• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

"Tớ muốn những tháng ngày hạnh phúc nhất có thể

Chương 3: Chuyến đi về quê

0 Bình luận - Độ dài: 5,480 từ - Cập nhật:

Sau khi chào tạm biệt Rin, tôi chậm rãi bước về nhà, lặng lẽ cảm nhận cái se lạnh của màn đêm đang len lỏi quanh mình. Ấy thế mà, hơi ấm mà Rin mang đến vẫn còn vương lại đâu đó trong tim.

Vừa bước vào nhà, mẹ tôi bất ngờ lao ra và ôm chầm lấy tôi.

“Toru… sao giờ này con mới về? Mẹ lo lắm đấy, biết không?”

Phải đến lúc này, tôi mới thật sự cảm nhận được sự lo lắng và quan tâm của mẹ.

Bà ôm tôi thật chặt, như thể sợ rằng… tôi sẽ tan biến khỏi vòng tay ấy. Mẹ luôn là người âm thầm lo lắng cho tôi, vậy mà đã không ít lần, tôi lại trút giận vô cớ lên người phụ nữ đáng thương này.

Tôi khẽ siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng đáp lại cái ôm ấy.

“Con xin lỗi… xin lỗi vì tất cả những tổn thương mà mẹ đã phải chịu đựng vì con.”

Có lẽ… sau cuộc gặp với Rin, những phần tiêu cực từng giăng kín trong tôi đã bắt đầu tan biến. Như thể sự dịu dàng của cô ấy đã len lỏi qua từng vết nứt trong tâm hồn tôi, soi rọi những góc tối mà bấy lâu nay tôi luôn né tránh.

Rồi mẹ từ từ rời khỏi người tôi, đôi mắt bà vẫn còn ươn ướt, nhưng đã dịu lại phần nào. Bà nhìn tôi như thể đang cố hiểu xem trong lòng tôi đang chất chứa điều gì.

Tôi ngập ngừng một chút, rồi khẽ lên tiếng.

“Hôm nay… con gặp lại Rin.”

Mẹ hơi sững người, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, rồi dịu xuống.

“Mizuno Rin… cô bé hàng xóm hồi nhỏ ấy hả?”

Tôi khẽ gật đầu. “Ừm. Đó vẫn là Rin mà con từng nhớ—vui vẻ và ấm áp… nhưng cũng rất mạnh mẽ trước những song gió cuộc đời.

Tôi ngồi xuống ghế, ánh mắt hướng về một điểm xa xăm như đang lục tìm từng mảnh ký ức.

“Bác sĩ đã nói với Rin rằng…cô ấy chỉ còn vài tháng để sống.”

Giọng tôi khẽ run, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh. Mẹ không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh tôi, đặt tay lên vai tôi, như muốn nói rằng: Mẹ đang ở đây.

“Vì thế, con đã quyết định rồi.” Tôi khẽ nói. “Những ngày tháng sắp tới, con sẽ khiến những Rin trở thành người con gái hạnh phúc nhất trên đường.”

“Nếu đó là điều khiến con cảm thấy vui… thì cứ làm đi, con trai của mẹ.” Mẹ nhẹ nhàng vuốt ve đầu tôi, rồi sau đấy, bà mỉm cười —một nụ cười vừa đượm buồn, lại vừa chất chứa niềm hạnh phúc.

Có lẽ… đã rất lâu rồi, bà mới thấy tôi tràn đầy sức sống như lúc này.

“Mà mẹ này… con đói bụng quá.” Tôi cười gượng, xoa bụng khi nó đang biểu tình ầm ĩ vì đói.

Mẹ khẽ bật cười, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi.

“Lúc nãy mẹ có nấu món gà con thích đấy. Để mẹ hâm lại cho nóng nhé.”

Một lát sau, trong căn bếp nhỏ chỉ có ánh đèn vàng dìu dịu, mẹ bày ra bàn đĩa gà kho thơm lừng cùng một chén cơm nóng hổi.

Tôi ngồi xuống, cầm đũa mà thấy lòng mình nhẹ tênh đến lạ. Đã lâu rồi, tôi mới cảm nhận được sự yên bình như vậy—không phải gồng mình lên gắt gỏng hay lạnh lùng với mẹ nữa, mà là thật sự… muốn ở lại, muốn được gần gũi.

Mẹ ngồi đối diện, vừa rót nước vừa hỏi vu vơ:

“Hôm nay gặp lại Rin, con thấy sao?”

Tôi ngẩng lên, nhìn mẹ rồi khẽ mỉm cười.

“Con cảm thấy vui lắm mẹ, như Rin đã thắp sáng trong con một điều gì đó….khiến con như được sống lại vậy.”

Bà không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gắp cho tôi miếng gà. Sự ấm áp đó chẳng cần phải nói ra, đôi khi chỉ nằm trong những hành động nhỏ bé nhất như thế cũng khiến người ta vui lòng.

“Mà bố đi ngủ rồi hả mẹ?” Tôi vừa ăn vừa hỏi, vừa xuýt xoa vì món gà mẹ nấu đúng là ngon tuyệt.

“Ừm, bố con dạo này tăng ca hơi nhiều, nên ông ấy đi ngủ sớm rồi. Chắc là mệt đó mà.”

Chợt như thấy gì đó trên mặt tôi, mẹ khẽ với tay lại, nhẹ nhàng gỡ hạt cơm dính trên má tôi.

“Cái thằng này, ăn đến mức cơm còn dính trên mặt nữa.”

“C-con cảm ơn…” Tôi lúng túng đáp, cảm giác ngượng ngùng lan nhẹ lên mặt. Dù đã lớn rồi, mẹ vẫn luôn nhìn tôi như một đứa trẻ.

Tôi khẽ cúi đầu, mỉm cười… nhưng trong lòng bỗng dâng lên sự nghẹn ngào khó tả.

Không biết… tôi còn được chứng kiến những khoảnh khắc như thế này thêm bao lâu nữa.

Sau khi ăn xong, tôi giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn. Hai mẹ con không nói gì, chỉ lặng lẽ làm những việc quen thuộc. Tuy nhiên, bầu không khí yên bình ấy lại khiến tôi cảm thấy nghẹn ngào trong lòng.

Trước khi quay về phòng mình, tôi bỗng nhiên dừng lại, rồi nhẹ nhàng lên tiếng.

“Mẹ này… mẹ nói giúp con với bố rằng… con yêu bố nhiều lắm.”

Giọng tôi khẽ run, như thể những lời này đã chôn sâu quá lâu trong trái tim, giờ mới có cơ hội thốt ra. Mẹ quay lại nhìn tôi, đôi mắt bà đầy sự hiểu biết và dịu dàng.

Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thể bà đã hiểu hết những gì tôi muốn nói.

                                                                                            ***

Sau nhiều ngày chờ đợi, cuối cùng thì kỳ nghỉ xuân cũng đã tới.

Lúc này đây, tôi đang đứng trước cửa nhà của Rin, lúng túng chỉnh lại tóc tai và quần áo, trong lòng chỉ mong mình trông không quá kỳ quặc.

À, mà lý do tôi biết được nhà mới của cô ấy ở đây… là nhờ vào những buổi chiều chúng tôi cùng nhau đi học về.

Kể từ cái đêm ở thuỷ cung, tôi đã tự nhủ rằng—mình phải khiến Rin mỉm cười thật nhiều. Và điều đầu tiên tôi nghĩ đến… chính là dành nhiều thời gian hơn bên cô ấy.

Những buổi chiều đi bộ cùng nhau, nói những chuyện vu vơ, nghe tiếng bước chân lẫn vào tiếng gió, tôi như thể đang được trở lại những tháng ngày ngây thơ của tuổi tiểu học—khi mọi thứ đều đơn giản và đẹp đẽ.

Khi tôi còn đang mải chìm trong những ký ức nhỏ nhặt ấy, cánh cửa nhà của Rin khẽ mở ra.

“Xin lỗi Toru, cậu đợi tớ có lâu không?”

Khi tôi ngẩng lên, não bộ phải mất vài giây để khiến tim tôi trở lại nhịp đập bình thường.

Rin hôm nay trông thật tươi tắn. Cô ấy đang mặc một chiếc hoodie màu xanh pastel nhẹ nhàng, tay áo được kéo cao lên đến khuỷu để lộ cổ tay trắng muốt. Phía dưới là quần short kaki màu be cùng đôi giày sneakers trắng, trông vừa năng động lại rất "hợp gu đi chơi xa".

Trên vai cô đeo một chiếc balo màu xám nhạt—loại balo du lịch gọn nhẹ nhưng vẫn đủ chỗ cho vài bộ đồ, chai nước, sách vở và những thứ linh tinh đáng yêu mà Rin hay mang theo. Một chiếc móc khoá hình mèo con lủng lẳng phía sau balo, đung đưa theo từng bước chân cô ấy tiến lại gần.

Mái tóc được buộc cao thành đuôi ngựa, vài sợi tóc con khẽ bay trong gió xuân nhè nhẹ. Nhìn cô ấy lúc này, tôi chợt đỏ mặt một chút, Rin trông thật…xinh đẹp làm sao.

“Nè, Toru… sao cậu cứ nhìn tớ chằm chằm vậy…”

Rin liền nhìn đi chỗ khác, đảo mắt liên tục đầy lúng túng. Đôi má cô ấy cũng dần ửng hồng, như thể gió xuân đang thì thầm gì đó vào tai khiến cô ngượng ngùng.

“À… tớ chỉ là… ờm…” Vì để Rin bắt gặp ánh mắt kỳ cục của mình, tôi nói đến líu cả lưỡi, vội vàng quay đi, cố gắng che giấu khuôn mặt nóng ran của mình.

“Sao vậy, bộ tớ mặc đồ kỳ lắm hả…” Rin cúi xuống nhìn lại bộ đồ mình mặc, ánh mắt có phần hoang mang.

“Không phải đâu!” Tôi vội vàng phủ định, điều đó khiến tôi trở nên bối rối hơn. “Ý tớ là… cậu hôm nay trông… rất hợp với bộ quần áo đó đấy.”

Lúc này, Rin mới thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười— một nụ cười nhẹ nhàng ấy như thể mùa xuân vừa mới bắt đầu nở rộ trên gương mặt cô.

“Vậy sao~” Cô nghiêng đầu, giọng điệu nửa đùa nửa thật. “Hì hì, tớ đã chuẩn bị rất kỹ đấy… chỉ để cho cậu xem thôi.”

Rin nháy mắt một cách tinh nghịch, khiến trái tim tôi lỡ mất một nhịp.

Tôi nhanh chóng giả vờ ho khẽ để giấu đi gương mặt đang đỏ bừng.

“Đ-đi thôi, kẻo trễ chuyến xe mất…”

Rin bật cười khẽ, rồi kéo nhẹ tay tôi như thường lệ.

“Ừ, đi thôi—kỳ nghỉ xuân của chúng ta… bắt đầu rồi đó, Toru.”

                                                                                              ***

“Lâu lắm rồi tớ mới về lại nơi đấy.” Tôi lặng lẽ nói, mắt dõi theo con đường quê đang dần hiện ra sau khung cửa kính xe buýt.

“Cả tớ cũng vậy…” Rin khẽ đáp, rồi dựa đầu lên vai tôi, mùi thơm từ tóc của cô ấy cứ bay thoang thoảng trước cánh mũi tôi, còn ánh mắt thì lấp lánh ánh hoài niệm. “Mà khung cảnh… vẫn y hệt như ngày xưa, phải không Toru?”

Tôi gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua môi.

“Ừ, chẳng thay đổi gì mấy. Vẫn là con đường rợp bóng tre, cánh đồng kéo dài tận chân trời… và cả cái trạm xe cũ kĩ kia nữa.”

Rin khúc khích cười khi cả hai bước xuống khỏi xe buýt.

“Và mùi cỏ nữa… vẫn giống hệt trong trí nhớ của tớ.”

“Sao cậu có thể biết được mùi cỏ vậy?” Tôi nghiêng đầu, tò mò hỏi cô ấy.

Rin đưa tay lên che miệng cười, rồi ngẩng lên nhìn bầu trời trong vắt.

“Thì lúc nhỏ, tớ hay nằm dài trên cỏ mỗi chiều hè mà. Cỏ khô có mùi rất riêng, thơm nhè nhẹ, hơi ngai ngái… nói chung là rất đặc biệt.”

Tôi bật cười trước cách giải thích đậm chất của cô ấy. “Cậu đúng là kỳ lạ thật đấy.”

“Thế mà hồi đó cậu cũng nằm ké đấy thôi!”

“À… thì… tại cậu rủ chứ bộ…”

“Ừ ha, tớ quên mất, hì hì.” Rin nhìn tôi với ánh mắt trêu chọc rồi chạy trước vài bước, balo trên vai đung đưa theo nhịp bước chân nhẹ tênh.

Gió xuân vẫn thổi, mang theo tiếng cười quen thuộc mà tôi đã từng đánh rơi suốt bao năm.

Chúng tôi cùng nhau bước dọc con đường dẫn vào thị trấn. Dưới ánh nắng nhẹ đầu xuân, mọi thứ như được phủ lên một lớp màu vàng ấm áp, khiến khung cảnh tưởng chừng bình thường cũng trở nên đặc biệt hơn.

Vừa đặt chân vào khu chợ nhỏ đầu thị trấn, một giọng nói thân thiện nhưng cũng vô cùng quen thuộc vang lên phía trước:

“Ồ, nhóc Toru với Rin đấy sao!”

Tôi giật mình quay lại. Là chú Masao—người chủ tiệm tạp hóa mà tụi tôi hay ghé hồi bé, lúc nào cũng đeo tạp dề xanh cùng nụ cười hiền hậu, thu hút được biết bao nhiêu là đứa trẻ trong khu xóm này.

“A, tụi cháu chào chú Masao!” Rin tươi rói, cúi đầu thật lễ phép.

Chú Masao chống tay lên hông, ánh mắt ánh lên sự vui mừng khó giấu. “Lâu rồi không thấy hai đứa. Toru cao lớn hẳn ra, còn Rin… trời đất, trông cứ như thiếu nữ chính hiệu luôn rồi đó nha.”

“Chú lại trêu nữa rồi.” Rin phì cười, đỏ mặt một chút vì lời khen thật long vừa rồi.

Tôi gãi đầu ngại ngùng, rồi hỏi thăm chú Masao. “Chú vẫn khoẻ chứ ạ?”

“Khỏe, khỏe chứ. Mấy ngày nay cứ nghe bà con nói có người về chơi, ai ngờ lại là hai đứa nhóc ngày xưa hay trốn học rồi lén lút đi cùng với nhau đây mà.”

Cả hai chúng tôi cùng bật cười. Quả thật, nơi này… vẫn thân quen và ấm áp như ngày nào.

“Lâu lâu có dịp, hai đứa ăn gì không, chú bao.”

“Ơ, dạ… thôi tụi cháu ngại lắm…” Tôi liền vội xua tay từ chối, dù gì chú cũng giúp chúng tôi rất nhiều hồi còn bé, nên tôi muốn làm gì đó coi như cảm ơn chú.

“Thôi, khỏi khách sáo!” – chú Masao đã nhanh chân quay vào trong tiệm và không cho tôi cơ hội nào để lên tiếng. “Ngồi đó chờ chú một lát nha!”

Rin quay sang tôi, che miệng cười khúc khích. “Vẫn như hồi xưa ghê. Nhớ lần nào mình cũng bị chú ấy nhét kẹo vào tay không?”

“Nhớ chứ… có lần còn lén bỏ vào cặp nữa, về bị mẹ phát hiện.” Tôi bật cười, à, đúng là nhớ thật đấy.

Chẳng mấy chốc, chú Masao đã mang ra hai cây kem ốc quế và hai chiếc ghế nhựa đặt ngay trước hiên tiệm.

“Của hai đứa nè. Kem vị này là đỉnh nhất thị trấn đó, còn nhớ không?” – chú nháy mắt.

“Dạ nhớ ạ! Vị sữa dâu huyền thoại.” Rin hí hửng đón lấy cây kem từ tay chú Masao.

Tôi cắn một miếng, vị ngọt mát lành lan ra nơi đầu lưỡi – không chỉ là vị kem, mà còn là hương vị của tuổi thơ, của những chiều hè rộn rã tiếng cười.

“Cảm ơn chú Masao nhiều ạ.” Tôi nói, lòng thấy ấm áp lạ thường.

“Không có gì. Thấy tụi nhỏ lớn rồi mà vẫn nhớ về quê, vậy là quý lắm rồi.”

Chúng tôi ngồi đó thêm một lúc, dưới mái hiên cũ kỹ, trò chuyện với chú về những chuyện xưa cũ và cả những thay đổi của thị trấn. Gió xuân nhẹ nhàng thổi, mang theo mùi hoa dại đâu đó quanh đây…

"Mà này Toru, cháu vẫn còn đá banh đấy chứ?" Chợt, chú Masao hỏi tôi, mặc dù đó là ý tốt, nhưng khi nghe lại hai từ đá banh, nó vẫn khiến lòng tôi hơi chạnh lại.

“Dạ… cháu bỏ được hai năm rồi…” Tôi nói, mắt nhìn xuống cây kem đã chảy gần một nửa.

“Vậy à… tiếc thật đấy,” chú Masao thở dài, giọng đầy hoài niệm. “Ngày xưa, Rin cứ bảo với chú rằng nó thích cái cách cháu chơi bóng lắm.”

Tôi giật mình quay sang nhìn Rin, và thấy khuôn mặt cô ấy đang đỏ bừng như quả cà chua.

“Chúuuuuu! Chú hứa với cháu là sẽ giữ bí mật mà!” – Rin hét toáng lên, tay vung vẩy như thể muốn giành lại lời nói vừa vô tình thốt của chú ấy.

Chú Masao liền bật cười ha hả, rồi khoát tay nói: “Thì lâu quá rồi chú quên mất tiêu! Với lại… chú nghĩ giờ cũng đâu phải bí mật nữa, nhỉ?”

“Không phải vậy đâu! T-toru đừng có hiểu lầm nha…” Rin quay sang tôi, ánh mắt vừa lúng túng vừa xấu hổ.

Tôi bèn gãi đầu, cố nén cười nhưng khoé miệng lại cứ cong lên. “À… ra là có người hâm mộ giấu tên mà tớ không biết…”

“Không nói chuyện với cậu nữa!” – Rin phồng má giận dỗi, quay mặt đi chỗ khác, nhưng tôi vẫn thấy đôi tai cô ấy đỏ lên không giấu được.

Thấy thế, Chú Masao cũng lắc đầu cườ theo: “Tuổi trẻ dễ thương thật. Thôi, hai đứa đi dạo tiếp đi, tận hưởng kỳ nghỉ cho trọn nha!”

“Dạ, tụi cháu cảm ơn chú nhiều ạ!” Tôi cúi đầu cảm ơn, còn Rin chỉ dám lẩm bẩm cảm ơn vì vẫn còn ngượng.

Rời khỏi tiệm chú Masao, chúng tôi lại sánh vai nhau trên con đường làng trải nắng. Bầu trời xanh đến lạ, và tôi thấy tim mình cũng nhẹ đi một chút… Có lẽ, ký ức không phải lúc nào cũng đáng sợ như tôi từng nghĩ.

Đi bộ được một lúc, bóng dáng ngôi nhà thuở bé tôi ở dần hiện lên sau hàng rào tre cũ kỹ. Đó là một căn nhà gỗ kiểu truyền thống, lợp ngói đen, tường phủ lớp vữa trắng đã ngả màu theo năm tháng. Mái hiên nhô ra che nắng, bên dưới là chiếc ghế dài bằng tre nơi bà tôi hay ngồi uống trà, vừa phe phẩy quạt vừa nhìn đàn chim sẻ ríu rít trên giàn bầu trước sân.

Cánh cửa gỗ trượt khẽ lung lay mỗi khi có cơn gió nhẹ lướt qua, phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Trước nhà là một khoảnh sân nhỏ rải đá cuội, mấy bụi hoa cúc dại mọc chen chúc bên hiên, vẫn nở rộ như thuở nào. Có cả một cái giếng cũ nữa, nay được che đậy bằng một tấm gỗ, rêu phong bám đầy quanh viền gạch.

Cảm giác như chỉ cần bước qua cánh cửa ấy thôi… là tôi sẽ thấy hình ảnh bà ngồi nơi góc bếp, tiếng gà kêu buổi sớm, và cả mùi thơm của món cá kho mà bà từng nấu.

“Vẫn như xưa thật đấy…” Tôi lẩm bẩm, khẽ chạm tay lên cánh cửa gỗ, nơi đã từng khắc chi chít những vết bút chì đánh dấu chiều cao của tôi mỗi năm.

Rin đứng cạnh, mắt mở to đầy thích thú. “Nhà cậu trông ấm áp ghê… cứ như bước ra từ truyện tranh ấy.”

Tôi bật cười. “Với tớ, nơi này là cả một thế giới.”

Rồi tôi cất tiếng gọi lớn, giọng vang vọng vào khoảng sân yên ắng:

“Bà ơi, cháu về rồi nè.”

Từ trong nhà, một dáng người lom khom dần hiện ra sau tấm rèm noren đung đưa trước cửa. Bà tôi — vẫn dáng người nhỏ nhắn ấy, vẫn chiếc áo khoác vải chàm bạc màu và mái tóc đã bạc trắng được búi gọn gàng phía sau.

“Toru đó hả… trời ơi, cháu lớn quá rồi.” Bà khẽ nheo mắt, đưa tay lên che nắng, rồi bước nhanh về phía tôi với nụ cười rạng rỡ.

Tôi chạy tới ôm chầm lấy bà. Dù có gầy đi đôi chút, vòng tay của bà vẫn ấm áp như ngày nào.

“Bà khỏe không ạ? Chắc là bố mẹ cháu có thông báo với bà rằng, kỳ nghỉ xuân này cháu về thăm mà, phải không?”

“Khỏe chứ, khỏe để còn đợi cháu về ăn cơm đó, ừ, hai đứa nó có gọi để nói bà biết rồi.” – bà bật cười. Đôi mắt lấp lánh niềm vui xen lẫn xúc động.

Khi ấy, Rin cũng bước đến, lễ phép cúi đầu:

“Cháu chào bà, cháu là Rin nè, bà còn nhớ chứ?”

“Ồ… là Rin đó hả?” Bà tôi nheo mắt nhìn kỹ một chút, rồi chợt cười hiền. “Lâu rồi mới thấy cháu, vẫn xinh như hồi bé. Vào nhà đi, bà đang chuẩn bị nấu cơm nè, còn có món thằng Toru rất thích nữa.”

Tôi và Rin cùng bật cười. Có lẽ, chính cái sự giản dị này… là thứ tôi luôn nhớ về khi nghĩ đến “quê hương”.

“Bà cũng chuẩn bị phòng cho hai đứa rồi đấy, sắp xếp đồ đạc rồi hẵng xuống ăn.” – bà vừa nói vừa chỉ tay về phía gian nhà bên trái, nơi có cánh cửa trượt bằng gỗ và giấy shoji.

Tôi và Rin gật đầu rồi đi theo, mở cánh cửa ra, một mùi hương đặc trưng của gỗ cũ và chiếu mới lan tỏa khiến tôi không khỏi hít một hơi thật sâu. Bên trong là một căn phòng truyền thống kiểu đúng nghĩa — sàn được lát bằng tatami thơm mùi rơm khô, các bức vách làm bằng gỗ mộc và giấy trắng, khung gỗ có đôi chỗ đã ngả màu thời gian.

Ở giữa phòng là hai bộ futon đã được trải sẵn, gối kê ngay ngắn, còn có cả chiếc đèn lồng nhỏ bằng giấy đặt ở góc phòng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên cảm giác vô cùng ấm cúng. Một góc phòng còn có chiếc tủ gỗ nhỏ và bàn trà thấp, bên trên đặt sẵn hai cái tách gốm xanh lam và một bình nước ấm.

Rin đặt balo xuống nhẹ nhàng, đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi khẽ cười:

“Đúng kiểu quê luôn… tớ thích thật đấy.”

Tôi gật đầu, lòng dâng lên cảm giác hoài niệm khôn tả. Ở nơi yên bình này, thời gian như trôi chậm lại… để tôi có thể ở bên cạnh những người mình thương quý thêm một chút nữa.

“Tớ lấy cái nệm này nhaaaa.” Đang nêu ra cảm nhận trong lòng thì Rin đã chớp lấy cơ hội, dành lấy một tấm nệm gần đó mà chẳng để tôi có cơ hội lựa chọn rồi bắt đầu lăn qua lăn lại như một đứa trẻ.

“A, cảm giác này dễ chịu quá ~~” Cô ấy thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại và cảm nhận sự êm ái của nệm futon. Lớp vải bọc bên ngoài mềm mại, cùng với mùi thơm nhẹ của rơm từ tấm chiếu khiến Rin chẳng thể nào ngừng cười thích thú.

Tôi đứng nhìn, cảm giác có chút ngỡ ngàng trước sự hồn nhiên của cô ấy. Dù đã lớn, Rin vẫn giữ được cái vẻ ngây thơ và vui tươi như hồi bé.

“Cậu làm gì thế? Lăn lóc như con nít vậy?” Tôi không thể nhịn cười được, tiến lại gần nệm. “Lỡ làm rối hết nệm thì sao?”

“Không đâu, cậu không cần lo!” Rin vừa nói vừa tiếp tục lăn qua lăn lại. “Tớ chỉ muốn chắc chắn là nệm này có đủ êm thôi!”

Tôi chỉ biết thở dài, nhưng vẫn cảm thấy rất vui vì những khoảnh khắc này. Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên được cảm giác này—cảm giác của những ngày tháng giản dị, dù chỉ là một chút trong thế giới tàn nhẫn ngoài kìa.

“Toru cũng lại đây nằm cạnh tớ đi.” Rin vui vẻ gọi tên tôi, rồi còn vỗ vào chỗ của cái nệm còn lại nữa chứ.

Tôi đứng yên một chút, cảm thấy hơi ngập ngừng, nhưng rồi vẫn bước đến gần chiếc nệm. “Cậu thật là...” Tôi cười khẽ, nhưng trong lòng cũng không khỏi thấy quen thuộc làm sao. Cảm giác này… giống như hồi bé, khi chúng tôi vẫn hay nằm cùng nhau mỗi khi trời mưa, kể chuyện hoặc chỉ ngắm những đám mây trôi qua, chỉ khác là, cả hai giờ đã lớn…

Rin vẫy vẫy tay liên tục, có vẻ như cô ấy rất muốn tôi nằm xuống liền. “Đừng ngại, nệm này êm lắm, mà tớ không muốn một mình đâu!” Cô ấy làm bộ mặt hờn dỗi, còn ngả người sang một bên như thể chiếm hết phần nệm của tôi.

Tôi không còn cách nào khác, đành ngồi xuống cạnh Rin, vươn người ra cho thoải mái. Cảm giác của cái nệm dưới lưng thật sự dễ chịu, và sự hiện diện của Rin cũng khiến không khí trong phòng trở nên thoải mái hơn.

“Thấy chưa, dễ chịu mà.” Rin thì thầm, rồi nhắm mắt lại, khuôn mặt cô ấy thư giãn và bình yên.

Một lúc sau, tôi cũng không nói gì, chỉ nằm im bên cạnh cô ấy. Dù không phải điều gì lớn lao, nhưng khoảnh khắc này lại khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.

Và rồi, Rin chậm rãi nhắm mắt, khuôn mặt cô ấy thư giãn, như thể những lo âu và căng thẳng trong suốt thời gian qua đều biến mất trong khoảnh khắc này.

“Tớ hơi mệt một chút...có gì tớ nghĩ một chút nhé...” Rin nói, giọng cô nhẹ nhàng, như đang thả lỏng toàn bộ cơ thể sau một ngày dài.

Tôi gật đầu nhẹ, không muốn làm phiền cô ấy, chỉ lặng lẽ nằm đó bên cạnh, cảm nhận không gian tĩnh lặng. Để cho Rin có thể nghỉ ngơi, tôi không nói thêm lời nào nữa, chỉ nghe tiếng hít thở đều đặn của cô ấy, có lẽ là đang chìm vào giấc ngủ.

Khoảnh khắc này thật yên bình. Không có gì cần phải vội vã, không có gì cần phải lo lắng. Tôi chỉ muốn giữ mãi những giây phút này, khi mọi thứ xung quanh đều như chậm lại, chỉ có tôi và Rin, cùng nhau chia sẻ sự bình lặng này.

Cảm giác này làm tôi cảm thấy gần gũi với cô ấy hơn bao giờ hết, như thể chúng tôi không còn là những đứa trẻ bướng bỉnh hồi bé nữa, mà đã trưởng thành, đã hiểu và quan tâm đến nhau hơn rất nhiều.

Một lúc sau, tôi khẽ quay sang nhìn cô ấy, và phát hiện ra Rin đã thật sự ngủ rồi, đôi môi cô ấy khẽ cong lên, như một nụ cười ngọt ngào ngay trong giấc mơ.

Không hiểu sao, ngắm nhìn vẻ mặt đang ngủ của Rin cũng khiến tôi buồn ngủ theo. Đôi mắt cô ấy khép hờ, đôi mi dài phủ xuống, tạo thành một vẻ dịu dàng đến lạ. Cả cơ thể cô ấy tựa như đang lắng nghe nhịp thở của thế giới xung quanh. Tôi chỉ nhìn cô ấy một lúc, rồi tự nhiên cảm thấy muốn được nghỉ ngơi, như thể những cảm xúc, suy nghĩ đã dồn nén trong tôi suốt thời gian qua bỗng dưng tan biến.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ nhắm mắt lại, không biết từ khi nào, tôi cũng đã rơi vào giấc ngủ.

Cảm giác như chỉ trong chớp mắt, tôi đã chìm vào giấc mơ nhẹ nhàng. Thế nhưng, tiếng gọi của bà từ dưới nhà đã nhẹ nhàng kéo tôi ra khỏi giấc mơ ấy.

“Hai đứa, xuống ăn cơm nè.” Giọng bà vang lên ngoài cửa, thúc giục chúng tôi cùng dùng bữa. Tôi cũng từ từ mở mắt, cảm nhận một chút mệt mỏi còn sót lại trong cơ thể, nhưng cũng đầy thoải mái sau một giấc ngủ ngắn.

Khi tôi quay sang bên cạnh, Rin vẫn còn nằm đó, chăm chú nhìn tôi. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi hơi giật mình một chút.

“C-cậu dậy lâu rồi à…?”

Rin không trả lời ngay, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền dịu. Cả khuôn mặt của cô ấy cũng ánh lên vẻ hạnh phúc khó diễn tả — như thể chỉ cần được yên lặng nằm cạnh ai đó, được ngắm nhìn người mình yêu quý trong một khoảnh khắc đời thường, đã đủ để khiến trái tim cô cảm thấy trọn vẹn.

“Ừ, tớ dậy trước một lúc rồi…” – Rin thì thầm, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. – “Nhưng… tớ không muốn đánh thức cậu. Trông cậu lúc ngủ đáng yêu lắm đấy.”

Tôi lập tức quay mặt sang hướng khác để giấu đi gương mặt đang nóng bừng.

“Cậu lại nói mấy chuyện kỳ quặc rồi đấy…” – Tôi lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại lặng lẽ cảm nhận một thứ gì đó rất đỗi dịu dàng đang lan tỏa.

Không khí giữa hai đứa bỗng trở nên ấm áp, có lẽ khoảng cách giữa chúng tôi lại được rút ngắn thêm một chút nữa.

Sau khi ăn xong, bà gợi ý chúng tôi đi dạo thị trấn, để tận hưởng không khí trong lành của buổi tối. Thị trấn nhỏ này, tuy giản dị, nhưng mỗi góc phố, mỗi con đường đều chứa đựng những kỷ niệm tuổi thơ mà tôi và Rin từng trải qua. Cùng nhau bước đi, tôi cảm nhận được không chỉ không gian xung quanh, mà còn cảm nhận sự gần gũi giữa tôi và cô ấy đang lớn dần lên theo từng bước chân.

Và rồi, chúng tôi quay lại căn phòng ngủ đó để nghỉ ngơi, sẵn sàng cho những kế hoạch vào ngày mai.

"Rồi, chúc hai đứa ngủ ngon nhé." Sau lời chúc ngủ ngon của bà, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, để lại căn phòng trong sự yên tĩnh và ánh đèn vàng ấm áp hắt từ chiếc đèn ngủ nhỏ nơi góc phòng.

"Vậy tớ ngủ đây Rin, ngủ ngon nha." Tôi nói rồi nằm xuống, kéo nhẹ tấm chăn mỏng lên người.

Rin cũng nhẹ nhàng kéo chăn lên người, khẽ quay sang nhìn tôi.

“Ừm… ngủ ngon, Toru.”

Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ nơi góc phòng, tôi thấy đôi mắt cô ấy khẽ chớp chớp, như vẫn còn điều gì đó muốn nói. Tôi quay lưng lại, định để bản thân dần chìm vào giấc ngủ, nhưng chưa được bao lâu thì giọng nói nhỏ nhẹ của Rin lại vang lên, nhẹ như làn gió đêm.

“Này Toru… hôm nay vui thật đấy.”

Tôi hơi giật mình, nhưng cũng không quay lại, chỉ khẽ gật đầu, giọng đáp lại có chút trầm:

“Ừ, tớ cũng vậy… cảm ơn cậu, Rin.”

Một lúc im lặng trôi qua, chỉ còn tiếng côn trùng ngoài hiên vọng vào, và tiếng thở đều đặn của hai người trong một căn phòng nhỏ mang đầy hương gỗ và mùi chiếu tatami. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra — có lẽ tôi đang dần dần yêu lại cuộc sống này, từ những điều nhỏ bé nhất.

Và Rin — chính là người thắp lại ánh sáng đó cho tôi.

 Vì dư âm từ giấc ngủ ban chiều, nên tôi không cảm thấy quá buồn ngủ. Cứ thế, tôi nằm đó, mắt hướng lên trần nhà, để mặc cho những suy nghĩ trôi dạt — về những chuyện đã qua, và cả những điều xảy ra từ lúc gặp lại Rin.

Không biết đã bao lâu trôi qua, bất chợt tôi nghe thấy giọng Rin vang lên khe khẽ:

“Này Toru… cậu ngủ chưa?”

Nghe thấy thế, tôi xoay người lại để nhìn cô ấy.

“Chưa, tớ vẫn chưa ngủ được.”

Rin khẽ ngập ngừng một lúc, rồi nói tiếp:

“Tớ cũng thế…nè… cậu có muốn cùng tớ đến trường tiểu học của hai đứa mình không?”

“Nếu đó là điều cậu muốn…” Tôi mỉm cười, rồi nhẹ nhàng đáp lại, “Vậy thì… đi thôi.”

Tôi từ từ ngồi dậy, đưa mắt nhìn về phía Rin, thấy trong ánh mắt cô ấy lấp lánh một điều gì đó… như háo hức, như hoài niệm, và cả một chút buồn man mác.

 Khẽ đẩy cửa phòng, tôi cố gắng không gây ra tiếng động. Bóng tối ngoài hiên phủ lên mái ngói cũ, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đường hắt xuống lối đi lát đá. Rin lén lút bước theo sau, chân đi nhẹ như mèo, tay còn giơ lên ra hiệu "suỵt" khiến tôi suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.

Chúng tôi rón rén qua hành lang gỗ, rồi qua hiên nhà—cẩn thận không để cánh cửa kêu kẹt. Khi bước qua được cánh cổng nhỏ, cả hai nhìn nhau, rồi không nhịn được cùng bật cười, như thể vừa hoàn thành một vụ trốn thoát ly kỳ nào đó.

Không khí đêm mát lạnh, mang theo mùi hoa dại và hương cỏ thoang thoảng. Gió xuân lướt nhẹ qua mái tóc Rin, khiến đuôi tóc buộc cao của cô ấy đong đưa trong ánh trăng. Con đường làng vắng vẻ, chỉ có tiếng dế kêu, tiếng dép của hai đứa vang khẽ trên mặt đất lạo xạo.

“Chỗ này… vẫn như hồi xưa ha.” Rin vừa đi vừa nói nhỏ, mắt sáng lấp lánh như đang bước vào một giấc mơ quen thuộc.

Tôi chỉ gật đầu, tay đút vào túi áo, lặng lẽ đi cạnh cô ấy, để mặc cho đôi chân đưa cả hai trở về một nơi tưởng đã ngủ yên trong ký ức.

Và rồi, ngôi trường thân thuộc của hai đứa dần hiện ra dưới ánh trăng mờ.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận