TỪ THÀNH PHỐ NGẦM
Hồi 1: khách hàng thân thiết.
Vento không thích cảm giác này lắm.
Nơi này thật kỳ cục. Nó không có bầu trời, nhưng ánh sáng vẫn soi rọi. Vẫn có “ngày” và “đêm”. Thậm chí vài nơi còn có cả bốn mùa dù rằng tất cả đều nằm sâu trong lòng đất. Ozakael là chốn mà Vento nửa muốn ở, nửa muốn đi.
Rảo bước trên đoạn đường lát đá đông đúc người và “người”, Vento chỉnh lại đống đồ đạc đeo lỉnh kỉnh mang theo. Con thằn lằn bão vẫn lững thững bước chậm rãi, nhưng đôi mắt cứ thi thoảng nhìn về nơi nào đó xa xăm. Nó khẽ dụi đầu vào vai gã, đẩy đẩy như một đứa trẻ dỗi hờn.
“Tao xin lỗi, nhưng phải để Vikki lại cho cô ấy chứ?”
Vento vỗ nhẹ vào cổ Nikko, trong lòng cũng có chút tiếc nuối khi phải từ bỏ một người bạn đồng hành. Thế nhưng với một kẻ dù mồm mép vô tâm, tay lãng khách này lại khá bao đồng trong chuyện giúp đỡ những người gã xem là cần sự giúp đỡ. Aerin cần tiền, cần đồ đạc và dĩ nhiên là cần thú cưỡi nữa chứ. Gã chia tay “mối tình một tuần” chốn Hoseki để cô có thể tiếp tục hành trình khác an toàn hơn với những thứ mình gửi lại.
Trái với những thành phố trên mặt đất, thành phố ngầm khiến bất cứ ai từ trên xuống đây trở nên bất an dù ít hay nhiều. Bầu không khí kỳ lạ thiếu tự nhiên dù mọi thứ dưới này trông rất “tự nhiên” chả khác gì thứ cách nơi đỉnh đầu cả mấy lớp đất.
Hơn hai trăm năm kể từ khi người ta phát hiện ra các thế giới ngầm, mọi thứ vẫn thật lạ lẫm.
“Vướng đường quá, có đi không đấy?”
Một giọng gắt gỏng vang lên. Vento quay ra đằng sau nhìn nhưng chả thấy ai đứng đó, có điều gã vẫn cảm nhận được sự hiện diện của con người.
“Nhìn đi đâu vậy?”
Bất giác Vento nhìn xuống. Hóa ra là một bà cô tộc tí hon chỉ cao hơn nửa người gã một chút. Cái nước da xanh lè cùng đôi tai ngắn, nhọn và chiếc mũi lõ nhọn hơn bình thường nó đã quá đặc trưng rồi. Vento chỉ cười chớp tắt rồi tránh sang một bên để “bà cô” này vượt qua. Dáng đã nhỏ nhắn, còn kiểu đi thì như vịt trên cạn phe phẩy tà váy dài trông đến ngộ.
Đi thêm một đoạn đến cuối con phố, Vento dừng lại ở một tòa nhà to lớn chiếm trọn trung tâm ngã ba đường. Nó có bốn tầng cao, và lối kiến trúc này rất phô trương khi bên trên chiếc biển ở cổng có ghi rõ ràng “Thương hội Kafka” nhưng lại mang vẻ của một dinh thự. Nếu là người lạ, chắc hẳn họ sẽ tròn xoe con mắt mà kinh ngạc, nhưng với Vento, đây là một cảm giác chẳng lấy gì làm lạ nữa. Gã chỉ bĩu môi thở dài vì sự phô trương khi chủ nhân tòa nhà này vừa dựng lên một bức tượng bằng kim loại với lối ăn mặc quái gở toàn những thứ xương xẩu đầu sọ như đang khoe chiến lợi phẩm ngay khuôn viên lối vào cùng gương mặt cười cong cớn đến là khó ưa, tay chống nạnh tay chỉ chéo lên trời về nơi xa xăm.
“Cái thằng này…”
Vento lầm bầm lách qua một vài người ra vào thương hội, nhưng ánh nhìn vẫn cứ như bị dán vào bức tượng chưa dứt ra được, vừa buồn cười vừa thấy bực bực kiểu gì. Cuối cùng, gã chấn chỉnh lại cảm xúc, buộc thú cưỡi lại, mua thẻ giữ đồ từ tay bảo vệ rồi bước vào bên trong.
Các địa điểm ngầm dưới lòng đất với luật lệ lỏng lẻo hơn và cư dân cũng cư xử khác so với người trên bề mặt. Vừa bước vào thương hội, xộc thẳng mũi Vento là một mùi ngột ngạt, ngai ngái pha trộn giữa hàng chục loại khói hút sách, cơ thể người và đủ thứ đồ ăn thức uống. Sự ồn ào và hỗn loạn so với trấn bộ hành Lapis nó ở cái tầm cao hơn nhiều. Nhưng ít nhất, với sự quản lý của kẻ đứng đầu nơi này, mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát. Và điều khiến Vento thoải mái nhất giữa đống bầy hầy xung quanh đó là không có nhiều ánh mắt hiếu kỳ nhìn mình như ở Lapis.
Gã đi thẳng đến quầy lễ tân, nơi đang lổn nhổn những kẻ tán dóc, cãi nhau và nhìn thằng vào buồng quầy. Lời qua tiếng lại thật nhức tai nhức óc. Đâu đó ở những góc rộng có tầm nhìn bao quát, các nhóm gồm hai cảnh vệ hội quán đi theo cặp vẫn chăm chú quan sát mọi hành động. Họ chẳng được hiền lành như mấy anh cảnh vệ ở Lapis khi anh nào anh nấy đều cao to bặm trợn, tay dao tay súng tuốt ra sẵn sàng cho bất cứ tình huống phát sinh.
“Tôi muốn gặp thằng con buôn!”
Vento dừng lại ở một ô cửa, rướn đầu vào và nói với cô lễ tân da xanh với chiếc nanh nhọn mọc từ hàm dưới chìa hẳn cả ra ngoài. Vẫn là cái bộ lễ tân đó như những hội quán khác, nhưng người mặc trông thật lạ lẫm.
“Thằng con buôn là ai? Anh trai phải cho tôi cái tên chứ?”
Cô ta nhăn mặt rồi gằn luôn cả giọng mà hỏi. Thiếu thân thiện, nhưng được cái thẳng thắn. Nữ lễ tân đặt cả nửa cánh tay lên bàn, rướn cổ đáp trả.
“Thằng Harvey Merchantman, chủ của cô đó!”
Nhưng câu nói đó lại khiến cuộc trò chuyện trở nên tệ hơn. Ngay lập tức, lễ tân trợn mắt đứng hẳn dậy kèm theo một cú đập lên mặt gỗ cực kỳ vang mà quát nạt:
“Láo thật! Mày chỉ là thằng ất ơ lại dám nói cả tên của ngài ấy ra đây à?”
Phản ứng đó gây sự chú ý tới tất cả đám bảo vệ đứng xung quanh. Bằng phản xạ có điều kiện, hàng loạt họng súng được móc ra chĩa thẳng vào gã khách đứng tại quầy. Đám đông thì được dịp trầm trồ không hiểu có thằng ngu nào lại chơi dại tới mức kiếm chuyện với thương hội cơ chứ?
Trái lại, Vento vẫn khinh khỉnh cười như thách thức, không hề tỏ ra sợ hãi hay nể nang gì. Cười dứt cơn gã mới đáp lại:
“Tôi chửi cả thằng bố nó còn được. Gọi nó đi, bảo là có ân nhân đến chơi.”
Chen qua đám đông cùng những tiếng chửi rủa liên hồi vì bị ngáng đường, một gương mặt quen thuộc với Vento xuất hiện. Ngay khi vào cảnh chính, người đó lại quát um lên:
“Bỏ xuống, bỏ xuống, mẹ chúng mày! Cái thương hội này toang bây giờ!”
Nghe tới đoạn “toang”, tất cả những người có liên quan đều thần hồn nát thần tính, vẻ mặt từ hằn học chuyển sang bối rối, lúng túng thu lại đống hàng họ chìa ra nhưng vẫn chần chừ chưa dám rút đi.
“Nào, đừng có làm mấy trò con bò nữa. Không phải ai cũng biết anh là ai đâu.”
Max tát vào vai gã, mặt vẫn chưa hết bực bội. Anh trấn an với đám bảo vệ và cô lễ tân rằng người này là khách của ông chủ. Thế rồi ai về chỗ người đó, thành công ngăn một pha ẩu đả không đáng có.
“Hội dạo này phô trương thế? Tôi mới đi có mấy tháng thôi đã làm đủ trò rồi.”
Vento bước chậm rãi theo sau Max, mắt vẫn cứ ngó nghiêng liên hồi, săm soi từ cái rèm, bàn ghế đến những chụp đèn trên tường và trần nhà.
“Mấy tháng hồi nào? Tôi nhớ lần gần nhất anh đến là khoảng một năm rưỡi á!”
Max ra hiệu cho những kẻ xung quanh dẹp đường, còn anh vừa dẫn khách vừa đáp lại. Người này còn nói nhiều hơn lúc ở bãi săn rồng nữa, cứ như thể đổi môi trường là ảnh thay đổi luôn cả hành vi. Nó khiến Vento phải bật cười. Gã không nhớ đã quen Max từ lúc nào, nhưng so với hồi mới làm việc cùng nhau, anh chàng này đã có nhiều chuyển biến trong cách giao tiếp, mặc cho ngoại hình có vẻ không mấy thân thiện lắm.
“Thế là xong việc ở Hoseki rồi chứ? Gì mà tốn hết gần hai tuần vậy? Anh cưỡi ngựa xem hoa hay gì?”
“Ờ thì cũng hơi rắc rối. Mà nói chung đâu vào đấy xong tôi mới đi. Tiện thể tạt vài nơi trên đường.”
Max bỗng khựng lại trong thoáng chốc, liếc nhìn Vento một cái đầy tò mò rồi chép miệng đầy nghi hoặc:
“Tưởng anh lúc nào cũng tránh rắc rối chứ? Thế nay lại tự vận vào người luôn?”
Không biết nói gì thêm, Vento chỉ cười trừ đầy ngượng gạo. Max dù thấy lạ nhưng anh cũng chả tò mò gì sau phản ứng của gã khách. Họ vừa đi vừa hỏi thăm nhau đôi ba câu liên quan đến công việc và những người xung quanh. Chả mấy chốc, sau một hành lang rộng, một khoảng sân lớn và thêm vài dãy phòng, họ dừng lại ở cánh cửa bằng gỗ trông vừa lớn vừa nặng có ghi dòng chữ “Phòng hội chủ”, “Harvey”.
Một cửa tận hai tấm bảng tên trên nền kim loại mạ vàng sáng bóng đủ hiểu độ phô trương đến từ chủ nhân của nó. Max quay lưng nhìn Vento, cốt để xem phản ứng của gã thế nào với đôi mắt tò mò và cũng đầy tính biểu cảm hài hước. Gã khách chỉ bật cười rồi hất hàm cho anh mở cửa như thể đã quá chán với điều đó.
“Kể cũng lạ nhỉ? Anh giúp ông chủ được như ngày hôm nay, đáng lẽ phải tự hào chứ?”
Max kéo dây chuông rồi cùng chờ thêm một lúc, tiện thể nói thêm một câu hỏi tán gẫu.
“Phô trương quá, không cần thiết. Tôi cứ nghĩ nó sẽ trở thành mẫu ông trùm thế giới ngầm kiểu giản dị nhưng có hào quang khiến tất cả đều nể sợ cơ.”
“Thế vừa phô trương vừa làm người khác nể sợ thì có tội tình gì?”
Bất chợt cánh cửa mở tung ra. Một người mà trông qua đã sang trọng một cách quá mức với thân hình phốp pháp trắng trẻo, mái tóc chải hất gọn gàng và bộ trang phục vest đuôi tôm lam đậm cùng đường may tinh xảo sắc nét đi kèm với bộ quần trắng – bốt da cao cổ. Ngực áo sơ mi rũ xuống một bông hồng voan đỏ. Nó khiến Vento đứng khựng lại vài giây trước khi có thể mở mồm ra nói.
“Ây dà, con lợn này…”
Nói rồi cả hai cười khùng khục như bị nghẹn, tiếp đến là một cái ôm đầy thân thiện chào đón nhau sau quãng thời gian đã lâu chưa gặp, trái ngược hoàn toàn với thái độ thô thiển mà Vento thể hiện trước đó.
“Ông chủ cần gì cứ gọi nhé, tôi sang phòng bên cạnh.”
Max cúi đầu tạm biệt, nhanh chóng rời đi để cả hai có thể bàn công chuyện, tác phong rất nhanh nhẹn và chuyên nghiệp đủ để một kẻ khó tính như Vento phải trưng ra gương mặt hết sức hài lòng.
“Trà, cà phê hay nước?”
“Nước!”
Gỡ hết đống đồ đạc lỉnh kỉnh còn đeo trên người xếp vào góc, Vento thả mình xuống chiếc sofa lót nệm một cách đầy thoải mái, còn Harvey chẳng cần phải pha chế gì mất công, cứ thế rót nước từ chiếc bình thủy tinh ra cốc mà đưa cho gã.
“Thế nào? Ngồi sướng chứ? Cứ lèm bèm với bạn mãi thôi.”
Hội chủ nhìn gương mặt tươi tỉnh của Vento và cái cử chỉ xoa xoa tấm nệm từ gã mà trách ngược lại.
“Màu mè quá. Tao thích kiểu mấy màu tối tối nhưng nhìn sang, xịn hơn. Tính ra thẩm mỹ của mày với ông già ngược nhau thật!”
Và hơn thế, cái đầu bạch long quen thuộc treo trang trọng chính giữa khoảng phòng tiếp khách tạo điểm nhấn nổi bật. Như bắt được ánh mắt của Vento, Harvey cũng khoe nốt:
“Sao? Đẹp không?”
“Ờ, đẹp!”
Gã đáp lại sau tràng cười nhạt thếch, gương mặt giãn ra nhẹ nhõm sau chuyến đi nhưng cũng nhanh chóng trở lại nghiêm túc bởi Vento không đến đây nghỉ dưỡng.
“Muốn nghỉ chút không hay nói luôn?”
“Luôn đi mày, tao cũng đang nôn lắm. Bao nhiêu lâu rồi tao chưa nhận được trát đặc biệt.”
Nhận thấy bạn mình đã sẵn sàng, Harvey cũng vì thế mà ngồi xuống, bắt đầu chậm rãi nói về điều mà Vento muốn nghe:
“Hờ hờ, đặc biệt thật. Bên hội mày bảo là còn hai người nữa sẽ cùng mày nhận vụ này.”
“Hả?”
Như không tin vào tai, Vento nhỏm người dậy để xác nhận lại lần nữa. Vốn cũng chỉ là kẻ truyền tin, hội chủ tỏ ra ngơ ngác chả hiểu sao gã bạn mình trông lại khác như thế?
“Tao biết đâu đấy? Chuyện của hội mày mà. Có bao nhiêu tao nói hết bấy nhiêu thôi!”
Gã đưa tay lên cằm, mặt đăm chiêu suy nghĩ. Lệnh này rất lạ, khi đó giờ tất cả nhiệm vụ Vento được giao đều hoạt động đơn độc. Chưa kể đến việc nhằm giữ tính chất bí mật, hầu như các thành viên đều không có bất cứ thông tin gì của nhau. Có chăng chỉ là quan hệ đối tác riêng như Vento và Harvey được sự bảo hộ của hội mà thôi.
“Vậy hai người kia cũng sẽ đến chỗ mày hả?”
“Ừ, họ dặn tao vậy. Sau đó tụi mày sẽ gặp nhau. Trang bị do tao cung cấp nên trước khi đi tụi mày nhớ ghé sang.”
Harvey đưa cho Vento một tấm thẻ kim loại như vật làm tin, sau đó nhanh tay lôi ra một đĩa bánh mà gã khách không biết bạn mình đã chuẩn bị từ khi nào đặt gọn gàng lên bàn, phẩy phẩy mời chào rất nhiệt tình. Và để đáp lại cái sự nhiệt tình đấy, Vento rất tự nhiên, nhận lấy nhai ngấu nghiến vì sáng giờ chưa có gì bỏ bụng.
“Mày không định chặt chém bên tao đấy chứ?”
“Ha ha, không dám đâu.”
Quanh quẩn cũng chỉ là dăm ba câu chuyện về công việc và cà khịa lẫn nhau, nhưng chưa bao giờ Vento hạ sự căng thẳng của bản thân xuống thấp như thế này dù sắp tới gã sẽ phải thực hiện một nhiệm vụ bí ẩn với lượng thông tin cực kỳ mơ hồ kèm theo hai đồng sự khác. Có lẽ vì thế mà gã đang muốn tận hưởng cảm giác thoải mái này một cách trọn vẹn trước khó khăn sắp tới.
“Mà… cho tao hỏi chút. Tò mò thôi. Cách thành viên hội của mày hoạt động như vậy rồi lỡ va chạm với nhau mà không biết thì thành quân ta đánh quân mình à?”
“Ờ thì họ bảo đó là rủi ro hiếm gặp, còn nhấn mạnh từ “hiếm” nữa chứ, nên tao cũng chỉ biết thế.”
Một lý do nghe thật sự rất hài hước và khó có thể chấp nhận được. Nhưng hai kẻ như Harvey và Vento thì biết gì về cái “hội” mà tay lãng khách đang là nhân viên, còn Harvey chỉ là một gã được chọn làm đối tác nhưng lại không hề biết gì về bên còn lại.
Với Harvey, tiền về tay mỗi khi nhận kèo, an toàn dưới sự bảo hộ của hội là quá ngon lành rồi. Gã đủ thông minh để biết là phải tránh làm điều gì quá đáng với cái tổ chức bí ẩn sặc mùi nguy hiểm kia, và việc biết quá nhiều không tốt cho lắm.
