Ác Mộng Bắt Đầu Và Kết Thúc

Chương 03: Ám ảnh tâm lý

Chương 03: Ám ảnh tâm lý

Nhưng bởi vì cơn sợ hãi cái thứ tởm lợm ấy vẫn cứ khiến tôi chạy mãi đến khi kiệt sức thì mới dừng, tôi thở phì phò rồi đi tiếp. Bước qua một cửa hàng tạp hoá, tôi đứng che mưa một lúc rồi đi và lúc đó tôi lại thấy bóng dáng ấy. 

C..cô ta đang đứng dưới 1 cột đèn đường, đôi mắt gắt gao lại nhìn tôi trên gương mặt nở nụ cười quỷ dị ấy. Tôi run rẩy lui về phía sau rồi từ từ lùi tới chỗ cửa hàng, tôi quay sang nắm lấy 2 vai lắc lắc thân thể chủ tiệm, giọng nói lắp bắp:

-Ô..ông c..chủ, ông có thấy cái thứ đó đang đứng dưới cây cột đèn đường không?

Tôi không tin rằng nó có thể đuổi tôi tới tận một khoảng xa như vậy nên tôi không tin.

 Chủ tiệm giọng cằn nhằn nói:

-Cái gì, đâu? Ồ đó chỉ là một người vô gia cư đang trú mưa thôi mà?.

Chủ tiệm ngạc nhiên quay sang nhìn tôi với vẻ mặt bối rối. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta xem ông ta có nói dối không, thoáng chốc mồ hôi tua ra như mưa ướt đẫm cả lưng khi nhìn vào ông chủ tiệm. 

Ông ta đã không còn là người lúc nãy, mà đã thành một người khác trên mặt nở nụ cười quái dị giống như cô ta.

 Cái gì....???

Tôi quay lại chạy về hướng ngược lại chỗ cô ta và cửa tiệm này nhưng khi đi qua tôi nghe được có tiếng xì xào phát ra sau lưng.

Nửa tiếng sau, mưa đã ráo hết nước và tôi cũng về tới nhà. Cả thân thể ướt nhẹp như chuột lột bước vô nhà.

*Bịch

Mệt mỏi, tôi ngã phịch xuống thảm trải sàn, đôi mắt lim dim muốn ngủ nhưng tôi lại không thể.

Tôi muốn ngủ...

Tôi mệt rồi... Thật sự mệt rồi 

Cuối cùng, tôi chìm vào giấc ngủ mặc dù thân thể vẫn đang dính nước mưa. 

*Cốc cốc cốc cốc 

Giấc ngủ của tôi có vẻ không sâu lắm khi ấy có tiếng gõ từ đâu ra khiến tôi tỉnh lại ngay lập tức.

Tôi đứng dậy trong vô cùng kiệt sức, uể oải đi ra cửa nhìn lên mắt mèo nhưng chẳng có ai ở đó, tôi ngạc nhiên và tự nhủ với mình rằng liệu đã nghe nhầm chăng.

*Cốc cốc cốc cốc 

Âm thanh đó lạ phát ra, tôi lại nhìn vô mắt mèo nhưng như cũ chẳng thấy ai, mở cửa ra nhìn thì vẫn vậy.

Chắc là tôi đã nghe nhầm rồi.

Tôi quay người đi lên lầu để thay quần áo. 

Bước qua phòng khách, trong tâmf mắt tôi xuất hiện một thứ gì đó đen đen mờ mờ nhìn không rõ, tôi khựng lại một chút rồi liếc nhìn qua nó. Vừa mới liếc qua, hoảng sợ khi thấy nó.

Nó vẫn đuổi theo tôi về, không... không thể nào!!?!

Tại sao, trên đường đi về tôi đã không thấy nó rồi mà? Sao nó vẫn xuất hiện!

Tâm trí lại rối bời dường như chỉ một chút nữa thôi là sẽ phát điên nên tôi vẫn cố giữ vững niềm tin của chính mình, những thứ trước mắt chỉ là ảo giác nhưng cơ thể lại run rẩy, tôi sợ hãi ba chân bốn cẳng chạy lên lầu và khoá cửa phòng lại. Tôi lấy chiếc chăn quấn quanh người và co ro một góc nào đó run rẩy không thể kiểm soát.

Tôi rất hận, rất hận chính mình vì cái tính tò mò ấy. Giá như tôi mặc kệ nó và không quan tâm đến thì có vẻ lúc này tôi đã không cần trốn chui trốn nhủi như vậy. Tôi căm phẫn bản thân mình nhưng mọi chuyện đã qua rồi thì làm gì được nữa.

Tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu nhưng tôi không muốn thoát ra, cứ ngồi thêm chút nữa rồi mới từ từ mở khăn ra. Bên ngoài trời đã tối dần, tôi đứng dậy đi rón rén ra cửa, mở một khe nhỏ nhìn ra bên ngoài.

Yên tĩnh, thật yên tĩnh, không có tiếng gõ cửa nào cả, không có âm thanh quái quỷ nào phát ra, để cửa hé mở vài phút rồi tôi mới mở hoàn toàn. Đi xuống dưới nhà nhưng lòng tôi vẫn nôm nốp lo sợ liệu nó có còn xuất hiện nữa không.

Có vẻ mọi thứ đều yên bình, tôi bắt đầu sinh hoạt cuộc sống như mọi ngày.

Đến khuya tôi nằm trên sofa nghịch điện thoại xả stress. Không hiểu sao, tôi có cảm giác lạnh lẽo phía sau lưng, sự cảnh giác trong tôi nổi lên, tôi giật mình quay lại đằng sau thì thấy được một thân thể ướt nhẹp, chiếc váy trắng dính đầy màu đỏ và đen đó. Mái tóc dài che phủ gương mặt nhưng lại không che được nụ cười quỷ dị của cô ta. Sau đó cô ta giơ 2 cánh tay lên, khi cô ta giơ tay tôi thấy trên tay cô ta đầy thứ gì đó dính lấy bao phủ toàn tay, mùi hôi thối nồng nàn sộc vào mũi tôi khiến tôi nôn mửa. 

Tôi lui về phía sau, muốn trốn đi. Tôi cảm giác có một bàn tay vô hình đang nắm lấy vai tôi và kéo lại một cách thô bạo, tôi vùng vẫy muốn thoát ra mặc dù tôi biết tôi không thể trốn thoát được, rồi tôi cảm thấy nghẹt thở, hô hấp bắt đầu dồn dập và ngắt quãng, tim đập nhanh hơn bình thường. Cơ thể tôi nhẹ bổng như đang bay, hai chân tôi đạp trong không khí cố vớ lấy đồ vật gì đó để kê chân, tôi đã thất vọng khi chẳng có gì cả. Ý thức tôi đã mơ hồ và mờ dần đi, cuối cùng tôi không còn vung vẫy nữa mà buông lỏng cơ thể ra.

*Ahhh

Tôi ngồi dậy trên mặt sàn trải thảm, tôi sờ lên cổ mình, trống không còn cảm giác bàn tay nào đang bóp chặt nữa, nhìn xung quanh thì không có cô ta nữa.

Thở phào nhẹ nhõm vì biết chuyện vừa mới trải qua chỉ là một cơn ác mộng mà thôi, cơn sợ hãi vẫn còn đó mà không biến mất. Chân tôi run rẩy bước đi như người say rượu đi về phòng rồi co rút trong chăn không muốn xuống nhà ăn cơm tối nữa.

 Tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi.

Có lẽ là vài tiếng, vài ngày chăng?

Tôi cũng không quan tâm nữa, giờ đây thời gian đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, chỉ còn nỗi ám ảnh với những thứ không phải là con người kia, nhưng mà tôi không chịu được cơn đói nữa nên đành phải đi xuống bếp. Trước khi xuống bếp tôi chạy nhanh qua phòng vệ sinh rồi đóng cửa dứt khoát.

Đứng trước gương, tôi thấy trên quầng mắt mình đã thâm quầng như đôi mắt của con gấu trúc, hai con ngươi đã đỏ và sưng, làn da nhợt nhạt thiếu đi sức sống ban đầu. Khi nhìn sang chỗ khác, tôi hoảng sợ dụi mắt mình vài lần và tát thêm nước lạnh vào mặt để lấy lại tỉnh táo, nhưng nó không phải là ảo giác mà là sự thật khi trên cổ tôi có một vết lằn đỏ. Tôi hứng nước lau đi vết lằn đó, trong lòng thầm mong nó chỉ là một vết bẩn khi tôi bất cẩn làm dính mà thôi nhưng rồi tôi lại thất vọng tràn trề vì nó là thật.

Tôi bất lực nhìn bản thân trong gương, cơn giận dữ lại mất kiềm chế, tôi đấm mạnh vào chiếc gương khiến nó vỡ vụn ra, mảnh kính rớt lả tả xuống bồn rửa mặt, máu cũng nhỏ giọt theo từng giọt, từng giọt. Tôi lui về sau dựa lưng vào tường rồi từ từ tuột xuống, nước mắt tôi rơi lả tả xuống áo. Một lúc sau tôi thở dài một tiếng.

Haizz, sao tôi lại trở nên nóng nẩy như vậy rồi, ahhhhh....

Tôi cảnh giác nhìn xung quanh, bước từng bước rón rén như một kẻ trộm đang đột nhập vào nhà người khác vậy. Vẫn là sự yên tĩnh đến rợn người đó, tôi mò trong bóng tối muốn kiếm công tắc nhưng khi tìm thấy và bật lên thì đèn lại không sáng.

Mất điện rồi à?

Tôi đặt câu hỏi trong đầu có chút ngạc nhiên nhưng rồi lấy điện thoại ra bật đèn chiếu xung quanh.

Oh?! Đã 1 ngày trôi qua rồi sao, không ngờ lại như thế này.

Ánh đèn từ điện thoại chiếu sáng một phần xung quanh, tôi mò mẫn trong bếp một hồi nhưng căn bếp lại trống trơn như chưa từng có thử gì đặt trong đây vậy. Tôi gãi đầu, cười khổ và nhìn chằm chằm vào bếp một lúc, cuối cùng tôi quyết định qua nhà Tuyết Hoa ăn trực.

Lạ thay, sao hôm nay ngoài đường nhiều người quá nhỉ? À tôi quên mất là đang mất điện. Tôi đi ra đường nhìn một lượt xem có Tuyết Hoa ở ngoài không, sau vài lần nhìn không thấy bóng dáng cô ấy ở ngoài nên tôi bắt đầu đi sang nhà cổ.

Trăng đêm nay sáng đến kỳ lạ, chắc là do sau cơn bão nên mây ít đi, nhìn 1 lúc lâu, tôi có cảm tưởng như nó là một con mắt của một thực thể bí ẩn nào đó đang đứng ngoài vũ trụ nhìn chằm chằm quan sát những con người đang sống trong tiểu hành tinh này vậy. 

*Ọc ọc

Tiếng bụng đói òng ọc khiến tôi trong phút chốc ngơ ngác chợt tỉnh lại và nhớ ra điều mình cần làm gì. Tôi vội vã đi qua, không hiểu sao khi tôi đi qua những người hàng xóm, họ đều đang nở nụ cười nhìn lên mặt trăng, nụ cười ấy rất quái lạ khiến tôi lạnh sống lưng. 

Đi được vài bước, tôi thấy họ bắt đầu nhìn về phía tôi, sau đó vài người dần dần đi về phía tôi, tôi hốt hoảng chạy nhanh về phía nhà Tuyết Hoa, vừa gõ cửa liên tục vừa quay đầu nhìn về phía sau, bọn họ đang từng bước đến gần, tôi bắt đầu thở dốc, trong lòng nôn nóng và lo lắng, cuối cùng vài giây sau cánh cửa được mở ra, tôi vội lao vào nhà đóng cửa rầm một cái rồi mới thở phào nhẹ nhõm. 

Tựa lưng vào cửa rồi nhìn Tuyết Hoa, tôi nói với cô ấy chủ đích mình sang đây, sau đó cô ấy gật đầu rồi đi vào bếp. Khi cô ấy đi rồi thì ngoài kia bỗng xuất hiện những tiếng cười thút thít của trẻ con kèm với những tiếng đập cửa dồn dập. Tôi lấy thân thể mình chặn cửa lại, mồ hôi úa ra như mưa, trong lúc căng thẳng ấy, tôi quay lưng lại chốt khoá cửa rồi lui về từng bước chậm rãi đợi đến khi tôi đã chắc chắn cánh cửa này sẽ không bị mở ra. Nhìn sang 2 bên, tôi cầm lấy chiếc chổi để gần tủ giày lên rồi vào tư thế thủ mặc dù tôi biết chỉ có 1 cây thì cũng chẳng làm được gì nhưng đỡ hơn là chẳng có thứ gì trên tay.

Một, hai phút đã trôi qua, những tiếng gõ cửa ầm ầm ấy đã biến mất, chỉ còn lại những tiếng thì thầm của những đứa trẻ. Đem cây chổi cất về chỗ cũ, tôi đi vào phòng khách và ngồi xuống kế bên bàn thờ Thần Tài và Thổ Địa.

Đối với bản thân tôi thì tôi không tin vào chuyện mê tín này lắm nhưng không hiểu sao khi tôi ngồi gần đó thì tôi lại cản thấy nỗi sợ của mình giảm bớt đi trong thật kì diệu.

Sau một hồi, Tuyết Hoa đi vào phòng khách, trên tay cầm tô cháo cùng với ngọn nến phập phừng trong bóng tối. Tôi cố nhấc tay lên để cầm lấy nhưng không thể nhấc lên nổi nữa cứ như là trên tay tôi đang bị một tảng đá đè lên vậy.

Tôi cười cười nói có chút xấu hổ:

-Cậu có thể đút cho tôi ăn được không? Tôi không thể nhấc nổi đôi tay này rồi

Cô ấy cũng cười lại kèm theo giọng nói trêu đùa:

-Hihi, trông cậu cứ như là đứa trẻ mới lên 3 vậy.

Tôi cũng đáp lại câu đùa của cổ bằng câu đùa khác:

-Vậy tôi có thể gọi cậu bằng mẹ được không?

-Được thôi, nếu cậu thích.

Cô ấy vừa đút cho tôi ăn vừa tán gẫu trong bầu không khí buổi tối tĩnh mịch này làm giảm đi nỗi sợ trong lòng tôi.

Tôi ngồi cùng cô ấy một lúc lâu sau trong sự im lặng đó thì tôi là người đã phá vỡ bầu không khí này bằng câu hỏi mà trong lúc ngắm nhìn ánh sao tôi đã quyết định có nên hỏi hay không, cuối cùng tôi vừa ngắm sao vừa hỏi:

-Cậu có thể cho tôi ở đây vài ngày được không?

Một mình tôi trong căn nhà ấy, phải trải qua những ảo giác hành hạ tâm trí tôi. Tôi sợ lắm, sợ nhất là gặp ác mộng khi ngủ, nó khiến cho tôi không được nghỉ ngơi đầy đủ và nó khiến tôi phải qua nhà cậu để xin ở nhờ. Vì bên cậu, tôi có cảm giác mình được an toàn hơn.”

Nói xong, tôi liếc nhìn sang cô ấy, tôi thấy cổ đang suy tư điều gì đó nên tôi cũng không thúc giục cô ấy đằng quay đầu nhìn về bầu trời đêm.

Vài phút trôi qua, chợt ánh sáng từ đèn treo trên tường cùng khắp khu phố sáng lên kèm theo giọng nói nhẹ nhàng của Tuyết Hoa thì thầm kế bên tôi:

-Được thôi.

Tôi gật đầu nhẹ rồi nói cảm ơn với cô ấy, sau đó hai người ngồi đó lại im lặng cho đến 21h đêm thì cô ấy đứng dậy và đi ngủ. Dưới phòng khách giờ đây chỉ còn một mình tôi ngồi bầu bạn với Thần Tài và Thổ Địa mà thôi.

Thật chán...

Chẳng còn ai để trò chuyện với tôi hoặc là do ở nhà của Tuyết Hoa thì cảm thấy mình an tâm nên tâm trí tôi giờ đây đã mơ hồ không nhìn rõ gì nữa. Chợt tôi cảm thấy có thứ gì đó đang bò lúc nhúc trên cánh tay mình, tôi tỉnh táo lại nhìn xuống. Trên cánh tay tôi đang bò lúc nhúc những sinh vật có thân thể mềm mại tựa như con sâu hoặc dòi vì trên thân thể ú nụ nó có màu vàng.Tôi có một nỗi sợ hãi khó bỏ dù cho tôi cái gan lớn như thế nào khi nhìn những sinh vật có thân thể mềm mại như vậy thì cảm giác ớn lạnh trước bọn chúng sẽ xuất hiện khiến tôi muốn giết chết chúng hoặc tránh ra xa nhất có thể.

Tôi hốt hoảng phủi phủi nó xuống r đạp chết từng con. Sau đó, cảm giác khó chịu ấy kèm theo cơn đau xuất hiện nhưng không phải trên tay nữa mà nó nằm trong lớp áo của tôi, tôi vén chiếc áo mình lên. Vừa vén tôi đã phải hét lên vì sợ hãi, trên phần bụng và ngực của tôi đang bị lũ bọ này cắn và có vài con đã bò vào trong, cơn ngứa cũng lan ra khiến tôi phải vừa móc nó ra vừa gãi. 

Không hiểu sao, dạ dày tôi đang cuộn trào xối xả, nước ối dường như lên đến tận cổ sắp phun ra ngoài, tôi muốn chống chịu nhưng không được và tôi nôn ra một bãi chất lỏng màu đen đặc quánh. Tôi loạng choạng lau vội mép, cố gắng không nhìn lại nhưng ánh mắt vẫn lỡ liếc qua. Trong cái hỗn hợp nhầy nhụa ấy, những con dòi trắng nhỏ đang ngọ nguậy, lúc nhúc trông thật kinh tởm. Dạ dày tôi lại quặn lên dữ dội, cổ họng nghẹn ứ, và tôi lại nôn thêm lần nữa. Lần này, thứ trào ra vẫn đặc sệt như cũ, nhưng trong đó là cả một ổ dòi đang bò, chen chúc như thể chúng sinh sôi từ chính bên trong tôi.Từng dây thần kinh trong đầu tôi như muốn đứt ra. Tôi gào lên, toàn thân run bắn. Tinh thần tôi đang dần phát điên, tôi điên cuồng cào trên mặt đất cũng như trên thân thể vì cơn ngứa dai dẳng ấy, cho dù có gãi thì vẫn không bớt được cho đến khi tôi gần như muốn xé lòng ngực mình ra thì tất cả đều biến mất. Tôi giật mình vén lại chiếc áo nhìn xuống, trên thân giờ đây chẳng còn lũ bọ kia hoặc những đốm lỗ bị bọn chúng cắn mà chỉ còn lại một vết hằn đỏ trên thân trong đó còn sắp chảy máu. 

Rốt cuộc nó là ảo giác hay sự thật!?

Tôi móc họng mình cố nôn ra để xem có dòi bọ nào bên trong không, may thay tất cả chỉ là ảo giác, tôi ngồi co ro vô một góc tường, cơ thể run rẩy mất kiềm soát, tinh thần của tôi sụp đổ. Hai tay tôi ôm đầu, cúi người xuống run lập cập.

*Lộp cộp lộp cộp

-Hạo Thiên, cậu có sao không?

Âm thanh dịu dàng kèm theo lo lắng phát ra từ phía trước, tôi ngước đầu lên thấy Tuyết Hoa đang lo lắng nhìn tôi, tôi muốn đứng dậy đi về phía cô ấy nhưng hai chân lại nhũn ra nên ngã quỳ xuống đất, chợt một đôi tay đỡ lấy tay tôi rồi từ từ hạ xuống. Ôi thở dài nói với cô ấy:

-Xin lỗi vì đã phá giấc ngủ của cậu. Tôi không có chuyện gì đâu, cậu ngủ tiếp đi.

 Cô ấy đáp lại với giọng có vẻ lo lắng và hoảng hốt:

-Nhưng mà lúc nãy tôi thấy cậu trong rất hoảng sợ và khi nãy tôi còn nghe được tiếng la nữa.

-Tôi không sao đâu chỉ là lúc đó tôi nhìn nhầm con chuột thành thứ gì đó thôi. Cậu mau ngủ đi kẻo lại thiếu ngủ cho coi.

Tôi biện tạo lời nói dối để cô ấy đỡ lo lắng và suy nghĩ nhiều.

Cổ đứng đó chừng chờ một lúc rồi đặn dò tôi nếu xảy ra chuyện thì gọi cô dậy, đợi tôi đồng ý thì cổ mới đi lên. Nhìn Tuyết Hoa đi rồi, tôi không còn giả vờ nữa liền lùi về phía góc tường co ro thân thể cảnh giác với mọi thứ. Những hình ảnh kinh tởm ấy đã ám ảnh tôi đến mức phải mất vài ngày thì mới tốt lên được nhưng ký ức ấy lại không thể quên đi, nó cứ như là một ký sinh trùng đang ký sinh nào não tôi vậy. 

Một ngày nọ, khi cô ấy đang nấu ăn, tôi ngồi im lặng trong góc phòng khách thẫn thờ nhìn về phía bếp. Tiếng chảo loảng xoảng cùng tiếng xì xào của đồ ăn đang nấu vang vọng đến cả phòng khách. Vài phút sau, đồ ăn cũng được bày ra bàn, tôi đi tới ngồi đối diện với cô ấy và hưởng thức buổi sáng lành mạnh này.

Ăn xong, cô ấy nói với tôi rằng lát cổ sẽ mời một bác sĩ tâm lý đến khám cho tôi, tôi lắc đầu tỏ vẻ mình không sao nhưng cổ lại nhất quyết muốn mời tới nên tôi đành chấp nhận.

Vài tiếng sau đó vị bác sĩ ấy cũng đến, người này chẳng giống bác sĩ lắm khi ông ta ăn mặc trông thật lịch sự khiến tôi phải ngỡ ngàng và tưởng rằng đây là bác hoặc chú họ của Tuyết Hoa. Ông ta giới thiệu mình tên là Cường, là một bác sĩ điều trị tâm thần, tôi gật đầu cười cười. Tôi ngồi đối diện ông ta bắt đầu kể lại sự việc đã trải qua, kể xong ông ta cũng đưa ra những giải pháp. Hai bên cứ thế trò chuyện qua lại cho đến vài tiếng sau thì cuộc điều trị kết thúc, ông ta đứng dậy đi ra cùng Tuyết Hoa. Vài phút sau Tuyết Hoa đi vào nhưng vẻ mặt lại có chút buồn rầu.

Có vẻ vài phút kể từ khí cô ấy cùng vị bác sĩ Cường đó đi ra ngoài, họ đã có 1 cuộc trò chuyện về bệnh tình của tôi nên cô ấy mới có vẻ mặt như vậy. Một lúc sau cô ấy cũng nói bệnh tình của tôi nhưng có vẻ là nói dối chỉ để an ủi, tôi im lặng không nói gì.

Cuộc sống như vậy cứ thế lặp đi lặp lại, ác mộng cùng ảo giác đan xen với nhau hành hạ tôi đến mức tôi sắp gục ngã nhưng Tuyết Hoa luôn ở bên và động viên tôi khiến tôi cố giữ vững tinh thần của mình. Nhưng, một ngày nọ cô ấy đến ngồi cùng với tôi bàn về chuyện đang xảy ra trong gia đình cô nên cô cần phải về ngay để giải quyết và phải mất vài ngày để có thể về đây cho nên cô ấy đã nhờ tôi giữ nhà giúp cô trong khi cô vắng nhà.

Trước khi đi, cô ấy quay lại nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng, tôi nở một nụ cười vui vẻ coi như là an ủi với cô ấy cứ đi đi đừng lo cho tôi.

Nhìn ra cửa sổ phòng khách, bóng dáng của Tuyết Hoa vội vàng đi đến xe taxi bên đường rồi vụt đi, tôi đứng đó nhìn cho đến khi bóng dáng chiếc xe ấy không còn trong tầm nhìn của tôi nữa. 

Tôi rời ánh mắt đi, vô tình liếc sang cửa sổ nhà hàng xóm đối diện, nỗi sợ hãi đã yên tĩnh giờ đây lại bùng lên khi phía bên kia cửa sổ có một người toàn thân be bét máu đang treo cổ trong phòng, đôi mắt trừng trừng nhìn chằm chằm về phía tôi, trên miệng lại nở nụ cười lộ ra những hàm răng sắc nhọn như dã thú chứ không phải là răng của con người nữa khiến tôi có cảm giác khó thở, mặc dù thi thể ấy đã không còn sự sống nhưng khi nhìn quá 5 giây thì tôi cảm thấy nó đang sống. Nhưng khi nhìn kĩ lại thì đó là mẹ tôi.

 Tôi lui về phía sau, ngã quỵt xuống sàn, hai tay che mắt lại để tránh đi cái nhìn ấy, những tiếng cười, nói của trẻ con cũng bắt đầu vọng lên nhưng nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả vì mỗi ngày tôi đã bị nó hành hạ đủ rồi.

Ngờ đâu, một giọng nói quen thuộc xen kẽ chung với tiếng của lũ trẻ vang lên:

“Conn... tr..aii.. à...”

Tôi trợn tròn mắt há hốc miệng ngạc nhiên vì đó là giọng mẹ tôi nhưng rồi lại cắn chặt răng, hai tay bịch kín hai bên tai lại, dù vậy âm thanh ấy vẫn có thể lọt qua đi thẳng vào tâm trí tôi. 

Cố kìm nén vài phút, tôi bắt đầu ổn định lại tâm trạng mình và có vẻ nó lại vô dụng khi âm thanh quen thuộc thứ hai bắt đầu vang lên, tôi hét lên chửi rủa vào không khí:

 Câm Mồm! Ba Mẹ Tao Đã Mất Rồi! Bọn Bây Chỉ Là Ảo Giác Của Tao Mà Thôi! Bọn Bây Không Có Quyền Để Nhại Giọng Ba Mẹ Taoooooo!

Hét xong, tôi cứ tưởng là mọi chuyện sẽ kết thúc nhưng ngoài dự tính của tôi, bọn chúng đáp lại bằng những tiếng cười lớn hơn, tiếng nói vang bên tai tôi cũng nhiều hơn nữa. Tôi bức bối nắm chặt tóc mình đến mức có thể sẽ bứt phăng nó ra.

Cố hết sức để đứng dậy tôi chạy vội vào phòng bếp vì trong đây không gian nhỏ hơn không gian trong phòng khách, tôi dựa vào tường thở dốc vô cùng mệt mỏi.

 Hình như chúng đã biến mất rồi.

Tôi không còn nghe âm thanh xì xào nữa, ngước nhìn về phía đồng hồ điện tử rồi lẩm bẩm với giọng nói yếu ớt và kiệt quệ.

 “ Đã.. trôi... qua... một.. ngày.. rồi... sao?”

Tôi nhắm mắt lại nhưng không muốn ngủ, chỉ ngồi đó mặc kệ mọi thứ mà thôi, chẳng còn sức lực để làm gì cả. 

Trong lòng tôi lúc này lại xuất hiện hình bóng của Tuyết Hoa, tôi mong muốn cô ấy sẽ về sớm để giúp tôi thoát khỏi cái địa ngục trần gian này.

*Cốc cốc cốc 

Tiếng gõ cửa tuy nhẹ nhàng nhưng lại làm tôi giật mình, sau vài giây tôi lết ra ngoài rồi mới dựa tường đứng dậy. Lấy hết sức để hỏi:

-Ai... đó

Giọng nói của một người phụ nữ trung niên ở ngoài đáp:

-Ủa, Hạo Thiên đấy à?

 Sao con lại ở trong nhà Tuyết Hoa vậy?

 -Dạ... dì ... Lý... đấy.. à.. Hôm..nay.. Tuyết... Hoa.. không.. có.... ở... nhà.., con.. qua.. đây.. canh.. hộ.... Chút.. nữa.. cô.. ấy..về

-Ồ, vậy thôi dì về nha. À mà khoan, sao giọng nói con con có chút kì vậy?

Dường như mấy câu nói trước đã làm tôi sắp gục xuống rồi nhưng vẫn chịu đựng để đáp lại câu hỏi:

-Dạ... nay... con... hơi... mệt...

Dì Lý đáp lại với giọng có chút trách móc:

 -Haizz, cái con bé này có chút chuyện canh nhà thôi mà lại nhờ người đang không khoẻ trong người qua. Nếu gặp nó dì sẽ trách nó.

Tôi cười cười vội biện hộ:

-Thôi.. dì.... ơi... Cô... ấy... đang..... mua... đồ.. tẩm... bổ... cho.. con.

Sau đó, dì Lý nói vài câu nữa thì mới chịu đi. Khi dì Lý đi, tôi cũng không thể đứng nổi nữa ngã phịch xuống sàn thở hổn hển.

May cho tôi nếu lúc dì Lý vẫn chưa chịu đi mà còn ở lại thêm nữa thì chắc tôi đã tắt thở rồi.

*Tí tách tí tách 

Ầm ầm rầm rầm đùng xẹttt...

Tiếng sét chói tai vang vọng khắp trời cũng như mưa đổ ào ào xối xả, kỳ lạ thay khi mưa lại rơi vào giữa mùa hè oi bức này, mà chẳng sao đâu vì nó làm dịu đi phần nào cái nắng chói chang nóng rực như muốn đốt cháy người ta vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!