Từ thuở khai thiên lập địa, một thế lực siêu nhiên đã được người đời truyền tụng, tin rằng họ nắm giữ quyền năng chi phối toàn bộ nhân giới. Với khả năng sáng tạo vạn vật, xoay chuyển luân hồi và định đoạt luật nhân quả, họ trở thành đối tượng của niềm tin mãnh liệt. Con người cúi đầu cung kính, dâng lên những lễ vật thờ phụng, cầu mong mưa thuận gió hòa và cuộc sống ấm no, hạnh phúc.
Họ được người đời biết đến với danh xưng Thần Linh.
"Nếu thiệt sự họ là người tốt thì vì răng lại có nơi phải thờ, thậm chí là hiến tế cả mạng người chỉ để thỏa mãn cơn giận dữ của mấy vị thần rứa?"
Quang Hải đang cho thêm củi vào đống lửa đang cháy bừng.
"Vì răng em nói i rứa?" Anh ta ngẩng mặt lên nhìn đứa em.
Kiều Anh, em gái của Quang Hải, liền đáp:
"Thì anh thấy đó, trong mấy cuốn tiểu thuyết ở thư viện xã có nói tề. Nếu mấy vị thần thực sự tốt bụng thì vì răng đã nhận những phẩm vật được cúng nhường rồi mà lại còn phá hoại như rứa tê? Không phải là quá tham lam..."
"RẦM!"
Một vụ nổ kinh thiên động địa cắt ngang câu chuyện của hai anh em. Mặt đất dưới chân họ rung lên bần bật. Cả hang động nơi họ đang tạm trú cũng rung chuyển dữ dội, từng mảnh đất đá rơi xuống đống lửa, tạo ra những đốm sáng văng tung tóe khắp nơi.
"Cấy chi rứa!?" Giọng Quang Hải đầy hoảng hốt, anh vội vã bổ nhào tới che chắn cho em gái, ôm chặt Kiều Anh vào lòng.
[note78952]
Đứng dậy, anh phủi bớt những mảnh vụn bám trên đầu và vai. Bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của hai anh em.
"Hình như em nghe tiếng động đó bắt nguồn từ phía cửa hang hay sao á" Kiều Anh giọng run run, bàn tay nhỏ bé chỉ về phía lối ra vào ở đằng xa, nơi một làn khói mỏng đang bay lên.
Quang Hải đứng dậy, cảm giác tò mò lấn át nỗi sợ hãi. "Anh cũng thấy như vậy... hay là để anh ra xem thử có chuyện chi."
Dứt lời, anh cầm vội cây củi lớn nhất, ánh lửa bập bùng giúp anh mò mẫm bước ra ngoài. Kiều Anh thấy thế cũng vội bám theo sau.
Cả hai đi đến cửa hang, ánh trăng rọi sáng rực một vùng rêu xanh thẳm phủ kín trên vách đá. Bên ngoài, giữa những tán cây già bị nghiêng ngả, khói bụi lơ lửng, một hố lõm sâu trên nền đất ẩm hiện ra. Hai anh em chầm chậm tiến tới, cảm giác như đang bước vào một thế giới xa lạ.
"Nhìn như thiên thạch rơi ý nhỉ?" Kiều Anh thầm nghĩ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.
Quang Hải vạch một lối đi nhỏ giữa đám dương xỉ đến hố đất. Anh cẩn thận bước lên những tảng đất đỏ to tướng nằm vương vãi xung quanh. Mắt anh lướt qua màn khói bụi mỏng, cố gắng nhìn rõ hơn.
"Hình như có người!"
Một cảm giác kinh hoàng xen lẫn tò mò ập đến. Trong màn đêm tĩnh lặng của vùng núi Phong Nha - Kẻ Bàng, nhịp tim của hai anh em đập thình thịch khi ánh trăng rọi sáng lên khuôn mặt của một người đang nằm bất động trong hố.
"Em đứng yên đây, để anh xuống coi thử." Quang Hải nói, giọng anh trầm xuống, sự căng thẳng hiện rõ.
Quang Hải cẩn thận bước từng bước đi xuống. Bỗng, nền đất dưới chân anh vỡ vụn, khiến Hải mất thăng bằng ngã nhào xuống cạnh người đó. Kiều Anh đứng bên trên réo lên đầy lo lắng nhưng lúc đó Hải lại không kêu lấy một lời.
"Anh có bị làm sao không?" Giọng Kiều Anh vang lên, đầy lo lắng.
Quang Hải không trả lời ngay. Anh lay nhẹ người nằm dưới hố, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của người đó. "Người này còn sống!" Giọng anh có vẻ nhẹ nhõm và bất ngờ. "Để anh mang nó lên đưa về làng. Phải mau lên không trời lại mưa nữa!"
Cả người Hải và cậu thanh niên kia lấm lem bùn đất. Anh cõng cậu ấy trên vai, cẩn thận bám vào rễ cây để từng bước leo lên. Đó là một chàng trai tầm mười tám tuổi, cũng trạc tuổi với Quang Hải.
Thấy hai người gần lên đến nơi, Kiều Anh vội nắm lấy tay anh trai, cô gồng hết sức kéo mạnh.
"Cẩn thận kẻo ngã đó nha!" Quang Hải vừa bám chặt, vừa nhắc em.
….
Quay trở lại vài ngày trước khi vụ nổ xảy ra...
Tại Thái Hư Cung, Thiên Giới.
Đại sảnh Thái Hư lấp lánh ánh vàng. Nơi đây không có tường thành hay trần nhà, chỉ có mây ngũ sắc lững lờ trôi và những dải ngân hà vắt ngang. Hàng vạn vị thần, từ những kẻ mang vẻ uy nghi, cổ xưa đến những kẻ trẻ tuổi, phách lối, đang tề tựu. Trên đài sen vàng, các vị thần tối cao – những thực thể đã định hình vũ trụ và vạn vật – an tọa, trong khi các hạ thần cấp thấp hơn đứng nghiêm trang ở đại sảnh.
Giữa không khí trang nghiêm ấy, Thổ Công Thần, một lão thần với râu tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ bất cần, đang gác chân lên bàn. Bình ngọc trong tay lão nghiêng nghiêng, một dòng rượu quý chảy xuống miệng. Thổ Công nhấp môi vị rượu ngọt từ nhân gian, lão nhắm mắt tận hưởng.
Thanh Long Seiryu, ngồi đối diện, khẽ liếc nhìn lão thần. Hắn đặt viên ngọc sáng lên bệ đá. Tức thì, hình ảnh nhân giới hiện lên giữa Ngọc Trì, phản chiếu sinh hoạt của loài người trước mắt toàn thể chư thần. Những cánh đồng khô cằn, những gương mặt con người hốc hác, và những đàn gia súc gầy guộc.
"Chuyến đi vừa rồi thế nào?" Seiryu cất tiếng hỏi, ánh mắt lấp lánh như ngọc.
Một tràng cười sảng khoái vang lên từ Thổ Công. Lão chỉ tay vào hình ảnh trong Ngọc Trì. "Haha! Chẳng có gì. Năm nay dưới đấy mất mùa liên miên, nhưng nhờ thế bọn chúng càng biếu ta nhiều hơn! Rượu ngon, lễ vật quý, không thiếu thứ gì." Lão lại nhấp thêm một ngụm, ánh mắt đắc ý. "Ta nghĩ các ngươi cũng nên xuống đó làm một chuyến đấy."
Từ đài sen vàng, Viêm Đế chợt bật dậy, lửa giận bốc lên từ hai vai. Mây đen lập tức cuộn lại, sấm sét nổ đùng đoàng.
"Nực cười! Ta luôn ban phước lành cho dân chúng mà sao có thể mất mùa được? Ngươi đã lấy đi những gì của họ, Thổ Công?"
Cơn thịnh nộ của Viêm Đế lan tỏa, một luồng bá khí mạnh mẽ cuộn tròn khắp không gian, khiến cả Hạn Bà, một vị thần chuyên gây hạn hán, cũng phải lùi lại. Cuộc tranh luận nhanh chóng lan sang các vị thần khác.
Trên cao, không khí cũng đang trở nên căng thẳng. Thần Zeus nhăn mặt, tia sét nhỏ nhảy múa trên ngón tay. "Không thể như thế được! Các ngươi nghĩ một Thượng thần lại phải làm chuyện như thế sao? Chúng ta nắm trong tay quyền hành điều khiển cả thế giới, cần gì phải hạ mình xuống tận nhân gian?"
"Haha, ta thấy ý kiến của Thích Ca khá hay đấy chứ." Thánh Mẫu mỉm cười, phẩy nhẹ quạt ngọc. Tức thì, đám mây đen đang bao phủ bầu trời của Viêm Đế lập tức tan biến. "Tại sao chúng ta không thử cử một vị đại thần xuống đó để thấu hiểu hơn tình hình?"
Bà nhẹ nhàng chuyển ánh nhìn sang Ngọc Hoàng.
"Với vai trò thủy tổ loài người, các ngươi thấy sao?"
Ngọc Hoàng dứt lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lạc Long Quân và Âu Cơ. Cả hai thoáng nhìn nhau rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào nhưng cũng pha chút buồn bã. Lạc Long Quân bước lên trước, cúi đầu lễ phép: "Kính thưa các vị chư thần, chúng tôi hoàn toàn chấp thuận. Bản thân chúng tôi cũng muốn đứng ra đảm nhận trách nhiệm này, thiết nghĩ nếu có thể quay về hạ giới để xem tình hình của con cháu cũng rất đáng!"
Toàn bộ hội đồng tối thượng đều gật đầu. Riêng Thánh Mẫu tỏ vẻ hài lòng. Bà bước lên đài sen, ánh hào quang dịu nhẹ bao trùm thân ảnh. Một luồng uy lực vô hình lan tỏa, khiến mọi vị thần đều cảm nhận được sự long trọng của giây phút này.
"Thưa toàn thể chư thần, chúng ta là những thực thể toàn năng, được tồn tại và có được sức mạnh nhờ vào niềm tin mãnh liệt của loài người. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, loài người ngày càng rời xa niềm tin ban đầu, không còn phụ thuộc vào thần linh khiến cho sức mạnh chúng ta suy giảm đáng kể."
Giọng nói của Thánh Mẫu vang vọng khắp cõi hư không, không mang theo sự phẫn nộ, mà chỉ có nỗi buồn sâu thẳm.
"Với tư cách là đấng tối cao, ta nghĩ đã đến lúc chúng ta cần thay đổi suy nghĩ của người dân. Không phải bằng sự phẫn nộ hay răn đe, mà là từ tình yêu thương. Sau khi bàn bạc, chúng ta đã chọn Lạc Long Quân đảm nhiệm vai trò hạ thế để thấu hiểu loài người, từ đó đưa ra phương án chính xác hơn cho những việc sau này."
Bà khẽ phẩy tay. Một cánh cổng vàng rực từ từ hiện ra trên không trung, những họa tiết cổ xưa trên cổng bỗng phát sáng, uy nghiêm lạ thường.
"Ta hỏi, các thần có đồng tình không?"
Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên khắp lăng cung. Từ trong số đông, một vị thần đưa tay lên. Thánh Mẫu nhẹ nhàng ra hiệu cho vị thần đó lên tiếng: "Thưa Mẹ, vì sao chỉ có mỗi Lạc Long Quân được đảm nhiệm vai trò này? Hắn ta cũng ngang hàng với chúng con, nếu vậy thì nên cho phép chúng con được lựa chọn xuống nhân gian chứ?"
Nghe lời nói ấy, Thánh Mẫu mỉm cười từ bi: "Được rồi, ta chỉ sợ các con không muốn. Nhưng nếu đã có tinh thần thì ta rất lấy làm hài lòng. Trong số các con, ai muốn xuống hạ giới, ta cho phép được biểu quyết. Tuy nhiên, để không làm hại chúng sinh, ta sẽ giảm sức mạnh của các con về ngang người thường! Các con chỉ có thể phục hồi lại sức mạnh ban đầu khi quay về nơi đây! Liệu các con có đồng ý không?"
Lời nói của bà vừa dứt, một sự im lặng bao trùm khắp đại sảnh. Các vị thần cúi đầu, băn khoăn. Giảm sức mạnh về ngang người thường? Đó là điều chưa từng có. Họ vốn quen với quyền năng vô hạn, quen với sự tôn thờ tuyệt đối. Liệu họ có chấp nhận trở thành một phần của thế giới mà họ từng điều khiển?
Vài giây trôi qua như cả nghìn năm. Rồi, một cánh tay bỗng từ từ giơ lên. Tiếp theo là cánh tay thứ hai, rồi thứ ba... Cả hội nghị dần dần bừng sáng khi ngày càng nhiều vị thần đồng ý với lời đề nghị của Thánh Mẫu. Đó là một sự lựa chọn của lòng dũng cảm, của trách nhiệm, và có lẽ, là sự tò mò về một thế giới khác biệt.
Khi không còn ai biểu quyết, cánh cổng vàng rực rỡ bỗng tỏa sáng lấp lánh. Từng vị thần một, sau khi được Thánh Mẫu chạm nhẹ lên trán, cảm giác như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc cơ thể. Họ cảm nhận được năng lượng dồi dào trong cơ thể mình đang dần tiêu biến. Ánh sáng bao bọc thân thể họ trở nên nhỏ hơn, cô đọng lại, nhưng cũng trống rỗng.
Họ bước qua cánh cổng vàng, không gian trước mắt bỗng co lại. Mọi thứ trở nên mờ ảo, xoay tròn như một cơn lốc. Họ cảm thấy mình như một hạt bụi, bị cuốn vào một dòng chảy vô tận của ánh sáng và âm thanh. Cuối cùng, một lực đẩy cực mạnh ném họ thẳng xuống. Họ lao đi, xuyên qua từng tầng mây, cảm nhận được hơi lạnh và sức gió rít bên tai.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc màn đêm. Những đốm sáng rơi xuống, như những ngôi sao băng đã được định trước để tan biến, để lại phía sau một vệt đuôi mờ ảo và một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới ở nơi hạ giới.


3 Bình luận