Tập 02. Sát quái nhân

Chương 12. Zarnix chúa

Chương 12. Zarnix chúa

Tôi siết chặt khẩu súng rồi chầm chậm tiến vào, mỗi bước đi lại phát ra âm thanh "bẹp bẹp" ẩm ướt.

Không gian phía trước dần hiện ra dưới ánh sáng lục lam mờ nhạt, mở rộng thành một khoảng vòm khổng lồ như lòng chảo úp ngược. Vòm trần cao đến mức gần như biến mất trong bóng tối, chỉ lờ mờ thấy những dải phát sáng chằng chịt như mạch máu khổng lồ đan chéo nhau, từng nhịp từng nhịp co bóp nhẹ.

Phía trước là một khoảng sàn trũng xuống, tạo thành một cái hố lõm khổng lồ hình tròn. Xung quanh viền hố là hàng trăm lỗ nhỏ, mỗi cái đang nhả ra từng làn hơi ấm ẩm. Làn hơi ấy cuộn lên chạm vào mặt tôi, tỏa ra một thứ mùi tanh nồng xộc vào mũi...

"Ọeee!"

Chết tiệt, cái mùi này đủ để tôi phải về nhà súc hết tuýp kem đánh răng để gột rửa tâm hồn.

Tôi cố gắng nhịn cơn buồn nôn, sử dụng dicever để liên lạc với Roger. Sau tiếng rè lẫn vài âm thanh nhiễu loạn, sau đó chỉ còn lại sự tĩnh lặng, không có tiếng súng hay âm thanh quái vật vang bên tai như tôi nghĩ.

Chuyện gì đã xảy ra bên đó vậy?

Không kìm được, tôi lập tức lên tiếng, mong rằng bên đó sẽ có phản hồi.

"Ro... Roger?"

"Nhóc ổn chứ?"

Tim tôi suýt rơi ra ngoài... Khẽ thở phào một tiếng trước khi lấy lại bình tĩnh đáp.

"Cháu vẫn sống."

"À ừ, ta biết. Thông tin có vẻ hữu ích đấy, vậy còn bên đó thì sao?"

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, nơi đây trống trơn không một bóng hình, chỉ có ánh sáng lục lam yếu ớt hắt xuống giữa màn đêm đen. Không một tiếng động nào khác ngoài tiếng thở của tôi vang đều từng giây, và âm thanh "tách, tách" của chất lỏng nhỏ giọt từ trên cao.

Không có bóng dáng quái vật, nơi đây ngoài tôi ra thì vắng tanh.

"Bên này ổn ạ... Tạm thời thì vậy."

"Nhóc đang ở đâu đấy?"

Tôi đảo mắt nhìn qua nơi này một lượt, rồi miêu tả chi tiết lại cho Roger.

"Đợi ở đó, ta đến ngay. Nếu có nguy hiểm thì rời khỏi đó ngay lập tức."

"Rõ ạ."

Ngắt lời, chỉ còn lại âm thanh nhiễu loạn lẫn tiếng rè rè vang bên tai. Tôi đành phải kiếm đại một chỗ rồi ngồi bệt xuống.

Thả lỏng cơ thể trên nền đất, toàn thân tôi ê ẩm và đau rát do các vết thương gây ra. Tôi khẽ nhăn mặt, ngửa đầu ra sau rồi thở phì một hơi thật dài. Ánh mặt dán vào mái vòm khổng lồ, những dải phát sáng trên đó tỏa ra khắp hướng trông như một mạng lưới khổng lồ.

Nơi đây trông như khoang của một cái tổ vậy, tuy không thể nhìn rõ là có bao nhiêu, nhưng chắc chắn là có nhiều hơn một lối đi dẫn tới chỗ này.

Nếu vậy thì, đây là khoang chứa cái gì?

Roger nói đợi ở đây, nhưng không nói là trong bao lâu. Lỡ như lát nữa chúng kéo tới đây thì sao?

Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy lạnh sống lưng, bất giác siết chặt khẩu súng trường, ngón tay run run để sẵn lên cò súng.

Chỉ mong rằng nơi này an toàn ít nhất cho đến khi Roger tới nơi, tôi còn chưa ngồi nóng chỗ. Tưởng tượng cái cảnh lại phải chiến đấu với chúng và bị bao vây trong chỗ này, thật sự không dễ chịu chút nào.

... Một lúc sau, tiếng bước chân từ xa bất chợt vọng lại, tôi ngoảnh đầu nhìn. Ngón tay để sẵn lên cò súng, mắt nhìn chằm vào hành lang phát ra tiếng động.

Đó là lối đi của tôi và Roger!

Một bóng người cao lớn chậm rãi bước ra từ hành lang tối, dần lộ ra chiếc áo choàng trắng loang lổ vết cháy xém và vệt dịch nhầy.

Là Roger... Ánh sáng lục lam yếu ớt hắt lên khuôn mặt ông, khiến nửa gương mặt còn lại chìm trong bóng tối, đôi mắt Roger quét qua nơi này một lượt trước khi dừng lại ở chỗ tôi.

"Chill nhỉ."

"Roger! Ông đến nhanh thật."

"Đến trễ thì chắc chỉ còn nhặt được giày của nhóc thôi."

Nói rồi, ông ấy bước về phía này. Tôi chỉ có thể cười ngại ngùng rồi chậm rãi đứng dậy.

"Thế sao rồi, có phát hiện ra gì không?"

Hể, phát hiện ra cái gì cơ?

Ông ấy muốn biết tình hình quanh đây sao, hay Roger chỉ đang muốn thử tôi?

Mà nãy giờ tôi chỉ có ngồi một chỗ nghỉ ngơi, có thể phát hiện ra được cái gì cơ chứ?

Thôi kệ vậy, cứ nói bừa những gì tôi biết đi.

"Tuy cháu không rõ cụ thể, nhưng có vẻ như là ngoài hành lang ban nãy ra, thì còn nhiều lối đi khác dẫn tới đây."

"Nhóc có ước lượng được khoảng chừng bao nhiêu không?"

"Ừ thì, khoảng tầm ba đến bốn cái cái chăng?"

Roger khẽ gật đầu, im bặt rồi nghiền ngẫm gì đó.

"Còn gì nữa không?"

"Dạ hết rồi ạ."

Tôi khẽ đáp.

Thế rồi, chỉ còn lại khoảng không gian tĩnh lặng, cùng với ánh mắt tò mò của tôi dán chặt vào ông ấy. Đôi mắt ông nheo lại, liếc qua những đường hầm tối om xung quanh, ánh sáng lục lam yếu ớt phản chiếu trong mắt ông, ánh lên một màu u ám đến đáng sợ.

Rốt cuộc ông ấy đang nghĩ cái gì trong đầu vậy?

"Mà chúng ta đang ở chỗ nào vậy ông?"

"Nếu ta đoán không nhầm thì đây là khoang trung tâm của cái tổ."

Khoang "trung tâm", vậy có nghĩa là...

"Đây là phòng của con chúa sao?"

Nhưng từ nãy tới giờ có cái gì ở đây đâu.

"Không, Zarnix không có thói quen đặt khoang trung tâm làm phòng cho con Chúa. Sau cùng thì, chẳng ai muốn kẻ thù đi đường nào cũng gặp được thủ lĩnh của mình cả."

Đúng thật... Nhưng không phải phòng chúa, cũng không có trứng và con non, chẳng phải kho lương thực, nơi đây trống không, vậy tác dụng của nơi này là gì?

"Vậy cái khoang này dùng để làm gì vậy?"

"Để nối liền các khoang khác với nhau thôi, nhóc có thể hiểu là muốn đi qua các khoang khác thì buộc phải đi qua đây, từ nơi này nhóc có thể tới mọi nơi trong tổ của chúng."

Ra vậy, mọi cung đường đều dẫn tới đây sao... Mà như vậy thì chẳng phải chúng tôi đang ở nơi nguy hiểm nhất ư?

"Nhóc đã giao tranh với đám quái trên đường tới đây đúng không?"

"Vâng ạ."

"Lúc giao chiến nhóc có để con nào chạy thoát được không?"

"Cái này, cháu cũng không rõ nữa."

Lúc đó tôi còn đang bận giữ cái mạng, hơi đâu mà để ý chuyện khác được. Nhưng mà việc đó có ảnh hưởng gì à.

"Mà sao vậy ạ?"

"Vì nếu có con nào chạy thoát... Thì nó sẽ báo cho cả bầy biết."

Nghe đến đây, tôi đơ người ra, tim như bị ai đó thắt lại.

Vậy là sao? Tức là nếu vậy thì chúng đã biết tôi và Roger ở đây rồi ư.

Nhưng chẳng phải từ đầu đám quái đã biết về sự xuất hiện của tôi và Roger rồi sao? Đâu phải tự dưng chúng ồ ạt xuất hiện ở đó đâu chứ.

Vậy thì có tiêu diệt hay để vài con thoát cũng đâu có ý nghĩa gì?

"Nhưng... Chẳng phải từ đầu bọn quái vẫn phát hiện và tấn công chúng ta đấy thôi."

"Đám quái kia chỉ là thám thính thôi, mỗi lần giao chiến Zarnix sẽ cố gắng cử vài con chở về, để cho những con khác biết tình hình ở đó.

Nếu như trước kia, chúng ta có thể chủ động tấn công bất ngờ và chỉ phải đối đầu với từng đợt quái lẻ tẻ. Thì bây giờ, khi đám quái đã có thông tin, chúng sẽ có sự chuẩn bị từ trước, gây bất lợi cho ta và nhóc.

Nói cách khác, chúng ta sẽ không khác gì hai tên trộm đang trốn dưới cái camera của chủ nhà."

Nói đến đây, Roger bất chợt im lặng, đôi mắt nhìn chằm vào tôi...

"Khả năng cao, đám quái đã biết ta với nhóc ở đây rồi."

Cả không gian như đông cứng lại, tiếng tách tách của chất lỏng nhỏ giọt vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Toàn thân tôi lạnh sống lưng, nuốt khan nước bọt trong cổ họng, mắt vô thức liếc quanh những đường hầm tối om đang mở ra tứ phía.

Giờ thì sao, tôi sẽ phải làm gì tiếp theo?

Nếu như đám quái đã biết chúng tôi ở đây rồi, vậy khả năng cao chúng đang kéo tới chỗ này. Tệ hơn nữa! Chúng tôi đang ở khoang trung tâm, nơi nối liền với tất cả các khoang khác.

Nhưng mà, vẫn chưa chắc điều đó sẽ sảy ra, lỡ đâu không có con quái nào chạy thoát được thì sao.

Chỉ có thể cầu mong là như vậy, tôi tự trấn an bản thân rồi nói với Roger, mong rằng câu trả lời sẽ đúng như ý.

"Mà... Vẫn chưa chắc có con nào thoát được, cũng có thể tất cả chúng đã bị tiêu diệt thì sao ông."

"Quá muộn để mong rằng không có con nào thoát được rồi, tìm con trùm để sau đi, ta phải rời khỏi đây ngay!"

Roger vừa ngắt lời, thì hàng loạt âm thanh lạo xạo nối tiếp nhau bất chợt vang lên!

"Chậc! Muộn rồi sao."

Ông ấy chậc lưỡi, rồi sau đó bất ngờ lên đạn cho khẩu súng trường.

Hả, cái gì...

Bầu không khí trở lên căng thẳng, âm thanh lạo xạo nối tiếp nhau vang liên hồi, tôi có thể cảm nhận rõ mặt đất rung nhẹ dưới chân mình, như thể có hàng trăm sinh vật đang bò dọc theo bức tường kia vậy.

Là đám quái, chúng tôi phải rời khỏi đây!

Nhưng, đi đâu mới được...

Tôi đứng sững người trước hàng loạt hành lang tối, đôi chân run lên muốn chạy khỏi đây trong tuyệt vọng. Thế nhưng phải chạy đi đâu? Hay là quay về lối đi cũ...

Âm thanh mỗi lúc một lớn, vài tiếng rời rạc lúc đầu giờ đây thành một chuỗi âm không dứt. Tôi nuốt khan nước bọt, mồ hôi của tôi túa ra ướt cả lòng bàn tay đang siết chặt cò súng.

Đôi mắt tôi lúc này dán chặt vào Roger, như thể ông ấy là hi vọng cuối cùng vậy.

Roger im lặng, cảnh giác quan sát từng hành lang, trong sự ngơ ngác của tôi. Tôi không dám nói gì cả, chỉ lặng lẽ quan sát ông ấy, đang đặt vài thiết bị gì đó trông như bom xung quanh đây.

Thế rồi, trong khoảng lặng, ông ấy bất chợt lên tiếng.

"Chờ chết ở đây không phải cách hay, chuẩn bị đi Tuấn?"

"Dạ?"

Chuẩn bị cho cái gì chứ?

"Chúng ta sẽ mở đường máu."

Từ sâu trong các đường hầm tối tăm, những bóng đen bắt đầu trườn ra. Ánh sáng lục lam yếu ớt hắt lên từ nền ẩm khiến da chúng ánh lên thứ màu xám tái chết chóc.

"Đi thôi!"

Nói rồi, Roger bất ngờ lao tới một lối đi! Thấy vậy, tôi lập tức chạy theo sau. Cùng lúc đó, cả đàn Zarnix tràn ra từ mọi ngóc ngách.

"Bùmmm!"

Hàng loạt âm thanh nổ dội lên từng đợt, cả mặt đất rung chuyển dữ dội, những mảnh thịt và máu bắn khắp nơi. Khói và mùi cháy khét của dịch quái vật lan ra khắp không gian.

Mấy vụ nổ đó, là mấy quả bom mà Roger đã đặt sao?

Tôi chưa kịp định thần, thì từ sau làn khói những bóng đen lại bắt đầu bò ra. Hàng trăm đôi mắt tròn lồi nhìn về phía này... Chúng bò chi chít trên mặt đất, dọc theo tường và phủ kín mặt đất, chân lưỡi liềm khua loạt xoạt như tiếng dao cạo vào kim loại.

Không có thời gian quan tâm đến chúng, tôi tiếp tục chạy bạt mạng theo Roger vào lối đi.

Hàng chục... Không, hàng trăm con Zarnix xuất hiện từ hành lang tối! Thân thể chúng cong gập, cuống mắt vươn dài đồng loạt nhìn vào chúng tôi, những chiếc chân hình lưỡi liềm khua khoắng tạo nên âm thanh loạt xoạt vang không ngừng.

Chưa kịp suy nghĩ thì Roger đã nổ súng, tiếng "đoàng!" vang lên chát chúa, kéo theo tôi hoảng hồn nổ súng ngay sau đó.

Thoáng chốc, cả hành lang chập chờn ánh lửa đạn, mùi tanh của máu và mùi khét của thuốc súng hòa quyện, đặc quánh đến nghẹt thở. Tôi không thể nghe thấy gì ngoài tiếng súng, xen kẽ giữa những tiếng kêu rồi phát nổ của lũ quái vật.

Tôi cùng Roger vừa nã đạn vừa lao mình trên hành lang, đang được chiếu sáng bởi ánh lửa đạn, bước qua những mảng thịt nằm rải rác và máu lênh láng giữa lối đi. Từng con quái vật bị triệt hạ, kèm theo đó là các cơ thể phát nổ liên tục, vỏ đạn và xác quái chất đầy theo dấu chân tôi.

Đám quái phía trước càng lúc càng đông, chúng bò lên nhau, lớp này nối lớp khác tràn ra như lũ. Khoảng cách giữa chúng tôi với chúng ngày một thu hẹp, tôi có thể nghe rõ tiếng kêu "Rít rít" của chúng, cùng với máu thịt bắn tung tóe trước mắt.

Tôi nổ súng liên tục để mở đường, mỗi phát đạn tạo thành một lỗ hổng trong bầy quái, nhưng lập tức bị những con khác chen lên khỏa lấp. Chúng bò dồn vào nhau, chen chúc không một kẽ hở.

Chết tiệt, cứ thế này thì... Không kịp nữa rồi!

Chúng tôi đã giáp mặt với lũ quái phía trước, ở khoảng cách này thì không thể tránh khỏi vụ nổ khi chúng chết được nữa. Phía sau cũng đã dồn dập âm thanh "lạo xạo" vọng lại, chứng tỏ đàn quái ở sau đang dần bắt kịp.

Tôi và Roger rơi vào thế "bánh mì kẹp thịt", phía trước là Zarnix mà phía sau cũng là Zarnix, không có một lối thoát!

Roger vẫn không hề chùn bước. Ông ấy chỉ khẽ liếc qua đám quái phía trước, rồi lại xem chừng phía sau bằng ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ. Và trong sự bất ngờ của tôi...

Roger rút lưỡi kiếm ra!

Không chần chừ, ông ấy lao thẳng về phía bọn quái vật.

Ánh sáng lục lam hắt lên lưỡi kiếm trong tay Roger, khiến nó sáng loé như một vệt chớp cắt ngang hành lang tối tăm.

Một đường sáng bạc lướt qua bầy Zarnix phía trước, nhanh đến mức tôi chỉ kịp nhìn thấy những phần cơ thể bị cắt lìa, chúng bay xoay vòng trên không rồi rơi xuống bộp xuống mặt đất. Máu xanh sền sệt phun ào ra từ vết cắt, bắn thành từng vệt dài lên tường và trần.

Roger xoay người, lưỡi kiếm vẽ thành vòng cung, mỗi cú xoay đều kèm theo tiếng "phập" nặng nề của thịt bị cắt lìa.

Từng cái xác lăn qua chân, khiến tôi hoảng hốt lùi ra xa. Tuy nhiên điều mà tôi nghĩ lại không xảy đến.

Chúng không phát nổ?

Tôi nhìn kỹ lại những cái xác, cơ thể chúng gần như không bị thương tổn gì, chỉ duy nhất tứ chi đã đứt lìa.

Chúng vẫn sống, để tránh đám quái phát nổ thì Roger đã không giết chúng, mà chỉ cắt chân đi ư?

"Tiếp tục đi, đừng dừng lại!"

Roger gằn giọng nói, không chần chừ, tôi lập tức bước nhanh qua các cơ thể nằm la liệt trên mặt đất, rồi chạy theo sau Roger. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!