Tập 01: Hành trình thứ hai
Chương 03: The Bitter and the Blessed
5 Bình luận - Độ dài: 5,851 từ - Cập nhật:
Tên Nhật Hạ này nặng chết đi được!
Đó là suy nghĩ đầu tiên khi Phong Nhiên phải cõng thằng công tử bột này trên lưng. Từ đầu đến cuối, cậu ta chỉ chìm vào hôn mê và trở thành một cục tạ kéo chân cả ba lại.
Còn ả công chúa kia… Mẹ kiếp, ả đã cố tình đứng ở vị trí sơ hở ngay từ đầu ư? Hay điều đó hoàn toàn chỉ là tình cờ? Sức mạnh của ả cũng đáng sợ một cách điên rồ, phải chăng ả cũng là một người xuyên việt? Anh Tú thì sao? Cô ấy có vẻ như đang giữ một bí mật nào đó, nhưng liệu… Cô có thể ngăn cản được ả công chúa đó không?
Không thể nào…
Phong Nhiên nhíu mày lại, cậu nhanh chóng đưa ra kết luận. Nhưng việc quay lại cứu cũng chẳng giúp ích được gì nữa. Sức mạnh của ả kia đã hoàn toàn đạt đến Bước Thứ Bảy trên hệ thống Mười Bước. Cho dù Phong Nhiên có quay trở lại đi chăng nữa, cậu cũng sẽ chết.
Cầu xin thần thánh ư? Vớ vẩn.
Phong Nhiên cắn chặt môi, cổ họng khô khốc khiến cậu phải nuốt một ngụm nuốt bọt. Hơi thở của cậu trở nên nặng nề hơn, nhưng không chỉ vì sức nặng của thằng công tử bột trên lưng. Phong Nhiên chỉ đơn giản là nhớ lại những ký ức không mấy vui vẻ, và điều đó khiến cậu tức giận.
Phong Nhiên đã từng làm thế rồi, vô số lần. Cậu đã cầu xin khi thân thể tàn tạ, không có chút đồ ăn trong suốt cả tháng ròng. Cậu đã cầu xin khi phải ăn những thứ không dành cho con người để sống sót qua ngày. Cậu đã cầu xin khi nhìn những người mình thân yêu chết dần chết mòn từng ngày, khi từng tấc da thịt trên người bị lưỡi dao sắc nhọn xé toạc ra.
“Các người chưa bao giờ trả lời tôi…”
Cậu đã gào thét tên của bất kỳ vị thần nào mà mình nhớ được. Nữ thần Sinh Mệnh Alvieus, Thần Công Chính Kielutes, Thần Giữ Lửa Gauzes,... Bọn họ không hề đáp lại, bọn họ có tồn tại không? Nếu có, sao chưa ai đem đến câu trả lời cho Phong Nhiên?
Khốn nạn, có lẽ các vị thần chỉ ban phước cho những kẻ đã có tất cả, những kẻ chưa bao giờ thực sự cần đến chúng. Còn Phong Nhiên thì không, vì cớ gì? Vì cậu không xứng đáng?
Nếu các người có thật, chỉ ít giúp tôi lần này được không?
Suy nghĩ thoáng qua tâm trí của Phong Nhiên, cậu tức giận đạp vỡ một cành cây khô ở trước mắt, nghiến chặt răng. Thân thể của cậu vốn rất yếu ớt, việc mang theo một người cao ráo và khoẻ mạnh như Nhật Hạ chẳng dễ dàng gì. Liệu bản thân còn có thể trốn chạy đến bao lâu?
Xét thái độ của ả công chúa đó, có khi cả vương quốc này đều muốn kiểm soát, hoặc tệ hơn là giết chết người xuyên việt. Lựa chọn sáng suốt nhất chính là để Nhật Hạ lại làm mồi câu, sau đó cứ thế mà tẩu thoát thôi. Phong Nhiên không mạnh trong khoảng chiến đấu, nhưng nếu cậu đã muốn chạy trốn, sẽ gần như không có ai có thể đuổi kịp.
Chỉ cần… chỉ cần làm như vậy… Và mọi thứ sẽ giống như cũ…
“Mẹ nó! Có lẽ mình nên chết đi còn hơn.” Bờ môi khô khốc khẽ mấp máy, Phong Nhiên ném Nhật Hạ ở trên vai xuống mặt đất. Thân thể của chàng trai trẻ va chạm với nền đất khiến cát bụi bay lên. Triết Minh không quan tâm, cậu ngồi xuống bên cạnh một gốc cây, nắm chặt lấy con rối ở trên tay.
Đây là con rối đầu tiên mà Phong Nhiên tạo ra, mang theo cái tên Người Thổi Lửa. Vì thế nên khi trở về trái đất, cho dù không có những nguyên liệu như ở dị giới, Phong Nhiên vẫn có thể thiết kế một phiên bản tương tự. Dĩ nhiên, điều ấy sẽ khiến Người Thổi Lửa không thể phát huy được toàn bộ tiềm năng mà nó vốn có.
Nhưng mà… Nó là phương pháp cuối cùng mà cậu có thể sử dụng vào thời điểm bây giờ. Không có một vật chứa mang lượng ma lực lớn của bản thân ở thời điểm chuyển sinh lần trước, không có Quạ Đen, không có Thằng Hề,... Thực lực của Phong Nhiên yếu ớt đến đáng thương.
Tuy nhiên…
“Kẻ yếu không có quyền xứng đáng được sống trong yên bình, đúng không?”
Phong Nhiên cất tiếng, trong giọng nói có ẩn chứa sự chán nản, pha lẫn với một chút mỉa mai và căm ghét. Cậu nhìn thẳng về bóng dáng đã xuất hiện ở trước mặt, dáng người cao, mái tóc vàng nhạt cùng khuôn mặt không chút cảm xúc nào. Nhưng cái ánh mắt của ả - thứ mà Phong Nhiên cực kỳ căm ghét: Sự ngạo mạn. Rồi ả ta cất tiếng, dường như nàng công chúa cũng đang khinh thường lấy Phong Nhiên:
“Nếu các ngươi hợp tác, mọi thứ đã dễ dàng hơn rồi.”
“Hợp tác? Các người chỉ muốn một vật để mổ xẻ đúng không? Một đám tham lam quyền lực, lại dám nói ra những lời lẽ cao đẹp.” Phong Nhiên cười khẩy, cậu đưa tay cởi lấy bộ áo đồng phục trên người mình ra và ném xuống mặt đất. Một tay nắm chặt áo sơ mi, tay còn lại nắm chặt con rối, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ả công chúa. Chỉ cần ả có một chút cử động thôi, Phong Nhiên sẽ liều cái mạng quèn của mình.
Nhưng, bằng cách nào đó. Ả ta chỉ bình tĩnh nhìn lại Phong Nhiên, ánh mắt không có chút dao động nào trước những lời nói khinh thường của cậu. Chỉ bình thản gõ nhẹ chiếc gậy phép trên mặt đất, tay thả lỏng, phải chăng ả ta đã quá tự tin vào sức mạnh của mình? Cũng có thể là ả đã quá đánh giá thấp Phong Nhiên:
“Ngươi nói đúng, bọn ta tham lam.” Giọng nói của ả vang lên, nhưng bình thản đến lạ thường, không một chút tức giận trước lời buộc tội của Phong Nhiên. Khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xanh lơ của ả khẽ nhíu lại, nhìn lấy cậu:
“Nhưng đám Người Xuyên Việt như các ngươi thì còn hơn thế nữa. Sự tham lam của các ngươi đến từ sự ảo tưởng. Tuy nhiên…”
Tiếng mặt đất nứt nẻ vang lên, cây gậy phép đã bị ả ta ấn mạnh xuống mặt đất. Khuôn mặt của ả công chúa đột ngột tràn ngập vẻ phẫn nộ, từng sợi gân xanh nổi lên trên gò má cao, chạy dọc theo vầng trán thanh tú của ả. Đôi môi đỏ thẫm vốn luôn không lộ chút cảm xúc, giờ đây mím chặt lại thành một đường trắng bệch.
Không khí xung quanh đột nhiên trở nên lạnh buốt đến cắt da cắt thịt. Giọng của của Aelrine vang lên, gần như là tiếng nghiến răng:
“Nó chỉ nên nằm trong sự ảo tưởng của các ngươi - một đám người trẻ tuổi, chưa bao giờ phải trả giá cho bất kỳ điều gì, lại dám nghĩ mình có quyền tẩy xoá thế giới này như một miếng giấy rách.”
“Im mẹ mồm đi.” Giọng nói cọc cằn của Phong Nhiên cắt đứt lời nói của ả công chúa. Khi đến đường cùng, cậu nổi nóng. Tựa như một kẻ đã cố gắng bao gian khổ để tìm được chốn yên bình, nay lại bị phá bĩnh. Tựa như một người chơi đã dành ra bao nhiêu tiếng đồng hồ để đánh bại Boss cuối của trò chơi, nay lại phát hiện ra rằng mình quên lưu game, và bây giờ phải đánh lại một lần nữa.
Tệ hại hơn, những người chơi như vậy thường sẽ dễ dàng nổi cáu và mắc sai lầm. Phong Nhiên cũng thế, khuôn mặt của cậu gần như tối sầm lại, không quan tâm tới lời nói của Aelrine, bàn tay xé rách lớp áo sơ mi trên người ra:
“Mọi thứ vốn nên kết thúc khi tôi trở về Trái Đất!”
Dưới lớp áo sơ mi, nơi đáng lẽ là phần cơ thể của một cậu trai 18 tuổi, lại là một vết sẹo khổng lồ, dị hợm. Giống như một khoang rỗng nhân tạo được đục thẳng vào cơ thể, hoạt động như một ổ chứa. Hay nói đúng hơn, đây là cách thức để Phong Nhiên có thể khắc phục hạn chế về ma lực của mình.
Cậu nắm chặt con rối, nghiến răng nhìn Aelrine:
“Là do các nguời triệu hồi tôi!”
Một tiếng “phập” vang lên khi Phong Nhiên cắm thẳng con rối vào khoang rỗng trên ngực mình. Ngay lập tức, hình nhân gỗ co giật như một sinh vật sống, tứ chi của nó cắm sâu vào thành ngực trong khi những dằm gỗ nhỏ li ti tủa ra. bám chặt lấy vào trong cơ thể. Cơn đau thấu xương khiến Phong Nhiên chỉ nhíu mày, cậu đã quá quen thuộc với nó. Việc lắp đặt một nguồn ma lực vào bên trong cơ thể, để nó chảy xuôi và tuần hoàn, từ đó… Có được sức mạnh.
Phong Nhiên đưa tay chạm vào con rối trong lồng ngực, nó đột ngột mở rộng như một lớp vỏ bọc bao quanh lấy bản thân cậu. Từ lồng ngực của Phong Nhiên, những thớ gỗ màu đỏ au như gân máu bắt đầu bò lan ra, xoắn lại và bao bọc lấy da thịt cậu. Tay chân của Phong Nhiên cũng bị kéo dài ra hơn, Chiếc mặt nạ gã hề của con rối trồi ra từ lồng ngực, ép chặt vào mặt Phong Nhiên. Cùng với đó, cảm giác nóng rát như thể làn da đang bị thiêu rụi,.
Mọi quá trình Diễn Rối đều đau đớn, cơn đau của Người Thổi Lửa cũng thế, nó nóng bỏng, đau đớn. Nhưng cơn đau không khiến Phong Nhiên mất đi lý trí, cậu lo lắng nhiều hơn.
Ả công chúa vẫn điềm tĩnh chứng kiến cảnh tượng ấy xảy ra mà không hề có ý định ra tay. Ngón trỏ nhịp nhịp gõ lên trên chiếc cán của Frostveil, ả nheo mắt lại và hỏi Phong Nhiên, giọng điệu thăm dò:
“Ngươi là một Diễn Rối Giả?”
“Điều đó có khiến chúng ta ngồi xuống trò chuyện trong hoà bình không?” Cây đuốc mọc ra từ lồng ngực của Phong Nhiên, cậu nắm lấy chiếc cán gỗ, hỏi lại ả công chúa bằng giọng châm biếm. Nhưng khuôn mặt của ả ta đột ngột lạnh hơn, dường như nhớ lại một số ký tức tồi tệ:
“Ngươi có mối quan hệ gì với Grey?”
“Những ai tôi thân quen đã chết hết rồi.”
Phong Nhiên không trả lời, cậu chỉ nhìn ả công chúa bằng ánh mắt dè chừng. Ngọn đuốc cũng đột ngột đỏ lửa. Nhưng ả ta còn chẳng quan tâm tới ý định tấn công của Phong Nhiên, chỉ nắm chặt lấy cây gậy phép, giọng điệu vừa ngang tàng vừa ép buộc:
“Trên đời này chỉ có duy nhất một Diễn Rối Giả mang tên Grey. Làm sao một kẻ vừa được mới triệu hồi có thể sử dụng sức mạnh của một Diễn Rối Giả?”
Làm thế quái nào mà cậu biết được chuyện đó cơ chứ?
Cái tính ngang tàng của ả công chúa khiến Phong Nhiên phát bực. Cậu cười lạnh, lên tiếng hỏi lại cô ả:
“Biết đâu tôi là Grey thì sao?”
“Ngươi yếu.” Giọng điệu của ả công chúa khiến Phong Nhiên đảo mắt. Nhưng rồi, lời nói tiếp theo vang lên, cũng là dấu hiệu cho thấy ả ta sắp ra tay: “Không sao, chỉ cần ký kết khế ước với ngươi, lúc đó ta sẽ có được mọi thông tin mà mình cần.”
Phong Nhiên không chần chừ, cậu lập tức ngậm miệng, rồi phun ra một bãi dầu vào ngọn đuốc đang bốc lửa. Một ánh đỏ bùng lên dữ dội, tựa như một con thú dữ mà lao về phía Aelrine. Nó đi đến đâu, lá cây, cành khô, thậm chí cả những tảng đá nhỏ đều bị “liếm” và hoá thành tro bụi. Sức nóng của nó như khiến cái lạnh vốn hiện hữu xung quanh phải tiêu tan.
Aelrine chỉ khẽ cau mày, một bức tường băng dần ngưng tụ xung quanh ả, chặn đứng ngọn lửa khổng lồ đang bay tới. Để rồi khi cơn sóng lửa va chạm vào lớp băng. Một tiếng nổ dữ dội vang lên, lửa và băng tiếp xúc với nhau liền xảy xung đột khiến hơi nước bốc lên mù mịt che khuất cả một khoảng trời, chặn đứng tầm nhìn của cả hai.
Không, quan trọng hơn, ngọn lửa đã chạm vào cánh rừng, và những tán cây dần dần bị bốc cháy. Mùi khét lẹt của gỗ cháy và lá cây khô bắt đầu lan tỏa, và nếu không có gì can thiệp, thì trong chốc lát nữa thôi, cả cánh rừng này sẽ bị nhấn chìm bởi biển lửa.
Aelrine liếc nhìn đám cháy đang lan rộng, lần đầu tiên, một cảm xúc khác ngoài sự khinh miệt xuất hiện trong mắt cô ta: sự phiền toái. Đám cháy quy mô lớn chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới những khu vực lân cận, và với vai trò của một công chúa, cô ả sẽ phải dập tắt nó.
Chỉ trong thoáng chốc lơ đãng đó, một tia lửa nhỏ và mảnh đột ngột xuyên thủng qua lớp băng của Aelrine. Nhắm thẳng đến lồng ngực của cô ả. Tuy nhiên, giọng nói của ả công chúa lại vang lên thêm một lần nữa, có vẻ bực bội, nhưng không có gì là sợ hãi hay cẩn trọng cả. Đúng hơn là, cô ả chưa từng để những thứ đó vào mắt:
“Một lũ sâu kiến.”
Theo lời nói của cô ả, hơi thở mang theo hương vị lạnh giá toả ra. Nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ xuống một cách nhanh chóng. Những ngọn lửa lúc trước còn bùng cháy dữ dội, giờ đây đã tiêu biến. Sương giá bao phủ lấy bên trên lá cây, mặt đất thì bị đóng băng, tiếng cỏ vỡ vụn giòn giã vang lên khi cô ả chậm rãi bước đến trước mặt Phong Nhiên.
“Có vẻ ngươi cũng không hề yếu như ta nghĩ.”
Cái lạnh thấu xương xâm chiếm cơ thể của Phong, khiến cậu cứng đờ, không thể cử động. Ả đứng trước mặt của cậu, bàn tay đưa ra hướng về phía lồng ngực, nơi con rối đang nằm im lìm ở đó. Bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy con rối, sau đó đột ngột bứt mạnh ra:
“Ngươi dùng thứ này như một nguồn cung cấp ma lực đúng không?”
Âm thanh bị xé toạc vang lên vang lên. Máu tươi đỏ thẫm bắn đầy lên trên tay của Aelrine, nhưng nhanh chóng bị đóng băng thành những viên hồng ngọc. Ả quan sát con rối, nói với giọng điệu mỉa mai:
“Nhưng mà, nếu không có nó ngươi có thể làm được gì?”
Đôi mắt xanh lơ hướng về phía Phong Nhiên. Thân thể của cậu dần dần trở lại như bình thường, rồi ngã quỵ xuống đất, hơi thở hổn hển và nặng nề. Phong Nhiên nghiến chặt răng, nhưng như để xác nhận điều gì đó, cậu chỉ ngẩng đầu nhìn ả và hỏi:
“Cô là ai?”
“Aelrine của Lismud.” Đáp lại một cách gỏn lọn và bước tới, ánh mắt hướng về phía Nhật Hạ còn đang bất tỉnh, ả ta đưa tay ra, nói tiếp bằng giọng điệu lạnh nhạt:
“Có vẻ như ngươi là kẻ nguy hiểm nhất trong cả ba. Vì vậy, ta sẽ chỉ cần ký ức của ngươi.”
Như thể vừa nói ra thông tin gì không quan trọng, Aelrine đưa ngón tay chạm vào cổ họng của Phong Nhiên. Đột ngột, cảm giác lạnh giá bao phủ lấy cổ họng của cậu, xuyên thẳng lên trên não bộ. Tựa như cơn buốt giá đang tham lam tìm kiếm những dòng ký ức còn sót lại trong tâm trí của cậu, nhưng cũng bởi vì nó quá tham lam, Phong Nhiên dần cảm giác được thân thể trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Nhưng mà… Chính vào thời điểm này, Phong Nhiên chợt nở một nụ cười khinh bỉ hướng về ả công chúa.
Aelrine không nhận ra nụ cười của Phong Nhiên. Ả không biết rằng việc cố gắng đọc lấy ký ức của cậu chẳng khác gì tìm đường chết. Chỉ bằng việc được chứng kiến hình bóng của tên người xuyên việt đã giết chết cậu ở kiếp trước, dĩ nhiên, hắn ta chẳng mấy thân thiện với việc muốn con chuột nào đó tìm kiếm mình, cho dù là qua ký ức của một con chuột nhắt khác.
Bất kỳ ai gặp qua “hắn” đều khó lòng sống sót, và Phong Nhiên cũng thế. Nhưng may mắn, cậu có được một cơ hội thứ hai, bằng một cách chết dẫm. Giờ đây, điều ấy lại là thứ vũ khí chí mạng mà Phong Nhiên có thể dựa dẫm vào để có thể tìm cách khiến ả công chúa “cùng chết” với mình.
