Đoạn văn thì ngắn cũn, cứ một hai câu lại xuống hàng một lần. Trong khi đó, câu văn thì lại dài dòng, bất hợp lý. Tôi hiểu là bạn đang cố viết truyện theo kiểu meta, nhưng cách diễn đạt của bạn lại khiến cho câu truyện trở nên lùng nhùng, khó hiểu. Mô tả cảnh vật, cảm xúc thì không nhiều, mà lại còn lan man.
Cảm ơn bạn đã góp ý, đúng là tôi hơi tham khi mà nhồi nhét khá nhiều ý tưởng trong một chương. Tôi cũng cắt bớt một vài chi tiết thừa thãi với cũng bớt xuống dòng lại. Còn về mô tả cảnh vật với cảm xúc thì có lẽ tưởng tượng của tôi ở chương này chỉ có thế :))) Tôi sẽ cố gắng cải thiện hơn ở những chương sau. Một lần nữa cảm ơn bạn đã phản hồi.
@Dảk mon: về việc mô tả cảnh vật với cảm xúc, nó không nằm ở tưởng tượng giàu hay kém. Quan trọng là sự mô tả nó phải hỗ trợ cho nhịp điệu của câu truyện. "Người buồn thì cảnh có vui đâu bao giờ", kiểu vậy.
Bạn hoàn toàn không cần phải sử dụng từ ngữ văn hoa, bóng bẩy, miễn là nó tô điểm cho chủ đề mà bạn đang muốn diễn đạt.
5 Bình luận
Tôi hiểu là bạn đang cố viết truyện theo kiểu meta, nhưng cách diễn đạt của bạn lại khiến cho câu truyện trở nên lùng nhùng, khó hiểu.
Mô tả cảnh vật, cảm xúc thì không nhiều, mà lại còn lan man.
Còn về mô tả cảnh vật với cảm xúc thì có lẽ tưởng tượng của tôi ở chương này chỉ có thế :))) Tôi sẽ cố gắng cải thiện hơn ở những chương sau.
Một lần nữa cảm ơn bạn đã phản hồi.
Bạn hoàn toàn không cần phải sử dụng từ ngữ văn hoa, bóng bẩy, miễn là nó tô điểm cho chủ đề mà bạn đang muốn diễn đạt.