Tóm tắt
Gió đã lùa được cả đám cỏ may khó bảo kia tấp vào lề bên đường chân trời, nhưng vẫn chỉ có thể lất phất bám riết theo người đàn ông già cỗi đang cố gắng từng giây chống đỡ cho đôi chân gầy guộc.
Phịch một cái, khẽ khàng một tiếng thở hắt ra. Ông đã yên vị trên chiếc ghế bành cổ, nơi đám dây leo hoang dại đang nở rộ một loài hoa không tên. Tấm lưng gầy thả lỏng, dựa vào mặt ghế vừa kêu kẽo kẹt. Những ngón tay sần sùi, lấm tấm đồi mồi còn mân mê qua từng kẽ nứt mộc mạc, ẩm thấp và đầy rêu phong.
Mấy luồng khí se lạnh thấy vậy cũng giữ ý mà nhẹ đi, sưởi ấm thêm cho bản thể nó bằng những tia nắng cuối cùng được lưu giữ từ hoàng hôn trĩu nặng - thứ vẫn đang cẩn trọng hạ mình như thể đã quá yếu ớt để tỏa sáng. Hoặc cũng có thể, chỉ đơn giản là nó đang buông thả từng chút một.
Và có lẽ, với người đàn ông cũng vậy. Mí mắt sụp xuống, không rõ nặng trĩu cơn buồn ngủ hay là sự mệt nhoài đã thành mãn tính. Cặp mắt nhạt màu chẳng còn nhìn vào đâu cụ thể, lơ đãng trôi về một cõi nào xa xăm. Nhưng một vật thể nặng trịch đã rơi xuống vạt áo sờn bạc, làm người đàn ông bừng tỉnh sau khoảnh khắc mê man.
Chà, ra là một quả táo. Nó nằm đó, méo mó, vỏ sậm màu như sắp sửa tan rữa, nhưng vẫn còn đâu đó một chút căng mọng giả tạo, một chút hồng ửng muộn màng như cố níu chút hương sắc cuối cùng. Ông lão nhếch môi, một nụ cười gần như là cái nhăn mặt, thoáng chút giễu cợt cay đắng - cho cái nỗ lực vô vọng của quả táo, hay cho chính ông? Ông cẩn trọng nhặt nó lên, nặng nề, như thể đó là một món đồ đắt giá cần được bảo vệ.
Chính cái chạm bất ngờ ấy đã đánh thức một vùng ký ức ngủ quên. Không hẳn là một người bạn cũ, mà là cái cảm giác thân thuộc về bóng mát, về mùi vỏ cây ẩm sau mưa của cây táo già đang đứng lặng lẽ cạnh bên. Và nó vẫn dành từng mảnh thân khô khốc che đi một phần gió máy vốn cũng chẳng đáng kể, cho người bạn già.
Người đàn ông dường như muốn nói gì đó. Một lời cảm ơn. Một tiếng thì thầm. Dẫu cho luồng sinh khí vẫn siết chặt trong lá phổi, tưởng chừng là đặc quánh lại. Nhưng rồi đó cũng chỉ là sự cố gắng vô ích, tiềm thức lúc này còn chẳng để cho ông một tiếng lòng nho nhỏ, hay một cảm xúc vẫn thường thể hiện.
“Thật vô nghĩa.”
-
01/04/2025
1 Bình luận