IWB
Mekiri
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 03

Chương 05

0 Bình luận - Độ dài: 2,379 từ - Cập nhật:

Sau khi cả nhóm chia ra, Hoàng đi cùng Karami và Teric dạo quanh làng. Cậu vẫn có chút lúng túng khi đi bên cạnh Karami, nhưng may mắn thay, Teric dường như rất hào hứng làm hướng dẫn viên.

Hai người đi theo tôi! Tôi đã ở đây từ trước, nên tôi biết vài chỗ thú vị đấy.

Karami gật đầu:

-Vậy cậu dẫn đường đi, tôi cũng muốn xem thử ngôi làng này có gì đặc biệt.

Hoàng thì chỉ im lặng bước theo, trong lòng có chút bối rối. Cậu không ngờ lại rơi vào tình huống đi dạo cùng cô gái mà mình thích thế này.

Teric nhanh chóng dẫn cả hai đến khu chợ nhỏ của làng, nơi bày bán đủ loại hàng hóa từ rau củ, vải vóc đến những món đồ thủ công.

-Đây là khu chợ chính của làng. Dân làng thường tụ tập ở đây vào buổi sáng. – Teric vừa nói vừa chỉ tay về phía các gian hàng.

Karami nhìn quanh một lúc rồi dừng lại trước một quầy bán trang sức thủ công. Cô cầm lên một chiếc vòng cổ nhỏ có mặt dây hình chiếc lá được khắc rất tinh xảo.

-Cái này đẹp nhỉ? – Cô giơ nó lên để Hoàng và Teric cùng nhìn.

-Nếu cô thích thì cứ mua đi. – Teric cười nói.

Karami gật đầu, đặt lại món đồ lên quầy và quay sang người bán hàng.

-Bao nhiêu vậy?

Ngay lúc đó, Hoàng không hiểu sao lại buột miệng:

-Để tôi trả.

Karami ngạc nhiên quay sang nhìn cậu.

-Hử? Cậu trả á?

Hoàng nhận ra mình vừa lỡ lời, nhưng đã  muộn để rút lại.

-À… Ừm… Tôi thấy cô thích nó, nên tôi… chỉ là tiện thôi…

Karami nheo mắt, khóe môi cong lên đầy thú vị.

-Sao thế? Cậu muốn tán tỉnh tôi  à?

-Cái gì chứ?! – Hoàng suýt nghẹn lời. – Tôi chỉ thấy cô cầm nó lâu, chắc là thích, nên tôi…

Teric đứng bên cạnh khoanh tay nhìn cậu, vẻ mặt như thể đang xem một vở kịch vui.

-Hahaha! Cậu đáng yêu thật đấy. – Karami bật cười, nhưng vẫn nhận chiếc vòng sau khi Hoàng trả tiền. – Cảm ơn nhé, tôi sẽ nhớ lòng tốt của cậu.

Hoàng đứng đơ ra một lúc, mặt nóng bừng.

Hoàng cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung sau câu nói vừa rồi. Cậu không hiểu nổi tại sao bản thân lại lỡ miệng nói sẽ trả tiền. Mặt đỏ lên, cậu cúi đầu tránh ánh mắt của Karami, trong khi Teric thì cười như thể đang tận hưởng trò vui.

-Này, cậu sao thế? – Karami nghiêng đầu nhìn Hoàng với ánh mắt thích thú.

-Không có gì! – Hoàng vội quay sang Teric. – Đi tiếp đi!

Teric nhịn cười, gật đầu:

-Được rồi, vậy để tôi dẫn hai người đến một chỗ hay ho hơn.

Cả ba tiếp tục rời khỏi khu chợ, Hoàng vẫn còn cảm thấy tim mình đập nhanh vì sự cố vừa rồi. Nhưng chưa đi được bao xa, Karami lại lên tiếng:

-Cậu hay làm mấy chuyện này với con gái lắm à?

-Hả? – Hoàng chớp mắt. – Làm gì cơ?

-Thì mấy cái hành động lúc nãy ấy. – Karami nhấc sợi dây chuyền mới mua lên, lắc lắc nó. – Cậu thường xuyên mua đồ cho con gái như thế này sao?

-Không hề! – Hoàng xua tay ngay lập tức. – Đây là lần đầu tiên tôi làm vậy!

Karami khẽ nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên.

-Vậy à? Lần đầu tiên mà lại dành cho tôi sao?

Hoàng khựng lại, hai má nóng ran.

-T-tôi… ý tôi không phải vậy!

-Thế cậu có thích tôi không?

-KHÔNG!

-Ồ… – Karami chống cằm suy nghĩ một lúc rồi nhìn cậu với một nụ cười mỉm. – Nhưng nếu có thì cũng không sao đâu mà~

-AAAAAA! – Hoàng ôm đầu, đi nhanh hơn để tránh cuộc nói chuyện.

Teric đứng bên cạnh chỉ biết cười thầm. Hắn có thể thấy rõ ràng rằng Hoàng đã rơi vào lưới tình rồi.

. . .

Sau một lúc đi bộ, cả ba dừng chân ở một bãi đất trống phía sau làng, nơi có một cây cổ thụ to lớn che bóng mát. Dưới gốc cây, một vài đứa trẻ đang chơi đùa, còn một số người dân thì nghỉ ngơi.

-Đây là một trong những nơi yên tĩnh nhất làng. – Teric nói. – Nếu muốn thư giãn thì đây là chỗ tốt nhất.

Karami bước tới, nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười:

-Tôi thích nơi này đấy.

Hoàng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không phải nghe mấy câu hỏi khiến tim cậu đập loạn nhịp nữa. Nhưng đúng lúc đó, Karami quay sang cậu:

-Này, hồi nãy cậu còn chưa trả lời tôi.

-Trả lời gì?

-Cậu thích kiểu con gái như thế nào?

Hoàng suýt sặc nước bọt.

-Sao tôi phải nói cho cô chứ?!

-Chỉ tò mò thôi mà~ Karami nhún vai. – Nếu không muốn nói thì thôi. Nhưng mà… tôi đoán cậu thích kiểu con gái mạnh mẽ đúng không?

-Nhìn phản ứng của cậu thì có vẻ tôi đoán trúng rồi.

Hoàng cứng họng, không biết phản bác thế nào. Teric thì cố gắng không bật cười thành tiếng.

Karami chống tay lên hông, mỉm cười đầy tinh nghịch:

-Vậy cậu thích tôi thật rồi hả?

-ĐỦ RỒI ĐÓ!!! – Hoàng gào lên, quay lưng bỏ đi, mặt đỏ như quả cà chua chín.

Teric bật cười khoái chí trong khi Karami chỉ nhún vai, trông có vẻ thích thú với phản ứng của Hoàng.

-Cậu ấy đáng yêu nhỉ?

-Ừ, nhưng mà cậu cứ trêu cậu ta hoài như vậy có khi nào làm cậu ấy ngất luôn không đấy?

-Haha, nếu ngất thì tôi đỡ giùm thôi~

Hoàng, đi đằng trước, nghe thấy câu đó mà suýt vấp té.Cậu cúi đầu bước nhanh hơn, cố gắng tạo khoảng cách với Karami. Nhưng dù có thế nào, cậu vẫn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang dần áp sát từ phía sau.

-Cô ấy nhìn mình nữa kìa… sao cái ánh mắt đó cứ như sắp làm gì mình tới nơi vậy?!

-Này này, sao tự nhiên tôi thấy cậu đáng yêu ghê á~

Giọng Karami vang lên ngay sát bên tai, khiến Hoàng giật bắn mình.

-Hả?!

Cậu vừa kịp quay đầu lại thì đã thấy cô nàng giơ hai tay lên, cô elf ngày thường thì trầm lặng nhưng hôm nay lại nở một nụ cười đầy nham hiểm..

-Hè hè~Để tôi thử xem nào~

-KHOAN ĐÃ, CÔ ĐỊNH LÀM GÌ?!

Hoàng hoảng hốt nhảy lùi lại, nhưng Karami đã nhanh tay lao tới. Cậu gần như cảm nhận được luồng không khí lay động từ động tác của cô, một cú ôm chuẩn bị được thực hiện!

-ĐỨNG LẠI!

Cậu vội vàng né qua một bên, suýt chút nữa thì ngã nhào vào Teric, nhưng vẫn chưa thoát khỏi vòng vây.

-Oái, phản xạ cũng nhanh đấy nhỉ? – Karami cười khúc khích. – Tôi chỉ muốn thử ôm một cái thôi mà!

-ÔM CÁI ĐẦU CÔ! – Hoàng hét lên, mặt đỏ bừng.

Karami nghiêng đầu, tay chống hông, vẫn giữ nụ cười tinh nghịch.

-Ủa, có gì đâu mà phản ứng dữ vậy? Giờ cậu trông như một đứa em nhỏ đang hoảng sợ rồi. Bình thường tôi cũng hay ôm mấy đứa nhỏ ở làng tôi lắm!

-TÔI KHÔNG PHẢI MẤY ĐỨA NHỎ ĐẤY – Hoàng càng lùi xa hơn, nhìn Karami với ánh mắt cảnh giác.

-Ừ nhỉ… – Cô giả vờ chống cằm suy nghĩ, rồi chợt nheo mắt lại, ánh nhìn càng thêm phần trêu chọc. – Vậy tôi nên xem cậu là gì đây ta?

-TÔI CHẲNG LÀ GÌ CỦA CÔ CẢ! – Hoàng gắt lên. – Tôi chỉ là một thằng đực rựa thôi!

-Hừm… nhưng mà cậu làm tôi có cảm giác muốn trêu ghẹo lắm luôn á.

Karami lại nhích tới một bước, khiến Hoàng lại càng hoảng hốt .

-Cô… cô mà còn tới nữa là tôi hét lên gọi người đó!

-Hử? Cậu nghĩ ai sẽ đến cứu cậu chứ?

Karami nhướng mày, vẫn giữ nguyên nụ cười đầy tinh quái. Đúng lúc đó, Teric đứng bên cạnh phá lên cười.

-Hahaha, không ngờ đấy. Hoàng, cậu mà cũng có ngày bị con gái trêu đến mức phải chạy trốn như thế này sao?

-ANH CÂM ĐI, TERIC!

Hoàng quay ngoắt qua trừng mắt, nhưng Teric chỉ nhún vai, cười một cách đầy khoái chí.

-Thôi được rồi, không trêu nữa. – Karami cuối cùng cũng giơ tay lên như thể đầu hàng. – Nhưng mà phản ứng của cậu dễ thương thật đấy~

-KHÔNG CÓ GÌ DỄ THƯƠNG HẾT! – Hoàng hét lên, mặt đã chuyển hẳn sang màu đỏ.

Cậu vội quay người đi, cố gắng lảng tránh ánh nhìn của Karami. Cô nàng vẫn chưa có ý định buông tha, nhún vai nói thêm một câu:

-Đáng yêu thật sự…

Sau khi Hoàng hoàn toàn bỏ chạy lên phía trước, Teric cười khúc khích rồi quay sang Karami.

-Này, cô thích chọc ghẹo người khác thế à?

-Không hẳn, nhưng mà cậu ta dễ trêu quá, tôi nhịn không nổi. – Karami cười, khoanh tay lại. – Cậu thấy không? Vẻ mặt cậu ta vừa bối rối vừa tức giận, nhưng lại không thể làm gì. Dễ thương ghê.

-Cẩn thận nhé. Chơi với lửa có ngày bỏng tay đó. – Teric nháy mắt.

-Chà, có thể lắm. Nhưng cũng thú vị mà, phải không?

Karami cười rạng rỡ rồi nhanh chóng bước theo hướng Hoàng chạy đi.

Hoàng lúc này đang đứng trước một khu chợ nhỏ nằm giữa làng. Sau màn chạy trốn vừa rồi, cậu đứng chống đầu gối, thở hổn hển.

-Không thể tin được cô ấy lúc trước lại điềm tỉnh đến thế vậy mà giờ như muốn ăn thịt cả mình vậy. Đây là quả báo của việc nhìn lén à!

Khu chợ nhộn nhịp với nhiều gian hàng bán rau củ, thịt cá, đồ thủ công, và một số vật dụng thường ngày. Tiếng rao bán vang lên khắp nơi, xen lẫn tiếng trò chuyện rôm rả của người dân.

Teric và Karami cuối cùng cũng đuổi kịp cậu.

-Đây là chợ trung tâm của làng, mỗi sáng đều đông đúc như vậy. – Teric giải thích. – Ở đây bán đủ thứ, từ đồ ăn cho đến dụng cụ săn bắn.

-Hửm, làng nhỏ vậy mà có chợ cũng hoành tráng ghê. – Hoàng thở ra, nhìn quanh một lượt.

Tất nhiên rồi. Làng này là nơi tập trung của nhiều nhóm thợ săn, nên nguồn thực phẩm luôn dồi dào. – Teric nói tiếp. – Mấy hôm trước cậu chỉ loanh quanh trong nhà trọ với khu luyện tập nên chưa thấy hết đâu.

Hoàng gật gù, định bước tới một gian hàng bán thịt thì Karami đã nhanh chóng nắm tay áo cậu kéo lại.

-Đi đâu đó?

-Hả? Đi xem tí…

-Không được! Giờ chúng ta đi tham quan, không phải đi chợ mua đồ.

-CÔ CÓ CẦN PHẢI KÉO TÔI NHƯ VẬY KHÔNG?!

Karami thản nhiên cười:

-Thôi nào hẹn hò một ngày với một nàng elf như tôi là vinh dự lắm đấy! - Vừa nói, nụ cười của cô càng nham hiểm hơn bao giờ hết.

Hả?!

Hoàng kinh hãi nhưng không làm gì được, đành miễn cưỡng đi theo. Teric nhìn cảnh này mà không nhịn được cười.

-Cặp này đúng là thú vị thật…

Trong khi đi dạo quanh khu chợ, Teric bất giác nhíu mày. Cậu vừa nhận ra một điều gì đó… kỳ lạ.

Không phải từ khung cảnh hay con người xung quanh, mà là từ Karami.

Từ sáng đến giờ, cậu vẫn chưa thực sự để ý. Nhưng bây giờ, khi đang đi bên cạnh cô, một mùi hương nhè nhẹ bất chợt len vào khứu giác cậu—một thứ mùi mà cậu không thể nào nhầm lẫn.

-Mùi rượu.

Teric quay đầu nhìn Karami. Cô nàng trông vẫn rất bình thường—có hơi vui vẻ hơn mọi khi một chút, nhưng không có dấu hiệu nào của say xỉn.

Tuy nhiên, cậu biết chắc chắn rằng Karami đã uống gì đó.

Chợt nhớ lại buổi sáng, Teric nheo mắt.

Lúc cả nhóm vừa rời quán trọ, cậu đã thoáng thấy Karami quay mặt đi một chút, như thể đang làm gì đó trong lén lút. Khi đó, cậu không nghĩ nhiều, nhưng giờ nhớ lại… hình như cô ấy đã uống gì đó từ một cái bình nhỏ.

“Không lẽ là rượu?”

Teric không khỏi cảm thấy khó hiểu. Karami đâu phải kiểu người nghiện rượu?

Cậu tiếp tục quan sát cô thêm một lúc.

Bước chân cô vẫn vững, giọng nói không có dấu hiệu lắp bắp, ánh mắt cũng rất bình thường. Nhưng khi để ý kỹ hơn, cậu nhận ra nụ cười của Karami rộng hơn mọi khi, ánh mắt long lanh hơn một chút, và mỗi lần cô cười, vai cô hơi run lên như thể đang rất hưng phấn.

Cảm giác này không giống người say xỉn, mà giống kiểu… có hơi phê nhẹ.

“Chẳng lẽ cô ấy uống loại rượu có tác dụng kích thích?”

Teric khẽ thở dài. Nếu đúng là vậy, thì rắc rối rồi đây.

Cậu không định hỏi thẳng Karami ngay lúc này. Dù sao, cô vẫn đang trong trạng thái tỉnh táo, chỉ có hơi khác thường một chút. Nếu làm quá lên, có khi lại phản tác dụng.

“Thôi cứ để cô ấy vui vẻ chút đã. Chỉ cần đừng gây rắc rối gì là được.”

Teric quyết định giữ im lặng và tiếp tục đi. Nhưng cậu vẫn để mắt đến Karami, đề phòng cô làm gì đó quá trớn.

Trong lúc đó, Hoàng đang đi bên cạnh Karami, hoàn toàn không hề biết rằng mình đang ở cạnh một người có hơi men trong người.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận