Tập 01 Infirmussi: Con đường đảo chính.
Chương 12: Chính diện hay Phản diện?
0 Bình luận - Độ dài: 10,217 từ - Cập nhật:
Hai bóng người, Dainomas – Leiria lao vào nhau trong một tiếng nổ dữ dội, bắt đầu cuộc chiến một mất một còn trong ánh Đỏ Rực chói lọi.
Tiếng va chạm của kiếm kim loại vẫn còn vang vọng giữa đống đổ nát. Dainomas đã gầm lên đầy khoái chí, nhưng nụ cười của hắn không che giấu được sự căng thẳng trong từng phút giây khi hắn chống lại Leiria.
Cô ta đã bỏ đi cặp găng tay kim loại dày cộp và rút thanh kiếm thắt bên hông ra, một dấu hiệu rõ ràng rằng trận chiến đã chuyển sang một cấp độ khác.
Lưỡi kiếm của Dainomas, với con mắt giữa thanh chắn, đối chọi với thanh kim loại lạnh lẽo của Leiria. Mặc dù đã bị đánh bật lùi và cánh tay vẫn còn run rẩy vì dư chấn từ cú đấm trước đó, hắn vẫn duy trì thế tấn công.
“Ngươi đúng là một tên nhóc khó nhằn.” Dainomas đáp, một nụ cười điên cuồng nở trên môi. Hắn đã tìm được đối thủ xứng tầm.
Trên cao, Ruerm đã ổn định vị trí trên mảng tường đá bị nứt vỡ. Cậu không thể tham chiến cận chiến trong một cuộc đối đầu vũ trang trực tiếp như thế này được.
Cậu là một cung thủ, và nhiệm vụ của cậu là yểm trợ, nhưng sự tương đồng kinh khủng của Leiria khiến cậu phân tâm. Đôi mắt màu lục đó, giống hệt chị cậu, Rihona, và người cha quá cố, Tidemalas, đã khiến bản thân bị phân tâm và không thể ra tay với một người giống người nhà mình như thế được.
Cậu siết chặt cây cung, cố gắng dồn hết mọi sự nghi ngờ vào đầu mũi tên.
“Đây không phải Rihona… chị ấy sẽ không bao giờ sử dụng một thanh kiếm như này đâu…”
Ruerm lẩm bẩm, cậu làm vậy để tự trấn an mình rằng đây là một người xa lạ và cần phải ra tay để giúp đồng đội mình có thế thượng phong.
Ruerm ngay lập tức kéo dây cung. Mũi tên đầu tiên nhắm vào vai Leiria, buộc cô ta phải lùi lại một chút để né tránh thay vì tấn công trực diện. Cô ta di chuyển quá nhanh, và cậu biết rằng bản thân chỉ có thể tạo ra các khe hở nhỏ, vừa đủ để Dainomas duy trì thế chủ động.
Cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến mà là một cuộc chạy đua với thời gian. Họ phải giữ vững vị trí này đủ lâu để Claudia có thể kịp xuất hiện và giải quyết tất cả mọi chuyện.
“Nhà ngươi cũng mạnh lắm, nhóc con tóc đen.” Dainomas đáp trả bằng một cú đạp. “Nhưng rất tiếc, cuộc vui sẽ phải kết thúc sớm thôi!”
Dainomas đã mất kiên nhẫn, hắn tấn công Leiria một cách điên cuồng nhưng lại không để lộ bất cứ điểm yếu nào.
Leiria hiện chỉ có thể chống đỡ vì tốc độ ra đòn của Dainomas. Đối với những kẻ điên cuồng lao lên rồi tấn công một cách dồn dập như thế này, những kẻ đó thường để lộ vô số sơ hở khác nhau. Nhưng hắn lại khác, kỹ thuật này đến cả Leiria hết sức kinh ngạc vì nó quá quái dị.
Khi bản thân đang quá tập trung vào các đòn tấn công của Dainomas, cô ta quên rằng mình đang phải một đánh hai. Mũi tên từ phía xa nhắm thẳng vào vai Leiria, nó sượt qua phần áo và để lại một vệt máu dài trên phần vai phải.
Cô ta nhìn về phía xa, nơi Ruerm vẫn đang chuẩn bị mũi thứ hai thì ở kế bên, Dainomas đã lao tới với một đòn tấn công cực mạnh.
“Nhìn đi đâu đấy!”
Một đòn chí mạng nhắm thẳng vào đầu Leiria nhưng cô ta đã kịp giương kiếm ra đỡ và khiến bản thân bị lún xuống đất một thước. Vụ va chạm ấy mạnh tới nỗi đã khiến những tấc đất vỡ vụn dưới chân Leiria.
Khi chứng kiến thể lực phi thường của Leiria, Dainomas phải lấy đà để bắn bản thân ra xa, nhằm giữ khoảng cách với cô ta.
“Thật là… hèn hạ…”
Leiria đáp lại hai người với một con mắt đầy quyết tâm, bản thân lấy thanh kiếm ra để giữ lấy thăng bằng cho đôi chân đang run rẩy không ngừng do dư chấn ban nãy gây ra.
Những tiếng thở nặng nhọc, cùng những giọt mồ hôi ướt đẫm phần đầu đã khiến cô ta yếu đi đôi chút so với lần đầu gặp mặt. Nhưng cái sự ngạo mạn đó vẫn không phai.
Tiếng thở dốc của Leiria không phải là dấu hiệu của sự kiệt sức, mà là sự kìm nén. Ánh mắt quyết tâm ấy giờ đây bùng lên một ngọn lửa dữ dội, không còn sự ngạo mạn đơn thuần, mà là cơn phẫn nộ đang được khơi dậy. Vệt máu trên vai phải của cô ta dường như kích hoạt một thứ gì đó sâu thẳm bên trong.
Leiria bỗng gầm lên một tiếng chói tai, không phải tiếng gào thét của sự đau đớn, mà là âm thanh của một sức mạnh đang thức tỉnh.
Đất đá dưới chân cô ta, vốn đã vỡ vụn từ cú va chạm trước đó, giờ đây bị một luồng khí vô hình thổi tung, tạo thành một vòng tròn bụi bao quanh bản thân.
Thanh kiếm lạnh lẽo trong tay giờ đây không chỉ là công cụ phòng thủ, mà giờ đang như được truyền thêm một nguồn năng lượng, phát ra một tiếng ngân vang chói tai khi cô ta siết chặt chuôi kiếm.
Dainomas, người đang cố gắng giữ khoảng cách và đã bị sức mạnh thức tỉnh của cô ta làm cho kinh ngạc, ngay lập tức hắn đã cảm thấy một làn sóng áp lực ập đến.
Hắn thấy ánh Đỏ Rực bao quanh Leiria dường như trở nên đậm đặc hơn, như thể không khí xung quanh cô ta đang hóa thành một thứ kim loại đang bị tan chảy.
”Cái quái quỷ gì thế này…” Dainomas lẩm bẩm, nụ cười điên cuồng của hắn thoáng chốc vụt tắt, thay thế bằng sự sợ hãi xen lẫn kinh hoàng.
Leiria không cho cả hai cơ hội kịp phản ứng. Đôi chân đang run rẩy của cô ta đột ngột ổn định, và phóng tới với một tốc độ khiến Dainomas không kịp định thần.
Đây không còn là phòng thủ nữa. Đây là một cơn bão đang tấn công mà tốc độ ra đòn của Dainomas trước đó so với tốc độ này bỗng trở nên chậm chạp một cách thảm hại.
Leiria biến thành một vệt mờ, lách qua đòn phản công vội vã của Dainomas. Cô ta vung kiếm, nhắm thẳng vào thanh chắn có con mắt của hắn. Tiếng va chạm vang lên, không phải là tiếng hai thanh kim loại chạm nhau mà là tiếng thủy tinh bị nứt vỡ. Thanh chắn của Dainomas bị rạn nứt một đường dài, khiến cả người hắn đau nhói.
Trước khi Dainomas kịp rút lui hoặc phục hồi thăng bằng (vốn đã bị đánh bật lùi trước đó), Leiria đã xoay người và thực hiện một cú đá ngang cực mạnh vào mạng sườn hắn.
Cú đá này mạnh hơn bất cứ cú đấm hay dư chấn nào trước đó.
Dainomas bị hất văng đi, trượt dài trên nền đất đổ nát như một con rối đứt dây, va mạnh vào một mảng tường đá đã vỡ tan. Hắn ho khụ khụ, cố gắng gượng dậy nhưng rõ ràng đã chịu phải một vết thương nghiêm trọng.
Trên cao, Ruerm hoàn toàn sững sờ. Cậu vừa chứng kiến một cảnh tượng phi lý, một đòn tấn công hoàn hảo về cả tốc độ lẫn sức mạnh, khiến đối thủ xứng tầm của Dainomas bị hạ gục chỉ trong một nhịp.
Leiria di chuyển quá nhanh, cậu không thể khóa mục tiêu. Cô gái nhanh đến mức giờ đây đã trở nên bất khả thi để nhắm bắn.
Cậu đang giữ chặt dây cung, mũi tên thứ hai đã sẵn sàng, nhưng Leiria đã xoay người lại, và ánh mắt lục bảo bùng cháy của cô ta nhìn thẳng vào cậu.
Thứ áp lực vô hình đã đánh bại Dainomas giờ đây dồn cả vào Ruerm. Leiria vung tay, không phải vung kiếm, mà là vung cánh tay phải vừa bị thương.
Ngay khoảnh khắc Leiria vung tay về phía Ruerm, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng tựa ngàn cân đã ập tới. Không gian xung quanh cậu rung chuyển dữ dội. Mảng tường đá dưới chân Ruerm, nơi cậu vừa chọn làm điểm bắn tỉa hoàn hảo – bỗng chốc bật tung lên trời như thể bị một vụ nổ từ lòng đất hất văng.
Mặt đất biến mất. Trọng lực kéo tuột cậu xuống dưới.
“Chết tiệt!”
Ruerm mất thăng bằng hoàn toàn. Trong giây phút sinh tử, cậu buộc phải đưa ra một quyết định đau đớn: những ngón tay đang siết dây cung đành phải buông lỏng. Cây cung, vũ khí duy nhất của cậu lúc này – trượt khỏi tay và rơi xuống màn bụi mù mịt bên dưới.
Hai tay Ruerm quờ quạng trong không trung, cố gắng tìm kiếm bất kỳ thứ gì cố định. Những đầu ngón tay cậu va vào bề mặt đá thô ráp, trầy xước và đau rát, trước khi móc chặt được vào một gờ đá nhô ra từ phần tường chưa bị phá hủy.
Cả thân người Ruerm giật mạnh, treo lơ lửng giữa không trung. Cậu đu người trên gờ đá, đôi chân đạp loạn xạ vào vách tường để tìm điểm tựa, cố gắng chống lại dư chấn vẫn đang rung chuyển cả khu vực. Hơi thở cậu dồn dập, tim đập thình thịch trong lồng ngực khi nhìn xuống độ cao mà suýt chút nữa mình đã rơi xuống.
Dù đã giữ được mạng sống, nhưng khi nhìn xuống đôi bàn tay trống trơn đang bám chặt lấy gờ đá đến trắng bệch, Ruerm cay đắng nhận ra một sự thật: Nhiệm vụ yểm trợ của cậu đã thất bại thảm hại. Cậu đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Bây giờ, cuộc chiến không còn là việc giữ vị trí để chờ Claudia, mà là một cuộc chạy đua xem liệu Dainomas có thể thoát thân và kiếm được một sơ hở chiến thuật trước khi Leiria kết liễu trận chiến này hay không.
Ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong đôi mắt lục bảo của Leiria dường như rút xuống một chút. Ánh Đỏ Rực bao quanh cô vẫn đậm đặc, nhưng không còn hung hãn như một cơn bão nữa, mà cô đọng lại, tĩnh lặng như ngọn lửa thiêng bao bọc quanh một bảo vật.
Leiria từ từ hạ kiếm xuống, mũi kiếm cắm sâu vào tảng đá vỡ vụn dưới chân. Những tiếng thở dốc nặng nhọc đã biến mất, thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ. Cô ta nhìn chằm chằm vào Dainomas, kẻ đang ho khụ khụ và cố gắng gượng dậy sau cú đá chí mạng.
“Ngươi… làm sao ngươi có được thứ sức mạnh phi thực tế này?” Dainomas chất vấn, đôi mắt điên cuồng giờ ánh lên vẻ kinh hoàng và sợ hãi.
Leiria nghiêng đầu, một cử chỉ có phần kiêu ngạo nhưng lại chất chứa sự mệt mỏi sâu sắc.
“Sức mạnh?” Giọng cô ta cất lên, khàn và lạnh lẽo. “Ắt hẳn ngươi đủ thông minh để biết tâm cụ là gì nhỉ?”
“Một món vũ khí có linh hồn cho riêng mình… và chỉ chọn chủ nhân phù hợp với bản thân nó…”
Leiria không đáp lại cô ta rút thanh kiếm ra khỏi đá, máu trên vai phải vẫn chưa ngừng chảy.
“Thanh kiếm này… nó hoạt động nhờ sự phẫn nộ.”
Leiria giơ kiếm lên, để ánh Đỏ Rực phản chiếu trên lưỡi thép.
“Mỗi vết thương, mỗi lời sỉ nhục, mỗi nỗi đau mà ta phải chịu đựng… nó không làm ta yếu đi. Nó là chất xúc tác cho cơn thịnh nộ bị chôn vùi. Và cây kiếm này, nó biến cơn phẫn nộ đó thành sức mạnh, khi mà ta không thể kiểm soát được bản thân nữa thì… hậu quả khó mà lường được.”
Leiria liếc nhìn Dainomas đang thở từng hơi nặng nhọc.
“Cú đánh vào thanh chắn của ngươi, có vẻ là mạng sống, linh hồn của ngươi luôn nhỉ?”
Trong khi Leiria giải thích, cô ta đã vô tình mắc sai lầm lớn nhất của mình: dừng lại và cho đối thủ thời gian.
Dainomas, mặc dù bị thương nặng ở sườn, lại không phải là kẻ đơn giản. Mặc dù hắn bị choáng váng vì sức mạnh phi thường của Leiria, bộ não điên rồ của hắn lại hoạt động nhanh hơn bao giờ hết. Hắn đã nhận ra điểm mấu chốt: sức mạnh của cô ta là có điều kiện – nó cần sự phẫn nộ thì mới được kích hoạt.
“Gay thật…”
Hắn giả vờ ho khụ khụ thêm vài tiếng nữa, tay trái âm thầm đưa ra sau lưng, chạm vào thanh chắn, mạng sống của mình vừa bị Leiria làm nứt. Chiến thuật mới của Dainomas là: Đánh Đổi.
Mục tiêu không còn là hạ gục Leiria nữa, mà là ngăn chặn nguồn sức mạnh của cô ta.
Kế hoạch của hắn là cần các đòn đánh tốc độ cao, chỉ cần làm cô ta khó chịu, không khiêu khích và không sỉ nhục. Để làm được điều đó, hắn phải bỏ qua mọi sự kiêu ngạo và sử dụng sức mạnh thuần túy của mình để câu giờ.
“Vậy là…” Dainomas nở một nụ cười rùng rợn, lần này không phải là khoái cảm mà là sự tàn nhẫn và quyết tâm.
Hắn khom người, tư thế chiến đấu của hắn trở nên thấp hơn, mọi cơ bắp căng ra.
“Ngươi chỉ mạnh khi ngươi tức giận.”
Leiria nhíu mày, nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của đối thủ. Sự giận dữ đang dịu xuống trong bản thân, và đôi chân vừa ổn định lại bắt đầu cảm thấy sự mệt mỏi đang xâm chiếm.
“Ngươi… định làm gì?” Leiria hỏi, cảm thấy nguy hiểm sắp ập đến.
“Rất đơn giản.”
Dainomas gầm lên, tung một cú nước rút cuối cùng về phía Leiria, lần này, lưỡi kiếm của hắn vẫn nhắm vào cô ta mà không chút ngần ngại.
“Ta sẽ làm cho ngươi không thể tức giận được nữa!”
Lời tuyên bố vừa dứt, mặt đất dưới chân Dainomas nổ tung. Không còn là những bước di chuyển thăm dò, hắn phóng đi như một mũi tên, bỏ qua hoàn toàn cơn đau từ những chiếc xương sườn đã gãy vụn.
Leiria mở to mắt. Cô ta đã dự đoán một đòn tấn công, nhưng tốc độ này nằm ngoài sức tưởng tượng của một kẻ vừa bị trọng thương. Ánh Đỏ Rực quanh người cô bùng lên theo phản xạ, nhưng sự mệt mỏi từ đôi chân và cơn giận đang nguội dần khiến phản ứng của cô chậm đi một nhịp.
Ba, bốn tiếng va chạm vang lên gần như cùng một lúc. Dainomas không vung kiếm để chém, mà hắn đâm. Những cú đâm thẳng, gọn ghẽ và lạnh lùng, nhắm trực diện vào các khớp tay và cổ tay của Leiria chứ không phải vào những điểm chí mạng gây đau đớn thể xác thông thường.
Hắn không cho cô thời gian để cảm thấy “đau” hay “nhục nhã” – chất xúc tác dành cho cơn phẫn nộ. Hắn chỉ đơn thuần ép cô ta phải lùi lại.
Leiria nghiến răng, vung thanh kiếm lên định phản đòn.
“Đừng hòng!” Cô ta hét lên, cố gắng khơi dậy ngọn lửa giận dữ. Một luồng áp lực đỏ rực toả ra, định nghiền nát Dainomas như cách nàn thân đã làm trước đó.
Nhưng Dainomas không lùi bước. Hắn đã chọn chiến thuật “Đánh Đổi”.
Thay vì né tránh luồng áp lực đó, Dainomas lao thẳng vào trong. Da thịt hắn rách toạc vì áp lực khí, máu tươi bắn ra hòa vào bụi đất, nhưng hắn không hề giảm tốc. Sự điên rồ trong mắt hắn đã biến mất, chỉ còn lại sự tập trung đến đáng sợ của một cỗ máy giết chóc.
“Bắt được rồi!”
Dainomas luồn qua đường kiếm của Leiria trong gang tấc – một khoảng cách tử thần mà chỉ cần lệch một ly, đầu hắn sẽ lìa khỏi cổ. Hắn húc cả thân người mình vào vùng bụng sơ hở của Leiria.
Một âm thanh kì quái vang lên.
Không phải tiếng kim loại cắt vào thịt, mà là tiếng va chạm vật lý thô bạo. Cả hai ngã lăn ra đất, trượt dài trên đống đổ nát.
Leiria bị mất đà, sự tập trung bị phá vỡ hoàn toàn. Cô ta định gượng dậy, nhưng Dainomas đã nhanh hơn. Hắn không để cô ta kịp định thần, thanh kiếm của hắn – dù phần chắn (mạng sống) đã nứt vỡ, giờ đây được sử dụng như một chiếc đòn bẩy. Hắn tỳ mạnh chuôi kiếm vào lưỡi gươm của Leiria, ghì chặt nó xuống mặt đất đá.
“Ngươi…” Leiria trừng mắt, hơi thở bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Dainomas đang ở ngay trước mặt cô ta, khuôn mặt dính đầy máu và bụi, nhưng hơi thở lại được kiểm soát một cách kỳ lạ. Hắn không cười nhạo, không khiêu khích. Hắn chỉ nhìn Leiria bằng ánh mắt trống rỗng của một kẻ điên.
Dainomas rít lên qua kẽ răng, tay hắn run bần bật vì phải dùng toàn lực đè nén sức mạnh thể chất phi lý của cô ta.
Mỗi khi Leiria định gồng người để bùng nổ cơn giận, Dainomas lại thay đổi trọng tâm, tung những đòn chấn động nhỏ vào khuỷu tay hoặc đầu gối cô ta, đủ để gây tê liệt tạm thời nhưng không đủ đau đớn để kích hoạt sức mạnh của tâm cụ.
Hắn đang chơi một trò chơi nguy hiểm trên lưỡi dao: duy trì sự khó chịu ở mức tối đa, nhưng giữ cơn thịnh nộ của đối thủ ở dưới ngưỡng bùng nổ.
Từ trên cao, Ruerm nín thở quan sát. Cậu nhận ra Dainomas không hề áp đảo Leiria về sức mạnh. Hắn đang dùng kỹ thuật thuần túy và sự liều mạng để “khóa” cảm xúc của cô lại.
Trận chiến giờ đây không còn là tiếng nổ của sức mạnh phép thuật, mà là một cuộc vật lộn nghiệt ngã, thô ráp và tàn khốc của thể xác, nơi mà kẻ nào mất bình tĩnh trước, kẻ đó sẽ chết.
Dainomas vẫn ghì chặt Leiria xuống nền đất lạnh, nhưng thế giới trong mắt hắn bắt đầu chao đảo. Những âm thanh gào thét của trận chiến, tiếng gió rít, tiếng vụn đá rơi… tất cả dần trở nên xa xăm, như vọng lại từ đáy vực sâu.
Chiến thuật “Đánh Đổi” đã thành công. Hắn đã chặn đứng được cơn phẫn nộ của Leiria. Nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
Vết thương bên sườn do cú đá của Leiria giờ đây nhói lên từng đợt buốt óc. Tệ hơn cả, những vết cắt chi chít trên khắp cơ thể do lao qua luồng áp lực khí đang khiến máu của hắn chảy ra như suối. Máu thấm đẫm bộ giáp, nhỏ tong tỏng xuống khuôn mặt của Leiria ngay bên dưới, che mờ đi tầm nhìn của cả hai.
“Cố lên… chỉ… một chút nữa…”
Dainomas nghiến răng, cố gắng ra lệnh cho những ngón tay đang tê dại của mình không được buông lỏng. Nhưng cơ thể hắn đã đến giới hạn. Hắn mất máu quá nhiều khiến nhiệt độ cơ thể hắn tụt dốc không phanh. Một cơn lạnh buốt thấu xương bắt đầu lan từ đầu ngón tay chạy dọc sống lưng, xâm chiếm toàn thân.
Bên dưới, Leiria cảm nhận được sự thay đổi. Áp lực đè nặng lên thanh kiếm của bản thân bỗng nhiên nhẹ đi đáng kể. Đôi mắt điên loạn, sắc lạnh của Dainomas lúc nãy giờ đây trở nên lờ đờ, mất sức sống.
“Tên này…” Leiria cau mày, sự ngạc nhiên thay thế cho cảm giác bị áp chế.
Dainomas muốn gầm lên, muốn tiếp tục tấn công vào các khớp của cô ta để duy trì thế khóa, nhưng tay hắn không còn tuân theo mệnh lệnh nữa. Cây kiếm trên tay hắn trượt nhẹ, tạo ra tiếng két chói tai trên bề mặt kim loại của đối thủ.
Hắn chớp mắt, cố xua đi màn sương đen đang bao phủ tầm nhìn. Trong khoảnh khắc cuối cùng của ý thức, hắn không cảm thấy sợ hãi trước cái chết, mà chỉ cảm thấy một sự nuối tiếc điên rồ.
“Trông cậy vào ngươi đấy, nhóc con…”
Trái tim hắn đập một nhịp mạnh dữ dội, rồi lịm dần đi. Không có tiếng hét, không có lời trăn trối hùng hồn. Dainomas ngã gục ngay trên người Leiria, đầu hắn đập nhẹ vào vai cô ta, thanh kiếm tuột khỏi tay rơi xuống đất với một tiếng khô khốc.
Máu từ người hắn vẫn tiếp tục chảy, nhuộm đỏ một mảng áo của Leiria, nhưng cơ thể hắn thì bất động hoàn toàn. Hắn đã bất tỉnh vì mất máu cấp tính và kiệt sức cực độ.
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đáng sợ.
Leiria nằm đó trong vài giây, ngỡ ngàng trước tình huống xảy ra. Kẻ vừa ép mình vào đường cùng, kẻ vừa điên cuồng lao vào bản thân như một con quái vật, giờ đây nằm im lìm như một con búp bê rách nát.
Cô ta đẩy mạnh cái xác bất tỉnh của Dainomas sang một bên, hất hắn lăn lóc trên đống đổ nát. Leiria lồm cồm bò dậy, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Cô ta đưa tay lên quệt vệt máu của Dainomas dính trên mặt mình, ánh mắt lục bảo lại bắt đầu nhen nhóm một tia lạnh lẽo.
Leiria nhìn xuống Dainomas, kẻ thù giờ đây hoàn toàn không còn khả năng tự vệ.
“Kết thúc rồi.”
Leiria thì thầm, giọng nói vô cảm. Cô ta nhặt thanh kiếm lên. Ánh Đỏ Rực lại bắt đầu nhen nhóm quanh lưỡi kiếm, dù yếu ớt hơn trước nhưng đủ để lấy mạng một kẻ đang bất tỉnh.
Trên cao, Ruerm chứng kiến mọi chuyện. Cậu đã thất bại trong nhiệm vụ yểm trợ, cậu đã đánh mất vũ khí duy nhất của mình. Nhưng khi nhìn thấy lưỡi kiếm nhuốm màu tử thần đang nhắm vào đồng đội, một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực cậu. Cậu không thể để người bạn vừa liều mạng để bảo vệ mình bị giết một cách hèn hạ được.
“KHÔNG‼!” Tiếng gào thét của Ruerm vang vọng giữa đống đổ nát, khàn đặc vì tuyệt vọng.
Không một giây do dự, Ruerm buông lỏng gờ đá. Cậu lao mình xuống. Cậu tiếp đất ngay giữa Leiria và Dainomas, cú va chạm mạnh đến mức khiến cậu khuỵu gối, chân tay loạng choạng.
Toàn thân cậu đau nhức, nhưng cậu gượng dậy, dang rộng hai tay, lấy thân mình làm lá chắn che cho người đồng đội đang bất tỉnh.
Leiria dừng lại. Lưỡi kiếm chỉ cách trán Ruerm một tấc. Đôi mắt lục bảo của cô ta dao động dữ dội khi nhìn thấy khuôn mặt của cậu ở cự ly gần.
“Ngươi… định chết thay cho hắn sao?” Leiria hỏi, giọng nói đầy sự kinh ngạc.
Ruerm đứng thẳng, gạt vệt máu tươi vừa trào ra khỏi khóe môi. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt lục bảo đang ám ảnh kia, đôi mắt giống hệt chị cậu, Rihona, và người cha quá cố Tidemalas.
“Mà thôi, cũng được, dù gì mục tiêu của ta chính là ngươi kia mà.”
“Cô ấy đã thua, nhưng cô ấy thua một cách sòng phẳng.” Ruerm gằn giọng, cố gắng nuốt xuống sự sợ hãi đang dâng trào. “Chiến thắng mà ngươi có được bằng cách hành quyết một kẻ đang bất tỉnh… đó không phải là chiến thắng của một chiến binh!”
Cậu xé toạc phần tay áo rách rưới, chỉ vào chính mình.
“Ta không biết ngươi là ai, nhưng ngươi đang mang dòng máu Ravena trong mình. Và ta cũng vậy!” Ruerm hét lên, giọng nói vang vọng sự đau đớn và đầy lòng kiêu hãnh.
“Ta thách đấu ngươi. Tay đôi. Ngươi và ta.” Cậu chỉ vào Dainomas đang nằm dưới chân. “Nếu ngươi thực sự mang dòng máu Ravena, hãy vứt bỏ vũ khí đi. Chứng minh xem… giữa hai chúng ta, kẻ nào mới là nỗi ô nhục của dòng máu này!”
Lời thách thức của Ruerm chạm đến một nơi sâu thẳm nhất trong Leiria. Sự kiêu ngạo của cô ta không cho phép cô ta hành quyết một kẻ đã gục ngã, càng không cho phép cô ta bị sỉ nhục bởi một kẻ mang cùng dòng máu.
Và rồi thanh kiếm được tra vào vỏ với một tiếng cạch dứt khoát.
Leiria bước tới, nhìn thẳng vào mắt Ruerm.
“Được thôi, khi giết được ngươi, kẻ tiếp theo ta nhắm tới sẽ là Rihona.” Cô ta nhếch môi, ánh mắt chuyển từ sự kinh ngạc sang sự tàn nhẫn và nghiêm túc. “Ta sẽ cho ngươi thấy, dù hai ta mang một dòng máu giống nhau… nhưng nhiêu đó chưa đủ để ngươi làm đối thủ của ta đâu.”
Cô ta giơ nắm đấm trần lên. Cảnh tượng thật nực cười: một cung thủ không vũ khí, cơ thể bầm dập, đối đầu với một chiến binh cận chiến vừa hạ gục đối thủ có tầm một cách thảm hại.
“Tới đi!” Ruerm gầm lên, biết rằng mục tiêu duy nhất của cậu lúc này là câu giờ.
Leiria lao tới. Tốc độ của cô ta lúc này hoàn toàn là tốc độ thể chất thuần túy, nhưng vẫn đủ để làm lu mờ mọi thứ.
Những cú đấm thẳng, móc hàm, và cú đá quét của Leiria dồn dập, nhắm vào các điểm yếu của Ruerm. Cậu không có sức mạnh, không có kỹ năng, nhưng cậu có phản xạ của một cung thủ. Đôi mắt của cậu nhìn rõ quỹ đạo của từng cú đấm.
Cậu lùi lại, lách mình, nghiêng vai. Từng cú né tránh của cậu đều là một nỗ lực tuyệt vọng để duy trì thế cân bằng. Da thịt cậu bị rách, sườn cậu đau buốt vì chấn thương khi tiếp đất, nhưng cậu không để bất kỳ đòn chí mạng nào trúng mình.
Leiria bắt đầu cáu kỉnh. “Ngươi chỉ biết né thôi sao!”
“Chỉ cần đợi…” Ruerm thều thào, máu trào ra từ miệng vì cú đấm vừa sượt qua bụng. “Phải đợi Claudia… phải đợi!”
Leiria cuối cùng cũng tìm thấy khe hở. Một cú đấm vòng cực mạnh trúng vào thái dương Ruerm. Cả cơ thể cậu lảo đảo, mất phương hướng. Tiếp theo là một cú đá hất văng cậu ra xa.
Ruerm đổ gục xuống, lăn lóc ngay cạnh Dainomas, toàn thân tê liệt vì đau đớn. Cậu không thể cử động, không thể thở.
Leiria bước tới, giơ nắm đấm lên. Sự kiên nhẫn của cô ta đã hết.
“Hết giờ chơi rồi, Ruerm Ravena.”
Nắm đấm của Leiria xé gió lao xuống, mang theo sức nặng của một bản án tử hình. Ruerm nhắm chặt mắt, chờ đợi bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng lấy mình.
Nhưng bóng tối đấy không đến.
Thay vào đó là một cơn rùng mình lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lạnh hơn cả cái chết.
Một âm thanh thanh thoát, trong trẻo vang lên, khác hẳn với tiếng va chạm thô bạo của kim loại hay đất đá trước đó. Không khí xung quanh dường như đông cứng lại trong một phần nghìn giây.
Ruerm hé mắt. Nắm đấm của Leiria đã dừng lại, chỉ cách mặt cậu vài milimet. Nhưng nó không dừng lại vì lòng thương hại của Leiria, nó bị chặn lại bởi một vỏ kiếm màu thiên thanh, chạm khắc những ký tự cổ xưa đang tỏa ra làn sương trắng xóa.
“Thế là đủ rồi, Leiria.”
Một giọng nói vang lên, bình thản nhưng uy quyền, cắt ngang sự hỗn loạn của chiến trường như một lưỡi dao sắc bén.
Claudia đã đến.
Cô đứng đó, tà áo choàng trắng tung bay nhẹ nhàng dù không gian xung quanh đang lặng gió. Mái tóc nâu sẫm và đôi mắt xanh nhạt của cô phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với cái nóng hừng hực từ Leiria.
Đôi mắt lục bảo của Leiria mở to. Sự tàn nhẫn và cơn thịnh nộ trong mắt cô ta bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự rạng rỡ đến kỳ lạ. Một nụ cười méo mó nhưng đầy phấn khích nở trên môi cô gái tóc đỏ.
“Claudia…” Leiria thì thầm, cái tên thoát ra từ miệng cô ta giờ đây nghe rất trìu mến. “Cuối cùng… chị cũng chịu để ý đến em rồi.”
Leiria thu nắm đấm lại, lùi ra xa vài bước, hoàn toàn bỏ mặc Ruerm và Dainomas. Đối với cô ta lúc này, hai kẻ bại trận kia chỉ là những hòn đá lót đường vô tri. Thế giới của cô ta giờ chỉ còn lại Claudia.
“Em đã tự hỏi.” Leiria nghiêng đầu, ánh mắt dán chặt vào thanh kiếm trên tay Claudia. “Phải làm đến mức nào thì chị mới chịu đích thân ra mặt? Phải đánh gập xương sườn cô gái tóc đen kia? Hay phải nghiền nát cái đầu của tên nhóc bắn cung này?”
“Em đã đi quá giới hạn của một cuộc thử sức rồi, Leiria.” Claudia đáp, giọng nói không chút gợn sóng. “Nhiệm vụ của chúng ta không bao gồm việc tàn sát cả đồng minh.”
“Đồng minh?” Leiria bật cười, tiếng cười lanh lảnh nhưng man dại. “Chúng quá yếu ớt! Chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng đứng cạnh chị! Hãy nhìn xem, Claudia! Nhìn thứ sức mạnh mà em đã mài giũa chỉ để dành cho khoảnh khắc này đi!”
Leiria rút thanh kiếm của mình ra một lần nữa. Nhưng lần này, không khí không chỉ nóng lên. Nó sôi sục mà không cần sự phẫn nộ để kích hoạt, bù lại, thể lực và sức khỏe của Leiria sẽ bị giảm sút đáng kể do gượng ép thanh kiếm giải phóng sức mạnh.
Leiria không hét lên. Tiếng gầm thét trước đó đã tắt lịm, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ hơn gấp bội. Cô ta đạp mạnh chân xuống đất, tạo ra một hố sâu, và phóng thẳng về phía Claudia như một mũi tên rực lửa.
“Nhìn em đi, Claudia!”
Món vũ khí tâm cụ trong tay Leiria rít lên một âm thanh chói tai, như tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn đang bị thiêu đốt. Không cần sự phẫn nộ làm mồi lửa, Leiria đang cưỡng ép rút cạn sinh lực của chính mình để nuôi dưỡng lưỡi kiếm.
Một tiếng va chạm trong trẻo vang lên, nhưng sức công phá của nó lại khiến cả khu vực rung chuyển. Claudia không hề di chuyển. Cô chỉ đơn giản đưa vỏ kiếm thiên thanh lên, chặn đứng đòn bổ xuống mang sức nặng ngàn cân của Leiria.
Một luồng xung kích cực lớn tỏa ra từ điểm va chạm. Gió lốc cuộn trào, thổi bay đất đá và hất văng Ruerm đang nằm bẹp dí dưới đất lăn đi vài vòng.
“Quá chậm.” Claudia nói, giọng lạnh băng.
Cô hất nhẹ cổ tay. Một luồng lực nhu đạo mềm mại nhưng khó cưỡng lại hất văng Leiria ra xa. Nhưng Leiria không để mình mất đà. Cô ta xoay người giữa không trung, mượn lực quán tính để tung ra một đường kiếm ngang, quét một vòng cung lửa đỏ rực cắt ngang không gian.
Không khí xung quanh Leiria bốc hơi nghi ngút. Những tảng đá cô ta lướt qua không vỡ vụn mà tan chảy thành dung nham đỏ lừ.
Claudia chau mày. Cô lùi lại một bước – bước lùi đầu tiên kể từ khi xuất hiện. Cô rút nhẹ thanh kiếm ra khỏi vỏ một tấc. Chỉ một tấc thôi, nhưng luồng hàn khí trắng xóa đã trào ra, tạo thành một bức tường băng vô hình.
Ngọn lửa của Leiria va vào bức tường hàn khí, tạo ra tiếng xèo xèo chói tai cùng màn sương mù dày đặc bao phủ cả chiến trường.
“Chị đã lùi bước!” Leiria cười điên dại, lao xuyên qua màn sương mù nóng rực. “Chị đang sợ hãi trước sức mạnh này sao?!”
Hai bóng người lao vào nhau, quấn lấy nhau trong một vũ điệu tử thần. Một bên là ngọn lửa đỏ thẫm điên cuồng, thiêu rụi mọi thứ nó chạm vào. Một bên là ánh sáng xanh lam tĩnh lặng, uyển chuyển và sắc bén.
Mỗi nhát kiếm của Leiria đều là đòn chí mạng, nhắm thẳng vào yết hầu, tim, và thái dương của Claudia. Nhưng Claudia như một bóng ma, cô lách người, nghiêng đầu, dùng vỏ kiếm gạt nhẹ mũi gươm của đối thủ với độ chính xác đến từng milimet.
Tuy nhiên, sau vài hiệp giao tranh nảy lửa, sắc mặt Claudia dần thay đổi.
Khi Leiria vung kiếm chém nát một mảng tường đá chắn giữa hai người, Claudia nhìn thấy rõ cánh tay phải của cô gái trẻ. Làn da trắng trẻo của Leiria đang nứt ra như mặt đất khô cằn, những mạch máu dưới da phồng lên, đen sẫm và giật liên hồi. Máu từ các vết nứt không chảy xuống đất mà bốc hơi ngay lập tức thành sương đỏ bao quanh người cô.
“Leiria, dừng lại!” Claudia quát lên, lần đầu tiên giọng cô có chút dao động. “Thanh kiếm đó đang ăn mòn cơ thể em! Em đang dùng tuổi thọ của mình để đổi lấy sức mạnh đấy!”
“Thì đã sao chứ!” Leiria gào lên, đôi mắt lục bảo giờ đây đã đỏ ngầu, không còn phân biệt được lòng trắng hay lòng đen. “Nếu cái mạng này có thể khiến chị phải rút kiếm… thì em sẽ nguyện đốt nó thành tro!”
Leiria cắm phập thanh kiếm xuống đất.
“Hãy chiêm ngưỡng tuyệt kỹ này của em đi!”
Mặt đất dưới chân Claudia nứt toác. Những cột lửa đỏ đen phun trào từ lòng đất, tạo thành một lồng giam rực lửa nhốt chặt Claudia vào giữa.
Nhiệt độ tăng lên một cách không kiểm soát, nung chảy sắt thép và làm không gian vặn vẹo. Leiria đứng giữa biển lửa, toàn thân bốc khói, chuẩn bị cho đòn kết liễu. Cô ta định dồn toàn bộ sinh mệnh còn lại vào nhát chém cuối cùng này.
Claudia nhìn Leiria qua màn lửa. Cô thấy sự tuyệt vọng, sự khao khát được công nhận đến mức mù quáng, và cả cái chết đang đến rất gần với cô hậu bối ngốc nghếch này. Nếu Claudia đỡ nó, phản chấn sẽ giết chết Leiria. Nếu cô né, Leiria sẽ kiệt sức mà chết vì các cơ quan nội tạng đã thành tro.
Chỉ còn một cách.
“Em đúng là một đứa trẻ cứng đầu và ngốc nghếch… như cậu ta vậy.” Claudia thở dài, một tiếng thở dài mang theo hơi lạnh của vĩnh cửu.
Tay phải của Claudia nắm chặt lấy chuôi kiếm. Lần này, cô không dùng vỏ kiếm nữa.
Một luồng hào quang màu bạch kim, lạnh lẽo và thần thánh, tỏa ra từ tay Claudia.
“Nếu ngọn lửa này, em không thể tự dập tắt nó… thì chị sẽ đóng băng nó vĩnh viễn.”
Thanh kiếm của anh hùng Azkarel rời khỏi vỏ.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới mất đi màu sắc vốn có của mình. Tiếng gào thét của ngọn lửa, tiếng sụp đổ của đất đá, tiếng gió rít, và mọi âm thanh, tất cả đều đã biến mất.
Leiria đang lao tới, lưỡi kiếm rực lửa chỉ còn cách Claudia vài tấc, bỗng nhiên cảm thấy một cái lạnh thấu xương xuyên qua lồng ngực. Không phải cái lạnh cắt da thịt, mà là cái lạnh làm ngưng đọng cả thời gian.
Claudia lướt qua người Leiria. Một đường kiếm duy nhất, nhẹ nhàng như ánh trăng lướt trên mặt hồ.
Ngọn lửa đỏ đen bao quanh Leiria không tắt, nó đông cứng lại. Những cột lửa đang phun trào bị biến thành những cột băng đỏ rực kỳ dị.
Leiria đứng sững lại giữa không trung, tư thế vung kiếm vẫn còn nguyên vẹn. Từ mũi chân cô ta, lớp băng trong suốt bắt đầu lan nhanh lên trên. Nó nuốt chửng đôi chân, thân mình, cánh tay đang cầm kiếm, và cuối cùng là khuôn mặt đang ngỡ ngàng tột độ.
Chỉ trong một nhịp tim, cơn bão lửa hung tàn đã bị biến thành một tác phẩm điêu khắc băng giá tuyệt đẹp và bi tráng.
Leiria đã bị đóng băng hoàn toàn bên trong một khối băng vĩnh cửu, bảo vệ cô ta khỏi chính sức mạnh hủy diệt của mình. Đôi mắt cô ta vẫn mở to, nhìn về phía trước, nơi Claudia đang đứng quay lưng lại, tra thanh kiếm của anh hùng Azkarel vào vỏ.
Âm thanh tra kiếm vang lên, chấm dứt hoàn toàn trận chiến. Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn lại hơi lạnh buốt giá bao trùm lên tàn tích đổ nát.
Claudia quay lại, nhìn bức tượng băng của Leiria với ánh mắt đượm buồn. Cô đưa tay chạm nhẹ lên lớp băng lạnh lẽo, nơi khuôn mặt của người con gái mang dòng máu Ravena đang say ngủ.
“Nghỉ ngơi đi, Leiria.” Claudia thì thầm. “Đến khi nào em học được cách yêu quý bản thân mình hơn, lúc đó… chị sẽ thừa nhận em. Chị không yêu những người thích làm hại bản thân đâu.”
Nói xong, cô tìm kiếm một tảng đá phẳng và ngồi kế bên Leiria, cô ở đây là để canh chừng, để bảo vệ cô hậu bối thích làm hại bản thân.
Cơn bão tuyết do Claudia tạo ra đã dập tắt mọi ngọn lửa điên cuồng, để lại một không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo đến rợn người.
Giữa đống đổ nát, cơ thể của kẻ vừa được gọi là “Dainomas” khẽ cựa quậy.
Thanh kiếm có phần chắn hình con mắt – thứ vũ khí vừa gây ra bao sóng gió, giờ đây nằm im lìm, con mắt trên chuôi kiếm đã khép chặt lại như rơi vào giấc ngủ đông. Cùng lúc đó, ánh sáng đỏ rực đầy man dại trong đôi mắt của người cầm kiếm cũng dần tan biến, như than hồng tàn lụi trước cơn gió lạnh.
Mí mắt người đó khẽ run lên, rồi từ từ mở ra.
Không còn là màu đỏ của máu và sự hủy diệt. Đôi mắt hiện ra mang màu xanh biếc, trong trẻo và dịu dàng như bầu trời sau cơn bão.
Lirkiz Lisolde đã tỉnh lại.
Cảm giác đầu tiên ập đến với cô ấy không phải là sự giận dữ hay khát khao chiến tranh, thay vào đó là cơn đau thấu trời. Xương sườn bên phải nhói lên từng hồi – tàn dư từ cú đá sấm sét của Leiria, và khắp cơ thể đau rát bởi hàng chục vết cắt do áp lực khí gây ra.
“Đau… đau quá…”
Lisolde khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, giọng nói của cô ấy thanh thoát và nhẹ nhàng, hoàn toàn trái ngược với tiếng gầm gừ thô lỗ của Dainomas trước đó. Cô ấy cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng bàn tay nhỏ bé dính đầy máu khô cứ trượt đi trên nền đất lạnh.
Mái tóc đen dài rũ xuống che đi một phần khuôn mặt tái nhợt. Cô ấy lờ mờ nhìn thấy cảnh tượng xung quanh: những tảng băng đỏ rực giam giữ Leiria, và hình bóng của Claudia đang ngồi ở phía xa quan sát hai người. Nhưng ánh mắt ấy nhanh chóng lướt qua tất cả, để tìm kiếm một hình bóng quen thuộc.
Và rồi, cô ấy thấy cậu.
Cách đó không xa, Ruerm đang nằm vật ra đất, toàn thân bầm dập sau trận đòn tàn nhẫn của Leiria. Cậu vẫn còn thở dốc, đôi mắt mở to nhìn trân trối vào Lisolde, như thể không tin vào những gì mình đang thấy.
“Rurutanis…?”
Lisolde thốt lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Cơn đau thể xác dường như biến mất, nhường chỗ cho sự hoảng loạn tột độ khi thấy người đồng đội của mình bị thương.
Cô ấy cắn chặt môi, cố nén cơn đau buốt ở sườn, lết từng chút một về phía Ruerm. Bàn tay run rẩy vươn ra, muốn chạm vào khuôn mặt bầm tím của cậu nhưng lại sợ làm cậu đau.
“Rurutanis… cậu… cậu có sao không?” Đôi mắt xanh biếc của Lisolde ngập nước. “Tớ xin lỗi… là do tớ… là do hắn lại chiếm lấy cơ thể này phải không? Tớ đã không kiểm soát được…”
Cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay dính đầy máu của chính mình, đôi bàn tay mà chỉ vài phút trước thôi, dưới sự điều khiển của Dainomas, đã suýt chút nữa bóp nát sự sống của đối thủ. Sự dịu dàng và lương thiện trong Lisolde khiến cô ấy cảm thấy kinh hoàng trước những gì cơ thể mình vừa gây ra.
Ruerm nhìn cô gái trước mặt. Không còn sát khí, không còn nụ cười điên loạn. Chỉ còn lại Lisolde – cô gái tốt bụng luôn lo lắng cho người khác hơn cả bản thân mình, dù chính cô mới là người đang chịu những vết thương chí mạng đến mức có thể tử vong bất cứ lúc nào.
“Lisolde…?” Ruerm thều thào, cơn đau từ lồng ngực khiến cậu nhăn mặt, nhưng cậu vẫn cố nặn ra một nụ cười méo mó để trấn an cô. “Đừng khóc… Cậu đã cứu tớ mà… Cái tên thô lỗ đó… hắn đã chiến đấu rất cừ.”
“Nhưng cậu bị thương nặng quá…” Lisolde nức nở, nước mắt lăn dài trên gò má lấm lem bụi đất. Cô ấy vội vàng xé một mảnh áo tương đối sạch của mình, lóng ngóng định băng bó vết thương trên trán cho Ruerm, hoàn toàn quên mất rằng máu từ sườn của chính mình vẫn đang thấm đẫm cả một mảng áo.
“Tớ không sao đâu, thật đấy.” Ruerm nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, ngăn hành động đó lại. Cậu nhìn vào vết thương sâu hoắm bên sườn Lisolde. “Lo cho cậu trước đi. Cậu mới là người sắp ngất đấy.”
Lisolde lắc đầu quầy quậy, ánh mắt xanh biếc tràn đầy sự kiên định xen lẫn xót xa.
“Không… tớ chịu được. Dainomas… hắn luôn để lại hậu quả như thế này, tớ quen rồi. Nhưng Rurutanis, cậu là cung thủ, đôi tay cậu quan trọng lắm…”
Cô ấy cúi xuống, cẩn thận nâng bàn tay trầy xước của Ruerm lên, thổi nhẹ vào những vết thương như cách người ta dỗ dành một đứa trẻ, mặc kệ hơi lạnh từ tảng băng của Leiria đang phả vào sống lưng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau cơn bão lửa và băng giá, sự dịu dàng của Lisolde như một ngọn lửa nhỏ ấm áp, sưởi ấm lại không gian tàn khốc của chiến trường, đối lập hoàn toàn với sự tàn bạo mà nhân cách ký sinh trong cô ấy vừa thể hiện.
“Hắn ta… hắn ta lại làm điều đó rồi…” Lisolde nghẹn ngào, giọng nói run rẩy đầy căm hận. Cô ấy siết chặt bàn tay đang dính máu, móng tay găm vào da thịt.
“Hắn chiếm lấy cơ thể tớ, gây ra sự hủy diệt, khiến mọi người bị thương… Hắn là một con quái vật, Rurutanis à. Một con quái vật khát máu chỉ biết đem lại đau đớn…”
“Không phải.”
Tiếng phủ nhận của Ruerm vang lên, tuy yếu ớt nhưng đủ đanh thép để cắt ngang dòng suy nghĩ tiêu cực của Lisolde. Cậu khó nhọc gượng dậy, bàn tay vẫn được Lisolde nắm lấy, cậu siết nhẹ lại, buộc cô ấy phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Đừng gọi hắn là quái vật, ít nhất là không phải sau những gì hắn đã làm trong hôm nay.” Ruerm nói, ánh mắt cậu ánh lên sự nghiêm túc lạ thường.
Lisolde ngơ ngác, đôi mắt xanh biếc mở to đầy khó hiểu. “Cậu đang nói gì vậy? Hắn đã suýt giết cô gái kia, và hắn…”
“Và nếu không có hắn, cả hai chúng ta đã chết dưới lưỡi kiếm của cô gái đang bị đóng băng kia từ lâu rồi.” Ruerm ngắt lời, cậu hít một hơi sâu để kìm nén cơn đau nơi lồng ngực, bắt đầu kể lại những gì mình đã chứng kiến từ trên cao.
“Lisolde, cậu không biết đối thủ mà chúng ta phải đối mặt khủng khiếp đến mức nào đâu. Cô ta…” Ruerm liếc nhìn tảng băng đỏ rực phía xa, rùng mình nhớ lại. “Sức mạnh của cô ta là phi lý. Cô ta mạnh hơn tớ, mạnh hơn cậu, và thậm chí mạnh hơn cả Dainomas. Cô ta giống như một cơn thiên tai không thể ngăn cản.”
Nói xong, cậu liền nắm lấy tay cô ấy và tiếp tục câu chuyện mà mình vừa chứng kiến.
“Vậy mà… Dainomas đã chặn đứng cơn thiên tai đó.”
Giọng Ruerm trầm xuống, chứa đựng sự kính nể mà chính cậu cũng không ngờ tới.
“Hắn không thắng bằng sức mạnh, Lisolde à. Hắn thắng bằng cái đầu và cả ý chí kiên cường của mình.” Ruerm chỉ vào vết thương sâu hoắm bên sườn Lisolde, nơi máu vẫn đang rỉ ra. “Cậu thấy vết thương này không? Đây là cái giá mà hắn tự nguyện trả.”
Lisolde sững sờ nhìn xuống vết thương trên cơ thể mình.
“Cô ta càng tức giận thì càng mạnh. Dainomas đã nhận ra điều đó.” Ruerm tiếp tục, giọng nói trở nên dồn dập hơn. “Hắn đã vứt bỏ cái tôi ngạo mạn của mình. Hắn chấp nhận để bản thân bị đánh, chấp nhận lao vào giữa những lưỡi dao sắc lẹm, chấp nhận để xương cốt mình gãy vụn… chỉ để thực hiện một chiến thuật duy nhất: ‘Đánh Đổi’.”
“Đánh đổi?” Lisolde lẩm bẩm, nước mắt ngừng rơi.
“Phải. Hắn đổi máu thịt của chính mình để lấy đi sự phẫn nộ của Leiria. Hắn dùng những đòn đánh nhỏ, khó chịu để kìm hãm sức mạnh hủy diệt của cô ta, không cho cô ta cơ hội bùng nổ.”
Ruerm nhớ lại hình ảnh Dainomas lầm lì chịu đựng, ánh mắt không còn điên cuồng mà tập trung đến đáng sợ.
“Cậu biết không, lúc hắn đè cô ta xuống đất, hắn đã hoàn toàn kiệt sức. Máu chảy đầm đìa, nhiệt độ cơ thể tụt dốc… nhưng hắn vẫn nhất quyết không buông tay.”
Ruerm nhìn sâu vào mắt Lisolde, khẳng định từng từ một: “Hắn không chiến đấu vì hắn thích. Hắn chiến đấu để câu giờ. Hắn đã giữ lời hứa ‘bảo vệ vị trí’ cho đến hơi thở cuối cùng của nhân cách đó.”
Cậu nhớ lại câu nói cuối cùng của Dainomas trước khi gục ngã. ‘Trông cậy vào ngươi đấy, nhóc con.’
“Và khoảnh khắc trước khi ngất đi…” Ruerm khẽ nói, giọng rung rung xúc động. “Hắn đã tin tưởng giao lại mạng sống của mình cho tớ. Hắn không phải là một con quái vật vô tri, Lisolde. Hôm nay, người đang nằm trong cơ thể cậu… là một chiến binh đã dốc hết sinh mạng để bảo vệ đồng đội.”
Không gian chìm vào tĩnh lặng. Những lời của Ruerm như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa thù hận và tội lỗi trong lòng Lisolde. Cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang thanh kiếm có con mắt đang ngủ say nằm lăn lóc trên đất.
Sự ghê tởm thường ngày bỗng chốc vơi đi, thay vào đó là một cảm xúc hỗn độn, chua xót. Dainomas, kẻ mà cô ấy luôn coi là lời nguyền của đời mình giờ đây đã dùng chính cơ thể yếu ớt này để hứng chịu mọi đòn roi, đau đớn thay cho mình, để giữ lại mạng sống cho bản thân và Ruerm.
“Hắn… đã làm tất cả những điều đó sao?” Lisolde thì thầm, ngón tay khẽ chạm vào vết thương bên sườn, nơi mà giờ đây cô cảm nhận được không chỉ là nỗi đau, mà còn là dấu tích của một sự hy sinh thầm lặng.
“Ừ.” Ruerm gật đầu, mỉm cười nhẹ nhõm dù khuôn mặt cậu đang sưng húp. “Nên đừng ghét hắn quá. Ít nhất là hôm nay, hãy cảm ơn hắn.”
Ruerm mỉm cười, một nụ cười méo xệch trên khuôn mặt sưng húp. Cậu muốn nói thêm điều gì đó, muốn an ủi cô gái đang khóc trước mặt mình, nhưng bóng tối đã bắt đầu xâm chiếm lấy tầm nhìn.
Cơn đau từ lồng ngực không còn gay gắt nữa, thay vào đó là sự tê liệt êm ái. Đó là dấu hiệu cho thấy cơ thể cậu đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.
“Rurutanis…?” Lisolde gọi, giọng cô ấy lạc đi khi thấy đôi mắt của người đối diện dần khép lại.
Bàn tay cậu đang được Lisolde nắm lấy buông lỏng, trượt xuống nền đất lạnh lẽo đầy bụi đá. Ruerm ngã gục xuống, đầu tựa lên cánh tay đầy vết xước, chìm vào cơn hôn mê sâu thẳm.
“Rurutanis! Đừng ngủ mà! Rurutanis!” Lisolde hoảng loạn lay gọi cậu. Nhưng chính mình cũng không khá hơn là bao. Máu từ vết thương bên sườn do Dainomas “đánh đổi” đã chảy quá nhiều.
Cô ấy lảo đảo, rồi ngã xuống ngay bên cạnh Ruerm. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, cô ấy theo bản năng cuộn người lại, lưng tựa vào lưng cậu, như hai con thú nhỏ bị thương nương tựa vào nhau giữa vùng đất chết.
Không gian trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng gió rít qua những khe nứt của tảng băng khổng lồ đang giam giữ Leiria.
Claudia vẫn ngồi đó trên tảng đá phẳng, đôi mắt xanh nhạt nhìn chằm chằm vào hai thân xác bất động dưới đất. Cô không vội vã chạy lại sơ cứu, cũng không tỏ ra hoảng hốt.
Cô chậm rãi đứng dậy, tiếng vải áo choàng trắng khẽ xào xạc. Cô bước tới, dừng lại trước mặt Ruerm và Lisolde/Dainomas.
Cái lạnh từ tảng băng của Leiria phả vào lưng cô, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Cái cô cảm thấy là một thứ hơi ấm kỳ lạ tỏa ra từ hai đứa trẻ yếu ớt này.
“Đúng là một lũ ngốc.”
Claudia thì thầm, giọng nói không còn vẻ lạnh băng, cao ngạo như khi đối mặt với Leiria, mà mang một chút thở dài cam chịu của một người chị lớn phải đi dọn dẹp bãi chiến trường.
Cô cúi xuống, đặt bàn tay thon dài lên trán Ruerm, rồi chuyển sang kiểm tra mạch đập ở cổ Lisolde. Nhịp tim yếu ớt, nhưng vẫn còn đập. Sự sống của họ mong manh như ngọn nến trước gió, nhưng lại ngoan cường từ chối tắt lịm.
“Một kẻ thì dùng thân xác để hứng chịu đòn roi cho đồng đội. Một kẻ thì lao ra làm lá chắn sống khi đã mất hết vũ khí.”
Claudia lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi.
“Rihona… cậu có một đứa em trai ruột và cả một đứa em gái họ phiền phức thật đấy.”
Cô rút thanh kiếm của Azkarel ra một lần nữa. Nhưng lần này, không còn hàn khí chết chóc nào được giải phóng nữa.
Claudia cắm mũi kiếm xuống đất. Một vòng tròn ma thuật màu xanh nhạt tỏa sáng dịu nhẹ bao quanh lấy Ruerm và Lisolde. Những bông tuyết nhỏ li ti bắt đầu rơi xuống trong phạm vi vòng tròn, nhưng chúng không lạnh. Chúng tan ra ngay khi chạm vào da thịt, thẩm thấu vào những vết thương đang rỉ máu, cầm máu và xoa dịu cơn đau.
Đây không phải một loại phép chữa trị bình thường, thanh kiếm của Azkarel là món vũ khí có thể hủy diệt cả thế giới, không phải trượng của tu sĩ. Nhưng chút hơi lạnh này đủ để đóng băng tình trạng tồi tệ của họ lại, giữ cho thần chết không thể bước qua lằn ranh này cho đến khi quân cứu viện tới.
Claudia ngồi xuống bên cạnh vòng tròn, tựa lưng vào thanh kiếm huyền thoại, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt cô nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen của cuộc chiến vương quyền đang tụ lại phía kinh đô.
“Ngủ đi.” Cô nói, giọng trầm và vang vọng giữa đống đổ nát. “Khi các ngươi tỉnh dậy, thế giới này sẽ còn tàn khốc hơn nhiều. Nên hãy tận hưởng giấc mơ này đi.”
Dưới bầu trời xám xịt, giữa tàn tích của một trận chiến kinh thiên động địa, hình ảnh cuối cùng đọng lại là sự bình yên đến lạ thường: Một nữ kiếm sĩ cô độc ngồi canh gác cho hai đứa trẻ đang say ngủ, bên cạnh là một bức tượng băng đỏ rực vĩnh cửu.
“Hôm nay là 24/7/567 rồi nhỉ?” Claudia nói với bản thân. “Chỉ còn ba ngày nữa thôi… lúc đó chắc cả ba đứa trẻ này vẫn chưa bình phục hoàn toàn được. Mình không thể để chúng lao vào biển lửa thêm lần nào nữa.”
Claudia ngồi trên tảng đá phẳng, một chân vắt lên chân kia, tay chống cằm nhìn về phía ba “đứa trẻ” đang bất động xung quanh mình. Một đứa thì bị đóng băng trong khối thạch anh đỏ rực vĩnh cửu, hai đứa còn lại thì nằm bẹp dí dưới đất, hơi thở thoi thóp được duy trì bởi vòng tròn ma thuật của cô.
Ánh mắt xanh nhạt của cô dừng lại ở khuôn mặt sưng húp của Ruerm và vẻ nhợt nhạt của Lisolde. Trong ký ức của cô, hình bóng của Rihona hiện về, chồng chéo lên hai đứa trẻ này.
“Cậu để lại cho tôi một mớ hỗn độn thật đấy, Rihona.” Cô lẩm bầm, giọng nói không giấu được sự trách móc nhưng lại thiếu đi vẻ gay gắt thường thấy. “Chúng nó ngốc nghếch y hệt cậu. Cứ thích làm anh hùng, thích hy sinh… mà chẳng màng đến việc người ở lại phải đi dọn dẹp hậu quả thế nào.”
Cô đứng dậy, phủi nhẹ tà áo choàng trắng chẳng dính chút bụi nào. Gió lạnh từ khối băng của Leiria tạt qua, nhưng Claudia chỉ nhếch mép.
“Nhưng mà… ít nhất chúng cũng không hèn nhát. Tớ ghét những kẻ hèn nhát.”
Đúng lúc đó, tiếng xào xạc vang lên từ phía bìa rừng. Không ồn ào, không vội vã, mà là những bước chân có kỷ luật của những kẻ đã quen hành quân trong bóng tối.
Một người đàn ông cao lớn, khoác áo choàng đen che đi bộ giáp phục bên trong bước ra. Khuôn mặt anh cương nghị, với đôi mắt sắc sảo của một con người đã lăn lộn nhiều năm trên sa trường.
Đó là Haklyut, phó nguyên soái của vương quốc, và là em trai ruột của tể tướng Xalytk.
Theo sau anh là 30 chiến binh tinh nhuệ, những kẻ đã được tôi luyện để trở thành những lưỡi dao sắc bén nhất.
“Tôi tới rồi, Claudia.” Haklyut lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng mang theo sự kính trọng rõ rệt.
Haklyut liếc nhìn khối băng đỏ rực giam giữ Leiria, đôi mày hơi nhướng lên một chút vì kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.
“Đến trễ đấy, Haklyut.” Claudia đáp, giọng lạnh băng, không thèm nhìn anh ta mà vẫn chăm chú kiểm tra lại vòng tròn ma thuật bảo vệ Ruerm.
“Tôi tưởng cái cớ ‘Biên giới phía Bắc bị tấn công’ mà anh và Kuvonex dựng lên đủ để anh điều động quân nhanh hơn chứ?”
Haklyut cười khẩy, bước tới gần. “Tin giả đó đã lừa được tai mắt của hoàng gia, bọn chúng đang dồn sự chú ý về phía Bắc. Nhờ đó tôi mới rút được 30 người giỏi nhất này về đây mà không bị nghi ngờ. Nhưng đường đi cũng phải vòng vèo một chút để cắt đuôi đám mật thám.”
Hắn nhìn xuống Ruerm và Lisolde.
“Khoan đã… Rurutanis đang bị thương rất nặng này! Và đứa trẻ này là…?”
“Người quen. Đừng bận tâm.” Claudia cắt ngang, giọng điệu tỏ rõ ý ‘không phải việc của anh’. “Quan trọng là kế hoạch tiếp theo. Anh định lùa cả ba mươi người này vào cổng thành cùng một lúc à?”
“Đó là ý định ban đầu. Đánh nhanh thắng nhanh trước khi triều đình nhận ra quân số thiếu hụt.” Haklyut đáp.
“Ngu ngục!” Claudia nói thẳng, từ ngữ sắc bén như dao cạo. Cô quay lại nhìn thẳng vào mắt vị Haklyut.
“Tin tức biên giới phía Bắc bị tấn công sẽ khiến an ninh kinh đô thắt chặt hơn bao giờ hết. Bọn lính gác sẽ soi từng con kiến chui qua cổng thành. Ba mươi gã đàn ông vạm vỡ, sặc mùi sát khí đi cùng nhau? Anh muốn chui đầu vào rọ sao?”
Haklyut im lặng, ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu. “Cô nói phải. Sự nóng vội của tôi có thể làm hỏng đại sự của anh trai và Kuvonex. Vậy ý cô thế nào?”
Claudia giơ ba ngón tay lên, phong thái uy quyền như thể cô mới là người chỉ huy thực sự ở đây.
“Chia nhỏ ra. ‘Mưa dầm thấm lâu’. Chúng ta có tổng cộng ba mươi người. Tôi muốn anh chia họ thành ba nhóm khác nhau.”
Cô hạ một ngón tay xuống.
“Mỗi ngày, chỉ được phép có mười người tiến vào thành. Ngày 1, nhóm thương buôn. Ngày 2, nhóm lính đánh thuê tự do tìm việc. Ngày 3, nhóm dân tị nạn từ vùng ven.”
Cô tiếp tục, giọng điệu đều đều nhưng đầy sức nặng: “Tuyệt đối không đi chung, không tụ tập, không liên lạc Hãy để họ trà trộn vào các quán trọ, khu ổ chuột, hay bất cứ cái hốc nào trong vương đô. Hãy biến họ thành những bóng ma vô hình cho đến khi Xalytk đứng trên khán đài và ra lệnh tấn công.”
Haklyut lắng nghe, ánh mắt lóe lên sự tán thưởng. “Kế hoạch rất hay. Mười người mỗi ngày là con số đủ nhỏ để không gây nghi ngờ, sau ba ngày, chúng ta sẽ có một đội quân sát thủ nằm ngay trong lòng địch.”
“Chính xác.” Claudia khoanh tay trước ngực, tà áo choàng trắng khẽ bay. “Triều đình đang nhìn về phía Bắc, chúng ta sẽ đâm chúng từ ngay trong tim. Anh hãy lo liệu đám thuộc hạ của mình cho tốt. Đừng để bất cứ sai sót nào được phép xảy ra.”
“Rõ rồi.” Haklyut quay lại, ra hiệu cho đám lính phía sau tản ra. “Còn cô thì sao, Claudia? Và cả…” Anh chỉ vào tảng băng Leiria.
“Tôi sẽ chăm sóc hai đứa nhóc này ở đây luôn. Chúng cần được chữa trị.” Claudia nói, rồi liếc nhìn Leiria đang ngủ đông trong băng. “Còn con bé đó… tôi sẽ chăm sóc ‘đặc biệt’, anh đừng bận tâm.”
Haklyut gật đầu chào rồi nhanh chóng chỉ huy quân lính rút vào bóng tối của khu rừng, bắt đầu triển khai kế hoạch xâm nhập.
Chỉ còn lại một mình, Claudia quay lại ngồi xuống bên cạnh hai đứa trẻ. Cô đưa tay vén lọn tóc bết bát mồ hôi trên trán Ruerm, ánh mắt thoáng chút dịu dàng hiếm hoi.
0 Bình luận