Ngày hôm sau khi Jet đang chuẩn bị ra ngoài mua vài đồ dùng thiết yếu thì tiếng chuông cửa vang lên.
' Ai đến sớm vậy nhỉ? '
Đi ra mở cửa, người đứng bấm chuông không ai khác là Vados. Ông vẫn như hôm qua, mắt thâm quầng và đầu tóc rối bời.
" Chào "
" Xin chào, nhưng ngài làm gì ở đây vậy? "
" Ta đã nói hôm nay sẽ đưa cậu đến học viện Gatekeepers mà "
" À tôi nhớ rồi, vậy mời vào "
Jet mời Vados vào nhà, ông cũng không khách sáo mà bước thẳng vào và ngồi trên sofa. Ông tựa lưng vào ghế nhìn cậu rồi nói.
" Chuẩn bị xong chưa? "
" Rồi, tôi không có nhiều đồ lắm "
" Được rồi, đi thôi "
Không nói gì Jet chỉ gật đầu, Vados cũng đứng dậy ra hiệu cho cậu đi theo ông ấy, nhìn căn nhà cậu thở dài.
' Mới về hôm qua, giờ lại đi nữa rồi '
Thầm lắc đầu rồi Jet đi theo Vados, chính bản thân cậu biết việc đến học viện Gatekeepers là điều cần thiết. Sức mạnh thôi là chưa đủ, cậu cũng cần phải có thêm kiến thức nữa.
Đi theo Vados, ông ấy không nói câu nào chỉ dẫn cậu đi tới bãi đổ xe, mở cửa một chiếc xe hơi rồi ông bước vào. Thấy vậy Jet cũng mở cửa và ngồi bên ghế phụ.
Đang thắc dây an toàn thì cậu nghe Vados nói.
" Đến đó rồi nếu có ai gây sự với cậu thì đừng ngại ngần ra tay, cứ đánh thật mạnh vào, đó sẽ là sự răn đe cho những kẻ khác "
" Ở đó nhiều người lắm, người mạnh hơn tôi cũng phải có rất nhiều, ngài có lẽ đánh giá tôi hơi cao rồi "
Vados hơi trầm ngâm đáp lại câu trả lời của Jet, ông liếc nhìn cậu rồi lại tập trung lái xe.
" có lẽ 1 năm trong thử thách, cậu phải chui rèn được rất nhiều "
" Vâng, có thể là vậy "
Cảm giác mình không thể qua mặt được Vados, cậu cũng không phủ nhận nhưng đồng thờ cũng không khẳng định suy nghĩ của Vados.
Trong khi lái xe thì Vados cùng Jet trao đổi về những vấn đề đời thường như công việc và nhiều thứ khác. Trong quá trình này Jet mới nhận ra thực sự Vados rất bận rộn, ông phải sử lý những danh sách người bị đánh dấu, kiểm tra tình hình theo dõi của họ và nhiều thứ khác nữa.
Cũng không lâu lắm thì cũng đã đến được nơi cần đến, nói là một học viện nhưng khi chứng kiến cậu mới thấy nơi này như một thành phố thu nhỏ chứ không phải là một học viện.
Cuối cùng Vados dừng xe tại một toà nhà rộng lớn, ông bước xuống xe và cậu cũng vậy. Dựa lưng vào chiếc xe Vados nhìn cậu.
" Vào đi, bên trong sẽ có người hướng dẫn cho cậu "
" Vâng, cảm ơn ngài vì tất cả "
" Không cần cảm ơn đâu, tôi mong đợi nhiều ở cậu đấy "
Jet hơi cúi đầu để cảm ơn Vados, ông chỉ đơn giản xua tay rồi vào lại chiếc xe, có lẽ vì công việc nên ông cũng rời đi ngay. Cậu cũng bước vào trong toà nhà.
Đúng như lời Vados nói, khi vào bên trong sẽ có người hướng dẫn cậu đi, người hướng dẫn đưa cậu đến một hội trường rộng, nơi này có rất nhiều người và họ đang trò chuyện với nhau.
' Những người ở đây đều giống mình, đều là những Neophyte mới vượt qua thử thánh đầu tiên '
có lẽ mục đích tập hợp bọn họ lại đây là vì muốn họ trò chuyện và kết bạn, ở đây họ sẽ có cơ hội giao lưu và học hỏi. Hơn hết họ cũng sẽ có cơ hội gặp mặt và giúp đỡ nhau tại thử thách thứ hai.
Jet là người không mấy quan tâm đến việc trò chuyện, cậu chỉ đi đến một góc và tập trung nghe những cuộc trò chuyện từ người khác.
Có một thứ mà Jet nhận ra là một đều cậu có thể nghe rõ những cuộc trò chuyện của những người trong hội trường này vì đặc tính của cậu, ai cũng có cái bóng và cậu có thể nghe cuộc trò chuyện qua những cái bóng đó.
Chủ đề trò chuyện là về thử thách đầu tiên, có người hoá thân thành một thương nhân đang trên đường đi giao hàng hoá, hoặc có người là một thợ săn phải đối mặt với những con quái vật cùng đồng đội, thử thách nào cũng có nhưng thời gian thử thách của họ đa phần không quá dài, chỉ khoảng 1 tuần hoặc cao lắm là một tháng. Không có ai thử thách 1 năm giống cậu.
Cậu đang quan sát những người có mặt trong hội trường và có ba người khiến cậu để ý, một là một chàng trai tóc màu hạt dẻ, gương mặt cực kì đẹp trai và cậu ta cũng là trung tâm của một nhóm người đang bao quanh.
Lắng nghe qua cái bóng thì Jet nhận ra người đẹp trai này tên Rovan một người từ một gia tộc Gatekeepers, mặc dù gia tộc của cậu ta không quá lớn, nhưng việc xuất thân từ một gia tộc Gatekeepers đã đủ để giúp cậu ta nhận được sự chú ý. Hơn hết cậu ta đã nhận được một đặc tính khá tốt.
Người tiếp theo là một cô gái tóc xanh lam, cô xinh đẹp là lạnh lùng như băng, cô ấy đang đứng tại một góc với đôi mắt nhắm hờ như không để ý tới những thứ xung quanh.
Người cuối cùng cũng là một cô gái, cô ta cũng xinh đẹp với mái tóc vàng của mình nhưng thứ khiến cậu để ý đến cô ta là đôi mắt dị sắc hai màu xanh và tím kì lạ của cô.
có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của Jet người con gái tóc vàng đó cũng nhìn thẳng về phía của cậu, cả hai nhìn nhau một lúc rồi chỉ dừng lại khi một giọng nói vang dội vang lên làm hai người bỏ sự chú ý vào đối phương.
' Một người kì lạ '
Bỏ sự tập trung vào cô gái Jet nhìn về phía giọng nói phát ra, đứng trên bục của hội trường là một người đàn ông cao lớn với làn da ngăm đen.
" Xin chào, tôi là Joshua một Gatekeepers cấp Adept "
" Adept vậy là yếu hơn Vados "
Jet tự nói với bản thân mình, những Neophyte như Jet khi vượt qua thử thách thứ hai thì sẽ trở thành Adept, người có cấp bậc Adept có rất nhiều nhưng những Veteran như Vados chỉ có khoản vài chục nghìn người, trái đất hiện tại đang có khoản 500 triệu người, vài chục nghìn người thật sự là con số rất ít.
Veteran đã ít rồi nhưng người có cấp bậc Exalted thậm chí còn ít hơn chỉ khoản 1 nghìn người, thật sự rất ít. Suy nghĩ của Jet bị cắt ngang bởi Joshua.
" Theo các cô cậu, đều quan trọng nhất đối với một Gatekeepers là gì? "
Khi nghe câu hỏi của Joshua, những người có mặt trong hội trường bắt đầu bàn tán. Có rất nhiều câu trả lời đã được đưa ra. Nhưng cuối cùng tất cả đã cùng thống nhất một câu trả lời.
" Là sống sót! "
Nghe câu trả lời Joshua có vẻ hài lòng, một nụ cười xuất hiện trên gương mặt của anh ta. Nhìn sơ qua hội trường Joshua lại nói tiếp.
" Đúng, thứ quan trọng nhất là sống sót, không còn mạng thì không làm được gì cả, thế nên học viện sẽ giúp các người có mặt tại đây nâng cao tỉ lệ sống sót của mình. "
Sau đó là một màn diễn thuyết tương đối dài của Joshua. Sau khi bài diễn thuyết xong, thì tất cả được hướng dẫn đến kí túc xá của chính mình, cậu cũng đến được ký túc xá, phòng không rộng lắm vì là phòng đơn.
" Không lớn lắm, nhưng đầy đủ tiện nghi cũng tốt rồi "
Nằm lên giường Jet nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Đến buổi chiều do không có việc gì làm nên cậu đi tham quan xung quanh.
Học viện có những cửa hàng quần áo cả cửa hàng bách hoá, nơi này còn có cả những cửa tiệm đồ uống và bánh ngọt. Nhưng thứ cậu để ý nhiều nhất là một cửa hàng bán vũ khí.
Tò mò nên Jet quyết định vào bên trong của hàng vũ khí xem thử. Khi đi vào bên trong cậu thấy một ông lão tóc đã bạc nhưng ông ấy lại có một cơ thể đầy cơ bắp, làn da của ông rám nắng có, tuy Jet bước vào nhưng ông ngồi trên ghế với vẻ chán chường và không quan tâm lắm. Thấy ông như vậy thì Jet cũng không nói gì mà đi xem những món vũ khí được trưng bày.
Trong này có hai khu chính, một là khu vực trưng bày những vũ khí bình thường, còn lại là khu vực trưng bày những tạo vật.
" Nơi này trưng bày tạo vật sao? "
Những tạo vật là những thứ có cơ hội xuất hiện sau khi giết quái vật, những tạo vật có những khả năng riêng biệt, nên vũ khí bình thường không thể so sánh được.
Cầm một thanh kiếm lên, thanh kiếm trong tay cậu khá tốt, là kiếm hai lưỡi khá nặng. Cảm giác tay khi cầm khá tốt, trọng tâm của thanh kiếm cũng được cân bằng hoàn hảo nữa.
" Đúng là tạo vật có khác "
Tuy thanh kiếm khá tốt những cậu lại cảm giác nó thiếu gì đó, nếu đưa lên bàn so sánh thì thanh kiếm trong tay cậu không thể nào so được với những món vũ khí từ Đền Đêm.
Bỏ thanh kiếm trở lại kệ, cậu đi tiếp về nơi trưng bày những vũ khí bình thường.
Những vũ khí bình thường đa phần là kiếm, cầm một thanh kiếm lên.
" Khá tốt nhỉ "
Mức độ hoàn thiện của thanh kiếm này khá tốt, tuy không bằng thanh kiếm tạo vật khi nãy, nhưng một thanh kiếm bình thường thì cũng đã quá tốt rồi.
Trên lưỡi kiếm cậu nhìn thấy một chữ R được khắc một cách tinh xảo. Cầm một thanh kiếm khác lên, trên thanh kiếm này cũng có khắc một chữ R.
Lần lượt xem từng thanh kiếm được trưng bày, tất cả vũ khí ở đây điều được khắc một chữ R tinh xảo trên lưỡi kiếm.
" Tất cả những thứ này là một người rèn sao? "
Xem hết một lượt cậu mới nhận ra, tất cả những vũ khí và giáp ở đây đều được rèn bởi một người.
" Có thể cho tôi hỏi một chút không? "
" Chuyện gì? "
Sao khi đi hết một vòng thì Jet đến nơi ông lão và hỏi.
" Những món vũ khí này do một người rèn hết sao? "
" Đúng, có chuyện gì sao? "
Thật sự là Jet có vài vấn đề, cậu muốn sửa bộ giáp đã gần như bị phá hủy trong trận chiến với Amelia. Nhưng cậu không biết đi đâu để tìm thợ rèn cả.
" Tôi muốn sửa một bộ giáp, có cách nào để tôi gặp người đã rèn những món đồ ở đây không? "
" Sửa đồ? "
" Đúng "
" có lẽ cậu là một Neophyte, thế thì một bộ giáp trong thử thách đầu tiên có gì đáng để sửa chứ? "
Đúng như ông ấy nói, thử thách đầu tiên khá dễ để hoàn thành, nên những món đồ nhận được cũng không tốt lắm. Nhưng mà thử thách của Jet thì không bình thường lắm.
" Tôi nghĩ tôi cần gặp ông ấy trước đã "
" Tôi là người rèn chúng "
" Vậy thì ông hãy xem giáp của tôi trước đã "
Cái bóng của cậu bổng nhiên tách ra, rồi cái bóng của cậu tạo thành một vòng tròn nhỏ. Đưa tay vào bên trong vòng tròn cậu lấy ra một tấm giáp ngực, cái bóng cũng rút đi và trở lại bình thường ngay sau đó.
Ông lão kinh ngạc trước những gì mà Jet làm, nhưng rất nhanh ánh mắt của ông ấy rơi vào phần giáp ngực trên tay cậu. Đặt lên bàn Jet nói.
" Ông xem có thể sửa được không? "
Bộ giáp của cậu đã bị hư hại khá nặng nên thật sự thì cậu không có hi vọng gì nhiều lắm.
" Có thể được, nhưng thứ này quá tốt để một Neophyte có thể sở hữu "
" Tôi không giống một Neophyte bình thường lắm "
Nghe Jet nói, ông lão cũng không nói gì thêm mà cầm phần giáp ngực lên thích thú ngấm nghía. Nhưng rồi ông ấy dừng lại nhìn cậu.
" Hừm...giờ xem xét lại thì có lẽ là không được rồi "
Bất ngờ khi ông lão đổi ý một cách đột ngột như vậy, thế nên cậu hỏi ông ấy.
" Tại sao? "
" Khi cầm lên, ta mới nhận ra thứ kim loại rèn nên bộ giáp này là thứ ta chưa thấy bao giờ thế nên không có nguyên liệu để sửa chữa "
" Vậy thì ông không cần lo "
Nói rồi Jet lại lấy ra thêm vài khối kim loại đen bóng rồi đặt lên bàn, thấy vậy ông lão thích thú nhìn cậu.
" Kim loại này là gì vậy? "
" Thứ này được gọi là Night Steel "
" Tôi là Rite Bourne, rất vui được làm quen "
" Tôi là Jet Weber "
Cả hai cùng nhau bắt tay, vẻ chán chường ban đầu của Rite đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thích thú như tìm được niềm vui mới.
Trao đổi xong thì Jet đưa cho Rite bộ giáp để ông sửa chữa.
" Bộ giáp được rèn rất tốt, tôi không chắc có thể rèn lại hoàn hảo như ban đầu được "
" Không sao đâu, nhưng bao giờ ông mới sửa xong? "
" Hừm...3 ngày nữa "
" Không phải vậy thì hơi nhanh sao? "
" Đúng, vậy thì khá nhanh, nhưng ta khá thích mấy thứ cậu đem đến nên ta sẽ dành thời gian cho nó nhiều một chút "
" Thế thì cảm ơn ông "
" Hahaha không, tôi mới là người nên cảm ơn chứ, cậu đem đến mấy thứ thú vị đấy "
Jet và Rite sau đó nói chuyện thêm một chút rồi cậu rời đi. Khi cậu rời đi Rite cũng treo bảng đóng cửa.
Trời cũng đã sập tối nên Jet quyết định quay lại kí túc xá.
...
Ngày hôm sau.
Mặc trên mình bộ đồng phục của học viện, bộ đồ khá thoáng có lẽ là nhằm mục đích vận động.
Hôm nay là ngày đầu tiên mà những Neophyte được huấn luyện, Jet và những người khác được hướng dẫn đi đến một toà nhà rộng lớn khác. Nhìn sơ qua cậu nhận ra đây là một sân luyện tập.
' Sân luyện tập nhỉ '
Khi Jet đến thì cũng đã có rất nhiều người, nhìn gương mặc của họ, cậu thấy họ có vẻ rất phấn khích.
Khoảng 5 phút sau thì Joshua bước vào, khi anh ta bước vào thì tất cả những Neophyte đã có mặt và xếp hàng ngay ngắn. Nhìn qua một lượt Joshua nói.
" Hôm nay tuy là ngày đầu tiên nhưng chúng ta sẽ có một trận đấu tập, hơn hết tôi nghe nói có người đã dành được danh hiệu ở ngay trong thử thách đầu tiên "
Nghe lời Joshua nói tất cả đều bất ngờ, kể cả Jet cũng vậy.
' Có một người khác đạt được danh hiệu sao? '
Không để đợi lâu, Joshua gọi tên người đạt được danh hiệu bước lên trước.
" Rovan, Sylvie và Masha bước lên trước "
" Có tận ba người?! "
" Rovan thì tôi còn hiểu, nhưng hai người còn lại là ai vậy? "
Những người có mặt vô cùng bất ngờ khi Joshua gọi tên ba người, chính bản thân Jet cũng chỉ nghĩ có một người nhưng ai ngờ lại tận ba người dành được danh hiệu.
Đến khi những người bước lên Jet mới nhận ra, họ đều là những người mà cậu đã chú ý ngày hôm qua.
Rovan, cô gái tóc xanh và cô gái tóc vàng kia đều nhận được danh hiệu trong thử thách đầu tiên.
" Được rồi, mở màn của trận đấu tập hôm nay là Rovan và Sylvie, tất cả lùi lại "
Khi thấy cả ba bước lên thì Joshua lên tiếng, Jet cũng lùi lại và quan sát, Rovan đi lấy thanh kiếm luyện tập vung qua lại và cô gái tóc xanh tên Sylvie cũng vậy. Cô cũng lấy một thanh kiếm hai thanh kiếm luyện tập.
' Song kiếm sao? '
Người dùng song kiếm không nhiều, ở Đền Đêm có rất nhiều hiệp sĩ nhưng Vixon là người duy nhất dùng song kiếm, nên đây là lần đầu cậu thấy một người dùng song kiếm khác. Vì thế cậu cũng rất tò mò phong cách chiến đấu của cô.
" Bắt đầu! "
Joshua vừa dứt lời cả Rovan và Sylvie đồng loạt lao vào nhau. Trận đấu tập đã bắt đầu.


0 Bình luận