừng lại, quay đầu nhìn phía đại tinh linh một lần nữa. Ở đó, nó đang vừa lao đến như tên lửa, vừa bắn về phía này hàng trăm quả ma đạn lớn nhỏ khác nhau. Nó thật sự không muốn cho cậu thoát.

“... Phù, may là mày đã nổi điên.”

Cùng lúc những viên ma đạn nổ tung, Thanh Thiên tung ra một cú chém về phía đại tinh linh. Rồi cậu chạy, nhưng là chạy ngược về phía mình vừa rời đi. Lá phổi của cậu sặc sụa dưới làn khói nóng. Nhưng cậu vẫn tránh được những viên ma đạn đang rơi xuống như mưa.

Quả thật đại tinh linh là một sinh vật rất ngu ngốc. Qua khoản thời gian chạy trốn, Thanh Thiên đã nhận ra khả năng ngắm bắn của con quái vật này rất tệ. Lượng hỏa lực mà nó phung phí lúc này hầu hết đều đang ghim thẳng vào vách đá, một số thì càn quét những cột đá dựng chắn đường. Và vì những viên đạn bay từ trên cao xuống, nên chỉ cần tiến thẳng về hướng của nó thì sẽ giảm được kha khá tỉ lệ bắn trúng.

Vừa chạy vừa tránh né, Thanh Thiên chém thêm hai đòn kiếm khí nữa. Dù điều đó khiến cho cậu nhận thêm cơn đau khủng khiếp và bào mòn cực nhiều sức lực, nhưng lại vô cùng cần thiết. Cậu cần làm cho con cá voi đó tin là cậu vẫn sống dai dẳng ở đây. Chỉ khi nó tiến đến đủ gần như lúc cậu bị dồn vào đường cụt lần trước thì cơ hội phản công mới có thể xuất hiện.

‘Hãy tiếp tục nổi điên đi’ vì đó chính là chìa khóa dẫn đến chiến thắng. 

Sau một hồi vật lộn với mùi ngai ngái và ánh nổ chói mắt, Thanh Thiên cũng đã lẫn ra khỏi được làn khói. Điều đầu tiên đập vào mắt cậu là đại tinh linh đang lao thẳng đi như một viên đạn. Tại nơi nó đáp xuống, đất đá bị thổi tung và xé toạc, trông còn khủng khiếp hơn những gì diễn ra từ nãy giờ. Thật may mắn khi Thanh Thiên đã ra khỏi đó từ sớm.

Có lẽ con cá voi bay kia vẫn chưa phát hiện ra cậu. Mà cũng có thể là nó không nghĩ là cậu tìn được đường để thoát đâu. Tiếng nổ cứ tiếp tục rền vang. Trong lúc Thanh Thiên bắt đầu tìm một nơi cao thì đại tinh linh vẫn đang say sưa đánh vào hư vô. Nó đang ngày càng tiến lại gần chỗ cái vòm đá che phủ.

“Hộc, hộc…”

Đá ở đồi Tổ Mối vốn là thứ đá đen, nặng và rắn chắc. Dù không thể chống đỡ nổi trước sự tấn công hủy diệt của đại tinh linh, nhưng chắc chắn là nó vẫn đủ “sức nặng” để tham gia vào kế hoạch của Thanh Thiên. 

Cậu khi này đang khẩn trương di chuyển giữa những khố đá cao, men theo vách đá mà một lần nữa tiếp cận đại tinh linh từ cánh hông. Sóng chấn động từ vụ nổ và địa hình phức tạp khiến cho việc bí mật tấn công của cậu gặp không ít khó khăn. Nhưng cuối cùng không biết do cậu quá tài tình hay kẻ thù quá ngu ngốc mà việc này vẫn thành công trót lọt. 

Từ một phần của khối vách đá dày dựng cao hơn tám mét, Thanh Thiên thấy rõ từng chuyển động của đại tinh linh. Con quái vật đó đang cách cậu hai trăm, trăm rưỡi, rồi không đầy năm mươi mét. Hoàn hảo rồi.

Xiết chặt lấy chuôi của bỉ ngạn, Thanh Thiên cảm nhận sự mệt mỏi và đau đớn trong cơ thể mình một lần nữa. Các khúc xương như vỡ ra, cơ bắp như bị xé đứt. Tất cả chúng đều rõ ràng.

Ba lần, cậu còn có thể tung thêm ba đòn bằng bỉ ngạn trước khi kiệt sức. Và ba đòn này cậu sẽ kết liễu con quái vật trước mặt.

Cậu có thể làm được.

“Một.”

Đường kiếm khí nhắm thẳng vào phần sau của đại tinh linh. Đuôi nó bị cắt lìa một cách chóng vánh. Nó mất thăng bằng rồi lao thẳng vào vị trí bên dưới vòm đá.

“Hai.”

Vòm đá bị cắt rời khỏi vách đá. Khối đá khổng lồ ấy rơi thẳng xuống, vỡ tung ra và chôn vùi đại tinh linh. Giờ thì con quái vật đó đã bị cố định một chỗ.

“Giờ thì mày không có đường thoát đâu.”

Với toàn bộ những gì còn lại của mình, Thanh Thiên lao ra khỏi vách đá. Cậu đáp lên người con đại tinh linh đang mắc kẹt, cắm phập bị ngạn vào ngập tận chuôi. Ánh đỏ lóe lên rực rỡ, kèm theo đó là sóng ma lực cuồn cuộn. 

“Ba.”

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, xen lẫn vào đó là tiếng xác thịt rơi lộp bộp xuống đất. Phần thân bị tấn công của đại tinh linh đã nổ tung, trào ra ngập ngụa từng dòng không khí sáng màu. Con cá voi bay giãy nảy trước cơn đau khủng khiếp, nó hất những tảng đá đang đè lấy mình xuống. Lăn lộn và bắn ma đạn lung tung. Dù giờ trông không khác gì một quả táo cắn dở, nhưng với chỗ sức lực còn lại thì nó vẫn có thể gây đủ thứ chuyện. 

Cố giữ lấy thăng bằng trong tình trạng ấy, Thanh Thiên cắm phập thanh đao của mình vào con quái vật một lần nữa. Cậu đâm tới tấp, băm nát cả một mảng lớn cơ thể của đại tinh linh. Nhưng rồi sau cùng cậu vẫn bị nó hất văng ra xa. Cả người cậu lăn long lóc trên nền tuyết, mỏi nhừ và chẳng thể nhích nổi tí nào nữa. Cậu cố hết sức để hít thở bằng lá phổi đã kiệt quệ của mình.

Còn đại tinh linh, nó vẫn đang gào thét. Nó có vẻ chưa chết.

“Chà, đừng nói là tôi sắp phải lôi cậu về nữa đấy nhé.”

Bỗng dưng, một cảm giác lạnh gáy cắt ngang Thanh Thiên. Tiếng gào của đại tinh linh dừng hẳng lại. Cậu thấy con quái thú đó đột nhiên tách thành hai nửa. Và từ đằng xa, một giọng nói vang vọng đến.

Cô ấy từ đâu xuất hiện cũng không rõ. Dưới tầm nhìn đang mờ dần của mình Thanh Thiên cũng không chắc là bản thân có đang gặp ảo giác không. Nhưng rồi trước khi ngất đi, cổ họng khô cong của cậu vẫn kịp cất tiếng gọi.

“... Chị là?”

“Chúc mừng nha. Màn chào sân cũng ấn tượng lắm.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!