Chào hỏi và nhận đồ xong xuôi, Vento đứng dậy tạm biệt Harvey, không quên trưng ra cái vẻ vội vã thường thấy.
“Tao cho người dọn dẹp sạch sẽ nhà mày rồi đó. Đồ ăn thì tự mua lấy nhé.”
Nói thế thôi chứ Harvey chả biết cái tay kia có nghe đầy đủ hay không khi mà gã vơ cái đống đồ lỉnh kỉnh kêu leng keng ầm ĩm kia trở lại người rồi cứ thế phi nhanh ra cửa.
Hồi 2: Tập hợp.
Dừng lại ở một con hẻm nhỏ, nơi mà những chiếc thùng rác được kê lởm chởm kèm theo một đống mấy thứ phế thải tràn hết cả ra ngoài. Đâu đó vài con chuột chin chít bỏ chạy khi có người bước đến. Đôi chân kia như có gì đó chôn chặt lấy, còn chủ nhân của nó lặng thinh quan sát mọi thứ xung quanh.
Con đường về nhà – một cảm giác bồi hồi khó tả với Vento. Thật hoài niệm…
Gã băng qua cơ man toàn rác là rác, cố gắng nâng cao chiếc thùng đồ ăn vác trên vai để tránh chạm vào những thứ bẩn thỉu kia. Chỉ độ hơn chục bước, một cánh cửa nhỏ hiện ra bên phải. So với bố cục đầy dơ bẩn xung quanh, chỗ này đã được dọn dẹp sạch sẽ đúng như lời Harvey nói. Vento cười phụt ra, tỏ vẻ hài lòng lắm rồi vặn chìa mở cửa bước vào.
Gian nhà nhỏ với phòng chính kiêm luôn phòng khách chỉ kê độc một chiếc bàn bé tẹo cùng bốn chiếc ghế đơn. Tiếp thêm vài bước nữa, gian bếp hiện ra cũng nhỏ bé không kém, nhưng ít nhất là có một cái bàn đủ dài để đặt chiếc thùng lên trên. Vento giải phóng đôi tay mình trước khi bước đến chỗ cuối cùng trong căn nhà: phòng ngủ để có thể lột hết đống giáp trụ, vũ khí lỉnh kỉnh và túi đồ đạc linh tinh.
Trở lại với bộ đồ thường phục, Vento mở thùng đồ ăn, ngắm nhìn những thứ tươi ngon trước mắt mà thèm thuồng. Một bữa no và ngon để gặp mặt những đồng sự, cũng là để bù đắp lại quãng đường hành trình ăn uống vớ vẩn tạp nham khi đến đây.
Thình lình, cánh cửa vang lên tiếng gõ. Mất vài giây suy nghĩ, Vento vớ lấy thanh đoản kiếm và cây đoản trượng mới mua thêm, nép mình sau tấm gỗ rồi nhìn qua mắt cáo ra ngoài.
Trước mắt gã, một cô gái với gương mặt phương Đông đặc trưng đứng đó, lưng đeo balô du hành, hông dắt kiếm, mái tóc thắt bím gọn gàng cùng một vệt tím kì dị trên gò má phải khiến cô thật quái đản. Trông cũng dễ nhìn, nhưng gương mặt đó cũng chả lấy gì làm thân thiện cho lắm khi nó cứ gườm gườm đầy vẻ cảnh giác cùng một chút sát ý.
Vẫn giữ cảm xúc bình tĩnh, Vento gõ một tràng dài vào cửa theo các nhịp mà người bình thường chắc chắn chả hiểu gì.
Rất nhanh, cô nàng đáp lại bằng một tràng khác, dù chẳng giống như cách mà Vento gõ, song đủ để gã hiểu vấn đề. Chủ nhà hạ vũ khí xuống, thả lỏng người vì vừa hoàn thành khâu xác minh xong xuôi rồi mở cửa.
“Chào cô!”
Vị khách, cũng là đồng sự của Vento không nói, chỉ gật đầu đáp lại rồi nhanh chân bước qua cửa. Cô nhác thấy gã chủ nhà đang cầm hàng nên nhếch mép tặc lưỡi như kiểu trách rằng mình không đáng tin hay gì. Nhận thấy có vẻ như cô nàng này là mẫu kiệm lời, gã cũng chả thắc mắc gì thêm dù thái độ của cô khá là bất lịch sự. Ai mà biết “hội” nhận những thể loại quái kiệt nào cơ chứ? – Vento nghĩ thầm.
“Vậy anh là trưởng nhóm nhỉ?”
Bất chợt cô cất tiếng, còn Vento sững ra luôn.
Trưởng nhóm gì ở đây chứ? Bộ nhiệm vụ này ném cho mình chức đó à? Thậm chí trong giấy thống báo chẳng viết chi tiết gì cho việc gã làm trưởng nhóm.
“Xin lỗi, trưởng gì chứ?”
“Hội có nói rằng tôi sẽ đến nhà của trưởng nhóm ở Ozakael. Trông anh hành xử có khác gì chủ nhà đâu?”
Miễn cưỡng chấp nhận mệnh lệnh, Vento đành rước luôn chức vụ trưởng nhóm:
“Ờ… ừm… nếu họ quyết định vậy thì tôi là trưởng nhóm. Cô có thể gọi tôi là Vento.”
“Meiling!”
Cô nàng đáp cụt lủn rồi ném đồ đạc vào một góc phòng khách, thả mình lên ghế mà tự nhiên cởi giày. Dù nãy giờ Meiling trông rất thô lỗ nhưng với động tác cởi giày đầy từ tốn và nhẹ nhàng cùng việc gấp gọn lại chiếc tất vải quấn chân đâu ra đấy, ai nghĩ đó là một ả đanh đá cơ chứ? Ít nhất thì sau bao nhiêu cử chỉ khiến Vento phải lắc đầu ngao ngán, Meiling đã có nét nữ tính rồi.
“Nếu mệt thì ngồi nghỉ chút, tôi đi chuẩn bị ít đồ ăn. Còn một người nữa sẽ đến.”
“Cảm ơn.”
Bữa tối cũng khá đơn giản, nó là một khay đồ ăn đủ món, mỗi thứ một ít theo phong cách cư dân vùng trung tâm lục địa với thịt ba chỉ áp chảo, rau luộc, trứng tráng, vài lát bánh mỳ và sốt chấm. Nếu nói theo cư dân đúng miền thì khay đồ ăn này quả thật là thứ tà đạo dị giáo vì kiểu nửa Đông nửa Trung, lại còn không có rượu mà chỉ có nước trắng. Thế nhưng, với kẻ lang thang bạt mạng như hai người, đây là một bữa no, đủ chất và thật ngon miệng. Meiling tận hưởng nó, Vento cũng vậy.
“Lần đầu cô đến hả? Có bị bỡ ngỡ gì không?”
“Tôi từng đi vài thành phố ngầm. Có hơi bất ngờ vì ở đây an ninh tốt thật. Dĩ nhiên là vẫn gặp mấy thành phần bát nháo, nhưng ít nhất tôi thấy an toàn hơn.”
Vento cười khẩy, khịt mũi ra vẻ tự hào lắm. Gã khoe, và cũng muốn đồng sự của mình yên tâm hơn nên bắt đầu nói về Harvey:
“Trước kia thì loạn lắm. Nhưng nhờ có tôi thuyết phục mà hội chấp nhận giúp Harvey lên làm thị trưởng. Cũng mừng là tay đó biết điều nên mọi chuyện ở đây ổn. Hội cũng có thêm một chỗ để nhờ vả.”
“Vậy anh là người Ozakael à? Địa bàn hoạt động của anh ở đây luôn?”
Nhíu đôi mắt cảnh giác khi cuộc trò chuyện bắt đầu đi xa hơn, Vento nghĩ về tờ giấy gã nhận được. Nó không có ghi thêm bất cứ dặn dò gì về việc có nên cởi mở với đồng sự trong chuyến này hay không? Gã nhận ra là không, và cũng chả có luật nào cấm trong những nhiệm vụ hợp sức như này. Tuy nhiên, Vento vẫn có sự đề phòng:
“Tôi sinh ra ở đây, nhưng giờ đi nơi khác sống rồi. Nhiệm vụ thì phần lớn làm bên mạn phía đông lục địa. Thi thoảng có chạy vào trung tâm và ra miền biển.”
Câu trả lời dài nhưng chung chung, đủ khiến người đối diện hình dung các nơi hoạt động của gã này. Nó có phạm vi bao quát để làm Meiling không hỏi thêm, trừ trường hợp cô ta là một người nhiều chuyện, hoặc là đang thăm dò chính Vento.
“Hờ? Tôi dân Hỏa Hoa, từng có nhà ở Hirosaki, làm quanh quanh bên Giả Kim với Bão Quốc.”
Câu nói đó như một cây kim đâm thẳng vào tim Vento. Gã khẽ giật mình. Thật may mắn vì gã đang quay lưng với Meiling mới giấu được vẻ mặt tái mét cùng biểu cảm đầy khó chịu.
Hirosaki – nơi mà Vento chẳng muốn nhắc tới. Nó là thứ khiến gã ám ảnh suốt bao nhiêu năm, cháy âm ỉ tận trong tâm can và trí óc. Và đồng sự của mình, cô nàng Meiling này đến từ đó, hay ít nhất đó từng là nhà của cô.
… Nhưng Meiling nói ra như không có gì đặc biệt. Liệu đây là bẫy, hay là thật lòng? Nghiệp vụ bao năm trải nghiệm làm Vento nảy ra hàng tá suy nghĩ.
“Anh không cần phải thấy tội nghiệp cho tôi đâu. Dù sao cái gì mất rồi đâu có lấy lại được.”
Vừa nói, Meiling vừa chỉ tay lên vệt tím trên má cô khi Vento quay lại. Xét theo những gì đồng sự nói, gã biết vệt tím đó là gì. Nó không phải bớt, sẹo hay gân máu. Nó là thứ định đoạt số phận một con người.
Cô ấy, một người đang mang đầy hận thù. Kẻ chẳng còn gì để mất. – Vento nhận định. Gã hơi ái ngại, nhưng rồi cũng tự vận động tư tưởng cho mình chấp nhận sự thật ấy. Thương cảm? Có lẽ Meiling chẳng cần nữa. Đốt thêm lửa hận thù để cô có động lực? – Không, nhiệm vụ quan trọng cần cái đầu lạnh.
Và rồi Vento chọn kể một câu chuyện:
“Ngày xưa, có một con chó hoang nhỏ bé. Nó sống bằng việc bới rác, ăn vụng. Với nó, việc bị đánh xảy ra như cơm bữa. Ai đánh nó? Người đánh, chó đánh, thậm chí cả mấy con mèo hoang cũng đánh. Vì sao? Vì nó chỉ là chó con nhỏ xíu yếu đuối.”
“Liên quan gì không?”
Vento không đáp lại, tiếp tục với giọng chậm rãi:
“Một ngày nọ, nó bị đánh tơi bời vì dám chống trả. Đau đớn, kiệt sức, cô độc. Con chó chỉ biết khóc và ngồi trong xó rác, nghĩ rằng kiếp này coi như bỏ.”
“Nó chết?”
Vento cười, lắc đầu phủ nhận. Nếu mà chết thì câu chuyện chẳng có ý nghĩa gì. Gã kể tiếp:
“Ngay lúc đó, một quý bà dắt theo hai chú chó bước đến. Nhìn hai kẻ đồng loại một bên đẹp trai, một bên xinh gái và đầy mạnh mẽ, cái đứa bụi đời kia trong vô thức liền lao đến. Tất nhiên, một kẻ ốm đói sao bằng được những con chó nuôi khỏe khoắn mạnh mẽ? Nó lại bị đánh tơi tả.”
Meiling bĩu môi, cô thấy hơi chán câu chuyện này, ánh mắt gườm gườm muốn Vento im miệng. Gã chẳng bận tâm, tiếp tục kể:
“Nhận thấy chú cho hoang cũng có tí khí chất, quý bà đem nó về nuôi dạy tử tế. Đối với nó, điều đó thật tuyệt vời. Và đứa đầu đường xó chợ năm nào giờ thề sẽ bảo vệ những thứ mà nó yêu quý bằng mọi giá.”
“Kết có hậu à?”
Meiling gằn giọng, ra vẻ truyện nhạt nhẽo quá chừng. Rõ ràng chuyện Vento kể nó hết sức chán. Nếu như có lọ muối ở đây, dễ cô sẽ cầm nó lên và rắc phủ kín người tay đồng sự mất thôi. Cơ mà hắn vẫn chưa dừng lại:
“Thế nhưng, anh chó đẹp trai tài giỏi kia, kẻ mà chó con ngưỡng mộ dần thay đổi. Anh biết anh có tài, nhưng bà chủ lại kìm hãm anh, còn đám chó xung quanh không hiểu anh. Anh quyết định không làm chó nữa. Cỡ anh phải là một con sói đầu đàn, mạnh mẽ, hoang dã và là chân lý sinh tồn trong cuộc đời. Anh chó đẹp trai bỏ bầy ra đi.”
Meiling phì cười vì giọng kể của Vento nghe thật buồn ngủ, nhưng nội dung có vẻ như được gã đầu tư chút công sức vào, đủ khiến cô tò mò muốn biết tiếp theo là gì mà bỏ đi thái độ không muốn nghe lúc nãy.
“Và anh ấy trở thành con đầu đàn thật. Ngày ấy, anh cùng bầy sói tràn vào thôn nọ, cắn xé toàn bộ những gì trong tầm mắt của bầy. Những gì anh ấy trân quý, bỏ cả tính mạng ra bảo vệ giờ chỉ còn là đống đổ nát bầy nhầy…”
Giờ thì Meiling ngỏng người dậy, nheo mắt đầy xét nét. Câu chuyện rẽ sang hướng mà cô chả thể ngờ tới.
“… Kể cả những con chó yêu quý anh chó đẹp trai một cách chân thành, đầy ngưỡng mộ cũng chung số phận. Và đứa bụi đời trong đàn chứng kiến tất cả, cũng là con chó duy nhất còn sống.”
Tới đây thì Vento ngừng kể, đặt tách trà đã pha xong trước mặt Meiling. Gã không dám nhìn thẳng vào mắt cô mà lại hướng vào tách trà. Không rõ là tên này muốn khách của mình thưởng trà hay chỉ để tránh đi ánh mắt người đối diện.
“Thế… con chó đó còn biết lý do gì khác cho vụ đấy không?”
“Không biết. Và nó lại trở thành chó hoang, nhưng lần này có mục đích của mình. Đó là tìm con chó đẹp trai kia.”
Meiling phụt cười rồi tắt. Nếu mà bỏ đi hết từ “chó” thì có khác gì câu chuyện của một con người đâu cơ chứ? Nhưng xét về phương diện nào đó, nó cũng buồn, tức giận, lâm ly bi đát. Cô cất ánh mắt phán xét, nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi tận hưởng hương vị thấm vào đầu lưỡi và cổ họng. Cả hai dường như đã hiểu nhau một chút mà không cần nói thẳng ra. Họ cũng thừa biết có những thứ đừng nên kể toẹt hết, như chính cách mà các thành viên của “hội” hoạt động vậy.
“Phòng tắm ở sau nhà. Có hai phòng ngủ, cô cứ chọn lấy một. Phòng kia để người thứ ba. Tôi sẽ ngủ ở phòng chính.”
Kết thúc khoảng lặng, Vento thu dọn bộ ấm tách khi Meiling đã uống xong, không quên dặn dò vị khách – đồng sự. Gã tỏ ra rất chu đáo và lo liệu mọi thứ đâu ra đấy, đúng như những gì mà cô cảm nhận lúc đầu.
Lúc Meiling cầm đồ đạc vào phòng, Vento đăm chiêu. Dựa vào số trang bị mà cô đem theo, gã nhận định người này có khả năng cận chiến. Lúc nãy gã còn cố tia vào những phần da thịt để lộ của Meiling nhằm xem thử coi kết cấu cơ bắp của nàng ta như nào. Cơ thể cô gọn gàng và săn chắc, rất thích hợp cho lối đánh nhanh gọn không dây dưa. Chung quy lại, hội đã gửi đến một thành viên khớp với tính chất nhiệm vụ. Người cuối cùng thì chưa rõ thế nào.
Thình lình lại có tiếng gõ cửa. Vento cứ bồn chồn nãy giờ, không ngờ giai đoạn ấy đến nhanh vậy. Cả ba người cùng tập hợp trong một ngày chăng? Có lẽ đó là tin tốt. Nhưng vẫn cảnh giác như thường lệ, gã vớ lấy thanh đoản kiếm và cây trượng.
Ngó qua mắt cáo, gã chủ nhà nhìn thẳng, rồi lại ngó nghiêng từ trên xuống dưới dáng hình trước cửa. Thật là một sự kinh ngạc, đôi đồng tử Vento mở to hết cỡ cùng cái miệng há hốc. Nếu có cái hố nào ở đây, chắc chắn gã sẽ nhảy xuống ngay lập tức.
Tiếng gõ cửa vẫn dồn dập, và có âm lượng lớn hơn trước chứng tỏ kẻ đứng ngoài bắt đầu thấy sốt ruột. Nó đánh động đến cả Meiling trong phòng ngủ. Cô bước ra với bộ đồ vải trên người cùng mái tóc đã bung xõa.
Bước nhón nhẹ nhàng, Meiling hỏi khẽ:
“Sao trông anh như vừa gặp ma vậy?”
“Tôi… tôi… ờ hèm… vụ này có hơi…”
Lắp ba lắp bắp đến phát bực đi được, Meiling gạt Vento sang bên, đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Cô gõ lên cửa ra dấu, những tiếng gõ đáp lại đều trùng khớp. Khi đã xong xuôi, cô lườm Vento rồi tặc lưỡi:
“Anh phân biệt chủng tộc à?”
“Không có, chỉ là…”
“Ôi xời, đàn ông con trai gì cứ như gái mới về nhà chồng vậy? Tránh ra để tôi mở cửa xem nào!”
“Nó không phải là gái về nhà chồng hay gì, mà là…”
Chưa dứt câu nói, Meiling đã kéo cánh cửa sang bên, không cho Vento cơ hội phản ứng. Đứng ngoài, chả phải ai khác mà chính là anh bạn cao to đen đúa gã chẳng lạ gì. Vento chỉ rủa thầm kẻ mang tên Harvey khi mới lúc trưa cái mồm béo ú đó đã nói về việc quân ta đánh quân mình.
“Cậu…”
Denzel chỉ thẳng vào Vento, gương mặt đầy tức giận. Nếu không có Meiling đứng chặn, có lẽ anh chàng đã lao vào mà đấm tay chủ nhà mấy cái. Còn với kẻ đã gây chuyện, gã chỉ biết co rúm người lại tỏ vẻ biết lỗi chứ không dám chống trả hay bật lại bằng cái mỏ hỗn.
“Hai người biết nhau à?”
“Chuyện hơi rườm rà, vào ngồi đi tôi giải thích.”
Nuốt cục tức vào trong, Denzel bước qua cánh cửa. Sau khi đã cài chốt xong xuôi, cả ba ngồi vào ghế. Hai đôi mắt nhìn chăm chăm Vento để chờ xem gã sắp phọt ra câu gì khỏi miệng.
“Anh này là Denzel, tôi đã từng gặp ở Hoseki lúc mới đến vào tháng trước. Tôi không ngờ anh lại thuộc hội mình.”
“Nói thì nói cho đủ. Xem cậu đã làm gì với tôi và đồ của tôi này!”
Dứt câu, Denzel lôi ra khẩu súng trường của anh với chi chít vết đất bẩn dính trên nòng. Rõ ràng với một xạ thủ điêu luyện, việc để súng bám bẩn là điều không thể chấp nhận được. Ấy thế mà anh chàng này để nguyên đống bẩn thỉu đó cho tới hiện tại, điều đấy chứng tỏ là Denzel rất cay cú tới mức giữ nguyên trạng khẩu súng để có dịp lôi ra bắt tội kẻ chủ mưu.
“Ai bảo sớm hôm trời nhá nhem anh bám theo tôi làm gì? Cứ im ỉm bước đằng sau thì chả rén? Anh nên thấy may mắn vì tôi không có sát ý đi.”
Denzel tặc lưỡi chán chường, anh đập bàn đánh “bốp” một tiếng rồi đáp lại:
“Đó không phải là thứ cậu có thể đem ra bao biện cho hành vi bạo lực vô lý thế đâu. Tôi còn chưa kịp bắt chuyện cơ mà?”
“Rồi rồi, tôi đâu có nói là tôi không có lỗi? Nhưng cũng một phần do anh chứ?”
“Nó liên quan gì tới việc cậu dám cắm đầu súng của tôi xuống đất? Bộ chôn người tôi chừa mỗi cái đầu bên trên chưa đủ à?”
“Xem như đó là hình phạt cho anh đi. Ai bảo bám theo tôi? Còn chuyện bắt tôi bao đồng cái vụ hai đứa nhỏ nữa. Coi như chúng ta hòa, đúng chưa?”
Chẳng ai chịu ai, lời qua tiếng lại ngày một dồn dập hệt như trẻ con cãi nhau. Có bao nhiêu điều bất bình cả hai xả ra hết, chỉ khổ cho cái lỗ tai của người chẳng liên quan. Nó chạm tới giới hạn của một cô nàng cục súc:
“Thôi hai anh im mẹ đi! Tôi mệt rồi, đừng làm ồn. Có gì mai nói chuyện.”
Meiling điên tiết quát lên. Nó hiệu quả đến mức khiến hai tay đàn ông im bặt. Cô gằn họng như một con hổ đang đe dọa đám sinh vật yếu đuối trước mặt rồi đi vào phòng ngủ. Nhìn bóng lưng nàng ta khuất hẳn sau cánh cửa, Vento và Denzel nhìn nhau lắc đầu nhận thua dù rằng Meiling chả liên quan gì tới cuộc cãi vã này.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Hai gã đàn ông giờ nhìn nhau cũng khó. Cứ thế, họ rung đùi, nghịch tóc, thi thoảng lại ngoáy tai ngoáy mũi. Bầu không khí thật gượng gạo và nặng nề. Dần dần, đôi bên đều thấy khó chịu. Tới khi hết chịu nổi, Vento đành lên tiếng trước:
“Đói không?”
“Có!”
Chỉ chờ có thế, gã chủ nhà chạy vào bếp, hì hục một lúc thì mang ra một đĩa bánh kẹp, một bình nước. Tất cả đều là đồ thừa ban nãy tận dụng lại nhưng dẫu sao thì nó vẫn được làm rất cẩn thận và đầy đủ thịt, rau kèm một lớp nước sốt sệt nằm giữa. Denzel chẳng phải người kén chọn, anh vui vẻ nhận lấy mà ngấu nghiến.
Bức tường băng chắn giữa hai gã đàn ông dần tan đi. Dù sao thì họ cũng đã nói ra điều họ cần nói. Không một lời xin lỗi, không một thái độ “ăn năn”, Denzel và Vento tự hiểu là nên xí xóa mọi chuyện, vì giờ đây rõ ràng hết cả rồi. Việc lớn trước mắt còn chưa xong thì mâu thuẫn chỉ tổ làm hỏng việc.
Vento lấy ra một gói dụng cụ, tự giác cầm lấy khẩu súng trường của Denzel mà vệ sinh. Gã chẳng lạ gì việc này, chỉ là ít khi sử dụng đống hỏa khí ồn ào mà thôi. Từng động tác rất chuẩn chỉ khiến anh trai huyền nhân hài lòng lắm.
“Tính ra anh cầm khẩu này đi ngoài đường mà không bị bắt cũng hơi lạ đấy.”
Gã chủ nhà tò mò từ lúc mới gặp, nhưng nay được dịp nên hỏi luôn để được giải đáp thắc mắc.
“Tôi có giấy phép sử dụng hẳn hoi, có luôn cả nghiệp vụ, lại còn là súng đặt của tiên tộc làm riêng nên có bị cướp thì đám đó cứ xác định là ăn cả đống án nếu bị tóm, chắc chỉ còn nước mang lên rừng bắn thú may ra.”
Thứ duy nhất Vento quan tâm đó là “nghiệp vụ” trong lời của Denzel. Nếu đã nói như thế cùng thái độ cực kỳ tự tin khi mang hỏa khí đi ngoài đường, người này không tầm thường chút nào. Ấy thế mà cái vỏ đó tuy nổi bật, dễ thu hút sự chú ý nhưng lại quá tốt để che giấu thân phận thực sự của anh khi làm việc cho “hội” một cách đáng ngạc nhiên.
“Thế nhân viên bảo an là việc chính của anh khi hoạt động luôn?”
“Ừ, nhưng trước đó tôi là cảnh sát điều tra.”
Không cảnh giác, không giấu diếm, Denzel nói ra điều đó thật dễ dàng. Ngay cả Vento hay chú tâm đến vẻ mặt của người khác để đọc vị cũng chả nhận ra được sự dối trá. Gã hơi giật mình mà nhắc:
“Hờ? Anh không có chút gì giấu mà cứ thế nói ra luôn?”
“Với trường hợp của tôi, thành thật chính là thứ che giấu tốt nhất.”
Denzel vỗ ngực ra vẻ. Quả đúng như lời anh ta nói, nếu biết thì con người ta có thể giấu đi những thứ bí mật bằng cách mà chả ai ngờ tới. Kiến thức này đáng để ghi nhận.
“Cậu thì sao?”
“Tôi là cựu quân nhân.”
Vento đáp, có qua có lại. Gã vẫn còn khá nhiều thắc mắc. Để đến khi Denzel ăn xong mới bắt đầu hỏi tiếp:
“Tôi… có chút khó hiểu. Lúc ở Lapis, sao anh cứ nhắm tới tôi thế? Hội quán đâu thiếu người mà anh toàn dí tôi không.”
Denzel cười khùng khục, chẳng khiến Vento khá hơn chút nào ngoài việc làm gã bực thêm. Tới lúc ngắt cơn thì anh huyền nhân mới đáp:
“Thì… ngoài kinh nghiệm ra tôi cũng dựa vào may mắn. Cậu biết đấy, tôi là người hệ Kim, mà bản thân lại khá nhạy với các mùi kim loại hơn những người hệ Kim khác. Chúng ta luôn mang miếng thẻ nghề theo, đúng chứ? Dù chỉ cảm nhận được một chút nhưng tôi vẫn đoán ra. Dĩ nhiên là còn phải xem xét kỹ năng, hành động của cậu nữa thì mới khẳng định được. Dù gì tôi cũng là cựu cảnh sát điều tra mà.”
“A… phiền thật!”
Vento vò đầu bứt tai. Gã cảm thấy mình bị lợi dụng nhưng không thể phản đối, bởi việc gã làm là việc có thể làm được, và là việc nên làm nếu không muốn tư cách đạo đức của mình bị thoái hóa hết. Dẫu vậy, nó vẫn thật khó chịu! Bao nhiêu năm phiêu bạt mà mới dính lần đầu.
“Thôi, trông cậu chán chết. Đừng vì thế mà xuống tinh thần chứ?”
Denzel nói tỉnh như không, càng làm Vento tức càng thêm tức. Rõ ràng là anh ta cố trêu.
“Ờ!”
Gã đáp lại bằng một câu cụt lủn rồi tự trấn an bản thân bằng việc dù sao cũng là đồng nghiệp, sắp tới lại còn chung nhiệm vụ nữa nên cũng đừng chấp nhặt làm gì.
“Mà cô hắc tiên sao rồi? Tôi thấy hai người đi kè kè với nhau ở Hoseki. Từ lúc cậu đi là mấy ngày sau cô ta cũng mất tiêu luôn.”
Nghe thế, tự dưng Vento thở phào nhẹ nhõm. Gã chậm rãi đáp lại:
“Tôi gửi Aerin đến một chỗ tốt hơn. Nghe anh nói thế thì tôi yên tâm.”
“Vậy là cô ấy đi đến chỗ cậu gửi hả?”
Gã chủ nhà trầm ngâm, nhấp một ngụm nước rồi mới chậm rãi giải thích:
“Hy vọng thế. Như nào nhỉ? Tôi nghĩ là tôi đủ khiến Aerin tin tưởng để làm theo những gì tôi nói. Mọi chuyện sẽ ổn với cô ấy thôi.”
Denzel khá ghét kiểu nói chuyện mơ hồ nên anh tặc lưỡi tỏ thái độ với Vento. Cái tên này từ lúc gặp cho đến hiện tại cứ thế mãi, dù anh đã rất thẳng thắn với gã rồi. Rốt cuộc thì anh phải hỏi cho ra nhẽ:
“Thế gửi đi đâu vậy?
Vento nhún vai, trả lời lại Denzel một cách đầy tự hào như thể gã đang tỏ ra mình là người có trách nhiệm vậy:
“Về nhà tôi.”
“Không phải ở đây à?”
“Dĩ nhiên là không. Chỗ này là nơi tôi sinh ra. Còn gia đình tôi đang ở một nơi tốt hơn.”
Để cho người đối diện an tâm, gã còn nói thêm:
“Anh không phải lo về chuyện Aerin đi lạc đâu. Tôi có người quen khá uy tín, chắc chắn họ sẽ đưa cô ấy đến đúng nơi.”
“Chỗ vùng biên cậu nhắc đến à? Không tệ đâu. Tôi khá thích nơi đó.”
"Không, là thành phố. Anh chỉ cần biết vậy thôi."
Sau cùng thì Denzel cũng buông tha cho Vento khi anh trưng ra cái vẻ mặt hài lòng về những gì gã làm, khép lại một màn tra khảo đầy khổ sở giữa một cựu cảnh sát viên và một tên cựu quân nhân. Những thứ tồn đọng đã được giải quyết ổn thỏa, giờ đây họ cần tập trung cho công việc quan trọng nhất.
0 Bình luận