Nếu không thể sống sót, mượn tay một kẻ mà mình cực kỳ ghét để giết một ả mà mình vừa thấy đã ghét là một ý tưởng không tồi.
Tuy nhiên, chính vào thời điểm này, một chuyện dị thường đã xảy ra. Hai luồng ánh sáng ấm áp đột ngột giáng xuống từ trên bầu trời. Một luồng mang theo hương vị ấm áp của ánh nắng đầu mùa, một luồng mang theo mang sắc màu trắng bạc một cách tinh khiết. Phải chăng các vị thần thực sự đã lắng nghe lấy lời nguyện cầu của Phong Nhiên trước đó, giờ đây, họ đã đáp lại cậu?
“Nếu các người có thật, chỉ ít giúp tôi lần này được không?"
Lời cầu nguyện tuyệt vọng của cậu lúc trước... chẳng lẽ...
Chẳng lẽ sau tất cả sự im lặng, sau tất cả sự bỏ rơi, cuối cùng chúng cũng đã nghe thấy sao? Lần này... có phải là dành cho cậu không?
Aelrine cũng ngừng lại, ánh mắt của cô ả thoáng mở to ra, môi khẽ mấp máy, sự khác nhiên lộ rõ trong lời nói:
“Nữ thần Sinh Mệnh, Thần Công Chính… Chẳng lẽ lời tiên tri của Tổng Giám mục…”
Nhưng Phong Nhiên không còn nghe thấy lời của ả nữa. Toàn bộ tâm trí cậu giờ đây chỉ tập trung vào hai luồng sáng đang từ từ hạ xuống.
Tim Phong Nhiên, thứ mà cậu nghĩ đã chết từ lâu, đập mạnh một nhịp. Một cảm giác nóng rực và hy vọng điên rồ mà cậu tưởng chừng như bản thân đã quên mất từ lâu đang trỗi dậy. Lần đầu tiên, Phong Nhiên thực sự mong chờ một điều tốt đẹp gì đó ở cái thế giới chết tiệt này.
Các người đã nghe thấy. Dù quá trễ… các người đã chú ý đến tôi rồi!
Quả nhiên, lời nói của cô ấy hoàn toàn là thật…
Hai luồng ánh sáng hướng về phía của Phong Nhiên, tựa như ánh rạng đông mang theo hơi ấm của Nữ thần Sinh Mệnh đang dang tay ra ôm chầm lấy cậu, tựa như ánh bạc của thanh kiếm mà vị Thần Công Chính luôn mang theo để giành lấy sự công bằng. Hai vị thần được thờ phụng nhiều nhất tại Lismud, giờ đây đã đáp lại những lời cầu xin yếu ớt của Phong Nhiên.
Cảm giác được thừa nhận, được lựa chọn, sau một kiếp sống bị chà đạp và một kiếp sống bị lãng quên. Cảm giác ấy có thể khiến cho bất kỳ kẻ tuyệt vọng nào được dấy lên niềm hi vọng.
Đáng lẽ Phong Nhiên không nên cảm thấy nó.
Luồng ánh sáng xuyên qua cơ thể Phong Nhiên, tựa như dẫm lên trên một bậc thang đá để bước tới mục đích mà nó cần đến: Chàng trai đã bất tỉnh từ lâu bởi cơn lạnh giá, trên thân thể có những vết bỏng nhẹ - ấy là những dư âm từ trận chiến của hai người.
Nhật Hạ.
Như một con rối bị bỏ rơi từ lâu, Phong Nhiên quay đầu lại một cách máy móc, miệng của cậu đã ho ra máu, da của cậu đã tím tái vì cơn lạnh, nhưng Phong Nhiên nào có quan tâm cơ chứ? Cậu chỉ khẽ đảo mắt, khoé môi có hơi nhếch lên, muốn buông ra một lời chửi rủa, muốn buông ra một lời mỉa mai, nhưng lại như nghẹn lấy trong lòng. Cuối cùng, Phong Nhiên chỉ cười nhạt:
“Tôi không nên tin vào cô, đồ thánh nữ đểu…”
Nhìn đi, các vị thần đã chọn thằng công tử bột ấy. Nó được nâng niu trong ánh sáng của Nữ thần Sinh Mệnh khuôn mặt vốn xanh xao vì kiệt sức giờ đây trở nên hồng hào, an bình như một đứa trẻ đang ngủ.
Mẹ kiếp, các người đã thấy hết tất cả, đúng không? Phong Nhiên như muốn la hét lên hỏi lấy những vị thần. Nhưng những gì xảy ra trước mắt cậu chính là sự thật: Nhật Hạ được bao phủ bởi hai luồng ánh sáng thần thánh, vết thương của cậu ta lành lặn với tốc độ chóng mắt, cái bản mặt ngây thơ và đẹp mã khiến Phong Nhiên phát ớn. Thằng công tử bột đấy sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh cậu ta đang có quý giá đến mức nào.
Thân ảnh Nhật Hạ bắt đầu thay đổi, cậu ta vốn đã cao ráo, giờ đây lại tiếp tục lớn lên. Vai cậu ta rộng ra, lồng ngực nở nang hơn và tay chân cũng dài ra một cách cân đối. Không giống như một gã khổng lồ thô kệch, cơ thể cậu ta trở nên cường tráng nhưng vẫn thon gọn, tràn đầy sức sống. Làn da trắng trẻo hơn, mái tóc vốn dĩ mang sắc đen giờ cũng chuyển sang màu vàng nhạt, mang sắc màu của ánh nắng ban mai.
Nhưng không chỉ được chính Nữ thần Sinh Mệnh yêu thương, Nhật Hạ còn được cả vị Thần Công Chính dành cho sự ưu ái: Luồng ánh sáng còn lại tụ lại trước mắt Nhật Hạ, tạo thành hình ảnh của một thanh trường kiếm tuyệt đẹp xuất hiện. Thân kiếm hoàn toàn bằng bạc, lưỡi kiếm thẳng và sắc bén. Tuy không có một chút hoa văn nào để trang trí, nhưng chính bản thân của thanh trường kiếm đã đẹp đẽ tựa như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo được điêu khắc bởi bàn tay của một người thợ bậc thầy.
Thanh kiếm lơ lửng trên không trung, tựa như chờ đợi Nhật Hạ nắm lấy nó và trở thành chủ nhân.
“Tôi không muốn nhận lấy trọng trách này…” Nhật Hạ nhìn lấy thanh kiếm, cậu nói với giọng nghiêm túc, nhưng ánh mắt hướng về phía Phong Nhiên. Khẽ do dự một hồi, cậu ta đưa tay ra nắm lấy thanh kiếm:
“Nhưng bạn bè tôi đang gặp nguy hiểm.”
Sau ả công chúa, Nhật Hạ là người tiếp theo khiến Phong Nhiên tức đến ứa gan.
Lý do hoàn hảo quá nhỉ? “Vì bạn bè.”, thật là cao cả, thật là tiện lợi, kết hợp với cái ngoại hình tóc vàng mắt sáng. Phong Nhiên đảo mắt, nhìn lấy sức mạnh của Nhật Hạ đang dần tuôn trào khi chạm vào thanh kiếm. Vượt qua Bước Thứ Nhất, Bước Thứ Hai,... Cứ thế mà chạy thẳng lên Bước Thứ Bảy. Bây giờ, chỉ từ khí thế mà thôi, Nhật Hạ đã ăn đứt toàn bộ nỗ lực mà Phong Nhiên đã cố gắng suốt quãng thời gian ở kiếp trước.
Một tiếng "phốc" vang lên khi răng nghiến mạnh vào đầu lưỡi. Cảm giác đau đớn và mùi máu từ đầu lưỡi truyền đến khiến Phong Nhiên cảm giác bình tĩnh hơn đôi chút. Phong Nhiên lảo đảo lết mình ngồi dậy, ánh mắt hướng về phía ả công chúa. Nữ thần Sinh Mệnh Alvieus, Thần Công Chính Kielutes, hai vị thần đã chọn Nhật Hạ đều được thờ phụng rất nhiều trên khắp Đế Quốc Lismud, cho dù ả ta có là một công chúa đi nữa, hành động mạo phạm đến thần thánh như vậy là không thể.
Hay nói đúng hơn, vì ả ta là công chúa, nên ả mới không thể làm như vậy.
“Chúng ta nói chuyện được chưa?” Phong Nhiên cất tiếng, giọng chỉ đủ cho cậu và ả công chúa nghe: “Hay ngài công chúa đây muốn để người bạn thân thiết của kẻ được thần thánh lựa chọn phải chết trước?”
Cái cụm từ “thân thiết” khiến Phong Nhiên cảm thấy khó chịu vô cùng. Nhưng lời nói của cậu thực sự đã có tác dụng, nhất là khi Nhật Hạ chậm rãi bước về phía cả hai người, thanh kiếm trên tay toả ra ánh sáng bạc nhè nhẹ. Phong Nhiên không biết được rằng các vị thần sẽ ưu ái cho tên Nhật Hạ đến mức nào, dẫu vậy, cậu có thể chắc chắn rằng chỉ hiện tại thôi, tên công tử bột này đã khiến Aelrine phải dè chừng.
Thật vậy, ả công chúa chỉ nhíu mày như có điều ngẫm nghĩ, cuối cùng mới gõ nhẹ chiếc gậy phép xuống mặt đất. Hơi lạnh trong người của Phong Nhiên nhanh chóng tiêu tán.
“Tự băng bó và sưởi ấm đi.” Có vẻ như Phong Nhiên đã rất thành công trong việc làm ả phải thấy khó chịu, bàn tay mảnh khảnh ném con rối Người Thổi Lửa về phía Phong Nhiên. Cậu chỉ khịt mũi, cũng không có ý định nể nang nàng công chúa ngang tàng. Chỉ khó chịu khoác chiếc áo sơ mi đã rách rưới vào, miễn cưỡng sưởi ấm lấy cơ thể gầy gò.
Ả công chúa chỉ liếc nhìn lấy Nhật Hạ đang tiến về phía mình, khẽ thở dài một hơi, sau đó ả nói tiếp nhưng giọng chứa đầy sự miễn cưỡng:
“Tốt thôi, bây giờ thì chúng ta có thể nói chuyện trong hoà bình.”
Tốt nhất nên là như vậy, Phong Nhiên chưa thể đảm bảo rằng liệu Nhật Hạ có khả năng đánh bại ả công chúa này hay không. Cậu thở dài, nhìn về phía Nhật Hạ đang bước tới, chỉ hi vọng rằng đối phương đừng có tuỳ tiện làm ra trò gì ngu ngốc.
Nhật Hạ bước qua Aelrine, không hề có địch ý hay bất kỳ điều gì với nàng công chúa. Tên công tử bột ấy cúi đầu nhìn xuống Phong Nhiên, như ngẫm nghĩ điều gì. Điều ấy khiến Phong Nhiên khó chịu lắm, chỉ tặc lưỡi ra và khó chịu liếc mắt lên:
“Gì?”
“Cậu sẽ chết cóng đấy, mặc đi.” Nhật Hạ cởi chiếc áo khoác đồng phục ra và giơ nó ra trước mặt Phong Nhiên. Bầu không khí đột ngột trở nên yên tĩnh một cách lạ thường: Phong Nhiên không đáp lại, ả công chúa thì đang suy nghĩ điều gì đó, còn Nhật Hạ… cậu ta chỉ nhìn Phong Nhiên.
Chà, Phong Nhiên thà chết cóng còn hơn. Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ trong đầu của cậu, cố gắng không phun ra những câu nói bất lịch sự nào và cậu đưa tay nhận lấy cái áo khoác. Choàng nó lên trên người, Phong Nhiên đưa mắt về phía Aelrine như thể đang ra dấu cho cô ả thấy rằng “Tôi đang rất thân thiết với anh bạn này, và nếu tôi chết, ai mà biết anh ta có thể làm những gì?”.
Ả công chúa phớt lờ ánh nhìn của Phong Nhiên, quay lưng lại và bước đi, ra hiệu cả hai cũng đi theo:
“Đi theo ta, nơi này không thích hợp để nói chuyện.”
“Tôi muốn một lời giải thích.” Lần này, Nhật Hạ lại lên tiếng, cậu ta chỉ hướng ánh mắt về phía Aelrine. Tuy ánh mắt ấy không mang theo địch ý, lại thể hiện rõ rằng cậu ta không có ý định buông tha cho cô nếu không nhận được câu trả lời xác đáng:
“Tại sao cô lại triệu hồi chúng tôi, và tại sao sau đó cô lại muốn bắt giam chúng tôi?”
“Ta cần một cách để tiêu diệt Người Xuyên Việt.” Aelrine thở dài, ả khẽ cau mày và đáp lại. Nhật Hạ hỏi tiếp, mày của cậu ta cũng nhíu theo:
“Triệu hồi chúng tôi để tìm cách tiêu diệt chúng tôi?”
“Cô ta đang nói đến những người đi trước.”
Phong Nhiên cất con rối vào trong người và đứng dậy, cậu khoác áo trên người. Trả lời phụ cho ả công chúa, không chỉ bởi vì hoà giải cả hai trước khi tên công tử bột lao đầu vào đánh ả công chúa, mà còn bởi vì cậu muốn tìm một nơi ấm áp nào đó để không phải khoác áo của Nhật Hạ thêm nữa:
“Chúng ta không thể vừa đi vừa nói à?”
“Ra vậy, dĩ độc trị độc?” Nhật Hạ như bừng tỉnh, cậu ta không cần quá nhiều thời gian để nắm bắt những thông tin ấy. Rồi, Nhật Hạ lại tiếp tục đưa ra lời chất vấn:
“Vậy tại sao cô lại muốn giam giữ chúng tôi…”
“Các ngươi không cài chốt an toàn cho một quả bom ư?”
Aelrine hỏi lại. Câu ví von đó khiến Nhật Hạ im lặng. Ả ta chỉ liếc nhìn lấy chàng trai trẻ, người còn đang nhíu mày như muốn nói điều gì đó. Cuối cùng, Nhật Hạ mím môi:
“Liệu cô có thể đưa chúng tôi trở lại Trái Đất không?”
Phong Nhiên rất hoan nghênh việc đó, nhưng cậu nghĩ rằng Nhật Hạ thì không thể rồi. Thật vậy, bởi vì Aelrine chỉ đưa mắt nhìn Phong Nhiên một lúc, cuối cùng mới hướng về phía Nhật Hạ và trả lời:
“Trên linh hồn của ngươi đã có dấu ấn của hai vị thần để lại. Cố gắng gửi về cũng giống như muốn nhổ một cái cây cổ thụ ra khỏi mặt đất bằng cách kéo lá của nó lên.” Aelrine nói đến đây, ả chỉ híp mắt lại:
“Vả lại, ta cũng không có ý định đưa các ngươi trở về.”
“Việc này hoàn toàn…” Nhật Hạ còn chưa kịp dứt lời, Phong Nhiên đã phải đưa tay ra đặt lên trên vai chàng công tử bột. Bởi vì được sự ưu ái của Nữ thần Sinh Mệnh Alvieus, cho nên bây giờ cái tên này còn cao hơn cả Anh Tú, khiến cho Phong Nhiên phải nhón chân lên. Cậu thở dài, nhìn lấy Aelrine:
“Thưa công chúa, có phải cô định tìm hiểu về thứ sức mạnh mà đám Người Xuyên Việt đó sở hữu, đúng không?”
Aelrine không đáp, Phong Nhiên xem đó như một lời thừa nhận. Cậu chỉ nói tiếp với giọng điệu thăm dò:
“Việc thực hiện nghi thức triệu hồi Người Xuyên Việt ở trong một gian phòng tối và ít người như vậy, tôi đoán việc này hoàn toàn bị cấm đoán ở Lismud, đúng không?”
Mỗi một từ Phong Nhiên nói ra đều khiến khuôn mặt của Aelrine lạnh đi một phần. Nhưng với cậu, điều đó chứng tỏ rằng những lời trên đều nói trúng tim đen của ả. Cúi đầu liếm nhẹ bờ môi khô khốc của mình, Phong Nhiên thở ra một hơi dài, sự mệt mỏi hiện rõ trong giọng nói. Khuôn mặt của cậu giống như một tên đa cấp đang cố gắng chốt một hợp đồng cuối cùng trong ngày.
"Thưa công chúa. Nếu việc này lộ ra, chắc chắn mọi chuyện… sẽ không thuận lợi cho kế hoạch của ngài.” Nói đoạn, cậu chỉ về phía Nhật Hạ: “Bạn của tôi là một người đến từ một thế giới hoà bình, cậu ta không quen thuộc với sự khắc nghiệt của thế giới này. Nhưng cậu ta có một trái tim thuần khiết được các vị thần ưu ái. Tôi tin rằng nếu lý do của cô hoàn toàn hợp lý, cậu ta sẽ ra tay giúp đỡ. Đúng không, Nhật Hạ?”
Nhật Hạ khẽ gật đầu, Phong Nhiên lặng lẽ ném cho tên công tử bột một cái nhìn khinh bỉ.
Nói thẳng ra là ngây thơ, thiếu kinh nghiệm, dễ dàng bị lợi dụng, nhưng lại nắm một nguồn sức lớn trong tay. Có thể Nhật Hạ không nhận ra những lời xỉa xói của Phong Nhiên, nhưng Aelrine thì có: chỉ thấy ả trầm ngâm, cũng không còn vẻ lạnh lùng như trước nữa, phải chăng là đang toan tính cách thức để lợi dụng sức mạnh của Nhật Hạ? Phong Nhiên chẳng bận tâm, cậu chỉ nhận ra rằng có vẻ như dấu hiệu của một cú chốt hạ đã đến, cậu chỉ giơ một bàn tay ra, giọng điệu miễn cưỡng:
“Tôi biết ngài không thích tôi. Thành thật mà nói, tôi cũng chẳng ưa gì ngài. Nhưng sự yêu ghét của chúng ta không quan trọng. Bây giờ, chúng ta có thể tìm một nơi nào đó để có thể trò chuyện thêm chứ? Biết bao nhiêu người sẽ bị đám Người Xuyên Việt đó làm hại trong quãng thời gian mà chúng ta vừa lãng phí đấy.”
Thành thật mà nói, Phong Nhiên không quan tâm đến điều đó. Nhưng nếu Nhật Hạ muốn đóng vai của một người hùng thần thánh thì cậu cũng chẳng cấm cản, chỉ cần điều đó khiến cho Phong Nhiên có thêm một chút bình yên là được. Dù sao thằng này cũng được đến tận hai vị thần ưu ái cho… Mẹ kiếp.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Phong Nhiên thoáng không kìm được mà đanh mặt lại. Nhưng may mắn thay, lời nói của cậu đã đả động được đến tâm can của Aelrine, ả công chúa thu hồi cây gậy phép trên tay, cuối cùng mới khẽ híp mắt lại, giọng cũng bớt lạnh đi:
“Được rồi, vậy theo ta. Để nghe xem… Những đồng hương của các ngươi đã gây ra những gì.”


5 Bình luận
Mà bác Trà ơi đoạn này nó lỗi nè:
“Mẹ nó! Có lẽ mình nên chết đi còn hơn.” Bờ môi khô khốc khẽ mấp máy, Phong Nhiên ném Nhật Hạ ở trên vai xuống mặt đất. Thân thể của chàng trai trẻ va chạm với nền đất khiến cát bụi bay lên. Triết Minh không quan tâm, cậu ngồi xuống bên cạnh một gốc cây, nắm chặt lấy con rối ở trên tay.
Phong nhiên mới đúng chứ