• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 01 : Cho dù là chuyển sinh đi nữa

0 Bình luận - Độ dài: 2,009 từ - Cập nhật:

Chương 1: Cho dù là chuyển sinh đi nữa.

 Mở mắt ra, tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài ánh sáng chói lòa. Nó che đi tầm nhìn của tôi, tôi nheo mắt lại để cố nhìn xem nguồn sáng phát ra từ đâu.

 Mắt tôi từ từ quen dần với ánh sáng, cho đến lúc mở mắt ra thì trước mắt tôi là một chị gái trẻ trong bộ quần áo nữ tu, đặc biệt hơn là chị ấy có mái tóc màu hồng kẹo cao su, điều mà tôi nghĩ là các nhà thờ sẽ không cho phép nhuộm màu ấy. Gọi là chị thì cũng không đúng vì chắc cũng chỉ tầm tuổi tôi- nhưng quan trọng hơn là tại sao tôi lại ở nhà thờ? Hay là sau khi bị xe đâm thì tôi được cô gái này cứu? Nhưng đáng lẽ tôi phải ở trong bệnh viện chứ?

 Quan trọng hơn, chị ấy là ai ?

 Bên cạnh chị ấy là một cô gái- không một người phụ nữ cũng trong bộ đông phục nữ tu, nhưng bình thường hơn một chút vì tóc cô ấy màu nâu và thực sự cô gái bên cạnh trông rất xinh đẹp, nhưng cả hai người họ là ai thì tôi cũng bó tay chịu chết.

 Ấn tượng ban đầu của tôi với cô gái tóc hồng là có vẻ khá vui tươi, nhưng còn cô gái tóc nâu thì thật sự chỉ có thể mô tả bằng từ là : “nóng bỏng con mắt.”

 Cả hai người ấy nhìn tôi lo lắng, hay đúng hơn là nhìn về phía sau tôi, tôi cố gắng quay lại nhìn, thật sự mà nói thì người tôi nhớp nháp khó chịu cực kì chưa kể quay đầu thôi đã làm khó chịu nhưng khi quay lại, thì lại thêm một người phụ nữ khác, tôi chỉ nhìn thấy được nửa người nhưng đầu cô ấy bị che khuất bởi một bóng người, người ấy hóa ra là một ông già tóc bạc phơ trong một bộ quần áo đen của nhà thờ, ông ấy lẩm bẩm gì đó với hai cô gái kia bằng thứ tiếng gì đó chẳng hiểu nổi, cô gái tóc hồng thì bàng hoàng còn cô gái tóc nâu không giấu nổi nỗi buồn.

 Sau đó thì ông già bế tôi lên- khoan từ từ sao ông ấy bế tôi được? Dù tôi không nặng lắm nhưng làm gì có chuyện một ông lão bằng tuổi ông tôi bế tôi lên dễ dàng vậy được? Hay là tai nạn xong tôi mất tay chân gì đó nên mới nhẹ như vây?

 Đó thật sự là một tai nạn chết người mà nhỉ.

Có khả năng tôi còn mỗi cái thân chẳng hạn, bởi bây giờ tôi chẳng cảm thấy gì ngoài cơ mặt của tôi cả.

 Thật sự đêm đó tôi đã trằn trọc suy nghĩ mãi về việc gia đình tôi sẽ nghĩ sao về việc tôi trốn đi chơi đêm để rôi mất hêt tứ chi.

 Phải cho đến hơn một tháng sau thì tôi mới nhận ra một điều:

 Tôi đã chuyển sinh, hay tái sinh theo nghĩa nào đó, tôi mất hơn cả tuần trời chỉ để nhận ra tôi đã không còn trong thân xác cũ nữa, và bây giờ tôi là một thằng nhóc sơ sinh.

 Nhưng quan trọng hơn cả là sao tôi vẫn nhớ về kiếp trước? Theo tôi biết thì sau khi chết và được tái sinh thì sẽ có thiên thần nào đó cho tôi một vết lên mông để xóa sạch ký ức về cuộc đời trước. Nói thật là như này càng tốt nhưng việc này khó tin vô cùng, chưa kể nó nghe như mấy cái câu chuyện chuyển sinh tôi nghe qua ở trên mạng vậy.

 Suốt một tháng tôi chỉ gặp hai cô gái kia và ông lão tóc bạc phơ, chẳng lẽ mới chuyển sinh tôi đã mồ côi rồi ư?

 Tuy nhiên được ngủ giữa hai cô gái thật sự là trải nghiệm độc lạ, thứ trải nghiệm mà kiếp trước tôi chỉ biết mơ đến. Tuy đôi khi tôi phải ngủ với ông lão kia nhưng tôi sẽ không phàn nàn về điều đó.

 Có một điều chắc chắn là tôi không ở Việt Nam, ngôn ngữ thì tôi không thể nhận ra còn nét mặt thì giống người châu âu, quần áo chủ yếu là quần áo của nữ tu, cha sứ nhưng đôi khi lại mặc cả những quần áo thời trung cổ của châu âu. Trong nhà thờ thì không có điện đóm, bếp ga gì hết, đến cả cái nhà vệ sinh cũng là kiểu ‘tự thân vận động’ mà tôi chỉ thấy một lần hồi ở nhà xưa cũ. Lau chùi và quét dọn cũng bằng nùi giẻ và chổi  rơm luôn, mọi thứ chủ yếu làm bằng gỗ chỉ có số ít là bằng sắt và bạc. Số quốc gia chậm phát triển như này mà còn ở châu âu thì chắc con số bằng không.

 Hay là họ rất giàu và phát triển đến nỗi đã cố tình quay trở lại thời xưa bằng cách từ chối dùng đồ da dụng chăng?

 Tôi chưa đi châu âu bao giờ nên tôi cũng chịu không biết lí do.

 Tôi biết là có một cơ hội để làm lại cuộc đời thì cũng tốt, mặc dù trước đó tôi chẳng tuyệt vọng đến mức muốn chết hay gì cả, chỉ là bị đau buồn trước cú sốc, vậy thôi.

 Trước khi tôi kịp nhận ra, hơn 6 tháng nữa lại trôi qua…

 Đến bây giờ thì tôi có thể nghe hiểu ngôn ngữ mới một cách đơn giản. Một phần là trước kia tôi khá giỏi tiếng Anh nhưng bằng việc sống chung với người bản địa sẽ thúc đẩy việc học ngôn ngữ tốt hơn chăng? Hoặc là do ở thân xác mới và bộ não mới, kiến thức sẽ được tiếp thu nhanh hơn.

 Hầu hết thời gian trong ngày tôi có học lẫy và bò, cho đến lúc có thể tự cử động thì niềm vui lúc ấy thật sự khó tả.

 “Chị Anessa à, thằng bé lại bò đi đâu mất rồi vậy?” chị gái tóc hồng hỏi.

“ Ôi kệ nó đi Vy, thằng bé chắc lại nghịch ngợm chút thôi, trẻ con vận động chút thì càng tốt mà.” Nữ tu tóc nâu nhìn tôi bò loanh quanh nhoẻn miệng cười:

“Em biết không Vy? Hồi mới sinh trẻ con mà không khóc là nước ối còn trong phổi không chui ra được đâu? Ấy vậy mà thằng bé im như thóc rồi tự nôn ra nước ối đấy?”

“Thì biết là vậy nhưng thằng bé thật sự ít nói, nó chỉ thi thoảng kêu lên khi đói thôi.”

 Học sinh cấp hai mà khóc vì đói thì xấu hổ chết đi được, nhưng để không ‘dấm đài’ thì tôi phải khóc hoặc làm mặt xấu để mọi người còn xử lý kịp thời.

 Khi bò và khám phá thì tôi nhận ra rằng đây là nhà thờ kết hợp với nhà ở luôn. Nhà trước thì là nhà thờ để mọi người ra vào tự do, còn nhà sau là căn nhà hai tầng làm nơi để ở. nhà sau có hơn 8 phòng trong đó một phòng làm nơi để sách và đồ linh tinh.

 Nhà thờ ở vùng quê thoáng đãng. Bên ngoài là cánh đồng bạt ngàn trải dài giữa đó là các ngôi nhà xen kẽ nhau.

 Bên ngoài đường không có nổi một chiếc xe ô tô hay xe máy nào cả, thậm chí cũng không có cột điện luôn. Chắc ở đây họ tách biệt luôn với cuộc sống bên ngoài để hòa mình vào thiên nhiên. Tuy hơi bất tiện nhưng được cái là không khí trong lành và phong cảnh thanh bình nên thơ.

 Tuy tôi không thích chơi game cũng chẳng xem anime hay phim bao giờ nhưng lâu không nghe nhạc hay đọc sách cũng khiến tôi hơi chán.

 Nhưng chỉ bằng một buổi chiều, tôi đã phải đặt dấu hỏi cho cuộc đời tôi từ trước tới nay.

 Chiều hôm đó do không có gì làm nên tôi đã ra nhà trước để xem mọi người cầu nguyện như nào với sơ Anessa và cha sứ Thaneval. Còn chị Violet thì ở trong nhà nấu cơm.

Tôi ngồi lên các hàng ghế, người trong làng thì đến cầu nguyện, tôi định rảnh thì học lời cầu nguyện cũng được, nhưng rồi bỗng nhiên cửa nhà thờ bật tung, bên ngoài là bà mẹ bế con vội vàng chạy vào, cậu con trai thì hình như bị gãy tay, nhìn thôi đã thấy ghê.

Bà mẹ cầu cứu cha sứ Thane:

“ Cha sứ, Làm ơn chữa cho con của tôi! Nó trèo cây rôi ngã xuông làm gãy tay!”

 Mặt ông Thane đanh lại, nhìn vào cậu tay cậu bé, ra lệnh cho bà mẹ đặt cậu ấy lên ghế.

 Tôi thấy hơi buông cười, kể cả không có bệnh viện hay điện thoại thì ít nhất cũng phải đưa cho người biết xử lý vết thương chứ? Đưa cho cha xứ có thể xoa dịu tinh thần nhưng làm sao mà ông ấy biết chữa thương? Hoặc có khi ông ấy là bác sĩ không chừng.

 Tôi nhìn hai mẹ con thở dài, tôi không phải xúc phạm gì cả nhưng đức tin thì chỉ tùy lúc thôi.

 Nhưng trái ngược lại với suy nghĩ của tôi, ông ấy trong như biết mình đang làm gì, tưởng rằng ông sẽ bắt đầu sơ cứu hay gì đó nhưng rồi ông ấy bắt đầu cầm tay đứa bé, lẩm nhẩm gì đó như cầu nguyện.

 Hóa ra cũng chỉ là cầu nguyện… Hay là tôi nghĩ như vậy, cho đến khi ông ấy dừng lẩm nhẩm, một ánh sáng xanh tỏa ra, nhìn kĩ hơn thì xương tay đang tự vào vị trí rồi liền hẳn, còn thằng nhóc thì cũng nín khóc.

 Tôi nhìn, kinh ngạc thật sự trước điều tôi đang chứng kiến.

 Bà mẹ sau đấy cảm ơn ríu rít cha xứ, còn cậu bé tuy vẫn còn nấc nhưng vẫn cố cảm ơn ông Thane.

“Cảm ơn cha nhiều… nhiều lắm! Không có cha thì chắc thằng nhỏ chắc què tay đến cuối đời mất!”

 Ông ấy chỉ cười xòa, xua tay nói:

“ Tất cả là nhờ sự chỉ dẫn của ‘ngài ấy’, mong ánh sáng dẫn lối bà đi”

Tôi không khỏi ngạc nhiên, phép thuật ư? thứ mà chỉ có trong sách tranh phim ảnh ấy? Thật sự thì sự phấn khởi đã làm tôi không giấu nổi niềm phấn khích, đến nỗi sơ Anessa đã tưởng tôi làm bẩn quần.

Sau đấy tôi bắt đầu chú ý đến các cuộc nói chuyện của mọi người hơn, hầu hết đều là các địa điểm không có trên bản đò theo tôi nhờ, thậm chí họ cũng không cầu nguyện về chúa mà là về vị thần nào đó, hình như vị thần này là thần ánh sáng thì phải.

 Nhưng nếu ở đây có phép thuật thì tôi có thể chắc chắn một điều đây không phải trái đất- mà là ở một thế giới khác, nơi phép thuật tồn tại…

Một thế giới của phép thuật.

 Tôi nghĩ rằng, nếu có thể trở thành một pháp sư xuất sắc, tôi sẽ có thể cứu giúp người khác, như cha tôi đã làm. Có thể trở thành niềm hi vọng cho người khác.

Tôi của trước kia chết mà chưa kịp báo đáp công ơn của mẹ cha hay bảo vệ anh em, vậy nên ít nhất ở đây tôi phải bảo vệ được người nuôi tôi trưởng thành. Nếu tôi cố gắng chắc chắn tôi sẽ làm được.

Cuối cùng tôi cũng có thể sống hết mình.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận