Tập 01 - Shukaku Matsuri

Chương 02: Ống tiêm nano thần kỳ

Chương 02: Ống tiêm nano thần kỳ

Sau những phút lùm bem đó, Minami đã thay quần áo và đi học, còn Atsushi thì nằm bơ vơ trong nhà kho. Rảnh rỗi sinh nông nổi, Atsushi bỗng thấy cả một ngày này như dài ra thêm vài hôm. Đây là lần đầu anh ta thảnh thơi như thế, chỉ ngồi chờ một đứa trẻ cao trung đến hoàn thành yêu cầu của mình. 

Thời gian càng nhiều, càng dễ sinh ra những thú vui dị hợm, và Atsushi cũng vậy. Không thể đứng dậy mà di chuyển, anh ta chỉ cam chịu nhìn trời nhìn đất qua ô cửa sổ bé  xíu. Nhưng điều đó, rất nhanh đã khiến anh chán nản.

Và thế là dẫn đến hiện tại, Atsushi đang ngồi đọc ngẫu nhiên những cuộn giấy và sách rơi xuống từ cái tủ mà anh ta dựa vào. Chỉ cần huých nhẹ một cái là sẽ có thứ để đọc. May thì rơi thẳng vào tay, xui thì rơi vào đầu, vào vết thương ở bụng.

"‘Thánh địa Shukaku ngàn năm trường tồn, quyển bảy: Tôn nghiêm của vu nữ đền Shukaku Ookami đổi mới’ à... Hầy, lại là lịch sử của cái đền này..."

Atsushi tỏ ra não nề, nhưng vẫn mở cuốn sách ra mà đọc. Khác với những quyển trước, gia chủ đời này có tài văn chương. Những dòng thơ Kanji mà ông để sau mỗi một chương đều khiến Atsushi thầm tấm tắc khen ngợi. 

Cứ như vậy, anh ta chìm đắm vào lịch sử nhiều đời của nhà Jinja... cho đến khi, bên ngoài nhà kho có người gõ gõ vào cửa ba cái và ngó cái đầu vàng của mình vào. Atsushi quay sang, rất dễ để nhận ra cô nữ sinh cao trung Minami kia.

"Mới có hơn ba giờ chiều thôi mà. Thanh niên đi học giờ về sớm vậy à?" Hết câu, Atsushi tiện thể ngáp ngắn một cái. 

"Không, thực ra thì do tôi không tham gia câu lạc bộ thôi..." Minami đưa mắt, chợt nhận ra những văn kiện cũ kỹ xung quanh anh ta. "C-Cái gì đây!? Hagihara, anh có biết đống này đáng giá thế nào không hả?" 

"Chịu..." Atsushi dè dặt mà đưa mắt ra chỗ khác. 

Minami định sẽ cho anh ta một trận, nhưng rồi lại não nề mà thở một hơi dài ra. Cô tiến đến chỗ Atsushi đang nằm trong vô vàn sách quý. 

"Latop, đây nè." 

Dứt lời, cô đưa chiếc laptop về phía Atsushi. Anh ta loạng choạng đỡ lấy nó, phải loay hoay một lúc mới giữ cho chắc được cho chiếc laptop nằm ngay ngắn trên đùi. Trong khoảng thời gian đó, Minami đã sắp xếp lại đống văn kiện xong. 

"Ừm... hửm? Khẩu vị của em cũng thú vị phết đấy nhỉ?"

Atsushi nhận ra một điều thú vị trên laptop mà Minami đưa cho. Trên chiếc laptop đó, còn dán vô số hình đô vật nổi tiếng trên đấy.

"N-nào có! Đây là của bạn tôi!" 

Atsushi cũng chẳng chấp nhặt chuyện đó. Anh ta mở chiếc laptop ra, người đưa cũng rất tinh ý, đã bỏ mật khẩu đi trước. Ánh sáng xanh cứ thế khi mở ra chiếu đến chói mắt anh ta, khiến Atsushi không cẩn thận theo phản xạ mà dụi mắt.

Minami trông vậy, cô lấy điện thoại ra nhìn thời gian rồi lại đi ra ngoài cửa nhìn trời. Kiểm tra xong xuôi, cô luồn tay vào sau một chiếc tủ, bỏ qua những cảm giác là lạ mà mình chạm vào, tiếng tách vang lên một cách trầm lặng. 

Cái bóng điện ở góc phòng sáng lên, soi sáng hết toàn bộ chỗ Atsushi đang ngồi. Đôi lúc, nó chớp nháy, không phải vì đã cũ mà là vì lũ mối thiêu thân bay vào trong đó. Minami xỏ giày vào, đi ra trước cửa, căn dặn anh ta.

"Nhớ đến tầm năm giờ chiều thì tắt đèn đi nhé. Từ đó đến tám giờ tối thì không được bật lại. Về quần áo và đồ dùng cá nhân thì tôi sẽ mang đến sau."

Minami trừng mắt, lấy hai ngón chỉ cả anh và cô, mặt toát ra vẻ nguy hiểm mà cảnh cáo:

"Lần sau mà anh dám đụng vào đống văn kiện kia thì đừng trách!" 

Dứt lời, cô liền rời đi luôn mà chẳng thèm nán lại. Bị một cô thiếu nữ kém mình cả mấy quyển lịch đặt điều như vậy khiến anh ta không khỏi lắc đầu phiền muộn. Tuy vậy, anh rất nhanh cũng gạt bỏ những suy nghĩ đó mà trở về với trước laptop.

Vài tiếng click chuột, vài tiếng tách tách, ánh sáng từ màn hình laptop nhảy sáng liên tục. Mỗi lúc như thế, Atsushi lại lấy một miếng gỗ nhỏ đã bật ra từ trước, vạch ra trên sàn bên cạnh người những tính toán của bản thân. 

Tiếng click chuột vang lên đều đặn cho đến khi tia nắng cuối cùng trong ngày vụt tắt qua khe cửa sổ. Tiếng bước chân lạo xạo lại vang lên. Minami bước vào, mang theo một thau nước sạch, vài cuộn băng gạc mới và một tấm nệm cũ. Chẳng những dải băng được thay mới đã vừa vặn với cơ thể hơn, Atsushi còn tạm có được thứ gọi là chăn ấm nệm êm từ cô. Anh ta quấn cả chiếc nệm quanh người, thỏa mãn mà nằm lăn lăn trên sàn mấy lần như thể một đứa trẻ vớ được kho báu. Cái bóng đèn chớp nháy vài cái, dường như lũ mối cũng vui lây với anh ta.  

"Anh cũng có thú vui lạ nhỉ...?" Minami cảm thán.

Cô cũng không chấp nhặt, lấy chiếc khăn dính máu đã lau cho anh vào thau nước bên cạnh rồi tiện thể mà ném luôn đống băng cũ vào đó. Suốt quá trình, Minami luôn có cảm giác lành lạnh sống lưng. Khi cô làm xong và quay sang mới thấy Atsushi đang nhìn chằm chằm mình.

"... Nhìn gì đấy?" Cô khó chịu hỏi lại.

Đối đáp với Minami, ngược lại, là ánh mắt săm soi của Atsushi. Cô cũng không để ý điều đó quá lâu mà loay hoay dọn bữa cơm đạm bạc cho anh. Còn với Atsushi, anh vẫn đang ngẩn ngơ với diện mạo hiện tại của cô thiếu nữ.

Chiếc quần hakama đỏ tươi cùng với bộ Hakui trắng nõn, cũng không thể không kể đến cái dây Mizuhiki được cột gọn gàng ngay ngắn phía sau. Atsushi chỉ ngắm nhìn những chi tiết đó một cách cẩn trọng, nhưng có đôi phần của sự tò mò nhất thời. 

Ngộ tính được sự nguy hiểm phát ra từ hai con mắt nhìn chằm chằm mình của Atsushi, Minami e ngại đứng dậy mà để khay đồ ăn mới hâm nóng xuống.  

"Tôi để đồ ăn đây nhé. Còn cần gì nữa không?" 

Atsushi vẫn trầm ngâm nằm đó mà nhìn Minami. Và rồi lần này, anh ta quyết định cất tiếng:

"Quả thật là vu nữ nhỉ? Em ấy." 

Minami đơ ra một lúc, rồi bỗng như hiểu ra ý của anh ta.

"Chẳng phải đã bảo anh từ đầu rồi hay sao? Vu nữ chính hãng thật một trăm phần trăm nhé!"

Cô vừa nói vừa ưỡn ngực vỗ mạnh ra vẻ tự hào, hoàn toàn quên mất việc phải đề phòng với anh ta trước đó. Ngay lúc đấy, Atsushi bỗng vươn tay ra khỏi cái nệm, nắm chặt lấy cánh tay của Minami.  

"N-n-n-này, làm gì t-thế!? Anh m-mà dám động thủ là t-tôi đấm đó!" Cô bấn loạn mà đe dọa.  

Mặc cho sự uy hiếp đến từ nắm đấm đã sẵn sàng của Minami đang bối rối cực độ, Atsushi bình thản mà đưa đồ ra. 

"Sạc dùm tôi cái laptop."

"... Thế thôi à?" Minami ngơ ngác nhận lại chiếc laptop.

"Còn muốn gì nữa?" 

"K-không có gì!" 

Cô vô cớ giận dỗi, giật phăng chiếc laptop rồi giậm chân ầm ầm mà rời đi. Atsushi nằm đó, nhìn cô gái đang hậm hực dần rời xa trước mắt. Cho đến khi bản thân cô đã trở về căn nhà đang sáng đèn kia, tiếng nói chuyện vang đến chỗ anh, Atsushi mới thở dài.

Ít nhất... cũng nên đóng cửa vào chứ... Đó là cảm nghĩ của anh ta khi bị cơn gió lạnh lẽo luồn vào trong nệm.

Những cơn gió thoảng qua, hơi se se lạnh. Chúng cứ thế luồn lách từng đợt nhỏ vào trong tấm nệm của Atsushi, mỗi đợt lại đem đến cho anh một cơn lạnh rùng mình khác nhau. Phải cho đến khi màn sương đêm tan hết, ánh bình minh lấp ló phía chân trời, những cơn gió ấy mới ngừng làm phiền người đàn ông khổ sở mà không hề hay biết anh ta đã tỉnh giấc từ khi nào. 

Không, sự thật là anh ta không thể ngủ.

"Mấy con mối chết tiệt này..." 

Hai con mắt thâm quầng của Atsushi dán chặt vào con mối mà anh ta đã nhốt được ở bên cạnh. Chỉ cần lấy vài miếng gỗ nhỏ, chặn đường một con mối không hề khó khăn. Atsushi cả đêm chỉ nằm ở đó, đùa nghịch với lũ mối. Con này chết hoặc trốn được thì bắt con khác, chỗ anh ta không hề thiếu. 

"Hầy..." Atsushi thở dài một cách não nề. Lũ mối này đúng là đã hành hạ anh ta cả một đêm dài. 

"Cái lũ chúng mày... Cái tiếng của chúng mày thôi thì không nói, nhưng dám nhăm nhe cả tao thì cũng chán sống lắm rồi đấy!" 

Ngược lại với biểu hiện giận dữ, Atsushi lại thả vào đó một chút bụi gỗ mà nhìn nó ăn. Anh ta lại thở dài mà nói tiếp:

"Ở Tokyo thì một con cũng chẳng có đâu mà tìm ấy chứ."

Bỗng, có gì đó từ bên ngoài cánh cửa xập xệ của nhà kho truyền vào. Đó không phải tiếng chim hót như khi nãy, nó có âm điệu và trong trẻo hơn nhiều. Càng lúc, nó càng đến gần, đủ để nghe rõ câu từ trong lời của bài hát đó. 

"Đóa hoa cúc nho nhỏ, nở rực rỡ giữa hoàng hôn. Chú chim sẻ be bé, hót vang dội trong tòa nhà cũ kỹ." 

Giọng hát tưng tửng đó tiến dần đến nhà kho, tinh tế mà nhỏ dần cho đến khi cánh cửa được hé mở. Ti hí ở ngoài cửa nhà kho là một đôi mắt màu xanh lam long lanh, ngó vào khoảng không gian tôi tối và đầy mối trong căn nhà kho mục nát. 

"Hagihara ơi? Dậy chưa?" 

Câu hỏi tuy chân thành của Minami, nhưng với Atsushi nó lại như một lời mỉa mai hai đôi mắt gấu trúc của anh vậy. 

"Ừ, dậy rồi. Dậy lâu rồi." Anh ta chán nản mà đáp. 

Minami đẩy luôn cánh cửa ra. Ánh bình minh đột ngột tràn như lũ vào căn nhà, khiến Atsushi phải dụi mắt đi. Đứng ở giữa chúng, là một cô vu nữ đứng chống một tay bên hông mà nhìn vào anh, tay còn lại thì giữ một khay đồ gì đó vẫn còn đang bốc khói.

"Ồ ồ, sung sức nhỉ?" 

Cô nhìn vào cái dáng vẻ tiền tụy của anh ta mà mỉa mai, lần này là có chủ ý. Atsushi cũng chẳng buồn mà nói qua nói lại với cô gái này. Anh ta dùng sức, khó khăn mà ngồi dậy rồi đáp:

"Sáng sớm mà có chuyện gì vui thế? Tự nhiên được thông báo là ngôi đền sẽ được chính phủ liệt vào danh sách bảo hộ di sản văn hóa hả?"

"Làm gì có cái ngon ăn như vậy?" Minami ngay lập tức phản bác. "Cỡ Thần Cung Ise[note91144] hoặc Izumo Taisha[note91146] mới được chứ."

"Hở? Hiểu biết ghê ta?" Atsushi uể oải mà trả lời cô bằng giọng điệu mỉa mai. "Vậy có gì mà vui thế?"

"Hưm hừm." Như thể đã chờ từ sẵn từ lâu, Minami hào hứng đưa chiếc khay trên tay ra cho Atsushi xem. "Nhìn đây nè!"

Trên cái khay đó có một bát cơm trắng nóng hổi, một đĩa rau cải và nằm ngay cạnh chúng là một đĩa tempura tôm* vàng óng giòn rụm.

"Đỉnh không?" Minami vui cười hỏi Atsushi.

"Ờ..."

Không như những gì cô mong, Atsushi chỉ đang nhìn vào một bữa cơm có phần đạm bạc so với các bữa tiệc buffet mà anh ta hay ăn ở nhà hàng. Thậm chí chỗ này còn không có súp miso. Cũng vì vậy, Atsushi đã bỏ qua khay cơm mà Minami chìa ra trước mặt để tìm nguyên do cho niềm vui sáng sớm của cô gái này. Đôi mắt tuy tỏ rõ trạng thái rệu rã nhưng vẫn có thể lướt nhanh và phân tích mọi thứ anh thấy. Không cần chần chừ, Atsushi đập tay vào và thốt lên suy đoán của mình:

"Chắc chắn là vì em mới cắt với làm lại móng tay rồi. Được đó, trông đẹp hơn nhiều." Anh ta gật gù mà chắc nịch với phương án này.

"... Hở? Không phải đâu?"

"Hửm?"

Không như anh nghĩ, hàng móng tay nhẵn mịn đó lại không phải những gì Minami muốn cho anh thấy. Trái lại, cô cảm thấy thật khó hiểu khi anh ta thật sự có thể để ý những cặp móng tay giả lấp lánh của bản thân so với đôi tay trần này của cô. Dù là một phỏng đoán sai, nhưng nghe anh ta khen bản thân mộc mạc là đẹp, Minami không khỏi có chút cao hứng mà đặt khay cơm xuống trước mặt anh rồi chỉ vào đó.

"Đây nè, nay có tempura luôn đó. Không phải chuyện vui thì còn gì nữa?"

"Ồ..."

Atsushi lần này thực sự được khai sáng, đôi phần làm anh phải tỉnh cả cơn buồn ngủ đang đậu bên khóe mi. Anh cau mày, miệng thì mỉm cười một cách đáng thương mà bất giác buông lời:

"Là lỗi anh, anh đã đánh giá thấp độ túng thiếu của cái nơi này. Ừm ừm, lỗi anh."

"Sao nghe cảm giác như anh đang nói kháy tôi ấy nhỉ... Mà, thôi kệ vậy."

Cái nhìn phán xét đó của Minami không vướng trên người Atsushi quá lâu. Cô bỏ qua cái ngờ vực đó của mình rồi thò tay vào trong áo, lấy ra chiếc túi đựng laptop và đưa cho anh.

Atsushi bơ phờ nhận lấy chiếc laptop. Bỏ mặc cơn đói đang cồn cào, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn di chuột. Vài tiếng click vang lên, màn hình nhảy sáng.

Bỗng, đôi mắt tưởng chừng như sắp đóng sầm lại của Atsushi căng mạnh ra, cặp đồng tử cũng nở rõ hơn hẳn. Lồng ngực phồng lên, những miếng băng cá nhân chỉ chực chờ bay ra ngoài.                                     

"Trúng mánh rồi!"

Tiếng hét của anh ta khiến cho vạn vật xung quanh đều phải bừng tỉnh mà đón nắng thu, thức dậy chào đón một ngày mới tràn trề sức lực. Đến cả em gái Minami cũng phải lần đầu dậy trước báo thức mà băn khoăn chim gì hót to như vậy.

"Đúng trời độ rồi! Cứ thế này thì có được một cổ phiếu của Three Heaven sẽ chẳng còn là giấc- Ưm!? Em làm g-!"

Chẳng nói chẳng rằng, Minami đã chặn miệng Atsushi lại. Cô ngó ra ngó vào, ngó phải ngó trái rồi ghé lại tai anh ta thì thầm:

"Anh điên à! Để Hiyori mà biết được thì anh chỉ có chết thôi đấy! Không nói đến nhiều thứ là con bé tuyệt đối rất ghét tội phạm và đàn ông..."

Giữa chừng, Minami bị bàn tay to lớn của Atsushi chặn miệng. Cô cảm nhận được có hơi thở nong nóng trong lòng bàn tay, đành thả ra cho Atsushi thở.

"Jinja này... bụng anh... đã yếu rồi... Em mà làm thế là chết người đấy..." Anh ta vừa nói vừa thở hổn hển. 

"T-Thì cũng tại anh nói quá đấy chứ! Hiyori mà dậy thì biết làm sao chứ..."

Minami ngoảnh mặt lại, đã thấy Atsushi cắm mặt lại vào trong laptop. Cô quyết định cho qua chuyện vừa nãy mà sán lại gần anh ta mà hỏi cho ra lẽ.

"Thế vì sao anh lại hét to thế? Bộ... có gì đó hay hay à?" 

Cô sán lại gần Atsushi. Linh cảm trong cô đang nói rằng đó là một chuyện rất quan trọng, vì Atsushi, vốn đã bị thương còn kích động tới mức đó nên Minami không thể tránh khỏi tò mò. 

"Đây là một đợt sóng, một đợt sóng rất dữ dội." Atsushi tự dương tự đắc nói. "Lướt được nó an toàn thì chỉ mai thôi là có thể chữa được rồi." 

 "Sóng?" Minami ngơ ngác. "Không ngờ anh lại là người thích dùng ẩn dụ thế đâu đấy... Ái!"

Một cú búng thẳng giữa trán của cô vu nữ, trực tiếp để lại một chấm đổ hồng hào trên vầng trán của cô. 

"Bậy! ‘sóng’ ở đây là sóng chứng khoán. Tức là một đống kẻ tham lam muốn làm giàu nhanh chóng, gây ra biến động thị trường, tạo ra một cơn sóng mà ở đó giá cả tăng giảm khó lường. Chỉ cần biết lướt nó một cách an toàn thì tiền về không ít đâu." Atsushi đưa ngón cái trỏ thẳng vào mình. "Tức là! Hagihara Atsushi này đây! Sẽ được chữa khỏi!"  

"S-sẽ được chữa khỏi...?" Bằng cách nào đó, khí thế hừng hực đó của Atsushi cũng lây sang Minami.

Ngay sau đó, những cột nến xanh và đỏ liên tiếp hiện ra trên màn hình. Mỗi lúc như vậy, ánh mắt và đôi tay của Atsushi đảo qua đảo lại liên tục, đến mức không chỉ Minami, lũ mối đang gặm vụn gỗ cũng bị những thao tác đó làm cho chóng mặt.

"Thành công mỹ mãn!" Atsushi lau đi giọt mồ lăn dài trên trán mà vui vẻ thốt lên.

Chỉ trong ít phút đó thôi, số tiền mà Atsushi kiếm được đã nhiều hơn cả những gì Minami nghĩ. Cô thì chẳng biết chứng khoán là gì, nhưng chắc chắn biết rằng giao dịch mình lập ra với người này là một món hời.

Trong khi cô còn đang ngồi nghĩ về việc số tiền đó dùng cho việc nào, Atsushi đã táy máy mà gõ phím điên cuồng. Sau tiếng cách cuối của phím enter, số tiền hiển thị mập mờ trước mắt hai người đã bốc hơi gần hết.

"A-anh làm gì thế!?" Cô hoảng hốt thốt lên.

"Đặt 'ma pháp công nghệ cao' đó." Anh ta hí hửng đáp lại. "Chiều này giao luôn."

"N-nhanh thế!" Minami lại bất ngờ kêu lên.

"Đương nhiên." Atsushi hào hứng vỗ đùi cái đét. "Dịch vụ chuyển phát nhanh của nơi này luôn rất đáng tin cậy."

Khi cô còn chưa hiểu chuyện gì, Atsushi đã tiếp tục cười nói với cô:

"Chiều nay đi học về thì nhận hàng hộ anh nhé?"

"Hả...? Chiều nay luôn?"

"Ừ, chiều nay luôn."

Dù có nhiều điều lấn cấn, Minami vẫn nghe theo lời Atsushi nhận đồ mà anh ta đặt trên mạng về, chủ yếu là vì cô thường không thể từ chối những người giao hàng khổ nhọc vất vả, đặc biệt là những người giao hỏa tốc như vậy. Chiều hôm đó, khi gió thu lộng nhất và lá phong rơi đầy đường sando, Minami vác cặp về tới nhà với vẻ nâng niu xen lẫn chút vội vã.

Cô bủn rủn chân tay đứng nép sang một bên cánh cửa kho đã mở mà phàn nàn. Atsushi khi nãy ở trong nhà kho, cũng hiểu được đôi chút cảm nhận của cô qua nét mặt căng thẳng. Anh ta giơ ngón cái lên, an ủi cô bằng một cái like với hàm ý: "Làm tốt lắm". 

"Hà..." Minami chán nản thở phào. Sau đó, cô lấy chiếc hộp trong cặp ra. "Đồ của anh nè." 

Atsushi nhận lấy chiếc hộp được bọc biếc cẩn thận. Anh ta ngó quanh cái hộp, đảm bảo rằng không có chút thông tin cá nhân gì được ghi lên đây. Kiểm tra xong, Atsushi lấy một miếng gỗ nhọn nhỏ rồi rạch gói rằng ra. 

Món đồ sau đó được đặt ở trên một cái hộp carton nằm trên sàn gỗ. Nó là một chiếc hộp được làm từ hợp kim, thậm chí còn vẽ thêm vài họa tiết tỉ mỉ để làm đẹp mắt.

Một thứ xa hoa như vậy, lại được đặt trong căn nhà kho xập xệ mục nát. Phải cho đến khi cái bóng đèn nháy lên nháy xuống liên tục bởi những con mối, hai người họ mới hiểu rằng cái hoàn cảnh này sao mà nó là lạ. 

"Đây là lần đầu tôi thấy thứ này ngoài đời thực đấy..." Minami nuốt ực miếng nước bọt xuống. "Này, không phải hàng giả đấy chứ?"

Nỗi lo của Minami là có căn cứ. Cái loại ống tiêm nano này, bản thân cô cũng chỉ từng thấy qua ti vi vài lần. Tác dụng thì khỏi phải nói, đến cả người bị bỏng gần như toàn diện vẫn có thể trở lại với dáng vẻ khi trước.

"Vớ vẩn!" Atsushi nói lớn giải thích. "Web anh đây đặt là uy tín số một Tokyo đấy! Hơn nữa, đây còn là một web đen nổi tiếng với các giới tinh hoa ở đất nước, chẳng ai là chưa từng nghe qua cả. Nào, cho em mở thử đấy."

"Đã là web đen rồi uy tín gì nữa... Đến chịu thật."

Tuy không phục, nhưng Minami cũng chỉ đành làm theo lời Atsushi. Cô mở chiếc hộp ra, bên trong là một ống tiêm đặc biệt được cố định trong đệm đỏ, ngoài ra còn có rất nhiều loại khóa chốt ở trên ống. 

Minami cầm lên, theo hướng dẫn của Atsushi mà mở khóa ống tiêm. Từng bước làm đều khiến cô toát mồ hôi hột. Dù ống tiêm trông có vẻ chắc chắn, nhưng cái ống chứa bằng nhựa thủy tinh lại không có cảm giác như vậy.

"A! May là hôm nay tôi không phải đi học đấy! Mở cái này khó thật sự!"

Phải khá lâu sau đó, Minami mới hoàn toàn mở được ống tiêm. Là một phương thuốc hiếm và đặc biệt nên thứ này mới có nhiều chốt khóa đến vậy. Chủ yếu là để bảo vệ thứ ở bên trong ống tiêm. 

Atsushi cầm ống tiêm lên, anh ta nhìn vào thứ thuốc xanh xanh nằm trong đó. Ánh mắt dường như có đôi chút xa xăm.

"... Sao thế?" Minami tò mò mà hỏi han. 

"Không có gì... chỉ là nó khiến anh hoài niệm thôi." 

Sao khi dứt ra khỏi những kỷ niệm từ hồi xưa, dưới ánh nhìn của Minami, Atsushi thuận tiện mà mở nốt cái chốt cuối cùng ở mũi kim. Minami theo hướng dẫn của anh mà bỏ bớt băng gạc ở gần vùng bụng ra. Xong xuôi, Atsushi hít lấy một hơi sâu rồi đâm nó vào bên cạnh vết thương. 

"A-anh có sao không?" 

Nhìn cái dáng vẻ khốn đốn của Atsushi, bất giác cũng khiến Minami phải yếu lòng. Cô tiến đến gần anh ta, giơ tay ra định kiểm tra thì lại bị Atsushi lấy tay chặn lại. Anh ta hổn hển mà nói với cô: 

"Không sao... cứ để anh nghỉ chút đi..."

Tuy còn khá lo lắng, nhưng cô quyết định nghe theo anh ta. Dù cho đã đi ra ngoài, đóng cửa kho, Minami vẫn không thể thôi nghĩ về hình ảnh vết thương kia. Cô nhìn ra thảm lá phong trước mắt, nhớ lại lời nói của vị khách viếng đền lúc trước.

"Chắc là thay đồ rồi quét lá đi nhỉ...?" 

Thời gian nhanh chóng trôi đi, những giây phút cam chịu cơn đau giằng xé cơ thể của Atsushi cũng đã dừng lại. Lần này Minami tinh ý hơn trước. Ăn tối xong, cô đã ngay lập tức bảo em gái lên phòng, còn bản thân thì lại lén lút đem đồ ăn vẫn còn nóng đến cho Atsushi. Băng qua con đường sando lả tả vài cành lá rơi, Minami đi về phía nhà kho. Cô gõ nhẹ vào cánh cửa. 

"Vào đi." Một giọng nói trầm vang lên ở bên trong.

Minami có hơi bỡ ngỡ, nhưng vẫn quyết định đi vào bên trong. Vừa mới mở cửa, thứ đập vào mắt cô là một dải băng và hàng đống băng cá nhân trải dài từ đầu cửa cho đến chỗ cái nệm đã bị rối tung. 

Ở bên trong, có một người đàn ông đang mặc bộ yukata được cô đưa từ trước đứng cạnh tủ sách với chiếc bóng đèn nhấp nháy mập mờ. Anh ta chăm chú nhìn vào quyển sách trên tay, là cuốn "Thánh địa Shukaku ngàn năm trường tồn, quyển chín: Sơ lược về yêu ma vùng Arashiyama và cách bảo tồn phong ấn" mà cô cũng từng bị ép đọc. 

Gương mặt lãnh đạm cùng thần thái lạnh lùng của Atsushi khiến Minami mới ngộ ra được một sự thật hiển nhiên rằng: Atsushi là một người đàn ông trưởng thành. Cô có chút dè dặt, không dám lên tiếng mà chỉ lẳng lặng đặt đồ ăn xuống. 

Bây giờ, trong lòng cô có rất nhiều thứ bủa vây. 

Không biết anh ta còn nhớ về giao dịch không nhỉ...  Hẳn là không đâu. Chi phí ăn uống tháng này... chắc tháng sau ăn bánh mỳ thôi.

Những suy nghĩ đó không phải tự nhiên xuất hiện trong tâm trí cô, chúng có nguyên do của nó. Dù giao ước đã được thành lập, nhưng rõ ràng số tiền mà anh ta kiếm được từ trước đã dành gần hết để mua ống tiêm nano kia. Có muốn kiếm lại như vậy, Minami nghĩ rằng anh ta cần phải có những đợt "sóng" khác, nhưng rất tiếc là cô không nghe thấy tiếng hú hét nào của anh ta cả.

 Cô cứ thế mà trong vô thức đã thu dọn hết đồ vật vương vãi của Atsushi. Khi mảnh băng gạc cuối cùng được nhặt lên, Minami đã hết lý do để nán lại. Cô gạt bỏ những điều lăn tăn trong tâm trí đó rồi quay lưng mà chầm chậm đi về.

"Đi đâu đấy?" Atsushi cất tiếng gọi cô lại.

"À thì... đi vào trong nhà?" Minami ngơ ngác hỏi lại.

Atsushi nghe vậy, đóng cuốn sách trên tay lại rồi đưa nó về chỗ cũ. Anh ta tiến về phía cô, rồi lại ngồi xuống cái nệm của mình. Tay chống lên đùi mà thản nhiên hỏi:

"Nói xem. Muốn sửa từ chỗ này trước?" 

Minami trơ mắt ra nhìn dáng vẻ Atsushi đang suy nghĩ và lẩm bẩm về hoạch định của mình. Ạnh ta không hề thất hứa, trái lại, anh dường như đang đặt toàn tâm toàn ý vào giao dịch giữa hai người. 

"Tôi... tôi... tôi tưởng là anh đã tiêu gần hết số tiền kia rồi?"

"Hả?" Atsushi vô tình quay sang, mặc nhiên vấn đáp lại cô. "Ừ thì tiêu gần hết rồi, còn có một ít để đầu tư lại thôi."

"À..."

Dù không nói ra, cái khuôn mặt đang xị xuống kia đã tố giác cái sự ủ rũ của Minami. Lúc nghe Atsushi nói câu trên, trong lòng cô thực ra đã có chút mong đợi rằng anh ta sẽ bắt tay vào công cuộc sửa chữa đền ngay. Atsushi không phải không tinh ý đến mức không nhận ra cái nét ỉu xịu này của cô. Biết thế, anh ta nhanh chóng hắng giọng, đóng cuốn sách trên tay mà giải thích:

"Ý là việc sửa đền thì không thể một sớm một chiều được. Chúng ta cứ lập kế hoạch trước rồi trong lúc anh nán lại ở đây thì giải quyết dần từng cái một. Thế nào?"

Khuôn mặt đang chảy xệ xuống của cô chợt cứng đờ ra khi nghe thấy điều đó. Một sự thật rõ rành mạch ngay trước mắt: Người đàn ông này sẽ nán lại nhà cô lâu hơn cô nghĩ.

Minami có chút cảm giác bức bối khi nghĩ mình bị lừa, nhưng rồi cũng thoắt cái mà gạt cảm xúc đó đi. Tuy vẫn có chút chưa chấp nhận được điều này trong tức khắc, việc anh ta vẫn còn bày tỏ nỗi niềm mong muốn sửa chữa ngôi đền này đã khiến cái nhìn ban đầu của cô với anh trở nên dịu hơn phần nào. Như thể đã chờ từ rất lâu, Minami tiến đến gần anh mà bắt đầu nói:

"Vậy, em muốn sửa..."

Hai người họ cứ thế, ngồi cùng nhau bàn bạc đến tận khi sương đêm bắt đầu ập đến. Phải khi em gái Minami gọi cô về vì có khách viếng đền, Minami mới để tạm mọi chuyện lại cho Atsushi tự quyết mà trở về căn nhà ở khu trong. 

Sau khi cô vu nữ kia rời đi, Atsushi mới nhìn quanh cái nhà kho này một hồi và ngửi lại bản thân mình. Sau cùng, anh ta quyết định sẽ thử đi tắm suối đêm ở gần đây. Không phải vì anh ta muốn thư giãn, mà là vì anh thực sự không thể chịu nổi cảm giác nhớp nháp khắp người.

"Ối, suýt thì quên."

Atsushi dừng chân ở cửa nhà kho, rút ra trong chiếc yukata mình đang mặc một tờ giấy đã nhàu nát và lấm lem bùn đất. Dù hơi khó nhìn, nhưng lờ mờ vẫn có thể thấy những dòng chữ như "Dự án... đất đai... Arashiyama... Shukaku..." trên đó. Nó bị nhàu vì anh ta vội nhét vào áo khi Minami đột ngột gõ cửa tìm đến.

"Để nó ở lại đây thôi."

Atsushi vo cục cái tờ giấy đã cùng anh băng qua cả chặng đường dài từ Tokyo đến đây, vứt tạm vào chỗ một bầy mối nào đó gần kề. Anh không cần nó nữa, lẽ vì bản kế hoạch đó không còn cần thiết. Không phải vì lương tâm của anh, mà là vì những cách làm được viết ra trong đó không còn có thể ứng dụng trong trường hợp này.

Chắc là vẫn được, kế hoạch này chắc là vẫn có thể triển khai theo cách này...

Dòng suy nghĩ miên man đó theo Atsushi từ lúc anh tắt đèn nhà kho cho đến khi co ro bên con suối có chút buốt giá. Cũng nhờ cái mát lạnh của dòng nước chảy siết, chúng đã giúp cho Atsushi đóng sổ được kế hoạch mới mà bản thân đã nghĩ ra và xâu chuỗi lại, để cho anh ta có thể nở một nụ cười mà chào đón chuỗi ngày mới mẻ và cam go phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thần cung Ise:
Ise Jingū là quần thể đền Thần đạo quan trọng bậc nhất Nhật Bản, tọa lạc tại tỉnh Mie, thờ nữ thần mặt trời Amaterasu – tổ tiên huyền thoại của Hoàng gia Nhật. Đền nổi tiếng với nghi lễ tái xây dựng 20 năm một lần (Shikinen Sengū), giữ nguyên kiến trúc cổ truyền từ thế kỷ 7.
Thần cung Ise:
Ise Jingū là quần thể đền Thần đạo quan trọng bậc nhất Nhật Bản, tọa lạc tại tỉnh Mie, thờ nữ thần mặt trời Amaterasu – tổ tiên huyền thoại của Hoàng gia Nhật. Đền nổi tiếng với nghi lễ tái xây dựng 20 năm một lần (Shikinen Sengū), giữ nguyên kiến trúc cổ truyền từ thế kỷ 7.
[Lên trên]
Izumo Taisha:
Izumo Taisha là một trong những đền Thần đạo cổ nhất Nhật Bản, nằm tại tỉnh Shimane, thờ thần Ōkuninushi – vị thần của hôn nhân, duyên phận và quốc thổ. Đền nổi bật với dây thừng thiêng khổng lồ (shimenawa) và truyền thuyết về tháng các vị thần tụ họp tại Izumo.
Izumo Taisha:
Izumo Taisha là một trong những đền Thần đạo cổ nhất Nhật Bản, nằm tại tỉnh Shimane, thờ thần Ōkuninushi – vị thần của hôn nhân, duyên phận và quốc thổ. Đền nổi bật với dây thừng thiêng khổng lồ (shimenawa) và truyền thuyết về tháng các vị thần tụ họp tại Izumo.