Lỗi Số Bốn Trăm Mười
Van Locker Taowork
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Phần I

Chương 7 : Phố đèn đỏ

0 Bình luận - Độ dài: 2,221 từ - Cập nhật:

Màn đêm dần buông xuống thành phố Vastropolis, đây cũng là thời điểm nguy hiểm nhất trong ngày.

Có những con hẻm tối om, nơi không có chút ánh sáng nào và ta lại không thể biết được những nguy hiểm nào đang rình rập trong bóng tối. Có cả những góc phố đầy rác với rác, có khi còn có những kẻ lang thang hay các con nghiện đang ngồi ở đó.

Nhưng nguy hiểm nhất thì phải kể đến những khu phố đèn đỏ, hay còn được gọi là chốn thiên đường của bè lũ tội phạm.

Đối với nhiều người mà nói thì phố đèn đỏ không khác gì địa ngục trần gian. Lí do cũng khá đơn giản, một khi bạn đã bước vào trong đây thì khả năng cao là bạn sẽ không bao giờ thấy lại được ánh mặt trời nữa.

Cờ bạc, mại dâm, ma túy,... Đó là còn chưa kể đến việc các băng đảng hay thường tranh giành địa bàn bằng súng đạn nữa.

Tuy nhiên, nơi đây cũng là một nơi hoàn hảo trong việc thu thập thông tin.

Tôi đút tay vào trong túi áo, bước chân chậm rãi qua từng góc phố.

Sau khi giúp đỡ xong ông già ở tiệm tạp hóa tôi đã ghé qua Khu Công Nghiệp Của Tập Đoàn Getricit và hỏi từng công nhân một những câu hỏi liên quan đến Ethan Calloway.

Kết quả nhận về cũng khá khả quan, tôi đã có được động cơ gây án của Ethan. Chà, giết người vì bị xúc phạm thậm tệ cơ đấy nghe cũng khá hợp lí đấy.

Thường thì bây giờ tôi sẽ quay về lại sở cảnh sát để bắt đầu một ca đêm viết báo cáo đầy mệt mỏi nhưng...

Tôi có cảm giác có gì đó chưa thỏa đáng.

Dù đã có đầy đủ thông tin với bằng chứng để tống Ethan vào tù nhưng vẫn còn rất nhiều điểm đáng nghi khác mà tôi không thể nào bỏ qua được.

May sao ở gần khu C-17 có một khu phố đèn đỏ khá lớn. Tôi hi vọng rằng mình có thể nghe ngóng được thêm thông tin nào liên quan tới vụ án nơi đây.

"Chắc phải có thôi..."

Ở trong phố đèn đỏ thường có những kẻ môi giới, buôn bán thông tin, gián điệp hay cả khủng bố nữa, tất cả đều có thể tìm thấy ở đây.

Nếu có ai biết điều gì đó về vụ án này thì chắc chắn chúng đang ẩn nấp trong cái nơi bẩn thỉu này.

"Tuy nhiên..."

Có một vấn đề khá lớn...

Tôi là một cảnh sát. Và đáng tiếc thay phố đèn đỏ lại là một nơi không chào đón cảnh sát.

Nếu tôi bước vào đây với bộ đồng phục cảnh sát thì có khác nào tự biến mình thành con mồi béo bở đâu cơ chứ.

Bọn ma cô, tú bà hay buôn ma túy sẽ lẩn đi ngay lập tức khoảnh khắc chúng nhìn thấy tôi. Còn chưa tính đến việc cả những kẻ buôn tin mà biết tôi là cớm thì chúng cũng chẳng hé miệng ra lời nào.

Trường hợp tệ nhất là các băng đảng có thể để ý tới tôi và phục kích trước khi tôi kịp moi được bất kỳ thông tin nào.

"Mình cần một vỏ bọc..."

Tôi cởi bỏ áo khoác và cà vạt ra rồi vứt tạm vào trong một con hẻm nhỏ, chỉ để lại mỗi chiếc áo sơ mi xanh.

Tiếp theo tôi vò đầu để tóc trở nên rối hơn, miễn sao trông mình phải thật lôi thôi mới được. Cuối cùng là cất hết mấy thứ quan trọng như ví tiền vào trong túi quần.

Thế là xong, giờ trông tôi chắc giống một kẻ lang thang rồi đấy.

"Được rồi, vậy là đã sẵn sàng."

Tôi hít một hơi sâu rồi bước ra khỏi con hẻm nhỏ, thẳng tiến tới con phố đầy ánh đèn neon trước mặt.

Không gian nơi đây chói lóa với đủ loại sắc màu khác nhau, ánh sáng rực rỡ đến mức làm tôi gần như hoa mắt. Nhạc điện tử vang lên từ các hộp đêm bên đường hòa lẫn cùng với tiếng cười nói của những con người đang tận hưởng niềm vui.

Với sự hào nhoáng như vậy, có thể nói nơi đây là thiên đường vui chơi đối với nhiều người. Tuy nhiên họ đâu có biết rằng chính sự hoà nhoáng đó đang cám dỗ họ ở lại và còn bòn rút từng đồng tiền một cho đến khi cạn kiệt không còn gì nữa.

Thời nay tiền đã khó kiếm rồi thì chớ, giờ còn bị bòn rút hết thì bảo sao nhiều người lại rơi vào cảnh mất nhà cửa đến thế.

Tôi bước qua một nhóm người và chờ xem phản ứng của họ.

May mắn thay không có ai để ý hay nghi ngờ về vẻ ngoài của tôi, có vẻ như là mình thành công xâm nhập vào bên trong rồi.

"Giờ thì bắt đầu tìm kiếm thông tin thôi."

Việc đầu tiên mà tôi cần phải làm khi đặt chân vào phố đèn đỏ là xác định được đây là địa bàn của băng đảng nào.

Tôi đảo mắt lướt nhìn xung quanh mình.

Những tấm biển hiệu viết bằng tiếng Trung, biểu tượng rồng đỏ phương đông và cả những chiếc lồng đèn lơ lửng có khắc hình đầu lâu nhỏ...

Đây chắc chắn là địa bàn của băng Long Cốt, một băng đảng mới nổi ở Vastropolis có nguồn gốc từ Trung Quốc.

Tôi đã đọc qua thông tin về bọn chúng, những tên điên này nổi tiếng với việc giết người vô cùng tàn bạo. Bất kỳ ai dám xâm phạm vào trong địa bàn của Long Cốt để gây rối đều có thể bị lột da ngay trong đêm.

Thậm chí bọn chúng còn dám đối đầu trực diện với cảnh sát luôn mà, quả là lũ điên không sợ chết.

"Phù..."

Bình tĩnh nào tôi ơi, phải cẩn thận tránh gây sự chú ý còn không thì đến cái xác cũng chẳng còn để mang về đem đi hỏa táng.

Phải nhớ rằng mục đích chính mà tôi đến đây là để moi thêm được thông tin liên quan đến vụ án chứ không phải là tiêu diệt bè lũ tội phạm.

Tôi bước dọc quanh con phố, hòa mình vào trong dòng người trong khi cẩn thận suy tính.

"Dù nguy hiểm là vậy nhưng nếu mình đủ khôn khéo thì mình hoàn toàn có thể biến băng Long Cốt từ một mối đe dọa thành một lợi thế..."

Băng Long Cốt hẳn phải có một mạng lưới thông tin dày đặc bao quanh khu C-17 này, và rất có thể bọn chúng đã biết phần nào liên quan tới vụ án.

Vấn đề bây giờ là làm sao để tôi tiếp cận được những thông tin đó? Tiếp cận được băng Long Cốt?

"..."

Tôi bước vào trong một quán bar ngẫu nhiên bên đường.

Mùi nồng của rượu và khói thuốc ập vào mũi tôi ngay khoảnh khắc tôi bước vào bên trong, dù nó khá khó chịu nhưng mặt tôi vẫn không biến sắc.

Không gian bên trong mang đậm phong cách Trung Hoa, vừa rực rỡ mà cũng vừa huyền ảo.

Những chiếc đèn lồng đỏ treo trên trần, những bức tường được điêu khắc bằng họa tiết rồng uốn lượn, màn hình hologram quảng cáo lơ lửng ở khắp mọi nơi quanh quán,...

Chà, cũng dễ hiểu thôi khi nhiều người bị cám dỗ ở lại nơi đây đến vậy.

Nhưng tiếc là tôi không đến đây để chơi nên mấy thứ hào nhoáng này chẳng thế nào khiến tôi vào rơi vào bẫy được.

"Đây rồi."

Có ba cách mà tôi đã nghĩ ra để có thể tiếp cận được băng Long Cốt :

1. Mua chuộc một tên cấp thấp và lẻn vào bên trong.

2. Gây rắc rối để chúng tự tìm đến tôi.

3. Giả vờ là một kẻ muốn hợp tác làm ăn.

Cách đầu tiên khá an toàn nhưng khả năng bị lừa rồi đâm lén sau lưng lại rất cao. Cách thứ hai thì quá mạo hiểm, cơ hội sống sót rất thấp.

Vậy chỉ còn lại cách thứ ba, cũng là lựa chọn khả thi nhất lúc này đối với tôi.

Sau khi đảo mắt quanh quán bar, tôi cuối cùng cũng xác định được mục tiêu của mình. Đó là một gã đàn ông người Trung mặc áo vest thêu hình long hổ đang trò chuyện với vài tên đàn em ở bên quầy bar.

Tôi hít một hơi thật sâu, xốc lại tinh thần mình rồi tự tin bước về phía gã đàn ông.

"Ông bác, cho tôi một ly Baijiu."

Tôi ngồi cạnh ghế của gã đàn ông rồi chậm rãi lên tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của gã.

Gã đàn ông dừng cuộc trò chuyện khi thấy tôi lên tiếng, hắn quay sang tôi rồi nhìn tôi từ đầu đến chân. Mấy tên đàn em đứng sau hắn cũng liếc về phía tôi như thể đang tự hỏi xem tôi là ai mà dám lên tiếng.

Nhưng tôi không những không tỏ ra nao núng mà còn nhẹ nhàng nhếch mép lên cười đầy ẩn ý.

Người pha chế gật đầu rồi nhanh chóng rót ra cho tôi một ly rượu mạnh của Trung Quốc, mùi thơm ngào ngạt của rượu như đang thôi thúc tôi uống.

Tôi nhấc ly rượu lên, miệng khẽ cười khẩy.

"Đây là lần đầu tiên tôi uống rượu Trung Quốc đấy."

Nói rồi tôi nhấp một ngụm, nhấm nháp vị cay nồng đang tràn vào cổ họng rồi nhẹ nhàng đặt ly xuống quầy.

"Cũng khá ngon đấy chứ."

Gã đàn ông nheo mắt, từ trong túi ông lôi ra một con dao rồi chĩa nó vào phía tôi, giọng cẩn trọng hỏi.

"Ngươi là ai?"

Tôi nhìn con dao đang chĩa về phía mình, mặt không biến sắc.

"Tôi chỉ là một con buôn thôi."

"Cụ thể là buôn gì?"

"Thông tin. Tôi nghe nói mạng lưới thông tin của băng Long Cốt các anh quanh khu vực này khá rộng, không biết là liệu có đúng không nhỉ?"

"..."

Gã đàn ông vẫn giữ chặt chuôi dao nhưng trông rõ ràng là hắn không có ý định đâm.

Thấy vậy tôi liền tiếp tục ngỏ ý.

"Liệu chúng ta có thể hợp tác làm ăn không? Tôi cũng có thông tin thú vị để trao đổi, nó liên quan đến phía cảnh sát..."

"Cảnh sát?!"

Cả quầy bar bỗng chốc trở lên im lặng.

Phải mất vài giây sau thì gã đàn ông mới phản ứng lại, hắn ngay lập tức rút con dao lại, giọng thận trọng hỏi tôi.

“Thông tin gì?”

Tôi điềm tĩnh nở một nụ cười, ngón tay đặt lên môi.

“Bí mật. Các anh hãy suy nghĩ thật kỹ lời đề nghị này của tôi vì thông tin tôi đang nắm giữ trong tay rất có giá trị đấy.”

Tôi cố tình chơi một trò tâm lý đơn giản, khiến bọn chúng cảm thấy như thể bọn chúng cần phải biết thông tin này. Dù sao thì thông tin về cảnh sát vẫn rất quý giá đối với bọn tội phạm mà.

Gã đàn ông cẩn trọng quan sát tôi, giọng hắn có chút nghi hoặc.

“Ngươi không phải là cảnh sát ngầm đấy chứ?”

“Nếu là cảnh sát thì tôi đã chẳng mạo hiểm đến đây và ngỏ ý lời đề nghị như thế rồi, ai cũng biết rằng băng Long Cốt nguy hiểm đến mức nào mà.”

Đó là một lời nói dối nửa vời nhưng miễn sao đủ để qua mắt bọn chúng là được rồi.

Sau một khoảng lặng suy nghĩ, cuối cùng gã đàn ông cũng cắn câu. Hắn nở một nụ cười đầy khoái chí rồi phun ra mấy câu tiếng Trung tôi nghe không hiểu gì.

Được lắm được lắm! Lâu lắm rồi tao mới có được một cơ hội quý giá như này, kèo này chắc tao được lên chức quá.

Hắn ta cầm ly rượu lên chìa trước mặt tôi.

“Tao đồng ý lời đề nghị của ngươi. Nhưng trước khi trao đổi, sao ngươi không uống với tao một ly đã? Làm ăn mà, phải có chút thành ý chứ?"

Có vẻ như cá đã cắn câu rồi, hắn quả là một tên đần.

Tôi cầm ly rượu lên rồi cụng ly với hắn, miệng vẫn giữ một nụ cười đầy thiện ý.

“Đương nhiên rồi.”

“Tốt lắm, tốt lắm! Tao thích tinh thần của ngươi đấy!”

Bước đầu là tiếp cận băng Long Cốt đã thành công rực rỡ, mình quả là giỏi thật mà.

Tuy nhiên, dù đã qua mắt được bọn chúng thì mình không thể lơ là cảnh giác được vì giờ cuộc chơi mới thật sự bắt đầu!

Nhưng... Trước hết thì phải uống hết rượu cái đã, không thể để lãng phí đồng tiền quý giá của tôi được...

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận