Người ta vẫn kể rằng Saito Ken đã tuẫn tiết vì bị quân địch dồn đến đường cùng, có đúng không?
Cái chết của Saito Ken, người ta đồn thổi đủ điều. Kẻ thương tiếc thì lặng lẽ thắp nến cầu nguyện giữa quảng trường. Kẻ ghét bỏ thì cười khẩy, gọi cậu là kẻ bạc nhược, quẫn trí đến cuối đời. Nhưng sự thật đằng sau cái chết ấy, cả một lịch sử dài đằng đẵng của Baridi vẫn còn chôn giấu.
"Saito Ken, lần này, con phải chết."
Ken không nghe nhầm. Ông nội đã nói như vậy, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, gương mặt ông mang theo nỗi đau thương chẳng đành. Vị hoàng tử khẽ đáp, chính cậu cũng nhận ra giọng nói của mình thật xa lạ:
"Vâng ạ, con sẽ thực hiện."
Cậu đã mang trên vai trọng trách mà ông và cha giao phó về vận mệnh của cả đất nước này. Nhiệm vụ của vị hoàng tử ấy là phải xóa bỏ lời nguyền ấy, bằng bất cứ giá nào. Bằng cả sinh mệnh của mình. Bằng chính cuộc đời của mình.
Dù sao thì, cũng đã có quá nhiều người mong cậu chết đi từ lâu.
Vậy thì hãy chết thật kiêu hãnh!
Nhưng trước khi chết... Ken đã từng sống. Và cậu nhớ rất rõ chuyến đi định mệnh năm chín tuổi ấy...
●▬▬▬๑۩۩๑▬▬▬●
Trong chiếc xe bay sang trọng, Quốc vương Saito Atsushi và con trai mình là hoàng tử Saito Ken cùng trên một hành trình đến khu vực Nghĩa trang thần linh nằm ở vùng ngoại vi ở phía Nam thủ đô. Đây là năm thứ ba kể từ khi Atsushi lên ngôi sau cuộc đảo chính lật đổ vương triều Shimizu đã cầm quyền hơn ba thế kỷ. Mất đến mấy năm để ổn định lại đất nước, cuối cùng vị tân vương đã có thời gian để thực hiện nghi thức cùng người kế vị của mình - khởi động ấn truyền thừa, để hoàng tử nhỏ có được quyền ra vào nơi tế lễ quan trọng nhất của đất nước.
Nhìn đứa con trai chín tuổi đang cắm cúi đọc sách bên cạnh, Atsushi bất giác mỉm cười. Đôi mắt tím tròn xoe vừa ngây thơ vừa mang nỗi buồn xa xăm của đứa trẻ vẫn chăm chú dõi theo từng dòng chữ. Mái tóc nâu mềm rủ xuống vài lọn, che đi chiếc lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện mỗi khi cậu bé chau mày vì gặp chỗ khó. Nó giống mẹ quá thể. Atsushi nghĩ chỉ có cái tính bướng bướng, gan lì kia mới là của ông.
Atsushi khẽ day thái dương, những ngón tay lướt qua mái tóc đã điểm bạc nhiều hơn năm ngoái. Bao nhiêu năm kể từ cuộc đảo chính, từ ngày nàng ra đi, ông chưa một ngày ngơi nghỉ. Áp lực ngai vàng in hằn lên đôi mắt hổ phách từng sáng ngời thuở thiếu thời, để lại một màu tang thương mỏi mệt chẳng buồn giấu. Ông đã dồn nỗi nhớ thương vợ mình vào tình yêu dành cho con trẻ. Dù đã là một quốc vương, nhưng ông vẫn chăm bẵm cho đứa nhỏ mồ côi mẹ tỉ mẩn như hệt bao người cha đơn thân khác. Không chỉ là miếng ăn, giấc ngủ, mà cả việc chuẩn bị cho mỗi lần cùng con trai ra ngoài, người đàn ông này vẫn cẩn thận từng li từng tí, như cái cách ông đã quấn cho đứa nhỏ lọt thỏm trong chiếc áo giữ ấm dày chặt từ khi khởi hành hành trình này chẳng hạn.
Không ngờ, một người con sinh ra trong quốc gia giá lạnh đã có thể trạng kiên cường như Ken trong chuyến đi xa này phải ôm chiếc áo choàng đính lông nặng trĩu trên người. Trong áo thêu chằng chịt những chú thuật chống tuyết bằng cổ ngữ, ánh lên sắc sáng nhạt. Những hoa văn bạc phản chiếu ánh sáng lấp lánh trên nền vải dày, tỏa ra khí ấm đặc trưng của phép thuật bảo hộ. Trước giờ, hoàng tử bé sống ở trong khu kết giới của Đế Đô, hiếm khi phải mặc những trang phục luộm thuộm nóng bức như thế. Đứa bé vùng vằng, rốt cuộc ném quách cái áo ra hàng ghế phía sau xe.
“Con sẽ cần nó sớm thôi!” Trông thấy vẻ mặt ảo não của bé con nhà mình, Quốc vương Atsushi nuông chiều để mặc cậu bé ném chiếc áo qua một bên không thèm đoái hoài. Để đó, tự khắc khi đứa trẻ ra đến khu ngoại vi sẽ tự giác nghe lời.
Đứa nhỏ ngúng nguẩy chẳng quan tâm, trên đùi nó vẫn là quyển sách lịch sử dày cộm mà nó phải ôn tập cho kỳ thi vào tuần sau. Nó không oán trách cha vì bị kéo đi đến một nơi xa xôi trong thời điểm thi học kỳ. Với hoàng tử, từng khoảnh khắc được trải qua cùng cha đều quý giá. Bởi người đàn ông bên cạnh nó là một quân vương, không phải luôn có thời gian để ở bên con của mình. Ấy thế, ông ấy vẫn bị công việc làm cho quay cuồng trong lúc ngồi trên xe. Đứa nhỏ giữ im lặng, chú tâm đọc sách trong khi người cha vẫn đang phê duyệt công văn nào đó trong màn hình lập phương bao quanh mắt. Một quãng lặng dài khi xe đã qua khỏi nội khu, Ken bỗng nhiên muốn hỏi cha điều gì đó, nhưng lại ngập ngừng.
Chẳng còn nghe tiếng trang giấy vang lên, vị Quốc vương tắt đi màn hình, quay sang con mình, nghiêng đầu chờ đợi:
"Sao đó bé con?"
"Lát nữa... có phải mình sẽ đến đền thờ của Nữ thần Kozakura không cha?"
Lắng nghe chất giọng trong trẻo đầy vẻ tò mò của con trai nhỏ, vị vua nhích người lại gần với Ken. Tay ông choàng qua người nó và giữ lấy trang sách mà con trai đọc dở.
"Ô hay, chương này học về kỷ Băng Giá sao?" Vị quân vương nhìn đống chữ dài ngoằng mà bé con nhà mình phải học thuộc, bất giác thở dài. "Chắc ta phải kiến nghị là với phía Bộ Giáo dục để xem xét lại chương trình."
Hoàng tử xụ mặt, nhăn nhó:
"Con vẫn hiểu mà cha! Nó dễ hiểu hơn bất kỳ điều gì phải học ở Học viện Pháp thuật ạ!"
"Thế con muốn hỏi điều gì?"
Saito Ken sững người, chớp mắt nhìn cha mình trân trân, nín lặng cúi đầu.
"À thôi không có gì ạ!"
Cảm nhận thấy vẻ tủi thân của con trai bé bỏng, Quốc vương đập nhẹ trán của mình, bối rối xoa vai của con, hạ giọng:
"Cha xin lỗi! Cha nhớ rồi, việc con trai hỏi là về nữ thần?"
Ken gật đầu, hít một hơi sâu, rồi khẽ nói bằng giọng hờn mác:
"Coi như con biết lát nữa mình tới đâu rồi ạ." Rồi cậu bé rũ mắt nhìn xuống dòng chữ đen lặng lẽ mang tên "kỷ Băng Giá" trên nền giấy trắng ngà, thủ thỉ. "Con chỉ tính hỏi Kozakura có phải bà nữ thần giáng lời nguyền vào thế gian này vì đánh mất đi con gái của mình không thôi."
Quốc vương khựng lại một nhịp, trầm ngâm hỏi:
"Ai dạy con kể như vậy?"
"Dạ trong lớp các chú nói vậy."
Nghe tới đây Quốc vương Atsushi đưa ngón tay lên vuốt làn da trên mắt của mình cho bớt mỏi, rồi muộn phiền chỉ tay vào từng dòng trên sách giáo khoa:
"Em bé à, đây là môn lịch sử, con chỉ học khái niệm của kỷ Băng Giá là vào cách đây hơn 1180 năm, một cơn bão tuyết đột ngột xuất hiện khiến lục địa trở nên giá lạnh và kể từ đó đến nay nhiệt độ không quay lại bình thường." Ông vừa đọc vừa rà tay theo từng dòng chữ trong sách. Sau đó Atsushi đưa bàn tay xoa đầu con trai, bất lực quyết định. "Cha đã không đồng ý từ đầu cho con học cùng với mấy người quá lớn mà! Sau học kỳ này ta sẽ yêu cầu các giảng viên đích thân đến cung dạy cho con!"
Hoàng tử nhỏ nghe tới đây lập tức ngẩng đầu, trân trối nhìn xoáy vào đôi mắt hổ phách đang âm thầm nổi giận của Quốc vương. Nó che môi mình lại, giương đôi mắt tím long lanh như một chú cún nhỏ, ra sức làm nũng:
"Con sai rồi ạ! Con không nên nói lung tung!" Bàn tay nhỏ bấu lấy vạt áo của cha mình. "Cha, con muốn đến Học viện, cha đừng để con ở cung mà!"
Quốc vương trông thấy vẻ hối lỗi của em bé chỉ thấy quá đáng yêu quá thể, ông véo má của con trai, căn dặn:
"Lát nữa tới nơi không được nói linh tinh nhé!" Rồi ông đưa ngón trỏ lên, đùa nghịch với bé con. "Chạm tay hứa cho cha yên tâm nào!"
Em bé vội vàng hành động ngay, đưa tay chạm vào bờ môi, rồi dùng ngón trỏ bé xíu đặt lên ngón tay của cha mình. Hai cha con cùng lúc phì cười.
Hoàng tử kéo cuốn sách về phía mình, tiếp tục xem và dùng bút dạ đánh dấu những điểm cần lưu ý. Ánh mắt của vua cha vẫn không dời cậu con trai nhỏ mà yêu chiều vuốt ve đầu tóc mềm như tơ của cậu. Động tác của ông tự nhiên có chút rung nhẹ, bởi xe bay vừa chạy qua một trạm kiểm soát tự động. Với khả năng của một pháp sư cấp cao, Atsushi cảm nhận được luồng sóng phép thuật vừa lướt rất khẽ qua toàn bộ chiếc xe. Ông đoán rằng bé con nhà mình cũng có thể cảm nhận được điều đó, bởi hàng chân mày nó mới vừa nhíu lại.
Quốc vương không nhịn được nữa, cất lời:
"Đừng đọc sách trên xe, không tốt cho mắt đâu, ngồi chơi đi con!"
"Vâng ạ!"
Atsushi thu hồi quyển sách giáo khoa, bỏ lên kệ ở một bên ghế. Ông nhìn đồng hồ, rồi mở ngăn trữ thực phẩm, lấy một chai sữa vẫn còn ấm, kèm thêm ống hút và chăm bẵm cho cậu con.
"Uống hết nhé!"
Ken ngoan ngoãn nhận lấy đồ uống, hút một ngụm sữa nhạt còn nóng ấm lại theo thói quen cắn ống hút nhâm nhi. Ngồi yên trên xe không quá năm phút, nó lại bắt đầu lục lọi trong túi đồ mà Phụ hoàng đã chuẩn bị. Một tay ôm chai sữa, tay còn lại của nó đã tìm thấy một chiếc mặt nạ chống độc dày cộm. Hoàng tử nhỏ giơ thứ đồ trên tay, lúc lắc hỏi cha:
“Rồi cái mặt nạ này để làm gì vậy cha?”
“Chống tro bụi thôi, lỡ như con không duy trì được chú thuật hộ thân của mình.”
Đôi môi nhỏ của hoàng tử chìa ra một cách trẻ con, bất mãn không dám thốt thành lời. Cậu bé nghĩ mình đã ăn học bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ có mỗi một câu chú hộ thân cũng làm không xong. Cha chẳng bao giờ xem phiếu học tập của cậu cả, những môn cơ bản đó, từ thời ở lãnh địa của gia tộc Saito, cậu đã học nhuần nhuyễn rồi. Ken không muốn nói, chỉ lẩm nhẩm trong lòng một câu chú thuật đại ngữ mà mình đã cố gắng tinh gọn nhưng vẫn đảm bảo có đủ sức ngăn cách tuyết mù, tro mịn và hơi lạnh bám vào cơ thể mình.
Một vòng sáng tím nhạt bọc quanh người của hoàng tử khi câu chú vừa dứt trong đầu. Atsushi vừa nhìn thấy đứa con mình đang kiểm tra lại chú thuật phòng hộ của bản thân. Sắc màu tím nhạt đó dựng nên một phòng tuyến cách người hơn mười phân, thêm hỏa thuật trộn lẫn cùng ánh sáng bảo hộ. Nói chung trông có vẻ ổn, nhưng phải mặc thêm áo khoác, nếu không thì đứa nhỏ cũng không đủ năng lượng để lang thang trong nơi đó quá lâu.
“Cấu trúc này khá tốt, nhưng đừng phân tâm nhé, nơi đó lạnh hơn con nghĩ nhiều đấy!”
Một lời khen ngợi của cha khiến Saito Ken vui vẻ đến nỗi màu mắt bừng sáng như màu của đóa hoa Tử Dương tím nhạt. Đứa nhỏ nhanh chóng hút cạn đến đáy chai sữa để biểu lộ niềm vui. Nó đặt vỏ chai vào thùng rác rồi chợt muốn ăn gì đó. Có lẽ vị sữa quá nhạt, khiến em bé muốn nhấn chìm thứ vị giác lờ lợ của mình bằng gì đó ngọt ngào hơn.
Ken tìm thấy một hộp kẹo giữ ấm kèm theo trong túi và lén lút nhón lấy một viên. Vị ngọt cay của viên kẹo thấm vào vị giác, thơm mùi hăng nồng của củ Tangawizi. Cơn cay xè xộc lên mũi đến ứa nước mắt. Đứa bé không chịu nổi, vội vàng nhả ra khỏi miệng, giữ ở trong tay.
Saito Atsushi phì cười, dù người kế vị ông đã học bao nhiêu lễ nghi đi chăng nữa thì khi lúng túng liền quăng hết sạch. Ông tìm một mẩu giấy nhỏ trên xe, gói gọn viên kẹo lại, không răn dạy em bé thêm. Nó không ăn cay được mà cứ bướng.
“Để con cầm cho, lát con ăn tiếp!”
Đứa nhỏ với tay xin lại viên kẹo, một chút xấu hổ với vẻ vụng về của bản thân mình khiến nó muốn giữ lại viên kẹo này để thử thách mình. Nghe nói là người lớn thì sẽ ăn cay được, nó cũng muốn ăn hết viên kẹo này. Hoàng tử bé âm thầm dúi viên kẹo được gói gọn lại, cất trong túi áo, định bụng sẽ ăn hết trong lúc bước vào cái khu vực lạnh ngắt mà cha đã cảnh báo.
Quãng thời gian di chuyển bằng xe bay rời khỏi Đế Đô, cậu bé thấy mình đang băng ngang qua khỏi trung khu thành thị Địa Lợi sầm uất rồi lướt đến vùng đô thị ổ chuột chất chồng với mật độ dân tị nạn đông đúc tại địa giới của hạ khu Nhơn Hòa.
Cơn buồn chán mãi mới chịu tan đi khi cậu hoàng tử phát hiện chiếc xe đã đi ra khỏi khu vực vùng cơi nới của Nhơn Hòa. Saito Ken ngoái nhìn vòng kết giới xa dần, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc. Đập vào mắt cậu là cảnh tượng chiếc lồng kết giới cuối cùng của toàn bộ thủ đô khi nhìn trên cao. Ở đó, đỉnh cao nhất là đỉnh Thần Thủ sáng lấp lánh giữa mây ngàn. Còn mọi thứ thì bé nhỏ như một mô hình đồ chơi tinh xảo. Ken hiếm khi được thấy Thần Thụ ở khoảng cách xa như thế này, cảm giác đó khác với khi cậu ở ngay trong đền Bác Ái cầu nguyện lắm.
Khi đứng ngay dưới những rễ cây đã bị vôi hóa của Thần Thụ, cậu chỉ thấy cây Thần ấy như một ngọn núi kì vĩ có hình dáng như một cây cao - đẹp đẽ như xơ cứng như đã rệu rã với thời gian đằng đẵng. Còn bây giờ, ở tận chốn xa xăm, hoàng tử bé mới thực sự tin hình dáng khổng lồ kia thực sự là một cây lớn với tán cành sum suê luôn đỏ rực. Dưới ánh nắng của Quang Cầu, từng tán lá còn như đang rung rinh nhè nhẹ, tựa là đang thở cùng với thủ đô nghìn năm văn hiến của cậu. Suốt bao nhiêu năm tháng, những tán cây khổng lồ vẫn vươn rộng tạo thành kết giới tự nhiên, bảo vệ cư dân bên trong khỏi những cơn bão tuyết hung hãn của hành tinh. Nhờ vậy, khí hậu trong nội khu chỉ se lạnh mà không rơi vào băng giá vĩnh cửu như ngoài trời.
Tới đây, Saito Ken đã bắt đầu thấy không khí dần khô hanh và cảm giác lành lạnh len lỏi. Đã vượt ra khỏi sự bảo hộ của cây thần, bên ngoài lục địa là những kết giới theo khu vực tập trung. Xe bay ở độ cao vượt tầm của những lồng kết giới đó, nên Ken không hề cảm nhận được chút hơi ấm nào. Nó bặm môi, muốn làm như hành động quỳ trên ghế để ngoái nhìn khu ngoại vi rồi âm thầm khều tay lấy áo khoác, nhưng rồi sự kiêu ngạo của đứa nhóc kìm nó lại. Hoàng tử nhỏ đẩy điều hòa ở chỗ mình ngồi về nhiệt độ cao hơn, vờ như không nghe thấy tiếng cười rì rầm của cha mình.
"Rồi hoàng tử của cha có muốn mặc áo khoác chưa?" Bên cạnh, đột nhiên Quốc vương cất lời, như là sớm đoán được vẻ hối hận của con trai mình.
Saito Ken quay mắt đối diện ông, kiên quyết lắc đầu. Đổi lại, Quốc vương chỉ cười bất lực, ông tháo thiết bị truyền tin để nghỉ mắt một chút. Với sự ương bướng của con trai, Atsushi thừa biết nó vẫn chưa đến ngưỡng đến phục tùng, nên kệ.
"Ờm, vậy thôi!" Quốc vương nhún vai và quay đầu qua khung cửa của mình, lơ luôn con trai.
Hoàng tử phồng má bất mãn. Trong lòng cậu bé đã niệm sơ thuật chống lạnh cơ bản, vì niệm bằng vô âm chú ngữ, hẳn là Quốc vương cũng không nhận ra được, nhưng cần phải tập trung hơn. Nó ngồi ngay ngắn lại, chống cằm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ cứ trôi đi.
Vùng ngoại vi có những kết giới nhỏ lô nhô, chứa nhiều khu công nghiệp hoạt động, khiến bầu trời ẩn trong một màu khói xám nhạt bốc lên cao. Nơi đây không đông đúc dân cư như khu rìa Nhơn Hòa, nhưng vẫn có một nét lộn xộn kỳ lạ. Hành trình này đi ngược hướng về lãnh địa gia tộc, đứa nhỏ cảm thấy lạ lẫm, bởi nó đã quen khu vực phía tây Đế Đô luôn có sự trật tự, chỉn chu của khu vực đền Tường Minh.
Hoàng tử nhỏ kề mặt gần lớp kính và bỗng phát hiện trò chơi mới. Nó thích thú hà hơi vào mặt kính rồi tự xem lớp vật liệu ấy tự xóa mờ đi màn hơi sương mà đứa bé đã nghịch ngợm thổi vào.
Một chút lơ đễnh, đứa trẻ nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bé của mình phản chiếu trong mặt kính. Ken lại thổi một hơi sương và phác họa gương mặt mình bằng ngón tay bé nhỏ. Cậu tì ngón tay vào kính nghe kin kít rồi họa nên một gương mặt nhỏ thanh tú hệt như mình, rồi tự bật cười.
"Cha, xem nè!" Ken quay sang khoe với Quốc vương về tác phẩm mình mới vẽ được với nụ cười tươi rói.
"Xem nào!" Atsushi trườn mặt qua nhìn bức tranh nhỏ rồi cong môi tự hào. "Con trai của cha vẽ đẹp quá!"
Ken miết da tay lên mặt kính, thủ thỉ:
"Đôi lúc con nghĩ sau này con sẽ là họa sư, nhưng nghĩ tới việc vẽ cả ngày, tự nhiên con không muốn nữa."
"Vậy là con không làm họa sư nữa à?" Atsushi vươn người qua, bổ sung vào gương mặt nhỏ của Ken một đóa Tử Dương nhỏ lên tay và phác họa thêm một thân hình bé tí chống đỡ một quả đầu đáng yêu lại to hơn cơ thể. Sau khi có thêm một chút tỉa tót của cha, bức tranh của cậu bé càng thêm có hồn và hoàn thiện.

Ken hoan hô thành tiếng, rồi đáp cha:
"Con không có ý tưởng để vẽ suốt ạ, nếu vẽ phục vụ một mục đích gì đó thì tốt hơn. Như là... thiết kế ra gì đó!"
"Suy nghĩ hay đó! Khi nào con có ý tưởng, hãy ghi chép lại nhé, dù nó chỉ là một cái gì đó nhỏ xíu lóe lên. Sau này đọc lại sổ tay, con sẽ nhận ra mình có cả kho báu."
Cậu bé tủm tỉm cười, gật đầu đáp lại cha mình.
Saito Atsushi cười hiền, rồi ôm lấy con mình. Lúc này, hoàng tử nhỏ đã bỏ bê hết các phong thái được học, cứ dựa vào người ông, ủi ủi đến độ tóc của nó rối bù và nhoẻn môi cười đến vô tri. Ấy vậy lại khiến cho vị quân vương đang mệt đến cay xè cả mắt này tựa như được uống một ngụm nước ấm, xoa dịu khí quản khô buốt và cả ngũ tạng đang cóng lạnh của ông. Như một kẻ mất trí, Quốc vương cứ mải xoa đầu con trẻ, cho đến khi nó nhích ra xa mình vì lại vô tình trông thấy điều gì đó hay ho từ bên ngoài cửa sổ.
Dọc ngoài khu ngoại vi, có từ trên cao nhìn xuống, có những lỗ đen nổi bật trên nền đất trắng, bốc lên những luồng khí đen mờ nhạt. Dù nơi đó xa thật xa, nhưng vì không khí u ám đó quá ngột ngạt, khiến hoàng tử không rời mắt được. Ken chỉ tay về hướng đó, hỏi cha của mình:
"Mấy chỗ có lỗ đen đó là gì vậy cha?"
Quốc vương nhìn cậu bé vô tư, ông chỉ thở dài rồi nói:
“Đó là vùng tế đàn hỏa thiêu còn sót lại của mấy trăm năm trước. Nãy trong sách có nói đó con!" Atsushi hướng mắt về cuốn sách lịch sử đang nằm yên trên kệ và nói. "Giá lạnh kéo dài và nạn đói gây ra cái chết của mấy trăm triệu người. Các pháp sư đã cố thanh tẩy, như oán khí quá nhiều, không thể phục hồi.”
Saito Ken ngạc nhiên, thu mình lại, dù nó đang là một học viên pháp sư, nhưng khi nghe tới những thứ quỷ quái hắc ám, em bé vẫn hơi chột dạ hoảng sợ.
“Tà phái pháp sư sẽ hay lảng vảng đây hả cha?” Giọng nhỏ rủ rỉ như sợ ai đó nghe thấy.
“Không con.” Atsushi kéo đứa bé vào lòng, nhẹ nhàng giải thích. “Đất nước này có vô pháp vô thiên tới vậy đâu.”
Ken thầm thở phào, còn tự cau mày trách mình suy nghĩ linh tinh. Nó nhẹ tay tháo khỏi vòng tay cha, ánh mắt hay háy nhìn về vùng núi đồi phía Đông Bắc trập trùng lẫn sương mờ. Khi mà xe bay ngang khu nghĩa trang lớn nhất của đất nước, hoàng tử nhỏ đã thấy những ô nước rực rỡ lung linh sắc màu nằm trong một vùng kết giới trắng nhạt, như thể một bảng màu nước với mấy chục sắc màu chen lẫn tuyệt đẹp.
“Sau này con chết cũng được đưa tới đây hả cha?”
Quốc vương vừa mới lim dim chưa được mấy phút đã bị thêm một câu hỏi ngây ngô của con mình làm cho bừng tỉnh. Ông đưa ánh mắt hổ phách nheo nheo lại nhìn đứa con mình như muốn xác nhận lại câu hỏi của đứa trẻ. Lời lẽ đó quá u ám, vốn dĩ không nên phát ra từ một em bé chín tuổi.
Atsushi đưa tay ra day môi của đứa bé ngốc này, hơi buồn cười mà cũng là răn đe.
“Con à, con đang nói cái gì vậy? Xui rủi quá! Cắn lưỡi nói lại mau!”
Một lời la rầy không có lấy bực bội nào, nhưng cậu nhỏ vẫn tự rụt đầu, tự vả miệng mình. Trong tâm trí của Ken, cái chết rất bình thường, tựa như một giấc ngủ mà ai rồi cũng phải trải qua. Đứa nhỏ đã đủ lớn để hiểu được những chia ly này. Có lẽ từ lúc người mẹ kính mến đã rời đi, sau mấy năm ròng chật vật khổ sở, đến bây giờ Saito Ken đã tự biết chôn giấu những tổn thương vào vùng sâu trong trái tim non nớt. Thỉnh thoảng, trong đầu nó sẽ nghĩ đến những giả thuyết về cái chết, tựa như lúc trông thấy nghĩa trang này.
Những ô mộ màu sắc trôi qua. Ken tự hỏi, không biết mẹ có một ô màu nào không? Hay mẹ chẳng còn gì để lại? Đã mấy năm rồi, mỗi lần nó hỏi về mẹ, người lớn chỉ im lặng. Bà nội thì xoa đầu, ông nội thì nhìn đi chỗ khác. Ken đã dần hiểu ra, có lẽ mẹ không có một nơi như thế này. Có lẽ, không còn gì nữa.
Saito Ken trầm mặc nhìn chiếc xe cứ băng qua vùng nghĩa trang rộng lớn, tự giác không nói gì nữa. Nơi đây phải tuyệt đối yên tĩnh để không làm phiền đến giấc ngủ của những linh hồn.
Vùng sắc màu ấy dần khuất xa khỏi tầm mắt, đứa trẻ lặng im hồi lâu, bắt đầu cảm thấy cơn lạnh rõ ràng hơn. Nó liếc mắt đến chiếc áo đã ném về sau xe lần nữa, rồi lại tăng cường phép thuật giữ ấm.
Lần này, dao động phép thuật không giấu được nữa, Quốc vương đã nhận ra.
"Con trai à, con còn nhớ trước kia chú Akira than phiền nhất về con là gì không?"
Ken cúi gục đầu, thầm nhớ đến người chú ruột của mình - cũng là người thầy vỡ lòng của cậu về pháp thuật. Nó hiểu cha muốn ám chỉ điều gì - thầy Akira luôn nói rất nhiều lần, rằng: sự hiếu chiến và ương ngạnh của đứa trẻ này sẽ khiến nó gặp nhiều rắc rối.
Nó cực ghét cái nhận định vớ vẩn này.
Vì thế, Ken co mình, khoanh tay lại, càng sống chết không lấy lại áo khoác.
"Có lẽ đây cũng là một bài học đó nhóc con. Quá chướng tính thì chỉ có mình khổ thôi!"
"Con bình thường ạ!" Ken nói nhỏ, tay chống cằm, cắn môi, giữ tâm trí tập trung để phép thuật ủ ấm luôn vận hành.
Quốc vương không nói gì, lắc đầu, nhưng đã với tay nhặt áo khoác đặt bên cạnh nó. Ông biết đã sắp đến nơi.
Khi qua được vùng đại khu nghĩa trang, xe bay hạ thấp dần để một hẻm núi kín đáo. Nơi đây không có kết giới bao phủ, bầu trời chìm trong màu sắc trắng xám tẻ nhạt dưới những bóng cây lá kim đậm màu. Ken bước xuống xe, kéo theo chiếc áo khoác dày nặng. Chân đạp xuống nền tuyết lún sâu, đôi bốt cao đến đầu gối của đứa trẻ bắt đầu phát huy dòng chú thuật nóng ấm sưởi ấm. Một hộ vệ khởi lệnh giăng kết giới, cuốn bay hàng loạt tuyết mới đổ xuống, lăn thành những viên to đùng trôi về các con dốc xa. Viên tuyết to chạm vào một tảng đá, vỡ nát, văng ra tứ tung. Nền tuyết bị cày xới bởi gió mạnh, để lộ ra những vết đá xám xịt bên dưới, phủ đầy rêu phong đã bị đóng băng. Trên mặt đất đã gọn gàng sạch sẽ.
Ken di di gót giày xuống nền đất có một độ trơn trượt nhẹ, khi cậu bé phải níu nhẹ vào vạt áo của cha, cảm giác bước đi trên nền đất không được đúng cho lắm. Tuyết sẽ mang theo một chút xốp giòn, ẩm ướt bê bết, còn mặt đất sạch trơn kia lại mịn trơn, tự nén chặt lại theo mỗi dấu chân, hình thành những vết giày hằn lên rõ ràng. Hoàng tử nhỏ hạ thấp người, đưa tay chạm vào nền đất. Đứa bé không cảm thấy lạnh, cũng không ẩm ướt mà chỉ có một cảm giác mịn màng tơi vụn của những hạt li ti, tan bay vào không khí. Ken đã niệm thuật bảo hộ thân từ đầu. Bởi vậy, lớp bụi này chỉ lả tả tán loạn trên tay, không chạm tới khoang mũi của hoàng tử nhỏ.
Quốc vương kéo em bé nhà mình đứng dậy, cột lại nơ áo rồi kéo mũ trùm che đi mái tóc nâu của đứa con.
"Mang bao tay vào đi con." Quốc vương tìm mãi vẫn không thấy bao tay mà đứa trẻ giấu, bèn nhắc.
"Vướng lắm ạ, chú thuật của con đủ mạnh để bảo vệ da!"
Quốc vương trỏ nhẹ vào trán của bé con, lần này đã hơi cáu bẵn thật nhưng vẫn kiềm chế mình la mắng con. Ông thở dài, đứng dậy, ra lệnh cho nhóm cảnh vệ:
“Chờ ta ngoài này.”
Để cho những người bảo vệ chờ bên ngoài, Atsushi chỉ mang theo con trai đi dần về phía cổng nghĩa trang.
Cha con họ đứng ngay một cổng đá to, nhìn xuyên qua bên trong thấy một chút kiến trúc đền đá cũ kĩ và đầy bụi. Kết giới có một lớp vật chất mờ mờ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cảnh vật bên trong. Ken nhích lên nhìn, thấy từ cổng đá bay ra mấy lá bùa và một ít vật chất xám nhạt. Không khí nơi này dày đặc hơn, mang theo một cảm giác đè nén kỳ lạ. Gió lướt qua vách đá tạo nên những tiếng rít trầm thấp, tựa như lời thì thầm của những linh hồn bị lãng quên. Hoàng tử bé con vô thức siết chặt tay, là do lạnh hay do thứ âm thanh kia len lỏi vào tim, cậu cũng không rõ nữa.
Quốc vương đưa tay kết ấn, từ bàn tay mang theo một thứ ánh sáng vàng. Cổng đá như một mặt hồ lay động, rung lên nhè nhẹ. Atsushi đưa một dấu ngọc trong túi áo chạm vào một họa tiết có sẵn trên cổng đá, chúng khớp chặt với nhau, hình thù của cổng đá sáng lên nhè nhẹ. Sau đó, ông xoay đầu, ngoắc bé con của mình đến gần hơn.
“Ta cần một giọt máu linh hồn của con.”
Đứa nhỏ lập tức ngớ người, thốt lên khe khẽ:
"Máu linh hồn..." Nó rũ mắt nhìn ngón tay của mình rồi đắn đo. Từ khi rất nhỏ, thầy Akira đã từng dạy nó rằng: "Mỗi giọt máu linh hồn là một mảnh ký ức, một mảnh đời con trao đi. Nếu dâng hiến quá nhiều, con sẽ quên mất mình là ai."
Ken luôn khắc ghi điều đó trong lòng. Nghĩ đến đây, đầu ngón tay cậu bé chợt co lại theo bản năng. Nó ngập ngừng hỏi lại:
“Cha... thật sự phải làm vậy ạ?”
Atsushi trông thấy vẻ mặt cứng đờ của con trẻ, ông hiểu nó đã hoảng sợ rồi. Lý thuyết về máu linh hồn có thể dành chung cho đại chúng, nhưng ở tư chất thiên bẩm của đứa bé thiên tài nhà của ông cũng như gia tộc Saito nói chung, việc mất một ít máu linh hồn để thực hiện các pháp thuật phức tạp là không tránh khỏi.
Ông đưa tay vào túi áo, lấy ra một hộp thuốc nhỏ, thứ thuốc màu trắng nén chặt lấy những dạng năng lượng tổng hợp, bù sức cho các pháp sư cần vận hành bằng máu linh hồn. Quốc vương nuốt một viên và đưa đến môi của bé con một viên.
Ken ngửa đầu về sau, ngầm kháng cự, nó chưa bao giờ dám trích máu linh hồn tùy tiện bao giờ.
“Không tin thuốc của gia tộc phát minh hả con?” Atsushi vừa nói vừa nhịn cười rồi ém viên thuốc ấy vào lòng bàn tay của đứa trẻ.
Đứa nhỏ nhà ông vẫn còn quá đơn thuần. Một pháp sư cấp cao không được run sợ hay lo lắng về những chuyện bản thân sẽ phải đánh đổi khi dùng pháp thuật.
“Chỉ lần này thôi bé con, luôn nhớ rằng đừng tùy tiện dâng hiến máu linh hồn của bản thân cho ma thuật là được. Vì đây là một cú đổi chác, nếu con trao đổi quá nhiều, con sẽ đánh mất đi linh hồn của mình.”
Cầm viên thuốc trong tay, hoàng tử Ken trầm ngâm một chút. Cậu nhỏ biết cơ thể mình mạnh hơn những đứa trẻ khác, hồi phục cũng nhanh hơn, nhưng cảm giác mất đi một phần linh hồn của chính mình vẫn là điều khó chấp nhận. Một khi đã cho đi, sẽ không thể lấy lại. Máu linh hồn cũng như dòng máu đỏ nuôi dưỡng cơ thể, nhưng chúng phục hồi rất chậm, đã tổn thương là sẽ suy kiệt cả thể chất lẫn tinh thần.
Tà phái pháp sư đều từ bước đường đánh đổi này mà thành. Một giọt máu hôm nay có thể là chuyện nhỏ, nhưng nếu quen với nó, sẽ đến lúc cậu không dừng lại được nữa. Saito Ken ý thức được một ngưỡng quan trọng trong cuộc đời, nó phải học cách cân bằng giữa đánh đổi và lý trí khi sử dụng pháp thuật. Bằng không, tham vọng về quyền năng sẽ kéo nó vào con đường không thể vãn hồi.
Ken hít một hơi thật sâu, rồi nuốt viên thuốc trong tay. Cậu đưa tay ra, để cha mình rạch một đường nhỏ lên đầu ngón tay. Lúc mũi dao lạnh vừa chạm đến da thịt, nó lại run nhẹ tay.
"Thả lỏng nào con trai. Máu linh hồn chỉ chảy khi con tự nguyện."
Đứa bé nhắm mắt, cố trấn an trái tim đang đập loạn trong lồng ngực.
"Tự nguyện, con tự nguyện."
Một nhói buốt thoáng qua. Rồi một dòng sáng tím đen, mang theo khí tức lạnh lẽo và trầm mặc từ đầu ngón tay bé nhỏ chảy ra, hòa vào pháp ấn trên cánh cổng đá. Cảm giác mất mát ập đến như có ai xé toạc một mảnh hồn. Ken choáng váng, vòng bảo hộ quanh người vụt tắt trong chốc lát, cơn rét buốt lập tức táp thẳng vào da thịt. Cậu hít một hơi thật sâu, gắng gượng dựng lại lớp màng phép thuật, lần này khiêm tốn hơn nhưng đủ giữ ấm.
Đứa trẻ lặng nhìn nơi đầu ngón tay trỏ của mình và chờ đợi. Vết cắt dẫn theo máu đỏ, tươm trên đầu ngón tay bé xíu rồi nhẹ nhàng hơn, một dòng sáng tím đen nhàn nhạt, mang theo khí tức trầm lặng và lạnh buốt tỏa ra.
"Màu tím đen…" Giọng Ken thủ thỉ vang lên, còn mang theo cảm giác khoe mẽ trẻ con cùng tự hào của nó.
Atsushi lặng người. Màu máu linh hồn của Ken mang sắc tím đậm gần như đen đục, tựa như một dòng mực thiêng từng được viết lên những trang thần thư đã thất truyền. Đó là màu máu hiếm và mạnh mẽ đến nghịch thiên. Đứa bé con ông thương yêu như báu vật mang theo sức mạnh quá đáng sợ, cũng quá quý giá. Một nỗi lo âu thoáng qua như vết dao cứa vào tim của Atsushi.
Ông nhìn đứa con trai bé bỏng đang run nhẹ vì lạnh, chăm chú nhìn dòng máu của mình tan vào pháp ấn. Nỗi lo kia dịu đi, nhường chỗ cho niềm tự hào lặng lẽ. Dù mang trong mình dòng máu ấy, đứa trẻ này sẽ không lặp lại bi kịch của những người đi trước. Atsushi sẽ bảo vệ nó, bằng tất cả những gì ông có.
Ông sẽ tin như vậy.
Cổng đá rung lên, nuốt trọn giọt máu tím. Những chú văn cổ xưa phía dưới lớp bụi thời gian bừng sáng, như vừa thức giấc sau hàng trăm năm ngủ quên. Sau khi tiếp nhận đủ năng lượng, nó đã bắt đầu ổn định lại, tĩnh lặng uy nghi tựa như một bức tranh họa lại một câu chuyện sử thi mà không mấy ai được chiêm ngưỡng.
Atsushi hạ tay, vỗ vai con mình để động viên, và nói:
“Sau này con có toàn quyền bước vào khu vực trong đó với tư cách một trữ quân.”
Ken nhíu mày, lẩm nhẩm hai từ "trữ quân", tay vo chặt vạt áo. Lại thêm một thứ nữa mà chẳng ai hỏi nó có muốn hay không. Nhưng... nếu như nó không làm trữ quân, thì làm gì nhỉ? Nó lắc đầu, tự giễu bản thân lại lơ thơ rồi.
Ánh mắt đứa trẻ chợt lướt qua đóa hoa xuyên tuyết trên ấn tín của triều Shimizu. Người lớn vẫn bảo gia tộc Saito đã lật đổ triều đại Shimizu. Nhưng cánh cổng này sao lại dễ dàng mở ra với cha con nó đến thế?
Suy nghĩ thoáng qua đó khiến lòng nó càng thêm xung đột.
Atsushi bảo con trai hãy đứng chờ, để ông vào trước. Người cha biến mất sau cổng đá, một thoáng màn kết giới huyền ảo rung động rồi nuốt chửng lấy ông. Saito Atsushi đi xa dần trong nghĩa trang. Ken đứng ở phía ngoài, nhìn ngón tay có vết thương hở của mình đang được một thuật sơ cứu cầm máu lại. Thuật này chỉ giúp vết thương khép miệng, nếu có dị năng chữa lành, vết thương mới có phục hồi nhanh được.
Nó đứng nhìn cổng đá, tò mò đưa tay vân vê những hoa văn chạm trổ bị bào mòn theo thời gian. Đôi chỗ hằn lên vết rạn vỡ vì tuổi đời. Đá có một độ lạnh băng, nhưng thuật bảo hộ đã khiến xúc giác của Ken giảm bớt đi cảm giác lý tính này.
Một cơn gió từ bên trong tạt ra, những bông tuyết bám lên vòng pháp thuật quanh thân, tự như một lớp bụi khô xốp. Saito Ken cảm nhận được hơi lạnh rét, bắt đầu nhận thấy những lời cha cảnh báo là không ngoa. Vì vậy, nó đã lục găng tay trong túi áo, tự giác mang vào trước khi bị cóng lạnh hết đôi bàn tay bởi không gian nơi này.
Gió tuyết ngừng lại khi cánh cổng kết giới rung nhẹ, ánh sáng nhàn nhạt như một vệt khói mờ khẽ quét qua bầu trời tro xám. Ken ngẩng đầu lên, nhìn thấy cha mình bước ra từ lớp màn đá, áo choàng lấm bụi, ánh mắt trầm sâu thăm dò.
“Không sao, con vào được rồi.” Atsushi phủi nhẹ lớp bụi thời gian trên vai áo, phẩy tay gọi con mình.
Ken nuốt khan, bước chân ngập ngừng về phía cánh cổng. Gió từ bên trong ùa ra, không chỉ là lạnh, mà còn mang theo một mùi hương xa lạ ám hương khói cũ kĩ ẩm mốc. Cậu bé chín tuổi chưa thể biết, khi bước qua ngưỡng cửa này, cuộc đời mình sẽ rẽ sang một con đường không thể nào quay lại.
3 Bình luận