• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: Sự tò mò liệu có giết chết một con mèo?

Chương 02: Hai người bạn

8 Bình luận - Độ dài: 3,321 từ - Cập nhật:

Sáng hôm sau, khi chuẩn bị đến học viện, Selene vẫn thấy mẹ mình chưa ra khỏi phòng. Điều đó có nghĩa là bà đang giận. Ngầm hiểu là vậy, cô chuẩn bị một chút đồ điểm tâm và đặt chúng trên bàn một cách cẩn thận rồi mới rời đi.

Đoạn đường từ ngọn tháp mà hai mẹ con ở cho tới học viện sẽ phải đi ngang qua thị trấn đông đúc. Chưa phải là giờ cao điểm nhưng vẫn có thể thấy vô số người đã dậy từ sớm để chuẩn bị mở hàng. Đa số là các gian hàng rau củ và thịt tươi, dù gì đây cũng là một hòn đảo yên bình, nhu cầu về thức ăn đương nhiên là cần được đặt lên hàng đầu. Cũng có một số cửa hàng bán những quyển sách cũ, ông chủ của những nơi đó sẽ không ngừng ba hoa về giá trị của chúng, rằng nó được lấy từ một vùng đất xa xôi nằm sâu trong lục địa, hay là những ghi chép về các con quái vật mà người dân trên đảo còn chẳng bao giờ có cơ hội gặp dù chỉ một lần. Chẳng ai có thể kiểm chứng được. Chúng hoàn toàn có thể chỉ là bịa đặt để cố gắng kiếm thêm chút thu nhập. Dù biết là vậy, Selene vẫn không thể thôi ngắm nhìn những cuốn sách đó mỗi lần bước qua. Với cô, đọc những thứ hư cấu còn hơn là không có gì cả.

“Lại tìm thêm sách nữa hả?”

Giọng nói đó phát ra từ một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, thấp hơn Selene một chút, đó là Anastasia. Mái tóc ngắn màu đen được tô điểm bởi một vài ánh đỏ ở phần đuôi tóc. Cô ăn mặc tương đối giản dị với bộ váy đồng phục của học viện và một chiếc áo choàng cũ dài tới đầu gối.

“Ừm... Không phải nhé, tớ chỉ vô tình đi ngang qua thôi.” Selene lúng túng.

“Vậy hả?” Anastasia nói lại với giọng ngờ vực, sau đó lẩm bẩm một câu thần chú. “Leviante!” 

Đột nhiên, toàn bộ đống sách trên kệ bị bay tứ tung, cuốn nào may mắn còn nguyên vẹn thì không sao, còn những cuốn đã cũ rích thì từng trang đều bị bay lên không trung rồi rơi xuống đất nhìn không khác gì một mớ hỗn độn cả. 

“Con nhóc kia làm gì thế?” Ông chủ tiệm sách quát lên bực bội.

“Ơ... không phải cháu. Là bạn kia.” Selene nói với ông chủ, rồi chỉ tay về hướng Anastasia đứng ban nãy, nhưng không có ai ở đó cả.

Ông chủ cau có, nhìn về hướng chỉ tay, rồi nhìn lại Selene. Còn Selene chỉ biết cười ngượng.

Mười phút sau, khi đã dọn dẹp xong và tiếp tục đến trường, Selene cầm theo cả mớ sách cũ từ cửa hàng đó. Vốn cô cũng chưa định mua bất kì cuốn nào, nhưng vì muốn ông chủ nguôi giận, cô đành bất đắc dĩ trả hết cho toàn bộ những quyển bị cô làm hỏng. Đúng hơn, là Anastasia làm hỏng.

“Cậu xuất hiện được rồi đấy.” Selene lên tiếng dù bên cạnh cô không có ai cả.

“Khả năng cảm nhận linh lực không tồi đó quý cô.” Anastasia nhoẻn miệng cười, đáp lại với giọng châm biếm. 

“Tớ nghĩ là cậu cần cải thiện ma pháp tàng hình đó Ana.” Selene cau mày.

Anastasia không nói gì, chỉ cười trêu chọc.

Hai người tiếp tục đi đến học viện, sau khi rời khỏi thị trấn đông đúc, sẽ cần phải đi qua con đường mòn gần một cánh đồng hoa. Cánh đồng hoa này đẹp nhất vào buổi sáng, khi những bông hoa mặt trời nở rộ tạo nên một khung cảnh nên thơ và có đôi phần lãng mạn.

“Mà này, những quyển sách đó... Chúng nói về gì vậy?” Anastasia lên tiếng.

“Hmm... Đa số là những truyền thuyết bên ngoài đảo, xuất xứ của các vị anh hùng trong quá khứ, thậm chí còn có cả về một số vị thần nữa.” Selene vừa đi, vừa cố gắng thổi cho những trang sách lật qua để ráng đọc một chút nội dung trong đó.

“Khi nào rảnh cậu có thể đọc những cuốn sách đó cho tớ nghe được không?” Anastasia nói sau một thoáng.

Selene nhìn sang người bạn có đôi mắt nhắm nghiền.

Anastasia bị mù bẩm sinh. Ngày đó khi mới chào đời, ba mẹ của cô đã ráo riết đi tìm một loại phép thuật có khả năng chữa lành cho con gái mình nhưng Solarisle vốn là một vùng đất nhỏ, các tu sĩ tại thánh đường ánh sáng trên đảo cũng lực bất tòng tâm, họ khuyên hai người nên từ bỏ và chấp nhận với sự sắp đặt của thần linh. Tuy nhiên, vì quá thương con, cả hai đã cùng trau dồi ma pháp và tham gia đại hội pháp thuật với quyết tâm rời khỏi hòn đảo để tìm cách chữa trị cho Anastasia. Họ đã thành công, ít nhất là trong việc rời khỏi đảo. Nhưng đã nhiều năm rồi hai người vẫn chưa quay về. 

“Mười đồng bạc.” Selene lạnh lùng.

“Này này, cái giá cắt cổ đó là sao?” Anastasia quay sang, giọng nói thể hiện sự bất mãn nhẹ.

“Tám đồng.” Selene đáp gọn.

“Một bữa tối.”

“Một bữa tối và hai đồng.”

“Một bữa tối.”

“Cậu nên chuẩn bị tinh thần thức cả đêm để nghe hết đi là vừa.” Selene cười đáp lại trước sự kiên quyết của cô bạn.

***

Bảy năm trước, vào một chiều đầu thu trên đảo Solarisle.

Anastasia thẫn thờ ngồi trong căn phòng trống, cô bé mười hai tuổi cứ khóc nấc lên rồi lại im lặng, im lặng rồi lại khóc. Trên bàn cạnh giường có một chút đồ ăn được để lại từ người trông nom cô bé. Bà ta đã nói rằng sẽ phải đi xa một thời gian nên sẽ không thể chăm sóc cô và mong Anastasia có thể tự mình đi tới cô nhi viện hoặc thánh đường để tìm sự giúp đỡ. Đó là một lời nói dối, có lẽ bà ta đã chán ngấy một đứa trẻ chỉ biết khóc, khó chiều và ít nói.

Một ngày rồi hai ngày trôi qua.

Đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên, nhưng chúng đã bắt đầu tới giai đoạn bốc mùi. Anastasia có đói không? Đương nhiên là có, nhưng giờ cô bé chẳng quan tâm. “Hay là cứ thế mà rời khỏi thế giới này nhỉ?” - Một suy nghĩ thoáng chốc hiện lên trong đầu của cô bé. Nuốt nước bọt vào, Anastasia tiếp tục chìm đắm trong những dòng suy tư của sự cô độc.

Âm thanh mở cửa phòng vang lên, Anastasia giật mình theo phản xạ, cô không nhận ra mùi hương này, đây không phải là một người mà cô quen.

“Ai... Ai vậy?” Anastasia hỏi trong lo lắng, người cô bắt đầu đổ mồ hôi.

“Ồ, thì ra là có người trong này sao? Bên ngoài nhà cậu cửa mở toang rồi, tôi cứ tưởng là một ngôi nhà hoang cơ chứ. Xin lỗi vì đã làm phiền nhé.” Cô bé đứng trước cửa tay cầm một quyển sách cũ lên tiếng, đó là Selene.

Đang toan ra ngoài thì Selene nhìn thấy trên bàn là một khẩu phần đã ở trong tình trạng không thể ăn được. Thấy vậy, với tính tò mò của mình, cô bé dùng phép thuật soi sáng để nhìn kĩ hơn căn phòng. Mọi thứ đều gọn gàng, hoặc cũng có thể nói là trống trải. Anastasia lúc này trông đã vô cùng nhợt nhạt vì không ăn vài ngày, hơn nữa, dường như cơ thể của cô bé đang bắt đầu đạt đến giới hạn khi liên tục tiết ra mồ hôi. Selene lắc đầu và mang đống thức ăn đã hỏng ra ngoài.

Ba mươi phút sau, tiếng mở cửa lại vang lên.

“Cậu chưa đi sao?” Anastasia hỏi.

“Tôi sẽ đi sau khi cậu ăn hết chỗ này.” Selene vừa nói, vừa đặt lên trên bàn một bát súp. Anastasia có thể cảm thấy một mùi thơm xộc thẳng lên mũi mình.

“Tôi không ăn đâu.” Anastasia quay mặt đi, cố gắng không để mùi thức ăn cám dỗ.

“Thôi nào, tôi đã cất công chạy ra hẳn thị trấn để mua đồ về nấu đó. Nhà cậu sao lại chẳng có lấy một chút đồ ăn vậy?” 

“Cậu làm... cho tôi?”

“Phải. Vậy nên cậu hãy ăn hết đi rồi tôi sẽ không làm phiền nữa.” Selene nói, tay cầm bát súp đưa tới gần Anastasia.

Sau một thoáng suy nghĩ, Anastasia cũng quyết định gật đầu. Lúc này, Selene mới để ý vào đôi mắt của cô bé và dần nhớ lại về những câu chuyện được người ta truyền miệng trên đảo về một gia đình xấu số có con gái bị mù bẩm sinh. Người ta nói là bệnh hiếm, nhưng nếu chính xác phải gọi là căn bệnh độc nhất vô nhị, cả hòn đảo không có ai khác ngoài Anastasia mắc phải. Cũng chính vì thế mà có nhiều lời ra tiếng vào về cô bé, ngay cả những người tới từ thánh đường ánh sáng, những người được cho là thánh thiện và hành động dưới sự bảo hộ của vị thần mặt trời cũng cho rằng cô là điềm không lành, là kẻ mang tới vận rủi cho những người xung quanh. Luận điểm có phần thái quá này vô tình lại càng được củng cố sau chuyến đi của cha mẹ cô.

Selene lấy một thìa súp lên thổi cho bớt nóng rồi mớm cho Anastasia. 

“Có ngon không.”

Anastasia không phản ứng lại trước câu hỏi đó. Selene tiếp tục với thìa súp thứ hai,  rồi thứ ba. Chẳng mấy chốc, toàn bộ bát súp đã hết sạch. Sau khi cho Anastasia ăn, Selene đặt tay lên trán của cô bé.

“Cậu sốt rồi, người bệnh thì không nên ở một mình đâu. Tối nay tôi sẽ ngủ lại đây vậy.”

Anastasia sững người, cô bé còn chưa kịp phản xạ gì đã cảm nhận được Selene nhảy vào ngồi cùng trên giường. Linh cảm mách bảo rằng đây là một cá nhân lì lợm nên Anastasia không nói gì cả, mà, cô cũng không thấy phiền lắm. Cả hai cứ thế im lặng mà ngồi trên cùng một chiếc giường. Cô bé mù bắt đầu để ý hơn tới một âm thanh xung quanh, đó là tiếng lật trang sách.

“Năm 124, một tổ đội anh hùng đã đến khiêu chiến với đại quỷ vương đời thứ 3. Họ bao gồm một yêu tinh sở hữu phép thuật lớn, một cung thủ bán nhân bách phát bách trúng, một chiến binh loài người có sức mạnh vô song và một long nhân ngàn năm có một. Họ đều là những cá nhân kiệt xuất nổi tiếng khắp lục địa với tài năng của mình. Dù vậy thì do quân số bị áp đảo và sức mạnh của đội quân ác quỷ là quá lớn, họ đã thất bại. ” 

Anastasia không nói gì, chỉ nhích lại gần Selene một chút. Selene quay sang, cười không thành tiếng rồi đọc tiếp những mẩu truyện trong những cuốn sách cũ.

***

Selene và Anastasia cứ thao thao bất tuyệt cả đoạn đường tới học viện. Dù cùng tuổi với nhau nhưng cả hai lại học không chung khóa do phải mất rất nhiều thời gian Selene mới có thể thuyết phục Anastasia đến trường. Ban đầu cũng có nhiều khó khăn vì đôi mắt của cô bé, nhưng dần dần, khả năng cảm nhận linh lực cũng như các giác quan khác của Anastasia đã thích nghi với cuộc sống bên ngoài. 

Trước khi ai về lớp người nấy, Ana vẫy tay chào còn Selene thì niệm một làn gió thổi qua tóc của bạn mình. Đó là cách Selene “vẫy tay” với Ana. Sau khi tạm biệt nhau, hai người bước về lớp học.

Hôm nay, giảng viên đứng lớp Selene sẽ là Krisra, một nữ pháp sư có tuổi với tính cách lập dị và không được lòng các học viên trong trường. So với một giáo viên, bà ta giống một nhà giả kim hơn. Krisra thường xuyên nhốt mình trong phòng thí nghiệm với một đống dược liệu và đá ma thuật. Đôi khi bà sẽ phát minh ra được cả một loại phép thuật mới, nhưng đôi khi là phải tu sửa lại cả một góc của học viện. Nhưng dù thế nào đi nữa thì cũng không ai có thể phủ nhận tài năng của bà.

“Hôm nay chúng ta sẽ không học lý thuyết thông thường nữa, hãy làm chiến đấu giả tưởng đi.” Krisra quay lưng về phía giảng đường nói.

Cả lớp rộ lên những tiếng xì xào. Một học viên ngồi cuối lớp ngả người ra sau ghế, nói vọng lên:

“Lại thêm một tiết học quái dị nữa sao?” 

Cậu học viên có dáng người cao ráo với mái tóc bạc, đôi mắt màu nâu hạt dẻ và diện một chiếc áo choàng lớn màu đen. Trên người cậu đeo những món trang sức đắt đỏ. Thứ hoàn toàn có thể nhận thấy được một cách dễ dàng từ cậu ta là dáng vẻ tự tin. Đó là Nerian, một cá nhân nổi bật trong trường - đặc biệt với phái nữ. Cậu ta luôn được biết tới với sự đào hoa cùng nhiều mối tình khác nhau dù chỉ mới mười chín tuổi. Ngoài lịch sử tình trường thì Nerian cũng được nhiều người cho rằng là thần đồng phép thuật. Thêm vào đó, gia tộc Fleming của cậu ta cũng thuộc tầng lớp giàu có bậc nhất trên Solarisle nhờ buôn bán trang sức. Một số người ái mộ cậu ta, phần còn lại thì ái ngại trước gia thế của cậu, nhưng dù là vế nào thì họ cũng đều có điểm chung là muốn chiều lòng Nerian.

Krisra hơi cau mày một chút nhưng rồi lại giãn ra.

“Tưởng tượng trước mặt em hai mươi mét là một kẻ địch có thân thủ nhanh nhẹn nhưng lại không có khả năng thi triển ma thuật. Hắn chuẩn bị lao vào, trên tay cầm một cây rìu sắt. Em sẽ làm gì trong tình huống này?” Krisra quay về hướng của Nerian và hỏi.

“Một rào chắn, một khóa ánh sáng và một phép tấn công bất kì. Mỗi phép chỉ cần một lần là đủ.” Nerian cười khẩy, thái độ có phần trịch thượng.

Dưới đám đông của giảng đường có không ít tiếng bàn tán về câu trả lời của cậu ta. 

“Các em có ai phản đối không?”

Nghe thấy câu hỏi của Krisra, lớp học trở nên im lặng, Nerian lộ rõ vẻ đắc thắng.

“Em nghĩ rằng điều đó không khả thi, thưa cô.” Selene đột nhiên đứng dậy và lên tiếng khiến mọi người bất ngờ. Nghe vậy, Nerian tỏ rõ vẻ khó chịu.

“Ồ, vậy sao?” Krisra nở một nụ cười nham hiểm. “Vậy thì hai trò có thể lên đây và chứng minh những gì mình nói được không?”

Sau một thoáng ngập ngừng, cả hai bước lên phía trước trong ánh nhìn hiếu kì của các học viên. Cùng lúc ấy, Krisra lấy ra một chiếc rìu.

“Của em đây.” Vị giáo viên đưa thứ vũ khí đó lên trước mặt để Selene có thể nhìn thấy.

“Inlocuire Impecabila.” 

Sau câu niệm của Selene, một bản sao của chiếc rìu y hệt xuất hiện trên đôi tay của cô. Đây là một phép thuật phổ thông và gần như có thể thực hiện bởi bất cứ học viên nào, câu thần chú này sẽ tạo ra một bản sao dựa trên một đồ vật được chỉ định. Bản sao này sẽ mang hoàn toàn các đặc điểm vật lý của bản gốc. Nghe có vẻ hữu ích nhưng phép thuật này có ba nhược điểm. Đầu tiên là nó gần như vô dụng trong chiến đấu thực tế vì bản sao sẽ biến mất khi tiếp xúc với da thịt của bất kì sinh vật sống hoặc phép thuật nào, ngoại trừ bản thân người thi triển. Thứ hai là một pháp sư chỉ có thể có một bản sao ở cùng một thời điểm. Cuối cùng là tầm sử dụng, người thi triển sẽ cần phải ở rất gần với bản thể gốc để có thể nhân bản được nó. Chính vì những khiếm khuyết đó mà phép thuật này gần như chỉ được sử dụng trong giảng dạy.

Krisra hất tay lên không trung, đột nhiên có một chiếc lá rơi nhẹ từ trên cao xuống. Như đã hiểu ý của vị giáo viên, cả hai sẵn sàng cho cuộc đối đầu.

Trong thời khắc chiếc lá đung đưa trước mắt, hàng loạt suy nghĩ chạy qua chạy lại trong đầu Nerian. Cậu ta tin chắc mình sẽ là người chiến thắng.

Chiếc lá chạm xuống đất, đây là lúc hành động. Ngay lập tức, Nerian đưa trượng lên và niệm một lớp màn chắn:

“Barije-..” 

Nhưng khi cậu ta còn chưa thực hiện xong ma thuật của mình, Nerian đã có thể nhìn thấy chiếc rìu đang lao thẳng về phía của cậu ta. May mắn là cậu đã phản xạ kịp thời để né sang một bên còn chiếc rìu nhân bản thì găm thẳng vào tường, đang toan thực hiện lại phép thuật của mình thì Nerian nhận ra Selene đã áp sát lại gần. 

Đó chỉ là đánh lạc hướng.

Ngay lập tức, Selene dùng hết sức tung một cú đá thật mạnh vào giữa ngực đối thủ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến Nerian chỉ kịp đặt hai tay lên ngực để chống đỡ theo phản ứng tự nhiên. Lực tác động lớn khiến cậu ta bị lùi lại đôi chút. 

“Lagani Zatvor.” 

Trước khi Selene kịp chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, Nerian đã nhanh chóng thực hiện phép khóa ánh sáng lên cô. Đây là một ma pháp mạnh và có tính thực chiến cao, tuy nhiên thời gian tác dụng rất ngắn và hơn nữa kết giới trói buộc sẽ mất đi ngay khoảnh khắc người thi triển cố gắng niệm phép thuật khác. Nerian lùi lại một chút rồi chuẩn bị tấn công, kết giới mở và Selene tức tốc lao tới. Nếu ngay khoảnh khắc này cậu ta thực hiện một đòn Solari Grinda, khả năng chiến thắng sẽ là rất cao. Nhưng đột nhiên Nerian cảm nhận một thứ gì đó kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Và chưa kịp tìm hiểu xem thứ cảm xúc đó là gì thì cậu đã niệm một tấm khiên phép trong vô thức: 

“Barijera.”

Selene va chạm với tấm khiên ánh sáng, sức mạnh từ màn chắn cộng hưởng với tốc độ lao vào đã khiến cô bị hất văng ra xa và ngã xuống đất. Cô nhìn lên, trước mắt là một Nerian đang tràn đầy sát khí.

“Solari Grinda!” 

Nerian niệm phép như muốn hét lên, luồng sáng từ đầu cây trượng của cậu ta vô cùng mạnh mẽ khiến cả giảng đường như tối sầm lại. Selene nhắm mắt, chấp nhận rằng mình đã bại trận. Chính lúc này, một lớp khiên chắn hiện lên và chặn lại đòn tấn công của Nerian. Và người thi triển, không ai khác là Krisra.

“Dừng lại đi Nerian Flaming, em đã thua rồi.”

Bình luận (8)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

8 Bình luận

Ngài dùng duy nhất 1 ngôn ngữ là Croatia cho tên các phép hay còn ngôn ngữ nào khác trong magic system ko ak
Xem thêm
10:11 3/4/2025 Selene giống tên nữ thần mặt trăng, chắc sau Selene dùng skill liên quan đến mặt trăng🤓
Xem thêm
đoạn thứ 3 thừa dấu .
Xem thêm
chừng nào a dịch tiếp bộ npc thế TT
Xem thêm
@NakamuraSakura: vẫn muốn đọc bộ mất não đấy à
cuối tuần nhé, t hơi lười bộ công tước rồi, chạy vài chương bộ khác cho nó đỡ chán vậy
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
from kwan with love
Xem thêm