Tôi không bị ép, cũng nhưng không hề có bất cứ giao dịch ngầm nào ở phía sau, ngoại trừ lọ kem tẩy lông- khụ khụ! Không nhân dịp nào cả, em chỉ muốn tặng chị Xám một tấm Hạ Anh, và chúc truyện chị kỳ sau sẽ lên banner trang chủ.
Trời ơi đỉnh nóc kịch trầnnnnn! Em ơi chị xúc động quá! "Cựu Đế" tặng tôi fanart kìa!!! 🐧
Quá đẹp luôn, cảm ơn em rất nhiều. Chị xin phép cho tấm này vào mục album ảnh nha em!
Đọc quá cuốn. Không rời mắt được. Cho dù nãy giờ tui cứ muốn bỏ ngang giữa chừng để đi chơi mà không bỏ được. Để làm rõ sức hút đến mức khó hiểu này thì chắc chắn không thể bỏ qua kĩ thuật viết rồi. Từng câu, từng từ đều chuẩn chỉnh đến mức tui chỉ soi được 1 lỗi chính tả (này ib riêng rồi). Ngoài gatekeep lỗi chính tả ra thì tui chẳng biết làm gì. Đến cái lời qua tiếng lại thường ngày mà không nên đem vào văn học mà tui còn chẳng bẻ nổi. Vì nó nghe hợp quá, đến mức không viết vậy thì viết cái gì đây. Và các câu văn này ăn rơ và liên kết với nhau đến một cách kỳ lạ. Cứ dồn dập đến liên hồi khiến không thể rời mắt. Đùng cái chưa gì là tui đã thấy hết chương (nói chứ này nói quá, tui cũng vừa đọc vừa canh đồng hồ để canh cho kịp, nhưng mà không ngừng đọc được là nói thật).
Trước mắt thì cứ nói vậy trước nhé. Chứ không thì tui lại lên cơn dại mà khen miết mất (Vì thực sự chương này còn quá nhiều cái tui thấy tâm đắc và thỏa mãn).
Sau khi được thông não về sự khách quan lúc thương thức tác phẩm, tôi đã thực sự nghiêm túc đọc truyện chị Xám. Tâm cứ tụng là phải liêm, phải đọc với tâm hồn chính trực. Cuối cùng đọc xong vẫn như ngày nào. Khen một tràng và chẳng thấy nổi một cái gì đó đáng chê ngoài 1 cái lỗi chính tả cỏn con.
Lần nữa, em xin cảm ơn chị Xám đã rủ em đọc truyện nhé.
Quao... Chị tui lập hẳn một nhà xuất bản mới cùng với dàn họa nô đông như quân nguyên của mình kìa...
Đùa tí thôi. Chương này tui thấy đọc cuốn hơn hẳn. Không rõ tác giả Xám đã thêm thắt những gia vị gì hay loại bỏ các tập chất nào để chương truyện có thể mượt và cuốn kinh khủng. Tôi đoán nhé... Có lẽ là tác giả đã hạn chế miêu tả liên tục lại. Tui vẫn nhớ cái lần đầu đọc Người Giấy và tui thấy bị ngợp do lượng thông tin quá dày. Đợt đó tui phải đọc 2 3 lần để tiêu hóa hết đấy. Nhưng lần này do tác giả chuyển sang vừa kể vừa tả mà giao diện thân thiện hơn hẳn (ừm, ý tôi là tui có thể đọc hết 1 lần và khen hay). Hiện tại thì tui chỉ nhận xét sương sương vậy thôi. Chứ không có đào sâu gì nữa. Đào sâu thì phải đọc nhiều mới đào sâu được. Còn ba cái vụ chê bai thì để sau (dù tui nghĩ là mình không có đủ trình để chê). Thế nhé!
Hây da... Phải nói là ở bản trước sau khi bị dồn dập bởi đống thông tin world build của truyện ở ngay chương mở đầu đã khiến em delay đọc bộ truyện. Nhưng mà nhân dịp bản remake của chị mới đăng, em nghĩ nên đọc thử lại xem thế nào. Và thú thật thì em cũng không nhớ bản trước nó thế nào nữa, nhưng mà chương Prologue với chương 1 của bản remake rất cực kỳ cực kỳ thú vị luôn.
Thứ nhất nhé là chương Prologue khiến em cảm giác như đây không chỉ là một romcom (nếu có thể gọi là vậy) bình thường. Mà cái gì có yếu tố siêu nhiên với rồ măng trong đó thì gu em hết, huống chi là còn cái vụ của ông Max nói. Rất chi là mystery luôn.
Thứ hai là Hạ Anh trong chương 1 này thôi đã thể hiện ra nhân vật rất cụ thể và thú vị. Cảm giác cứ như là đọc mấy bộ Shoujo Manga khi trước ấy. Nữ chính chưa gì đã có cái mỏ lết là thấy hài rồi. Xong mẹ trẻ còn hơi ngáo nữa, sống một mình mà không nhận ra ông idol to tướng ngồi trên giường. Nói chung là nữ chính rất hợp gu luôn!
Cuối cùng là em muốn nói tới vụ chương 1 này hoàn toàn là Hạ Anh độc thoại. Với em khi viết thì việc thiết kế một chương mà nhân vật phải độc thoại không thì khá là khó. Nhưng chương 1 làm rất tự nhiên, nó cho thấy sự lúng túng và hơi ngáo của Hạ Anh. Còn hài nữa.
Chấm seeding bộ này nếu chị có định tham gia banner. 🤗
Ya cảm ơn bé Hoa, chị chắc là nói thật nó không phải sửa mà đi về style của version đầu tiên hồi xưa - với việc viết kĩ hơn xưa. Và rất vui khi được em Hoa theo dõi và đánh giá. Cảm ơn cưng nhiều
576 Bình luận
ngoại trừ lọ kem tẩy lông- khụ khụ! Không nhân dịp nào cả, em chỉ muốn tặng chị Xám một tấm Hạ Anh, và chúc truyện chị kỳ sau sẽ lên banner trang chủ.Quá đẹp luôn, cảm ơn em rất nhiều. Chị xin phép cho tấm này vào mục album ảnh nha em!
Trước mắt thì cứ nói vậy trước nhé. Chứ không thì tui lại lên cơn dại mà khen miết mất (Vì thực sự chương này còn quá nhiều cái tui thấy tâm đắc và thỏa mãn).
Lần nữa, em xin cảm ơn chị Xám đã rủ em đọc truyện nhé.
Đùa tí thôi. Chương này tui thấy đọc cuốn hơn hẳn. Không rõ tác giả Xám đã thêm thắt những gia vị gì hay loại bỏ các tập chất nào để chương truyện có thể mượt và cuốn kinh khủng. Tôi đoán nhé... Có lẽ là tác giả đã hạn chế miêu tả liên tục lại. Tui vẫn nhớ cái lần đầu đọc Người Giấy và tui thấy bị ngợp do lượng thông tin quá dày. Đợt đó tui phải đọc 2 3 lần để tiêu hóa hết đấy. Nhưng lần này do tác giả chuyển sang vừa kể vừa tả mà giao diện thân thiện hơn hẳn (ừm, ý tôi là tui có thể đọc hết 1 lần và khen hay). Hiện tại thì tui chỉ nhận xét sương sương vậy thôi. Chứ không có đào sâu gì nữa. Đào sâu thì phải đọc nhiều mới đào sâu được. Còn ba cái vụ chê bai thì để sau (dù tui nghĩ là mình không có đủ trình để chê). Thế nhé!
Thứ nhất nhé là chương Prologue khiến em cảm giác như đây không chỉ là một romcom (nếu có thể gọi là vậy) bình thường. Mà cái gì có yếu tố siêu nhiên với rồ măng trong đó thì gu em hết, huống chi là còn cái vụ của ông Max nói. Rất chi là mystery luôn.
Thứ hai là Hạ Anh trong chương 1 này thôi đã thể hiện ra nhân vật rất cụ thể và thú vị. Cảm giác cứ như là đọc mấy bộ Shoujo Manga khi trước ấy. Nữ chính chưa gì đã có cái mỏ lết là thấy hài rồi. Xong mẹ trẻ còn hơi ngáo nữa, sống một mình mà không nhận ra ông idol to tướng ngồi trên giường. Nói chung là nữ chính rất hợp gu luôn!
Cuối cùng là em muốn nói tới vụ chương 1 này hoàn toàn là Hạ Anh độc thoại. Với em khi viết thì việc thiết kế một chương mà nhân vật phải độc thoại không thì khá là khó. Nhưng chương 1 làm rất tự nhiên, nó cho thấy sự lúng túng và hơi ngáo của Hạ Anh. Còn hài nữa.
Chấm seeding bộ này nếu chị có định tham gia banner. 🤗